45 Phần 45
Khuya, chẳng biết là mấy giờ, nó cũng không quan tâm, trời hanh hao đưa những cơn gió nhẹ lùa qua người, vài tia lửa hồng tí tách bắn nhẹ vào chân bỏng rát. Nó mỉm cười lắng nghe tiếng côn trùng ra rích quanh sân, ánh trăng sáng rực soi bóng xuống mặt nước, vài ngọn cỏ đung đưa như ru giấc nồng của những người còn đang cạnh nó say ngủ trong mùng (màn). Tiếng thở đều từ bốn chiếc mùng màu trắng như nói rằng ở đây chắc chỉ mình nó là kẻ khó ngủ nhất. Có lẽ nhiều tháng rồi nó thật sự chưa từng ngủ yên giấc nào, chập chờn như kẻ lãng du cố tìm đường quay về quá khứ, kêu là quá khứ cho sang miệng chứ cũng chỉ mấy tháng trước thôi nhỉ. Quăng một nhánh củi vào đống lửa, những tia sáng bắn tung như pháo hoa, những hạt li ti màu đỏ hồng như muốn bay thẳng lên bầu trời rộng lớn để làm nên con đường lửa dẫn đến thiên đường.
“Thế giới này có thiên thần thiệt không chị nhỉ”.
Nó thở hắt ra đưa mắt chăm chú nhìn lên bầu trời ám màu bạc của ánh trăng, vài ngôi sao lấp lánh như đang chơi trốn tìm trong áng mây đêm. Bầu trời bổng nhiên đẹp đến lạ, lòng cũng dâng lên nhớ nhung đến lạ.
“Chị à! Có lẽ mình sẽ sớm gặp nhau…”
Phù!
Nó thở phì một cái tự bật cười một mình, ánh lửa nóng ran theo gió lùa vào mặt, cái nóng làm nó chợt tỉnh khỏi những suy nghĩ lan man trong đầu.
“Hóa ra mình vẫn sống”
Nó đứng dậy vươn vai vài cái rồi bước ra sàn nước cầm lấy gáo dừa (gầu múc nước theo cách gọi của người miền tây) múc lấy một gáo nước ao tạt thẳng vào mặt, dòng nước mát khiến mắt cay xe nhưng rất tốt cho tinh thần, người tỉnh khỏi cơn mơ lan man mặc dù rõ ràng nó không ngủ.
Anh Mon hông ngủ được ha?
Tiếng con gái nhẹ nhàng vang lên sau lưng, nó hơi giật mình khẽ quay lại rồi mỉm cười.
Cô nàng chu miệng ngồi xuống bên cạnh nó, chân dài đung đưa duỗi xuống mặt nước, mùi hương khác biệt của cô nàng phả nhẹ vào mũi, dáng người nóng bỏng bởi chiếc áo hững hờ, chiếc quần ngắn cũn như khoe trọn những đường cong rực lửa trước cặp mắt thô tục của nó, một thằng đàn ông bình thường với đầy đủ tật xấu của một kẻ đàn ông phải có.
Cô nàng nhìn nó chu miệng co chân lên vòng tay ôm lấy đầu gối của mình nghiêng đầu chớp mắt cười.
Nó bật cười xoa đầu Mimi, tóc em thơm và êm lắm, Mimi cũng cười hì hì ngả đầu lên vai nó, cả thân hình mềm mại tự nhiên yếu mềm đến lạ.
Mimi cười hì hì càng ôm chặt bắp tay nó hơn, chân em lại duỗi ra nghịch nước, lâu lắm mới thấy cô nàng lầy lội này dịu dàng tới vậy.
Nó hơi nhột trong bụng cười giả lơ ngó đi chổ khác, thực ra cũng là né đi cái khe ngực lồ lộ của cô nàng áp sát vô người, cái miệng la mặc cảm chứ cái thân thì cứ khêu khích nó, nói Mimi không phải yêu nữ thì không ai tin.
Mimi có vẻ bực bội bấm mạnh bắp tay làm nó cũng phải đổ mồ hôi hột vì đau, vừa khó hiểu vừa buồn cười, nói chung bà cô này chắc cũng biết chuyện gì đó mà giấu nó nè, có điều cái tật nhiều chuyện khiến cô nàng có vẻ thiếu kiên nhẫn, nó mà ngơ ngơ thêm chút chắc cô nàng sẽ bật mí gì đó cho nó biết. Hình như biết ánh mắt nó, cô nàng chu miệng.
Mimi cười rộ lên, đương nhiên cô nàng vẫn cố gắng không cười lớn vì sợ làm phiền mấy thanh niên đang ngủ. Nó trợn tròn mắt kiềm chế không nổi điên lên đè cô nàng ra đánh cho sưng mông thiệt, không thấy ra nghiêm túc được bao nhiêu, chỉ thấy cô nàng lại âm mưu khêu gợi tò mò trong đầu nó, chọc cho nó loạn óc suy nghĩ mới vừa bụng hả dạ cô nàng, rối tù mù. Nó càng làm vẻ mặt ngơ ngác cô nàng càng cười như được mùa dán sát vô vai nó.
Nó giật mình xoay qua nhìn Mimi chằm chằm, bụng giật thót một cái, cái mặt xinh đẹp của Mimi tự nhiên trở nên gian xảo hết sức, đầu nó chưng hửng nổ cái đùng…hóa ra kẻ địch kế bên ta.
Nó thở dài nhún vai bất lực, rốt cuộc kẻ ác cũng lòi cái đuôi, nó đã nói đâu có tự nhiên nó từ ĐL về đây đi đâu làm gì bà cô Thanh cũng biết mà xuất hiện trước mắt nó đâu, lại còn bày đặt bí bí ẩn ẩn với nó nửa chứ.
Mimi kéo mặt nó qua đối mặt em, mắt cô nàng nhìn nó thật sâu rồi tủm tỉm cười một cách nguy hiểm.
“Chụt”
Ơ này…nói cho rõ coi Mimi, cái gì mà liên quan chị Nguyệt nửa…nè nè…
Mimi cười hí hí hun má nó cái chụt rồi đứng dậy ngoảnh mông đi xa, tay vẫy vẫy kiêu sa một cách khêu khích rồi chui tọt vô mùng bỏ nó ngơ ngớ nói với theo. Bà cô này thiệt tình đáng tét sưng mông, sỉn vô đi ra nói quá trời rốt cuộc bật mí cũng như không, cái này là hành xác cho nó loạn đầu khó chịu chứ an ủi khỉ khô gì. Khổ nổi ép cung cô nàng không được, không lẽ bửa nào hy sinh thân xác trung trinh này cho cô nàng mới dụ cô nàng nói hết chuyện cho nó biết, chứ cứ mập mờ kiểu giờ…bực mình quá!
……………………………….
Sáng! Nó ểu oải thức dậy trong sự bức bối khó chịu, hôm qua hình như bà cô Mimi nói tùm lum quá trời với nó, nhưng sáng dậy cô nàng đáng đánh đòn đó lẩn nhanh như chuột, đi vòng vòng kiếm cô nàng cả buổi không thấy đâu, hỏi ra mới biết chở mẹ ra chợ mua đồ ăn sáng cho cả nhà. Giờ chỉ có người nhà Mimi và nó là thức dậy sáng sớm, còn nhóm nó thì thôi quên đi, ai cũng cong đít ngủ thẳng cánh cò bay, giờ nước có tràn bờ chắc mấy thanh niên cũng không dậy nổi. Thực ra nó coi như thức trắng đêm, ngủ chập chờn riết cũng quen nên người không quá mệt, đánh răng rửa mặt xong xuôi pha thêm ly cà phê hình như Mimi châm sẵn rồi cầm theo ly cà phê, kéo giỏ xách chị Thủy lục gói thuốc sau đó đi lang thang ra vườn. Hôm qua nghe Mimi nói tầm 9-10h lái mới vô thu mua trái cây tiếp nên vườn giờ này còn rất yên lặng, chỉ có tiếng chim ríu rít, thi thoảng tiếng máy ghe ai đó chạy ngang phá tan không khí bình yên buổi sớm mai. Vườn Mimi phía này có một khoản đất trống, nhà Mimi cất một cái chòi nhỏ nhưng khá khang trang, nền gạch hoa sạch sẽ, mái lá, vách làm bằng tôn cách nhiệt, bên trong có giường nệm đơn giản, bàn ghế tre, tivi đầy đủ để cho anh Hai cô nàng ngủ giữ vườn, bửa nào nhớ chồng thì chị dâu Mimi sẽ ra ngủ chung với ổng. Trước chòi là sàn nước bằng tre bắc dài ra sông, có một chiếc ghe máy màu xanh dập dìu cột vô sàn nước. Ở đây nhà nào cũng có ghe thuyền làm phương tiện đi lại khi cần giống như ngoài phố nhà nào cũng phải có xe máy vậy. Nghe anh Hai cô nàng nói sáng Mimi đi chợ với mẹ bằng xe máy nên ghe còn ở nhà. Không khí trong lành mát rượi, bên kia sông cũng là vườn cây ăn trái nhà khác hình như cũng vào mùa thu hoạch, trái cây chín vàng ươm trĩu nặng xa xa. Hơi thất vọng vì mấy bụi dừa nước gần đây không thấy bụi nào có dừa nước ăn được. Nó bỉu môi hít hà cái không khí trong lành ngồi phịch xuống ghế dựa làm bằng mây, tre trước chòi hướng mặt ra sông. Sáng uống cà phê, làm thêm điếu thuốc ngồi rung đùi ngắm cảnh sông nước…cảm giác thật sung sướng theo kiểu người miền Tây. Nghĩ ngợi chuyện bà cô Mimi nói đêm qua hoài cũng mệt óc, thôi mặc kệ ai muốn làm gì làm, vậy cho khỏe cái thân, dù gì ăn hành hoài cũng quen rồi.
Tối ngày trốn một mình nha Mon.
Tiếng con gái lại vang lên sau lưng làm nó suýt giật mình rớt luôn điếu thuốc.
Chị Thủy cười cười đi lại ngồi xuống bên cạnh nó, tay lật hết cái này tới cái kia trên bàn xem xét rồi đưa cặp mắt như biết cười của mình nhìn nhìn nó chăm chú.
Cô nàng tủm tỉm cười giật điếu thuốc trên tay, môi nhếch lên, chiếc lưỡi đỏ khẽ liếm nhẹ bờ môi căng mọng của mình, nó hít một hơi khí…à mà chắc chắn không phải khí lạnh mà toàn mùi hương con gái tỏa ra từ người chị, bộ ngực phập phồng khiến người nó nóng hừng hực mặc dù sáng sớm trời đang mát mẻ dữ lắm. Nhưng trời không mát bằng cơ thể cô nàng yêu nữ đang dán chặt vô ngực nó bây giờ, mặc dù đã sớm không lạ gì cơ thể chị nhưng đùi ngọc eo thon, bờ ngực cao ngạo của chị lấp lửng trước mắt vẫn làm nó ngộp thở như lần đầu tiên nhìn thấy.
Chị…chị tính làm gì…ưm…
Môi nó còn chưa kịp nói hết lời đã được bao lấy bởi đôi môi ướt át của chị, chiếc lưỡi thơm mùi kem đánh răng lẫn vào mùi khói thuốc thơm còn vương chút ngọt vị con gái của chị cuốn chặt lấy môi nó.
Nó thở dài không còn lời nào dành cho cô nàng yêu nữ này…sáng sớm còn chưa được ăn sáng nhưng thịt người thì buộc bị ăn kiểu này, chắc ít ai khổ hơn nó nhỉ.
…………………………
Chị Thủy cười khúc khích rung hai bầu ngực căng tròn, vài giọt mồ hôi lăn dài trên khe ngực khiến nó quên luôn ngắm cảnh sông nước yên bình buổi sớm. Tầm này còn sông nước cảnh vật nổi gì, ngắm cơ thể trắng hồng mịn màng của cô nàng yêu nữ trong lòng mình vẫn thích hơn đối với một thằng đàn ông hư hỏng. Chị Thủy mặc kệ ánh mắt nó vẫn săm soi cơ thể lồ lộ của mình, tay rút thêm điếu thuốc châm lửa đưa lên miệng nó, có vẻ được chiều hư nó cô nàng vừa bụng lắm nên cái mặt cũng hớn hở lắm, không chút nào ngại ngùng, từ hôm dụ được nó rồi có vẻ cô nàng cũng tranh thủ hư hỏng với nó như bù lại cả thời gian dài mập mờ trêu chọc nhau.
Hồi khuya nói gì với con Mi đó cưng?
Nó híp mắt lại xoa xoa làn da mát lạnh của chị nghiến răng trèo trẹo.
Chị Thủy bật cười lười biếng duỗi chân tuy không dài nhưng rực lửa của mình vài cái sau đó co lên ghế, tay kéo lại áo che đi cơ thể trắng mịn của mình trừ chỗ bàn tay nó đang chạm lên.
Nó thở dài nhìn nhìn cặp mắt coi bộ trong sáng không nói dóc của chị Thủy rồi nghiến răng nhấp một ngụm cà phê thiệt đắng nhún vai bất lực.
Nó bật cười trừng mắt, chị Thủy cười khúc khích không khép được môi, bờ ngực lại rung lên như muốn giũ bỏ vạt áo mong manh chỉ còn dính một chiếc nút nhỏ khiến nó chỉ muốn úp mặt vào hư hỏng tiếp cho quên bực mình trong người.
Chị Thủy lại cười cái giọng yêu nữ làm nó nhũn cả người ra, tay lại không ngại ngùng vuốt ve cơ thể mịn màng của chị, đương nhiên bà cô yêu nữ vui vẻ cho nó nghịch trên da thịt mình mặc kệ thi thoảng cũng có ghe thuyền chạy ngang qua, may mà cũng không thấy ai để ý nhìn vô chổ nó ngồi.
Thằng Mon có ngoải không mậy? Vô ăn sáng!
Tiếng ông Vũ la ầm vọng từ trong nhà ra, chị Thủy cười khúc khích nháy mắt với nó tủm tỉm cười. Nó cũng híp mắt nói lớn.
Nó bật cười vỗ vỗ vai chị Thủy khi thấy cô nàng không có vẻ gì sợ ông Vũ ra bắt gặp hai đứa gian díu, thực ra ai chứ ông Vũ biết chắc ổng cũng không thèm để ý. Chị Thủy vui vẻ đứng dậy mặc lại áo, nó tranh thủ nhấm thêm ngụm cà phê mắt ngắm cơ thể cô nàng dù đang sửa soạn lại quần áo vẫn hiền hiện rõ ràng những đường cong quyến rũ dưới ánh nắng ngược chiều. Càng nhận ra ánh mắt nhìn chằm chằm của nó, cô nàng càng cố tình hành động thật chậm khêu khích nó.
Hai đứa vui vẻ vừa nói chuyện vừa chia nhau cầm theo ly tách đi vô nhà. Mọi người đã dậy tuy nhiên mặt mày ai cũng còn ngái ngủ. Hai chị đẹp đang đi tới đi lui phụ Mimi dọn đồ ăn, ông Kiên Tiến đang đứng hầu nhóm chị Nghi, Thảo trang điểm nhẹ, Cycy thì chảy tóc cho chị Ngọc trên sàn nước, ông Vũ đứng hút thuốc nói chuyện với anh Hai, Ngân thì đang lui cui phụ chị dâu thu gom mùng mền chiếu gối, vừa bực mình vừa buồn cười nhất là hai nhân vật nguy hiếm nhất nhóm trong mắt nó vẫn đang nhắm tịt mắt ôm nhau ngủ ngồi ngay trên giường ai làm gì kệ ai. Nó bật cười trợn mắt đi lại gần ngắm mái tóc trắng bù xù của bà cô Thanh đang nhắm nghiền dựa đầu vô lồng ngực chị Nguyệt, còn đâu cái mặt lạnh lùng như cục nước đá hằng ngày, chị Nguyệt mất luôn hình tượng đại ca lãnh đạo, tóc dài rối bù xõa khắp mặt y như ma nữ ngồi co chân làm điểm tựa cho Đan Thanh, một tay chống cằm khiến cái mỏ méo xệch đi như con nít.
Dậy ăn sáng!!!
Nó bực mình hét lớn, nhưng mà coi bộ không thấm thía gì hai cô nàng, Đan Thanh khẽ hí mắt ra nhìn nó giơ tay lên, chị Nguyệt thậm chí không thèm nhìn nó chép chép miệng ôm cứng Đan Thanh hơn.
Nó bực mình trợn mắt né cú đấm vô lực của cục nước đá rồi xoay mình ngắm nghía xung quanh, phát hiện dĩa chanh chị Chi đang cắt trên bàn nó chạy lại cười hì làm mặt nịnh như thường ngày với nữ thần.
Chị Quỳnh Chi hơi nheo mắt rồi cũng cắt cho nó hai khoanh chanh tròn, nó cười hì hì cầm lấy đi thẳng lại giường, nhìn hai cô nàng mê ngủ vài giây cho đã mắt rồi nó nhét thẳng hai khoanh chanh vô hai chiếc môi xinh lười biếng đó, tiếng thét vang vọng khắp sân lập tức vang lên.
Nó co chân chạy thẳng ra vườn, sau lưng hai cô gái xinh đẹp bật dậy nhăn mặt chu mỏ co chân dài không thèm mang dép rượt theo. Tiếng cười nói la hét trêu chọc lại rộn vàng cả khu vườn. Sáng nay Mimi cho tụi nó ăn bún riêu cua kiểu miền Tây và phở cũng kiểu miền Tây luôn, hai món ai muốn ăn gì thì ăn. Nó rên hừ hừ xuýt xoa tay chân thiếu chút bị bầm tím do hai cô gái hành xác run rẩy nhận tô phở tái viên nhiều thịt nhờ chị Thủy gắp thêm cho, thực ra sáng hư với chị Thủy lại bị rượt khắp vườn nên tay chân có hơi yếu sức.
Cả đám vui vẻ trò chuyện ăn sáng ngon lành, nó được ăn hai món phở và bún riêu nhờ hai chị đẹp Chi Vy ăn bún riêu nhưng không hết dồn qua bắt nó ăn dùm, mấy ông Tiến Vũ cũng căng phồng bụng vì phải chia nhau ăn phụ phần mấy cô gái ăn không nổi. Đồ ăn dưới quê công nhận vừa rẻ vừa nhiều, ngoài hai chị Chi Vy và Đan Thanh có vẻ không hợp khẩu vị còn lại ai cũng tấm tắc khen ngon.
Cả nhóm đang hào hứng nói cười bổng nhiên có tiếng phản đối lanh lảnh phát lên từ bà cô Thanh, mọi người dừng nói lại đưa mắt nhìn Đan Thanh khiến cô nàng bình thường cũng dữ dằn lạnh lùng nhưng cũng thoáng một chút cúi đầu lí nhí.
Em…sợ. Mọi người đi đi, Thanh ở nhà phụ hái trái cây.
Cả nhóm thoáng một chút yên lặng nghe Đan Thanh nói xong lại nhao nhao kẻ cười người nói an ủi thuyết phục cô nàng, nó cũng chưa nói gì để cho chị Nguyệt xử lý tiếp tục quay qua bàn chuyện đi kiếm cần câu cá với ông Vũ. Chưa kịp nói mấy câu thì “bốp” đau điếng đầu, giật mình nhăn nhó nhìn lại thì phát hiện người cục nước đá vô đầu nó là chị Nguyệt.
Nó còn chưa kịp nhăn nhó hết câu bà cô đã trừng mắt ra dấu im miệng, nó hít một hơi nuốt luôn lời đang nói vô bụng, nể chị đẹp tui nhịn…Mắt bà cô đâu có tha cho nó, cô nàng trừng mắt làm mặt hung dữ rồi lén chỉ tay vô Đan Thanh, nó hơi nheo mắt suy nghĩ một chút cũng hiểu ý, cũng định thôi kệ nhưng trước nắm tay lén đe dọa của chị Nguyệt nó đành thở dài đứng dậy đi lại phía Đan Thanh, chị Nguyệt cũng nhẹ nhàng đứng dậy đi qua chỗ chị Thủy, khi ngang mặt nó cô nàng giơ tay lên ra dấu như đúng rồi khiến nó vừa bực mình vừa buồn cười, tính ra cũng hiểu ý bà cô đe dọa, không dụ được Đan Thanh đi đừng hòng sống sót. Nó rất là không tình nguyện lại gần ngồi xuống kế Đan Thanh, cô nàng thấy nó lại liền đưa ánh mắt lạnh lùng như cục nước đá nhìn nó lắc đầu, chắc cô nàng biết chị Nguyệt kêu nó lại làm gì. Môi cục nước đá mím lại như trẻ con, mắt tuy lạnh nhưng có một chút long lanh như muốn nói em sợ đi ghe thuyền. Nó gãi gãi đầu suy nghĩ một chút rồi hít sâu một hơi nghiêm mặt ghé sát tai em.
Đi…đi chơi đại đi…về tui cho cục kẹo.
Bà cô Nguyệt với Thủy đang dỏng tai nghe lóm bên cạnh liền chưng hửng, chị Thủy phun nước trà cái phụt ra đất còn bà cô Nguyệt thì vai run run vừa nhìn cười vừa nghiếng răng trừng mắt đe dọa nó. Thật ra nói xong nó cũng thấy mình tào lao hết sức, mặt hơi nóng do nhục. Còn cục nước đá nhân vật chính thì tròn mắt nhìn nó, vai cô nàng khẽ run lên, môi mím chặt lại cũng run run luôn, nó thề nó thoáng thấy em cười, ánh mắt chợt mất đi sự lạnh lùng mà nhiều hơn nét vui vẻ nào đó dù rất nhỏ.
Nó hít sâu một hơi nửa chăm chú nhìn em.
Nó mỉm cười, nói chung là xử lý cô nàng trẻ con nhưng thích làm cục nước đá lạnh lùng kiểu người lớn này cũng đơn giản, chị em nó còn xử lý được nói gì em. Nó khẽ kéo tay em, cục nước đá mím môi rụt tay lại, nhưng nó nhanh hơn kẹp được ngón tay em kéo lại, cô nàng trừng mắt lên dùng lực rút tay mạnh hơ, cơ mà lực thì mạnh cũng không có ý né thật sự. Nó lắc lắc nhẹ ngón tay em, tuy không đến mức nắm tay nhưng có thể gọi là mơn trớn nhẹ trên ngón tay thon dài mịn màng như da con nít của em. Tơi giờ nó mới phần nào cảm nhận được tay em đẹp, có lẽ đẹp nhất trong số những cô gái nó quen biết và sờ à nhầm nắm tay. Thậm chí so với chị người biết dùng đàn piano thì tay em vẫn hơn một chút. Nó cũng không có ý sờ soạn nắm tay cô nàng quá mức, chỉ giữ lấy mấy ngón tay của em vuốt ve khe khẽ rồi cuối mặt dùng giọng dịu dàng nho nhỏ chỉ mình em nghe.
Em sợ sông nước đúng không?
Đan Thanh không còn dùng lực né tay nó nó đưa mắt nhìn nó một chút rồi gật nhẹ đầu, nó mỉm cười.
Cô nàng khẽ hừ bằng mũi, tiếng uhm cũng nhỏ tới mức nếu không phải kê mặt sát em chắc nó cũng không nghe.
Nó bật cười, lúc này mà cô nàng vẫn để ý vụ xưng hô, nhưng nó thì biết cái kiểu em vậy rồi, mặc kệ em.
Nó bật cười đứng dậy lén giơ ngón tay cái ra sau lưng ra dấu với chị Nguyệt rồi xoay người đi chổ khác.
Ai…thèm có anh chứ.
Hình như em nói vậy đó, nó cũng không phản ứng gì, đi thẳng lại chổ ông Vũ, miệng khẽ nhếch môi cười. Có thể nó không nhận ra em, có thể em là ai đó nó từng biết và có lẽ em đang bày trò như giống chị em đã từng, nhưng nó tự tin…em sẽ đồng ý khi nó thuyết phục, một sự tự tin đến lạ, cứ như nó rất hiểu em vậy. Nó không đến nỗi quên em đâu, chẳng có bệnh nào ở đây hết, nó chỉ là không biết em đã từng là ai trong quá khứ, không nhận ra em đóng vai gì trong trò chơi này.
“Chà! Nếu em đang bày đặt diễn trò như chị, thật đáng mong đợi khi biết em là ai, giống như…Cherry của ngày đó”.
......45......