Trở về truyện

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES - Phần 43

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES

43 Phần 43

Hừng đông dần ló dạng phía xa, bầu trời dần chuyển mình sang màu hồng nhạt trên hàng cây phía bên kia cánh đồng. Mùi bánh thơm lừng tỏa ra từ bốn cái nồi bánh hòa vào cái không khí trong lành, mát lạnh buổi sớm mai khiến tâm trạng nó càng thoải mái đến lạ.

Nó mỉm cười chụp lấy chìa khóa đi vô nhà dẫn xe, chị Thủy ngồi xuống ghế đá mang giày cao gót. Hôm nay cô nàng mặc quần jean xanh xám, áo thun xanh da trời, cổ áo rộng nhưng không hở ngực như thường ngày, nhìn thì khá kín cổng cao tường đó nhưng bờ ngực cao ngạo khiến đường cong trên người cô nàng càng tăng độ gợi cảm xinh đẹp. Có thể chị không cao bằng Đan Thanh hoặc chị Nguyệt, Cycy nhưng theo nó chị không cần điều đó, nếu thấp hoặc cao hơn một chút cũng sẽ phá hỏng nét đẹp riêng của chị, dáng người này chỉ cần nhấn thêm đôi giày cao gót vừa phải là đủ gây thương nhớ cho bao chàng trai khác, mà người như nó càng không thể rời mắt được dù đã ngắm chị quen mắt từ lâu.

Nó bật cười để máy xe chạy ra cổng, điệu cười hí hí của bà chị dâu không khác gì chị Thủy, nghe giọng cười biết phụ nữ của nhà này liền tại bà chị dâu thứ ba cũng y vậy. Mặt trời nhô lên sau dãy vườn cây ăn trái đằng xa, nắng sớm dịu nhẹ phủ một lớp vàng ươm lên đồng lúa sắp chín hai bên đường bê-tông. Nó cho xe bon bon xuyên đồng hướng về thị trấn duy nhất của xã, vì đi đường tắt cắt ngang đồng nên hai đứa mới đi bằng xe máy. Không khí trong lành ở quê này đi chợ bằng xe máy vẫn thoải mái hơn, nó cũng thích mùi lúa sắp chín vì đã lâu không gặp khung cảnh thân quen như giờ, từ ngày cái nghề nuôi tôm ập về quê nó, thật sự rất lâu rồi không ngửi lại mùi đồng quê sắp vào mùa gặt.

Nó cho xe băng qua đường dừng trước tiệm bán xe khá khang trang, nhìn sơ nó đoán đây chỉ là đại lý bán xe của tư nhân, không phải cửa hàng chính hãng, bên cạnh rất nhiều xe xếp thành hàng vẫn có một gian nhà bên cạnh để bảo dưỡng xe.

Anh Tuấn ơi!

Chị Thủy leo xuống xe tươi cười la lớn, một ông anh tầm ông Kha mặc trang phục kỹ thuật cười ha hả chạy nhanh ra.

Ông anh tươi cười bắt tay nó một cái rồi dắt xe vô tiệm, chị Thủy vui vẻ kéo tay nó đi qua đường.

Chị Thủy chỉ tay về phía xa, nó nhìn theo thì phát hiện khu chợ bên kia cầu, do khuất bên đây cầu nảy giờ nó không để ý. Hai đứa cuốc bộ xuống chợ, chợ không quá lớn nhưng rất nhộn nhịp nằm dưới chân cầu kéo dài dọc theo bến sông. Đường nhựa nhỏ đâm xuyên chợ chia cắt một bên đất liền một bên ghe xuồng đậu sang sát. Những chiếc xuồng ba la lớn nhỏ chở đủ loại trái cây, tôm cá, hoa giống…rực rở khoe sắc dưới nắng sớm, tiếng mời gọi í ới khắp nơi. Chợ miền Tây vẫn mang cho nó cảm giác thật thân quen, gần gũi, trên bờ hay dưới sông đều nhộn nhịp bày bán đầy đủ đồ ăn thức uống như nhau. Chị Thủy kéo tay nó đi vào một quán hủ tiếu ven bờ, có sàn gỗ dựng thẳng xuống sông kê mấy cái bàn ghế nhựa màu đỏ quen thuộc.

Nó gật đầu với một cô lớn tuổi đầu quấn khăn nâu, tóc bới nguyên chùm cao ráo, gương mặt tròn tròn tuy có nhiều nếp nhăn nhưng vẫn giữ nét đẹp đặc trưng của phụ nữ miền Tây.

Nó lắc đầu le lưỡi trước thông tin cũng không có gì lạ này, phụ nữ miền Tây không uống thì thôi, biết uống thì đàn ông ít ai làm lại.

Chị Thủy cười hi hi ôm tay nó lắc lắc như con nít.

Chị Thủy đứng dậy đi lại quầy nước tự đập đá pha cà phê trong lúc chờ má 9 làm hủ tiếu. Nó hít một hơi thật sâu cái không khí thoải mái thân thuộc đặc trưng của miền Tây, tay gác lên lan can sàng nước đưa mắt nhìn ra sông. Bên kia bờ cũng có dày đặc ghe xuồng lên xuống đồ, trái cây, cây cảnh, hoa kiểng đủ loại, những chiếc xe ba gác, xe chở đồ đậu xếp thành hàng trên đường bê tông, hàng trăm người bận rộn náo nhiệt. Vài chiếc ghe máy chạy ào ngang trên sông tạo nên những con sóng đẩy sang hai bên bờ khiến những chiếc ghe xuồng nhấp nhô dập dìu nhưng chẳng ảnh hưởng tới công việc của người dân, không ai để ý ngoài nó. Nước sông mát rượi vỗ mạnh vào sàn gỗ, vài hạt nước li ti văng lên người làm nó thích thú đưa tay hứng lấy vuốt luôn lên mặt cho mát.

Nó gật đầu lấy muỗng đũa lau sơ qua để một bên cho chị Thủy rồi tự trộn hủ tiếu của mình thưởng thức, đi đâu làm gì thì làm, nó vẫn thích hủ tiếu miền Tây nhất.

Chị Thủy cười tủm tỉm để mâm nước xuống một bên rồi kéo tô hủ tiếu của mình hít hít vài cái cứ như hít nước hoa.

Nó bật cười thả đũa xuống bàn vươn vai một cái rồi cầm trà đá lên uống một ngụm cho trôi hết mùi đồ ăn trong miệng mới quay qua nhấm một ngụm cà phê ngon lành, lưng nó ngả ra ghế gác chân lên lan-can đưa mắt ngắm nhìn cảnh chợ dưới sông. Chị Thủy nhoẻn miệng cười tạm gác đũa đang ăn xuống, lục túi xách rút thuốc lá ra châm một điếu dịu dàng đưa vô miệng nó.

Nó phì cười xoa má chị nhận điếu thuốc lá nhâm nhi đủ combo cà phê và thuốc lá sáng sớm. Chị Thủy vui vẻ tiếp tục giải quyết tô hủ tiếu của mình xong tự dọn dẹp bàn đi lại quầy ngồi nói chuyện với má 9, để nó thoái mái ngắm cảnh chợ sớm một mình. Hai người phụ nữ lớn nhỏ lâu lâu gặp nhau tám chuyện không điểm dừng, tám đã kéo nhau đi ra chợ mua đồ bỏ quán lại cho một cô ngồi quầy trái cây trước quán bán dùm, còn nó phụ trách chân bưng bê, cái này nó làm được do hồi đi học ở quê cũng bưng bê hủ tiếu phụ chị dâu nó. Có khách thì chạy bàn, bưng hủ tiếu xong thì ngồi vắt vẻo trên lan-can sàn gỗ nhìn xuống chợ, bà cô Thủy nổi bật hơn mọi người vì ngoài hình, đúng kiểu hình tượng con gái thành phố về quê, nghĩ đến việc bà chị xinh đẹp như vậy cũng là của mình, tự nhiên trong bụng dâng lên cảm giác khoan khoái đến lạ. Chợ không quá rộng, nó nhìn thấy hết chị Thủy mua gì bên dưới, thi thoảng cô nàng vui vẻ giơ món đồ gì đó lên cao hướng về phía nó hỏi ý. Loay hoay khoản nửa tiếng chị Thủy trở lại với hai giỏ xách to đùng toàn đồ ăn và vài thứ linh tinh khác trong đó có một đôi giày của nó kêu chị Thủy mua cho thằng Tí đi học.

Nó cũng gật đầu chào má 9 rồi để chị Thủy ôm tay kéo đi. Dọc theo chợ ra đường lớn thi thoảng có vài lời chào hỏi trêu chọc của người quen bán hàng vì nhìn ra chị Thủy, hai đứa cũng thi thoảng dừng chân lại đáp lời vui vẻ, cảm giác chợ miền quê rất thoải mái, lâu rồi nó không cười thật đến vậy. Lấy xe xong hai chị em bon bon trở về, chị Thủy líu lo nói hết cái này đến kể chuyện kia, nó cũng cười đùa đáp lại. Khả năng tám chuyện của chị Thủy đương nhiên giống bao cô gái khác, con gái mà giỏi tám là việc cô nào cũng giống nhau, tuy nhiên có một người rất khác là chị Phương, trò chuyện với cô gái khác dù vui hay buồn nó cũng phải đáp lời, chỉ có Chị khác bất cứ cô gái nào ở gần nó, vì Chị không cần nó trả lời hay trò chuyện, Chị có thể nói luyên thuyên cả ngày một cách vui vẻ mà không cần nó lên tiếng, việc một đứa líu lo một tên ngáp ngắn ngáp dài cười cười gật gù là hình ảnh rất quen thuộc.

Về tới nhà mặt trời cũng vừa lên cao, nắng vàng ươm trãi dài cả cánh đồng gần vào mùa gặt, mấy ông anh đang rung đùi ngồi uống cà phê trước cổng, giàn hoa giấy soi bóng mát, sau lưng mấy ông anh là chiếc cổng sắt màu xanh điểm thêm vài vệt rỉ sét xưa cũ khiên tâm trạng nó cũng yên bình đến lạ. Công nhận mấy ông cũng biết lựa chổ ngồi uống cà phê ngon lành, ông Vũ cười hi hí đưa chân chặn xe nó.

Chị Thủy leo xuống xe vén tóc cười ngọt ngào khiến ba ông anh trợn mắt lên nhìn, chắc lâu lắm rồi mới thấy gương mặt thảo mai của chị Thủy nên hơi sốc.

Chị Thủy bỉu môi đá ông Tiến ngồi gần nhất một cái rồi nhận xe chạy thẳng vô nhà, nó bật cười kéo cái ghế nhựa ngồi xuống nhập bọn, ông Vũ cười hề hề rút thuốc lá, nó thoải mái cầm lấy thản nhiên nhấp một ngụm trà đá thơm mùi lá dứa ngả người ra ghế thưởng thức cái không khí yên bình buổi sớm mai.

Nó gật gù, có người làm nhà chị Thủy lo hết hèn gì mấy ông thảnh thơi ngồi uống cà phê. Ông Tiến chợt vỗ đùi cái đét tủm tỉm cười kéo vai nó, giọng nham nhở không lẩn vô đâu được, nó bảo đảm cái mặt cười gian này của ổng chắc chắn phát hiện chỗ chơi mới hoặc em gái nào đây mà.

Ông Kiên cũng chụm đầu vô híp mắt, cha nội Tiến ngẩng lên lấm lét nhìn quanh theo thói quen rồi tủm tỉm cười.

Đây đây anh cho tụi mày coi.

Ổng cười cười mở màn hình điện thoại đưa ra trước mắt cả đám, nó liếc nhìn đọc nhanh nội dung “Dạ tối 7h mấy anh lên tới trường Hưng Lợi chờ em nghen”.

Ông Tiến trợn mắt vỗ đầu nó, ông Vũ tủm tỉm cười cũng vỗ đầu nó thêm cái giật điện thoại ông Tiến gật gù.

Hai ông Kiên Vũ híp mắt lại gật gù cười, bao nhiêu cái gian hiện rành rành trên mặt mấy ông anh làm nó trợn mắt thở dài, nói không phải khen chứ về mặt làm quen gái mới hẹn hò đi chơi thì cha nội Tiến số hai không ai dám đứng số 1.

Nó còn chưa kịp nói hết câu từ chối liền phải hít một hơi khí lạnh gật đầu cái rụp trước ba cặp mắt trợn trừng như trâu của ba ông anh, dám chừng nó mà không đi theo mấy ổng chặt xác nó phi tang cho coi.

Vậy mới là anh em chớ. Hế hế!

Nó thở dài gạt bàn tay nham nhở của ông Tiến vỗ vai nó ra, mắt đăm chiêu nhìn ra đường, ở SG chơi ngu không nói, về tới đây chỗ quê mùa xa lạ mà mấy ông vẫn chơi ngu trốn đi chơi với gái, nhà toàn sư tử chứ phải bình thường đâu. Nhóm toàn mỹ nhân mà mấy ông suốt ngày đi kiếm hoa mời hương lạ xong về ăn hành ngập miệng, đó nhà người đẹp không chứ có thua ai ngoài đường đâu, như cô nàng đang bưng cà phê ra cho nó nè, mặc dù chỉ mặc quần jean áo thun trắng đơn giản kín đáo nhưng mấy đường cong rực lửa đó thì ở nhà ngắm cô nàng không phải đã mắt hơn sao đi kiếm khổ làm gì không biết.

Nó tủm tỉm cười kê sát mặt vô người chị Quỳnh Chi hít hà mùi thơm trên người nữ thần khiến cô nàng ngơ ngác gật đầu theo quán tính dù chưa hiểu chuyện gì.

Chị Thủy này chắc bị đòn quá, dám sai nữ thần nổi tiếng ngời ngời đi bưng cà phê. Chị yên tâm, chút em vô xử lý cho, không có bỏ qua vậy được. Người đẹp thế này dám bắt người ta bưng cà phê.

“Cốc”

Chị Quỳnh Chi lườm lườm dứ ly cà phê đá trên tay vô miệng bịt mồm nó lại.

Chịu thật đó! Gặp là trêu gặp là trêu, đấm chết giờ.

Nó bật cười trước vẻ mặt cực kỳ dễ thương của chị Quỳnh Chi rồi há miệng làm một ngụm cà phê thật đã. Trời mát, không khí trong lành, hoa tươi khoe sắc, cà phê ngon và người đẹp để trêu chọc, còn đòi hỏi gì hơn. Chị Quỳnh Chi vừa lườm nó vừa lườm luôn mấy ông anh đang cười ha hả bên cạnh sau đó ngồi luôn lên chân nó hung hăng hút mấy hơi cà phê sữa, tay nghịch chùm hoa giấy đung đưa trước mặt.

Vy ơi! Mang thêm ghế nhựa ra nhé.

Nó cười nhẹ vươn vai ôm phía sau đầu một cách thoải mái, ngón tay khẽ búng điếu thuốc dang dở bay đi, nói gì thì nói, có người vừa đẹp vừa thơm ở đây, cần gì phải hít mùi khói thuốc chi nửa.

Nói chung cứ nhắc tới gia cảnh của chị Thủy là an hem tụi nó lại vừa ngứa răng vừa hít hà, ba ông anh thay phiên nhau gật gù tấm tắc thở dài làm nó cũng gật gù theo đồng cảm, ba ổng chơi chung chị Thủy biết nhiêu lâu còn bất ngờ tới vậy thì nói gì nó quen chị sau mấy ổng.

Chị Quỳnh Chi cười khúc khích gác tay trên vai nó, tay còn lại vẫn nghịch mấy bông hoa giấy không thèm để ý đến nó nửa, đi chung một thời gian ngắn thôi những càng ngày cô nàng càng miễn dịch với lời trêu ghẹo của nó từ bao giờ. Nó ngồi thẳng dậy cầm ly cà phê gác tay lên chân chị khuấy khuấy nước đá cười cười nhìn bà cô Vy đang khệ nệ bê ghế nhựa đi ra, theo sau là chị Ngọc bưng theo nguyên mâm nước. Nghĩ cũng buồn cười, vô nhóm chơi chung chi giờ diễn viên bưng cà phê, ca sĩ thì bê ghế, không còn miếng hình tượng lung linh nào hết trơn. Nhìn thấy nó cô nàng ca sĩ liền chu miệng liếc dài cứ như nó là tội phạm, từ lúc vụ án đi xe khách mà nhậu tới giờ, hở thấy nó là cô nàng lườm liền, con gái thiệt khó hiểu. Ghế đem ra rồi nhưng chị Quỳnh Chi không có dấu hiệu gì rời khỏi chân nó, vẫn thản nhiên vui vẻ trò chuyện tỉnh bơ, hình như ngồi với nó tiện cho cô nàng nghịch hoa giấy hơn. Có thêm con gái, câu chuyện trên bàn cà phê càng nhiều màu sắc hơn, dần dần mọi người cũng lần lượt kéo nhau ra kẻ đứng người ngồi nhâm nhi nước, chuyện trò rôm rả. Đến khi mặt trời lên cao cả nhóm mới bắt đầu xuất phát, ngoại trừ ba chị Thủy ở nhà coi sóc công việc thì cả nhà lớn nhỏ đều lên xe theo chị Thủy. Ông Tiến lái xe ông Vũ chở người nhà chị Thủy đi đầu, nó lái yếu nên chở theo mấy cô nàng nhóm mình đi giữa, tiếp theo là xe ông Kiên, cặp oan gia ông Vũ lái xe tải đi cuối cùng. Có nữ thần ngồi ghế phụ bên cạnh, tâm trạng lái xe của nó càng hăng hái vui vẻ, chị Thủy không ngồi với nó mà túm tụm ngồi băng giữa với chị Nguyệt, bà cô Thanh để sắp xếp tiền. Lần này coi như nguyên nhóm về quê chơi vừa làm một chuyến coi như là từ thiện nhỏ nên phân nửa chi phí quà tiền do nhà chị Thủy chi, còn lại phân nửa cả nhóm sẽ chia đều đầu người góp vào. Lúc này mấy cô nàng đang tính toán phần tiền đóng góp của mỗi người. Do lái xe yếu, trên xe cũng đông người nên nó lái rất tập trung, không để ý lắm câu chuyện tính toán của mấy cô nàng. Chợt chị Thủy nghiêng người lên phía trước vỗ vai nó cười nhẹ.

Mỗi đứa nhiêu đây nè Mon, chị lấy tiền em gởi chị đóng vô nghen.

Nó liếc sơ trang giấy trên tay chị Thủy cho có lệ rồi gật đầu.

Cái giọng chanh chua của bà cô Nguyệt xen vô, nó bỉu môi không thèm đôi co với chị mà hất mặt qua phía nữ thần.

Bà cô Nguyệt và Đan Thanh đồng thanh lên giọng, nó không thèm chấp hai bợm nhậu xinh đẹp này mà đưa mặt cười nịnh với chị Quỳnh Chi, cô nàng híp mắt lườm lườm nó đe đọa nhưng không nói gì mà nhẹ nhàng nhận cuốn sổ trên tay chị Thủy xem xét qua loa, chắc cũng xem cho có lệ rồi vui vẻ lục túi xách tay đếm tiền.

Nó mĩm cười gõ gõ tay lái liếc chị Thủy trên kính trong xe lên tiếng.

Nó giật thót mình nghiếng răng trừng mắt đe dọa chị Thủy qua kính xe, uổng công qua nay nó hết sức cưng chiều, dám đâm chọt bán ngồi nó trước mặt cục nước đá.

Hừ!

Tiếng hừ quen thuộc phát ra từ sau lưng khiến nó sởn gai ốc cười khan giả vờ ngó nghiêng lên trước tập trung lái xe, mấy cô nàng phía sau được đà cười hô hố, ngay cả chị nữ thần cũng cười nhiệt tình lắm. Đoàn xe tiếp tục lăn bánh trên đường, không khí trên xe vẫn vui vẻ náo nhiệt, trong lúc mấy cô nàng thu, đếm, tính tiền phía sau thì chị nữ thần quay qua chọt nhẹ vai nó.

Mon này, Mon bảo thêm tiền phụ bé Nhiên là như nào đấy?

Nó vẫn giữ mắt nhìn về trước xe mỉm cười.

Nó cười xề xòa còn chị Quỳnh Chi hình như vẫn nhìn nó thêm một chút mới vui vẻ nói sang chuyện khác.

Điểm đến của cả nhóm là một ngôi chùa nhỏ nằm trên cù lao toàn vườn cây ăn trái, bao quanh là một con sông khá lớn. Tuy không xa nhưng do đường khá nhỏ, nhất là đoạn vô chùa là đường bê tông xuyên qua ruộng vườn cả nhóm không ai lái xe nhanh nên cũng gần một tiếng mới tới nơi. Trước chùa có một bãi đất trống khá rộng rãi có thể đậu xe và tập trung người. Do hôm trước ba chị Thủy có liên hệ với sư cô ở chùa sắp xếp trước mọi thứ nên xe nhóm nó tới đã thấy khá đông người dân tụ tập chờ nhận quà. Nói chung nhìn sơ qua cũng thấy đa số là người già, trẻ em có điều kiện hơi khó khăn, trên tay bà con nó thấy thấp thoáng những mảnh giấy nhận quà do chùa phát trước. Đón nhóm nó là hai sư cô trung niên khá vui vẻ, nó xuống xe chào hỏi sư cô một tiếng rồi phụ mấy ông anh bưng bê đồ cúng đem vô chùa, để chị Thủy nói chuyện với sư cô còn chị Nguyệt và mọi người chia nhau đi nói chuyện sắp xếp trước với bà con đang chờ nhận quà. Ban đầu nhóm nó tính vô chùa cúng riêng trước rồi mới ra phát quà nhưng thấy bà con tới khá đông nên chị Nguyệt quyết định mọi người ở ngoài phát quà sớm cho bà con, để chị Thủy vô chùa làm lễ cúng riêng, đương nhiên nó phải đi theo với cô nàng, rể nhí sơ cua mà, đâu có được chị Thủy tha cho. Trên tay nó giờ là mâm đồ chay khá đa dạng, chị Thủy im lặng đi bên cạnh, gương mặt có một chút nghiêm túc xen lẫn ít tâm trạng buồn.

Chị Thủy chu môi cười nhẹ rồi bước vô chính điện theo sư cô, nó để đồ xuống sau đó lui ra cửa ngồi lên ghế đá bên cạnh hồ sen nhìn chị làm lễ từ xa, thi thoảng có vài người dân qua lại trong khuôn viên chùa nhưng nó cũng không để ý, mắt có một chút dịu dàng nhìn chị đang quỳ bên trong. Khoản nửa tiếng sau chị Thủy cũng làm lễ xong tiến về phía nó, mắt chị có một chút đỏ không biết do cay khói nhan hay khóc, nó cũng không hỏi khẽ rút khăn ướt trong túi xách mĩm cười đưa chị.

Chị Thủy cười nhẹ đưa bó nhan cho nó cầm, tay còn lại nhận khăn lau mắt một chút rồi ôm tay nó kéo đi. Cứ như vậy nó cầm theo bó nhan nghi ngút khói đi theo chị khắp chùa, tới mỗi chỗ cần thắp nhan cô nàng rời nó ra thành tâm lễ rồi tiếp tục ôm tay nó thong thả đi. Chùa tuy không hoành tráng nhưng khuôn viên khá rộng rãi thoáng mát đem lại cho người ta cảm giác bình yên, nó tuy không thắp nhan nhưng theo chị đi khắp chùa xem như chia sẻ tâm trạng và đi dạo, vậy là đủ.

Khoảng một tiếng sau dường như tâm trạng chị Thủy tốt hơn hai đứa mới thong thả đi trở ra trước chùa chỗ mọi người trong nhóm phát quà. Hình như quà phát cũng gần xong, bà con nhận quà xong chắc đã về một phần, còn lại chỉ tầm mười mấy người vẫn đang xếp hàng, vài nhóm bà con chắc quen nhau đang còn đứng nói chuyện. Chị Thủy rời tay nó chạy lại nhóm mấy cô nàng đang vui vẻ vừa nói chuyện vừa trao quà, nó mĩm cười nhìn quanh một chút sau đó đi lại ngồi với mấy ông anh đang uống nước trong quán cóc dưới góc cây.

Chị bán nước vui vẻ đứng dậy chặt dừa, nó thích thú nhìn một chút khẽ xoa xoa ngón tay bị đứt tét móng của mình cũng vì cái tội hồi nhỏ chặt dừa chặt luôn tay rồi tự bật cười nhẹ một mình. Nó từ chối điếu thuốc của ông Vũ đưa, im lặng ngắm nhìn mấy cô gái tuy mặc đồ rất bình thường nhưng vẫn nổi bật xinh đẹp rạng ngời phía xa đang vui vẻ trò chuyện với người dân đến nhận quà. Sau lưng chiếc xe tải lúc đi chất đầy những bao quà giờ đang dần trống đi, thi thoảng tiếng cười khúc khích vang vọng trên bãi đất khiến nó vốn cũng hơi tiếc tiền góp cũng không còn chút suy nghĩ về tiền chút nào, dù sao nó cũng không nhiều tiền lắm, quỹ đen được mấy đồng gửi chị Thủy mà sài một lúc gần hết, lại bị bà cô Thanh tịch thu tiền lương cho nên góp tiền xong cũng hơi chột dạ không biết sắp tới lỡ dại chọc giận cục nước đá bị giam tiền thêm tháng nửa thì đói nhăn răng. Mấy nay có vẻ cô nàng hơi xa cách nó hay nói đúng hơn có một chút yên lặng ít đến gần hay nói chuyện với nó, chỉ thi thoảng hừ hừ nói vài câu, tới giờ nhắc nó uống thuốc rồi thôi, phần lớn thời gian cô nàng dính như sam với bà cô Nguyệt, thực ra cũng không tốt lành gì đâu, hai bà dính nhau cho tiện việc ăn nhậu đó mà, từ bửa về đây tới giờ mấy kèo nhậu vui ở nhà hai bợm không có thiếu mặt kèo nào, nhân danh người trong nhà, thiết nghĩ về chắc phải xử lý mấy cô bợm này mới được.

Lại có tiếng cười vang của chị Thủy từ xa, nó cũng bật cười khi nhìn thấy ánh mắt cô nàng vui vẻ trở lại với cái giọng cười yêu nữ như ngày thường. Có lẽ tâm trạng vì nhớ má chị đã bay mất khi niềm vui được làm một việc tốt nhỏ. Nó gật gù nhìn những người dân tay xách tay ôm quà, gạo, thấp thoáng có người còn háo hức nắm chặt phong bì có tiền bên trong, cả người trao và người nhận đều ánh lên niềm vui khác nhau khiến nó cũng mĩm cười theo. Cá nhân nó rất tán thành việc này, đi làm có tiền, về chính quê mình để làm từ thiện nhỏ, chẳng cần kéo nhau phong bạt đi đâu xa xôi vẫn thiết thực hơn.

Ngồi nghĩ ngợi ngắm nhìn mọi người thêm khoảng nửa tiếng thì phần quà cuối cùng cũng trao xong, mấy cô nàng chào hỏi mọi người xong ríu rít kéo nhau theo các sư cô đi về hướng chùa. Chị Quỳnh Chi cười tươi kéo tay chị Vy dừng lại trước mặt nó, nhìn hai gương mặt tươi rói của hai cô nàng, trên trán còn lăn vài giọt mồ hôi lấp lánh dưới ánh nắng xuyên qua tán cây, nó cũng vui vẻ.

Chị Quỳnh Chị dịu dàng cúi người xuống cầm ly nước mía của nó lên nhấp nhẹ một ngụm rồi cười chép miệng.

Ông Tiến trừng mắt lên tiếng, chị Quỳnh Chi giật mình nhìn qua mấy ông anh đang nửa cười nửa hậm hực bên cạnh, cô nàng lại cười khúc khích lườm lườm mấy ông anh rồi xoay người kéo theo chị Vy cũng đang cười với vẻ mặt trêu tức đi về phía chùa.

Mấy ông anh nghiếng răng rồi thay nhau vỗ đầu nó cười hô hố, nó không biết nói gì, chỉ nhún vai ngả người vô ghế giật điếu thuốc trên tay ông Vũ hút nhẹ một hơi dài. Các cô nàng đã khuất bóng bên trong chùa, chỉ còn lại mấy an hem đực rựa ngồi tán dóc thưởng thức không khí mát mẻ thoải mái đặc trưng của vùng quê miền Tây.

......43......

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.