13 Xe buýt sau giờ học (13)
Chị Yuuki ngày hôm đó đã không lén trốn ra ngoài, xem ra chị ấy thuộc kiểu học sinh chăm chỉ học thêm.
Dù cảm thấy ngày hôm đó rất đáng tiếc, vốn dĩ cứ nghĩ có thể thừa thắng xông lên, kỳ vọng vào lúc đang giờ học, trong lối cầu thang vắng vẻ không bóng người sẽ có thể bùng lên chút tia lửa nào đó.
: Không được đâu, chị phải lên lớp.
: Tiết trước đã nghe không kịp rồi, em cũng nghiêm túc học hành đi.
Sau này tôi mới biết, hóa ra thành tích của Yuuki ở trên lớp rất tốt, xếp hạng toàn trường hầu như đều trong top ba mươi, thế nên cái gọi là nghe không kịp của chị ấy, tôi ôm lòng hoài nghi.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, có thể quen biết chị Yuuki trên xe đưa đón của trường đã có thể xem là một thu hoạch đầy bất ngờ rồi, dù gương mặt của chị ấy không đến mức tinh xảo như Manman, cũng không có làn da mịn màng không tì vết như Cindy, nhưng đó đều là dựa trên những tiêu chuẩn vô cùng khắt khe mà nói; chỉ riêng đôi chân dài vừa thon thả lại vừa cân đối, cùng với mái tóc dài uốn xoăn gợn sóng nhẹ, Yuuki có lẽ chỉ cần đi đến bất kỳ một góc nào trong khuôn viên trường cũng đều sẽ là đối tượng để các nam sinh chú ý.
Được rồi, có lẽ đó chỉ là sở thích chủ quan của riêng tôi, nhưng ít nhất người bạn cùng chấm điểm của tôi cũng nghĩ như vậy.
: Lát nữa giữ chỗ cho em, nhớ lên xe sớm một chút, nếu không là phải nhường cho người khác đấy.
: Chị làm em cảm động quá, sao lại tốt với em thế chứ.
: Thì em gặp được người chị khóa trên tốt bụng mà.
: Em mà kể cho thằng bạn em nghe, nó chắc chắn sẽ ghen tị chết mất.
: Ha ha cậu ấy mà đến đi xe này chị cũng có thể giữ chỗ giúp cậu ấy mà.
: Hóa ra chỉ là một người chị bác ái...
: Thế nào gọi là bác ái? Nghe già cả thế, với lại "chỉ là" có ý gì hả! Không giữ chỗ cho em nữa.
Tôi nhận ra khi nhắn tin với Yuuki, khóe môi mình chẳng biết từ lúc nào đã vô thức mang theo nụ cười, ngay khi nhận ra điều đó tôi cũng vội vàng thu lại nụ cười, dù cho người bạn ngồi bên cạnh chắc chắn cũng chẳng biết tôi đang vì chuyện gì mà vui vẻ.
: XXX, hiện tại đang giảng đến trang bao nhiêu rồi?
Nghe thấy tên mình đột nhiên bị giáo viên gọi lên, tôi căng thẳng nhìn sang bên cạnh cầu cứu, may mà bạn nữ ngồi kế bên rất tốt bụng, lén lút ấn góc sách xuống thấp một chút để tôi có thể nhìn thấy con số.
: Trang... 35 ạ.
: Thế tại sao sách giáo khoa của em lại không mở ở trang 35?
: ...
: Nhìn em cười vui vẻ thế kia, làm gì đấy, yêu đương rồi à?
Mấy đứa bạn thân thiết bắt đầu hùa vào trêu chọc, dường như tôi đã bị tụi nó nhất trí công nhận là có duyên với các chị khóa trên, dù cho bản thân tôi sống chết phủ nhận đến cùng là được.
-
Cuối cùng cũng đợi được đến lúc tiếng chuông tan học vang lên, một tuần chỉ có duy nhất một cơ hội để ở bên cạnh Yuuki, không thể phủ nhận trong lòng tôi quả thực tràn đầy mong đợi, thế nên ngay khi giáo viên trên bục giảng vừa tuyên bố tan lớp, tôi, người vốn đã dọn dẹp xong cặp sách từ sớm, liền bước những bước nhanh hơn ngày thường, đi về phía chiếc xe đưa đón ở cổng trường.
: Chào chị ạ.
Chen qua mấy người, khó khăn lắm mới đi đến được bên cạnh chỗ ngồi của Yuuki, tôi đoán tuyến đường này ngày nào có lẽ cũng đông đúc như nhau, ai bảo nó đi qua các trạm dừng xe phổ biến của các lớp học thêm chứ.
: Ơ kìa, bọn chị không phải là chị khóa trên của em à?!
Một người chị ở hàng ghế phía trước Yuuki vừa cười vừa nói với tôi, trong đầu tôi nhanh chóng suy nghĩ một chút, may mà nhớ ra tên của chị ấy, chính là người tự xưng là hoa khôi của lớp tên là Judy, người cùng đi học thêm với Yuuki.
: Chào chị hoa khôi Judy ạ.
: Ồ, được đấy chứ cậu em khóa dưới.
Tôi vừa ngồi vào chỗ trống bên cạnh Yuuki, vừa mỉm cười đáp lại, rồi ánh mắt chuyển sang một người chị khác bên cạnh chị ấy.
: Cậu em quên tên của chị rồi chứ gì, thật là ngại quá đi.
: À... em xin lỗi...
Dù có thể ngồi cùng với Yuuki thì khá là vui, nhưng ở giữa một đám con gái, lại còn là các chị khóa trên, vẫn cảm thấy có chút không tự nhiên, may mà mấy chị ở hàng ghế trước rất nhanh đã tự trò chuyện với nhau.
: Chị khóa dưới đối xử với em tốt chứ?
Yuuki vỗ vỗ vào chiếc cặp sách trên đùi tôi, mang theo vẻ mặt giống như rất biết cách chăm sóc tôi.
: Quá tốt luôn ạ, hôm nay cuối cùng cũng không phải ngồi bậc cầu thang nữa rồi.
Nói xong câu này, tôi lại liên tưởng đến hình ảnh tà váy của Yuuki thấp thoáng ẩn hiện ở trên bậc cầu thang lần trước.
: Em đừng có nghĩ bậy nhé, hôm nay không có chuyện đó đâu.
Yuuki kéo lại góc váy của mình, dù ngồi như vậy thì căn bản không thể nào bị hớ hênh được, nhưng cho dù chỉ là ngồi đó, một mảng đùi lớn lộ ra của Yuuki đã đủ để khiến người ta nảy sinh những liên tưởng phong phú rồi, ai bảo váy của chị ấy lại ngắn như thế chứ.
Xe bắt đầu di chuyển, trong chiếc xe chật kín người, tiếng ồn ào cũng theo đó mà ngày một lớn hơn, điều khiến tôi bất ngờ là, Yuuki lúc này lại lôi từ trong cặp ra một cuốn sách, hơn nữa lại còn là sách giáo khoa môn học.
"Đi học thì thôi đi, bây giờ là lúc tan học rồi cơ mà..."
Tôi mang theo ánh mắt nửa kinh ngạc, nửa tán thưởng nhìn cô gái đang tập trung đọc sách bên cạnh.
: Làm gì thế, chưa thấy người chị nào chăm chỉ à?
: ... Là chưa thấy người chị xinh đẹp nào chăm chỉ đọc sách ạ.
Nghe tuy có vẻ giống như lời nịnh nọt cố ý, nhưng đó cũng là lời thật lòng, Yuuki dùng khuỷu tay huých tôi một cái, có lẽ là sợ bị các bạn phía trước nghe thấy.
: Ngày nào đi xe chị cũng đều đọc sách ạ?
: Hửm? Cũng không phải ngày nào cũng thế...
Yuuki tuy đang trả lời tôi, nhưng thần sắc vẫn vô cùng tập trung vào cuốn sách.
: Em mà đọc sách trên xe thì cũng chỉ đọc tiểu thuyết thôi.
: Chị biết mà ha ha, hôm đó em có mang theo đấy thôi.
: Hôm nay em cũng có mang theo này.
: Thế thì em có thể lấy ra xem mà.
: Như vậy thì phí lắm ạ.
: ... Hửm? Tại sao?
Yuuki cuối cùng cũng rời mắt khỏi cuốn sách, tò mò nhìn tôi.
: Hiếm khi mới được đi xe trường cùng với người chị xinh đẹp mà lại.
Khi nói câu này, tôi đã hơi hạ thấp giọng xuống, chỉ sợ lại bị khuỷu tay huých cho một phát.
: Ha ha, em nói người nào thế? Ở đây có tận ba người cơ mà.
: Ừm... câu hỏi hay đấy ạ.
Tôi vờ như rơi vào trầm tư.
: Em thấy... cả ba người đều rất xinh đẹp.
Một câu trả lời hoàn hảo, chính bản thân tôi cũng vô cùng hài lòng, hơn nữa cũng không tính là trái với lương tâm, Judy tuy tự xưng là hoa khôi của lớp, nhưng cũng không thể nói là chị ấy tự dát vàng lên mặt mình, chị ấy có một mái tóc ngắn uốn cong tự nhiên và màu tóc nâu nhạt tự nhiên, khuôn mặt nhỏ nhắn cằm nhọn, khi cười sẽ lộ ra hàm răng trên hoàn hảo, dù không có cơ hội nhìn kỹ vóc dáng của chị ấy, nhưng cảm giác thân hình chắc chắn sẽ không tệ chút nào, thuộc kiểu ngoại hình điển hình sẽ được người ta khen ngợi.
Kiểu tóc của chị Dung còn lại thì ngược lại, mái tóc thẳng ngang vai, tóc mái che khuất lông mày, khi cười mắt sẽ híp lại, còn có lúm đồng tiền nhỏ, là người mang lại cảm giác vô tư, phóng khoáng nhất trong cả ba người; tuy so với hai người chị kia, ngoại hình có lẽ không quá nổi bật, nhưng cảm giác cũng sẽ là kiểu người có người theo đuổi.
: Ồ... ra là vậy à...
Yuuki lại có vẻ không mấy hài lòng với câu trả lời của tôi, quay trở lại với cuốn sách của mình, tôi cũng ý thức được điểm cần phải sửa đổi.
: Thôi được rồi, em đổi lại câu trả lời vậy.
Tôi nhẹ nhàng kéo cánh tay của Yuuki, đồng thời ghé sát vào tai chị ấy, định nói lời thì thầm.
: Em thấy chị là xinh đẹp nhất...
Vừa nói xong, chiếc xe trường lại đột ngột rẽ phải, hai chúng tôi vốn đã ở rất gần nhau vì thế mà trực tiếp dính sát vào nhau, dù có ngăn cách qua làn tóc của chị ấy, nhưng vẫn tính là đã gián tiếp hôn lên má chị ấy mất rồi.
: Ế...?
Cùng lúc âm thanh phía trước truyền tới, tôi phát hiện Judy đang quay lại, nhìn chúng tôi qua khe hở giữa hai lưng ghế, đôi mắt mở to.
: Không phải đâu, cậu ấy vừa mới nói về cậu với tớ đấy... rồi tự dưng bẻ lái.
Bưởi vội vàng giải thích.
: Cậu ấy bảo gì về tớ?
Rõ ràng có thể nhìn tôi hỏi trực tiếp, nhưng Judy lại chọn nhìn về phía bạn mình.
: Cậu ấy bảo cậu là xinh nhất đấy.
: Ồ... cái gì thế chứ, tớ vốn đã biết rồi mà.
: Judy, cậu tin tớ bóp chết cậu không.
Chị Dung khóa trên ngồi bên cạnh không nhịn được mà ra tay, Judy vừa hét lên vừa lui về phía cửa sổ, hai người lại bắt đầu nô đùa với nhau.
: Các cậu đã quyết định lát nữa ăn gì chưa?
: Chưa nữa, bọn tớ hầu như toàn đến nơi mới nghĩ ha ha ha.
: Thế thì chẳng hiệu quả tí nào cả.
: Chịu thôi chứ biết sao giờ, không nghĩ ra được thì vừa đi vừa dạo vậy.
Xe lại đột nhiên phanh hơi gấp, cặp sách trên đùi chúng tôi đồng thời trượt về phía trước, Bưởi và tôi phản xạ đưa tay ra giữ lấy, nhưng lại vừa vặn làm tôi nhìn thấy đôi đùi thon thả bên dưới chiếc cặp ban đầu của cô ấy, chỉ có thể nói váy của cô ấy thực sự quá ngắn, sau khi ngồi xuống liền lộ ra một mảng da thịt lớn ở đùi.
: Này... đừng nhìn lung tung.
Bưởi nhìn thấy ánh mắt của tôi, vội vàng che lại cặp sách cho ngay ngắn.
: Tớ hơi tò mò chút...
Tôi lại xích gần về phía cô ấy, câu này thực sự chỉ có thể hỏi thì thầm.
: Cậu không mặc quần bảo hộ, không sợ bị lộ sao?
: Sao cậu biết?
: Vì vừa nãy cậu lộ ra rồi kìa...
Bưởi vội vàng dời cặp sách ra, cúi đầu kiểm tra phần dưới của mình, rồi phát hiện bị tôi lừa, tuy lộ nhiều chân thật nhưng vẫn chưa đến mức nhìn thấy bên trong.
: ...Lần sau không thèm giữ chỗ hộ cậu nữa đâu.
: Thế lần sau nữa thì sao?
: Sau này đều không thèm nữa, cậu tự mà nghĩ cách.
: Thế tớ đổi sang nhờ Judy giữ chỗ hộ vậy.
: Được thôi, tùy cậu.
: Ai đang nói xấu tớ đấy?
Judy nhạy cảm quay đầu lại, xe trường ồn ào thế này mà cậu ấy cũng nghe thấy được.
: Cậu em khóa dưới bảo cậu rất xinh, muốn làm quen với cậu đấy.
Bưởi nói giọng không chút cảm xúc.
: Ha ha ha ít lừa đi, chắc chắn đang nói xấu tớ.
: Người ta thích Bưởi cơ mà, không đến lượt cậu đâu.
: Nhưng cậu xếp sau tớ xa lắm đấy nhé.
Hàng ghế trước lại bắt đầu chém giết lẫn nhau, suốt cả quá trình tôi chỉ biết ngốc nghếch cười trừ phụ họa, không dám ho he một câu, may mà Bưởi bên cạnh cũng đang cười, xem ra không thực sự tức giận.
Mấy trạm dừng lần lượt trôi qua, Bưởi vẫn luôn chăm chú vùi đầu vào sách của mình, thỉnh thoảng tựa ra sau nhắm mắt nghỉ ngơi, tôi cũng không muốn làm phiền cô ấy, chúng tôi cứ im lặng lặng lẽ như thế cho đến đích.
: Cầm hộ tớ với.
Tôi đứng ra lối đi, trạm này có một đống người muốn xuống xe, trông chừng một nửa học sinh trên xe đều có điểm đến là trạm này.
Bưởi đang đứng lên từ ghế, đưa cặp sách ra lối đi cho tôi, ra hiệu bảo tôi giúp đỡ.
: Cẩn thận cái đầu nhé.
Trần xe trường vốn dĩ không cao, cộng thêm vóc dáng cao ráo của Bưởi, cũng giống như tôi phải khom lưng mới không bị cộc đầu.
Và lúc này tôi cũng nhìn thấy một cảnh tượng khó quên.
Chiếc áo sơ mi thủy thủ của Bưởi vì cúi người mà trễ xuống, bên trong cổ chữ V, một đôi gò bồng đảo được bao bọc trong chiếc áo lót màu xanh nước biển được tôi nhìn trọn ở cự ly gần, hơn nữa cúp ngực thực ra không hoàn toàn vừa vặn với kích cỡ của cô ấy, thế nên ngay cả nhũ hoa bên trong cũng ẩn ẩn hiện hiện.
Bưởi trong giây tiếp theo theo bản năng đè chặt lấy cổ áo mình, rồi bước ra lối đi, tôi dĩ nhiên không dám nói chuyện tôi nhìn thấy cô ấy bị lộ.
Ít nhất là không phải bây giờ.
- Còn tiếp