57 Phần 57
Nó giật mình đứng dậy, có điều bà cô khỏe quá, siếc cổ một cái nó ngả ngửa xuống ghế, gương mặt kê sát nó phả hơi thở thơm à không không hề thơm chút nào toàn mùi nguy hiểm, nó gào thét trong lòng nhưng mặt nhanh chóng làm vẻ nịnh cười trừ.
Bà cô cười mỉm chi nguy hiểm siếc cổ bấm vai nó một cái đau điếng người mới chịu bỏ ra. Nó vuốt vuốt cổ hung hăng ngó xung quanh kiếm bà cô Linh, uổng công nó cưng chiều, dám bán ngồi nó. Đừng có để nó bắt được cô nàng, nó đánh cho sưng…
Nó cười cười nhìn bà cô Như Ý khoanh tay trước ngực sang chảnh ngồi xuống ghế bắt chéo chân, mặc váy công sở thì chớ, còn chơi đôi tất lưới màu đen, chậc chậc dáng không chê vào đâu được, có điều…ngực hình như không giống chanh cho lắm, chắc do bà cô khoanh tay, chiêu trò ăn gian ghê thiệt.
Tự nhiên muốn vả mỏ mình ghê, nay nhắc bà cô này chi bả xuất hiền ám nó liền. Đang lúng túng áp lực vô cùng thì em Thùy đem nước ra cứu bồ. Thấy nó nhăn nhó ngồi kế chị Chanh, cô nàng cười khúc khích le lưỡi ngồi xuống bên còn lại để mâm nước xuống bàn, ngoài hai ly cho nó còn một ly cam ép chắc cho chị Chanh.
Đang tính quen tay vòng qua xoa tóc cô nàng thì nhớ còn bà cô hung dữ đang nhìn, nó đành giả vờ vươn tay lên cao vặn người xong cầm ly nước còn sủi bọt lên miệng tu một hơi hết sạch, khẽ nhăn miệng vì cắn trúng hạt thuốc đăng đắng, nó trả ly lại cho Thùy mỉm cười.
Thùy gật đầu cầm theo mâm và ly thuốc không đứng dậy đi vô trong, để lại ly cà phê và một ly trà đá cho nó. Nhìn Thùy đi chổ khác, chị Chanh bỉu môi.
Nó bật cười không đôi co chi cho mệt với bà cô ngoài biệt danh Chanh Lép ra còn được ông Thông phong cho danh hiệu Lý Mạc Sầu phiên bản Việt hóa, nó cầm ly cà phê lên nhấp một ngụm nhỏ, chị Chanh cau mày.
Bà cô trừng mắt không thèm để ý tới nó nửa, chu miệng vô ly cam hình như chính xác là cam cà rốt uống một hơi hết sạch, nó tròn xoe mắt nhìn cái ly còn mỗi đá hít một hơi khí lạnh, nước cam mà cô nàng như uống bia vậy trời. Thôi nghĩ vậy chứ không dám ý kiến, nó lắc đầu cười trừ quay qua nhìn Thùy cầm theo miếng giấy đi ra đưa nó. Khẽ liếc chị Chanh một cái, hình như bà cô còn lo nghịch mấy viên đá trong ly nước, nó thở dài nhìn qua Thùy lén đưa tay xoa nhẹ lên tay em mỉm cười.
Một tay đỡ Thùy đứng lên một tay đặt lên hông em đẩy nhẹ, cô nàng bấm lòng bàn tay nó một cái ngoan ngoãn đi vô quầy. Nó nhìn nhìn chị Chanh một chút, cảm thấy chắc bà cô chưa có ý đi về, nó cũng thôi chị muốn làm gì thì làm. Nó cầm giấy lên bấm số anh Dũng.
Ông Dũng là bếp ca sáng cơ sở này đang ở trọ gần đây, khu trọ ông Dũng ở cũng là khu trọ quen với ông Kha, phần lớn nhân viên ở xa lên SG làm cho quán đều được ông Kha sắp xếp ở chổ này, ngoài tiền trọ rẻ thì ông Kha cũng hổ trợ chi phí một phần hay toàn bộ cho nhân viên cả nam lẫn nữ tùy người tùy vai trò. Xong ông Dũng nó bấm số ông Xiên.
Nó cúp máy thở dài nhìn qua chị Chanh, cô nàng ngẩng lên bỉu môi.
Thấy bà cô lại làm vẻ mặt buồn buồn, nó thở dài kéo kéo tay chị.
Nó bật cười, chẳng ra dáng người lớn tuổi hơn nó chút nào, may mà không phải mới quen, cũng biết tính cô nàng. Nó lắc đầu cười cười im lặng ngồi chờ, khoản gần mười phút ông Dũng chạy qua tới nhanh chóng mặt mày hơi căng vô ngồi xuống trước mặt nó, nhìn ông Dũng nó cũng phì cười.
Ông Dũng nheo mắt nhìn nó một chút ngập ngừng.
Nó nhìn theo ông Dũng tất tả chạy ra xe mà phì cười, không tin được có ngày thấy dáng vẻ run run của ổng khi đối mặt với một thằng nhóc nhỏ hơn ổng cả con giáp. Vậy mới thấy công việc tốt lương ổn định đáng quý với ai đó ra sao, nhưng có người chỉ vì sa vào những thứ không nên mà làm sai đến nổi tự làm khó chính mình. Nghĩ đến đây nó tụt cảm xúc ngả đầu ra ghế, cơn đau đầu lại ập đến như trêu nhau. Nó cười khổ nhắm mắt vỗ vỗ trán mình, chỉ là có một bàn tay con gái nhẹ nhàng đặt lên thái dương nó xoa nhè nhẹ, mùi hương con gái dịu dàng bao lấy nó như muốn xua đi những mệt mõi trong đầu. Nó mở mắt ra mỉm cười, trong lúc này chị Chanh cũng biết chia sẻ không còn nhiếc nó như thường, về ngoài quê không biết gặp cú sốc gì mà đổi tính bất ngờ dữ.
Cô nàng Thùy hình như đã biết chị Chanh là ai nên khá ngoan, bà cô Chanh nhéo một cái thiếu chút rớt trán nó mới chịu bỏ tay ra lục laptop, trong lúc chị loay hoay mở máy cô nàng Thùy cầm theo chai dầu gió màu vàng nâu đi ra nhìn nó cười cười.
Nó nhắm mắt thả lỏng người để mặc Thùy sứt dầu, bóp gió giúp nó, tuy người em gần như dựa vào trên đầu nhưng chẳng nghe mùi thơm con gái đâu, toàn mùi dầu gió không thoải mái chút nào, được cái tay em mềm lắm. Giờ nó biết chắc ông Kha có gọi chị Chanh kêu qua với nó coi sao. Cũng không biết bao lâu, chị Chanh yên lặng xem máy tính, Thùy không bóp gió nửa mà ngồi xuống bên cạnh xoa xoa vai, gáy giúp nó, cả em cũng im không nói gì để yên cho nó nghỉ ngơi. Chị Chanh lên tiếng.
Nó mở mắt ra chớp chớp, mùi dầu sộc vào mắt khiến nó mất khá lâu mới nhìn rõ được trước mặt, nó mỉm cười đặt tay vỗ nhẹ lên eo cô nàng.
Cô nàng ngoan ngoãng đứng dậy lướt qua ông Xiên gật đầu chào.
Nó mở mắt ra chỉ tay xuống ghế đối diện.
Nó gật đầu nhìn Thùy, em cũng mỉm cười đáp lại rồi xoay lưng đi vào trong, hôm nay em mặc bộ áo dài màu cam nhìn hơi nhức mắt, hỏi sao nó nhìn em có chút bị nhức đầu, xong việc phải đánh đòn mới được.
Nó mỉm cười nhìn ông Xiên một chút rồi xoay qua chị Chanh.
Chị Chanh nhẹ giọng không nhìn nó, tay gõ gõ gì đó vô máy tính mắt khá chăm chú, nó cũng không hối quay qua cười với ông Xiên.
Nó vỗ lưng gật đầu với Thùy vừa cầm cà phê ra, em vuốt tóc nó ngoan ngoãng đi trở vô quầy. Nó cầm cà phê của mình lên nhấm một ngụm, rút thuốc lá trong túi đeo đưa cho ông Xiên, tự nó châm lửa cho ổng rồi tự châm cho mình một điếu. Khói trắng nhẹ bay, nó ngả người ra ghế nhìn ông Xiên bằng cái nhìn thật khó tả cảm xúc, nó thở dài khẽ lắc đầu.
Ông Xiên hơi biến sắc, nó đưa tay ra dấu cắt lời.
Chị Chanh kéo kéo tay nó đẩy máy tính qua, nó gật đầu nhìn sơ lên màn hình, có vài note mới có mũi tên chỉ thẳng vô những chổ mặt mo bôi đỏ hôm qua, hình như chị Chanh vừa note vô. Nó nheo mắt nhìn một chút rồi mỉm cười nhìn ông Xiên đang bấm chặt hai bàn tay vô nhau cúi đầu nhìn lên bàn.
Nói chung nguyên liệu có hao hơn bình thường. Khách đông hơn hay sao mọi thứ có bill lưu trên máy, em cũng nói anh biết mỗi thao tác xóa, sửa của acc bếp giao anh phần mềm ghi lại hết. Kho có thiếu có dư, phần dư vẫn chưa thấy nhập lên máy, phần thiếu không cần nói. Đây anh coi rồi cho em giải thích!
Nó xoay màn hình laptop về phía ông Xiên rồi im lặng ngả người ra ghế nhìn ổng chằm chằm, tay nó vô thức mân mê tay chị Chanh vẫn đặt hờ trên chân nó, đầu chị nghiêng qua phía nó, chân bắt chéo điệu đà nhìn ông Xiên. Gần mười phút, ông Xiên vẫn không nói gì, mắt dán vô màn hình, cũng không biết ổng có thực sự đọc được gì không, môi có lúc mấp máy định nói gì đó nhưng lại thôi. Nó cũng im lặng không lên tiếng, chị Chanh càng kiên nhẫn không nói gì, một tay gác lên vai xoa xoa trán nó, một tay chị kéo tay nó đặt ngửa trên chân mình nắn bóp mân mê bàn tay cứng đơ vì vết thương cũ. Có tiếng bước chân dồn dập đi vào, nó nhìn qua thì thấy ông Thái mặt mày hơi không tốt cho lắm chạy vô, nó giơ tay ra hiệu đừng nói gì rồi chỉ qua ghế bên cạnh ông Xiên. Hiểu ý, ông Thái hít thở mấy cái đỡ mệt ngồi xuống cười gượng với nó một cái rồi đưa mắt nhìn vô màn hình máy tính. Nó cầm ly cà phê mình giơ lên cao về phía Thùy, xòe một ngón tay ra chỉ chỉ ông Thái, cô nàng nảy giờ vẫn hóng chuyện nhìn nó nên nhanh chóng hiểu ý gật đầu. Nảy giờ cũng có khách vô nhưng hai cô nàng lễ tân đều khéo léo hướng khách đi thẳng lên lầu không dừng lại, cả nhân viên khác xuống nghỉ ngơi hoặc làm gì đó cũng bị mấy cô nàng xua đi chổ khác, nó và chị Chanh càng kiên nhẫn không lên tiếng khiến không khí phòng khách quán khá trầm. Rốt cuộc ông Thái nổi cả gân xanh trên đầu, hít thở càng lúc càng dồn dập, tay ổng run run siếc chặt, nó quan sát rất kỹ nên khi thấy ổng vừa đứng lên, ngay lập tức nó cũng tính đứng dậy thì bên cạnh nó có người còn nhanh hơn chồm dậy đưa tay ôm lấy tay ông Thái vừa định đấm vô đầu ông Xiên.
Anh Thái!
Nó vội lên giọng chụp tay ổng lại phụ chị Chanh, phải nói chị dân có võ nhanh chân lẹ tay, mặc dù đang mặc váy công sở nhưng vẫn nhanh chân vòng qua ôm lấy tay ông Thái kéo lùi xa ra.
Ông Thái bất lực xui tay xuống, gân xanh nổi cuồn cuộn, mặt ổng đỏ gay đang cố hít thở kiềm nén cơn giận, ổng nhìn qua chị Chanh vẫn ôm chặt tay ổng, nó thoáng thấy bất cứ lúc nào ổng không kiềm chế được có lẽ sẽ bị chị Chanh khóa tay, tuy tình hình hơi căng nhưng nó vẫn suýt phì cười khi nghĩ tới cảnh ổng bị một cô nàng vật đè ra đất, ai chứ bà cô đáng sợ đó làm được vụ này, chân bả kê sẳn vô giữa chân ông Thái kìa. Ông Thông to cao mà còn nằm đất mang nhục thì tướng ông Thái chắc không khá hơn nó đâu, giờ có ông Thông đây nhìn thế chân chị Chanh chắc mặt ổng đặc sắc lắm, đúng là một bà cô đáng sợ, không hổ danh Lý Mạc Sầu khắc tinh của cha nội Thông.
Ông Thái càng nói càng lớn tiếng, giọng bất lực trông thấy, nó thở dài nhìn ra sân, mấy ông anh giữ xe nghe tiếng chửi vừa chạy vô ngay cửa, trên tay một ông còn cầm tuýp sắt. Nó lắc đầu xua tay.
Nó gật đầu nháy mắt với Linh, cô nàng tuy mắt còn tròn xoe lắm nhưng Thùy nói gì đó vô tai, cô nàng hiểu ý đi lại nắm tay ông Thái kéo đi, mấy ông anh giữ xe tuy cũng tò mò nhìn hai ông Thái, Xiên, ông anh Tám đi lại vỗ vai ông Thái cùng Linh kéo ổng ra ngoài.
Ông Thái thở dài bất lực gượng cười lê từng bước khó khăn theo ông anh giữ xe và Linh đi ra đường, mấy ông khác mắt vẫn dán chặt lên người ông Xiên, dù chưa hiểu gì nhưng mấy ổng cũng biết cần “chăm sóc” ai.
Nó cười cười gật đầu, mấy ổng rút ra ngoài, nó quay qua nháy mắt với Thùy.
Thùy gật đầu cầm theo cà phê nhẹ nhàng đi ra sân, mấy ông anh giữ xe bảo vệ tuy rút đi nhưng vẫn có một ông kéo ghế ngồi xuống giữa sân quay lưng ra đường, mặt ngó chằm chằm vô cửa, tay lăm lăm ống tuýp sắt bình thường dùng cắm cọc căng dây giữ xe. Nó lắc đầu bó tay, mấy cha nội này nhìn đúng không hổ danh người bên nhà ông Thông, hăng máu y chan ổng. Nó cười khổ lắc đầu nhìn qua chị Chanh thì phì cười, cô nàng đang kéo tay áo xuống vặn vặn đầu như trẻ trâu vừa đi đánh lộn về, con gái con đứa mà tướng đứng coi coi, trông chẳng ra dáng con gái mặc đồ công sở dịu dàng xinh đẹp chút nào. Nếu không phải đang căng thẳng chắc nó lấy điện thoại ra chụp hình bà cô lại rồi đó. Nó vừa bực mình vừa buồn cười kéo tay chị nhấn ngồi xuống ghế, cô nàng bỉu môi không thèm nói gì, nó lắc đầu thở dài cũng ngồi cạnh chị đưa mắt nhìn ông Xiên vẫn cúi đầu nảy giờ.
Nó thở hắt ra ngồi dựa vô ghế, tay mân mê trên chân chị Chanh đưa mắt nhìn ông Xiên bằng vẻ ái ngại. Ổng cũng im lặng suốt, không nói gì, im vậy coi bộ tốt hơn, nó cũng không có hứng tranh cãi hay nghe ổng giải thích, việc rõ ràng là vậy, ông Kha chị Chanh nhìn báo cáo sơ cũng thấy sai, giờ có nói gì kết quả cũng chẳng thay đổi. Ông Xiên gật đầu đứng dậy, mắt ổng có một chút đỏ long lên sòng sọc, nó hơi nheo mắt vừa định lên tiếng thì chị Chanh cười cười giọng đều đều hé môi.
Nó trợn mắt bịt miệng bà cô Chanh lại, đúng là một bà cô đáng sợ, tính khích cho ông Xiên hốt nó thiệt hả trời. Thôi cô nương này nó cũng không trị được, đành nhéo cái môi cười khúc khích trêu tức của chị rồi quay qua ông Xiên, mắt ổng đã dịu đi nhưng còn hơi sờ sợ khi nhìn vào, chỉ là nó chẳng chút né ổng. Nó làm đúng việc mình phải làm, hơn nửa như chị Chanh nói, trước khi muốn làm gì phải nhớ đây là đâu, sau lưng nó là ai. Nó cũng không thấy lo ổng thiếu suy nghĩ làm gì quá đáng, chưa kể ông anh cầm ống tuýp thấy ông Xiên đứng dậy cũng lò dò vô đứng ngay cửa nhìn ổng chằm chằm. Nảy giờ ngồi ngoài kia nhiều chuyện với ông Thái chắc ông anh cũng hiểu sơ sơ việc gì, lúc này không phải sợ ông Xiên nổi nóng làm gì nó mà ngược lại nó phải lo cản ông thần ngoài cửa đừng manh động làm gì ông Xiên thì có. Nói theo cách chợ búa thì ăn tiền quán tức là chơi xấu ông Kha, đối với mấy ổng thằng nào chơi xấu ông Kha thì không có chuyện bỏ qua nhẹ nhàng như nó.
Nhìn ông Xiên đi khỏi quán nó thở dài, không phải chưa từng thấy một người bị cho nghỉ việc trước mắt mình, cho nhân viên nghỉ là việc quá bình thường nó chưa đến nổi trẻ người non dạ để tâm nhiều như giờ, chẳng qua người nghỉ ở đây coi như người em của anh Thái, đó mới là vấn đề phải nặng lòng. Anh Thái tuy nó không quá thân, càng không so được quan trọng với ông Kha, nhưng nói gì nói ổng đã làm cho ông Kha 2-3 năm có thừa. Sai sót tuy không thiệt hại đáng kể, chỉ bằng một hai chầu nhậu của ông Kha nhưng lặp đi lặp lại mấy lần, nó không phát hiện thì ông Kha sớm muộn cũng biết.
Khó chịu trong bụng hả Mon?
Chị Chanh nhẹ giọng bên cạnh, nó nhìn qua chị, cô nàng này nay làm bộ mặt dịu dàng coi không quen chút nào.
Nó lắc đầu cười vỗ tay chị.
Nó cười cười rút tay đứng dậy ra ngoài, ông Thái đang ngồi bệt xuống vỉa hè hút thuốc, xung quanh vài ông anh kẻ đứng người ngồi cười nói. Thấy nó ra, ông anh Tám vẫy tay ra dấu cho mấy ông tản đi chổ khác, ông Tám ghé tai nó nói nhỏ.
Nó bật cười lắc đầu, hèn gì mới nghe động cái chạy ra cả đám thì ra nay mấy ổng làm biếng nhậu.
Ông anh cười ha hả phất tay ôm vai bá cổ mấy ông khác kéo nhau qua ngả tư ăn hủ tiếu, nó lắc đầu cười khổ, mấy cha nội này khoái hủ tiếu gõ lắm, ăn tới bà bán hủ tiếu sắp tặng lịch tri ân tới nơi.
Nó đi lại ngồi xuống đường hơi ái ngại nhìn ông Thái, cha nội bảnh bao thường ngày giờ hơi bần.
Nó nhìn ông Thái chằm chằm tiếp tục nhẹ giọng cắt lời.
Tiếng bà cô Chanh thình lình vang lên, nó giật mình nhìn ra sau lưng, nguyên cặp chân tất đen đứng như ma nữ hồi nào không hay.
Nó trợn mắt, ở đây chỉ một người dám đục nó phù mỏ không ai can thôi.
Nó cười khan ngó ông Thái ra vẻ ái náy, nói chung nó không dám ngầu với chị Chanh. Ông Thái cười khổ vỗ vai nó.
Nó vỗ vai ông Thái rồi đứng dậy kéo tay chị Chanh đi qua quán hủ tiếu, chứ cái mỏ cô nàng đang tính ý kiến gì rồi.
Bà cô vùng vằng theo chân nó, mắt nheo lại nhìn nó chằm chằm lên tiếng.
Nó bật cười co giò chạy ào qua xe hủ tiếu, sau lưng chị Chanh cười khúc khích chống hông đe dọa đã đời cũng chạy theo, công nhận chân dài chạy nhanh thiệt. Mấy ông anh quần xong hủ tiếu từ lâu, đang ngồi nhâm nhi trứng vịt lộn, trà đá chém gió chọc ghẹo cô bé con bà bán hủ tiếu.
Cả đám cười rần, cơ mà có chị Chanh đi lại ông nào ông nấy đều im miệng cắm đầu xuống bàn, khỏi phải nói mặt mũi bà cô Chanh ai cũng ngán đâu riêng gì nó. Nhìn mấy ổng nó thở dài, hùng hổ cho lắm gặp chị Chanh hóa thỏ hết, cơ mà nhìn mấy ông anh nó để ý đống chiến trường trên bàn rồi trợn tròn mắt. Mỗi ông quất hai ba tô hủ tiếu, 3-4 trứng vịt, tô vỏ chất đầy trên bàn, mấy cha nội không có nghĩa khí này, ăn cũng quá nhiệt tình rồi đó. Xúc xong mấy trứng lộn còn trên bàn, mấy ông lỉnh đi mất bỏ lại nó với đống chiến trường và một cô gái xinh đẹp nhưng mặt thì gây nhiều áp lực lắm.
Nó đành rụt đầu ngồi im không dám nói thêm chữ nào, bụng rủa thầm cha già Kha gần chết, bảo đảm ổng mật báo cho bà cô Chanh mò qua. Kêu hai tô hủ tiếu, nó ăn ngon lành, cả chị Chanh cũng vui vẻ gắp lấy gắp để.
Nó bật cười dời mắt khỏi ngực bà cô Chanh, niềm vui của nó với ông Thông, Kha, Huynh là mỗi lần nói chuyện với chị Chanh đều cố tình nhìn nhìn vô ngực chọc cô nàng. À…hồi trước còn có chị của nó nữa, thậm chí Chị sờ tận tay luôn. Nó lại mỉm cười, cảnh này thật quen, ngày đó những khi trời khuya như giờ, sùy sụp hủ tiếu, bên cạnh có chị, có chị Chanh, ông Kha và vài anh em thân thiết nói nói cười cười. Thiếu chị…không khí thật vắng làm sao.
Ăn xong hủ tiếu, chị Chanh ngó đồng hồ một cái ngẩn lên vươn vai cười.
Cũng phải, ai cần đưa về khuya chứ chị Chanh thì khỏi, nhân vật này nếu cần bảo vệ thì chỉ có cửa bảo vệ bả đừng gây nguy hiểm cho người khác mới đúng.
Chị Chanh khoan thai bước qua đường, tay vẫy chào nó không thèm xoay lưng, phong cách hào sảng rất quen thuộc, nhìn theo dáng người cao cao của chị nó cũng phải nhếch môi cười, dáng cô nàng đẹp không thua chị Tiên chút nào. Tính tiền xong nó mua thêm hai tô hủ tiếu mấy trứng vịt tự bưng về cho hai cô nàng Linh và Thùy, hên nay nó có thêm tiền ông Kha cho sài hồi trưa, nếu không cũng không dám chơi sang với mọi người và ông Thái.
Bà cô Linh le lưỡi giành mâm đồ ăn chạy ra bàn ngồi, cô nàng Thùy ôm tay nó chớp mắt.
Nó nắm hai vai trần của em nhấn cô nàng ngồi xuống ghế sau đó ngồi một bên xõa chân nhìn hai cô nàng ăn, cao trào nhất đã qua, nó thở hắt ra thoải mái trở lại vẻ mặt cười cười ngắm người đẹp như bình thường.
Bà cô Linh vui vẻ giơ tay, tính ra ngoại hình cô nàng ngang ngửa Thùy nhưng kém hơn về gương mặt, tuy nhiên đổi lại tính tình em nhí nhảnh, vui tươi hơn so với vẻ mặt sang chảnh của Thùy. Nó gật đầu nhìn qua Thùy, bình thường từ chiều đến 11h đêm sẽ có hai lễ tân đón khách giờ cao điểm, qua 11h chỉ còn một cô nàng ở lại giữ quầy, tính tiền đến khi khách out hết mới được về, Linh và Thùy sẽ thay phiên làm đêm ngày nghỉ ngày làm.
Thùy chớp mắt cười, nó lắc đầu xoa tóc em.
Thấy bà cô Linh bỉu môi, nó bật cười.
Nó khẽ liếc cô nàng Thùy một cái rồi tiếp tục đấu khẩu với cô nàng Linh.
Nó bật cười đứng dậy đi ra ngoài hít không khí cho mát, cha nội Ken vẫn ngồi rung đùi ôm cọc căng dây giữ xe, hình như giữ xe riết ôm ghiền hay sao ấy.
Cha nội chạy te te vô sảnh, chắc lại chọc ghẹo gì bà cô Linh nên hai người lại nhoi hết lên, nó mặc kệ ngồi xuống ghế gác chân lên xe ngó ra đường. Hồi trước cũng từng làm giữ xe phụ quán nhậu ông Kha, cảnh này nhìn khá hoài niệm, một thằng nhóc giữ xe quán nhậu bình thường nhưng bên cạnh lúc nào cũng có vài bông hoa rực rỡ nói nói cười cười, trong ấy có một đóa hoa tinh khôi xinh đẹp nhất mang tên cúc trắng.
Tách…keng!
Bật lửa rực sáng, khói thuốc cuộn lên trời. Tối nay nó đốt điếu thứ hai, lúc sớm hút để xua bớt không khí căng thẳng, giờ mới cảm nhận chút ngon của điếu thuốc, đôi lúc thật khó tin cuộc sống nó từ lâu đã không còn chút vị nào như một thằng sinh viên.
Ca khúc cũ nhẹ vang từ chiếc điện thoại cũ của ông Ken, tròn bài hát cũng vừa lúc mùi hương thoang thoảng của con gái phả nhẹ sau lưng.
Nó mỉm cười nhận lấy túi đeo laptop gật đầu kéo theo Thùy bước ra xe, phố về khuya lấp lánh ánh đèn, chiếc oto màu trắng lặng lẽ xuyên qua những dòng xe cuối ngày…chỉ là ngày của nó vẫn chưa kết thúc. Thùy im lặng, không nói không hỏi bất cứ lời nào, mỗi lần gặp qua đi dường như trừ ngày đầu tiên càng lúc cô nàng càng tỏ ra hiểu chuyện, có lẽ cô nàng cảm nhận tâm trạng bấp bênh từ mắt nó.
Cô nàng cười khúc khích nghiêng người qua chạm nhẹ lên tay nó, nghịch ngợm những sợi vải hao sờn của chiếc áo sơ-mi đã cũ.
Nó mỉm cười đưa tay xoa lấy má cô nàng, nháy mắt một cái ngắt lời.
Biết vậy được rồi, đừng hỏi về chuyện cũ của anh, biết anh hiện tại đủ rồi! Hiểu chứ?
Thùy nghiêng đầu gần nó hơn như muốn làm nó dễ lấp kín gò má mịn của mình hơn, em chớp mắt cười nhẹ.
Nó bật cười, biết ngay cô nàng không từ chối mà. Nó ra khỏi xe mở cửa dìu cô nàng ra ngoài rồi song song cùng đi vào hẻm. Mặc dù hẻm vào nhà cô nàng khá sáng sủa nhưng thói quen của nó không bao giờ để con gái đi vô nhà một mình, ít nhất chẳng mấy khi nó quay lưng đi trước khi người đó chưa bước vào cửa nhà an toàn. Chờ Thùy vô nhà đàn hoàng, nó thong thả trở ra xe đậu ngoài đầu hẻm lái xe chầm chậm lên bar, đã nói ngày của nó chưa kết thúc mà. Có điện thoại của ông Kha.
Nó trợn tròn mắt, thì ra diễn cả buổi sau lưng ông Kha nắm được hết, hỏi sao đám ông Tám có mặt đông đủ dữ.
Nó thở dài khi chị Tiên vừa cúp máy, thảm thương cho ông anh quá, chắc đi chuyến này về bả hút ổng còn bằng cái hủ thiệt, đã lùn còn bị bà cô Tiên yêu nữ không thua chị Thủy dụ dỗ, già đầu mà ngu ghê. Cặp này coi như đi tuần trăng…à cái này là tháng trăng mật trước khi cưới coi như cũng mừng cho hai anh chị sắp quá lứa, cũng thông cảm được. Còn cha già mắc dịch Thông, dám lén phén trốn nhà dẫn chị Tâm cục cưng của chị Chanh bắt chước ông Kha đi xuyên Việt bỏ hết quán sá cho nó ôm, con mịe ổng mà ló mặt về nó sẽ…mà thôi chắc không tới lượt nó xử, qua ải chị Chanh chắc ổng còn cái hủ nhỏ hơn ông Kha. Gan thiệt, chị Chanh cấm cản đe dọa biết nhiêu vẫn dám rinh chị Tâm đi chơi, cha già đội quần hoài không biết sợ, bà cô Tâm cũng vậy dám theo ổng đi xa…haizz không lẽ phải kêu gian phu dâm phụ mới hả cơn ấm ức trong bụng nó, anh em ai cũng ôm gái đi chơi xa, có mình nó ở nhà ăn hành, ông Huynh mà trốn đi chắc nó dẹp hết mấy cái quán, khỏi làm ăn gì sấc.
......57......