Trở về truyện

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES - Phần 51

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES

51 Phần 51

Sài Gòn đón nó bằng cơn mưa nhẹ, trời sẩm tối tan tầm, dòng xe đông đúc khiến mất cả tiếng mới về tới villa nhà ông Vũ. Đi đường xa ai cũng mệt mõi, cả đám quyết định kêu đồ ăn về villa ăn tối, ngồi nói xàm, coi tivi đến khoản 9h kéo nhau đi ngủ, mai dậy khỏe mới chia của giải tán. Riêng nó phải đưa chị Thủy tranh thủ đi làm sẵn đem cua qua nhà ông Ben trước do sợ tới sáng cua chết không ngon, tất nhiên một phần cua để lại villa cho mấy cô nàng ăn. Khô các loại, bánh tét, tôm khô về làm quà nhờ chị Thủy phân loại sẵn nên nó gom bừa mỗi thứ một ít quăng hết lên xe kèm theo thùng cua chở chị Thủy đi làm. Sổ sách doanh thu quán chị cả đống nên không dám nghỉ, thêm một ngày là thêm việc, bớt khối lượng việc ngày nào đỡ đau đầu ngày đó. Ngoài nó với chị Thủy thì Mimi cũng đi làm từ sớm, ông Kiên, Vũ cũng có việc nên tiện đường đưa Mimi đi theo, chị Thảo Nghi Oanh ngủ lại.

Miền Tây yên bình khiến đầu óc người ta thoải mái, nhưng về tới quán bar bất giác có một chút ngẩn ngơ, nửa mệt mõi nửa thấy cũng nao nao không rõ cảm xúc gì, có rộn nhẹ trong lòng, có chút chán ghét nhưng lại thấy quen thuộc. Dù sao bản năng con người ai mà chẳng thích ăn chơi, ở môi trường này vừa thích vừa bài xích đâu đó trong lòng, nói gì nói nhờ chổ này cả nó và chị Thủy vừa có niềm vui, vừa có mệt mõi, nhờ môi trường này cả hai đều kiếm được tiền, riêng nó càng thêm nhiều mối quan hệ chưa chắc an phận làm một thằng sinh viên như bao người sẽ nhận được. Cái tốt cái xấu đan xen lên nhau, cuộc sống mà.

Chị Thủy le lưỡi cười khúc khích, dịu dàng hôn nó thật sâu mới chịu xuống xe đi vô quán, nó kéo cửa kính cười cười chào mấy ông bảo an một tiếng rồi lái xe qua nhà ông Ben. Tuy nhiên do đường qua nhà bà cô mặt mo gần hơn, nó tranh thủ ghé qua đón cô nàng đi chung luôn, nảy ở nhà đi tắm nó có điện thoại năn nỉ vuốt ve cả buổi bà cô mới chịu tha cái tội nhắn tin không trả lời theo nó qua quán ông Kha phụ coi sổ sách. Hứa hẹn thề thốt đủ điều mới dời được gót ngọc mặt mo, làm mấy cô gái thiếu điều đập cửa wc cứu nó vì chưa bao giờ mấy cô nàng thấy nó tắm quá 10phút. Vừa tới nhà mặt mo nó đã thấy cô nàng dáng chữ S lai lai đồng hồ cát mặc đồ thể thao khoe dáng, nó không hiểu dù cô nàng mặc kín mít không thấy lộ nhưng gần đây càng lúc càng phát hiện mặt mo sexy, gợi cảm thôi rồi. Nếu là người khác nó đã nhìn bằng thái độ thưởng thức người đẹp, nhưng với bà cô này nó chỉ biết thở dài bất lực, thế nào lên xe cũng ăn một tràn hành hạ đầu óc cho coi. Nhưng mà dừng xe lại nó liền phì cười khi thấy trên tay cô nàng đang cầm xâu cá viên nhai ngon lành, tay kia ôm nón bảo hiểm xanh in hình chó mặt xệ. Chờ nó nhưng vẫn tranh thủ ăn hàng dù nó đã nói có đem đồ ăn cho cô nàng.

Nó bật cười ra khỏi xe tủm tỉm cười nhìn cô nàng, mặt mo hung hăng dậm chân nó một cái trừng mắt.

Mặt mo đập giỏ laptop vô ngực nó chỉ tay vô xe cá viên chiên liếc xéo nó định xoay lưng đi lên nhà, nó bật cười kéo tay cô nàng lại.

Quá dễ dàng, với mặt mo cứ đem đồ ăn ngon ra phủ đầu thế giới hòa bình liền, mặt mo chép miệng tinh nghịch ôm tay nó nhảy tưng tưng, quên luôn chuyện còn đang bo xì tội nó đi mấy ngày ít trả lời tin nhắn cô nàng.

Nó lắc đầu bất lực đi ra sau xe, giờ không phải nó nắm tay cô nàng mà chính mặt mo thả nó ra, ôm tay cứ như sợ nó cầm đồ ăn chạy mất vậy. Nó giờ cửa sau để laptop lên xe rồi bấm nút mở cửa sau lên kéo tay mặt mo lại đứng giữa xe như người ta sắp tỏ tình. Chắc nghe mùi đồ ăn cô nàng mới chịu buông nó ra mắt lấp lánh soi vô thùng đồ. Nó lắc đầu bấm nút mở đèn giở nắp thùng xốp ra, mấy con cua to đùng đang nghoe ngoảy những chiếc càng cong.

Mặt mo bỉu môi nhưng mắt vẫn sáng trưng cong người chọt chọt mấy con cua, dáng đã sexy còn cong người nhón chân làm nó quen nhìn người đẹp cũng có chút thất thần, càng ngày càng thiếu định lực với cô nàng này hay sao ấy.

Công nhận người biết ăn, lựa đúng hai con cái bự nhất, không nể mặt sếp Ben xíu nào, nó lắc đầu cười cười, thực ra nó cố ý để hai con ngon nhất phía trên cho mặt mo dễ lựa.

Nó phì cười cốc đầu cô nàng, nói gì nói nó cũng xách hai con cua lên, mặt mo chu miệng xụ mặt ra vẻ chưa vui định kéo cửa sau xuống thì nó hờ hững tủm tỉm cười.

Mặt mo vui vẻ giờ thùng kế bên thùng cua lên, bên trong là bánh tét, kẹo dừa, tôm khô và mấy bịch khô cá lóc, cá kèo.

Mặt mo bỉu môi, nó chỉ lắc đầu trợn mắt.

Nhắc tới tin nhắn bà cô chắc bực lắm, vừa kê mặt sát mỏ nó la lớn chữ nha, mỏ gần như sắp cắn nó luôn cho biết mặt tới nơi rồi, nó đành cười như mếu lắc đầu xách con cua chỉ tay vô bịch đen nằm trong góc.

Cô nàng hờ hững trừng mắt leo luôn lên sàn lôi bịch đen ra, mắt sáng rực vui vẻ.

A trái cây hen, hì hì để bạn coi coi…

Nó thở dài, rành bà cô này quá mà, nó mà cống nạp đồ ăn hết một lần bảo đảm còn bị đòi hỏi đủ thứ, phải đưa từng món từ từ như trả giá vậy mới canh được cái sự vui của cô nàng, thôi nể mặt mo dáng sẹc xy đang cong người xem xét đồ ăn nhìn cũng mát mắt nó, lại đang cầu cạnh người ta, đành ráng chiều sự vui của cô nàng.

Cô nàng ôm lấy bịch trái cây không thèm chờ đem lên nhà thản nhiên bứt mấy trái nhãn ăn ngon lành.

Rinh đồ lên cho bạn!

Nói xong cô nàng đi thẳng như bà chủ ra lệnh osin, khóe môi nhếch lên kiêu kỳ làm nó ngứa cả răng, mới đi mấy ngày về học đâu ra cái kiểu y chan giọng điệu bà cô Nguyệt vậy nè. Thôi được, nể mấy người đẹp, nó nhịn. Nó thở dài…mới đứng chút xíu thở dài cả chục lần, già thêm mấy tuổi chứ giỡn. Để tạm hai con cua lên nắp thùng, nó lựa một cặp bánh tét, một xâu bánh ú, mấy túi kẹo dừa, 1 hộp tôm khô, mấy túi khô và vài thứ linh tinh khác qua một bên, sau đó rinh nguyên thùng lên phòng mặt mo. Thực ra nó xạo mặt mo thôi, phần mứt, kẹo đem qua chia nhân viên karaoke nó để riêng nảy giờ rồi, còn vài phần để riêng ra này là cho người khác.

Nó nhìn quanh một vòng khắp phòng mặt mo, phòng tuy rộng nhưng không có bếp hay đồ nấu nướng gì hết. Để đồ xuống góc phòng, nó cẩn thận lấy thao bỏ cua vô kiếm đồ dằn lại cẩn thận.

Ấy…nay học đâu ra từ mới.

Ủa sao mắc cở, hay sợ phòng khác biết méc anh pót-chơ ha anh khác? Ờ vậy thôi mai mốt không lên phòng nửa, tui ở dưới nhà.

Nó cười cười lui ra khỏi cửa phòng, quay lưng đi xuống nhà, thực ra chợt nhớ quên tắt máy xe, cửa xe mở toang.

Ê! Nè…đi đâu á, chờ bạn xíu. Monnn!

Chọc xong không lo chạy ở lại cho mấy người đánh tui à, nó cười thầm trong bụng đi nhanh xuống nhà. Vừa định leo vô xe nó suýt sửng gai ốc khi tiếng chân chạy dồn dập sau lưng, rồi một bóng người xinh đẹp quen thuộc lao ra chen vào giữa nó và cửa xe, mắt cô nàng nhìn nó chằm chằm, môi xinh mím lại cắn chặt, giọng như vừa gấp gáp, vừa lí nhí…

Mon…Mon! Giận bạn hả. Bạn giỡn mà, Mon đừng có vậy nghen, hông chơi nói vậy mà…được hông?

Cô nàng thở gấp vì chạy nhanh, nó ngẩn người nhìn cặp mắt long lanh không thèm chớp động của mặt mo, ngực cô nàng phập phồng như muốn chạm vào ngực nó.

Nó vì hơi bất ngờ đầu óc còn chưa kịp xoay chuyển, nó càng ngơ ngác thì làm mặt mo hình như càng hiểu lầm gì đó. Tay cô nàng quýnh quáng cả lên, lí nhí lúng túng nắm cổ áo nó giật giật, đến khi nó nhìn thấy hình như có một chút hoảng hốt nào đó xẹt qua mắt mặt mo, dường như ngân ngấn nước…nó hơi sờ sợ ánh mắt này, ánh mắt này giống như Đan Thanh, Lê Vy từng dành cho nó…

Bất chợt nó mỉm cười như vừa hiểu ra gì đó, nó gật đầu hít sâu một hơi rồi dịu dàng đưa tay chạm vào eo mặt mo, tay vuốt nhẹ mi mắt cô nàng đẩy nhẹ mặt mo lên xe. Cô nàng không chớp mắt khiến nó có một chút nao nao, vì nó biết mặt mo chớp mắt, ngón tay trên mi cô nàng của nó sẽ ướt. Hình như nó đùa quá trớn làm cô ấy hiểu lầm gì đó mất rồi.

Cô nàng leo lên xe, nó lại cười như mếu khi nhìn thấy đôi chân trần của mặt mo dính đầy bụi bẩn, hình như cô gái này thật sự gấp đến nổi không kịp mang giày.

Nó lắc đầu cười đóng nhẹ cửa xe lại đi ngược lên phòng cô nàng, tự nhiên nó phì cười, không phải cười vui vẻ mà cười vì điều gì đó không rõ ràng, khó hiểu khi nhìn thấy ngay cả cửa mặt mo cũng không đóng, dưới sàn bịch trái cây văng tung tóe. Nó thở phì một cái ngồi xuống gom nhanh trái cây trên đất xếp vào túi để lên bàn, ngắm một lượt phòng mặt mo xong mới cầm giày khóa cửa lại đi xuống nhà. Mở nhẹ cửa xe ra, mặt mo nhìn nó cười nhẹ, nụ cười không giống nụ cười mỗi ngày của mặt mo với nó chút nào, chân dài của cô nàng đung đưa, nó bật cười vỗ nhẹ bàn chân mặt mo rồi cúi người phủi bụi sạch sẽ bằng tay mình. Mang giày giúp cô nàng xong xuôi, nó ngẩn lên cười với mặt mo giây lát, có một chút ái náy vì khiến cô ấy hiểu lầm.

Nó đi qua ghế lái, đương nhiên làm cô nàng như vậy nó tội lỗi ngập mỏ, chỉ còn cách tự tay đeo dây an toàn giúp mặt mo, vì cô nàng có vẻ sắp giận dỗi nó rồi, chỉ là cô nàng vẫn không muốn dỗi nó lúc này.

Cô nàng quẹt quẹt mắt, chu môi lên cố chuyển sang thái độ tinh nghịch như hằng ngày.

Phù! Đánh chết cũng không dám nói tại quên tắt máy đóng cửa xe, mặt mo mà quê cô nàng cắn chết nó liền.

Nó mỉm cười gật đầu, quen nó lâu cô nàng này chắc đã hiểu tính nó, biết nhiều chuyện nó đã từng, có lẽ cái tính bất cần bất chợt của nó đã dọa sợ mặt mo. Ví dụ có lần một cô nàng khác cô nàng Ly cũng khá đặc biệt có hơi mờ ám thân thiết với nó trong công ty, một ngày đó nó biết cô ấy cũng có người nhắn tin, hẹn đi chơi vài lần riêng, nó đã lập tức giữ khoản cách, thậm chí không còn nói chuyện, không còn trêu đùa, không còn những hành động thân thiết vui đùa hay chăm sóc dịu dàng nửa. Cô ấy không làm sai, chỉ là nó tự nhiên mất hứng, tự nhiên trở nên bất cần, gặp nhau khá nhiều trong công việc nhưng dù cô nàng ấy có làm bất cứ hành động nào cũng không được nó đối xử như trước, hoàn toàn như vô hình trước mặt nó một cách khách sáo, xã giao. Trước giờ nó kỳ cục như vậy, ngày chị đi nó càng như vậy, dù thân thiết gần gũi đến đâu, vui vẻ đó đó rồi bất chợt bất cần đến dọa người chỉ. Không hứng thú nửa thì bất cần đến mức khắc nghiệt với cả chính bản thân mình. Nhưng với con gái có người yêu, thì nó làm vậy tốt mà, đúng không?

Cô nàng chu môi liếc xéo nó rồi nở nụ cười như ánh đèn trong đêm, rực rỡ, xinh đẹp đến lạ lùng. Nó mỉm cười xoa nhẹ trên mi điệu cong vênh của mặt mo, lau luôn giọt nước từng thoáng chạm trên má cô nàng.

Nó bật cười cho xe lăn bánh, dù thời gian không nhiều nhưng nó buộc phải giải quyết xong tâm trạng của mặt mo mới dám lái xe, lái yếu mà còn tâm sự dỗ dành kiểu này có trễ cở nào nó cũng không dám. Nay cô nàng nói nhiều thiệt, mọi ngày cũng nói nhiều nhưng không khiến nó suy nghĩ mệt đầu như hôm nay, nó tình nguyện bị cô nàng hành xác như bình thường hơn, ánh mắt của mặt mo nay nó không thích cho lắm. Xe đi về hướng nhà ông Ben, trên đường mặt mo thôi xụ bắt đầu cố mượn việc giúp nó để quên chuyện hồi nảy, chủ yếu mặt mo hỏi thêm việc bên quán ông Kha cũng như bàn thêm phải làm những gì, nên làm thế nào. Đầu nó tạm thời biết cần những gì, mặt mo cũng tạm ý thức sẽ giúp nó làm ra sao thì cũng vừa tới nhà ông Ben. Vừa gặp nó ông Ben trừng mắt đá đít nó.

Nó bỉu môi không thèm để ý tới ông sếp, mặt cười hì hì rinh thùng cua vô nhà trước nụ cười vui vẻ của vợ ổng. Mặt mo cũng ôm theo hai đòn bánh tét và mấy hộp kẹo dừa thể hiện giống thái độ của nó, bỉu môi với ông sếp nhưng ngoan ngoãn tươi cười chào chị Liên. Ông Ben hơi bất mãn nhưng cũng đành trừng mắt cam chịu thái độ hai đứa nhân viên, nói chung nhân viên thân thiết biết và từng ghé nhà ổng ai cũng làm giống tụi nó, riết ông sếp quen với cảnh này từ lâu, vô nhà sếp chị Liên số một, ông Ben thì thôi dẹp qua một bên.

Cô nàng mặt mo cười khúc khích liếc ông Ben, bên cạnh chị Liên 18 hờ hững ngó ông chồng, ông Ben nhếch môi không thèm đôi co với vợ, đành trừng mắt với mặt mo.

Nó thở dài nhìn ông Ben bằng ánh mắt tội nghiệp, nháy mắt liên tục mà ổng hơi hăng đâu có hiểu, gì chứ dám chọc ghẹo bà cô này, ổng không sợ mặt mo cáo trạng với chị Liên là chỉ thiến ổng, xong thẻo luôn nó hay sao. Nay cha già này ăn lộn cái gì mà hăng vậy không biết.

Nó bật cười né cú dậm chân của mặt mo chạy ra phòng khách ngồi xuống đối diện ông Ben.

Nói qua chuyện công việc, nó thôi tưng tửng ngồi thẳng dậy tranh thủ nhấm một ngụm trà xịn của ông Ben vừa rót chép chép miệng lên tiếng, bụng thì xoay chuyển trừ công việc ra còn kiếm cớ chôm ít trà của ổng đem về để dành uống, nho thì nó không thèm giành với mặt mo, chỉ mê trà nhà ông sếp, trà mắc tiền lắm, ngu gì không kiếm ít hưởng phúc ké ổng. Nói chuyện công việc ổng giao cho nó khoản nửa tiếng, dặn dò hỏi thăm đã đời cảm thấy khá ổn ông Ben mới đứng dậy vỗ vai nó.

Ông Ben trợn mắt cười ha hả đá đít nó, hai anh em vừa xuống tới bếp đã thấy chị Liên đang rửa cua, còn bà cô mặt mo đang cong mông nhún nhẩy chui đầu vô tủ lạnh lục lọi. Nghe tiếng hai anh em nó xuống bà cô quay lại nhìn, nó thở dài nhìn hai tay cô nàng ôm mấy trái táo, hộp khô gà, miệng vừa nhai gì đó nhưng vẫn ngậm hộp sữa chua nếp cẩm, khóe môi chảy dài vừa đồ ăn vừa nước miếng.

Cô nàng nhảy ra khỏi tủ lạnh chạy tới đứng kế chị Liên, húp cái rột gần sạch hủ sữa chua, chiếc lưỡi liếm liếm môi đảo một vòng quanh miệng, nhờ môi đẹp chứ gặp người khác nhìn vô bảo đảm nổi hết gai ốc cho coi.

Ông Ben trợn trắng mắt thiếu điều đột quỵ đá đít nó.

Chị Liên cười cười xoa tóc mặt mo vừa đi lại tủ lạnh lấy đồ vừa nhìn nó chỉ tay vô mấy con cua trong bồn rửa.

Nó vừa cười nói vừa đi lại ôm eo cô nàng mặt mo đang ngó nghiêng dòm vô tủ lạnh, phải ôm kéo chứ một tay làm không lại cô nàng mê ăn này.

Chị Liên cười tươi rói rút đại cái bọc đen vội vàng chạy theo, nó thở hắt ra vì nhục, đem quà tặng vợ chồng sếp gì chứ, đây là đi đổi đồ ăn cho mặt mo mà. Ông Ben thì hết lời để nói rồi, chỉ biết xua tay đuổi hai đứa. Ba chị em như chơi tàu lửa, nó thì một tay ôm lấy eo mặt mo kéo đi, chị Liên cười vui vẻ đi theo xòe bịch giúp mặt mo cho đồ ăn vào trong. Ra tới xe thì mặt mo đã xách trên tay bịch đen to đùng toàn đồ ăn. Nó vừa bực mình vừa buồn cười liếc gương mặt cười hi hi vui vẻ của cô nàng.

Cô nàng bỉu môi rút gói trà màu vàng đỏ sang chảnh ra dứ vô mặt nó, nhìn gói trà mắt nó lóe sáng nhưng làm mặt tỉnh ho khan.

Mặt mo vênh mỏ lên đắc ý, chân điệu đà leo lên xe ngồi, người đẹp xung quanh nó sao ai cũng tưng tưng khác người hết vậy nè. Nó vẫy tay với ông Ben một cái rồi lên xe lái qua quán ông Kha, trên xe mặt mo tươi hơn hoa ríu rích nói chuyện, tay vẫn không quên khui liền hộp mực tẩm ăn ngon lành, đi oto ăn mực tẩm, mai ông Tiến chửi chắc đã tai lắm.

Qua tới quán nhậu, nó đưa cho cô nàng Nị nguyên hộp kẹo dừa đem chia cho mọi người, trong lúc đó nó tranh thủ ngồi gom tiền nhờ mặt mo đếm. Chia kẹo xong bé Nị trở vô đưa thêm sổ sách mấy ngày, mấy thùng bill các kiểu. Tất cả tiền doanh thu mấy ngày qua đều ở đây, sổ sách và bill cũng chất thành một thùng lớn. Nhìn đống sổ sách, tiền bạc, bill bủng mà nó chỉ biết hít hà đổ mồ hôi hột. Thu bill cho có chứ mặt mo có cách khác để kiểm tra, ở đây không chỉ sổ sách mấy ngày nó đi chơi mà bao gồm sổ sách tiền bạc từ bửa nó bắt đầu tiếp quản coi sóc. Bình thường nó chỉ đối chiếu kiểm tra đơn giản từ máy và sổ, bill qua loa, còn mặt mo thì khác, cô nàng có cách riêng của cô nàng nhìn coi bộ chuyên nghiệp. Ngồi kiểm tra máy tính một chút mặt mo đã nắm được phần mềm quản lý quán, cô nàng kết nối với laptop mình rồi tải hay xuất dữ liệu gì đó để đem về kiểm tra. Nó không muốn nói nhiều về công việc vì cũng không rành nên chỉ biết ngồi kế bên nghe cô nàng vừa làm vừa chỉ một ít thao tác.

Xong xuôi nó giao tiền lại cho bé Nị cất vô két nhà ông Kha, ôm theo đống sổ sách đưa mặt mo qua karaoke. Đi phụ công chuyện nên bà cô mặt mo cũng bớt nhây, mặt mày nghiêm chỉnh khiến nó cũng hơi há hốc miệng vì biến hóa vi điệu của cô nàng, đúng là con gái nhiều mặt thấy sợ. Nó có thói quen đi cơ sở xa trước rồi trở lại điểm sau cùng là cơ sở 2, chổ có hai cô nàng lễ tân nó quen nhất, kể cả nhân viên, giữ xe cũng quen thân nhất. Công bằng mà nói mặt mo dù có ăn mặc kín đáo bình thường nhưng ngoại hình mặt mo làm cả quán ai cũng chú ý. Giới thiệu nói chuyện qua loa với ông quản lý ca tối, chào hỏi chia quà cho vài nhân viên nó gặp được xong thì đưa mặt mo vô ngồi máy tính kiểm tra công việc. Nó đứng sau lưng cô nàng chăm chú nhìn một hồi thì nhìn ra cửa, cô nàng Thủy đang ngồi tần ngần ngay cửa, mặt bí xị không thấy tham gia ăn uống nói cười với mấy người khác. Nó híp mắt suy nghĩ một chút rồi bật cười đi ra ngồi xuống trước mặt cô nàng.

Cô nàng mím môi ngẩn lên nhìn nó, rồi lại bấm bấm ngón tay vào nhau nhìn chổ khác. Nó phì cười vui vẻ kéo tay cô nàng.

Dẫn cô nàng ra xe nó tủm tỉm cười nhìn nhìn cô nàng, nay mặc áo dài cách tân màu trắng điểm hoa đỏ rực, cổ áo hình trái tim khoe khuôn ngực trắng tinh, môi son màu đỏ nhạt, gò má cao cao sang trọng làm nó cũng tấm tắc khen trong lòng, mặt tiền quán có khác.

Cô nàng hứ rất nhỏ, nó vẫn nghe thấy, càng cười nhiều hơn nhìn cô nàng chằm chằm trêu chọc, tất nhiên cô nàng đâu đấu mắt lại nó, môi cong cong ngó qua chổ khác. Nó phì cười quay qua mở cửa sau xe lên, lục lọi một chút rồi lấy ra vài món quà vặt, trái cây dồn vô bịch đen để sẵn sau xe.

Nó dúi túi đồ ăn vô tay cô nàng tủm tỉm cười xoa xoa gò má cao cao của em.

Cô nàng chớp chớp mắt quay qua nhìn nó.

Ủa cái gì mà ủa, chưa hết ngày mai mà nay xụ rồi ta?

Cô nàng tròn xoe mắt ngơ ngác một chút, hình như hiểu ý nó liền nhếch môi cười.

Nó bật cười nhìn cô nàng tươi rói trở lại ôm lấy túi đồ ăn.

Nó đảo một chút suy nghĩ trong đầu rồi nhìn cô nàng.

Phù! Hay không bằng hên, bửa giờ đúng là quên béng mất tiêu bửa vui mồm hứa với người ta, nay thấy mặt cô nàng mới nhớ, số nó còn hên chán, về đúng lúc.

Việc nhiều dồn dữ quá, nên mai anh cũng bận.

Nó bật cười khi thấy mặt cô nào xìu xuống, vuốt tóc cô nàng.

Chưa nói hết, xụ hoài. Mai sáng anh đón đi chơi nha, nhưng nói trước chắc không đi xa với lâu được, còn công chuyện công ty, quán ông Kha nửa nè. Đi ăn uống gì đó lòng vòng, bửa nào rảnh anh bù thêm chịu không?

Cô nàng hơi trề môi tinh nghịch nhưng mặt bớt xụ gật nhẹ đầu.

Nó lắc đầu cười đi trở vô quán, cô nàng chắc kiếm xe giấu đồ ăn nên không đi theo nó, có thể hơi bất mãn vì bị chia đồ ăn. Từ đây tới cuối tuần nhiều việc, còn phải làm tài xế cho hai chị đẹp nửa chứ, nó mở điện thoại ra note lại việc mai phải làm, cẩn thận chia thời gian ra, nhìn nguyên list công việc như thời khóa biểu nguyên ngày, nó thở hắt ra bật cười, mình cứ như siêu nhân không thấy trống được nhiêu thời gian, vậy cũng tốt khỏi cần ngủ nhiều. Bắt đầu suy nghĩ có nên kiếm một chiếc điện thoại cảm ứng có thể note nhanh không nhỉ.

Trở lại quầy lễ tân, mặt mo liếc xéo nó dấm dẳng mấy câu rồi cũng thôi, chăm chú ngó màn hình máy tính làm việc, còn nó thì ngồi ngáp ngắn thở dài sau lưng hít hà mùi thơm trên người cô nàng, nhờ mặt mo đẹp nên nó mới kiên nhẫn tới vậy thôi.

Làm tạm ổn mọi thứ trời cũng đã khuya, nó dẫn mặt mo đi lòng vòng coi ngó quán thêm chút rồi chở mặt mo về phòng. Đang tính đưa xe qua quán chờ chị Thủy thì cô nàng trừng mắt.

Nó thở dài ngao ngán, tầm này lên dụ cô nàng ôm ngủ chứ làm cái mế gì cho mệt, khuya rồi còn bắt ngồi tính toán chắc chết.

Nó xui xị mặt ôm đồ theo mặt mo lên phòng, mặt mo tủm tỉm cười nhếch môi chỉ tay vô bàn.

Nó thở dài não nề ngồi xuống lôi laptop mặt mo ra, không nhờ màn hình chờ nguyên cái hình sec-xy thôi rồi của cô nàng đập vô mắt, chắc nó không tươi tỉnh nổi đâu. “Đã quá, tại sao đó giờ nó không thấy hình này ta”. Nó ngó hình, ngó qua mặt mo, lại ngó màn hình, đầu nổ bùng dụi dụi mắt, con mịe nó tà môn thiệt rồi, cái này là Mỹ mặt mo thiệt hả trời, sao…đã quá vậy. Công ty nó, chị Loan, ông Ben, ông Bảo vân vân và cả nó nửa…đều mù mắt hết rồi, chân mệnh thiên tử, cục vàng cục bạc ở sát bên mà đó giờ ai cũng ngó lơ, toàn đi kiếm pg, model, diễn viên, mẫu ảnh đâu đâu, còn bà cô stylist chạy lon ton sau lưng các người đẹp hóa ra…Hình như cảm nhận ánh nhìn lạ của nó, cô nàng quay phắc lại nheo mắt, nó vội ho khan gõ nhanh mật khẩu chăm chú nhìn màn hình, ngó hình nền cô nàng một chút chắc nó không kiềm được máu nóng trong người quá.

Coi lo làm công chuyện đi nha Mon, bạn hấp cua xíu.

Nói rồi cô nàng xách hai con cua đi xuống nhà, nó thở hắt ra kiếm file công việc mở lên, nhìn một lượt bao nhiêu là dữ liệu toàn con số nó choáng váng nghiến răng trèo trẹo đem mười tám đời tổ tông cha già Kha ra chửi trong bụng. Nó thì ngồi đây muốn rụng não mất ngủ mất cả thời gian ngắm mặt mo, còn thằng chả sung sương ôm gái đi du lịch, đi mất biệt mất tăm không thấy ngày về. Thực ra có mình nó ít thấy tung tích ông Kha chứ ổng đi tới đâu, chơi gì làm gì hình như cả nhóm đều biết do chị Tiên thường xuyên up hình, gọi video về, mỗi nó ngáo ngơ vì ít chơi facebook. Thôi dẹp chờ mặt mo lên, nó cười tủm tỉm rê chuột ra ngoài nhìn nó mấy thư mục trên laptop, hí hửng click vô kiếm cái thứ thằng con trai nào ngồi đâu cũng muốn kiếm. Cũng không mất bao nhiêu công sức, thư mục có hình nằm ngay góc màn hình, nửa như giấu nửa như muốn nó tìm thấy, vừa bấm vô nó hít một hơi khí lạnh, máu mũi suýt phun ướt bàn phím, mấy bộ hình đầy đủ hình như toàn hình tự chụp, tự seo-phi của mặt mo ào ào xuất hiện. Kín có, hở có, dễ thương, sexy gợi cảm có…usb, nó cần usb, trời à giờ phút này mới thấy công dụng của một cái điện thoại cảm ứng xịn nó quan trọng cở nào. Nhưng thôi người đứng đắn đàn hoàng như nó không thèm làm ba cái chuyện dở hơi chôm hình gái về ngắm, để mai đem usb qua copy cũng được. Nó nuốt nước miếng cái ực, cười hí hí mở đại hình cô nàng lên xem, càng xem càng há hốc miệng, càng ngắm càng thấy nóng trong người, mát hết hai con mắt. Nếu nó không trung trinh mà như người ta chắc chạy xuống kéo mặt mo lên làm chuyện xấu. Nói chứ nhiều hình khiến nó bật cười do độ làm trò con bo của cô nàng, tự nhiên thấy dễ thương, đa số hình toàn cô nàng tự chụp. Việc này làm nó vừa buồn cười, vừa thấy hơi một chút buồn buồn cho mặt mo, chẳng thấy được mấy hình do photo chụp đàn hoàng, có lẽ hình chỉnh chu nhất cô nàng có chính là hình những khi đi làm chung mặt mo chụp kiểu vừa chơi vừa kỉ niệm bằng máy ảnh của nó. Đang say sưa ngắm hình đẹp đầu óc nghĩ linh tinh thì…

“Cạch”

Nó te tua thê thảm đầu tóc bù xù, người ngợm tê rần vì bị xử tội, nó có cố ý đâu chứ, ai kêu hình để ngay ngoài màn hình chính.

Cô nàng hung hăng liếc xéo đạp nó một cái chu mỏ.

Cụp, rắc!

Rồi xong chắc mẻ răng rồi quá, nghe cái rắc này nó nghi lắm, nguyên càng cua bự bị cô nàng nhét thẳng vô bịt miệng, cằm bị cô nàng vỗ một cái, thốn tận óc.

Mặt mo chỉ nó làm như má dạy con xong ngồi co chân lưng vô nó thoải mái ăn cua, miệng chép mỏ mút chùn chụt coi bộ ăn ngon lành lắm.

Cô nàng thụt cù chỏ vô eo nó thiếu chút trẹo ba sườn, nó tủm tỉm cười ngó vô màn hình tập trung công việc…nhưng được chút nó lại quay qua thủ thỉ.

......51......

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.