16 Xe buýt sau giờ học (16)
Tiếng bước chân bước lên cầu thang rất nhẹ, nghe qua nếu không phải đối phương là một cô gái nhỏ nhắn thì chính là người đó đang cố ý đi khẽ.
Tôi ôm lấy Yuzu, trốn vào góc khuất sau cánh cửa thoát hiểm, nơi đây là khu vực mà ngay cả ánh sáng từ đèn chỉ dẫn thoát hiểm cũng không thể chạm tới.
Luồng ánh sáng xanh mờ nhạt kia phát ra từ phía cầu thang, xuyên qua cánh cửa thoát hiểm đang mở toang, còn có thể gắng gượng kéo dài về phía sau khoảng hai mét, nhưng cuối cùng vẫn bị một mảnh tối tăm nuốt chửng.
Tuy nói chúng tôi đang ở trong góc khuất của tầm nhìn, nhưng thực ra cách bên ngoài cũng chỉ một bức tường, chỉ cần có người rẽ vào nhìn...
(Cộp) (Cộp) (Cộp)
Tiếng bước chân vô hình dừng lại, tôi có thể cảm nhận được, ngay lúc này người đó đang ở phía bên kia bức tường.
Yuzu lo lắng nắm chặt lấy cánh tay tôi, phối hợp với tôi cố gắng nép sát vào góc tường, nhưng cặp mông cũng vì thế mà ép mạnh lên hạ bộ của tôi, thứ cứng cáp của tôi thậm chí lún sâu vào giữa hai bờ mông của cô ấy, thế nhưng bầu không khí căng thẳng đã hoàn toàn đè sụp những tạp niệm sắc dục, lúc này tôi chỉ hy vọng người bên ngoài chỉ là đi ngang qua.
: Là... hai đứa đấy à?
Bóng dáng một cô gái từ từ lọt vào tầm mắt, tuy nhìn không rõ khuôn mặt, nhưng giọng nói quen tai kia phối hợp với chiếc váy xếp ly và đôi tất dài quen thuộc, chính là chị khóa trên Judy.
: Á, chị làm em hết hồn đấy Judy.
Yuzu nghe thấy tiếng liền bước vội lên một bước, dùng lực vỗ mạnh vào Judy một cái.
: Hơ, hai đứa làm cái gì thế hả? Chị cứ tưởng như nghe thấy tiếng của hai đứa cơ đấy.
Thật ra ngay khoảnh khắc nghe thấy giọng của Judy, tôi đã buông tay ra, Yuzu cũng rời khỏi lồng ngực tôi gần như cùng lúc, nhưng không biết Judy có nhìn thấy gì không.
: Bọn em đang đứng nói chuyện thôi, chị đi lâu quá, bên trong lại lạnh nữa, sao chị không trả lời tin nhắn của em?
: Ồ~ chị nghĩ là dù sao cũng sắp về rồi, xong đi vào lại không thấy em đâu, nhưng đồ đạc của em vẫn còn ở chỗ ngồi nên...
: Bên dưới người ta ngồi chật kín hết rồi nên bọn em mới đi lên trên.
Tôi bổ sung thêm một câu, còn kèm theo động tác tay.
: Cậu em này vừa mới bắt đầu học thêm đã trốn tiết rồi à, không lẽ là...
Judy nói với tôi, tuy không nhìn rõ biểu cảm, nhưng ngữ khí nghe qua có vẻ đầy châm chọc.
: Là Yuzu bảo lạnh rồi cứ thế kéo em ra ngoài đấy chứ.
: Kìa, cái gì mà em cứ thế kéo anh ra, là anh rủ em trước mà.
: Ở đây tối lắm đấy, sao hai đứa dám lên đây, nếu không phải chị nghe thấy tiếng của hai đứa thì chị chẳng dám đâu...
: Em toàn trốn sau lưng anh ấy mà, có chuyện gì là em sẽ chạy ngược lại ngay ha ha ha.
Yuzu túm vai tôi, né ra sau lưng tôi, tôi cũng đồng thời cảm nhận được có thứ gì đó mềm mại áp sát vào lưng mình.
: Thôi được rồi, ở đây thực sự rất tối, chị muốn về rồi, đáng sợ quá.
: Ừ đi thôi.
Yuzu định bước ra ngoài theo, nhưng lại bị tôi giữ chặt lấy.
: Anh có chuyện muốn nói riêng với Yuzu một chút.
Tôi nhìn Judy, cố gắng giữ vẻ tự nhiên nhất có thể.
: Được rồi, vậy chị về trước đây, hai đứa định nói chuyện gì mà bí mật thế.
: Đúng vậy, chuyện gì thế anh?
Yuzu ngoan ngoãn dừng bước quay lại nhìn tôi.
: Suỵt.
Tôi đưa tay ra dấu, Judy nhún vai rời đi, tiếng bước chân lúc nãy bắt đầu xa dần xuống phía dưới.
(Cộp) (Cộp) (Cộp)
Tiếng bước chân còn chưa đi xa, Yuzu ở phía bên kia bức tường xi măng đã bị tôi ép chặt vào góc tường.
Một cuộc công thủ không lời bắt đầu, một tay Yuzu dùng sức muốn đẩy tôi ra, tay kia thì túm lấy cổ tay tôi đang cố gắng xâm phạm ở bên dưới.
Tất cả mấu chốt nằm ở chỗ không được phát ra tiếng động, Yuzu và tôi đều nỗ lực duy trì điều đó, chỉ sợ Judy còn chưa thực sự đi xa sẽ nghe thấy.
: Chị khóa trên...
: ... Không được...
Tôi một lần nữa ra dấu suỵt, nhắc nhở Yuzu về việc người bạn thân của cô ấy vẫn chưa thực sự đi xa, đồng thời nhân lúc cô ấy sững sờ, lách tay vào trong váy, một phát giật phăng chiếc quần lót màu xanh nước biển xuống.
: Anh...
Tôi ngồi xổm xuống, làm một lèo cho xong, dùng sức lột hẳn chiếc quần lót của Yuzu ra khỏi chân, ngay sau đó liền banh hai chân cô ấy ra, vùi trọn cái đầu vào giữa hai đùi của cô ấy.
: ... Không được
: Tránh... ra...
: Ha... Tránh ra...
Yuzu cố gắng giãy giụa, nhưng phía sau chỉ có góc tường, hai chân lại bị tôi đè chặt không cách nào dùng sức, đặc biệt là nơi tư mật còn đang hứng chịu sự khám phá hỗn loạn từ đầu lưỡi của tôi, sự phản kháng duy nhất là cố đẩy đầu tôi ra, nhưng cũng chỉ là vô ích.
: Ha... Đừng... Đừng mà...
Vì đầu bị đùi kẹp chặt, tai thực ra không nghe rõ âm thanh gì, đừng nói là tiếng bước chân của Judy, ngay cả tiếng thì thầm hỗn loạn lúc này của Yuzu truyền vào tai tôi cũng chỉ là những âm thanh mơ hồ.
Tôi chỉ dựa vào bản năng, cố gắng duỗi lưỡi ra dài nhất, liếm qua một lượt, rồi lại một lượt, rồi lại một lượt cái hang nhỏ mềm mại và ướt át của Yuzu...
Ban đầu là tiếng thở dốc nặng nề, thỉnh thoảng kèm theo vài tiếng nước, nhưng một lúc sau, tần suất và âm lượng của thứ chất lỏng bị khuấy động đã nhanh chóng lấn át tiếng thở.
Yuzu tựa vào tường, giữa đôi chân dang rộng là lòng bàn tay đã chọc một ngón tay vào của tôi, lòng bàn tay hướng lên trên, rung động với tốc độ chóng mặt.
: Em không chịu nổi nữa rồi... Không chịu nổi nữa... Tha cho em đi...
: Ưm a a a a, đừng mà a a a a.
: Đừng cái gì?
Tôi tạm hoãn thế tấn công, để cánh tay mình và cả Yuzu được thở dốc một lát.
: ... Đừng như thế, đừng nữa... Em không muốn nữa...
: Không muốn nữa sao, nhưng trông có vẻ sướng lắm mà...
: Làm gì có...
: Hay là, chị khóa trên muốn nếm thử cái này không...
Tôi đặt tay Yuzu lên phần quần lót đã sưng phồng lên của mình.
: ... Em... Em chưa từng làm thế cho con trai bao giờ.
-
Dưới ánh sáng lờ mờ, Yuzu quỳ trên đất, có chút không chắc chắn đỡ lấy dương vật của tôi, giống như ngày đầu tiên đi làm thêm, đối với việc thao tác công cụ vẫn còn vô cùng bỡ ngỡ.
: Há miệng ra.
Yuzu ngoan ngoãn làm theo, chậm rãi ghé sát vào phân thân của tôi, rồi ngay khoảnh khắc quy đầu sắp vùi vào, cô ấy thò lưỡi ra, vừa vặn liếm một cái lên dây hãm quy đầu.
: Xin lỗi... Có phải như thế này không anh?
Thấy dương vật của tôi nảy lên một cái, Yuzu hoảng hốt xin lỗi.
: Không... Sướng lắm.
Tôi đỡ lấy sau gáy cô ấy, bắt đầu đưa dương vật vào trong khoang miệng của cô ấy, đồng thời giả vờ như không chú ý đến sự thật rằng, ở tầng dưới có một cái đầu đang ló ra, đang lén lút nhìn trộm lên phía trên.
Mái tóc ngắn uốn cong, khuôn mặt nhỏ nhắn, bóng người đó nhất định là Judy vẫn chưa quay lại phòng học.
: A... Như thế này sướng quá
: Ưm... Nhỉ? Ưm...
Yuzu một tay đặt lên đùi tôi, một tay giữ lấy dương vật, chậm rãi và cẩn thận ngậm bú cho tôi, dù lúc này chúng tôi đang ở ngay trên chiếu nghỉ cầu thang nhưng không còn căng thẳng như lúc nãy nữa
Bởi vì tiếng bước chân của Judy vừa rồi đã cho chúng tôi một khái niệm về giới hạn an toàn ở nơi này, biết được trường hợp nào là nguy hiểm, trường hợp nào là an toàn, tôi cũng vì thế mới dám táo bạo dẫn Yuzu thẳng ra ngoài
Dù việc Judy đang nhìn trộm nằm ngoài kế hoạch ban đầu, nhưng đối với tôi thực ra cũng chẳng sao, ngược lại vì thế mà dương vật còn trở nên hưng phấn hơn
: A... Ngậm sâu quá sướng thật
: Ưm... Ưm... To quá không nuốt hết được...
: Điệu bộ lúc bú của em đáng yêu quá... Bị Judy nhìn thấy thì sao nhỉ?
Yuzu vốn đang mút ra mút vào ngon lành, nghe thấy câu này của tôi thì như bừng tỉnh trong nháy mắt, liền nảy người ra, ghé đầu nhìn xuống phía dưới, còn tôi ở phía trên với góc nhìn từ trên cao xuống, tự nhiên có thể dự đoán được chuyện tiếp theo...
: Á
: A...
-
: Chào học tỷ
Tôi bước lên bậc thang xe đưa đón học sinh, chào hỏi gương mặt quen thuộc ở ngay hàng ghế đầu tiên
: Hello
Judy nghiêng đầu với tôi, nụ cười trên mặt có vẻ như tâm trạng đang rất tốt, nhưng tan học rồi thì ai mà tâm trạng không tốt cơ chứ
: Hôm nay… sao học tỷ không đi cùng
Chỗ ngồi bên cạnh Judy hiếm khi lại để trống
: Dung nhỏ em ngồi đi
Thấy Judy mời, tôi dĩ nhiên ngoan ngoãn ngồi xuống
: Đúng rồi Dung nhỏ ha ha đừng nói với cô ấy nha xin cậu đấy
: Vì muốn để em ngồi nên chị đuổi cô ấy đi rồi
Lời nói đùa của Judy suýt chút nữa đã làm tôi tin là thật, nhưng lý trí trong lòng bảo tôi tuyệt đối không thể có chuyện như vậy được
: Ha ha em lại thấy có khả năng là chị ấy không muốn ngồi với chị nữa thì có
: Haizz có khả năng lắm nha
Dù miệng nói những lời đùa cợt không đâu vào đâu, nhưng thực ra trong lòng tôi khá để ý đến học tỷ Yuzu ở phía xéo sau lưng, vừa rồi sau khi bước lên bậc thang, tôi đã nhanh chóng chú ý thấy bên cạnh Yuzu đã có một người khác giới không quen biết ngồi đó
Nhưng nghĩ lại, tôi đoán Yuzu làm vậy có lẽ là để tránh hiềm nghi
-
: Sao em lại ở đây chị còn tưởng em về rồi làm chị hết hồn
: …Không có mà em vừa nghe điện thoại nghe xong định bụng xem mọi người đã xuống chưa...
Nhanh chóng dạt ra rồi vờ như không có chuyện gì, chúng tôi lúc này cuối cùng cũng đi xuống đến nơi sáng sủa hơn, cả ba người đều ngầm hiểu ý mà tránh né chuyện vừa rồi
: Thế rốt cuộc hai người nói chuyện gì mà thần bí thế em được học đệ tỏ tình à?
Judy nhìn Yuzu với vẻ mặt láu cá
: Gì cơ làm sao có thể cậu ấy nói với em là muốn tán tỉnh chị đấy được chưa
: Thật à?
Tôi đi phía sau, chạm phải ánh mắt Judy quay đầu nhìn sang
: Vâng thật ạ
: Ồ thế để chị cân nhắc xem sao nhé
-
Sau ngày ở cầu thang đó, Yuzu và tôi gần như không còn tương tác gì nữa, tôi đoán có lẽ là vì ngượng ngùng, cộng thêm việc còn bị Judy nhìn thấy, mà bản thân tôi trong bầu không khí thế này cũng hoàn toàn không biết làm sao để phá vỡ thế bế tắc, thế là cứ im hơi lặng tiếng trôi qua một tuần như vậy
: Học tỷ hôm nay chị có mang áo khoác rồi
Tôi nhìn chiếc áo khoác lông màu đen đắp trên người Judy
: Đúng vậy chỗ học thêm lạnh chết đi được không mang áo khoác chị thật sự ngồi không yên
: Phòng của em hình như đỡ hơn có lẽ do đông người quá
Tôi nhìn quanh bốn phía, tiện đà nhìn sang Yuzu, cô ấy đã rút tài liệu ra, cúi đầu đang đọc
: Này học đệ
Dưới lớp áo khoác bỗng nhiên có một ngón tay chọc chọc vào cánh tay tôi, tôi quay đầu nhìn sang chủ nhân của ngón tay
: Dạ?
: Tuần trước hai người làm gì ở cầu thang thế
Judy nhìn tôi cười như không cười, nói bằng âm lượng chỉ có tôi nghe thấy
-Còn tiếp