15 Xe buýt sau giờ học (15)
Tôi cùng Bưởi không ngừng đi men theo cầu thang lên trên, xem ra ý tưởng của không ít người cũng giống như chúng tôi, đều muốn tìm một góc để nghỉ ngơi
Hầu hết những người đi qua thực ra đều là những học sinh đang ăn uống trò chuyện, hoặc là đang ôm hai chân nghỉ ngơi, nhưng cũng có một cặp tình nhân đi qua, hai người xếp chồng lên nhau, thu mình vào một góc tường, ngay cả khi chúng tôi đi qua cũng không hề kiêng dè gì mấy
Nguồn ánh sáng trong buồng thang bộ chỉ có hai loại, một là ánh sáng xuyên ra từ bên trong các tầng lầu, đặc biệt là nếu cửa thoát hiểm mở ra thì về cơ bản có thể chiếu sáng hoàn toàn buồng thang bộ của tầng đó; loại còn lại là đèn chỉ dẫn thoát hiểm mù mờ, khi cửa thoát hiểm của tầng nào đó đóng lại, hoặc tầng đó không có người sử dụng thì chỉ có thể trông cậy vào thứ ánh sáng xanh lục yếu ớt trên bức tường để chiếu sáng
: Nếu đi một mình thì hơi đáng sợ đấy chứ...
Chị Bưởi đi ở phía sau tôi, một tay kéo chiếc áo sơ mi của tôi, lúc này chúng tôi đã đi liên tiếp qua hai tầng cầu thang có cửa an toàn không mở, xung quanh cũng không còn ai nữa rồi
: Ha ha có một chút, tòa nhà này có vẻ khá cũ kỹ
: Cậu không được bỏ rơi tôi đâu đấy đàn em!
: Em không bỏ đâu, vả lại còn có Judy mà
: Cậu ấy thì có tác dụng gì chứ, gan cậu ấy còn nhỏ hơn tôi đấy biết chưa
: Đúng rồi, chị Judy đã về chưa thế?
: Để tôi xem nào... Cậu ấy vẫn chưa trả lời tôi nữa, nhưng có hiển thị đã đọc rồi
: Thế thì chắc không sao đâu, hở cẩn thận kìa
Đi kèm theo một tiếng kêu kinh hái, Bưởi bỗng nhiên mất trọng tâm ngã nhào về phía tôi, tôi vội vàng nắm lấy tay chị ấy, tiếp theo đỡ lấy eo chị ấy
: Á... làm tôi sợ chết khiếp
: Hơ, đi cầu thang phải nhìn đường chứ chị
: Chậc, đến lượt cậu quản đấy à
: Chị đừng có kiêu ngạo quá nha, ở đây đã không còn ai có thể cứu chị nữa đâu
Bưởi bước lên bậc cuối cùng, xoay người tựa vào tường, sau khi dòm ngó xung quanh thì phát hiện dường như tôi cũng không phải đang nói đùa thôi đâu
: Cho nên hôm nay có phải cậu đã nhìn lén quần lót của tôi không?!
Bưởi vẻ mặt trấn tĩnh nhìn tôi chất vấn
: Không thể nói là nhìn lén được chứ
Tất nhiên không thể cứ như vậy thừa nhận, huống hồ tôi cũng thực sự không phải lén lút vụng trộm đi nhìn
: Thế thì là gì? Cho nên cậu thừa nhận cậu đã thấy rồi hả?
: Lúc đó chị ở chỗ để dụng cụ ăn uống bị quạt gió thổi tốc lên, em không cẩn thận liền nhìn thấy thôi
Tôi tiến lên một bước
: Tôi biết ngay là cậu nhìn lén mà!
Bưởi đưa ngón tay chỉ vào tôi, nhưng lại vì khoảng cách kéo gần mà ngón tay thon dài đâm thẳng không lệch phát nào vào vòm ngực của tôi
: Không thể trách em được chứ, chẳng phải tại... váy của chị ngắn quá sao
Tôi đỉnh lấy ngón tay đó tiếp tục bước tới, khuỷu tay của Bưởi theo áp lực bị ép phải gập lại
: Cậu... xán lại gần quá rồi
: Bởi vì phải bảo vệ chị, vừa rồi chị suýt chút nữa là ngã xuống rồi còn gì
Hai tay đỡ lên bên eo của chị ấy, giống như lúc nãy vậy
: ...Ở đây không ngã nữa đâu, có thể buông ra rồi
Bưởi giữ lấy giọng điệu điềm tĩnh như thường lệ, nhưng mà lại... quá mức điềm tĩnh rồi
: Cũng đúng, ở đây mà còn có thể ngã xuống thì có lẽ cần phải đi kiểm tra tiểu não
: Cậu mới cần kiểm tra đại não ấy
Thấy tôi buông lỏng tay ra, Bưởi dường như thở phào nhẹ nhõm một hơi ngắn
: Nào, sau này môn học nào em không biết thì có thể tìm chị hỏi không, dù sao thành tích của chị tốt như vậy mà
: Cũng biết nhìn hàng đấy chứ, sao cậu biết thành tích của tôi rất tốt vậy
: Trước kia Cindy có lần nói chuyện phiếm với em có nhắc đến
: Ừm, sao hai người lại nói đến tôi?
: Không có gì ạ, em chỉ nói lớp các chị có một cô gái dáng cao cao, khá là xinh đẹp, chị ấy liền nói là chị, nói chị học hành rất giỏi
: Với lại có rất nhiều người theo đuổi nữa
Tôi bổ sung thêm
: Ha ha ha ha, làm gì có nhiều chứ~
Tuy cái miệng phủ nhận, nhưng động tác che miệng cười duyên đã nói lên tình báo này không hề sai chút nào
: Chị phản ứng như vậy tức là có rồi, bớt giả vờ đi
: Làm gì đấy, ghen hả?
: Chị có thích họ đâu mà em phải ghen
: Hơ, biết đâu có thì sao
: Được rồi, chị vẫn chưa nói có chịu làm gia sư cho em không đấy nhé
: Gia sư thì được thôi, nhưng phải thu phí đấy, không thì tôi lỗ chết
Bưởi kiểm tra những sợi chỉ thừa lộ ra nơi góc áo sơ mi, mái tóc dài rũ xuống
: Chị tính toán chi ly thật đấy
: Thần nhiên rồi, toán học của tôi đâu có học uổng công
: Thế em hỏi chị một câu hỏi về xác suất nhé
Tôi đột nhiên rướn người tới trước, khi Bưởi ngẩng đầu lên thì khoảng cách với tôi đã thu hẹp lại rất gần, ép chị ấy phải lùi lại một bước, tựa sát vào tường
: Làm gì thế… xác suất gì chứ
Tay trái của tôi chống lên tường, nhìn thẳng vào mắt Bưởi, cố gắng đọc hiểu cảm xúc của chị ấy, bóng râm của những sợi tóc của Bưởi che đi một phần đường nét khuôn mặt chị ấy, thế là tôi vén lấy một lọn, vén tóc ra sau tai của chị ấy
: Chính là, xác suất chúng ta hôn nhau bây giờ... là bao nhiêu?
: …
Con ngươi của Bưởi nhìn tôi chuyển động qua lại, nhưng không trả lời
: Chị không biết sao
Tôi lại tiến sát tới trước, gần đến mức có thể nghe thấy tiếng thở của chị ấy
: Thế cậu nghĩ sao...
Trong câu nói này của Bưởi mang theo một chút run rẩy nhẹ nhàng
: Em nghĩ là...
Âm thanh đứt đoạn ở đây, bởi vì khuôn miệng đã dán lên bờ môi của Bưởi
Trong buồng thang bộ bắt đầu truyền ra tiếng vang của sự trao đổi nước bọt, tiếng ma sát của quần áo
: Ưm ừm... ưm ừm hừ... ừm...
Dáng người cao ráo của Yuzu giúp tôi thậm chí không cần phải đặc biệt cúi xuống, hai tay đã có thể bóp lấy mông cô ấy, lúc này cơ thể chỉ được thúc đẩy bởi bản năng, không còn tâm trí đâu để bận tâm đến phản ứng của Yuzu
: Ưm chờ chút... ưm hà hừm chậm một chút... chậm một chút
: …Sao thế
: Chờ mộ... anh nhanh quá như vậy nhanh quá rồi
Yuzu nhẹ nhàng đẩy tôi ra, thở hổn hển
: Vậy anh chậm lại một chút được không
Tôi ôm lấy cô ấy một lần nữa
: Không phải... ý em là thế này nhanh quá rồi
Tay của Yuzu vẫn áp trên ngực tôi, lần này tôi đã hiểu được ý của cô ấy
: Vậy... chỉ hôn thôi có được không
: …
Yuzu suy nghĩ một lát rồi lặng lẽ gật đầu, nhưng đầu lại cúi thật thấp
: Lại đây
Nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ấy lên, lại hôn xuống, ngay khoảnh khắc trước khi nhắm mắt, tôi cũng thoáng thấy Yuzu đã nhắm mắt lại
: Ưm ưm...
Lần này tay ngoan ngoãn đặt trên eo cô ấy, không có động tác nào vượt quá giới hạn nữa, chỉ tập trung hôn người con gái trước mắt, mút lấy đôi môi ẩm ướt của cô ấy, cảm nhận hơi thở, hương tóc, và vòng eo mềm mại mảnh mai của cô ấy
: Anh có thể... như thế này không?
Tay phải từ từ di chuyển lên lưng cô ấy vuốt ve nhẹ nhàng, Yuzu nhìn tôi, rồi lại nhìn môi tôi, sau đó gật đầu
Tiếp theo là một nụ hôn không biết kéo dài bao lâu, chỉ biết là tôi đã sờ soạng khắp những nơi mà tay phải của mình có thể chạm tới, gáy, lưng, cánh tay, eo của Yuzu, cuối cùng qua lớp váy, chạm vào mông cô ấy
: Ưm... không được...
Yuzu lại khẽ lên tiếng phản đối khi tôi chạm vào mông, nhưng tôi không bận tâm, lòng bàn tay vẫn không khách khí đặt lên đó
: Hừm... em bảo không được mà...
: Không được cái gì em không nói rõ ràng...
Có lý do đầy đủ, lòng bàn tay càng vô bờ bến vuốt ve trên cặp mông cong vểnh kia
: Hừm anh... không được sờ như thế...
: Vậy thì đổi thành thế này
Những ngón tay vốn dĩ còn kiểm soát lực đạo, bỗng nhiên bấu mạnh vào trong, nhào nặn mạnh bạo cặp mông của Yuzu
: Hà ưm không được anh biến thái đừng như vậy...
: Vừa rồi em nói không được mà
Chẳng những không dừng lại, thậm chí bàn tay còn lại cũng đưa xuống, hai tay luân phiên nhào nặn ôm ấp
: Không được hà ưm ưm ưm đừng như vậy đừng như vậy...
: Đến kh
Không chỉ tiếng nói, tôi và Yuzu còn đồng thời dừng lại mọi động tác, bởi vì lúc này phía dưới bỗng nhiên vang lên tiếng bước chân, hơn nữa mỗi một bước nghe như càng lúc càng gần chúng tôi hơn
-Còn tiếp