Trở về truyện

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES - Phần 47

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES

47 Phần 47

Khoảng sông bình yên của miền Tây sông nước làm tâm trạng người ta chỉ muốn lười biếng quên đi nhưng âu lo cuộc sống hằng ngày. Trời xanh mây trắng, gió nhẹ sóng nước lăn tăn, tiếng nói cười thân quen bên cạnh mình, lòng an yên đến lạ. Nó mỉm cười hít thật sâu mùi hương con gái tỏa ra từ cơ thể chị nữ thần đang dịu dàng kê chân cho nó gối đầu. Cần câu cũng giao luôn cho chị Vy giữ vì nó bận thưởng thức trái cây ướp lạnh của chị Quỳnh Chi thi thoảng đưa cho. Thực ra do nó mê chị nữ thần nên trong mắt nó giờ chỉ có người đẹp và mùi hương của chị thôi chứ xung quanh mùi đồ ăn từ bếp than đặt trên sàn ghe cũng thơm lừng tỏa ra khắp nơi. Ông Tiến đang nướng tôm cá, ông Vũ vừa câu vừa coi chừng món ốc nướng tiêu đen ngay trên nóc ghe, chị Thủy với chị Nguyệt nấu lẩu, Cycy trổ tài món hải sản hấp, ở cuối ghe Mimi và chị Thảo đang rửa rau củ quả và mần cá. Cá ở đây chính là cá tụi nó câu được, con nào cũng tươi sống ngon lành, câu được con nào đều được chị Ngọc chân dài chuyển xuống cho Mimi làm rồi đem lên nướng ngay, tuy bận rộn là vậy nhưng kế bên đứa nào cũng có ly bia mát lạnh ngon lành. Nó thì nằm dài lười biếng chỉ việc ăn và ngắm người đẹp, Đan Thanh với chị Nguyệt coi bộ bất mãn lắm nhưng không nói gì được, than củi nó phụ trách nổi lửa xong rồi, ai chế biến món gì thì tự xử chớ. Tiếng nói cười toàn mấy chuyện tào lao rộn cả đoạn sông vắng, thi thoảng mới có ghe tàu chở hàng ngang qua tò mò nhìn nhóm nó, giữa nóc ghe ông Kiên mượn được cây đàn ghi-ta của anh Liêm lái ghe ngồi đàn hát ngân nga với chị Vy, cặp này kết hợp coi bộ ổn hơn ông Tiến thảm họa âm nhạc. Nó cười cười nhịp nhịp chân nhìn cô nàng ca sĩ ngân nga bên cạnh.

Sao chị? Về miền Tây vừa câu cá, vừa nhậu vừa đàn hát thấy sao chị?

Cô nàng ca sĩ nghiêng nghiêng vén tóc dịu dàng, đôi môi hồng tạm dừng ngân nga khẽ mỉm cười, dưới tia nắng xuyên qua kẻ lá rọi lên mái tóc vàng của chị, dường như chị ấy tự nhiên trông giống nữ thần hơn.

Thích thật ý Mon…hì!

Rồi môi hồng rực rở dưới nắng ấy lại cất lên tiếng ngân nga vui vẻ hòa vào ca bất chợt từ cô gái nó vẫn luôn trêu chọc là nữ thần của lòng mình. Mọi thứ xung quanh chợt vui đến lạ, nếu được thì cắt đi cái giọng cười yêu nữ của chị Thủy và mấy cô nàng khác có khi vui hơn. Con gái con đứa, cười kiểu gì như muốn đuổi hết cá trên sông mới vừa bụng. Nó nheo mắt cười khổ nhìn cái dáng tuy không cao nhưng sexy thôi rồi của chị Thủy đang lui cui chu miệng thổi vô lò than, chiếc mông cong nhìn mà ngứa mắt chỉ muốn tét cho mấy cái, chỉ biết phá không khí là giỏi.

“Bụp”

Con mẹ nó nóng quá!!!

Ông Tiến hét thảm…rồi “Ùm”…nước văng tung tóe, nó giật mình rời mắt khỏi cơ thể chị Thủy nhìn qua đã thấy ông Tiến do bụi than nổ trúng người nóng quá liền nhảy luôn xuống sông kéo theo Cycy đang cầm lon bia đổ vô nồi hải sản hấp.

Ông Vũ trợn mắt cầm lon bia chọi cái vèo, ông Tiến nhanh tay bắt lấy cười ha hả.

Đù mạ mày thấy anh hay không Mon! Dzô!

Nó bật cười giơ ngón cái tán thưởng cầm lon bia của chị Chi bên cạnh giơ lên.

Dzô!

Ực…ào…

Đời đâu như mơ, quên mất đang nằm thành ra vừa nghiêng lon bia đã sủi bọt trào luôn ra mặt nó.

Monnnn! Đổ cả bia ra người chị rồi này….

Sặc…

Nó bị sặc bọt bia vội lồm cồm bò dậy vuốt mặt mấy cái nhìn chị Quỳnh Chi đang chu môi lườm nó, bàn tay xinh phủi lấy phủi để trên chân mình. Nó cười cười ngắm say sưa đôi chân trắng mịn thiếu chút xịt cả máu mũi vì gợi cảm, vài giọt bia vẫn còn lăn dài trên ấy.

Nó tủm tỉm cười trước cái lườm quen thuộc rồi đi lại cúi xuống nhìn lên chân chị không chớp mắt, người đã thơm thì chớ giờ thêm mùi bia, hay là không cần lau bằng tay nửa, đổi kiểu khác thích hơn.

Ùm….

Chị Quỳnh Chi bị nó ôm lấy eo cả hai cùng bay xuống lòng sông mát rượi, sông nước xung quanh, không tắm sông thiệt phí.

Thêm tụi mày nửa…đi chỗ khác cho tau câu cá…Đmmmmm.

Ông Vũ lại chửi ầm lên đứng phắc dậy, nó không thèm để ý quẫy mạnh mấy cái, tay đập nước đùng đùng bắn tung tóe về phía chị Quỳnh Chi vừa ngoi lên mặt nước, nhìn gương mặt vừa bơi vừa lườm của chị mà bụng nó khoan khoái vô cùng.

Coi bộ chị Quỳnh Chi bơi cũng ổn, nhanh chóng rượt theo bắt được nó, hai tay chị cào lấy cào để lên tóc nó. Mặc kệ cơ thể bà chị dán sát sau lưng, nó cười ha hả bắn nước về phía chị Vy nháy mắt.

Ùm…

Nó với ông Kiên là gì chứ, chí cốt hiểu nhau quá mà, nó đâu có nháy mắt với chị Vy mà nháy mắt với ổng, chỉ cần 2 giây ổng hiểu ý liền, ngay lập tức quăng cây đàn qua một bên ẳm gọn ơ cô nàng ca sĩ cùng bay ầm xuống sông. Ông Vũ lại được dịp chửi ầm lên, nhưng chưa kịp hết câu đã bị chị Thảo hờ hững co chân đạp luôn cả người và cần câu xuống sông.

Ông Tiến cười hề hề vừa bị Cycy rượt theo vừa giơ ngón cái lên, nó kéo tay chị Vy đang quẫy đùng đùng vì bất ngờ rớt xuống nước lên cười tươi rói.

Nó kéo chị Vy lại gần chị Quỳnh Chi rồi bơi ào lại sát ghe ngoi lên, cầm lấy cái phao tắm bự của chị Nguyệt đưa cho, mặt bà cô này hiện sự bất mãn cùng cực ôm cái phao đập lên đầu nó, đưa bình thường không chịu lại còn ôm cứng đập nó cho được nhiều sức thành ra nó nhếch môi một cái chụp lấy phao kéo nhẹ.

Ê ê…hông giởn nha Mon…té…áaaaaaa

Ùm…

Cả đám cười ầm lên, nó kéo theo cái phao bơi thiệt nhanh lại chỗ hai chị đẹp, sau lưng bà cô Nguyệt hung hăng rượt theo, mặt mũi hồng hồng vừa cười vừa tức tối.

Ba bà chị thi nhau cào cấu nhấn đầu nó xuống nước, chịu hết nổi nó đành nhân lúc bị đè xuống dưới liền đưa tay hết chọt lại gãi lên mấy cái eo thon làm ba cô nàng quẫy đạp uốn éo cả người, mấy thân hình căn tràng sức sống ẩn ẩn hiện hiện dưới nước làm nó chỉ muốn ở luôn dưới này nhìn cho đã mắt. Tuy nước sông màu phù sa nhưng da mấy cô nàng trắng làm những đường cong ấy dưới nước càng khêu khích mắt người nhìn. Nhất là bà cô Nguyệt, cái kiểu áo sơ-mi mỏng này cứ dính nước là người chị trở nên sexy một cách hững hờ, so với chiếc eo trần trụi của hai chị đẹp còn quyến rũ hơn. Ở dưới nước thì mới dám ngắm chứ trên mặt nước dễ gì nó được thoải mái nhìn kiểu này. “Đã quá đi”! Nó mà không hết hơi chắc không thèm ngoi lên, thấy sắp đi làm rể long vương nó đành tiếc nuối lặn sâu xuống né mấy bàn tay dã man của mấy người đẹp trườn ra chỗ khác rồi ngoi lên gần mũi ghe. Hít hà mấy cái xong mới bám mũi ghe leo lên lắc mình cười hì hì.

Nó làm mặt dâm giọng gian tủm tỉm cười vuốt vuốt cằm giả vờ vu vơ không thấy bà cô Thanh đang núp sau lưng khoan máy sau ghe, cùng là khoan lái của anh Liêm, hình như em đang cắt trái cây, trên tay còn cầm nửa miếng dưa hấu.

Nó bật cười xoa xoa tay đi lại gần em, hết đường chạy nên em chỉ biết nép thật sau vô góc bánh lái, ông Liêm lắc đầu cười ha hả né ra chổ khác cầm lon bia cụng với Mimi rồi tu ừng ực. Cục nước đá nhắm tịt mắt ôm cứng bánh lái, ngực phập phồng dường như muốn xé tung chiếc áo ngắn bên ngoài, hơi ấm tỏa ra từ người em thơm như ngọn lửa đốt cháy mắt người đối diện. Nó bật cười nhéo lên chiếc mũi cao cao của em, vén tóc qua một bên để nhìn rõ đôi mắt to đang nhắm tịt.

Em hé một con mắt ra nhìn nó cắn nhẹ môi, gương mặt lạnh như búp bê hằng ngày đã biến đi mất tiêu, chỉ còn lại cô bé giận dỗi đẹp đến ngơ ngẩn người khác.

Nó nhẹ nhàng nắm tay em kéo đi, môi em mím nhẹ nhìn nó bằng đủ hai mắt màu lam nhạt, khẽ hừ một tiếng.

Nó kéo em đi theo không nhanh không chậm ra gần mũi ghe, chỗ này sàn ghe gần mặt nước nhất. Biết Đan Thanh sợ nên vừa ra tới chị Nguyệt liền xô ông Tiến ra hiệu để ổng quăng cái phao màu hồng nhạt qua chỗ nó đứng.

Cả hai chị đẹp vừa ôm phao tắm vừa vẫy vẫy tay với Đan Thanh. Nó mỉm cười xoa nhẹ vô lòng bàn tay em sau đó nhẹ nhàng nhảy xuống nước kéo phao tắm lại gần rồi giơ một tay lên nháy mắt.

Đan Thanh thở nhẹ một cái thò hai chân xuống nước, một tay em nắm tay nó, một tay chống lên vai nó. Cả người em dần hạ xuống nước như lao vào lòng nó, người em khẽ run một cái rồi bám sát ôm lấy cổ nó, mặt em hơi ửng hồng (do men bia), hơi thở ấm nóng phả nhẹ vào mặt nó, không nhiều lúc môi em gần nó như giờ, chỉ cần cúi nhẹ đầu sẽ chạm vào chiếc môi cong màu táo chín của em. Nó mỉm cười.

Em khẽ gật đầu, chiếc mũi cao của em khẽ chạm lên miệng nó, chỉ một chút thoáng qua cũng khiến nó có một chút nao nao trong lòng.

Đan Thanh siếc nhẹ vai nó mím môi gật đầu, nó nhẹ nhàng gỡ tay em khỏi người nó, tay kia vẫn nắm lấy tay giữ cho em không bị áo phao làm ngửa mặt ra bất ngờ, một tay kéo dần cái phao tắm lại để giữ thăng bằng. Người em từ từ rời xa nó hơn nhưng tay vẫn nắm cứng lấy tay nó.

Đan Thanh hít sâu một hơi từ từ buông tay ra, nó vẫn bơi đứng tại chổ một tay vịn nhẹ vai áo phao giữ cho em không bị nước làm mất thăng bằng.

Nó kéo tay em ôm lấy cổ nó rồi vịn phao bơi từ từ ra chổ chị Nguyệt và hai chị Đẹp, có cả Cycy đang bì bõm ôm phao tắm còn lại vẫy vẫy tay.

Nó bật cười đẩy Đan Thanh qua phía chị Nguyệt, mặc kệ em phản đối, nó sẽ tập bơi cho em bằng được, chị em đã từng phản đối nhưng vô hiệu nói gì cô bé là em. Nhìn mắt em nó biết em cũng hiểu lời mình không lọt vô tai nó nên chỉ hừ một tiếng nhéo vai nó, nếu là chị chắc chắn cạp mòn cả răng nảy giờ rồi.

Nó bật cười tranh thủ lặn xuống nhìn lén người mấy cô gái thêm vài giây rồi bơi ào leo lên ghe, nảy giờ mặc nguyên quần áo bơi qua bơi lại cũng đuối, cả ông Kiên với ông Vũ cũng vậy thành ra mấy anh em vừa leo lên ghe liếc mắt nhìn nhau, ông Tiến cũng quăng cho chị Nghi nướng đồ ăn lò dò lại gần.

Bốn thằng gật đầu cái rụp cởi vèo luôn áo cười hí hí một cách damdang nháy mắt với nhau cùng nhìn xuống quần, sau đó tỉnh bơ cởi luôn quần dài.

Bốn an hem cười ha hả đắc ý trong khi mấy cô gái trên dưới ghe người la người hét, ai có gì trên tay chọi cái đó, dưới ghe người bịt mắt người bịt miệng quay mặt chổ khác.

Ùm…

Nó hoảng hồn nhảy tránh khỏi Mimi bay luôn xuống sông mặc kệ ba ông anh cũng đang chạy cong đít né mấy cô nàng đang ùa vô tính làm thịt tụi nó.

Cả đám nháo nhào rượt đuổi nhau hết dưới ông tới trên bờ, nó suýt tí đã bị bắt được lột luôn cái quần mong manh còn sót trên người, chưa kể con mắt muốn ăn thịt người của chị Thủy làm nó dựng cả tóc gáy. Né khỏi mấy cô nàng, nó leo lên sau đuôi ghe vỗ vai anh Liêm.

Nó ôm nguyên đống áo phao đi ra mũi ghe, ngang qua chổ chị Thủy với chị Ngọc đang nấu ăn không né được bị chị Ngọc nhéo một cái còn bà cô Thủy ngang nhiên vỗ cái đét vô mông nó. Thật quá sức chịu đựng con người mà, không phải đang ôm áo phao nó vỗ lại cả hai luôn cho biết mặt.

Nó vẫn làm cái mặt nịnh thần nháy mắt với chị Quỳnh Chi rồi xoay qua bỉu môi trước nắm tay đe dọa của bà cô Nguyệt phía xa, tay quăng mấy cái áo chia cho hội chị Thảo. Mấy cô nàng bì bỏm bơi vô sát ghe, nó kéo từng người lên phát áo phao thiệt chậm để tranh thủ ngắm cho đã mắt, cảm giác quần áo mấy chị đẹp đã ngắn còn bị ướt dính sát da thịt, ta nói…tuyệt vời. Cả nhóm hầu như nhảy đùng đùng tắm sông, chỉ còn chị Ngọc với chị Thủy ở lại trên ghe sắp xếp đồ ăn. Nó cài dây áo giúp chị Quỳnh Chi xong, giúp luôn Ngân rồi đẩy em xuống sông mới lò dò cầm theo áo phao đi lại gần chị Thủy.

Nó cười ha ha chụp tay bà cô Ngọc tính nhéo bụng nó rồi kéo chị ra xa bếp lửa mặc áo vô dùm chị, sau đó mặc giúp áo luôn cho chị Thủy. Bà cô chớp chớp mắt cười hì hì chọt một con ốc nướng đút vô miệng nó.

Nó hoảng hồn bịt miệng bà cô yêu nữ lại mắt lấm lét liếc chị Ngọc sau lưng, không cản kịp là coi như thanh danh trung trinh bao nhiêu năm của nó sụp đổ rồi đó.

Không có tiếng chanh chua của chị Nguyệt giải vây cho nó chắc bị bà cô yêu nữ này nhai xương luôn tại chổ. Nó nhéo mũi chị một cái rồi chạy ra mũi ghe cầm theo một áo phao nhảy ùm xuông sông bơi ra chỗ chị Nguyệt đang hậm hực chu môi bất mãn, bên cạnh Đan Thanh thì ôm cứng lấy phao tắm bơi bì bõm theo sự hướng dẫn của Cycy, nhìn em cứ buồn cười, trên bờ ghê gớm xuống nước liền thành mèo con.

Chị Nguyệt trừng mắt dứ nắm tay đe dọa, nó trề môi rất không tình nguyện bơi lại gần xỏ áo phao vô tay chị Nguyệt, nể người chị cũng đẹp nên giúp thôi nhé chứ bổ béo gì. “Sao tướng ngon vậy ta”.

Nó lắc đầu bơi đứng gác cằm lên áo phao, chị Nguyệt bỏ tay đang vịn thăng bằng giúp Đan Thanh nảy giờ xoay qua đối mặt nó trừng mắt, một tay gác lên áo phao xỏ vô vai sẳn giơ tay vịn lên vai nó để nhô cao người hơn. Trên bờ thì nhanh chứ đang dưới nước mặc áo phao hơi cực, nó phải một tay ôm lấy chị phía bên xỏ áo phao sẳn, một tay vòng qua eo chị Nguyệt đang cố nhón người cao khỏi mặt nước xỏ tay còn lại. Nói không phải đen tối chứ tư thế này mặt nó bị ép vô ngay khe ngực chị, áo đã mỏng thì chớ lại còn dính sát lên da thịt, tưởng như nó có thể nghe cả mùi cơ thể nhàn nhạt ngay trên mặt nước từ cơ thể chị, hay là dừng ngay khúc này luôn thì phê phải biết. “Cái này đời đưa đẩy tui mới chạm ngực chị chứ tui không cố ý dê chị nhá”.

Công nhận cảm giác mặt mình bị áp sát vô ngực bà cô này không thấy sướng đâu chỉ thấy phê à không bực mình nao nao khó chịu. Người chắc cũng rần rần máu nóng, nhất là khi chị nhón người cao hơn khiến mỏ nó như mơn trớn từ khe ngực mềm mại kéo dài xuống chiếc bụng phẳng lỳ như sân bay của chị, tự nhiên thấy ghét chiếc cúc áo còn dính trước người chị quá, phải chi vuột ra luôn thì…è hèm…thôi xịt hết máu mũi quá. Mặc có cái áo phao mà mém trụy tim như phim ấn độ vậy đó. Trong một giây thoáng qua, nó cảm giác chính mình và chị dường như chợt ghì chặt vào nhau, để môi nó áp sâu hơn vào người chị. Chỉ một chút bản năng của hai đứa trái dấu nhau thôi, nhưng nó nhớ rất kỹ, rất rõ…vì khi mặc xong bên áo còn lại, tay chị đã như bấu lấy đầu nó, khẽ rời chị ra cùng là lúc nó mở mắt, giống như lần trước giỡn với chị trên hồ bơi, giây phút đó…dù không cố ý nhìn nhưng…khe ngực này, chiếc bụng, bờ eo này…hững hờ thấp thoáng sau chiếc áo sơ-mi mỏng và ướt đẫm nước…thật quen…Hình như…nó đã từng nhìn thấy đâu đó. Cũng không biết từ lúc nào thời gian như ngừng lại, tay nó đã gần như ôm trọn vòng eo chị không hay, hai tay chị vẫn ghì lấy sau đầu nó, hình như chị khẽ run rẩy nhẹ khí ánh mắt chạm nhau…và nó thở rất nhẹ, nhẹ đến nổi có thể cảm nhận hơi thở ấm nóng phả ra từ môi chị, rất gần…rất gần môi nó.

“Không có trái đất tròn nào ở đây cả, là chị cố ý đúng không…cố ý để tui nhớ đúng không?”

Hình như…thoáng chút nào đó…nó nhớ được gì đó, dù không rõ ràng…dù chưa nắm bắt được hình ảnh đã từng…không phải…không chỉ từng nhìn thấy…là đã từng chạm vào…

“Phù! Mình đã bỏ quên mảng ký ức nào nhỉ…rõ ràng…chỉ gần đây thôi mà”

Không gian hình như thoáng dừng lại cùng với thời gian, người nó vẫn nhấp nhô cùng chị trên mặt nước nhờ sức nổi của hai chiếc áo phao của nó gác lên một bên và trên người chị. Nó không dám nhắm mắt, vì cố nhớ, vì cố nắm lấy khoảnh khắc này, nó nhìn chị…như thời gian vài giây dài ra hàng giờ đồng hồ…nó thì thào rất nhỏ…

Chị là ai? Mình gặp nhau rồi…đúng không?

Chị run nhẹ, ngón tay bấu vào vai nó…mặt chị long lanh, rồi chị nhoẻn miệng cười…

Buông ra đi Mon. Thanh sau lưng chị đó.

Nó thở nhẹ rời tay khỏi bờ eo thon của chị, mặt sông yên lặng lắm nhưng sóng dù nhỏ vẫn đủ đẩy người nó ra xa dần…chị khẽ cười…tay chị nhẹ nhàng di chuyển từ vai xuống ngực nó…rồi từ từ duỗi ngón tay xô nó ra bằng đầu móng tay nhọn hoắc đâm sâu vào da thịt nó. Môi chị mấp máy không thành tiếng, nó cũng chẳng đọc rõ hình dung.

“Phù! Biết vậy tui không thèm mặc áo dùm chị, nhức đầu muốn chết”

“Con gái thật kỳ lạ, khi ta quên họ, chẳng cô nàng nào chịu nói thẳng ra cô ấy là ai dâu, họ luôn luôn dùng hành động vu vơ nào đó…để ta tự nhớ ra…nếu không nhớ…họ sẽ mãi làm vậy, như là cách trừng phạt tội lỗi của ta”.

Giờ thì nó chắc chắn tin mình từng chọc ghẹo bà cô này rồi, thậm chí…là án tình luôn chứ không giỡn mặt được. Gây án nhiều quá…coi bộ…báo ứng tới thật nhanh. Cũng tại chị của nó không, tự nhiên bỏ nó đi làm gì, ở cạnh nó đi, trói lấy trái tim nó đi, mọi thứ đã không thành ra thế này…giờ thì hay ho rồi đó. Haizz từ ngày chị đi, có những chuỗi ngày dài nó như xác sống biết đi, mọi thứ xung quanh nhưng ngày ấy hoàn toàn chẳng tồn tại và cũng có rất nhiều lần nó đã say không biết trời đất. Đan Thanh và cả chị ấy nửa…họ là ai?

Đang vui quên sự đời giờ mất cả hứng, suy nghĩ muốn nổ banh đầu không được gì. Nó ủ rủ như gà mắc nước, đúng là đang ở dưới nước thiệt, không nhờ vai đeo áo phao chắc nó chìm sâu luôn xuống nước cho mấy cô nàng vừa lòng. Nó úp mặt xuống nước thở phì phì thổi bong bóng thiệt mạnh, rồi nó quẩy đầu cũng thiệt mạnh luôn xua đi những ngổn ngang trong đầu, hung hăng trừng mắt về phía hai cô nàng gây ức chế cho nó, rồi nó không thèm để ý tới mấy cô gái nửa mà bơi thật nhanh trở về ghe. Dáng người không cao của bà cô yêu nữ cong cong hiện ra trên sàn, nó mỉm cười bò lại gần kéo chị ngồi xuống rồi dụi đầu vào lòng chị hít hà mùi thơm còn lẫn mùi đồ ăn vươn trên người chị…

“Phù! Ai cũng đơn giản như chị thì hay biết mấy”

Chị Ngọc đánh bàn tay đang mò mẫm trên chân mình của nó rồi co chân đạp đạp lên má nó, lại còn dùng hai ngón chân nhỏ xíu kẹp má nó cho hả dạ mới chịu thả ra không thèm để ý tới nó nửa, chăm chú cuối người xếp lại mấy con ốc nướng vào dĩa.

Chị Thủy dịu dàng luồn tay vào tóc nó xoa nhè nhẹ mỉm cười, cũng không biết có quan tâm chị Ngọc thấy hay không thản nhiên cuối người hôn nhẹ lên tóc nó, nếu không bận đang úp mặt vào lòng chị chắc yêu nữ đã hôn lên môi nó rồi. Mặc kệ chị Ngọc phản ứng hay không, nó vẫn tranh thủ xoay đầu qua dùng tay mân mê những lỗ chân lông li ti trên chân chị một cách lười biếng, sau lưng chị Thủy gãi nhè nhẹ, bên dưới sông, tiếng cười đùa trò chuyện vẫn vang vang, trên khoang tàu thì im lặng tưởng chừng có thể nghe tiếng thở của ba người.

Nó xoay người lại nằm ngửa gác đầu trên chân chị Thủy, miệng vừa hé ra đón lấy con tôm nướng chấm muối ớt do chị Ngọc đút cho nói nhỏ.

Chị hổng biết nửa. Con đó hành tung bất định lắm, hổng chừng nó có về thăm mẹ nó nhưng hông gặp tụi chị nè.

Chị Thủy vuốt ve tóc nó trả lời rồi nhìn chị Ngọc, nó cũng nhìn theo, chị Ngọc nheo mắt gõ gõ mấy ngón tay trên ngực nó suy nghĩ hồi lâu cũng lắc đầu.

Nó mân mê tay chị Ngọc đang để trên ngực mình nheo mắt suy nghĩ. Chị Thủy lại lên tiếng.

Nó thở hắt ra một cái đưa tay chị Ngọc lên miệng hít hà như hôn tay chị, dù tay bà cô “chân dài” toàn mùi đồ ăn nhưng là tay con gái nên nó vẫn thấy thơm lắm. Chị Ngọc liếc nó chu miệng nhưng làm ra vẻ không thèm để ý mặc kệ nó đang làm hành động thân thiết trong vô thức, thực ra nó cũng không để tâm tay chị Ngọc hay chị Thủy, biết tay người đẹp đủ rồi.

Nó giật thót trong bụng, bà cô Thủy đúng là sâu trong bụng nó về mấy chuyện này.

Nó hung hăng trừng mắt đe dọa trước hai tiếng cười khúc khích thách thức của chị Thủy chị Ngọc, chị Thủy của nó rồi còn bình thường chứ chị Ngọc…không nhờ nó là người đứng đắn trung trinh đàn hoàng thì giờ chắc sờ mông chị chân dài luôn cho đã tay rồi.

Monnnnnnnnnnn! Cưng dụ con Thanh tắm sông cho đã rồi trốn đâu rùiiiii. Bỏ con giữa chợ cho chị hảaaaaaaaa.

Đang tính tìm cơ hội sờ mông chị Ngọc để chứng minh lời đe dọa thì tiếng bà cô Nguyệt la ầm lên dưới sông. Nó bỉu môi ngóc đầu bò dậy ló đầu qua cửa sổ vách khoang ghe nhìn chị hung hăng cười, nó mà nhớ chị là ai…nó quyết đánh sưng luôn mông chị Nguyệt (nếu nó dám).

Nó chạy ra ngoài leo lên nóc ghe tính nhảy cái đùng xuống cho đã thì nhìn quanh thấy hình như thiếu quân số.

Đan Thanh nghe ma da liền xanh mặt la lên, chị Nguyệt cũng hơi tái mặt trừng mắt với nó.

Im đi miệng ăn mắm ăn muối. Mấy ổng trỏng đó.

Nó cười cười nhìn theo tay chị Nguyệt chỉ vô bờ sông, lấp ló cái đầu của mấy ông anh đang loi ngoi gần bờ.

Tiếng ông Vũ nói vọng ra trong bụi cây sát bờ, hít một hơi khí lạnh hết ngó kiếm coi trong bờ có bụi dừa nước nào không rồi ngó chị Nguyệt.

Nghe câu này là biết bà cô Nguyệt có tham gia xúi rồi đó.

Nó bật cười gãi đầu bẻn lẻn đi lại đuôi ghe nhận cây dao (phải nói là cây rựa) anh Liêm đưa mượn cầm lên tính nhảy xuống sông thì chị Nguyệt với Đan Thanh lên tiếng.

Nó cười mếu khi thấy vẻ mặt nghiêm túc của cả hai cô nàng phía xa, Cycy và bé Ngân, Nhiên bơi gần đó cũng nheo mắt lắc đầu.

Nó bật cười đưa cây dao cho anh Liêm, ông anh cởi phăng áo thun quần dài, mặc quần cụt nhảy ùm xuống sông không cần áo phao bơi một tay ào ào ra xa, tay cầm cây dao to đùng giơ lên cao như chiến thần làm nó gật gù chép miệng. Ông anh mình coi vậy còn lịch sự mặc quần cụt, đâu có như đám tụi nó ngang nhiên mặc mỗi quần sịp đùi. Có khi nhờ vậy nảy giờ tới chị Ngọc cũng tính xiu lòng đưa mông cho nó sờ, hế hế.

Nhìn theo ông anh Liêm bơi tuốt vô bờ chỗ góc cua nó mới thấy công nhận từ đây vô đó cũng xa, đưa nó bơi một tay chưa chắc vô nổi với sức nó tầm này, với dân miền Tây quen sông nước, mặc áo phao bơi có khi còn khó chịu mau mệt hơn mình không. Thôi an toàn trên hết, dù sao nay tắm sông còn dìu theo cục nước đá mặt lạnh, không áo phao chắc không bơi nổi.

Chị Nguyệt lén đưa tay nhéo bụng nó dưới nước rồi nhẹ nhàng kéo Đan Thanh đưa vô người nó sau đó ngoảnh mông bơi đi. Nó nhăn nhó chịu đau để Đan Thanh không phát hiện ráng nặng nụ cười công nghiệp với em.

Đan Thanh nghe tới ma da liền bấm lấy vai ghì nó vô người mình hai tay cả chân ôm cứng lấy nó thiếu chút lủng vô thịt, nó thở hắt ra cười híp mắt, mặc dù em ôm nó hơi thô bạo nhưng chạm vô người em đã lắm.

......47......

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.