Trở về truyện

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES - Phần 53

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES

53 Phần 53

Nó chỉ kịp giật thót trong bụng lẩm nhẩm mấy từ…sau đó…ngay lập tức ngẩn lên nhìn sâu vô mặt cô nàng trước mắt miệng há hốc trợn tròn…

Nó nhảy phốc qua lan can xuống bồn cây, bất chấp cái gì bên dưới, nó lau luôn xuống đường bằng đá sỏi bên dưới, chạy ù ra hồ cá có đài phun nước hình trái tim.

Vù vù phốc…cộp!

Nó nghe tiếng gió bên tai vù vù, hai chiếc giày cao gót gần như bay vèo vèo ngang đầu rớt luôn xuống nước, nó hoảng hồn co giò chạy thẳng vô khu D đối diện, sau lưng tiếng con gái đanh đá đang rượt theo không tha.

Nó hét thảm chạy ào vô trong, quáng quàng chui vô khu bếp, đầu rớt mồ hôi lạnh sóng lưng, ngó lại sau lưng cô nàng bỏ chân không dí theo nhất định không chịu tha, cái tốc độ này, dáng chạy như gió này…Con mịe nó đúng là chị ấy rồi. Nay đội quần nguyên quán thiệt rồi, trời à, tại sao bà cô ấy ở đâyyyyyyy.

Nó như mếu cuốn cuồng lao vô khu bếp, tiếng ông anh đầu bếp quen thuộc cười hì hì trước mặt.

Nó dựng hết tóc gáy thiếu điều muốn khóc khi sau lưng tiếng sư tử la lên sát đít, còn ông anh bếp cứ ngơ ngác nhiệt tình ôm vai nó lại.

Nó giật tung đít nhảy ra sau lưng ông anh Sinh, tên Sinh mà dồn nó vô cửa tử nè trời.

Ấy! Chị bình tĩnh nghe em giải thích. Cái này…ê ê chị đừng qua đây, em liều mạng với chị đó!

Rắc rốp…cô nàng cười cười bẻ tay, tiếng khớp xương này…nó mếu máo núp sau lưng ông Sinh tay vơ đại món gì đó chỉ về phía bà cô đẹp mà bị khùng đang từ từ đi lại phía nó, cái miệng nhếch lên cực kỳ nguy hiểm.

Ấy…nó thấy cô nàng nhếch môi cười khin khỉn, nhìn lại thì thấy tay nó đang cầm cây cải thảo, con mịa nó tại sao trong bếp có cải thảo, nó hoảng hồn hơi quê quăng cây cải đi, vơ luôn cái muôi dài thủ thế.

Con mịa nó hỏi thừa, chắc chắn không lại rồi, nó nghiến răng méo xệch mỏ bất lực thỏng tay xuống xui xị. Tới ông Thông còn không đánh lại chị, nói gì là tui, đồ con gái dã man rợ. Nó hậm hực run sợ trong lòng, chửi thiếu điều mười tám đời tổ tông ông Kha, tại sao một nhân vật nguy hiểm cở này xuất hiện ở SG mà ổng không nói nó biết.

Sao Mon? Chống cự hông Mon?

Đó…bả đổi từ giọng Huế ra giọng SG rồi đó, mỗi lần bả đổi giọng SG là nguy hiểm hơn giang hồ hẻm SG luôn. Nó giật giật mép mấy cái cười như mếu.

Nó nhìn một lượt cả người đẹp mà bị khùng đăng đằng sát khí, mỏ nhếch lên cực kỳ nguy hiểm bước chân không đi lại phía nó. Tay vẫn bẻ rôm rốp, con gái con đứa mà bẻ khớp tay ngọt sớt, còn ra thể thống gì không, nó thở dài nuốt ực một cái cục nghẹn trong bụng. Bà cô này đã từng mần nhục ông Thông, cở nó đội quần cái một. Đây là cô nàng xinh đẹp đến từ đất Huế mộng mơ nhưng là gái Huế hàng lỗi, gái Huế người ta dịu dàng mong manh ngoan hiền bánh bèo vô đối, còn cô nàng thì ngược lại, một trong hai cô gái cho tới lúc này nó biết là có võ thiệt. Nghe giang hồ đồn cô nàng là đai xanh đai đỏ võ cổ truyền gì đó, từng đi thi tỉnh hay khu vực được giải nhất, cái này không quan trọng, quan trọng là nó tận mắt thấy ông Thông từng bị thử với cô nàng, mặc dù ông Thông cũng nhường nhịn phụ nữ nhưng trong giây phút hả hê mất cảnh giác, ổng bị cô nàng vác qua vai ngon ơ quăng luôn xuống đất, đã vậy còn khóa tay đạp lên đầu ổng như con. Chính vì ổng bị mần nhục cú đó trước cả đống trai xinh gái đẹp, có crush ổng nửa thành ra ổng rất cay cú mà đâu làm gì được. Từ cay cú nên ổng xúi bậy thằng nó cũng ấm ức rất nhiều với cô nàng làm chuyện xấu. Nó ấm ức lắm chứ, cô nàng là em bạn xã hội của ông Kha, nhỏ hơn ổng, hình như bằng tuổi chị Thủy. Gặp cô nàng là nó xui thê thảm, ăn hành ngập mặt. Lần đầu tiên gặp nhậu với ông Kha có cả chị Phương, bà cô nhậu sỉn ngồi một góc, nó lại đỡ lên ghế thì bà cô ói luôn ngập mình nó, chị tắm chà thiếu điều lột da nó chưa hết ám ảnh, xui lần một. Lần hai gặp cũng đi nhậu chung hội bên nhà ông Kha, nó có lòng tốt dẫn xe ra cho cô nàng về, bả chạy đi thì thôi đi, tự nhiên dừng lại chống chân tính nói xàm chào ông Kha, chống nguyên gót giày nhọt hoắc ngay ngón chân cái nó, hậu quả suýt bật móng, sưng tấy cả tuần nó mới mang giày được, xui lần 2. Lần tiếp theo đang ngồi chơi trước nhà ông Kha, bả qua kiếm ổng chơi, kiếm thì kiếm đi mắc gì phóng xe luôn vô sân, nó nhảy tránh không kịp bị bả quất chống xe quẹt vô cổ chân, rồi xụi mấy ngày mới đi bình thường được, xui lần ba. Chưa hết, lần thứ tư nó chở thùng rượu vang chị mua dùm qua cho ông Kha gặp bả qua chơi bên quán nhậu, tài lanh chạy ra đỡ rượu xuống, đỡ kiểu gì rớt xuống đất nó mắc giơ chân đỡ phụ, rồi xụi thêm lần, rượu 24 chai rụng đít hết mấy chai, rồi xong mắc mua thùng khác bù vô ông Kha mới đem tặng người ta được. Cô nàng tên Như Ý, có cái làm gì coi bộ không như ý lắm, mỗi lần gặp mỗi lần nó xui thê thảm, đã đem xui cho nó lại còn bạo lực, dã man, hay nạt nộ, bẻ chân khóa tay mỗi lần khắc khẩu với nó, nó cay cú lắm, nên nó kêu cô nàng Chị Chanh lép, tại ngực cô nàng lép thiệt, thực ra lép là so với mấy cô nàng nó quen thời điểm đó, chứ so với người đẹp bình thường chắc ổn, nó chưa sờ chưa chắn chắn lắm. Nói tới ngực nó lại liếc xuống ngực cô nàng, miệng hơi nhếch một cái…có điều ngay lập tức đầu óc nó tối sầm, không kịp ú ớ, nó đã bị cô nàng không biết bằng cái nào khóa một tay sau lưng, vật đầu nó vô tường sau lưng ông Sinh.

Ông Sinh tròn xoe mắt nhìn bộ dáng thê thảm của nó, không thèm nhúc nhích, chỉ nhún vai hờ hững.

Giờ thì còn quần gì mà đội, tiếng cười tò mò khúc khích của hai cô nàng oder lấp ló ngoài cửa sổ bếp, chắc là đem giấy oder món vô cho ông Sinh.

Nó ớ thảm thiết nhưng ổng không thèm để ý, nó bị bà cô nắm cổ áo như xách con đẻ đi ra khỏi bếp, kéo về hướng phòng quản lý, thu ngân, nhân viên…con mịe nó tất cả mọi người đều nhìn thấy, kỳ này đội quần không hết nhục. Cô nàng mặc kệ mọi ánh mắt, đi qua ai cô nàng trừng một cái người đó liền lấm lét quay chỗ khác, không một ai rủ lòng thương ứng cứu. Nó xót xa thở dài, kéo tay một cô bạn nhân viên nói nhanh.

Bà cô Chanh lôi cổ nó vô phòng, có một bạn đang ngồi thấy vậy đứng dậy ngơ ngác, chị Chanh quắc mắt một cái ra dấu, cô nàng kia le lưỡi chạy luôn khỏi phòng.

Rầm! Cụp!

Cô nàng hung hăng đá vô đùi nó một cái đau rớt nước mắt, xụi lơ ngồi thụp xuống dựa sát chiếc giường hình như chỗ nằm nghỉ của con gái vì có mùi thơm lắm. Cô nàng đạp một chân lên giường, chống tay lên cằm cứ như nữ tướng cướp khoe dáng trước con mồi, váy công sở ngắn mà chống chân kiểu này…nó hít sâu một hơi khí lạnh rón rén đưa mắt nhìn lên. Chân thon dài, chiếc quần lưới ôm trọn đôi chân bóng lưỡng phản phất như hòa vào da chị.

Nó xua tay lắc đầu, không dám đưa mắt vô sâu giữa hai chân cô nàng, làm gì làm nó chưa biến thái tới vậy.

Rầm!

Ấy…bình tĩnh hết sức bình tĩnh.

Cô nàng dậm mạnh chân không lên giường, nó vừa sợ vừa buồn cười bất lực, đánh người cái là quên hết mọi thứ, đi chân không nảy giờ cũng không thèm để ý, có điều chân không nhưng vẫn cao bằng nó, con gái cao bằng nó, chân đã đủ dài lắm rồi.

Cốp!

Cốp! Bịch! Bịch!

Mỗi chữ nè nó bị cô nàng đá một cái vô đùi, mỗi chữ nè cốc một cái thiếu điều sưng trán, thêm chữ nè nhéo một cái suýt rớt da. Người ngoài mà nghe không biết chắc đoán trong phòng hành sự gì khốc liệt lắm. Nó đau đớn, thê thảm…nhục quá không dám la lớn, bạo lực dã man không thua gì bà cô Thanh, Nguyệt. Nó hối hận lắm rồi, càng hối hận càng cay cú ông Thông, ông Kha, hai cha già mắc dịch, tại sao bà cô bạo lực này vô SG bao nhiêu lâu không báo nó biết mà né, bửa nay tự nộp mạng vô miệng sói. Càng ức ông Thông chết tiệt, hôm bà cô này chuẩn bị lên máy bay về quê làm công việc gì đó, nghe đâu không tính vô lại SG, trong một phút cay cú che mờ lý trí bị ổng xúi bậy, nó đã chơi ngu bỏ muối ớt vô bình nước ép cô nàng đem theo mang lên máy bay. Bà cô này có thù tất báo, nghe đâu dời vé máy bay lại đi săn nó với ông Thông, nó trốn chui trốn lủi, hên bả không chơi chung nhóm, cũng ít gặp nên không biết nhà nó, mấy ngày nó không dám mò qua quán ông Kha làm, không dám ghé cà phê, nói chung là chặn số điện thoại (thực ra nó tắt sài sim khác), trốn tới khi cô nàng chịu lên máy bay đi khỏi SG nó mới dám mò mặt ra. Coi bộ xử nó đã rồi, cô nàng mới chịu ngồi xuống khoanh tay trước ngực bắt chéo chân kiêu kỳ nhếch môi cười cười nhìn nó. Đau quá, bà cô này đánh là toàn ngay huyệt đau thiệt không đó, có võ thì hay lắm sao, nó hậm hực nghiếng răng trong bụng, nó thề nó mà giỏi võ hơn, nó xử cô nàng này không xin tha thề không làm Mon.

Cô nàng hung hăng giơ tay, nó nhảy lên giường ôm đầu che mặt.

Nó thấy cô nàng không đánh, rụt rè từ từ bỏ tay xuống hí mắt nhìn cô nàng, chà lâu không gặp, dáng càng xinh, mặt càng sắc xảo, ra kia không biết làm gì mà…ngực có vẻ.

Đó lại bắt đầu nửa SG nửa giọng Huế rồi đó, nó suýt phì cười vì cái cách nói chuyện chữ SG từ Huế của cô nàng.

Nó mỉm cười, dựa lưng vào gối nhìn chị. Chị Chanh vừa định trừng mắt nói gì đó chợt im lặng, người thả lỏng ra dựa vào ghế nhìn nó. Một chút yên lặng qua đi, không ai nói thêm câu nào, chị Chanh chớp nhẹ mắt nhìn nó thật sâu rồi thở hắt ra, người cũng như dịu dàng mắt có một chút long lanh đượm buồn.

Cô nàng lắc đầu xua tay, người trở lại như một cô gái bình thường đến cảm nhận thấy rõ. Nó mỉm cười.

Nhìn thấy đôi mắt buồn của chị, nó thở dài cúi đầu, đúng là nó hơi vô tâm, dù gì cũng quen biết nhau, nhưng nó thật sự không nhớ nói với chị câu nào từ lúc đó đến giờ.

Cô nàng nghiêm mặt chỉ vô đầu nó.

Nó bật cười, thực ra nếu hôm nay không gặp chắc nó sẽ quên luôn chị, vì nó vẫn nghĩ cô nàng về kia ở luôn rồi, không vào SG nửa, nếu không tự xuất hiện thì với tâm lý nó đến giờ, chắc chắn là quên luôn rồi.

Nó nói lớn rồi cười cười nhìn chị ra dấu xin phép, cô nàng hờ hững gật đầu.

Nó cười cười rút điện thoại đưa chị rồi lò dò cúi đầu né mấy ánh mắt xung quanh của nhân viên đi thẳng ra bàn. Cô nàng Thùy đang ngồi chống cằm ngậm ống hút, vừa thấy nó liền chạy lại xoay người nó xem xét.

Nó mỉm cười xoa xoa tóc và má đẹp của cô nàng, giọng dịu dàng.

Nó cười cười kéo tay đè cô nàng xuống bàn, cầm đũa cầm muỗng để vô tay em rồi xoa tóc em.

Nó bật cười ngồi lại chổ mình, vừa tính cầm dao lên cắt miếng thịt bò thì suýt rớt cây dao xuống bàn khi thấy bà cô Chanh đang điệu đà đi chân không ra chỉ tay cho ông nhân viên nam vớt giày cô nàng lên, mắt liếc xéo về phía nó vô cùng nguy hiểm. Nó chột dạ ho khan kéo cổ áo dựng đứng hết mức có thể nhằm né. Chơi ngu quá, biết vậy sáng chở Thùy đi chổ khác, ra biên giới luôn coi bộ lành. Đó giờ thì hay ho rồi, hẹn hò gái cũng bị bắt tại trận, giờ nó biết quản lý mới ghê gớm trong miệng hai ông giữ xe tại sao ghê rồi đó, ai chứ bà cô Như Ý Chanh Lép này không ghê không khó chứ ai ghê. Bởi vậy nó biết ông Kha tuyển chị Như Ý làm quản lý thế ổng cũng không gì lạ, người làm chung tầm quản lý hay hùn hạp toàn người quen, anh chị em xã hội thân thiết với ổng, dễ gì ổng bỏ quán cà phê ổng có cổ phần vô tay người không phải của ổng. Nói chung bửa nay xui quá!

“Rào rào, sột soạt…

Nó thở dài nghiêng người qua, quẹo người lại né bông tắm chà chà thiếu điều mòn hết da lưng nó của Chị, hồi ở nhà ông Kha tranh thủ tắm rồi, giờ về nhà lại bị lôi vô wc tự tay kỳ cọ cho nó.

Chị xòe bàn tay xinh trắng hồng ra trước mặt, vài hạt đồ ăn nho nhỏ hình như vừa cào được trên tóc nó ra, nhìn đồ ăn nó càng hậm hực trong bụng thở dài.

Nó quay qua choàng tay ôm chị vào lòng, người chị ướt đẫm toàn xà phòng làm da chị vừa mềm vừa trơn lấp lánh như bong bóng.

Chị hé môi thơm run rẩy ôm lấy cổ nó, hơi thở thơm ngát có một chút mùi rượu nồng…cắn nhẹ lên vành tai nó.

A…đồ nhóc con hư…nè em nói nghe nè. Ngực…ngực chị Ý…

Nó còn đang tham lam mò mẫm luồn tay vô áo chị thì dừng lại, nheo mắt.

Nó suýt sặc nước miếng chính mình, đầu óc nổ ầm, nhìn gương mặt nữ hoàng trong lòng mình tròn xoe mắt.

Tuyệt vời, tin tình báo công nhận ngoài sức tưởng tượng, chị làm tốt lắm. È hèm…

Nó trừng mắt che miệng chị lại, một tay giơ lên ra vẻ tét mông nhưng lại hạ nhẹ tay không nỡ đánh. Nó nghiêm mặt đe dọa chị, mắt híp lại lóe sáng, tay co co cứ như đang nhớ lại kích cở chị của nó diễn tả, nhìn kiểu gì cũng như nó đang tưởng tượng sờ…à không có…ý nghĩ này không được, nó là người đứng đắn đàn hoàng, đâu có lợi dụng con gái người ta say sỉn rồi sờ ngực như chị được. Nó nhếch môi cười gian lẩm nhẩm, tin này phải báo ông Thông mới được.

Chị hung hăng đưa tay bóp mỏ nó, mắt long lanh làm vẻ đe dọa, nhìn không thấy sợ chỉ thấy dễ thương.

Hí hí ý tưởng hay, chút phải gọi ông Thông mới được.”

……..

Nó bật cười cầm ly cà phê lên tu một ngụm thiệt đã, cô nàng trước mặt chu miệng cười khúc khích dừng ăn rút từ ví ra một chiếc bật lửa màu đen nhìn khá sang trọng hình như bằng kim loại có in hình đầu lâu ngầu căng đét.

Cô nàng bỏ luôn bật lửa vô ly trà đá quậy quậy mấy cái rồi rút bật lửa ra bấm nhẹ vào đầu lâu, ngọn lửa xanh bắn lên, tiếng lửa xì xì như mũi tên bất chấp đang ướt đầy nước trà.

Nó nhận lấy bật lửa, hình như làm toàn bằng kim loại, cầm rất đã tay, mát lạnh. Mân mê một chút chiếc bật lửa màu đen, nó nhìn cô nàng đang chống cằm trước mặt, tuy nó không nói gì nhưng hình như em hiểu, em nhoẻn miệng cười gật đầu. Nó bật cười vui vẻ cho tay vô túi rút một điếu thuốc ra, tuy không thích hút trước mặt con gái nhưng bật lửa mới của em ấy cho, đương nhiên phải thử một chút cho cô nàng vui.

Phụt! Xì…

Nó cười cười ngả đầu ra ghế, thở nhẹ một hơi thuốc lá cay nồng. Ăn xong làm một ly cà phê thật đắng, thêm vài hơi thuốc…hình như cà phê ngon hơn.

Bộp!

Một bàn tay đập mạnh lên vai làm nó giật mình ngồi thẳng dậy, mùi thơm con gái phả vô mũi, trước mặt nó là bàn tay sơn màu xanh lá xinh xắn đặt lên bàn.

Cô nàng nheo mắt, gương mặt sắc xảo này vẫn như mấy tháng trước, quen thuộc thiệt, nó cười cười quăng điếu thuốc vô gốc cây gãi đầu.

Cô nàng Chanh lép trừng mắt với nó một cái đe dọa xong quay qua cười một cái với Thùy rồi đi thẳng. Dáng người vẫn xinh đẹp như trước, eo thon, chân đẹp, mọi thứ đều ổn ngoại trừ cái chổ đó. Nó lắc đầu cười, từ ngày nó đặt cho chị biệt danh Chanh lép tới giờ, mấy người quen ai cũng kêu chết cái tên, mấy ông già kia kêu Chanh lép cũng thuận mồm hơn tên Như Ý.

Nó cười cười chỉ tay vô ly cà phê, cô nàng Thùy tròn xoe mắt chưa hiểu, nó nhún vai.

Nó gật đầu kêu nhân viên tính tiền, xoay qua xoay lại tốn gần 500. Thôi kệ lâu lâu đãi mấy ông anh bảo vệ một bửa không thành vấn đề, chưa kể đổi được nụ cười của hai cô nàng lễ tân mà, không lổ. Nó mỉm cười nháy mắt với Thùy.

Chờ Thùy đi xa xa nó tươi cười đi vô bếp gõ gõ cửa.

Nó dựng tóc gáy quay ra sau lưng cười cười, chị Chanh đang đứng khoanh tay trước ngực trừng mắt nhếch môi nguy hiểm, kiểu mặt này hình như có đám nó, ông Thông, ông Kha là được cô nàng ưu tiên dành cho.

Nó cười cười vẫy tay chào ông Sinh rồi chạy nhanh khỏi khu nội bộ, có cái điện thoại thôi đòi bẻ tay người ta, hỏi sao nó không trốn. Ra tới cửa Thùy đang đứng kế bên xe bấm điện thoại chờ, hai cha nội giữ xe thì dán bốn cặp mắt lên người cô nàng, nó tủm tỉm cười mặc kệ hai ổng, ai bảo cô nàng đi với nó dáng đẹp mặc đồ mát mẻ quá chi. Giờ nó quan tâm hai cô nàng lễ tân vừa cao vừa thơm hai bên cổng quán nè.

Nó tròn mắt, thái độ cũng biến hóa nhanh quá rồi chứ, biết cả tên nó luôn nè, vụ này chắc hai ông giữ xe nhiều chuyện chứ đâu.

Hai cô nàng cười khúc khích nháy mắt, nó trợn ngược mắt ho khan, cái này đội quần chắc chắn rồi.

Nó co giò chạy thẳng ra đường, nhục quá, chạy rần rần trong quán hồi nảy bảo đảm hai cô nàng thấy hết. Nó lắc đầu cười khổ đi lại vỗ vai hai ông giữ xe.

Nó đưa điện thoại cho ông anh già hơn bấm số, tay tính rút tiền tip ra nhưng ông còn lại đưa tay cản lại.

Ba anh em cười ha hả vỗ vai nhau, nó nói xàm thêm mấy câu mới lên xe lái đi. Ai chứ mấy ông này lấy số nó lưu liền, có dịp chắc chắn phải rủ mấy ổng qua quán ông Kha nhậu, nó là vậy, đi đâu cũng thích chơi với bảo vệ, giữ xe hay nhân viên, hơn nửa nếu lở đi qua đây gặp chuyện, nó gọi chắc chắn hai ổng và thậm chí là hai ông ca tối sẽ chạy ra liền, hồi trước cũng vậy, giờ chắc chắn sẽ như vậy.

Nó tủm tỉm cười lái xe đưa cô nàng qua rạp chiếu phim, trong lúc đứng xếp hàng mua vé thì có điện thoại, nó đưa ví cho Thùy mua vé đi ra ghế ngồi bắt máy. Tiếng ông lùn Kha chưa gì cười ha hả.

Nghe tiếng cười hớn hở của ổng nó vừa mừng vừa bực mình, ở nhà anh em ăn hành, ổng thì sung sướng ôm gái đẹp đi tắm bùn, thôi đã vậy nó ở nhà ôm lính ổng lấy lời cho ổng biết mặt. Cũng không cần ôm, cô nàng Thùy tự ngoan ngoãn mua vé xong lại ngồi ôm tay nó chờ nảy giờ. Nó mỉm cười xoa xoa da chân mát lạnh của em ngó vô vé xem phim.

Nó gật đầu đứng dậy để cô nàng nắm tay kéo đi, tranh thủ tắt điện thoại theo thói quen, tính gọi nói xàm với ông Thông chút cơ mà giờ ưu tiên cô nàng đi chung hơn, sáng giờ đi chung nhưng cứ lơ là người ta, không phải phong cách trung trinh của nó cho lắm. Nói chuyện vài câu cũng tới giờ chiếu phim, hình như là phim bom tấn bom tạ gì đó. Phim kéo dài khoản tiếng rưỡi xong, nó dẫn cô nàng ra ăn nhẹ vài món ăn vặt rồi ra lấy xe đưa em về.

Nó bật cười xoa xoa tóc cô nàng nháy mắt.

Cô nàng vui vẻ chỉ tay vô chổ đầu hẻm, có hai ba cô gái đang dừng xe chờ, người nào người đó trắng trẻo cao ráo nhìn mát cả mắt.

Cô nàng vui vẻ trề môi, nó ra khỏi xe mở cửa, vừa thấy cô nàng nắm tay nó ra khỏi xe, ba cô gái kia mắt tròn miệng chu bắt đầu kéo Thùy lại vừa đánh mông vừa ríu rít tra hỏi ngay tại chổ. Đương nhiên nó tranh thủ ngó một lượt mấy người đẹp rồi vui vẻ ậm ợ trả lời chào hỏi qua loa chạy lên xe lái đi mất. Nay không bận nhiều việc chắc cũng ráng ở lại ngắm người đẹp tiếp.

Cũng chưa trễ lắm, nó lái xe chạy vèo lên công ty, thực ra không có việc gì trên đó, chủ yếu đem ít trái cây bánh kẹo lên gửi chị Loan và vài anh chị em thân thiết ăn lấy thảo. Nháo nào chém gió chia đồ ăn trên công ty khoản hai mươi phút nó nhìn ngó đường một chút mỉm cười bấm số cô điệu.

Nó cười cười cúp máy, cô đẹp đó giờ cấm nó qua nhà, muốn gì toàn kêu chờ cô dưới công viên. Nó nhìn ngó được một chút rồi tăng tốc, khu nhà cô đẹp hình như mới quy hoạch, đường sá còn vắng vẻ nên mới dám chạy nhanh chút. Nó dừng xe lại trên vỉa hè chờ, thấy cô đẹp đi ra nó phì cười vì cái dáng nhỏ nhỏ điệu đà, tướng đi bánh bèo không lẩn với ai được, cô mặc bộ quần áo màu hồng, chân tuy không dài nhưng da trắng bốc, tay dắt theo con chó như bông gòn, ôm theo bình nước xanh xanh vừa đi vừa nhìn ngang ngó dọc, không thấy ra dáng cô giáo chút nào.

Cô đẹp bất mãn giựt tay khỏi bàn tay tò mò của nó, gì chứ cứ gặp cô đẹp nó khoái nhất cạo cạo móng tay để chọc cô.

Nó cười cười mở cốp xe đem ra một túi đen chia phần sẵn.

Cô đẹp nghiêm mặt kéo tay nó để bịch đồ xuống đất xoay xoay người nó xem xét, mắt chớp chớp không thèm cười nửa.

Cô đẹp cười khúc khích quăng con chó bông qua người nó, xách túi đen dưới đất lên mở ra coi.

Cô đẹp trề môi đưa bình nước qua cho nó, gặp cô điệu là chắc chắn sẽ được uống nước ép, nó nghỉ 70% cơ thể cô điệu chắc toàn nước ép, công nhận cô điệu có niềm đam mê làm nước ép trái cây vô tận.

Nó tủm tỉm cười đưa bình nước lên uống, hình như mùi dưa lưới.

Nó nhanh tay kéo cô lại, gì chứ cô điệu rất nghiêm túc trong việc liên quan nước ép, để món uống ngon hơn cô sẵn sàng không tiếc công. Tay cô thơm thiệt, toàn mùi dưa lưới, chắc đang làm đồ uống bị nó kêu xuống, ngoài mùi dưa lưới thì người cô đẹp toàn mùi nước hoa, có điều hơi nhạt so với lúc đi làm, con người này thiếu nước hoa, thiếu nước ép chắc không chịu nổi.

Cô đẹp cười khúc khích rút tay nhỏ của mình khỏi tay nó cốc lên đầu cái cốp.

Nó tủm tỉm cười chụp tay cô lại, hai tay xoa xoa tay cô điệu vô lòng bàn tay, mắt chớp chớp làm mặt nịnh nọt.

Nghe xong cô đẹp phì cười, thấy không ổn liền trừng mắt, có điều mặt cô đỏ lên vì ráng nhịn cười giữ hình tượng trước mặt nó.

Cô đẹp lại rút tay cốc đầu nó, đương nhiên đang nịnh cô, đâu dám né đành cười hì hì mặt dày ngồi nói chuyện thêm một chút, thấy cô có vẻ xiu lòng nó mới dám lên xe đi. Riết sao thấy càng lúc cô điệu không thấy giống cô giáo với nó chút nào, cứ gặp riêng là thành cô gái bình thường nhỏ xíu, cũng đúng mặc đồ ở nhà nhìn nhỏ xíu thiệt, như học sinh cấp ba.

......53......

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.