Trở về truyện

Chuyện tình kỳ nghỉ Bắc Âu - 28. Nghe Nói

Chuyện tình kỳ nghỉ Bắc Âu

28 28. Nghe nói

© Alex Y. Grey

Người ta nói sau cơn mưa trời sẽ trong lành hơn, không ngờ trời lại hửng nắng. Người ta nói thời gian như dòng nước, có thể xoa dịu vết thương; không ngờ, thời gian lại không tuyến tính, dòng nước cũng có thể dấy lên sóng lớn. Người ta nói thà không đeo trang sức còn hơn đeo đồ giả; không ngờ, đồ thật lại không phải là thứ không thể với tới. Người ta nói sau khi dạ hội kết thúc, phải trả lại chuỗi ngọc. Tôi trả, tôi trả mà! Người ta nói đến mười hai giờ đêm, công chúa sẽ hóa lại thành cô bé Lọ Lem. Thì đã sao? Cô ấy đâu cần mất mười năm cuộc đời để tìm lại lòng tự trọng đã đánh mất. Macbeth không muốn khoác lên mình chiếc áo mượn, còn tôi thì muốn! Tôi không phải là cô bé bán diêm của Andersen, tôi không phải đang quẹt diêm để sưởi ấm. Ở đây rất ấm, thậm chí có phần nóng nực...

Đứng trên hành lang vòng cung tầng trên, Jerry ở bên cạnh, ý nghĩ của Amy tự do và trôi chảy. Trời đã quang đãng. Qua bức tường kính khổng lồ, phía trên có thể nhìn thấy mái hiên cong vút, phía dưới là ánh nước lấp lánh trên sông. Bên bờ có một quảng trường phẳng phiu, thích hợp để dạo chơi trước giờ diễn. Lúc này đang là giờ giải lao, mọi người tụ tập trong nhà, có người dạo bước trong đại sảnh, có người xếp hàng trước quầy nước, có người đứng trên hành lang ngắm cảnh, tầng trên nhìn ra ngoài trời, nhìn xuống trung tâm đại sảnh, hoặc nhìn xuống hành lang tầng dưới. Người ở tầng dưới và đại sảnh cũng thỉnh thoảng ngước lên trên. Mọi người ăn mặc sang trọng, trò chuyện tự nhiên, khắp nơi vang lên tiếng nói chuyện rì rầm. Họ nói tiếng Đan Mạch, tiếng Anh và nhiều ngôn ngữ khác. Jerry và Amy thỉnh thoảng nói chuyện bằng tiếng Trung. Trang sức của các quý bà lấp lánh dưới ánh đèn chùm hiện đại, khăn lụa và vạt váy của họ bay bổng theo từng bước chân. Không gian trong nhà rộng rãi, không cảm thấy hơi ấm của máy sưởi, nhưng lại ấm áp như mùa xuân.

Amy mặc váy len xám dài, áo len cashmere màu hồng trầm, tôn lên đường cong nơi ngực, từng khiến Jerry lén nhìn vài lần. Cô đeo kính gọng bạc, không đeo dây chuyền hay bất kỳ trang sức nào khác. Jerry mặc sơ mi trắng, quần tây, trông cao ráo, tự tin. Amy phấn khích, anh cũng rạng rỡ. Khi ngồi nghe kịch vừa rồi, anh liên tục chớp đôi mắt biểu cảm ấy. Trước giờ diễn và trong giờ nghỉ, anh nói cười với Amy, lời lẽ dí dỏm liên tiếp. Anh còn ngân nga vài đoạn trong “Đám cưới Figaro”, như khúc Don Basilio hát “Phụ nữ ai cũng thế cả”. Anh biết vài câu tiếng Ý. Nghe opera cùng Amy, anh bảo thấy rất hoài niệm; anh nhớ lại cảm giác khi nghe “Carmen” và “Madame Butterfly” nhiều năm trước. Sự quan tâm của anh dành cho Amy vẫn như xưa. Trong mắt người ngoài, họ là một cặp đôi xứng đôi, đã bên nhau lâu năm.

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.