Trở về truyện

Chuyện tình kỳ nghỉ Bắc Âu - 12. Cô Gái Đan Mạch

Chuyện tình kỳ nghỉ Bắc Âu

12 12. Cô gái Đan Mạch

© Alex Y. Grey

Jerry không hỏi làm sao mà Tingting lại làm quen được với cô gái Đan Mạch ấy, giờ thì lại thấy tò mò. Trên ảnh, cô gái ấy có làn da trắng ngần, khuôn mặt cân đối, nụ cười rất thiện cảm. Mái tóc vàng óng thật đẹp. Tingting kể hai người đã dính lấy nhau suốt hai ngày hai đêm, đi thăm thú nhiều nơi, trò chuyện rất vui vẻ. Cụm từ “bạn đời lâu dài, ổn định” mà Jerry từng nói cứ vài lần hiện lên trong đầu Tingting, dù Copenhagen và San Francisco cách nhau cả đại dương. Cô gái nói mình làm việc ở đây, số điện thoại cũng là số Copenhagen. Nhưng khi Tingting về Mỹ rồi liên lạc lại, dù là nhắn tin hay để lại lời nhắn đều không có hồi âm, mấy hôm sau thì bị chặn luôn. Có thể cô gái ấy không hiểu được ý của Tingting – tiếng Anh của cô ấy Tingting cũng bảo là khá vụng về – tưởng chỉ là một cuộc tình thoáng qua, xong rồi thì nên quên đi. Hoặc có thể cô ấy đã có bạn trai hoặc bạn gái, Tingting liên lạc chỉ làm phiền thêm. Hoặc cũng có thể cô ấy vô tâm, đổi điện thoại rồi mất liên lạc. Nếu là người địa phương, biết đâu lại hay lui tới quán bar này? Đêm nay ngồi đây hai tiếng, thậm chí có thể gặp lại? Dáng vẻ ấy ở Bắc Âu cũng khá phổ biến, nhưng chưa chắc cô ấy là người bản xứ. Copenhagen là một thành phố quốc tế, có nhiều người đến từ các nước EU khác, cả di dân Nga nữa. Khách sạn mà vợ chồng Jerry ở lần này, từ quản lý lễ tân, phục vụ nhà hàng cho đến nhân viên dọn phòng đều không phải người Đan Mạch. Nếu cô ấy chỉ làm việc ngắn hạn ở Copenhagen, rồi đi nơi khác, thì giờ này cô ấy đang ở góc nào trên trái đất cũng không ai biết được; dù có nhờ đến các thám tử khắp các nước, ai nấy đều thông minh, dũng cảm như nhân vật chính trong những bộ phim phá án mà Jerry thích xem, hết lòng vì công việc, chẳng màng gia đình, dựa vào bức ảnh Tingting chụp bằng điện thoại và ký ức vẫn rõ ràng sau nhiều năm, phối hợp chia nhau tìm kiếm, thậm chí dùng cả dữ liệu lớn, trí tuệ nhân tạo cùng các phương tiện công nghệ hiện đại, cũng chưa chắc đã lần ra được tung tích của cô ấy. “Cô gái Đan Mạch”, rốt cuộc cô ấy là ai, giờ ở đâu, sống cùng ai? Cô ấy đã bỏ lỡ một người phụ nữ tuyệt vời đến thế, đồng hành cùng nhau có thể thay đổi cả cuộc đời cô ấy; bằng chứng là mười hai năm hôn nhân của Jerry.

Jerry lấy điện thoại ra, mở ứng dụng chỉ đường, nhập tên quán bar và khách sạn. Từ quán bar dành cho đồng tính nữ đến khách sạn bốn sao, anh không khỏi nghĩ, nghe như tiêu đề một câu chuyện tình ái – mà đọc những truyện như thế là một trong nhiều sở thích của Jerry. Sóng điện thoại yếu, mãi không có phản hồi. Jerry bỏ điện thoại lại vào túi, ngón tay chạm phải một cuốn sổ nhỏ, là tấm bản đồ nhặt được hôm qua ở nhà hàng. Anh lấy ra, trải lên bậu cửa sổ quán bar, tìm vị trí khách sạn, bỗng dưng thấy có gì đó. Trên bản đồ có những dấu bút bi xanh đậm, tối qua nhà hàng tối nên giờ anh mới phát hiện. Phần lớn là những vòng tròn, đánh dấu một vài điểm tham quan, tháp tròn, nàng tiên cá, hoặc nhà hát opera. Có một khách sạn cũng nằm trong số đó, còn được khoanh hai vòng tròn. Lật mặt sau, có những dòng chữ viết tay rất nắn nót: bữa sáng từ bảy giờ đến mười một giờ, phòng xông hơi ở tầng hai. Thậm chí còn có một dãy bốn chữ số trông như số phòng. Chủ nhân của tấm bản đồ này rõ ràng có thói quen ghi chú cẩn thận, phòng khi cần thiết. Dòng “bữa sáng” là chữ Hán, chắc chắn là nét bút của Amy.

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.