9 Xe buýt sau giờ học (9)
Tôi cẩn thận đặt từng bước chân, đi sau lưng một dãy phòng học đang chìm trong sự im lặng tịch mịch.
Lý do không dám tạo ra tiếng động, ngoài việc sợ làm phiền những người đang ngủ trưa phía trước, nguyên nhân chính là vì — đây là lớp của các anh chị khóa trên.
: Mày chấm mấy điểm?
Cậu bạn bên cạnh huých cùi chỏ vào tôi một cái, dùng giọng gió hỏi nhỏ, khóe môi còn mang theo nụ cười tinh quái, cứ như thể đang làm chuyện xấu vậy.
Đây là lần đầu tiên chúng tôi đi làm nhiệm vụ với tư cách là đội sao đỏ, nhiệm vụ là vào giờ nghỉ trưa, lần lượt đi đến các lớp để chấm điểm trật tự, vệ sinh các thứ, mà lý do ban đầu tôi đăng ký cũng rất đơn giản, thuần túy là thấy thú vị mà thôi.
: Không biết nữa.
: Chị Tiểu An không phải ở lớp này sao?
: Đúng vậy.
: Có thấy đâu...
Nói thật, lúc trò chuyện bằng giọng gió thế này quả thực khá là căng thẳng, cơ thể chúng tôi tự động không dám lưu lại lâu, sau khi nhìn lướt qua một lượt liền vội vàng đi ra ngoài hành lang.
: Vừa nãy mày có thấy chị Tiểu An không?
: Không thấy, mẹ kiếp, nhỏ tiếng chút đi.
: Mày thấy không?
: Không có, ai cũng nằm sấp xuống thì nhìn thế nào được.
: Tiếc quá đi, vậy giờ tao chấm mấy điểm đây, vốn định bụng lớp của chị Tiểu An sẽ cho điểm cao một chút.
: Vừa nãy tao có thấy một người, nhưng không chắc có phải chị ấy không.
: Cái gì, ở đâu, mày chắc không?
: Không chắc, ngay phía sau chỗ cửa sổ gần nhà vệ sinh ấy, có một người tết tóc bím, trên đầu còn có một cái màu đỏ...
: Mẹ nó chính là chị ấy rồi! Chị ấy rất hay tết tóc bím với thắt nơ bướm màu đỏ.
: Chắc thế...
: Vậy cho 5 điểm luôn, không nói nhiều, mẹ kiếp thế mà tao lại không nhìn thấy.
: Đúng vậy, uổng công mày còn nói muốn theo đuổi chị ấy.
Ba đứa sao đỏ mới vào nghề chúng tôi vừa thảo luận một cách thiếu chuyên nghiệp về việc chấm điểm, vừa tiến về phía lớp học tiếp theo.
Nhìn tấm biển lớp treo trên cửa phòng học phía trước, tôi chợt nhớ ra đây chính là lớp của chị Cindy.
Tay nắm cửa vừa vặn mở, một luồng không khí mát mẻ ập vào mặt, tôi cẩn thận đẩy cánh cửa sau của lớp học ra, là người đầu tiên bước vào căn phòng đã chìm sâu vào giấc ngủ.
Và ngay khoảnh khắc tôi mở cửa, khóe mắt cũng quét qua một động tác bất thường ở một chỗ ngồi thuộc dãy cuối cùng, nếu tôi không nhìn lầm, dường như lúc đầu có một người đang ngồi xổm bên cạnh, rồi khi tôi mở cửa, người đó lập tức bắn người trở lại chỗ ngồi của mình.
: Phòng này mát thế.
: Nhỏ tiếng chút đi thằng ngu.
Mấy đứa bạn sao đỏ đi phía sau dường như đều không nhìn thấy chuyện tôi vừa chứng kiến, lần lượt bước vào lớp.
Tuy rằng hình ảnh vừa rồi chỉ thoáng qua trong nháy mắt, nhưng trí tò mò đã thúc đẩy tôi bắt đầu quan sát chỗ ngồi đó, trên bàn đang có một đàn anh nằm sấp, vóc dáng khá to con, trên đùi còn đắp một chiếc áo khoác thể thao.
"Áo khoác không phải đều nên đặt trên bàn làm gối sao?"
Ánh mắt của tôi tự nhiên tiếp tục di chuyển sang nữ chính ở vị trí bên cạnh, chị ấy lúc này đang nằm sấp trên bàn bất động, nhưng từ mái tóc dài và vóc dáng kia...
"Chẳng phải là Cindy sao?"
Phát hiện ra điều này, trong lòng tôi thầm buồn cười, bởi vì dựa vào những gì ghi nhận được trên xe đưa đón học sinh, vừa rồi Cindy và bạn trai của chị ấy nhất định không phải đang làm chuyện gì phù hợp với nội quy nhà trường.
"Hôm nay trên xe đưa đón nhất định phải tìm cơ hội trêu chị ấy một vố mới được."
Sau khi chấm điểm xong xuôi trong lớp học, tiếp theo là đi ra hành lang phía sau, nơi này có nhà vệ sinh và khu gom rác tái chế các thứ cần phải chấm điểm.
: Ê lớp này có gái xinh không, vừa nãy hình như không thấy.
: Nói nhảm, nhìn từ phía sau thì nhìn thế nào được.
: Đâu có, bóng lưng của Tiểu An đẹp lắm mà.
: Nhưng vừa nãy mày cũng có nhìn ra đâu.
: Không có lần sau, không có lần sau.
Một đám con trai nói chuyện tào lao, vừa chấm điểm môi trường xung quanh, thì đột nhiên từ nhà vệ sinh cách đó vài bước chân vang lên tiếng trò chuyện của mấy bạn nữ, rồi giây tiếp theo, Man Man và hai cô gái khác lần lượt từ trong nhà vệ sinh nữ bước ra.
: Đàn em, chấm cho tốt vào nhé.
Một người trong số đó đang rửa tay, dáng người cao ráo, sau khi nhìn lướt qua màu sắc của hàng chữ số hiệu học sinh trên đồng phục của chúng tôi liền nói bằng giọng điệu trêu chọc.
Sở dĩ nói cao ráo là vì về mặt trực giác, chị ấy cao hơn Man Man và người chị kia hẳn một cái đầu, cảm giác gần như bằng tôi rồi.
: Không vấn đề gì đâu chị ơi, đã chấm cho các chị 5 điểm rồi này.
Cậu bạn bên cạnh tôi vừa chỉ vào bảng điểm của mình vừa đáp lại.
: Chào chị Man Man.
Tôi chạm mắt với Man Man qua tấm gương trên bồn rửa tay, liền lên tiếng chào một câu.
: Hai đứa quen nhau à?
Người chị cao ráo hơi quay đầu lại.
: Đúng vậy, quen trên xe đưa đón ấy mà. Cindy cũng quen cậu ấy nữa.
: Ê mày quá đáng thật đấy, chưa từng nghe mày kể bao giờ.
Cậu bạn bên cạnh bắt đầu hùa vào.
: Kể cái gì chứ?
: Giấu làm của riêng hả, như vậy là không đúng đâu nhé.
: Ha ha hai đứa buồn cười quá đi.
Người chị cao ráo cùng người chị còn lại rửa tay xong, đang chuẩn bị đi bộ về lớp, nhưng Man Man vẫn đang dùng tay sửa sang lại tóc trước gương.
Lúc này trong đầu tôi đột nhiên lóe lên một loại trực giác nhạy bén, thế là tôi liền nhét bảng chấm điểm của mình cho một đứa bạn.
: Ê chấm hộ tao trước đi, tao có chuyện muốn nói với chị ấy.
Tôi nói nhỏ, chủ yếu là sợ hai người chị đang mở cửa kia nghe thấy, lại sinh ra những rắc rối không đáng có.
: Cái quái gì thế?
: Ê thằng ngu này đi thôi, đi sang lớp tiếp theo trước đã.
Đứa bạn còn lại có vẻ biết điều hơn đã nhìn ra chút manh mối gì đó, hai đứa liền quay người đi về phía lớp bên cạnh.
: Ha ha có chuyện gì thế? Bạn của em buồn cười thật đấy.
Man Man nhìn tôi qua gương, lúc này hành lang phía sau rốt cuộc chỉ còn lại hai chúng tôi.
: Không có gì, chỉ là muốn...
Tôi từ phía sau lén hôn nhẹ vào cổ Man Man một cái, khiến cô ấy lập tức rụt người lại.
: Nhột lắm đấy ha ha ha.
: Người chị kia cao thật đấy.
: Đúng vậy, chân dài cực kỳ, ghen tị với chị ấy chết đi được
: Ừm...
Tôi nhớ lại hình ảnh vừa rồi, người đàn chị kia tuy dáng cao ráo, nhưng đôi chân dài đó có lẽ mới là nguyên nhân chính khiến người ta ấn tượng sâu sắc
: Gì thế, anh thích người ta à? Chị ấy còn độc thân đấy, em có thể hỏi hộ anh
: Làm sao có thể chứ, em đẹp hơn nhiều
Tôi táo bạo ôm lấy eo em, đầu Man Man hơi ngả về sau, tựa vào xương quai xanh của tôi
: Chỉ giỏi dẻo miệng
: Được rồi, anh phải đi đây
Dù trên hành lang ngoài hai chúng tôi ra thì chẳng còn một ai, nhưng việc ở trong một môi trường xa lạ, cộng thêm bản thân còn có nhiệm vụ gánh trên vai, nhiều yếu tố gộp lại thực sự khiến tôi khá bứt rứt không yên
: Vậy sao, em cứ tưởng anh tìm em có việc cơ
Man Man nhìn tôi qua gương, khẽ nhướn mày, lúc này tôi nhận ra bản thân dường như đã có phản ứng rồi
: Có việc chứ
Tôi ôm siết lấy em, cúi đầu trao cho Man Man một nụ hôn thật dài, nhưng cảm giác bất an kia vẫn cứ tồn tại
: Được rồi, em thực sự phải đi đây
: Anh qua đây chút đi, giúp em làm một việc
Man Man bỗng nhiên kéo tay tôi, đi về phía bên kia của hành lang
: Làm gì...
Lời còn chưa dứt, Man Man đã dắt tôi rẽ vào nhà vệ sinh nữ, bước vào một trong hai buồng vệ sinh, đầu óc tôi ngập ngừng nửa giây rồi cũng bước vào theo
: Chấm điểm cho em đi
Man Man kiễng gót chân, môi và lưỡi của chúng tôi lập tức quấn quýt lấy nhau
: Chấm chỗ nào cơ
Đôi tay dùng lực ôm chặt lấy em, để hạ bộ có thể thúc mạnh vào vùng nhạy cảm của em
: Chỗ này nè
Man Man bắt lấy tay tôi, đưa về phía mông mình, tôi cũng chẳng thèm khách sáo mà bóp mạnh lên đó
: Hừm ừm...
Tiếng thở dốc dồn dập của cả hai lấp đầy không gian chật hẹp bên trong buồng vệ sinh này
: Dâm đãng quá...
Lúc này cả hai tay tôi đều đã thọc vào trong quần lót của em, đang ra sức nhào nặn cặp mông nhỏ nhắn xinh xắn kia, ngón tay dĩ nhiên còn cố tình vuốt ve quanh vùng hậu môn và cửa mình
: Ôi...
Man Man không chịu thua kém mà cởi quần tôi ra, cách một lớp quần lót bóp lấy thanh thịt đang sưng to của tôi, khiến tôi phải bật ra một tiếng thở dài
: Ha ha, quy đầu ướt nhẹp rồi này
Man Man quỳ sụp xuống, giống như đang bóc một món quà, từ từ kéo chiếc quần lót của tôi xuống, sau khi cạp quần vượt qua đầu khấc, toàn bộ thanh thịt cũng theo đó bật nảy ra ngoài, chĩa thẳng vào miệng Man Man
: Em ăn đây nhé...
Man Man đỡ lấy thanh thịt của tôi, nhắm mắt lại rồi ghé sát vào
Và ngay cùng lúc đó, phía ngoài hành lang cũng vang lên tiếng bước chân
- Còn tiếp