Trở về truyện

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES - Phần 55

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES

55 Phần 55

Cô nàng đứng dậy chạy vô góc chổ chị Hồng đang ngồi, nó liếc dáng cô nàng mà ngứa hết răng, người đẹp thiệt, vừa tới cạnh chị Hồng, cô nàng quay phắc lại trừng mắt với nó giơ ngón tay chỉ chỉ nó sau đó chọt chọt hai ngón tay vào mắt mình ra dấu đừng hòng lại nhìn trộm người cô nàng, đe dọa đã đời cô nàng mới chịu giơ tay kéo màn thay đồ lại. Nó bỉu môi nhìn về phía cô nàng trừng mắt lại, che màn rồi không thấy gì nó mới dám trừng. Chiếc áo khoác vắt lên cao, nó hít nhẹ một hơi, bên trong là bóng đen in hình dáng người trần trụi của Thu Minh in những đường cong ma mị lên màn che, trong phút chốc nó cũng thấy hơi thở của mình như nóng lên theo lửa nhiệt từ cô nàng xinh đẹp ấy.

Nó nheo mắt ngẩm nghĩ một chút rồi mở điện thoại lên bấm bấm vài phút xem xét.

Ông Bảo rút tờ giấy A4 trên bàn đưa nó, cầm lấy giấy lên đọc, ông Bảo đứng thẳng ngó ra cửa.

Tiếng bà cô mặt mo văng vẳng nhà trong, nó cũng phì cười, nghe giọng cô nàng tự nhiên thấy vui.

Nó bật cười vỗ vai ổng, đương nhiên xếp lịch rồi, có gợi ý chụp của bà Lam rồi ông Bảo dư sức xử lý, nó có biết hay không cũng không thành vấn đề.

Ông Bảo cầm máy ảnh lên kiểm tra các kiểu chửi thề thêm câu xoay lưng giơ tay lên cao.

Đèn đuốc bật sáng, chị Hồng kéo màn xoẹt một cái, nó suýt phun máu mũi khi thân hình rực lửa màu bánh mật của cô nàng model hiện ra dưới ánh đèn, chân dài miên man bên trong chiếc quần ôm dáng, nửa người cô nàng chẳng còn mảnh vải nào, bầu ngực cao vút dường như một cánh tay nhỏ của cô nàng là không đủ che, khe ngực và những đường cong trên cơ thể cô nàng vốn đã hừng hực nay càng rõ ràng, sinh động hơn qua bàn tay trang điểm của chị Hồng. Hình như nhận ra ánh mắt trong sáng của nó, cô nàng Thu Minh liền giơ tay còn lại lên che lấy ngực, chắc che cho kín kín thêm. Nó bỉu môi trước thái độ của cô nàng, không phải chút cũng phải buông tay hay sao, ở đây bao người nhìn, mắc gì cứ che với nó chứ. Đã cố tình che thì nó cứ nhìn, để coi coi che được với nó bao lâu. Cái tivi dẹp qua một bên từ lâu, nó nhếch môi cười nhìn chằm chằm người cô nàng không thèm quay chổ khác. Biết ánh mắt thách thức của nó, Thu Minh nhân lúc ông Bảo chưa set xong đèn hung hăng lườm nó, chắc cô nàng tính lườm cho mù mắt nó đây mà. Một đứa cười gian nhìn chằm chằm, một đứa lườm cả buổi tới lúc ông Bảo xong xuôi hô lớn bắt đầu chụp thì cô nàng mới đi vào vị trí. Nó đang mở mắt thiệt to chờ cô nàng bỏ tay xuống để nhìn cho thật rõ chổ ai cũng muốn nhìn thì sụp đổ tinh thần, ông bạn nhân viên mắc dịch tự nhiên khiêng chiếc máy hát bằng đĩa để xuống trước người cô nàng, cái loa cổ điển bự hơn cái chảo che mất tiêu phần hấp dẫn nhất người Thu Minh. Nó trợn tròn mắt nghiến răng trèo trẹo chửi rủa trong bụng.

“Trời ơi, lấy cái máy hát raaaaa, có ai không mặc áo ngồi nghe nhạc cổ điển khônggggggggggg”.

Không thể được, người như nó không thể có cảnh đẹp kiểu này mà dễ bỏ qua được, nó đứng phắt dậy trước ánh mắt to tròn ngơ ngác của cô nàng phía xa, lò dò đi qua bên phải phòng, mắt cười gian mong chờ đổi góc nhìn qua bên này, chắc chắn nó sẽ được nhìn cái nó muốn nhìn. Cơ mà hình như vẻ mặt Thu Minh không có vẻ gì sợ hãi trước sự trêu chọc của nó, cô nàng nhếch môi nhìn nó. Phần cơ thể ma mị của cô nàng dần hiện ra từng centimet, theo mỗi bước chân của nó, chiếc loa như lùi qua trái từ từ phơi bày nơi nó muốn nhìn. Cơ mà đời đâu như mơ, nụ cười nhếch của Thu Minh đâu phải không có lý do, nó suýt đập đầu vô tường khi trước ngực cô nàng là một cuốn tạp chí. “Như vầy còn nhìn cái mế gì, chơi kỳ vậy”. Nó thở dài gào thét trong lòng, không phải người đứng đắn đàn hoàng nó đã chạy lại nhai nuốt luôn cuốn tạp chí rồi đó. Thu Minh nhếch môi cười đắc ý, nó thở dài đập đập đầu mình vô tường, thất vọng tràn trề, chắc thấy thái độ nó mắc cười lắm, Thu Minh bật cười khúc khích. Thôi không có gì để nhìn thì thôi, nó ủ rủ quay lại ngồi phịch lên ghế, Thu Minh vẫn cười đắc thắng coi bộ hả lòng hả dạ lắm, nó lắc đầu phì cười.

Thu Minh làm mặt tinh nghịch phía xa khiến nó bật cười rồi nhanh chóng biến hóa sắc mặt trở thành cô model lạnh lùng kiêu kỳ và quyến rũ trước ống kính. Nó ngắm nhìn Thu Minh diễn xuất chuyên nghiệp đến khó rời mắt thêm một chút mới quay đầu khó khăn rời khỏi cơ thể xinh đẹp bằng xương bằng thịt ấy mà nhìn vào những tấm hình của Linh Lan, Bảo Trâm trên màn hình máy tính. Nó thở dài khó chịu, có model xinh đẹp hừng hực sát bên mà không được nhìn, phải ngồi lựa hình trên máy tính, nếu không nể hai cô bé cũng đẹp thì nó không thèm nhìn đâu. Công bằng mà nói Linh Lan, Bảo Trâm đều rất xinh đẹp, tuy nhiên vẫn là hai cô gái tuổi teen, trang phục các em cũng kín đáo sang trọng, phù hợp với tuổi của mình, không thể so sánh với cô nàng model chuyên nghiệp đằng kia, làm gì có ai cởi sạch áo ngồi nghe nhạc cổ điển như bà cô đó chứ, lại còn chơi ở trần mà che ngực với nó, bực cả mình.

“Cốp”

Có người còn bực hơn nó đây rồi, nảy giờ chắc cô nàng thấy nó làm trò con bò chứ đâu. Nó làm mặt nịnh nọt mặt mo thêm chút rồi xoay vô tập trung lựa hình, nói chung hình ông Bảo chọn xong rồi, nó chỉ kiểm tra lọc lại thêm vài tấm dự phòng cũng như tự chọn riêng một bộ hình mang về công ty sử dụng vì ngoài Linh Lan, Bảo Trâm ra còn hình của vài cô nàng đăng ký làm pg, mẫu trẻ cho công ty nó. Sang tuần chắc sẽ bận rộn công việc hơn, không có nhiều thời gian long nhong đi chơi với hết người này tới người kia nửa, xong vụ hình ảnh sẽ đến việc quay MV quảng cáo và clip truyền thông nội bộ cho công ty ông Nhàn. Mặt mo ngắt nhéo nó mấy cái đã tay mới chịu ngồi im bên cạnh coi nó làm công chuyện, lâu lâu hút rột rột ly à không cái này phải nói hút nguyên ca cà phê sữa, uống gì uống lấy no chứ uống ngon gì, nguyên ca cà phê sữa này chắc cả lít, hỏi sao bà cô đi pha nước cả buổi mới xong.

Có tiếng chị Hồng kêu, mặt mo đành tiếc nuối bỏ ca cà phê sữa xuống chạy đi phụ công chuyện, nó vui vẻ tạm dừng công chuyện xoay ghế qua gác chân lên bàn thấp hứng thú nhìn ngó, miệng nhâm nhi ké cà phê sữa, cũng không thích cà phê sữa đâu, tại màu da cô nàng Thu Minh gợi cảm đằng kia giống màu cà phê sữa lắm kìa. Không biết chụp xong cô nàng có cần người tắm dùm cho sạch đống kem phấn làm da không, để chút hỏi hí hí. Hình như cảm giác có người dòm ké, cô nàng đứng giữa một tay ôm sách che lấy ngực vẫn đưa mắt hung hăng liếc nó xuyên qua đến hai bóng người loay hoay chỉnh sửa trang điểm cho mình, chắc là đề phòng nó lắm nè. Công bằng mà nói Thu Minh đứng gần chị Hồng có lẽ nổi bật hơn dù ngoại hình chị Hồng không kém chút nào, nhưng khi có mặt mo bên cạnh, cô nàng mẫu ảnh có phần bị lu mờ. Từ lúc thấy hình gợi cảm mặt mo xong, nó chắc chắn mặt mo dư sức lấn át rất nhiều người mẫu chuyên nghiệp, theo ngôn ngữ mạng bây giờ cô nàng là cực phẩm, vậy mà mấy cha nội photo công ty và cả nó trước giờ mù mắt hết bỏ quên viên ngọc quý. Đem mấy cô nàng trong nhóm nó ra so, nó cảm giác chỉ có chị Nghi có thể phần nào miễn cưỡng so được với mặt mo, với bà cô Nguyệt vẫn kém mặt mo về mặt mũi nhưng lợi thế hơn phần nào chiều cao dáng thon, còn nếu cô nàng tận dụng lợi thế make up, stylist của mình thật khó có người nổi bật hơn mặt mo, chẳng qua suốt ngày cô nàng chỉ trung thành với kiểu quần áo thể thao, làm biếng điệu đà ăn diện váy áo các kiểu thôi. Trước giờ nó toàn nhìn mặt mo bằng con mắt kiểu huynh đệ chơi với nhau, nhưng không biết từ lúc nào nó đã nhìn mặt mo bằng cái nhìn có một thằng con trai dành cho một cô gái xinh đẹp, từ lúc nào nó ngắm và nghĩ về mặt mo rất khác, rất nhiều.

Mặt mo giúp chị Hồng chỉnh sửa make gì đó xong chạy lại ngồi chơi kế nó, thành ra không dám trêu chọc gì cô nàng Thu Minh, hình như cô nàng có thay vài kiểu quần, không có áo nên khỏi thay áo, vài dụng cụ âm nhạc cổ điển khác nhau. Lựa hình tạm ổn nó tạm biệt ông Bảo kéo tay mặt mo đi qua quán lo công việc bên ông Kha. Đương nhiên trước khi đi vẫn đấu mắt chọc cô nàng Thu Minh một chút.

Bắt đầu từ quán nhậu ông Kha, cả nó và mặt mo có tính giống nhau, khi làm việc khá nghiêm túc, buông việc ra mới nhí nhố linh tinh. Nói gì nói kiểm kho đối chiếu sổ sách là một việc không nhỏ chút nào dẫn đến nhiều xao động từ nhân viên đến quản lý, chắc ông Kha đã nói với các quản lý nên không ai làm khó dễ gì. Hai đứa loay hoay đến tận 3 giờ sáng mới tạm ổn, cả người và đầu óc đều mệt nhoài. Cơ sở lúc này chỉ lác đác vài phòng hát, nó cho nhân viên không cần thiết về trước, cả cô nàng lễ tân cũng còn một người trực quầy. Nó rời mắt khỏi màn hình lap top ngả người ra ghế sô-pha bóp bóp trán, đầu óc có một chút mệt, nhìn qua một bên, mặt mo đã ngủ từ lúc nào không hay. Nó mỉm cười xoa bóp nhè nhẹ chân cô nàng vẫn gác trên người nó, hôm nay đúng là thiệt thòi cho cô gái này, việc của nó nhưng mặt mo phải làm quá sức, đến nổi có người xoa bóp chân mặt mo vẫn ngủ ngon lành. Nhìn mặt mo ngủ nó dâng lên niềm vui nhẹ, ngó qua màn hình laptop nhất là những chỗ mặt mo đánh dấu đỏ, nó nheo mắt lại, cảm giác đầu lại đau. Có vài chênh lệch không quá lớn, không quá nhỏ…việc này phải phụ thuộc vào quyết định của nó và cách nhìn của ông Kha.

Ông Nam một trong số quản lý cứng của ông Kha cười cười nháy mắt một cái rồi bước ra ngoài trước. Nó nhẹ nhàng nâng chân mặt mo lên nhích người ra, lại nhẹ nhàng đặt chân cô nàng xuống ghế, với tay lấy áo khoác của nó che lên người cô nàng, dù trời không lạnh, cô nàng mặc đồ kiểu thể thao nhưng dáng người hừng hực ma quỷ, nên che đậy kín hơn cho an tâm. Trời Sg khuya dịu mát, lác đác xe cộ ngang qua, đường thoáng, xung quanh những quán nhậu, nhà hàng, tụ điểm ăn chơi giải trí đã thưa thớt người. Nó vươn vai hít sâu mấy hơi bước qua vỉa hè bên kia đường chổ ông Nam đang dựa lưng vô tường nhâm nhi thuốc lá. Dưới ánh đèn đường màu vàng trên đầu, tự nhiên thấy ông anh coi bộ tâm trạng.

Làm điếu em!

Thấy nó bước qua, ông Nam tươi cười nhìn nó chằm chằm rồi rút thuốc lá ra đưa nó, thông thường nó chỉ hút thuốc của mình, nhưng đôi lúc như vầy nhận một điếu của người khác mời vẫn ổn hơn. Ông Nam gật đầu châm lửa giúp nó, đương nhiên nó cũng không từ chối, tuy nó nhỏ nhưng ít nhiều thời điểm này nó đang tạm trên quyền mấy ổng.

Phù! Ông Nam thở phì khói thuốc đưa mắt nhìn qua bên đường cười cười.

Ông Nam gật gù quay qua nhìn nó cười cười, một lúc sau ổng thở dài vỗ vai nó.

Ông Nam rút ra một phong bì dúi vào túi nó, thoáng thấy bên trong là tiền, nó giật mình đưa tay cản lại.

Ông Nam vẫn nhét bằng được phong bì vô tay nó rồi cười cười dứt khoác đi nhanh qua đường bỏ nó đứng tần ngần tay vẫn giữ trong túi. Ông anh này tuy chỉ tiếp xúc qua loa không nhiều nhưng phong cách nói chuyện nhanh gọn ào ào như gió giật của ổng nó đã biết. Không văn vẻ lòng vòng, nhưng vì nói chuyện ngắn gọn nhanh chóng của ổng khiến người khác thi thoảng có một chút khó xử và nó đang trãi qua cảm giác này. Nó ngồi xuống lề đường mở phong bì có tiền ra mân mê trên tay, nhìn sang quán karaoke rực sáng đèn bên kia đường, bất giác nó bật cười…nó còn non trẻ, chỉ là làm sao nó không hiểu ý ổng chứ. Nếu là người khác có lẽ rất khó xử và nhiều suy nghĩ, cân nhắc…nhưng đây là nó, đây là ông Kha, nó hoàn toàn không có một chút cân nhắc nào trong đầu, việc nó làm theo bản tâm mình, không ai có thể tác động được, tiền cũng không được. Dụi thuốc lá xuống đường, nó bước qua quán, dặn dò chào hỏi vài nhân viên một tiếng rồi thu gom đồ đạc nhờ anh giữ xe lùi xe ra bỏ đồ lên trước dùm. Phần nó phải xử lý cô nàng xinh đẹp đang ngủ say sưa trên ghế. Nó mỉm cười quỳ một chân xuống đất ngắm nhìn mặt mo, cô nàng ngủ ngoan nhưng chẳng giống thiên thần cho lắm, chiếc môi vẫn tinh nghịch, nó vuốt tóc mặt mo sang một bên lộ ra những chiếc khuyên tai sáng loáng, khẽ gảy nhẹ, khuyên tai va chạm vào nhau phát ra âm thanh nho nhỏ vui tai, đeo chi mà nhiều không biết, đến ba chiếc chưa kể vành tai trên cùng vẫn còn hai lổ đen nho nhỏ ửng hồng.

Ưm…hổng phá nha, để bạn ngủ.

Nó phì cười nhéo nhẹ mũi mặt mo rồi kê miệng sát tai cô nàng, tay vuốt vuốt tóc mặt mo, giọng nó dịu dàng như thì thào.

Mặt mo không trả lời, môi khẽ chu chu cười cười, mắt vẫn nhắm nghiềng xoay đầu qua đối diện nó, hơi thở mặt mo phả nhẹ vào mũi, ấm nồng thơm thoang thoảng. Nó lắc đầu cười, biết chắc mặt mo sẽ như nó nghĩ mà. Nó hít sâu một hơi vòng hai tay ôm lấy mặt mo vào lòng nhấc lên, hơi loạng choạng nhưng vẫn đứng lên nổi, tuy cô nàng không nhẹ kiểu như bà cô Nguyệt, nhưng vẫn là con gái, bàn tay nó tuy yếu nhưng cánh tay và sức nó vẫn đủ xử lý một cô gái như mặt mo.

Nó lắc đầu vừa cười vừa thở, cũng mệt chứ đùa. Đặt mặt mo ngồi đàn hoàng lên ghế phụ, cài dây an toàn đàn hoàng, quăng đại giày của cô nàng xuống sàn, nó đóng cửa xe lại đứng thở lấy thở để cho hết mệt mới đi vòng qua ghế lái chứ để vô xe ngồi thở hồng hộc kiểu này mặt mo cười tới chết. Ai chứ không thể mất mặt nam nhi trước cô nàng huynh đệ này được. Ăn cho dữ vô cái thân con gái tuy đẹp mà nặng gần chết. Nó lắc đầu phì cười khi xe chưa lăn bánh mặt mo đã gục đầu qua một bên, mặt mày ra vẻ mệt mỏi sầu khổ nhắm nghiền mắt. Nó rành bà cô này lắm, tỉnh ngủ rồi nhưng làm trò tội nghiệp để nó cắn rứt lương tâm bù đắp đây mà, mặt mo không phải Thanh hay Nguyệt mà ngủ say trời đánh không dậy đâu. Nó thản nhiên lên tiếng.

Thấy chưa vừa nghe ăn phát là mặt mo bật dậy, miệng đẹp chép chép cười hì hì ôm cánh tay nó tươi rói liền.

Gần sáng đi ăn ốc chắc có mỗi cô nàng này dám làm, đúng món khoái khẩu của mặt mo thành ra ăn giờ nào cũng không thấy cô nàng ngại bụng. Nó thở dài cười cười bất lực, thôi kệ dù gì cũng hành cô nàng mệt mõi công việc chiều tới giờ, chiều chuộng một chút cho đỡ cắn rứt lương tâm. Phải biết cô nàng tươi tỉnh cở này nó đã ra tuyệt chiêu ăn ngay trong quán, ôm gái đẹp sướng thì có sướng đó nhưng mà nặng quá, thôi thì nể người mặt mo chạm vô đã tay với nay hành mặt mo mệt nó mới chịu khó chiều như trứng nhé.

Ở thành phố này giờ nào cũng không thiếu quán có đồ ăn ngon, quán ốc khuya mặt mo thích tầm này vẫn đông và nhiều món lắm. Hôm nay nó không thèm kiềm chế mặt mo, cho cô nàng thỏa sức kêu, thực ra kiềm chế than thở tốn tiền chọc cô nàng thôi, chứ quan hệ giữa nó với mặt mo tiền không quan trọng. Tất nhiên trước giờ đi với cô nàng chủ yếu nó trả tiền ăn uống, mặt mo chỉ mê ăn hàng đòi ăn rất nhiều nhưng tính ra chẳng đáng bao nhiêu, thi thoảng đi ăn quán mắc tiền mặt mo toàn canh lúc nó lãnh lương hay được thưởng đi tiếp khách, nó không quan tâm cô nàng toàn mè nheo bắt nó chiều chuộng ga lăng bao ăn uống. Tiếp xúc nhiều cô gái, nó đủ nhìn ra ai đối với nó ra sao, phần lớn nó trả tiền bao mặt mo nhưng rất vui vẻ, cảm giác hoàn toàn khác với kiểu vài cô nàng “bào” hay “máy đào”. Bên cạnh việc dạo này thu nhập nó khá tốt thì không phải ai cũng được mặt mo chịu mè nheo đòi hỏi dẫn đi ăn uống đâu nhé, đầy người giàu có sẵn sàng sống chết lo lắng, tặng quà cáp mắc tiền nhưng cô nàng không thèm để ý, không thèm lấy. Như mặt mo nói hoài, phải “vinh hạnh lắm mới được bao bạn đi ăn nghen Mon”. Cách đối xử khác khi đi cùng chị Thủy và nhóm nó và cũng khác luôn với kiểu “bao gái” như với vài cô nàng nào đó. Mà thôi, mặt mo người ta đẹp mà, làm gì cũng chấp nhận hết, nhưng ăn ít lại chấn nhận hơn. Nó cười vui vẻ nhìn mặt mo bào đồ ăn như chiến hạm, miệng tía lia đủ thứ chuyện trên đời, như vầy mới là mặt mo nó biết nè. Nó chỉ biết ngồi cười trừ, mặt mo cho gì ăn đó, thi thoảng thò tay qua xoa xoa bụng mặt mo kiểm tra coi đồ ăn chạy đâu, chứ ăn mòn quán người ta mà bụng vẫn thon như thường, kỳ lạ.

Phòng mặt mo vẫn thơm lắm, toàn mùi nước hoa cô nàng xịt xịt cho cả hai lúc trưa, đi gần cả ngày nhưng người cô nàng vẫn thơm như mùi nước hoa trong phòng, ăn không to bụng, làm mệt nhưng người không hôi, cái này có phải siêu năng lực của con gái đẹp không nhỉ. Mặc dù người vẫn thơm nhưng mặt mo cũng ráng xụ mặt lười biếng chui vào wc tắm. Nó ngồi lại mở laptop ra tranh thủ chôm vài hình đẹp của cô nàng, kiểm tra lại lần cuối cùng công việc rồi mở điện thoại ra xem thời gian. Cũng hơn 4 giờ sáng, nó lắc đầu thở hắt ra bấm điện thoại gọi chị Thủy.

Nó tắt máy ngồi ngắm hình mặt mo, chôm thêm được một hình mặt mo tắm xong chạy tọt vô phòng nhảy lên giường, đe dọa nó không trộm hình mấy câu liền nhảy lên giường cuộn mình lúc lắc đầu tinh nghịch chu môi ra lệnh.

Nó lắc đầu cười khổ kéo máy sấy tóc lại giường ngồi xuống nâng đầu mặt mo lên chân mình bật máy sấy chế độ vừa phải. Mặt mo mặc đồ ngắn bắt chân dài gác lên giường đung đưa chân, tay mở điện thoại lướt linh tinh.

Cô nàng cười hì hì giơ điện thoại lên cao cho cả hai cùng xem, nó mỉm cười lướt sơ qua clip hài, tay vẫn nhẹ nhàng xoa xoa tóc mềm giúp mặt mo sấy tóc. Tiếng máy sấy ù ù như ru ngủ, nó ngáp một cái quay qua đã thấy hơi thở mặt mo đều đều, tay cầm điện thoại sắp rớt xuống người, nó lắc đầu cười gở điện thoại ra đặt tay mặt mo lên ngực của cô nàng, gở chân mặt mo duỗi thẳng xuống giường, kéo mền lại đàn hoàng rồi tiếp tục nhẹ nhàng sấy tóc. Khoản hơn mười lăm phút tóc mặt mo cũng khô, nó tắt máy dẹp ổ điện nâng đầu mặt mo đặt nhẹ xuống gối, nhìn gương mặt xinh đẹp ấy thêm chút rồi mỉm cười tắt đèn nhẹ nhàng đi khỏi phòng. Hôm nay mặt mo đủ mệt rồi, nó ngủ khó coi và phiền lắm, không muốn làm mặt mo thức giấc nhiều, mai mặt mo có show đi làm mà, nên nó sẽ tìm chổ khác ngủ một chút. Hơn nửa tâm trạng nó giờ có một ít không thoải mái, nó không suy nghĩ việc chọn báo ông Kha sai sót tiền bạc hay châm chước cho qua lấy lòng mấy ông quản lý, nó chỉ không thoải mái họ lại làm như vậy, dù gì…họ cũng là một phần anh em theo ông Kha làm ăn bao nhiêu lâu.

Nó cho xe chạy qua khách sạn cũng quen gần nhà để mai về đưa hai chị đẹp đi công chuyện cho nhanh. Lấy đại số phòng nó lủi thủi đi lên phòng tắm sơ một cái rồi quấn khăn nằm vật ra giường, đầu óc cứ suy nghĩ việc bên quán, công việc không làm nó mệt, hành động của cái gọi là anh em nó mới phải suy nghĩ, con người nó đụng đến thứ gì có chữ tình đằng trước đều rất nhạy cảm. Có tiếng tin nhắn điện thoại, không việc gì làm nó bấm nút xem đại. Là tin nhắn chị Thủy báo về nhà an toàn, nó trả lời một câu rồi thoát ra, hình như có tin nhắn của Anh Thư mười phút trước. Nó bật cười vẫn nằm sấp trên giường gọi cho em, chuông reo mới hai hồi Anh Thư đã bắt máy giọng có vẻ bất ngờ.

Nó bật cười xoay người nằm ngửa ra nhìn lên trần nhà, tay vỗ vỗ trán nhằm dịu đi một chút đau đầu, chỉ là không có cảm giác ngủ cho lắm. Anh Thư ngược lại giữ im lặng, chỉ nghe tiếng thở bên kia điện thoại, hình như cô nàng suy nghĩ gì đó. Nó mỉm cười.

Nó bật cười tắt máy nhắn địa chỉ rồi bước ra ban-công hút thuốc, hôm nay hút điếu thứ hai, chỉ là điếu thuốc thứ hai này ngon hơn điếu lúc tối làm nó mất hứng quá.

Cộc cộc!

Anh Thư ra nhanh thiệt, có lẽ em ra với nó không cần thời gian chần chừ, mới nửa tiếng đã tới nơi. Em mặc quần ngủ dài ôm sát người, áo thun ngắn ngang bụng, khoác thêm chiếc áo khoác nhẹ kiểu con gái màu vàng nhạt, chân em mang dép đi trong nhà màu đỏ khá ngộ nghĩnh.

Anh!

Vừa mở cửa cô nàng cười dịu dàng ôm cổ nó lên tiếng, nó mỉm cười ôm eo kéo nhẹ em vào phòng tay kia chốt cửa lại.

Ra thiệt ha!

Nó vừa cười vừa mếu máo trong bụng, ý là mang dép thấp mà đứng với em nó chẳng nhỉnh hơn chút nào, ý là em đang khẽ dựa vô người ôm cổ nó đó, còn đứng thẳng thiệt nó còn nhục hơn. Em hôn nó một cái thật sâu đẩy nó ngồi xuống giường dìu dàng đặt bờ mông mềm mại trên chân, ôm cổ nó cười nhẹ.

Anh Thư đẩy nó nằm vật ra giường, người em hung hăng bá đạo chống tay cuối đầu nhìn nó chằm chằm, mắt giương lên đe dọa.

Anh nói hông? Hông nói em hổng tha anh!

Môi em kề sát mặt nó phả hơi thở ấm nóng, người em cong vênh thoang thoảng mùi hương con gái bao chiếm lấy nó như vây lại không cho lối thoát, dưới ánh đèn vàng, nó nhìn em như say sưa, mọi suy nghĩ khiến nó đau đầu như tan biến sạch. Chợt nó liếc nhìn qua vạt áo khoác, bầu ngực em như đang muốn thoát khỏi chiếc áo thun mỏng rung rung theo mỗi hơi thở của em, hai chấm tròn hằn rõ trên áo. Nó nheo mắt ôm lấy bờ eo thon trơn mịn của em rồi vật mạnh em nằm lăn ra giường, vị trí thay đổi nhanh chóng nhưng em chẳng có vẻ gì chống cự. Nó hung hăng nheo mắt nhìn lướt cả người em rồi dừng lại nơi bầu ngực căng tròn đã dần như tuột nhẹ một bên áo, nó vạch mạnh áo khoác em qua một bên rồi đưa tay bóp hai bên má em ra vẻ tức giận.

Nè! Lại không mặc áo ngực ra đường!

Em chu miệng cười khúc khích ôm lấy cổ nó chớp chớp mắt tinh nghịch, người lại ưỡn lên như muốn tạo thêm đàn hồi hỗ trợ một bên ngực mình phá bỏ trói buộc của chiếc áo ngủ mỏng tanh.

Chát!

Tiếng tay nó tét mạnh vào một bên mông em, âm thanh đàn hồi giòn tan giữa phòng.

A…ưm…đau em! Hihi!

Môi em a lên một tiếng nhẹ, khóe môi em hé ra thơm ngát vừa đau đớn vừa bật lên tiếng rên xen lẫn tiếng cười ma mị, rồi em ưỡn người nhích nhẹ vai, bầu ngực trái nảy tung thoát khỏi cổ áo phả hương thơm con gái tràn ngập không gian. Nó tròn xoe mắt như say như mê nhìn em, cơ thể em dần tuôn khỏi chiếc áo mỏng manh, từng centimet da thịt trắng hồng dần hiện ra trước mắt, mịn màng, man mác thắp lên ngọn lửa trượt dài trên những đường cong sâu hun hút từ cơ thể em. Không biết từ lúc nào em đã trườn lên dùng nửa thân người không thứ gì che đậy dịu dàng nhưng hung hăng đè lên người nó, tay em như con rắn ôm ghì lấy cổ nó nhếch môi cười.

Rồi nó chẳng còn gật được nửa, em và nó lại lao vào nhau như những kẻ yêu nhau cuồng nhiệt không cần biết ngày mai, cứ rên rỉ, cười cợt, thủ thỉ vào nhau những lời hư hỏng trên giường, chẳng ai thèm quan tâm những suy nghĩ đau đầu, chẳng đứa nào thèm để ý bên ngoài trời sáng hay còn tối, chẳng ai cần biết cuộc sống và cả thời gian ngoài kia…hình như nó đã mặc kệ những lo nghĩ vừa ở trong đầu. Có người đẹp bên cạnh như lửa rồi, ai thèm để tâm những thằng đàn ông chưa từng thân kia chứ.

……….

Anh thích cách chia sẻ nhức đầu của em hông?

Anh Thư dựa thân người còn ướt mồ hôi âm ấm vào lòng nó, bầu ngực em lấp lánh dưới đèn vàng dụ hoặc, người em thơm thoang thoảng hương hoa, tấm lưng trơn mơn trớn lấy ngực nó, ngực em phập phồng ấm nóng theo từng nhịp thở gấp vì mệt nhưng những đường cong còn lại trên da thịt em lại mát rượi, thật lạ. Nó mỉm cười vuốt ve trước cơ thể em.

Anh Thu vươn người hôn lên cổ nó, tay ngọc vòng ra sau xoa xoa sau tai nó, một tay em luồn vào cùng bàn tay thô ráp nó vuốt ve nghịch ngợm trên chính khuôn ngực như hoàn hảo của mình.

Anh hút thuốc hông?

Anh Thư cùng nó nghịch ngực em đã đời ngẩn lên long lanh mắt nhìn nó. Hơi bất ngờ, nhưng nó lại mỉm cười gật đầu.

Xoẹt! Phụt!

Ánh lửa rực sáng đốt lên chút ánh hồng trong mắt em rồi vụt tắt nhường cho màu khói trắng vờn quanh chiếc môi hồng ướt át, khói ôm lấy người em như hòa tan vào làn da trần trụi ấy. Em hé môi kéo đầu nó xuống trao nó nụ hôn còn vươn mùi khói nhẹ bay khắp khoang miệng, rời nó ra em mỉm cười quyến rủ và nguy hiểm.

Anh Thư nhét thuốc lá vào miệng nó, môi em nở nụ cười có một chút tinh nghịch, một chút bí ẩn, một chút nguy hiểm và cả một chút đắc ý. Nó hít một hơi khói trắng thở nhẹ vào người em, đến giờ nó chẳng cần quan tâm khói có ám vào cơ thể em hay không, nó thích con gái người thơm, nó nhạy cảm với mùi thơm con gái, nó cũng không thích mùi khói, nhưng nếu là mùi khói của nó bám vào người em, chẳng thèm chê xíu nào. Nó vuốt ve cơ thể trần trụi không xương của cô gái nằm trong lòng mình, nhếch nhẹ nụ cười…ai chơi giỏi, cứ tự nhiên nhào vô cùng chơi, xin mời!

………………..

Trời sáng đã lâu, cũng không biết đã mấy giờ. Nắng len nhẹ vào phòng, nó vẫn ngồi vậy với suy nghĩ riêng mình, trong lòng nó cơ thể căng tràn sức sống thanh xuân con gái vẫn trần trụi phơi bày trọn vẹn trước mắt. Hơi thở em ngủ ngon lành, da em chẳng còn mồ hôi, chẳng còn mùi khói ám, người em vẫn thơm đến lạ. Nhìn cơ thể xinh đẹp chẳng biết chê ở đâu này, thật không nỡ cử động làm em thức. Chỉ là cuộc sống bên ngoài cửa sổ không dịu dàng với em như nó, tiếng còi xe của tên chết tiệt nào đó rền vang dưới đường. Anh Thư giật mình thức giấc, người em run nhẹ, tay em siếc chặt vòng tay nó như sợ hãi, em mở mắt ra chạm vào ánh mắt dịu của nó…rồi em nhoẻn miệng cười.

Nó mỉm cười không nói gì, Anh Thư duỗi người lười biếng, cơ thể em lại thắp lên những ngọn lửa dụ hoặc theo những đường cong ai cũng muốn chạm vào. Và nó là một trong những người may mắn của em, cơ thể em chính lúc này thuộc về nó. Là của mình, có gì ngại mà không vuốt ve, bị nó ngang nhiên chạm vào nơi đẹp và nhạy cảm nhất của con gái, em cười khúc khích ôm lấy tay nó hôn nhẹ, chiếc lưỡi ướt khẽ mơn trơn như vẽ gì đó từ tay sang lồng ngực hao gầy nó, rồi em lại kéo tay nó dẫn dắt nó vuốt ve nghịch ngợm trên bầu ngực mình, hình như em thích hành động này nhiều lắm.

Nó nhìn em ra vẻ trêu chọc, cô nàng le lưỡi cười ngọt ngào hôn lên cổ nó.

Nó cười nhẹ, thật sự nó nhìn em ngủ nó biết, cô nàng ngủ rất ngon lành.

Anh Thư vui vẻ rời khỏi người nó xoay một vòng vui vẻ không thèm mặc quần áo, em đưa tay như trong phim, nó bật cười nắm lấy mượn sức em đứng dậy khỏi giường. Có một chút loạng choạng vì ít cử động khá lâu, em nhanh tay ôm lấy ngực kéo nó sát vào người mình, bầu ngực căng tròn dán chặt trên người nó, em ôm cổ nó nhìn chằm chằm, rồi em đặt lên môi nó nụ hôn thật nhẹ, thật sâu và ngọt ngào.

Em cười, nụ cười ngọt đến lạ, nó cũng cười không trả lời, thật ra em cũng không cần nó đáp lại, cô nàng vuốt ve tóc nó, cố không để tóc phủ xuống che đi mắt nó. Rồi em bật cười vui vẻ rời nó ra bước vào wc, nó nhìn theo cơ thể xinh đẹp cũng thuộc về mình ấy cho đến khi khuất vào trong mới lắc đầu nhếch môi cười cầm chai nước lên tu ừng ực, còn một ít nước nó thản nhiên đổ ào lên mặt rồi xé khăn lạnh lau người. Tiếng hát nho nhỏ hòa lẫn tiếng nước chảy bên trong wc, nó quấn khăn vào người để vai trần mở cửa sổ cầm điện thoại lên kiểm tra note sẽ phải làm hôm nay trong lúc chờ tới lượt mình vào vệ sinh cá nhân. Nó biết cánh cửa wc kia không đóng, Anh Thư sẽ thoải mái để nó bước vào cùng em, nhưng…hình như trước giờ chỉ có một người duy nhất cùng nó dùng wc chung trong một thời điểm. Nghe có vẻ buồn cười, nhưng nó và cô ấy đã từng đứa ị đứa thản nhiên đứng tè bên cạnh, tuy hơi bốc mùi nhưng lại rất vui. Haha!

…………………

Vốn tưởng mối quan hệ với Anh Thư nhanh đến vậy sẽ là tình một đêm như nó đã từng, nhưng hóa ra trở thành tình nhiều đêm, một phần do cảm giác, là cách em nói chuyện, đối xử với nó, một phần trực tiếp thiết thực hơn…Anh Thư là một cô gái thật sự đẹp, một cô gái tốt và “sạch” theo nghĩa nào đó, có lẽ sạch từ cá tính đặc biệt và thông minh của em. Gái đẹp tự nhiên lại mang cái danh hot girl gì đó, ai mà không thích. Em chỉ mặc quần áo ngủ bình thường, chẳng make up, không điệu đà nhưng cô nàng vẫn xinh tươi rạng ngời, nếu mang những cô gái nó quen biết ra sử dụng mặt mộc, ngoại hình tự nhiên làm bảng so sánh, Anh Thư sẽ đứng đầu tất cả trừ một người không phải để so sánh. Thật ra nó quên mất từng phát hiện em là hot girl gì đó, quên bén đi đời nào, tới chị Quỳnh Chi nó còn không ngại tiếp xúc, trêu chọc thì một cô gái hot với ai đó thì hot nó không thèm quan tâm, chỉ biết lúc này cô nàng xinh đẹp ngồi cạnh nó, để nó thoải mái chạm vào người mình, vui vẻ nói cười ăn uống tự nhiên như hai người bình đẳng ngang nhau, à thật ra không ngang lắm, ít nhất em có vẻ ngoan với riêng nó.

Nó bất ngờ nhìn cô nàng bên cạnh, hôm trước em có nhắc quê, nó tưởng em cũng người tỉnh khác.

Anh Thư cười khúc khích chu môi đánh nó mấy cái rồi vui vẻ tiếp tục món sườn bì chả ngon lành của em. Cơm tấm rất ngon, cả đêm hoạt động hơi nhiều nên bụng rất đói, buổi sáng ăn cơm tấm nhấm nháp trà đá thì phê phải biết. Càng phê hơn khi ăn xong còn được một cô gái xinh đẹp cùng mình la cà caffe, cũng không đi đâu xa, ngồi ngay quán cóc đầu đường vào chung cư của Anh Thư thôi. Sáng nay nó định đi học, chị Chi gọi thì cup cua về, nhưng thôi dành thời gian cho Anh Thư thích hơn mò lên lớp ngồi ngáp ngắn ngáp dài, nó thề đi học đàn hoàng với cô điệu chứ mấy thầy cô môn khác nó chưa thề.

Anh! Bửa nào rảnh đưa em đi học nghen.

Anh Thư nắm tay nó cùng nghịch chân đẹp của mình lên tiếng, nó chép miệng một cái phê pha vì cà phê ngon hay vì chân mịn của cô nàng thì không chắc.

Nó nheo mắt ngơ ngác, Anh Thư cười khúc khích đánh tay nó.

Nó lắc lắc cổ gật gù, tay vẫn nghịch trên đùi Anh Thư, có một điều đặc biệt nếu là người khác thường chỉ để nó vuốt ve thoải mái nhưng Anh Thư lại khác, tay nó sờ đâu em sẽ cho tay vào cùng nó vuốt ve trên chính cơ thể mình.

Anh Thư cười khúc khích làm mặt con nít chớp chớp mắt, nó bật cười nhéo nhéo miệng em, người thông minh như Anh Thư chắc chắn cô nàng không muốn nó nghĩ em tranh thủ dẫn thật nhiều bạn để nó bao ăn uống, tình huống khó xử này diễn ra suốt xung quanh bất cứ ai cũng dễ gặp phải. Đương nhiên nó chẳng suy nghĩ nhiều đến vậy, Anh Thư đã dành cho nó mối quan hệ như giờ, mời em và bạn thân mình ăn uống gì đó chẳng thành vấn đề, hơn nửa với ngoại hình điều kiện của em và mấy cô bạn mình, vẫn như mặt mo thường nói, đó là không phải ai cũng được mấy cô nàng “cho phép” mời ăn uống.

Anh Thư cười hì hì nâng cằm nó lên xoay qua xoay lại bỉu môi.

Nó cười vui vẻ xoa tóc cô nàng, Anh Thư thông minh và nói chuyện khéo thật sự.

Cô nàng vui vẻ ôm tay nó nghịch ngợm, nó cũng gật gù hài lòng, tự nhiên quen thêm mấy cô nàng PG xinh đẹp, đem về đưa bà Loan đòi tính thêm công cho nó mới được. Nó rút điện thoại ra mở note riêng lên ghi chú nhanh, sáng mai lại có thêm một việc để làm, dù là đi hẹn hò nhưng vẫn phải note không quên. Nếu như tìm khoản thời gian trong ngày nó rảnh rang tự do long nhong làm việc riêng, đi học hay hẹn hò này nọ chắc chỉ có buổi sáng thuận lợi nhất, còn từ trưa đến khuya nó sẽ bị mấy thanh niên trong nhóm cuốn lấy, không đi việc này thì việc khác, không tụ tập thì cũng bị sai phái, đón đưa các kiểu. Giống như giờ nó thoải mái tự do la cà với Anh Thư mà chẳng sợ bị kêu về, chẳng ai bắt gian nó, càng không có việc gì để làm vì tầm này mấy cô nàng trong nhóm còn ngủ cong đít chưa dậy. Nhưng mấy nay thì khác, nó còn phải làm tài xế của hai chị đẹp, ai chứ hai cô nàng không mê ngủ như sư tử trong nhóm đâu. Nhắc là thấy liền, tin nhắn của chị Quỳnh Chi vừa tới nhắn nó về đón nè. Nó mỉm cười vẫy tay ra dấu tính tiền, Anh Thư chớp mắt nhìn nó có một chút luyến tiếc.

Về hả anh?

Nó cười cười xoa má em dịu dàng.

Cô nàng bỉu môi đứng dậy, nó bật cười kéo tay cô nàng lại.

Anh Thư le lưỡi tinh nghịch, hình như ai gần nó cũng dần bị trẻ hóa hay sao nhỉ, tuy hôm gặp tới giờ Anh Thư nói chuyện thân thiết vui vẻ nhưng dáng vẻ em vẫn khá kiêu kỳ, nhưng càng ngày càng giống trẻ con rồi đó. Nó vẫn để xe tại quán cà phê thong thả đưa Anh Thư vào đến thang máy chung cư mới tạm biệt em trở lại xe, cũng định đưa em lên nhà nhưng em lại xua nó về, sáng có trai đưa về cô nàng sợ mấy căn hộ hàng xóm nhiều chuyện tùm lum.

......55......

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.