Trở về truyện

Xe buýt trường học sau giờ học - Xe Buýt Sau Giờ Học (8)

Xe buýt trường học sau giờ học

8 Xe buýt sau giờ học (8)

Xe buýt trường tiếp tục lăn bánh, từ phía sau thỉnh thoảng lại vọng đến tiếng trò chuyện của Cindy và bạn trai, nhưng tiếng động cơ gầm rú trầm đục cộng thêm tiếng loa phát thanh trên đầu khiến tôi chẳng thể nào nghe rõ họ đang nói gì.

Tôi nhìn sang Mạn Mạn bên cạnh, cặp sách của chị ấy lúc này đang đặt trên đùi tôi. Vừa nãy khi bạn trai chị ấy định ngồi xuống, tôi đã kịp thời kéo chiếc cặp qua để che đi sự biến đổi nhô cao bất thường của bản thân.

May mà cặp sách của chị ấy không treo mấy thứ móc khóa con gái điệu đà, nhưng dù có đi chăng nữa, chắc cũng chẳng ai rảnh rỗi đi soi mói cặp sách của người khác vào sáng sớm ngày ra thế này.

Mạn Mạn vẫn giữ tư thế quay lưng về phía tôi, đôi chân thỉnh thoảng lại khẽ nhúc nhích. Người ngoài nhìn vào có lẽ sẽ không phát hiện ra điều gì lạ thường, nhưng tôi thì biết rất rõ lý do tại sao.

Tôi chống khuỷu tay lên thành ghế phía lối đi, gối đầu lên lòng bàn tay như thể chuẩn bị đi ngủ. Hành động này thực chất là để tạo khoảng cách thị giác với Mạn Mạn, nhưng có lẽ đó cũng chỉ là sự tự an ủi về mặt tâm lý mà thôi.

Kế đó, tay phải của tôi lách về phía hông Mạn Mạn, vén góc váy của chị ấy lên.

Quả nhiên, tôi nhìn thấy Mạn Mạn đang lén lút dùng một ngón tay, cách một lớp quần lót màu đen, tự vuốt ve nơi tư mật.

Mạn Mạn thừa biết váy của mình đã bị vén lên nhưng không hề có bất kỳ phản ứng nào. Chị ấy chỉ cúi gằm đầu hướng về phía cửa sổ xe, nửa người tựa vào lưng ghế, ngón tay đang tự thỏa mãn vẫn không hề dừng lại.

Tôi nghiêng đầu, nhìn ngón tay thò ra từ giữa hai chân Mạn Mạn, liên tục mơn trớn qua lại trên lằn quần lót, lúc thì di chuyển trước sau, lúc lại ấn mạnh vào một điểm cố định.

Chất vải quần lót sẫm màu khiến dấu vết của mật dịch không quá rõ ràng. Không kìm được sự thôi thúc tò mò, trước tiên tôi tạm để váy của Mạn Mạn vắt ngang thắt lưng, rồi lật bàn tay lại, luồn ngón tay vào từ khe hở của quần lót.

Mu bàn tay và mặt trong ngón tay đồng thời cảm nhận được sự ướt át, tôi nhẹ nhàng kéo lằn quần lót của Mạn Mạn xuống phía dưới.

Nơi tư mật khép chặt lộ ra, hai cánh môi âm hộ non nớt đang ửng hồng nhạt, trên đó vương vãi đầy chất dịch trong suốt.

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn rõ nơi thầm kín ấy của Mạn Mạn.

Ngón tay Mạn Mạn khựng lại một nhịp, nhưng ngay sau đó lại như không có chuyện gì xảy ra. Dù biết rõ mông mình đang bị nhìn chằm chằm một cách đầy sắc dục, chị ấy vẫn tiếp tục tự kích thích trước mắt tôi.

Tôi cứ như vậy dán chặt mắt vào ngón tay Mạn Mạn, thấy nó không ngừng di chuyển qua lại giữa cửa âm đạo và âm vật. Mật dịch chảy ra ngày một nhiều, trên cặp mông trắng ngần của Mạn Mạn đã xuất hiện một vệt nước trong suốt, từ khe nhỏ chảy thẳng xuống rồi nhỏ giọt lên đệm ghế.

Lúc đó, tôi chỉ muốn hất ngay chiếc cặp sách trên đùi ra, đè chặt lấy chị ấy rồi cắm mạnh thanh thịt vào trong hang nhỏ.

Ngặt nỗi điều kiện hiện tại không cho phép tôi làm càn như thế.

Dường như vẫn chưa đủ thỏa mãn, Mạn Mạn khẽ nhấc chân trái lên trước mắt tôi, việc này giúp ngón tay chị ấy có nhiều không gian hoạt động hơn. Cơ thể chị ấy bắt đầu uốn éo trên ghế, lực ngón tay ấn vào nơi tư mật cũng trở nên nặng hơn.

Lúc này, ngón tay Mạn Mạn đã lún sâu vào giữa hai cánh môi âm hộ, xoay thành những vòng tròn quanh cửa âm đạo, rồi bất thình lình, ngón tay cắm ngập vào trong âm đạo của chính mình.

Một đốt ngón tay chìm nghỉm vào trong. Kèm theo sự co rút nhẹ của ngón tay nhìn từ bên ngoài, tôi đoán Mạn Mạn đang móc ngoáy ngón tay bên trong âm đạo.

Tôi quay đầu nhìn sang xung quanh, sau khi xác nhận không có ai chú ý, tôi rút chiếc áo khoác mỏng của Mạn Mạn từ dưới thân ra, phủ lên mông chị ấy.

Lúc này nếu có ai đi ngang qua, họ cũng chỉ nhìn thấy nửa thân dưới của Mạn Mạn đang đắp một chiếc áo khoác, chẳng ai có thể ngờ được bên dưới lại là một cặp mông trần trụi.

Dưới lớp áo khoác, tôi nhẹ nhàng kéo ngón tay của Mạn Mạn ra, thay bằng ngón tay giữa của mình. Sau khi đầu ngón tay được làm ướt ở cửa âm đạo, tôi không khách sáo mà đâm thẳng vào trong hang nhỏ một lần nữa.

Tôi mở cặp sách của Mạn Mạn, rút một cuốn sách ra rồi lật mở đặt lên trên cặp. Ngón tay phải thong thả, đều đặn khuấy động bên trong âm đạo của Mạn Mạn; đôi lúc tôi còn cố tình dừng lại, chỉ nương theo sự xóc nảy, phanh gấp và tăng tốc của xe buýt để di chuyển một cách thụ động trong hang nhỏ.

Chúng tôi duy trì tư thế đó trôi qua vài trạm dừng. Mặc dù mỗi lần xe dừng lại, tôi đều cảm nhận được cơ thể Mạn Mạn trở nên căng cứng, nhưng có lẽ chiếc áo khoác đã mang lại cảm giác an toàn quá đủ, huống hồ sau đó cũng chẳng có ai đi xuống phía cuối xe nữa.

Mạn Mạn suốt từ đầu đến cuối vẫn giữ tư thế hướng đầu ra cửa sổ, không phát ra thêm âm thanh nào, duy chỉ có lòng bàn tay tôi là đã đẫm đầy mật dịch của chị ấy.

Rồi tôi chợt nhận ra, xe buýt sắp sửa rẽ vào cổng lớn của trường học.

: Đàn chị, sắp đến nơi rồi.

Tôi ghé sát qua, ghé vào tai Mạn Mạn nhỏ giọng nói, ngón tay vẫn lưu lại trong cơ thể chị ấy.

: Nhanh lên chút đi.

Xung quanh bắt đầu vang lên những tiếng sột soạt, đã có học sinh chuẩn bị xuống xe.

: Cái gì cơ?

Tôi càng áp sát mặt vào mặt chị ấy, dù thực chất đã nghe thấy nhưng vẫn hỏi lại một lần nữa.

: Nhanh lên chút...

Lần này rốt cuộc tôi đã nhìn rõ khuôn mặt của Mạn Mạn. Chị ấy đang nhăn mặt, biểu cảm lộ vẻ không mấy thoải mái, khuôn miệng còn khẽ há ra.

: Nhưng mà sắp đến nơi rồi...

Miệng thì phản bác, nhưng ngón tay tôi lại nương theo lời chị ấy mà tăng nhanh tần suất hoạt động.

: Ha á...

Đầu Mạn Mạn lập tức ngửa ra sau, lúc này tiếng sột soạt xung quanh cũng trở nên lớn hơn, tiếng thu dọn cặp sách, tiếng trò chuyện, tiếng đế giày nện trên sàn xe vang lên rộn ràng.

Theo lý mà nói, lúc này nên dừng lại và nhanh chóng khôi phục nguyên trạng, nhưng cơ thể Mạn Mạn bắt đầu run rẩy co giật, kèm theo tiếng rên rỉ nhỏ vụn. Tôi không nhịn được, ngược lại còn đẩy nhanh tốc độ trêu chọc.

: Hừm ưm ưm ưm ưm ưm...

Phía sau bên xéo, chỗ của Cindy và bạn trai cũng truyền đến tiếng động, ép tôi phải lập tức rút ngón tay ra.

Tay trái tôi vỗ nhẹ hai cái lên người Mạn Mạn như thể đang gọi chị ấy thức dậy, còn tay phải thì âm thầm thu về bên sườn mình.

: Đàn chị, đến nơi rồi.

Xe buýt dừng hẳn, rất nhiều người cũng đứng dậy khỏi ghế vào lúc này, bao gồm cả Cindy và bạn trai phía sau.

: Ơ kìa, nó ngủ say như chết thế cơ à?

Cindy đi tới bên cạnh tôi, mỉm cười nhìn Mạn Mạn bên cạnh, người sau đang chậm rãi kéo lại vấu áo của mình.

: ……

Tôi nhìn Cindy, nhún vai không trả lời, không làm phật lòng đàn chị cũng là phản ứng bình thường thôi.

: Được rồi bọn chị xuống xe trước đây.

Cindy quay người kéo cặp sách của bạn trai bước lên phía trước. Khi đầu quay lại nhìn về phía trước, ánh mắt chị ta lại dừng lại một thoáng trên đùi tôi khi đi ngang qua.

: Đi thôi nào, đàn em, nghệt mặt ra đấy làm gì đấy?

Tiếng của Mạn Mạn truyền đến từ bên cạnh, tôi đứng bật dậy theo phản xạ, đồng thời nhìn về phía chị ấy.

: Lần sau không được nghịch ngợm thế nữa đâu nhé, cặp sách kìa.

Mạn Mạn nói với tôi bằng một nụ cười đầy ẩn ý, tôi nhìn chị ấy cầm cặp sách của tôi đưa qua để đổi lại.

: Lần sau là khi nào?

Ánh mắt khựng lại vừa rồi của Cindy, không biết có nên nói với Mạn Mạn không, nhưng có lẽ cũng chỉ là do tôi nghĩ nhiều quá thôi.

: Ai bảo là có lần sau chứ.

-Còn tiếp

《Các bài viết khác của tác giả được đăng trên Vạn Cách Tử》

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.