12 Xe buýt sau giờ học (12)
Điều hòa trong phòng học của trung tâm luyện thi rất lạnh, lạnh đến mức vừa tới giờ nghỉ giải lao, vừa tan học là tôi đã vội vàng chuồn ngay ra khỏi phòng.
Phía ngoài phòng học là khu vực quầy lễ tân, ở đó cũng bày mấy bộ bàn ghế, có điều đều đã ngồi kín người, có vài người đang chăm chú đọc sách, có vài người thì giống như tôi, cảm giác cũng là đến để tư vấn.
Không có chỗ ngồi, ban đầu tôi định đi thang máy xuống dưới lượn lờ một chút, nhưng vừa nhìn thấy cửa thang máy đã chen chúc đầy người, tôi liền từ bỏ ngay ý định đó, đi về phía lối ra cầu thang bộ.
"Đến cả lối cầu thang cũng chen chúc đầy người cơ à."
Cầu thang tuy khá rộng, nhưng dường như cũng có rất nhiều người có cùng ý tưởng với tôi, những học sinh mặc đồng phục của các trường học khác nhau, người thì nghịch điện thoại, người thì uống nước, thậm chí có người còn ngồi bệt luôn trên bậc cầu thang tán gẫu, không có chỗ đặt chân, tôi đành phải rảo bước đi lên tầng trên để thử vận may.
Kết quả ông trời dường như không có ý định buông tha cho tôi, leo liền hai tầng lầu, hầu như đều là khung cảnh y hệt, mang theo tâm lý nhất định phải tìm được một nơi để có thể ngồi hẳn hoi, tôi tiếp tục leo lên tầng thứ ba.
: Đàn em...?
: Dạ? Đàn chị.
Đầu tiên là một đôi bắp chân cân đối cùng đôi tất dài trắng muốt đập vào mắt tôi, tôi nương theo giọng nói ngẩng đầu lên, hình ảnh trước mắt dần kết nối với ký ức vẫn còn tươi mới.
Mông của đàn chị Bưởi đang tựa vào lan can, tư thế đứng giống hệt như lúc ở trên xe đưa đón học sinh lúc nãy, hai chân lần lượt giẫm trên hai bậc thang có độ cao khác nhau.
: Em tan học rồi à.
: Giờ nghỉ giải lao ạ, chị cũng vậy sao?
: Phòng học lạnh quá chị chịu không nổi, biết thế đã mang theo áo khoác, em xem tay chị vẫn còn lạnh ngắt này.
Bưởi nhấc cánh tay của mình lên để cho tôi xem, tôi thuận thế dùng ngón tay cảm nhận một chút nhiệt độ trên cẳng tay của chị ấy, đúng là lạnh thật.
: Ủa không phải còn một đàn chị nữa đi cùng chị sao?
: Judy á, nó đang ngủ ở bên trong.
: Em cũng thấy phòng học siêu lạnh, không biết họ bật điều hòa làm gì mà thấp thế.
: Thế em có đăng ký học không?
: Em không biết nữa, em vẫn đang cân nhắc.
: Nếu em đăng ký chỗ này, sau này chúng mình sẽ đi chung xe đưa đón đấy.
: Ha ha đúng vậy, chỉ là chiếc xe đó đông người quá, chen chúc lắm.
Tôi cứ như vậy đứng ở bậc thang ngay phía dưới Bưởi, tựa vào lan can tán gẫu với chị ấy, vì quanh lối ra cầu thang của tầng này cũng có những người khác đang ngồi, dường như chỉ có thể như thế này thôi.
: Đúng là rất đông người, chị cũng không thích.
Tôi đột nhiên cảm nhận được ánh mắt của Bưởi, chị ấy dường như đang từ trên cao nhìn ngắm đánh giá tôi.
: Ủa cái gì trên quần em thế? Sáng sáng.
Tôi hoang mang cúi đầu kiểm tra.
: Ủa...?
Sau khi móc điện thoại từ trong túi quần ra, tôi xoay một vòng, bỗng nhiên phát hiện đèn pin không biết tại sao lại đang bật, mà vị trí của bàn tay trớ trêu thay lại vừa vặn đặt ở ngay gần chân của Bưởi, khiến cho luồng ánh sáng mạnh kia khi chiếu ngược lên trên, đồng thời xuyên thấu qua chiếc váy của Bưởi.
: Á...
: Á, em xin lỗi...
Mặc dù chỉ là vì bản thân chiếc váy khá mỏng và thấu quang nên mới khiến ánh sáng lọt ra, hơn nữa tôi cũng căn bản chẳng nhìn thấy gì cả, nhưng vẫn có một cảm giác ngượng ngùng dâng lên, lại thêm việc những người xung quanh vừa rồi cũng liếc nhìn về phía chúng tôi một cái, trong đó có một gã đàn ông thậm chí còn nhìn thêm mấy cái, tuyệt đối là đang nhìn chằm chằm vào chân của Bưởi.
: Không sao không sao... Chị cứ tưởng chị bị lộ hàng rồi chứ ha ha.
: Đàn chị, váy của chị sửa ngắn thế này, rất dễ bị lộ hàng đó.
: Chị cẩn thận lắm nha, không có chuyện đó đâu.
Bưởi đè tà váy của mình xuống, dùng động tác để nhấn mạnh điểm này.
: Hửm...
: Làm gì thế?
Bưởi nhìn tôi, có chút cảm giác cảnh giác, lại có chút hiếu kỳ.
: ...Không có gì, vậy đàn chị Judy thực sự là hoa khôi của lớp ạ?
: Đấy là nó tự phong đấy ha ha ha, em làm gì mà lảng tránh câu hỏi thế.
: Câu hỏi gì cơ ạ?
: Vừa rồi trông em cứ như kiểu muốn nói lại thôi ấy, nói nốt đi xem nào.
: Em có đâu.
: Rõ ràng là có, chưa bị đàn chị dạy dỗ bao giờ đúng không?
: Đúng là chưa từng bị đàn chị xinh đẹp dạy dỗ bao giờ thật.
: Sao nào? Muốn được đàn chị xinh đẹp dạy dỗ hả?
Bưởi dùng lực bóp mạnh vai tôi, nhưng tôi không cảm thấy có chút mức độ dạy dỗ nào, ngược lại khá là dễ chịu.
: Dạ, muốn.
: Đàn em, em đúng là đáng đòn mà...
Bưởi tức tối dùng cả hai tay giữ lấy cánh tay tôi rồi ra sức lắc mạnh, lúc này ở phía dưới bỗng có hai nam sinh đang đi lên, khi tôi phát hiện ra thì họ đã đi qua chiếu nghỉ ở đoạn cua giữa cầu thang, điều này có nghĩa là giây tiếp theo nếu họ nhìn lên trên...
: ...
Tôi theo bản năng giơ tay ra che lại tà váy đang tốc lên của Bưởi do cơ thể chị ấy lắc lư, tuy biên độ tốc lên không lớn, nhưng dựa vào độ ngắn của chiếc váy đã được sửa lại, cộng thêm kinh nghiệm trên xe đưa đón lúc nãy, tôi khá chắc chắn nếu tôi không làm vậy, hai nam sinh kia nhất định sẽ nhìn thấy màu hồng dưới váy của chị ấy.
Lúc hai nam sinh đi qua chúng tôi, tôi và Bưởi giống như đột ngột bất động vậy, tuy có chút ngượng ngùng nhưng cũng chỉ là một khoảnh khắc, dù sao cũng là người của trường khác, không quan trọng lắm.
: Có thể buông ra được rồi đó...
Bưởi nhỏ giọng nói.
: Á... Em không chú ý...
Tôi vội vàng rụt bàn tay đang đặt trên phần bụng dưới của chị ấy lại, tuy rằng tôi dùng mu bàn tay, hơn nữa cũng chỉ là ấn nhẹ, nhưng hành động này thực sự có chút không ổn.
: Đàn em, đối với con gái em đều thế này à?
Bưởi vừa chỉnh sửa lại váy của mình, vừa hạ thấp giọng xuống.
: Đối với con gái thế nào cơ ạ?
: ...Thì như vừa rồi ấy, là giả vờ làm quý ông lịch lãm hả ha ha ha.
: Em sợ chị bị lộ hàng thôi, vừa rồi vô tình chạm phải... Chị tức giận sao?
: Thì không có... Chỉ là giật cả mình.
: Vừa rồi chị suýt chút nữa là lộ hàng rồi đó đàn chị.
: Ha ha, vẫn ổn vẫn ổn, chị hình như hay bị như vậy lắm.
: Cũng có người khác nói với chị như vậy sao?
: Đúng vậy đó, thỉnh thoảng đi cầu thang bạn cùng lớp đều nhắc nhở chị, tại vì bản thân chị hình như đều không phát hiện ra ha ha.
: Ai bảo chị sửa váy ngắn thế làm gì.
: Đẹp mà, sao nào.
: Đúng là khá đẹp thật...
—Hừ hừ, coi như cậu biết điều đấy, đàn em.
—Bên trong nhìn cũng đẹp lắm.
Lúc nói ra câu này, tôi cố ý nhìn thẳng vào mắt Yuzu.
—...Bên trong?
Khẽ liếc thấy Yuzu đang hoảng hốt che tà váy lại, tôi lẳng lặng gật đầu.
—…Từ lúc nào?
—Vừa nãy lúc ngồi trên xe.
—…
Yuzu nhìn tôi, mặt dần đỏ bừng lên, dường như cô ấy cũng đang hồi tưởng lại quá trình đi xe lúc nãy, nhớ lại khoảng cách chiều cao giữa cô ấy và tôi, cùng với tà váy cứ liên tục lay động theo nhịp chuyển động của chiếc xe đưa đón học sinh.
—Nhưng mà... tớ có che mà...
—Được rồi, đến lúc phải về rồi, đàn chị.
Tôi lắc lắc điện thoại ngầm ý chỉ thời gian.
—Ê... không được nói với người khác đâu đấy.
Yuzu vẫn đang lo lắng.
—Tôi biết nói với ai được chứ.
Tôi mỉm cười từ chối cho ý kiến, sự lo lắng của đàn chị thật sự là quá thừa thãi.
—…Làm sao tớ biết được, bạn của cậu chẳng hạn.
—Ồ~ tôi có một đứa bạn khen chị trông rất xinh đấy.
Câu nói này của Yuzu làm tôi chợt nhớ ra.
—Thật hay đùa thế?
Yuzu trợn tròn mắt, vẻ mặt như được đón nhận đặc ân lớn lao, với ngoại hình của Yuzu, tôi đoán cô ấy hẳn phải thường xuyên nghe thấy những lời khen tương tự chứ, nhưng phản ứng của cô ấy lại giống như lần đầu tiên trong đời được khen ngợi vậy, đáng yêu một cách kỳ lạ.
—Thật mà, được rồi, thực sự phải về thôi, muộn quá hình offsets bị chặn cửa đấy.
—Được rồi, hẹn gặp lại lần sau, tạm biệt.
—Đúng rồi.
—Hửm?
Tôi ghé sát vào tai Yuzu.
—Màu hồng đáng yêu lắm.
Tay tôi lén lút cách một lớp váy bấu nhẹ vào mông cô ấy một cái.
—…
Điều khiến tôi bất ngờ là Yuzu cứ thế ngẩn người ra tại chỗ, nhìn tôi, chẳng nói lời nào.
Tôi lại tiến tới gần, lần này không phải ghé sát vào tai cô ấy nữa, mà là trực tiếp áp sát khuôn mặt cô ấy, nương theo tiếng ồn ào náo nhiệt xung quanh, lén lút hôn một cái lên môi cô ấy.
-
—Không muộn chứ?
—Không, còn chị thì sao?
—Tớ cũng không, Judy vẫn còn đang ngủ, ha ha.
Cũng may lúc chuẩn bị đi vừa nãy có xin phương thức liên lạc của Yuzu, nếu không lần sau gặp lại thật sự chẳng biết là khi nào.
—Thực ra vừa nãy rất sợ chị nổi giận.
—Ha ha, chuyện nào cơ.
—Cả hai chuyện luôn.
—Thế mà cậu vẫn làm!
—Tôi không nhịn được...
—Không lẽ cậu cũng làm thế với Man Man à.
—Không có, sao có thể chứ.
Tôi đã nói dối, chỉ sợ Yuzu biết được sự thật thì có lẽ sẽ tức giận lắm.
—Vừa vào lớp học lại cảm thấy lạnh quá đi.
—Tôi cũng thế, hay là... chúng ta ra ngoài trò chuyện đi?
—Quyến rũ đàn chị cúp học hả.
-Còn tiếp