61 61. Cô ấy muốn tiêu bao nhiêu thì tiêu?
© Alex Y. Grey
“Trước khi đi, cậu vốn không định đổi sang loại rẻ hơn, đúng không?” Amy trở về khách sạn, ngồi trên sofa cùng Jerry, hỏi anh ta.
“Tinh Tinh sẽ trách tớ, làm vậy làm gì?”
“Cô ấy muốn tiêu bao nhiêu thì tiêu à?”
“Ừ.”
“Cô ấy kiếm tiền nhiều hơn cậu à? Thôi, đây là chuyện riêng của hai người, đừng trả lời.”
“Cô ấy thực sự kiếm nhiều hơn. Nhưng với tớ thì không sao cả... Cậu sao thế?”
Amy quay đầu, lau khóe mắt, nhìn Jerry nói:
“Bạn trai cũ của tớ, ba năm yêu nhau, cũng chưa từng tiêu cho tớ nổi một góc nhỏ của cái này.” (Cô chỉ vào chiếc hộp trang sức đỏ thẫm trên bàn cà phê) “Tinh Tinh muốn gì ở tớ?”
“Cô ấy ngưỡng mộ cậu, bất kể cậu nghĩ gì.”
Amy im lặng. Chỉ nghe Jerry nói tiếp:
“Tớ nói vậy không phải để khoe khoang. Đã đến nước này, khó tránh nhắc đến. Cũng chẳng phải bí mật. Lên mạng là tra được. Cậu biết rồi thì cũng đừng bận tâm chuyện giá cả, sĩ diện gì đó.”
“Cậu đang nói gì vậy?”
“Tớ nói là, Tinh Tinh trả nổi số tiền này.”
“Các cậu giàu thật.”
“Đúng vậy.”
“Giàu cỡ nào?” Amy thấy Jerry nói chuyện tiền bạc có vẻ ngại, không nhịn được trêu anh.
Jerry lấy điện thoại, cho Amy xem một trang web, là trang chủ công ty của Tinh Tinh, giới thiệu triết lý kinh doanh, phạm vi hoạt động và thành tích. Amy nhìn rõ quy mô doanh thu và lợi nhuận. Là tổng giám đốc, ảnh chân dung và ảnh chụp chung của Tinh Tinh xuất hiện khắp nơi. Amy nhìn trang web, ngẩn người.
“Bất ngờ không?” Jerry hỏi.
“Biết cô ấy giàu hơn tớ, không ngờ lại đến mức này.” Amy cười, nói tiếp, “Lên mạng đọc truyện tổng tài bá đạo, hóa ra là thế này.”
“Bá đạo,” Jerry gật đầu, “Đúng, chính là cô ấy.”
Anh nói Tinh Tinh làm việc rất quyết liệt. Tiêu tiền thì không hề vung tay quá trán. “Trong công ty thì siết chặt tài chính, tớ đặt biệt danh cho cô ấy là ‘Grang Tinh’. Việc riêng và chuyện nhỏ là tớ lo. Lần này gặp cậu...” Anh thở dài, “Không nói chuyện tiền nữa. Biết cô ấy giàu, cậu cũng không nên vì thế mà ghét cô ấy. Hai người yêu nhau, tớ rất vui. Tớ từng nói rồi.”
Phòng khách sạch bóng không tì vết. Đèn chùm lấp lánh rực rỡ. Jerry chăm chú nhìn Amy. Họ giàu, Amy nghĩ, anh ấy không hề khoe khoang tiền có thể mang lại cho tôi điều gì; ở căn hộ này, cùng họ ra vào tiệm trang sức, tôi đã cảm nhận đủ rồi.
“Cậu như đang ám chỉ,” Amy nói, “Tớ đã thích Tinh Tinh, giữa bọn tớ đã xảy ra chuyện gì đó.”
“Hôm qua hai người đã thân mật. Tinh Tinh nói cô ấy đã lên đỉnh.”
Thân mật? Amy nghĩ, vợ chồng các cậu mới thân mật ấy. Cái gì cũng kể cho nhau nghe.
“Tớ không đến để hỏi chuyện, dò xét riêng tư hay đòi lời giải thích. Ngược lại—”
“Cậu vẫn nghĩ, tớ có thể làm bạn gái của Tinh Tinh à?”
“Có khó khăn gì sao?”
“Tớ sống ở Boston—”
“Tớ biết, cậu cùng bạn khởi nghiệp. Boston đến San Francisco phải bay sáu tiếng. Thế thì sao? Công ty mở rộng kinh doanh bờ Đông, mở thêm chi nhánh ở Boston, dễ thôi.”
“Mỗi hai tuần, tổng tài đại nhân đến, xuống máy bay bụng đói cồn cào, tớ đưa cô ấy đi ăn ở Chinatown, rồi về khách sạn, giải tỏa những cơn đói khác?”
“Đừng nói thế. Cô ấy đến Boston, chẳng lẽ không thể tham quan cửa hàng của các cậu, trao đổi chiến lược kinh doanh, thậm chí rót vốn? Văn hóa nghệ thuật thì cô ấy chưa chắc hiểu, nhưng nói đến kiếm tiền...”
“Cô ấy chẳng phải rất quyết liệt sao? Tham quan xong cửa hàng bọn tớ, lập tức quyết định đầu tư, rồi Boston gió tuyết mịt mù—”
“Đúng là có rủi ro. Mấy người khởi nghiệp các cậu còn ngồi Starbucks ôm cà phê bàn chuyện tương lai, cô ấy đã thuê người biến cửa hàng thành kho hàng lớn, hoặc quán trà kiểu cũ, đặt tên là Mayflower. Nhập trà từ Trung Quốc về, từng thùng từng thùng đổ xuống cảng Boston.”
Amy định nói, phiền phức quá, sao phải lôi cả chuyện làm ăn vào. Jerry đùa, cô tưởng tượng cảnh Tinh Tinh bận rộn hối hả. Nghe đến trà và cảng Boston, cô và Jerry cùng cười vang.
“Chẳng lẽ lại nói với bạn bè,” Amy cười xong nói, “Tớ yêu rồi, dù là con gái, nhưng cô ấy giàu nứt đố đổ vách. Chúc phúc cho tớ nhé! Khởi nghiệp á? Tớ rút, các cậu cố lên!”
“Không bắt cậu bỏ sự nghiệp và bạn bè đâu—người tình toàn thời gian của cô ấy là tớ. Chắc chắn sẽ có cách. Các cậu mở cửa hàng đâu phải chỉ nhắm Boston, mà còn hướng tới cả nước Mỹ mà? Hai năm nữa mở đến San Francisco, lúc đó nhìn lại những băn khoăn hôm nay...”