Trở về truyện

Xe buýt trường học sau giờ học - Xe Buýt Sau Giờ Học (17)

Xe buýt trường học sau giờ học

17 Xe buýt sau giờ học (17)

Dưới sự che chắn của đám đông chen chúc và tiếng trò chuyện ồn ào, tôi lén luồn tay vào dưới áo khoác của Judy, các ngón tay lần lượt vén gấu váy của chị ấy lên, cho đến khi đầu ngón tay chạm vào gò thịt hơi nhô cao kia

Judy để tạo điều kiện cho tôi liền chủ động kéo chiếc quần lót sang một bên, ngón tay tôi đầu tiên cảm nhận được một túm lông nhỏ trên vùng kín của chị ấy, rồi thuận theo chiều lông vuốt xuống dưới, liền chạm vào hai cánh môi âm hộ đang khép chặt, và chỉ cần dùng thêm chút lực, đầu ngón tay đã dính phải thứ dâm thủy tiết ra từ tiểu huyệt của Judy...

Côn thịt của tôi khó khăn chống đỡ bên dưới chiếc cặp sách, những tình tiết hoang tưởng trong đầu không ngừng quấy nhiễu suy nghĩ, cơ thể cũng vì thế mà bồn chồn đứng ngồi không yên

Mùi hương cơ thể của đàn chị Judy ngồi bên cạnh theo sự rung lắc của xe, thỉnh thoảng lại bay vào mũi tôi, cộng thêm việc chị ấy quỳ ngồi hẳn lên để trò chuyện với Yuzi phía sau, tà váy tung bay trong không trung cùng cặp đùi trắng ngần cứ thế gần như áp sát ngay bên người tôi

But khoảng cách xa xôi nhất cũng chỉ đến thế này, lúc này nếu tôi quay đầu lại, ý đồ chắc chắn sẽ quá lộ liễu, tôi chỉ biết ghen tị với những nam sinh khác trên lối đi, họ gần như không thèm che giấu mà hướng ánh mắt nhìn chằm chằm vào mông của Judy

: Đàn em nói cậu ấy muốn làm quen với Man Man kìa, thật hay giả vậy

: Hửm? Cái gì cơ?

Khi Judy nói câu này với Yuzi, tôi cảm giác chị ấy cũng đồng thời liếc nhìn tôi, lúc nãy để đối phó với câu hỏi của chị ấy, tôi chỉ đành tạm thời nặn ra một lý do, không ngờ Judy lại thật sự hỏi thẳng thừng như vậy, thật chẳng nể nang chút nào

: Thôi được rồi không có gì, hôm nay ăn gì đây

: Ha ha để tớ nghĩ xem, còn cậu thì sao, có muốn ăn gì không?

Chủ đề sau đó liền rẽ sang hướng khác, hai cô gái bắt đầu tán gẫu về chuyện của những người khác trong lớp, dĩ nhiên đều là những điều tôi không hiểu, còn tôi thì đờ đẫn nhìn về phía trước, có điều sau khi xe đưa đón của trường chạy được một lúc, tôi buộc phải nhẹ nhàng chạm nhẹ vào bắp chân của Judy đang quỳ trên đệm ghế

: Váy kìa

Tôi mấp máy môi không thành tiếng nói với Judy, rồi dùng ánh mắt ra hiệu

: Ồ...

May mà Judy chỉ do dự một giây liền tinh ý hiểu ngay ám thị của tôi, thậm chí đến đầu cũng không thèm quay lại, liền cầm chiếc áo khoác lên, buộc ngang hông, che đi phần đùi vốn đang lộ ra bên dưới váy

Thực ra làm vậy chỉ là theo bản năng, dù sao ánh mắt của nam sinh phía trước thỉnh thoảng lại liếc về hướng này quá rõ ràng, rõ ràng đến mức nếu tôi không nhắc nhở Judy, cảm giác như mình cũng biến thành đồng phạm vậy

Sau khi Judy buộc áo khoác vào, nam sinh kia cũng tự thấy mất mặt mà quay đi chuyển sang trò chuyện với bạn bè, lúc này rốt cuộc không còn ánh mắt nào nhìn chằm chằm vào chỗ ngồi của chúng tôi nữa, áp lực vô hình kia cuối cùng đã biến mất, và tôi cũng bắt đầu nhớ lại cảm giác mịn màng như búng ra sữa khi chạm vào bắp chân của Judy lúc nãy

Mỉa mai thay, bây giờ đến lượt tôi biến thành kẻ nhìn dáo dác xung quanh, sau khi xác nhận gần đó không có ai chú ý, tôi giả vờ tùy ý đặt tay phải của mình xuống, để nó buông thõng bên cạnh bắp chân của Judy, mu bàn tay khẽ chạm vào bắp chân chị ấy, nhưng vẫn còn cách một lớp tất

: Bất ngờ ghê luôn, siêu bất ngờ, tớ cứ tưởng cậu ấy vẫn độc thân chứ

: Tớ cũng giật cả mình, hơn nữa họ còn không cùng lớp

Hai cô gái hào hứng buôn chuyện bát quái, Judy không có chút phản ứng nào trước sự đụng chạm của tôi

Phản hồi như vậy thật ra không mấy có lợi cho tôi, bởi vì tôi không biết là chị ấy đã nhận ra nhưng không phản ứng, hay là thật sự không hề nhận ra

Và cách duy nhất để kiểm chứng chính là thử lại một lần nữa, hơn nữa phải rõ ràng hơn lúc nãy một chút

Lần này trước khi đưa tay ra, tôi nhắm mắt lại trước, đồng thời đầu hơi nghiêng sang bên phải, khiến vẻ ngoài của mình trông như đã ngủ say

Nếu ai từng có kinh nghiệm ngủ trên xe thì chắc chắn đều biết, theo sự rung lắc của xe, thân mình sẽ vô thức lay động theo trọng tâm, và mu bàn tay phải của tôi cứ thế tự nhiên dán vào gần đầu gối của chị ấy, trong đó ngón trỏ còn duỗi thật dài, quẹt trúng mặt sau đùi của chị ấy

: Sau đó tớ liền cố ý dẫn dắt đến chủ đề đó, muốn xem phản ứng của cậu ta

: Ha ha thế cậu ta nói gì, tớ đoán cậu ta chắc chắn là giả chết rồi

Vì không nhìn thấy nên tôi chỉ có thể dựa vào thính giác và xúc giác để phán đoán, nhưng dù là giọng điệu nói chuyện hay cơ thể, Judy đều không có bất kỳ thay đổi nào

Cho nên lần này gan tôi lại lớn hơn một chút, lòng bàn tay vốn như vô tình rơi bên cạnh đầu gối chị ấy bắt đầu âm thầm dịch chuyển lên trên, áp sát vào phía sau đùi của chị ấy

Judy vẫn không có bất kỳ phản ứng nào, cơ thể cũng không có cảm giác bị cứng đờ, ngược lại chính tôi vì làm việc xấu mà căng thẳng, còn nghe thấy cả tiếng tim mình đập kịch liệt

Lúc này tôi khẽ mở mắt quan sát một chút, chủ yếu là để xác nhận an toàn xung quanh trước, sau đó nhìn vào nơi xảy ra sự việc, lòng bàn tay đã ngập một nửa vào góc khuất tầm nhìn, chiếc áo khoác của Judy đã giúp ích rất lớn, như vậy cho dù có ai thật sự nhìn sang thì có lẽ cũng không dễ phát hiện ra, tôi tự an ủi mình như thế

Căn cứ vào tình hình hiện tại, tôi vô cùng khẳng định Judy đã biết tôi đang lén lút làm việc xấu nhưng lại không hề ngăn cản, theo như tôi hiểu về chị ấy, nếu có ai làm điều gì chị ấy không thích, chị ấy chắc chắn sẽ phản ứng ngay tại chỗ

Thế là tôi đã làm thì làm cho trót, để mu bàn tay tiếp tục áp sát vào đùi chị ấy mà di chuyển lên trên, không bao lâu sau, ngón giữa dài nhất đã chạm tới mép quần lót

: Sau đó lần sinh hoạt câu lạc bộ trước tớ đã lén quan sát một chút, kết quả quả nhiên bị tớ nhìn thấy!

: Cậu rảnh rỗi thật đấy ha ha, còn đi theo dõi người ta nữa

Dù rất muốn nhưng tôi vẫn không dám lộ liễu thọc vào trong quần lót, thế là các ngón tay cứ thế áp sát bên ngoài quần lót, dùng các đốt ngón tay cứng cáp cảm nhận bờ mông săn chắc mềm mại của Judy, mơn trớn qua lại

: Này XXX

Yuzi ở phía sau bỗng nhiên gọi tên tôi, trước khi kịp lo lắng đến chuyện động tác bị lộ, cơ thể đã căng thẳng quay ra phía sau

: Có chuyện gì thế

Tôi chỉ cầu nguyện câu tiếp theo của Yuzi không phải là hỏi tôi đang làm cái gì

: Tớ hỏi cậu nhé, cậu có biết một đàn chị tên là Tiểu An không

: Ồ tớ biết, ở ngay lớp bên cạnh các cậu

: Cậu đỉnh thật đấy, sao đàn chị nào cậu cũng biết thế hả

: Chẳng phải cậu hỏi tớ sao...

: Được rồi, thế cậu thấy chị ấy có xinh không

: Ừm...

Khi tôi đang suy nghĩ về câu hỏi này liền vô thức nhìn lên phía trên, lại phát hiện Judy cũng đang cúi đầu nhìn tôi, lúc này mới nhớ ra tay mình hiện tại vẫn đang áp trên người chị ấy

: Ừm... cũng được mà, tớ có một cậu bạn cùng lớp rất thích chị ấy

Vốn dĩ đã định rút tay về, nhưng thấy Judy từ đầu đến cuối vẫn không có phản ứng gì với hành vi của tôi, ngay cả biểu cảm cũng thản nhiên tự tại, cuối cùng tôi lại từ bỏ ý định đó

: Cũng được là có ý gì hả

Yuzi hỏi dồn

: Thì là cũng được, nhưng vẫn kém các cậu một chút

Lúc này dây thần kinh phản xạ của tôi đã hoàn toàn hoạt động trở lại, không những tâng bốc Yuzi mà còn không quên lấy lòng cả Judy

: Sao nghe giọng điệu khách sáo xã giao thế nhỉ

Lần này đổi lại là Judy hỏi tôi

: Đâu có khách sáo đâu, tớ thật sự nghĩ như vậy mà

Ánh mắt đối diện với đôi mắt của Judy, nhưng lại dùng hai ngón tay mơn trớn cặp mông tròn trịa, ngón tay cố ý đẩy từ dưới lên trên, khiến phần mông bị gạt lên điểm cao nhất rồi mới hạ xuống

"Tiếc là không nhìn thấy được cảnh tượng đó", tôi thầm than thở trong lòng

Lúc này xe đưa đón giảm tốc độ, một vài học sinh xung quanh bắt đầu đứng dậy, cộng thêm việc cuộc trò chuyện có lẽ vừa vặn kết thích một đoạn, tôi nhìn thấy Judy quay người lại chuẩn bị ngồi xuống liền vội vàng rút tay về, giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra

Chặng đường tiếp theo, đầu óc và phân thân của tôi trôi qua trong một trận hỗn độn, một mặt rất muốn tiếp tục chờ cơ hội hành động, nhưng mặt khác lại khổ sở vì không có thời cơ thích hợp để xen vào, hơn nữa Yuzi thỉnh thoảng lại tìm Judy nói chuyện, cũng làm tăng thêm đáng kể độ khó cho việc làm xấu mà không bị phát hiện của tôi

Thời gian cứ thế từng phút từng giây trôi qua, cuối cùng vẫn đến được đích

-

Không ngoài dự đoán, chuyện ăn cái gì cho đến khi tất cả chúng tôi xuống xe vẫn chưa có câu trả lời, cuối cùng cả ba lượn lờ một vòng quanh khu vực xung quanh thì nhắm trúng một cửa hàng chỉ bán mang đi

: Oa thơm quá, cảm giác ngon lắm đây

Yuzi hai tay bưng hộp thức ăn, cẩn thận bước về phía chúng tôi

: A, Yuzi váy của cậu kìa

Ngay khi tôi vừa mới chú ý tới thì Judy đã lao nhanh lên một bước, giúp đè lại tà váy đang tung bay vì gió thổi của Yuzi, và cơ thể của Judy cũng vừa vặn chắn mất tầm nhìn của tôi, ngược lại những người qua đường đi ngang qua còn được một phen bổ mắt

: Ghét thật đấy, hôm nay gió to quá

: Hay là chúng ta đến trung tâm học thêm ăn nhé?

Tôi đề xuất, lúc này chúng tôi đang nép mình một cách đầy chật vật vào bức tường ngoài của một cửa hàng, xung quanh người qua kẻ lại tấp nập, mà trận gió này cũng chẳng phải xuất hiện lần đầu tiên, lúc nãy Judy cũng suýt chút nữa thì lộ hàng

: Không sao đâu, tụi mình giải quyết nhanh nhanh đi, không thì mùi nồng lắm, chị sợ bị người ta lườm nguýt.

: Nếu là gái xinh thì chắc không bị đâu ha ha ha.

Judy tuy mở miệng cứng cỏi nhưng vẫn ngoan ngoãn chọn giải quyết ngay tại chỗ.

Cũng vì bữa ăn này được dùng với tốc độ bất thường, sau khi ăn no chúng tôi vẫn còn dư không ít thời gian, thế là còn đi mua thêm đồ uống rồi thong thả đi bộ về trung tâm luyện thi.

: Ủa sao kỳ vậy, hôm nay người đông quá thế này, ngồi kín hết chỗ rồi.

: Hay là tụi mình về lớp đi.

Câu này vừa nói ra miệng, tôi liền hối hận ngay vì sự ngu ngốc của mình, nếu quay về lớp thì chẳng thể nào tiếp tục ở riêng với hai chị khóa trên nữa rồi!

: Hay là tụi mình ra cầu thang uống đi.

: Được á, đi thôi.

Đề xuất của Bưởi đã cứu rỗi cả buổi tối hôm nay.

Một lần nữa bước đi trong khoảng cầu thang tối mờ, như thể thời gian quay ngược về tuần trước, trên bậc thang cứ cách vài bậc lại có dăm ba học sinh các trường đang ngồi bệt dưới đất, nhưng hôm nay không chỉ có tôi và Bưởi, mà còn có thêm cả Judy nữa.

: Hai người cứ lên trước đi, em đi vệ sinh một lát, lát nữa nhắn em biết ở tầng mấy nha.

Mới bước lên chưa được mấy bậc, Bưởi đã đột ngột quay đầu đi thẳng xuống dưới mà không thèm ngoảnh lại.

: Không lẽ là ăn trúng cái gì đau bụng rồi chứ.

Tôi nhìn theo bóng dáng rời đi nhanh chóng của cô ấy, lầm bầm.

: Như vậy chị lo lắm á, hồi nãy chị cũng ăn giống vậy mà.

Judy đứng ở phía trên tôi lên tiếng.

: Em cũng vậy nè, tụi mình đều ăn giống nhau mà.

Tôi nhìn về phía chị ấy, nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt hai đứa chạm nhau, trong lòng tôi lại dấy lên một sự rung động không sao tả xiết.

Đôi mắt của Judy khẽ chuyển động, hai chân chị ấy đang đứng ngay trên tôi chỉ vỏn vẹn hai bậc thang, chỉ cần tôi bước tiếp lên trên...

: Tụi mình... lên thôi.

Judy khẽ nói, xoay người bước lên từng bậc thềm.

- Còn tiếp

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.