42 Phần 42
Nó chạy ù ra khi nhìn thấy bà cô mặt mũi bơ phờ lộ vẻ mệt mỏi nhưng dáng người vẫn xinh đẹp nổi bật hơn tất cả bước ra cửa, thấy nó chị bỉu môi lườm.
Nó phì cười cầm túi giày trên tay chị vui vẻ tính mang giày vào cho cô nàng, cô nàng này thiệt điệu, đi xe khách vẫn chơi nguyên đôi boot, mất khá nhiều thời gian nên nó phải cười xòa xin lỗi ông lái xe một tiếng. Nó lắc đầu cười bất lực, ánh mắt có một chút chiều chuộng xoay lưng ra dấu, bà cô ngập ngừng một chút rồi cũng mím môi hừ một tiếng ôm lấy cổ leo lên lưng nó, tầm này cõng luôn cô nàng xuống x echo nhanh chứ loay hoay một hồi ông phụ xe đá đít hai đứa. Vì hành lý của chị đem cùng valli chị Quỳnh Chi nên chi Vy đi xe mình không, chỉ đeo túi xách cá nhân nên nó cõng chị ngon ơ xuống xe đi thẳng vô quán, người ca sĩ cũng có khác, mềm mại mát lạnh nhưng vẫn cảm nhận được sự săn chắc đàn hồi từ da thịt thơm ngát của chị. Nhẹ nhàng đặt cô nàng xuống ghế, nó cười cười nhìn đôi mắt nhắm nghiềng, cặp môi lúc chu lúc mím như con nít làm vẻ đáng thương mệt mõi, cũng không biết ai lớn hơn ai đây.
Nhìn cô nàng nhắm tịt mắt nghiêng đầu sang một chu mỏ thở phì phì vì mệt nó thầm so sánh với chị Quỳnh Chi, kiểu này mới giống bánh bèo hơn nè, còn chị Chi bên ngoài dịu dàng nhưng khá mạnh mẽ. Trà đường làm rất nhanh, chờ chị chủ đi chỗ khác nó cầm ly lên khuấy đều, nếm thử một ngụm mới xoa tóc đưa trà cho chị.
Chị Vy hé mắt ra tò mò nhìn ly trà một chút sau đó uống một ngụm nhỏ mà không cần dùng tay, có nó làm osin nên cô nàng như công chúa. Chị chép chép miệng vài cái mới gật đầu đưa mỏ vô ly uống thêm hai ngụm khá nhiều.
Nó trợn tròn mắt nhìn cô nàng lở lời đang rụt đầu lại, thấy nó nhìn chằm chằm, bà cô lè lưỡi đưa túi lên che che mặt.
Vừa bực mình vừa buồn cười, nó đặt ly trà cái rầm lên bàn. Thương tiếc gì nửa.
Nó trừng mắt cốc lên đầu chị một cái đứng dậy.
Nó lắc đầu cười khổ đi thẳng vô trong tính tiền cà phê rồi làm mặt lạnh trở ra. Chị Vy thấy nó lại đưa túi lên che mặt. Nó bực mình nhéo mũi chị một cái cầm ly trà đường gạt túi đưa thẳng vô mỏ cô nàng.
Cô nàng mím môi nuốt thêm ngụm trà, nó suýt phì cười nhìn cái mỏ nhọn của chị vì bị nó ép uống trà đến nổi vài giọt trà lăn dài ra khóe môi.
Nó sắp phì cười trừng mắt để ly xuống bàn, dùng tay quẹt mỏ cho chị rồi nắm tay kéo cô nàng lên xe.
Hứ! Đáng ghét thế nhờ!
Nó không thèm trả lời, cài dây an toàn cho chị rồi làm mặt lạnh lái xe đi. Suốt đường về cô nàng không dám nói tiếng nào, thi thoảng liếc liếc nó chu môi dậm chân hừ hừ trong miệng cố tình gây tiếng động để nó chú ý, tất nhiên nó không thèm phản ứng, thực ra không phải bỏ mặc chị, do lái xe đường lạ nhiều cầu betông mà chở thêm người khác nên nó rất tập trung. Vô tình khiến bà cô tưởng nó giận thiệt, lâu lâu cô nàng mon men tay sang định khều nó nhưng rốt cuộc không dám, bàn tay xinh đẹp mang bộ móng mới rực rở cứ vươn ra rút về làm nó nhiều lúc không chịu nổi nghiêng người né trêu chị, càng trêu chị càng bực bội.
Về tới nhà nó vẫn làm mặt lạnh nhưng vẫn ga-lăng tháo dây an toàn, mở cửa kéo tay chị đi thẳng vô nhà trên. Bà cô cứ hừ hừ đi song song với nó, mắt ngó nghiêng tò mò nhìn xung quanh để mặc nó nắm tay kéo đi. Chị Thủy và hai chị dâu đang ngồi xếp đồ vô thùng ngay hiên nhà, chị Quỳnh Chi thì mặc đồ ngắn ngồi nói chuyện với ba ông anh, trên bàn có mấy ly cà phê đá, cà phê sữa và mấy tô hủ tiếu chắc vừa mới ăn xong. Thấy nó dẫn chị Vy vào, mọi người cười tươi chào hỏi, vừa đến trước mặt chị Chi vui vẻ lên tiếng.
Chị Vy phụng phịu, nó cười cười nhếch môi.
Chị Quỳnh Chi che miệng cười khúc khích kéo tay chị Vy ngồi xuống ghế đá.
Nó dán sát mặt vô nhe răng đe dọa làm chị Vy cắn thiếu điều nuốt luôn môi dưới của mình. Chị Quỳnh Chi phì cười lườm nó sau đó xoa xoa đầu chị Vy, nhưng xoa được mấy cái chị Chi nhăn mũi hít hít thêm vài hơi.
Chị Quỳnh Chi bóp miệng cô nàng không thèm chờ nói hết câu, chiếc mũi xinh nhăn nhăn kê sát miệng chị Vy một chút sau đó nữ thần giơ tay tét luôn vô mông chị Vy.
Đi nhậu đấy à!
Nó nhìn hành động của hai bà chị cũng buồn cười lắm rồi mà vẫn ráng nhịn xuống, giơ ngón cái lên nháy mắt với chị Quỳnh Chi, công nhận mũi chị tinh thiệt.
Chị Quỳnh Chi nghiêm mặt kéo cô nàng đi vô nhà, nó và mấy ông anh cười ha hả.
Chị Thủy phủi tay đứng dậy cầm ly cà phê của mình đưa cho nó rồi chạy vô nhà thay đồ. Nó nhấm một ngụm thiệt đã ngồi xuống ghế.-
Nghe hai chị dâu nói bốn an hem nhìn nhau thở dài tự nhục. Thôi kệ toàn bánh bèo vô dụng, kêu dậy cũng như không. Nó không thèm để ý nửa ngồi chém gió tung nóc với mấy ông, lâu lâu hai chị dâu vui vẻ chen lời vào hỏi thăm cái này cái nọ, chủ yếu hỏi về chị Thủy trên SG, tất nhiên tụi nó toàn nói xấu cô nàng. Thấy chị Thủy đi ra, chú năm cũng đang đi kế bên xoa đầu chị dặn dò, tụi nó vui vẻ rủ chú Năm uống cà phê. Ngồi nói thêm vài câu nó đứng dậy ôm thùng đồ r axe.
Chị Thủy vui vẻ đứng lại dặn dò ba ông anh, nó rinh thùng đồ đi lên “nhà dưới” quay đầu xe đứng chờ. Một lúc sau chị Thủy xách theo túi leo lên xe.
Đi Mon!
Nó gật đầu cho xe từ từ ra khỏi cổng nhà.
Nó bật cười bó tay với bà chị yêu nữ này, lên xe cũng không yên với chị.
Nó choáng váng đầu óc, đám giổ la mời ít người mà chơi hai con heo, 1 con bò, cái này đám cưới chứ đám giỗ gì.
Bà cô cười hô hố đưa tay sờ nó luôn, nó trợn trừng mắt người nóng rần vì bàn tay con yêu nữ ngang nhiên sờ soạn.
Nó thở dài, yêu nữ rốt cuộc vẫn là yêu nữ, nhai đầu người không nhả xương là có thiệt. Chọc ghẹo cười thiếu điều rung cả xe cô nàng mới rút tay về mân mê tóc nó.
“Dẫn mình tui cho chị dễ dê tui chứ gì”.
Nó mỉm cười im lặng, chị Thủy nắm tay phải nó siếc chặt.
Nó bật cười, không cần chị Thủy nói nó cũng đoán chị Phương kể cho mọi người biết vì mỗi lần đi chơi chung có làm thịt con gì, nó toàn tìm cớ đi chỗ khác, không phải làm biếng, chỉ là nó ngại thôi. Lúc nhỏ nó từng có hai con chó làm bạn từ lúc nó mới chập chững tập đi, con chó màu đen vì quá khôn mà bị mấy thằng trộm rẫy nhà nó chém, nhìn con chó máu me bê bết đầu gần như mất một bên cổ chạy về gục xuống chân nó, trước khi chết thậm chí con chó còn dịu dàng liếm chân nó, hình ảnh đó và tiếng rên ư ử tạm biệt chủ nhân trở thành nổi ám ảnh không bao giờ xóa đi được. Thằng nhóc bốn tuổi năm đó khóc và hoảng sợ tới nỗi suy hô hấp, co giật phải đem lên bệnh viện cấp cứu…từ đó hóa thành “sợ” nhìn thấy cảnh giết thịt con vật. Giờ lớn rồi, tâm lý vững hơn, nhưng chung quy ám ảnh từ nhỏ vẫn làm nó “ngại” nhìn thậm chí ngại nghe tiếng giết thịt. Kêu nó làm gì cũng được, nấu nướng dọn dẹp hay rửa này nọ cũng được, đừng có bắt nó ở gần lúc làm thịt, đi hỏi vợ mà ba vợ bắt nó xuống làm thịt gà vịt thì thôi, không cưới cũng được. Hơ hơ!
Nói vui thui, chủ yếu chị muốn đi với cưng.
Chị Thủy mỉm cười nghiêng người qua hôn lên môi nó, may mà đường nhựa vắng, xe đi chậm nếu không chắc xuống ruộng vì một nụ hôn. Rời môi nó ra, bà cô tinh nghịch liếm môi cười khúc khích, nó bật cười sờ lên môi mềm của chị mân mê không chán.
Nó mỉm cười, tay vẫn xoa nhè nhẹ trên môi chị.
Nó rút tay về giảm tốc độ tấp xe vào bãi đất trống ven đường nằm trọn giữa những cây bàng mát rượi. Cổng trại nằm cách xe hơn 500m. Nó tắt máy xe, chị Thủy vui vẻ xếp lại đồ đạc trong túi mặt lộ vài tia khẩn trương xen lẩn chút buồn thoáng qua, nó im lặng nhìn chị một lúc, chợt chút cảm xúc dâng lên trong lòng, quen nhau nhiều đủ hiểu nhau. Nó mỉm cười kéo chị sang phía mình, đặt lên môi chị nụ hôn thật sâu, tay siếc chặt xoa xoa tấm lưng mềm mại thơm ngát của cô nàng.
Chị Thủy cười khúc khích hôn nó thêm một lúc mới vui vẻ rời ra chỉnh trang lại quần áo, đầu tóc, dặm thêm chút son. Nó ra khỏi xe trước rinh thùng đồ xuống thong thả đứng chờ. Chị Thủy chuẩn bị xong xuôi gõ cửa, nó đỡ chị xuống xe, vác thùng đồ lên vai đi theo chị vào trại. Hình như chị có nhờ người quen làm trong này đăng ký trước cho nên không mất nhiều thời gian làm thủ tục các kiểu liền nhanh chóng được vào phòng ngồi chờ. Suốt buổi nó đều im lặng nắm tay chị Thủy như một cách an ủi, làm gì làm, có người thân vướng vòng lao lý, mấy ai tâm trạng tốt cho được. Thi thoảng nó nhỏ tiếng nói chuyện với chị, chủ yếu hỏi cho biết thêm tình hình hai ông anh của chị. Ba chị và người nhà thường xuyên đi thăm nên lần này mọi người ở nhà lo đám giỗ, dành riêng thời gian cho mình chị Thủy vì nhiều lý do nhạy cảm, nó cũng hiểu phần nào. Hai anh của chị đều ngoài ba mươi, cải tạo tốt, thêm nửa gia đình cũng có quen biết nên được gặp nhau khá thoải mái. Chị Thủy giới thiệu nó là bạn, nhưng hai ông anh đều vui vẻ chọc hai đứa vài câu, nó cũng thoái mái bình thường, giờ chị giới thiệu là người yêu ha rể nhí nó cũng không ý kiến. Lúc đầu mới gặp nó còn nói chuyện vài câu coi như làm quen, phần còn lại đều vui vẻ im lặng một bên nhường thời gian cho ba anh em chị Thủy nói chuyện. Khoảng hơn tiếng gặp trong phòng, mọi người được cán bộ dẫn ra căn-tin để hai anh được ăn cơm với chị Thủy, trước khi ăn hai anh được cán bộ cho phép đốt nhang xem như cúng đơn giản nhân ngày giỗ má. Nó không ăn, chỉ ngồi uống nước một bên, thi thoảng hỗ trợ thêm đồ ăn, nước uống.
Ra khỏi trại tâm trạng chị Thủy không tốt lắm, bà cô này ít khi nào trên mặt thiếu nụ cười lả lơi, người thân vướng tù tội, ít nhiều trong lòng phải có tâm trạng, chẳng qua giờ chị không thèm che giấu bên cạnh nó. Quen nhau bao nhiêu lâu, đủ hiểu nhau, nó hôn lên trán chị một cái, dịu dàng nắm tay chị đi thật chậm ra xe, không cần nói lời an ủi gì hết, chỉ cần im lặng bên cạnh đủ rồi, tự chị sẽ cân bằng cảm xúc của mình, đây là sự khác biệt giữa một cô gái trẻ và cô nàng thành thục như chị. Nhưng bà cô im lặng lâu quá cũng không quen, nó cười cười nhéo mỏ chị.
Chị Thủy cười toe toét mắt sáng rở, nó bật cười chỉ tay về phía trước, bên phải lề đường đằng xa có chiếc xe tải đậu lề đường, sầu riêng chất đống bên cạnh xe bày bán.
Bà cô vui vẻ thiếu chút không kịp cởi dây an toàn, nó cũng vui vẻ nhìn xung quanh rồi cẩn thận cho xe ghé vào. Nó đỡ chị xuống xe, bà cô chu miệng moi ví tiền của nó tính chạy qua lựa sầu riêng nhưng bị nó kéo tay lại xòe ra hai ngón cười tủm tỉm. Chị Thủy cười khúc khích đánh nó một cái mới chịu móc thuốc trong túi đeo mình ra châm lửa, hút một hơi rồi hung hăng nhét thuốc lên miệng nó xong mới chạy đi lựa sầu riêng. Nó nhảy luôn lên đầu xe ngồi vừa hút thuốc vừa nhìn bà cô lả lơi cười cười nói nói với hai vợ chồng chú bán sầu riêng. Đi với chị thăm hai anh cả buổi, nhìn và nghe chuyện nhà chị, thấy chị không vui nên tâm trạng nó cũng không thoải mái. Hút vài hơi thuốc nó vẫy tay qua bên đường.
Xe nước mía đối diện quầy sầu riêng, nghe chừng hợp lý nhỉ. Nó thở phì ra đung đưa chân say sưa ngắm bà chị yêu nữ vui vẻ lựa sầu riêng, vì mua về cho cả đội quân ở nhà ăn nên lựa hơi lâu. Nó nhận một ly nước mía rồi chỉ về chị Thủy.
Cô đem cho chị đó với hai vợ chồng bà bán sầu riêng uống chơi, lấy tiền chỉ luôn nha.
Cô bán nước mía vui vẻ gật đầu cầm ba ly nước lại đưa cho chị Thủy, bà cô vui vẻ tính tiền xong một tay hút nước mía điệu đà tiếp tục lựa sầu riêng. Về đây đi giữa trưa nắng không uống nước mía là thiếu phong cách dân miền Tây lắm. Bà cô Thủy mua gần hai chục trái thành ra hai vợ chồng chú bán sầu riêng rất chu đáo giúp chị dạt bớt gai nhọn cho đở hư ghế xe, xếp vô bao đàn hoàng mới khiêng bỏ lên xe.
Chị Thủy vui vẻ đút sầu riêng cho nó ăn, hai đứa chưa về tới nhà chia nhau quất gần hết hộp. Nay giổ má chị Thủy thành ra cúng ở nhà dưới, chiều khách khứa mới lại nên tầm này chỉ có người nhà nấu nướng. Tuy vậy không khí rất vui vẻ nhộp nhịp. Mới lái xe vô cổng đã thấy chị Quỳnh Chi, Vy đang mặc đồ ngắn ngồi rửa chén đũa. Vừa xuống xe chị Thủy nói lớn.
Giởn lộn người rồi, ai chứ bà cô này chắc chắn bắt nó vô thay đồ chung thiệt. Nó bật cười đưa ví tiền, chìa khóa cho chị Thủy.
Chị Thủy cười hi hi chạy lên nhà, nó vui vẻ đi lại nhìn hai bà cô nổi tiếng.
Chị Quỳnh Chi vui vẻ đứng dậy đi tìm đồ ăn, nó tủm tỉm nhìn chị Vy vẫn đang hừ hừ không thèm để ý đến nó, vừa bực mình vừa buồn cười, nó cũng không thèm dỗ cô nàng, hình như hồi sáng nó mới là đứa đang bực chị mà.
Hờ! Tưởng ai đó giờ còn mệt chớ, biết tỉnh rượu phụ công chuyện sao ta.
Đang hừ hừ ra vẻ dỗi, cô nàng đỏ mặt cúi đầu giả bộ vu vơ bận rộn với đống chén đũa, nó nhếch môi cười cười chắp tay sau mông đi chổ khác. Khắp nhà rộn rả tiếng cười đùa, mọi người đều chia nhau làm công chuyện. Chị Nguyệt với bà cô Thanh ngồi cắt rau củ quả, chị Yến bé Nhiên lặt rửa rau trên sàn nước, Mimi Cycy phụ chị 3 làm gà vịt, bộ ba bồ mấy ông anh phụ chị hai cắt thịt heo bò. Sàn bê tông chổ cây nước bơm có mấy anh em chắc là người làm của ba chị Thủy đang xử lý hậu sự sau khi mổ bò heo xong. Hoành tráng nhất là chổ ba ông anh, ông Vũ loay hoay trước cái lu và đống gia vị các kiểu, phía dưới than củi đang cháy hừng hực nằm trọn vẹn trên một hố dài khoản 3 mét. Đầu kia hố than ông Tiến đang treo hai cái đùi bò lên giá, gần đó ông Kiên đang bỏ rau củ gia vị vô một cái nồi lớn bắt trên bếp bằng 3 tảng đá to. Nó lò dò đi lại tò mò nhìn ông Vũ.
Nó cười vui vẻ ông Kiên cũng cười ha hả kéo tay nó qua chổ ổng.
Nó gật đầu đi qua rinh đống củi đem lại xếp vô lò. Trong nồi lúc này nó thấy nguyên cái đầu bò, bốn cặp chân được chặt sẳn thành khúc.
Ông Kiên mặt đắc ý rinh nguyên thau đủ thứ củ quả, trái cây xếp từ từ vô nồi.
Nó vui vẻ tiếp tục xếp thêm củi qua bếp lò kế bên sau đó cặm cụi cầm ống khò nhóm bếp lửa. Đốt than khó chứ đốt lửa thì dễ, lui cui cỡ 10 phút hai bếp cháy phừng phừng. Ông Kiên đổ đầy nước xong đậy nắp lại.
Đang loay hoay rinh thêm củi thì chị Thủy đem đồ ra đưa nó.
Chỗ nấu nướng này nằm bên hè nhà, ngoài ba ông anh ra chỉ có bà cô Thủy nên nó thản nhiên thay luôn tại chổ, bà cô Thủy cười khúc khích nhìn nó không biết ngại luôn.
Ông Vũ gật gù, chị Thủy cười tươi gật đầu,
Chị Thủy vừa chạy đi thì chị nữ thần bê theo nguyên tô gì đó đi ra, vừa thấy nó cô nàng lườm lườm.
Cô nàng dịu dàng giơ tô ra, trong tô có đùi, cánh gà, chả lụa, thịt heo quay và dưa leo, dưa chua.
Nó phủi phủi tay tính cầm đùi gà lên gặm thì chị Quỳnh Chi gạt tay nó ra lườm lườm.
Chị Quỳnh Chi mỉm cười kéo ghế dịu dàng ngồi xuống bên cạnh, để dĩa thức ăn ngay trên đùi, vắt chanh ra chén muối tiêu nhỏ rồi dịu dàng xé một miếng thịt gà chấm nhẹ đút cho nó.
Bị chị Quỳnh Chi lườm, nó đành yên phận ngồi canh củi lửa mặc cho chị đút gì thì ăn cái đó. Ba ông anh cười ha hả trêu chọc mấy câu rồi chăm chú nấu nướng tiếp. Ông Vũ ngồi quay lu, ông Tiến tích cực xoay cặp đùi bò một bên, còn ông Kiên thì bắt đầu đổ cả đống hành, tỏi, ớt các kiểu vô chảo để sơ chế gia vị cho nước hầm. Nó vẩn ngồi xổm canh lửa, vừa ăn đồ ăn chị Quỳnh Chi chăm vừa thích thú nhìn mấy ông anh trổ tài nấu nướng, đặc biệt là ông Kiên, món của ổng coi bộ lạ mắt cầu kỳ không kém heo quay của ông Vũ. Ngồi được chút chị Thủy vui vẻ rinh nguyên mâm đồ ăn nước uống linh tinh ra, sau lưng hai thằng cháu của chị ôm theo mấy cái võng, bàn.
Hai thằng nhóc loay hoay giăng võng lên mấy gốc cây, chị Thủy kéo cái bàn ra bóng mát xếp đồ ăn, ly tách, nước đá lên bàn, sau đó vui vẻ rót một ly nước ngọt đem lại đưa nó.
Cả bốn cười đắc ý, thực ra mấy món này chị em phụ nữ không làm nổi, than củi khói lửa nóng hừng hực làm hai bà chị mới ngồi chút xíu mặt mày mồ hôi tuôn lộp độp. Nó tranh thủ ăn thiệt nhanh rồi xua hai chị đi chỗ khác, ngồi đây vừa nóng lại hại da, nhất là nữ thần của nó rớt nước mắt vì cay nhìn buồn cười quá sức. Giờ việc ai người đó làm, xử lý xong đống gia vị nồi bò hầm ông Kiên chuyển qua nấu gà vịt, nó lại cong đít xếp củi vô lò khác gần đó. Không biết ở nhà bàn bạc sao, giờ toàn ba ông anh đứng bếp nấu, mấy cô gái chỉ phụ chuẩn bị nguyên vật liệu, hai bà chị dâu của chị Thủy cũng không nấu món nào giao hết việc nấu đồ ăn cho cánh đàn ông. Bình thường tụ tập ăn uống trong nhóm đa số mấy cô nàng sẽ làm đồ ăn, nhưng nấu đám như giờ phải mấy ông đực phụ trách mới làm nổi vì khối lượng đồ ăn lớn, vừa nóng vừa mệt, chưa kể mấy ổng là dân nhậu thành ra làm mồi nhậu ngon hơn chị em. Bà cô Đan Thanh ngoài một lần chạy ra bắt nó uống thuốc thì không thèm để ý nó, chăm chỉ phụ mọi người. Trời dần xế chiều, phía ngoài bắt đầu có khách lai rai tới sớm uống nước, nói chuyện hoặc phụ giúp linh tinh. Mấy món ăn cơ bản xong, chỉ còn nồi bò hầm, heo quay, đùi bò nướng phải canh lửa thêm. Bốn anh em có thời gian người nằm võng, người kéo ghế ngồi nhâm nhi nước, chém gió linh tinh. Lửa nóng hừng hực nhưng bù lại gió hiu hiu sau nhà lùa vô làm nó lim dim ngủ mặc kệ mấy chị em chỉ huy đàn ông trong nhà khiêng ba giường gỗ ra đặt gần nó. Một giường kèm 4 cái bàn lớn để đồ ăn, chén bát, hai giường làm chổ cho mấy cô nàng vừa nằm chơi vừa bày biện đồ ăn chín để mang lên đãi khách. Nó ngẩng đầu dậy phì cười nhân lúc không ai để ý đưa tay tét mông bà cô Thủy đang lui cui trải chiếu một cái.
Chị Thủy phủi tay chạy đi, một lúc sau đem lại đưa nó nguyên dĩa bánh tét nhìn nó tủm tỉm cười.
Bà cô Thủy cười hô hố sửa lại quần áo khều ông Vũ với ông Tiến khiêng con heo quay lên nhà trên chuẩn bị cúng. Mấy cô gái cũng bắt đầu rảnh tay chút líu ríu kéo nhau tụ lại vui vẻ nói chuyện, sắp xếp đồ ăn ra dĩa chờ khách. Hồi nảy chú Năm có xuống kêu tụi nó chút lên ăn nhưng cả đám từ chối, tình nguyện ở dưới bếp làm đồ ăn, thực ra vừa làm vừa ăn vụng ngon hơn. Ai làm gì làm, riêng nó mặc kệ đung đưa trên võng, ai cho gì ăn đó, nhiệm vụ nó canh lửa, thành ra không ai thèm ý kiến gì ngoài bà cô Thanh với Nguyệt lâu lâu đi ngang qua ngứa chân đá đít nó. Đêm qua bị chị Thủy cho ăn hành coi như vừa mệt vừa không ngủ cả đêm, nó ngủ quên trên võng không hay, đang ngủ nghe tiếng ồn ào, có người chen lên võng của nó, nhưng cứ mặc kệ tiếp tục dụi đầu vô lòng người đó ngủ tiếp, ai cũng được miễn biết đó là con gái là được.
Bịch!
Uida
Hihi…haha!
Uida…đau quá!
Nó hét thảm hoảng hồn tỉnh dậy, mông với lưng đau gần chết, mở mắt ra ngơ ngác thì thấy cái mặt lạnh lùng của Đan Thanh đang nhăn nhó rên rỉ, xung quanh tiếng cười hi ha ầm hết góc sân.
Ủa gì vậy? Hic…đau quá!
Nó cũng rên lên đau đớn ngó nghiêng, nó đang nằm dưới đất, đầu vẫn gác lên đùi của bà cô Thanh, cô nàng cắn môi nhăn mặt tay xoa xoa mông mình, nó vừa bực mình vừa buồn cười ngồi dậy tự xoa mông. Một đầu võng bị đứt trải dài trên đất, xung quanh còn mấy lá bài văng tung tóe. Thì ra trong lúc nó ngủ bà cô Thanh chen lên võng nó ngồi đánh bài với mấy cô nàng khác, không biết ngồi kiểu gì bị đứt võng thành ra hai đứa tiếp đất ngon lành, may mà nền đất mềm chứ nền gạch chắc đi cấp cứu cả hai. Cả đám cười rần, nó cũng cười như mếu đứng dậy đỡ cục nước đá lên, có võ kiểu gì té võng chút xíu tính ăn vạ dưới đất luôn hay sao.
Bà cô chu miệng co chân lên, nó vội cười hì hì nhảy lùi ra xa, Đan Thanh liếc liếc nó đe dọa rồi lượm bài lên hung hăng gác chân lên giường chiến tiếp. Nó lắc đầu ngao ngán nhìn cô nàng chân trên chân dưới phùng mang trợn má đánh bài như đi đánh lộn, con gái con đứa gì như giang hồ. Đang ngủ ngon bị té võng, giờ tỉnh luôn rồi ngủ nghê gì nửa. Nó vươn vai mấy cái cúi xuống kéo cái võng lên loay hoay cột lại, thấy nó cột xong võng cục nước đá thản nhiên ngồi xuống đung đưa tiếp tục chơi đánh bài. Nó không thèm để ý nửa, chạy ra ao thọt đầu xuống rửa mặt cho tỉnh rồi đi lòng vòng ngắm nghía, hình như nhà trên đang đãi khách, tiếng nói cười ồn ào, tiếng ly chạm sôi nổi, thậm chí có cả tiếng hát karaoke. Tình hình này tốt nhất không nên mò lên trước nhà mất công bị đè mời rượu, nó rút lui trở lại khu nấu bếp. Đồ ăn xếp sẳn trên giường chỉ còn một phần ba, gà vịt khoảng 10 con, hai chiếc đùi bò trên trên giá cũng gần như bị cắt trơ xương, nồi bò hầm còn chưa tới phân nửa. Giờ đang đông khách, mỗi người một việc, nó rảnh quá bốc đại cánh gà luộc đi lại ngồi lên võng kế bà cô Thanh vừa gặm vừa coi mấy cô nàng đại chiến. Mới hết cánh gà đang mút tay thì bà cô quay phắc qua trừng mắt, chưa kịp phản ứng cô nàng đã nhe răng cắn luôn bắp tay nó.
Bà cô hung hăng đẩy nó đứng lên, hình như mới bị chặt heo nên cô nàng giận cá chém thớt, nó bỉu môi đi chổ khác. Trời tối nhưng khuôn viên nhà đèn đuốc sáng choang, có cái võng bị giành nó lò dò ra sàn nước cho chân xuống ao mở điện thoại lên coi tin nhắn. Ông Bảo thông báo tiến độ làm hình, chị Loan hối nó gửi phiếu chi tiền thì nó trả lời, ngoài ra Anh Thư, mặt mo và tin nhắn linh tinh vài cô nàng khác nó chỉ đọc rồi bỏ qua như thói quen. Vừa định đi kiếm chị Thủy xin thuốc lá hút thì bà cô mặt hồng hồng cười hí hí đứng ngay sau lưng.
Nhìn bà cô vui vẻ chạy vô nhà nó bật cười, tự nhiên thấy khoan khoái trong lòng, làm gì làm vẫn được chị Thủy cưng hết nấc. Khoản năm phút chị Thủy bưng nguyên mâm đồ ăn ra để xuống sàn (đây là sàn bằng tre bắc ra giữa ao nước để ngồi chơi nên sạch sẽ).
Chị Thủy vuốt ve má nó mấy cái rồi chạy lên nhà. Nó nhìn đồ ăn trên mâm càng vui vẻ, thực ra suốt thời gian qua chị Thủy có lẽ là người biết khẩu vị nó nhất. Bò tái chanh rất mềm và thơm, xương ống bò còn nguyên tủy nhưng da gân bên ngoài cũng chín mềm luôn, đúng sở thích ăn bò nhưng không thích bò dai của nó.
Đang chu mỏ cạp cục xương bò ngon lành thì chị Quỳnh Chi dịu dàng đi lại ngồi xuống cạnh chìa đùi gà vàng óng thơm lừng còn nghi ngút khói ra trước mặt nó.
Chị Quỳnh Chi lè lưỡi tinh nghịch nhét đùi gà nóng hổi vô tay nó rồi thả chân xuống ao nghịch nước.
Bị bà cô lườm lườm dứ nắm đấm ngắt lời, nó phì cười trở lại nghiêm túc, nhưng không được bao lâu tiếp tục “luyên thuyên” trêu chọc cô nàng ngượng đỏ mặt. Nói chung xinh đẹp thì thôi, còn mang cái danh người nổi tiếng nên trêu chị tự nhiên là thú vui, mới đi chung có mấy bửa cô nàng cũng bó tay với nó, bị trêu hoài nhưng không thấy bà cô đấm nó thật bao giờ, đâu như cục nước đá, hở ra đấm, hở ra đá. Giải quyết xong đống đồ ăn phê pha, chị Thủy xuống báo khách về gần hết nên người nhà lên chơi được rồi. Nó được giao nhiệm vụ thiết kế củi lửa, than nướng đồ ăn. Nhóm bà cô Thanh, Nguyệt, Mimi thôi đại chiến đi theo chị ba sơ chế đồ ăn để nướng và nấu lẩu bò, còn nhóm chị Thảo theo chị hai phụ chuẩn bị đồ gói bánh tét, bánh ích. Hình như nghe chị Thủy bàn sáng mai cả đám sẽ đi chùa nên tối nay vừa chơi vừa nấu bánh, chủ yếu bánh nhân đậu, chuối, dừa sẽ đem lên chùa, bên cạnh đó cũng có bánh nhân mặn để dành phát riêng cho người nghèo chung với gạo, thịt tại nhà. Ba ông anh thì mê nhậu nên còn mình nó với thằng Tí phụ chị em. Bàn ghế dọn hết qua một bên, quét sạch sân rồi trải năm sáu cái chiếu ra nền gạch, thậm chí mấy cô nàng còn đem luôn mền gối ra luôn. Nhà dân chơi thứ thiệt khác lắm, chú Năm phán xanh rờn: “mày kê lò nấu đại giữa sân luôn cho tau, hư nền mai tau kêu thợ lót gạch lại”. Có lệnh chủ nhà, nó với thằng Tí rinh đá ra kê làm bốn lò nấu bánh, làm thêm một lò than nướng đồ ăn chơi, còn nấu lẩu thì sài bếp cồn. Thiết kế xong mấy cái lò thì hai chị Chi Vy cũng dọn đồ ăn ra chiếu, cả ngày ăn vụng linh tinh, giờ là lúc cả đám bắt được ngồi bàn chính thức, à không cái này ngồi chiếu chính thức mới đúng. Chất nguyên đống củi xong, nó loay hoay đốt than trước vì phải chờ gói xong khuya mới lên lửa. Thực ra đâu có đứa nào đói, dọn đồ ăn sẵn ra để vừa ăn chơi vừa gói bánh. Chị Nguyệt, Đan Thanh đem hai thau đồ nướng ra giao cho nó rồi vui vẻ tham gia vô đội quân gói bánh, quân số đông đảo nên giờ mới gói chứ không phải gói bánh từ sáng. Mấy cô gái líu ríu cười đùa học gói bánh ầm ĩ cả sân, ngoài Mimi chị Thủy và hai chị dâu ra thì mấy cô gái nhóm đó đâu ai biết gói thành ra loi nhoi cả tiếng đồng hồ thành phẩm tập luyện của mấy nàng chất đầy được một nồi bánh. Nó cười muốn rụng rún phải đi thiết kế thêm một lò khác nấu riêng, nồi bánh toàn hàng lỗi méo mó đủ hình dạng này nấu ở nhà tụi nó tự ăn chứ đem đi cho chắc đội quần cả đám. Nhóm lửa xong nó để thằng Tí ngồi canh nấu bánh trước, nó xoay qua kê cái ghế ngồi nướng đồ ăn, hai thau đồ ăn toàn hàng tuyển đặc biệt giờ mới đem ra, thịt, cá, hải sản, sò đủ thứ thậm chí nhìn nguyên đống xiên toàn chân, cánh, lòng gà vịt nó chỉ biết lắc đầu buồn cười, hỏi sao từ sớm tới giờ nhìn đồ ăn dọn cho khách không thấy đồ lòng đâu, thì ra mấy nàng giấu riêng, chưa hết bà cô Thủy còn đặc biệt giấu nguyên dĩa thịt bò cắt viên vuông cho nó nướng vì chị biết nó thích món này. Chú năm với mấy ông anh cũng dọn bàn xuống nền gạch ngồi nhậu cho mát, cả khoảng sân nhộn nhịp tiếng cười đùa vui vẻ, cả nhà vừa gói bánh vừa ăn nhậu hát hò. Riêng nó vẫn trung thành với bếp nướng, vì đồ ăn cũng nhiều nên nó nướng mỗi thứ một ít để sẳn ra dĩa ai ăn thì ăn, còn lại chú yếu ngồi nướng vài xiên đồ ăn mình thích vừa nhâm nhi vừa nhìn mọi người vui chơi. Tuy lúc đầu mấy cô nàng học gói bánh hơi chậm, nhưng làm một chút dần quen tay, nhân lực đông đảo nên tầm mười hai giờ bốn nồi bánh đầy ắp bập bùng ánh lửa. Đốt xong bếp cuối cùng để mặc lửa cháy, nó phủi tay đi lại kê đầu vào lòng chị Thủy nằm nhìn mọi người vui chơi. Lúc này mấy cô nàng bợm nhậu mặt mày hồng hào hớn hở ăn nhậu, hai cô nàng ca sĩ say sưa ôm mic hát. Đan Thanh như thành người khác, vui vẻ, lầy lội như con nít, không còn bộ mặt lạnh lùng nửa, bà cô ép nó uống thuốc xong hăng hái ngồi xuống một tay cầm ly bia hò hét một tay ôm chân nó giở cái trò nghịch lông chân khiến nó chỉ biết cam chịu. Không phải chị em ruột với chị Phương nhưng trò bứt lông chân này hai chị em giống nhau lắm, tưởng chị đi rồi nó không còn bị chọc con trai không có lông chân nửa, ai dè cở này cục nước đá xuất hiện, chân nó tiếp tục cảnh trụi lủi nham nhở như trước, lên được cọng nào bị bứt hết cọng đó, lấy gì làm đàn ông men chuẩn chỉ được chứ. Có chị Thủy nướng đồ ăn rồi, nó thoải mái kê đầu nằm dài lười biếng.
Con tôm này tươi ghê nè Mon.
Chị Thủy vui vẻ đút nửa con tôm nóng hổi vô miệng nó, một tay vẫn xoa xoa tóc, đêm nay xác định đứa nào cũng ở dơ, đầu tóc quần áo ai cũng toàn khói bụi, đồ ăn nên bà cô Thủy lột tôm xong xoa lên đầu nó không thành vấn đề. Thực ra chị Thủy dùng miệng mình lột tôm, hôn nhau muốn mòn mỏ nói gì ăn tôm chị lột bằng mỏ. Nó vui vẻ nhai tôm ngon lành, nuốt ực cái đưa hai ngón tay lên ra dấu, chị Thủy hiểu ý rút gói thuốc nhỏ kẹp trong ngực ra châm lửa, vì đang mặc đồ bộ ngắn không có túi nên cô nàng ỷ mình ngực bự nhét gói thuốc vô đó. Ngậm điếu thuốc còn vươn chút mùi con gái của chị, nó bật cười.
Chị Thủy mỉm cười đưa mắt nhìn cô nàng Mimi đang cười toe toét uống bia rồi lắc đầu.
Nó hít một hơi thuốc thở dài đưa mắt nhìn Mimi.
Nó bật cười không thèm đôi co nửa, miền Tây cũng phải có chổ này chổ kia chứ, nhà ở vùng ít trồng vườn lấy gì rành vườn tược. Miệng nhâm nhi con tôm chị Thủy vừa đút, nó chép chép miệng.
Chị Thủy vui vẻ kéo đầu nó qua một bên đứng dậy chạy lại ôm vai chú Năm nói chuyện, tình hình giờ ai mon men lại góc của dân nhậu đằng kia thì còn lâu mới đứng dậy đi chổ khác được. Biết chị Thủy còn lâu mới về, nó tính ngồi dậy cầm đồ ăn tự nướng tiếp nhưng đành bất lực, bà cô Thanh vẫn say sưa ôm cứng chân nó vừa uống bia vừa nghịch lông chân làm nó vừa bực mình vừa buồn cười nằm dài xuống chiếu. Sau này đi chơi với bà cô này tốt nhất mặc quần jean cho chắc ăn. Rút chân không được, ngồi dậy không xong, nó đành nhích người qua kéo đại chân bé Ngân ngồi gần đó kê đầu lên nằm nhìn mấy bợm nhậu vui chơi, việc canh lửa giao lại cho thằng Tí với hai con bẹc. Không biết do thiếu ngủ hay người của Ngân êm quá, nó ngủ luôn tại sân mặc kệ tiếng ồn ào xung quanh.
Gâu…gâu…
Tiếng sủa in ỏi của hai con bẹc đánh thức nó dậy, bầu trời đầy sao đập ngay vào mắt, thời tiết hanh khô mát mẻ, gió nhẹ, tiếng côn trùng râm rang, tiếng ngái o o của mấy bợm sỉn xung quanh tạo nên bản đồng ca hỗn tạp. Nó ngẩng đầu dậy mỉm cười vuốt ve gương mặt xinh đẹp mịn màng của cục nước đá đang kê đầu trên ngực nó thở đều, người khác ngủ nhìn dịu dàng như thiên thần hay công chúa, còn em ngủ mặt vẫn lạnh băng nhìn buồn cười đến lạ. Khẽ đỡ đầu em xuống một chiếc gối lăn lóc gần đó, nó đứng dậy vươn vai nhìn xung quanh, cả nhóm ngủ luôn tại sân, một bên mấy bếp lửa hồng vẫn cháy nhẹ, than hồng tí tách bắn những tia lửa lung linh. Nó kéo mền đắp lên người Đan Thanh, kê lại gối cho chị Nguyệt rồi nhẹ nhàng đi một vòng chỉnh lại mền của những người khác, cả thằng Tí và mấy ông anh nó cũng kéo mền đàn hoàng mới gật đầu hài lòng. Nó cho thêm vài cây củi to vô mấy bếp lửa xong xé khăn lạnh lau mặt, lau tay cầm ly trà nguội nhấp một ngụm ngồi phịch xuống chiếu dựa lưng vào chiếc võng của chị Thủy đang nằm. Vài tia lửa bắn vào bàn chân, nó mặc kệ không thèm rút chân lại, bị cục nước đá nghịch cả đêm còn chịu được nói gì tàn lửa nhỏ. Chị Thủy nằm nghiêng người lại, bầu ngực bị ép chặt khêu khích phả hơi ấm vào lưng, nó lắc đầu cười vuốt ve má cô nàng rồi nhẹ nhàng luồn tay vào khe ngực chị rút gói thuốc nhỏ ra. Giữ thuốc của nó trong khe ngực, việc này chắc mỗi mấy bà cô yêu nữ trong nhóm nó dám làm. Chị Thủy mỉm cười vòng tay ôm lấy cổ nó xoa ngực nhè nhẹ mắt vẫn nhắm nghiềng.
Nó lắc đầu cười đưa tay luồn vào tóc xoa nhè nhẹ lên vành tai chị, cô nàng rung nhẹ người cào cào ngực nó cười tươi.
Nó trợn mắt rùng mình một cái, chị Thủy cười hi hi mặc kệ mắt nó, vui vẻ đứng dậy kéo tay nó đi lên nhà. Tới cửa phòng, chị Thủy đẩy nó lên lầu.
“Cộc cộc”
Nó mỉm cười đi thẳng lên lầu, bên dưới tiếng nói chuyện của hai chị em xa dần. Sáng hừng đông tắm sớm, nếu ở ĐL thì còn lâu mới dám, nhưng ở đây là miền Tây, dù mặt trời chưa lên nhưng thời tiết không lạnh chút nào. Dòng nước mát lạnh tuôn ra từ vòi hoa sen xua đi khói bụi nguyên ngày khiến nó tỉnh táo sảng khoái không nỡ rời khỏi wc. Vui vẻ há miệng nuốt một ngụm nước ngọt lịm rồi rút bàn chải đánh răng tranh thủ vệ sinh răng miệng luôn trong lúc tắm, cái này là thói quen của nó để tiết kiệm thời gian. Nước tắm ở đây là nước mưa bơm lên từ hồ chứa nước mưa xây dưới nhà nên uống được thoải mái, cái này chắc chỉ có dân miền Tây như nó mới uống tỉnh bơ như vầy.
Nó phun ngụm nước trong miệng cái ào qua một bên đưa tay hé cửa ra, nhưng vừa kéo chốt thì cửa wc bị bà cô Thủy đẩy mạnh, con yêu nữ thò đầu vô nhìn nó tủm tỉm cười khiến nó vội đan chéo tay trước ngực nhảy lùi ra sau.
Bà cô cười hi hí liếm môi nhìn nó chằm chằm, ánh mắt gian không còn gì để tả, rồi nhân lúc nó còn đang run rẩy phòng thủ cô nàng nhanh chóng nhảy luôn vô wc đóng sầm cửa lại.
Nó còn chưa kịp thể hiện vai diễn trai trẻ yếu đuối bị sàm sỡ trong wc thì đã bị yêu nữ đẩy sát vô tường cưỡng hôn một cách dã man thiếu chút chết ngợp luôn tại chỗ. Đến khi rời nó ra, người chị ướt hoàn toàn, bầu ngực tròn lộ ra trước mắt nó, những hạt nước lăn dài trên làn da chị như mơn trớn từng lổ chân lông li ti. Nó lắc đầu nhéo cặp môi mềm hư hỏng của chị rồi đứng né sang một bên rút khăn lau mình.
Chị Thủy cười như được mùa dùng ánh mắt “háo sắc” tinh nghịch nhìn nó rồi thản nhiên cởi hết quần áo tại chỗ, tỉnh bơ cầm vòi hoa hen tắm rửa như chỗ không người, lại còn uốn éo vuốt ve cơ thể khêu gợi của mình trước mắt làm nó trợn tròn hung hăng trừng mắt đe dọa chị một chút mới thở dài rút khăn lau mình mặc vội quần áo co giò chạy thẳng ra ngoài, đứng đây nhìn bà cô yêu nữ đó chút chắc chịu không nổi đè cô nàng ngấu nghiếng tại chổ luôn cho biết mặt. Đi với nhau bao lâu, nó dư sức hiểu bà chị yêu nữ của mình, biết chắc cô nàng kiếm chuyện trêu chọc khêu khích nên nó đâu có ngu ở lại hợp tác, càng chọc nó càng né cho chị Thủy khó chịu chơi. Nó cười hì hì mặc kệ bà cô dậm chân chu miệng kêu réo trong wc, xách theo đôi giày chạy tọt xuống nhà ngồi chơi với hai con bẹc chờ chị.
......42......