Trở về truyện

Làm tình cùng cặp vợ chồng… - 56、Sao Anh Có Thể Xúc Phạm Hôn Nhân Của Tôi!

Làm tình cùng cặp vợ chồng…

56 56、Sao anh có thể xúc phạm hôn nhân của tôi!

© Alex Y. Grey

Một tháng sau khi Christine qua đời, Ivan kiểm tra hộp thư ở sảnh chung cư thì có người chào hỏi anh. Đó là một cư dân lâu năm, quen biết cả hai vợ chồng Ivan. Người đó hỏi thăm vợ anh dạo này thế nào, đã lâu không thấy cô bạn người châu Á của cô ấy, người thường đẩy xe cho cô dạo chơi ở sảnh. Khi nghe tin Christine đã mất, ánh mắt người đó chân thành, bày tỏ sự chia buồn. Con chó nhỏ bên chân ông ta cũng sủa hai tiếng, nhìn Ivan với vẻ cảm thông. Sau khi người đó rời đi, Ivan lặng lẽ lau nước mắt, nhặt lên một bức thư trong hộp thư. Sau lễ tang, thỉnh thoảng có vài tấm bưu thiếp chia buồn của bạn bè, còn lại đa phần là hóa đơn bệnh viện, bác sĩ, và biên lai công ty bảo hiểm chi trả viện phí. Hôm nay, có một bức thư từ một công ty bảo hiểm lạ. Họ nói rất lấy làm tiếc về việc Ivan mất vợ, có hai khoản bảo hiểm nhân thọ, mỗi khoản hai trăm năm mươi ngàn, trong đó một khoản đã đủ thủ tục, khoản còn lại vì người thụ hưởng thay đổi nhiều lần, nên theo quy định phải xác nhận lại với anh và người tên là Tingting. Về đến nhà, anh gọi điện hỏi công ty bảo hiểm. Một khoản người thụ hưởng đã đổi từ Ivan sang Tingting, khoản kia từ Ivan sang Tingting, rồi lại đổi về Ivan, cuối cùng lại là Tingting. Những bảo hiểm này Christine đã mua từ nhiều năm trước, Ivan gần như quên mất. Anh không hiểu sao người thụ hưởng đều thành Tingting.

Nghĩ lại sự xuất hiện của Tingting, mối quan hệ giữa cô ấy với vợ chồng anh, tất cả đều thật phi lý. Đêm Christine mất, Tingting không về chung cư, sau đó gửi trả chìa khóa bằng một bức thư. Cô ấy cũng không xuất hiện ở lễ tang. Đêm hôm đó, Ivan để lại tin nhắn thoại cho Tingting, nói rằng Christine lúc sinh thời đã được Tingting chăm sóc tận tình. Dù không hiểu vì sao Tingting không dự lễ tang, anh vẫn muốn nói chuyện với cô ấy. Khi ấy Ivan đang nhận lời chia buồn của bạn bè. Ai cũng nói mất vợ ở tuổi trung niên là bất hạnh lớn nhất đời người, huống chi Christine lại xuất sắc đến vậy. Sau khi tiếp khách về nhà, hai người phụ nữ quen thuộc đều không còn ở đó. Trong đám đông, trong lúc bận rộn, anh không có thời gian nghĩ ngợi, đến lúc này mới nhận ra cái cây mà anh ôm chặt đã đổ xuống. Ivan muốn tìm ai đó để nói chuyện. Anh gọi cho Tingting, cô không nghe máy. Tingting nhận được tin nhắn của anh, chỉ nhắn lại một câu xin lỗi vì không dự lễ tang, sau này có dịp sẽ nói chuyện. Sau đó anh liên lạc nhiều lần, cô cũng chỉ đáp qua loa. Nhớ lại những ngày cuối cùng của Christine, họ ngày đêm bên nhau, Tingting xử sự điềm đạm, đối với anh thì chu đáo, lễ phép. Ivan không hiểu sao cô ấy lại trở nên lạnh nhạt như vậy.

Năm trăm ngàn không phải con số nhỏ, Ivan nghĩ, nhất định phải xác nhận cho rõ. Anh nhắn tin cho Tingting, nói sơ về việc thay đổi người thụ hưởng, mời cô gặp mặt nói chuyện. Qua một ngày không thấy hồi âm, anh lại nhắn thêm: Là chồng của Christine, anh có quyền biết vì sao vợ lại chuyển số tiền này cho Tingting, nếu cô không muốn nói chuyện với anh, đây là số điện thoại của luật sư anh. Nhắn xong anh hơi hối hận, dù sao thì Tingting cũng là người đã giúp anh giải quyết bao phiền muộn trong những ngày cuối cùng của Christine. Tingting trả lời rằng, cô biết Christine đã đổi người thụ hưởng của một khoản, còn vì sao khoản kia cũng đổi thì cô không rõ. Còn chuyện luật sư thì không cần thiết, cô rất bận, nếu Ivan thấy có vấn đề, cô có thể sau khi nhận tiền sẽ chuyển lại hai trăm năm mươi ngàn cho anh, giữ lại hai trăm năm mươi ngàn cho mình. Ivan rất bất ngờ. Ngay cả Christine phóng khoáng cũng không thể tùy tiện chuyển hai trăm năm mươi ngàn mà không hỏi rõ ngọn ngành. Anh lại yêu cầu gặp mặt. Ngày hôm sau, anh nhận được mấy tin nhắn của Tingting.

“Hôm nay em lật lại những tin nhắn trước đây anh gửi cho em. Từ khi Christine mất, nỗi đau của anh thấm vào từng câu chữ. Anh nói anh nhớ cô ấy. Anh hồi tưởng lại quá khứ của hai người. Những cảnh bên cô ấy—có em xuất hiện, cũng có lúc không—khiến anh rơi nước mắt. Christine từng nói anh là người nặng tình, quả đúng như vậy.”

“Em ghen tị với anh, có thể ôm bạn bè, người thân ở lễ tang, có thể nhắn tin để cả thế giới chứng kiến nỗi buồn của mình. Khi em nghe lời Christine, sau khi cô ấy mất đã hẹn gặp cô gái từng dúi số điện thoại cho em, khen em dễ thương, ngồi đối diện mà em không nói nên lời, dù cô ấy bảo cảm nhận được nỗi buồn của em.”

“Em rất ngạc nhiên, một người nặng tình như anh lại không hiểu vì sao một người phụ nữ yêu vợ của người khác lại không muốn dự lễ tang của người vợ ấy. Anh còn mời em, thậm chí muốn em cùng lên kế hoạch. Nếu em đến lễ tang vợ anh, anh sẽ giới thiệu em là gì, bạn, quản gia, hay người giúp việc? Anh mong em kể với bạn bè anh rằng em đã tỏ tình với cô ấy ra sao? Tại sao em phải nghe những câu chuyện về cô ấy—có chuyện em biết, có chuyện em không biết—khi người em yêu không thể phản bác, còn người kể chuyện thì tô vẽ bản thân?”

Cô ấy là người song tính, cô ấy đã yêu Christine. Ivan đặt điện thoại xuống, nghĩ thầm. Đó là sự thật hiển nhiên, vậy mà anh không nhận ra. Người giúp việc nào lại chịu ngày đêm chăm sóc Christine? Quản gia nào chịu được những lời trách móc, khiêu khích của cô ấy? Người bạn nào có thể luôn nghĩ cho sức khỏe và cảm xúc của cô ấy đến tận phút cuối cùng? Ivan lật lại tin nhắn và thư thoại, sợ rằng mình từng nói điều gì thiếu tôn trọng người đồng tính hay xem thường Tingting. Anh nhăn mặt xóa hết những tin nhắn về tiền bảo hiểm.

“Hai khoản bảo hiểm khiến anh bất ngờ. Anh thậm chí còn nhắc đến luật sư. Christine nói đúng, tưởng ghi tên em thì tiền sẽ thuộc về em, là em quá ngây thơ. Là chồng của Christine, anh thật chính nghĩa. Nếu giấy tờ ghi tên anh, lại có danh xưng chồng, chẳng ai dám hỏi quyền lợi của anh. Khi anh chỉ nghĩ đến tiền, tình yêu giữa em và Christine, nụ hôn cô ấy lén dành cho em bên bờ biển, những lần chúng em làm tình trong căn hộ, tất cả đều không bằng một tờ giấy đăng ký kết hôn. Kể cả giấy kết hôn đồng giới, kể cả cái mà Christine từng tưởng tượng, hai đứa kéo nhau đến Las Vegas ký bừa cho xong.”

Ivan cảm thấy mặt mình nóng bừng. Anh đọc tiếp.

“Anh đã hỏi thì em nói thẳng: Christine đổi người thụ hưởng vì em cũng giống như vợ của cô ấy, như anh là chồng của cô ấy vậy. Thời đại và xã hội không cho phép cô ấy ký hai tờ giấy kết hôn, nên cô ấy chỉ có thể để lại di sản cho vợ mình bằng cách khác.”

“Sao em có thể xúc phạm đến hôn nhân của tôi!” Ivan không kìm được, nhắn lại, “Sao em lại là vợ cô ấy? Tôi và Christine yêu nhau, chúng tôi đã kết hôn mười tám năm. Dù cuối cùng cô ấy bị dụ dỗ, có quan hệ với em, thì đó cũng chỉ là mấy tháng, chỉ là quan hệ xác thịt. Tôi tha thứ cho cô ấy, vì cô ấy mắc bệnh nan y, tư tưởng của cô ấy bị xáo trộn.”

Trong lúc chờ phản hồi—anh cảm thấy Tingting sẽ trả lời ngay—Ivan đọc lại tin nhắn này, đến đoạn nói tư tưởng bị xáo trộn thì rất hối hận. Nói tư tưởng bị xáo trộn, như thể anh đang tranh giành năm trăm ngàn này, chuẩn bị ra tòa biện hộ. Anh có linh cảm mình đã làm điều gì sai, sẽ bị trừng phạt. Tingting đã nhắn lại.

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.