11 Xe buýt sau giờ học (11)
: Vừa rồi suýt chút nữa là bắn vào trong rồi... chị
: Tội đàn em bắn bậy bắn bạ nha
Mạn Mạn từ trong váy móc ra khăn giấy, cẩn thận lau đi thứ chất lỏng đặc quánh trên mông
: Nếu không... thì bắn vào đâu?
Tôi cẩn thận hỏi lại, trong lúc tình thế cấp bách vừa rồi, vốn còn tưởng không bắn dính vào váy đã là tốt lắm rồi, không ngờ Mạn Mạn dường như không mấy hài lòng
: Chú em có thể bắn vào miệng mà, hì hì
Tôi nhìn chị ấy, vẻ mặt đầy kinh ngạc không tin nổi
: Thế lần sau...
: Sẽ có lần sau sao
: … Không còn nữa à?
: Thấy chú em thể hiện ra sao đã
: Nhưng chúng ta lại không cùng xe tuyến, rất khó gặp nhau mà
: Đúng rồi, cho nên mới nói xem biểu hiện của chú em ra sao đó
: Thế trưa mai...
: Hả? Trưa làm gì?
: Em lại đến chấm điểm
: Thế còn bạn cùng lớp chú em tính sao
: Ùm... không biết nữa
: Á... Đù, lát nữa chị quay về, Cindy sẽ biết người trong nhà vệ sinh là chị mất...
Mạn Mạn đột nhiên suy tư tính toán
: Ha ha, chị cũng biết là cô ấy à, có thể hòa nhau mà
: Đù, cô ấy với bạn trai có phải lần đầu thế này đâu, làm như chị chưa từng nghe thấy vậy
: Thật hay giả thế, hóa ra trước đây họ đã thế rồi à
: Đúng rồi, cô ấy từng nói với chị, vì cô ấy rất sợ trên lớp sẽ nghe thấy
: Liệu có nghe thấy không nhỉ?
Lần này đến lượt tôi trở nên căng thẳng
: Không đâu, đồ ngốc này, sao mà có thể chứ
Mạn Mạn khựng lại một chút
: Cơ mà chị từng cố ý đến nhà vệ sinh để nghe lén rồi, ha ha ha ha
: Thế hôm nay chị như này đặc biệt đáng nghi đấy, mấy âm thanh vừa phát ra...
: Ha ha chị nghĩ cô ấy không nghe thấy đâu, thần kinh cô ấy thô lắm
: Cậu nhỏ của chú em cũng thô thô nữa
Mạn Mạn bổ sung, tôi cúi đầu nhìn xuống dương vật vừa mới xuất tinh xong nhưng vẫn chưa hoàn toàn mềm đi của mình
: Nó vẫn đang chảy kìa
Nâng quy đầu lên kiểm tra, ở giữa vẫn còn đọng lại chất lỏng
: Thế để chị ăn sạch giùm chú em nha
Mạn Mạn ngồi xổm xuống, há miệng ra, một lần nữa ngậm lấy cây thịt của tôi
Buổi nghỉ trưa hôm đó, chúng tôi đã làm hai lần trong nhà vệ sinh, cho đến khi tiếng chuông kết thúc giờ ngủ trưa vang lên, dưới sự che giấu của tiếng chuông, tôi dùng ngón tay móc móc tiểu huyệt ướt át của Mạn Mạn, chị ấy cũng sục cặc cho tôi, cuối cùng chẳng biết là ai lại lên đỉnh trước, rồi kết thúc trong tình trạng đầm đìa mồ hôi
: Ê đù, vừa rồi chú mày đi đâu thế, lúc sau tụi này gặp giám thị còn bị hỏi đấy
Sau khi giờ nghỉ trưa kết thúc quay về lớp, tôi tự nhiên không tránh khỏi việc bị thằng bạn đi chấm điểm cùng truy hỏi
: Thầy giám thị hỏi gì
: Hỏi sao lại thiếu một người, tao bảo chú mày đi đi ngoài
: Thông minh đấy
: Đù, ê vừa rồi chị khóa trên kia xinh vãi, cái chị rất cao ấy
: Chị ấy tên Bưởi
: Bưởi? Đù sao chú mày biết tên chị ấy
: Chị Mạn Mạn nói cho tao biết đấy, à Mạn Mạn chính là...
: Tao biết rồi, cái chị gầy gầy da hơi ngăm đúng không
Tôi gật gật đầu
: Chị Mạn Mạn cũng xinh lắm, nhưng tao thích chị Bưởi hơn, trước đây tao từng thấy chị ấy rồi, vì chị ấy rất cao...
Thằng bạn tôi bắt đầu thao thao bất tuyệt xả một tràng phát biểu, còn tôi thì lại đang nghĩ về chuyến xe tuyến sau giờ tan học hôm nay
-
Đáng tiếc là, sau giờ tan học hôm đó, Cindy và bạn trai cô ấy lại chẳng hề xuất hiện trên xe tuyến
Mặc dù tình trạng này cũng chẳng phải hiếm gặp gì, vốn dĩ mỗi ngày trên xe tuyến tăng giảm vài người đều là chuyện bình thường, đặc biệt là mấy tuyến đường nhất định lại càng như thế, tuy nhiên Cindy với tư cách là trưởng xe, cực kỳ ít khi không có mặt trên xe, nên hôm đó tôi muốn trêu cô ấy cũng chẳng có cơ hội
Dạo ấy tình cảm giữa Cindy và bạn trai dường như trở nên đặc biệt tốt, đi học hay về nhà đều dính lấy nhau, tôi đương nhiên cũng chẳng có hứng thú can thiệp vào chuyện riêng của người khác, nên tự nhiên cũng không giao thiệp quá nhiều với Cindy, cùng lắm là lúc lướt qua nhau sẽ nhìn nhau vài cái, thỉnh thoảng những lúc bạn trai cô ấy không ở bên cạnh, sẽ lén ôm nhẹ một cái, hoặc chọc một phát
Quê nhất có lẽ là một hôm sau giờ tan học, nhân lúc phía sau xe tuyến vẫn chưa có ai bước lên, tôi đứng ngay giữa lối đi ôm chầm lấy Cindy, trao cho cô ấy một nụ hôn sâu, không ngờ sau đó Cindy nói với tôi bác tài xế thực ra đã nhìn thấy hết, còn vỗ ngực bảo đảm với Cindy rằng bác ấy sẽ giữ bí mật
: Đù em thật sự cạn lời, may mà chỉ mới hôn thôi đấy, không thì ngày nào em cũng phải đối mặt với bác ấy chắc em xấu hổ chết mất
: Cho nên bác ấy biết em có bạn trai chính thức trên xe tuyến rồi à
: Bác ấy biết chứ ha ha, khó mà không biết lắm
: Cũng đúng, trên xe tuyến chắc ai cũng biết hết rồi
: Ý anh là tụi em lộ liễu lắm sao...
Cindy lộ ra nét mặt lo lắng, nhưng cũng chỉ trong thoáng chớp mắt, người sống lạc quan như cô ấy cảm giác giây tiếp theo đã quăng mấy thứ này ra sau đầu rồi
Nghĩ lại thì, mái trường đúng là một nơi thật đặc biệt, bởi vì nhịp sống tưởng chừng như quy củ, nhiều khi chỉ vì một biến đổi nhỏ, đã tạo nên những tia lửa mới cho cuộc đời
Một ngày sau đó, tôi bước lên một tuyến xe khác sau giờ tan học, lý do là vì tôi phải đi học thử một buổi ở trung tâm luyện thi
"Đông người dữ vậy..."
Vừa bước lên bậc thang kim loại của xe tuyến, tôi lập tức bị sự chật chội bên trong xe làm cho giật mình, dù suy nghĩ lại thì cũng không có gì kinh ngạc, tuyến đường đi qua các điểm luyện thi thì đương nhiên sẽ rất đông người
Sau khi bước vào lối đi, tôi phát hiện không chỉ tất cả ghế ngồi đều đã kín chỗ, mà ngay cả phía trước phía sau lối đi cũng đứng đầy người, giá để đồ bên trên cũng gần như bị nhét chật cứng, ngay lúc tôi đang hối hận vì mình lên xe quá trễ
: Ơ, em không phải là chú em khóa dưới đó sao
Một giọng nói xa lạ từ bên cạnh truyền đến, tôi quay đầu lại nhìn, bàng hoàng phát hiện chủ nhân của giọng nói chính là chị Bưởi đó, chị ấy lại đang đứng ngay bên cạnh tôi, mà tôi thì hoàn toàn không hề hay biết
: Hai người quen nhau à
Trên chiếc ghế đối diện Bưởi, một người con gái khác nói với chị ấy, màu số học sinh trên áo sơ mi của cô ấy giống hệt Bưởi, đại diện cho việc cô ấy cũng là đàn chị.
: Ơ không quen đâu ha ha, cậu ấy là bạn của Mận Mận đấy.
Bưởi vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào mặt tôi để đánh giá, nhưng không phải kiểu khiến người ta khó chịu, tôi có thể cảm nhận được phần lớn là sự tò mò.
: Mận Mận mà cũng quen đàn em cơ à? Nhìn không ra luôn á ha ha, bình thường nó mọt sách như vậy mà.
Cô gái thứ ba ngồi cạnh cửa sổ lên tiếng, xem ra ba người họ chắc là bạn cùng lớp, cũng chính là bạn cùng lớp với Tuyết và Mận Mận.
: Thực ra em quen Tuyết trước ạ, chị ấy đi cùng xe đưa đón học sinh với em.
: Ồ~ Thế chắc em cũng quen bạn trai nó rồi nhỉ.
Bưởi nhìn tôi nói, vì đứng ngay sát bên cạnh, cộng thêm việc chị ấy có vóc dáng cao ráo, khi tôi nhìn chị ấy, có một cảm giác khoảng cách quá mức gần gũi, so với một tiêu chuẩn căn bản là chưa hề thân thiết.
: Ơ... Không tính là quen ạ, em đến cả tên của anh ấy cũng không biết.
: Thế em tên gì?
Bưởi nhìn tôi hỏi.
: Em tên XX.
: Chị tên Bưởi.
: Em biết rồi, đàn chị Mận Mận nói với em đấy ạ.
Bưởi lộ ra vẻ mặt hơi kinh ngạc.
: Hai người đang xem mắt đấy à? Buồn cười chết đi được, hi, chị là Dung.
Đàn chị ngồi sát lối đi cười lớn vẫy vẫy tay.
: Hi, chị là Trúc. Chị là hoa khôi của lớp tụi chị đấy nhé.
Đàn chị tóc ngắn ngồi cạnh cửa sổ cũng bắt chước theo, không hiểu sao, tôi bỗng nhiên có cảm giác bị bao vây.
: Không phải chứ, chị đâu có quen người ta, đương nhiên phải hỏi trước một chút chứ, đây là phép lịch sự mà.
Gương mặt Bưởi tràn đầy vẻ ngượng ngùng khó xử, thực ra có lẽ tôi cũng chẳng khác là bao.
: Hầu Bưởi, mặt cậu đỏ hết lên rồi kìa~ Với lại ai nói cậu là hoa khôi lớp hả?
Đàn chị tên Dung quay người lại chất vấn Trúc, xem ra chuyện này còn cãi nhau dài dài.
Xe đưa đón đột ngột khởi hành vào lúc này, nhưng ngay giây tiếp theo lại lập tức phanh gấp, sự chuyển dịch trọng tâm nhanh chóng khiến chúng tôi, những người chưa có chuẩn bị tâm lý, đều loạng choạng một vố lớn, cả xe đồng thời phát ra một trận kinh hô.
: Á xin lỗi, chị không có chỗ bám.
Bưởi buông cánh tay đang bám chặt lấy thanh vịn trong lúc cuống quýt của tôi ra.
: Không sao, chỗ này nhường cho chị bám này.
Lúc này tôi vừa vặn ở vào vị trí nguy hiểm nhất trên xe, chính là phía trên bậc thang đoạn giữa thân xe, gần như không có gì để vịn, ngoại trừ thanh ngang phía trước mặt Dung.
"Nhưng nếu mình vịn thì Bưởi dường như sẽ không có chỗ bám mất."
Thật ra đều dựa vào cảm giác bản năng mà hành động, tôi dứt khoát nhường vị trí đó cho Bưởi.
: Ồ, thế em...
: Em ngồi bậc thang là được rồi.
Tôi nhìn xuống dưới, phía dưới còn có hai người lên xe muộn hơn tôi, đều đã ngồi trên những bậc thang bên dưới, có vẻ cũng khá thoải mái.
: Được rồi, thế em cẩn thận nhé.
Tôi bước xuống vài bậc rồi ngồi xuống, phía trên truyền đến tiếng cười đùa ầm ĩ, nhưng thực sự hoàn toàn không thân thiết với mấy vị đàn chị này, hơn nữa đều là khác giới, cho nên tôi cũng không có ý định tham gia vào.
Vừa ngồi xuống, tôi liền rút cuốn tiểu thuyết từ trong cặp sách ra, đây là vật bất ly thân dạo gần đây để tôi giết thời gian trong những tiết học nhàm chán, bây giờ chính là hoạt động thích hợp nhất để làm trong khoảng thời gian này, dựa vào trí nhớ, tôi lật đến khoảng tiến độ đang đọc dở.
: Em đang đọc cái gì thế?
Giọng của Bưởi truyền đến từ phía trên, khi tôi ngẩng đầu lên, phát hiện chị ấy thực ra cũng đang đặt một chân lên bậc thang phía trên tôi, có lẽ vì như vậy thì dễ nắm chặt tay vịn hơn.
: Tiểu thuyết ạ.
Tôi lật mặt bìa lại, giơ cao lên cho Bưởi đang cúi người xem, đôi mắt ngoan ngoãn nhìn chằm chằm vào mắt chị ấy, mặc dù ánh mắt liếc qua nói cho tôi biết bên dưới chiếc váy của chị ấy, là một chiếc quần lót màu hồng.
: Ồ, truyện trinh thám à?
: Dạ, tính là giật gân ly kỳ ạ.
: Hay không?
Bưởi lật qua lật lại hai mặt cuốn sách để xem xét, một đôi chân dài miên man đứng ngay phía trên tôi, vạt váy khẽ lắc lư theo thân xe, váy của chị ấy vốn dĩ đã được sửa ngắn đi rất nhiều, cộng thêm sự chênh lệch cao thấp của tầm nhìn như thế này, tôi muốn không chú ý đến việc chị ấy bị lộ hàng cũng rất khó khăn.
: Em vẫn chưa đọc xong, nhưng cũng khá hay ạ, cũng là bạn học giới thiệu cho em.
: Cuốn đó là gì thế, chị cũng muốn xem.
Dung ở ngoài tầm nhìn đón lấy cuốn tiểu thuyết, từ góc nhìn của tôi chỉ có thể thấy cánh tay chị ấy đưa ra, rồi thu về, những phần khác đều bị tấm vách ngăn che khuất.
"Nếu không thì chắc cũng có thể nhìn thấy chân của chị ấy rồi..."
: Mà sao em lại quen Mận Mận thế?
Bưởi cúi xuống nhìn tôi, chị ấy dường như cũng nhận ra chiếc váy của mình lúc này hơi nguy hiểm, nên theo bản năng dùng tay vuốt lại phần mông, chỉ là vạt váy chỉ an toàn vào khoảnh khắc bị chị ấy ấn xuống, giây tiếp theo lại lập tức lộ ra, nhưng tôi đương nhiên không hề biểu hiện ra ngoài.
: Ơ... Tính là vì Tuyết ạ, tụi em cũng quen nhau trên xe đưa đón học sinh.
: Ồ~ Ra là vậy, chị cứ tưởng hai đứa có vẻ rất thân nhau.
: Cũng bình thường thôi ạ, chỉ là cùng đi chung xe đưa đón vài lần thôi.
: Thế sao hôm nay em lại đi chuyến này? Em định đến XX à?
Xe đưa đón rung lắc một cái, Bưởi lại một lần nữa ấn chiếc váy đang bay lên xuống, chân của chị ấy thực sự rất dài, nhưng thực ra tôi phát hiện khung xương của chị ấy không lớn, chỉ đơn thuần là dáng người cao, có điều chân cũng không gầy đến mức như Mận Mận.
Nơi chị ấy nói chính là khu vực tập trung các lớp học thêm, tôi gật đầu.
: Ha ha bị chị đoán trúng rồi nhé.
: Thế còn chị? Chị vốn dĩ đi chuyến này ạ, hay là cũng định đi học thêm?
: Em đoán xem.
: ...
: Được rồi, chị với Trúc đi học thêm, Dung thì vốn dĩ đi chuyến này.
: Ồ~ Ra là vậy.
: Em định đến trung tâm nào học?
: XXX ạ, có điều em vẫn chưa đăng ký, hôm nay chỉ định đến học thử thôi.
: Ồ chỗ đó chị biết, hình như cùng một tòa nhà đấy.
Nghe thấy thông tin này tôi cũng không quá kinh ngạc, vì khu vực đó vốn dĩ chỉ có vài tòa nhà mà thôi.
: Này lát nữa ăn gì đây?
Giọng của Trúc truyền đến.
: Không biết nữa, cậu muốn ăn gì?
Bưởi nhìn sang cô bạn cùng lớp của mình, tôi tận dụng khoảng trống này, ánh mắt nhanh chóng nhưng tỉ mỉ quét qua dưới váy của chị ấy, muốn lưu trữ hình ảnh bờ mông được bao bọc bởi chiếc quần lót tam giác màu hồng dưới chiếc váy ngắn đó vào trong trí óc.
Nhưng ngoài dự liệu chính là, Bưởi nhỏ bỗng nhiên vào lúc này vươn tay ra, nhéo lấy chiếc quần lót của mình, nhẹ nhàng kéo một cái, rút phần vải vốn dĩ hơi bị kẹp giữa khe mông ra ngoài, toàn bộ quá trình đều bị tôi ở phía dưới thu hết vào tầm mắt
Giây tiếp theo, cô ấy chắc cũng đã nhận thức được chuyện này, nhưng lại chọn giả vờ như không có gì xảy ra mà tiếp tục thảo luận chuyện bữa tối với bạn cùng lớp, tay cũng không cố ý đè váy xuống nữa, cứ thế suốt dọc đường cho đến trạm của lớp học thêm
Tôi nghĩ, Bưởi nhỏ chắc là biết tôi đang lén nhìn dưới váy cô ấy, tuy rằng ánh mắt của tôi chưa từng bị bắt quả tang, nhưng trực giác trong lòng lại mách bảo tôi như thế
-Còn tiếp
Nhiều câu chuyện tôi viết hơn được đăng trên blog
"Chưa đủ 18 tuổi cấm xem"
Mật khẩu các bài viết trên blog đều là 1