62 Phần 62
Chị cười khúc khích chạy xuống lầu, nó đứng dậy ôm túi ví của chị vừa nói vừa cười đi theo chị, cô nàng này…chạy nhanh thiệt. Nó vui vẻ dừng lại ngay đầu lối xuống ngó nhìn một vòng khắp gian phòng uống trà, mùi bánh ngọt thật ngon. Nó cũng không quá gấp bước xuống bậc thang nhanh mà đi thật chậm, tay kéo lên tường tranh thủ nhìn ngắm những bức tranh ngộ nghĩnh dán, vẽ san sát nhau vì biết chắc chị Quỳnh Chi thế nào cũng đứng lại chào hỏi cô nàng Misu. Xuống tới tầng dưới tiệm bánh, nó nhanh chóng nhìn thấy chị Quỳnh Chi nổi bật hơn tất cả đang đứng giữa vòng vây của cô nàng Misu và vài bạn nhân viên. Nó thong thả tiến lại gần khẽ gật đầu xem như chào hỏi, tay cho vào túi nhìn chị Quỳnh Chi lên tiếng.
Nó phẩy tay bước ra đường, sau lưng mấy cô nàng ríu rít vây quanh chị Quỳnh Chi tranh thủ nói cười và chụp ảnh, hình như cô nàng Misu vừa le lưỡi với nó thì phải. Nó đi nhanh qua đường mở máy xe đánh lái vòng sang đường, dừng xe sát cửa tiệm bánh, nó vẫn để máy nổ bước ra ngoài đứng dựa lưng vào xe bên ghế phụ yên lặng chờ chị. Vì không phải mình Misu mà chị còn phải chụp hình cùng mấy bạn nhân viên nên chờ hơn năm phút chị mới bước ra, bên cạnh cô nàng Misu cầm theo túi bánh tiễn chị tận xe. Nhìn thấy nó cô nàng bỉu môi giơ tay chìa túi bánh cho nó.
Chị Quỳnh Chi rời tay Misu bước vào xe, nó đóng sầm cửa lại xoay người định đi vòng sang ghế lái thì nguyên thân người xinh xắn chống hông chặn đường nó, gặp người khác nó đã đâm sầm vô người cô nàng cho biết mặt.
Bộp!
Hự! Ấy không chơi đánh khách nha cô chủ.
Cô nàng đập lên ngực nó một mảnh giấy, nó giật mình chụp lấy nhìn lại, thì ra là card màu trắng in hình tiệm bánh, mặt sau in thông tin giảm giá tuy nhiên họ tên, số điện thoại đều ghi bằng tay, buồn cười nhất chổ giảm giá 10% được sửa bằng tay thành 50% bên dưới còn một chữ ký xinh xắn và từ Misu kèm theo icon >_<. Nó phì cười mân mê card thành viên trên tay khi biết card này có lẽ đặc biệt nhất nằm ngoài quy trình ở tiệm bánh của cô chủ xinh xắn, chỉnh sửa muốn nát thẻ thành viên, mỗi cô chủ mới dám làm.
“Không có chị Quỳnh Chi tui cũng không có lý do ghé đây nhé, không mê đồ ngọt”.
Cô nàng chu môi tay khoanh trước ngực xoay lưng đi, nó vừa ngơ ngác vừa buồn cười lắc đầu cầm theo chiếc card độc quyền vòng qua ghế lái, vừa vô xe chị Quỳnh Chi xòe tay cười cười, nó thản nhiên đặt card lên tay chị cho xe lăn bánh. Chị Chi chăm chú xem xét card một chút cười khúc khích phe phẩy card.
Chị trừng mắt dứ nắm đấm ra cười khúc khích, nó cũng bật cười trước vẻ mặt đáng yêu của chị vô thức sờ sờ lên má mình, cảm giác vết môi còn trơn bóng, thật không muốn lau đi, thấy hành động của nó, chị cười càng hăng.
Nó ngẩm nghĩ một chút rốt cuộc đã nhớ chổ có quán trà chanh lề đường, ở SG lúc này trà chanh vẫn chưa thịnh hành, nhưng đã có vài địa điểm bán trà chanh du nhập từ văn hóa trà chanh ngoài Bắc vào. Có vài điểm khá thu hút giới trẻ đặc biệt là dân chụp ảnh, model thường tới chơi nhưng nó không thích lắm vì vừa đông vừa không có chổ đi tè. Trước cũng tò mò theo mấy cô nàng model ra trà chanh quận một hoặc cà phê bệt chơi, vui thì có vui nhưng mệt mõi vụ đi vệ sinh, uống trà chanh là cái thứ nước dễ mắc tè nhất, quận một con trai tè đường còn khó nói chi mấy cô gái, cứ ngồi một lúc lại phải xách xe đưa từng nàng đi kiếm chổ giải quyết tâm sự, từ đó ai rủ ra trà chanh cà phê bệt ngoài quận 1 nó chia tay luôn cho khỏe thân.
Quán nằm đối diện công viên nội bộ khu phố quận ba, thường dân văn phòng và người đi thể dục, chơi thể thao hay ghé qua, đặc biệt có mấy cô nàng tập gym, yoga các kiểu tụ tập. Trời không còn sớm nhưng quán vẫn đông khách tụ tập, nó đậu xe bên công viên rồi dẫn chị qua đường, cảm giác dẫn theo cô nàng diễn viên sang đường tự nhiên thích lắm. Chị vừa đi vừa vươn vai lười biếng, tay thậm chí còn giơ lên cao khiến đường cong mềm mại đập vào mắt nó và cả khách ngồi gần đó, cô nàng này hình như quên mất hình ảnh của mình không phải người bình thường thì phải. Nó vội ho khan ôm lấy eo chị kéo vô chiếc bàn nằm gần nhất, để chị tung tăng khoe dáng kiểu này chắc mấy anh trai đi thể hình về nhào ra đem chị làm tạ để tập quá.
Chị Quỳnh Chi chớp chớp mắt xoay qua gọi trà chanh xong lại ôm tay nó hóng chuyện.
Chị cười hì hì xòe tay đưa mấy hạt hướng dương được chị tách hạt sẵn, nó vui vẻ bốc một hạt cho vào miệng thở dài.
Nó nửa cười nửa không nhìn chằm chằm chị Quỳnh Chi, cô nàng vẫn tỉnh bơ giữ bộ mặt dễ thương chăm chỉ cắn hạt hướng dương. Nhìn không ra manh mối gì nó cũng không thèm điều tra chi cho mệt, giờ còn đang ở SG với nhau không tiện, điều tra vụ án giờ mất công về chị khai cho bà cô Nguyệt thì chết, để qua tháng đưa chị đi quay phim gì đó tha hồ dụ dỗ cô nàng khai báo.
“Nhạc chuông điện thoại”
Nó nheo mắt rút điện thoại ra nhìn, là số điện thoại lạ, nó không hài lòng cho lắm vì số lạ gọi lúc này thường công việc mà nó xác định giờ này dẹp công việc qua một bên, hoặc là một ai đó nó không lưu số nghĩa là không hứng thú liên hệ.
Nó thản nhiên bấm tắt máy ngay khi chị chưa nói hết câu làm cô nàng tròn xoe mắt nhìn nó chằm chằm. Nó mỉm cười xoa tóc chị cất điện thoại vô, nhưng nhạc chuông lại vang lên, vừa định tắt nguồn luôn thì có bàn tay xinh xinh của chị Chi nắm lấy tay nó ngăn lại.
Chị Quỳnh Chi tủm tỉm cười chớp chớp mắt, nhìn dễ thương nhưng nó dám chắc bà cô đang tò mò coi nó dám nghe trước mặt chị hay không, cô nàng muốn hóng xem đêm khuya thế này em gái nào gọi nó đây mà. Nó bật cười nhéo mũi chị thản nhiên bấm loa ngoài nghe.
Nó nhìn qua chị Quỳnh Chi đang gác cằm lên vai nó hóng chuyện, chị bỉu môi khi nó cười cười ra dấu chị đoán sai người.
Nó lắp bắp khi bên kia nghe mùi thở gấp thì phải, chắc cô nàng bất mãn lắm, giờ ở gần có khi cô nàng cắn nó bằng chết.
“Cốc”
Chị Quỳnh Chi cốc lên đầu nó một cái, nấm đấm nhỏ che miệng cười khúc khích lườm lườm, nó phì cười vui vẻ tiếp tục dỏng tay nghe, bên trong điện thoại không biết cô nàng có khóc không, chỉ nghe tiếng thở hơi rõ…coi bộ Minh Anh bị nó chọc tức không ít.
Nó nheo mắt.
Tiếng Minh Anh trở nên nghiêm túc làm nó lắc đầu thở dài ngó chị Quỳnh Chi nhún vai, chị cười hì hì chu môi nói thành khẩu hình “gửi cho người ta đi”. Nó thở dài gật đầu, bà cô này đúng thật nghiêm túc chăm chỉ trong công việc, ngược hoàn toàn với nó tuy lúc bắt tay làm thì nghiêm túc nhưng vừa bỏ việc ra thái độ tưng tửng nhơi nhơi ngay, người không biết sẽ cảm giác nó chẳng chú tâm, xề xòa lơ là…tuy nhiên tính nó vậy, làm ra làm, chơi ra chơi, nó ghi note thời gian biểu một phần để nhớ, quan trọng hơn để giữ công việc không ảnh hưởng thời gian vui chơi, như nó đang đi cùng chị Quỳnh Chi nó không thích ai lôi nó vào công việc.
Nó chờ Minh Anh tắt máy rồi nhìn qua chị Quỳnh Chi vẫn giữ bộ mặt cười dễ thương nhìn nó chằm chằm khẽ nhún vai.
Cho em mượn điện thoại gửi mail cái chị đẹp!
Chị cười cười ra vẻ suy nghĩ gì đó rồi lấy điện thoại trong ví ra bỉu môi.
Chị Quỳnh Chi lườm lườm nó sau đó bấm mật khẩu mở khóa điện thoại ngay trước mặt nó, chị mở mail chỉ nó sử dụng vì trước giờ nó ngu điện thoại iphone lắm. Nhờ chị hướng dẫn nó log được mail vào tìm một số đường link đính kèm clip mẫu của team chị Soda để gửi cho Minh Anh. Đây là clip team chị Soda từng quay mẫu sản phẩm, clip quảng cáo lần này đã có team anh Dũng, ông Bảo thực hiện nhưng vẫn phải kết hợp với team chị Soda, giữa việc quay quảng cáo ngoại cảnh và quay một sản phẩm cụ thể nào đó là hai việc hoàn toàn khác chuyên môn nhau. Tổng đạo diễn cả clip là anh Dũng nhưng những thước phim đặc tả trang sức phải do team Soda chịu trách nhiệm. Công việc của team chị Soda chính là quay, chụp, thiết kế video, hình ảnh thuần túy quảng cáo như trang sức, món ăn, quần áo, giày dép, điện thoại…tóm lại là sản phẩm cụ thể nào đó cần máy quay, trang thiết bị, ánh sáng chuyên dụng, khác hoàn toàn quay ngoại cảnh hay quay người như team ông Dũng. Nó hay đùa chị Soda dành cả tuổi thanh xuân chơi với đồ vật, chẳng mấy khi được tiếp xúc con người, mà đúng chủ yếu chị làm việc trong phòng studio hoặc phim trường, xung quanh thường xuyên tối om chỉ sáng được mỗi chổ đặt sản phẩm, lâu lâu ra ngoài trời rốt cuộc cũng quay mỗi đồ vật nào đó, chẳng mấy khi cô nàng được quay con người. Nó từng nhiều lần mò vô phòng làm việc của chị Soda xem chị quay học hỏi, thật sự nể công việc của chị và sự sáng tạo không giới hạn, chỉ cần một trái cam, một giọt nước chị cũng cho ra những hình ảnh, thước phim lung linh chuyên nghiệp, việc này cả ông Dũng ông Bảo không làm được nói gì nó. Bà cô ấy hình như làm việc với đồ vật cả ngày nên tính cách hơi lập dị, hướng nội, ngoài ra do cái bệnh suốt ngày uống soda nên chết cái tên Soda luôn. Nghĩ đến đây nó rầu ghê gớm, có lẽ phong cách làm việc lơi lơi của nó làm bà cô Minh Anh thấy không an tâm lắm về nó chứ riêng trình độ quay clip quảng cáo của chị Soda thì không cần bàn cãi. Hừ để rồi coi, nó sẽ làm một cái clip kể câu chuyện trang sức của công ty bên đó thiệt xịn sò cho cô nàng biết mặt, người khác quay không à, nó đứng ngoài chỉ tay thôi, sợ quái gì hơ hơ.
Nó bật cười hung hăng nhéo nhẹ hai cái má dễ thương của chị Quỳnh Chi coi như xả cơn bực cô nàng Minh Anh. Chị đẹp cười khúc khích nhét hạt hướng dương vô mỏ nó ngồi bấm bấm điện thoại giơ ra cho nó xem.
Mon xem này!
Nó dời mắt khỏi mặt chị nhìn vô điện thoại, hình mấy cô nàng nhóm nó nằm phè phởn đắp mặt nạ, đầu mình quấn đủ thứ khăn, máy móc, kem, sữa làm đẹp các kiểu, nói chung nhìn chẳng hiểu mô tê gì.
Đang mò mẫm sờ soạn chọc ghẹo chị đẹp vui gần chết lại có chuông điện thoại, nó bực bội ngó qua điện thoại trên bàn, nhìn thấy số ông Vũ chân mày nó mới giãn ra một chút.
Nó tắt điện thoại nhìn qua chị Quỳnh Chi hỏi ý kiến vì cô nàng cũng nghe ông Vũ nói.
Nó đứng dậy vô quán tính tiền rồi trở ra kéo chị Quỳnh Chi qua xe bên kia đường trước những ánh mắt dán chặt trên người cô nàng diễn viên xinh đẹp. Cà phê nhóm nó hay coi đá banh nằm bên khu Bắc Hải quận 10, hầu như mấy quán cà phê khu này đều mở đá bóng xuyên đêm. Không khí banh bóng rộn ầm khắp hai bên đường, nó dẫn chị Quỳnh Chi vào quán trước rất nhiều con mắt tò mò chú ý, quán cũng có nhân viên nữ nó quen và vài cô gái theo người yêu, bạn bè đi coi đá banh nhưng chị đẹp hoàn toàn nổi bật, chẳng cần mặc quần ngắn hay áo dây khoe da thịt như vài cô gái nó lướt qua, chị vẫn xinh đẹp tỏa sáng mọi ánh nhìn. Cảm giác bên cạnh có một cô nàng xinh đẹp đi cùng xuyên qua bàn ghế đầy ắp người chú ý thật sự có một chút ngông trong người.
Nó nhìn theo tay cô nàng nhân viên, ba cha già đang ngồi chiễm chệ trên gần gốc cây ngay trung tâm quán, trước mặt màn hình to đùng đang chiếu bình luận trước trận. Hình như ba ổng đang gân cổ chém gió nên không để ý nó vô. Nó kéo chị chen vô bàn, mấy ổng thấy nó cũng không nói gì, đỏ mặt tía tai chém gió vụ bắt kèo chấp chiếc các kiểu. Nó không thèm để ý kéo chị ngồi xuống bên cạnh phía ông Vũ.
Nó vừa bực mình vừa buồn cười, đang nói chuyện với chị đẹp thì chớ, mấy cha già cứ ôm vai bá cổ nó chen vô loạn cả lên. Nó trừng mắt rút tờ 500 ra đập lên bàn cái bụp.
Nó vuốt mặt chị Quỳnh Chi một cái đẩy ly trà qua đưa chị.
Nó cười nịnh chị xong quay qua rút tiền ngược về, giỡn chơi hoài, tưởng nó lo chị Chi không để ý gài nó sao.
Nó nhếch môi ngó lên màn hình rồi hất mặt với ông Tiến.
Ông Vũ cười ha hả vỗ vai nó, hai ông Tiến Kiên trừng mắt nhìn nhau một chút nhếch môi.
Ổng đập bàn cái rầm, nó tủm tỉm cười nhẹ nhàng cầm tiền nó, giựt luôn tiền ông Vũ quay qua nhìn chị Quỳnh Chi.
Chị cười khúc khích xòe hai tay ra cầm lấy tiền, nó nắm tay chị xoa xoa vào nhau, chị chu môi thổi nhẹ mấy cái, người đẹp có khác, thổi hơi thôi vẫn thơm.
Bốp Bốp
Hai ông Tiến Kiên thay nhau trợn mắt đá đít nó, đương nhiên nó không thèm chấp hai cha già, vui vẻ cười nịnh với chị Quỳnh Chi đáng yêu của nó đã mới cầm tiền vuốt ve hí hửng để nhẹ lên bàn, giơ ngón cái lên quẹt một cái trên mũi xinh của chị.
Ông Vũ cầm tiền bỏ vô hộp khăn giấy để qua một bên nheo mắt nhìn nó, hai cha già kia lấy câu của ông khịa ngược lại hai thằng nó. Nó giật giật tay ổng, cha nội này ăn khích cái nổi xung gì cũng dám chơi.
Ông Vũ đỏ mặt tía tay đứng dậy đạp chân lên ghế cái rầm rút bóp lôi tiền ra đếm đếm, nhanh như một cơn gió ổng đập tiền xuống bàn cái rầm luôn.
Nó hít một hơi khí lạnh, cha nội này mới bị khích có một câu đơn giản dính kèo, bởi ta nói thiếu hơi chị Thảo chơi ngu liền. Ông Kiên cười ha hả còn ông Tiến trợn mắt nhếch môi.
Ông Vũ nhếch môi ngoắc ngoắc tay với nó.
Nó giật giật khóe miệng rút bóp ra lục lọi, đếm tới đếm lui còn được hơn triệu rưỡi, cha nội Vũ ngó vô coi tủm tỉm cười kéo cái rẹt ngăn còn lại bóp nó.
Nó trợn mắt rút 1tr5 ra liếc ổng.
Cha nội Tiến cười hề hề chen vô, ông Vũ nheo mắt gật gù.
Nó vỗ đầu ông Vũ giật bóp tiền của ổng, phải chi tiền công ty nó nhập lên file exl chị Loan rồi thì nó lấy sài thoải mái, có cái sáng giờ nó còn tiền nên làm biếng đếm nhập lên.
Nó bực mình giựt bóp ổng, cha nội đi chung team chị Oanh riết nhiễm nặng mê tín xàm. Đang tính rút tiền ổng ra thì có người giật giật áo nó, quay qua thì thấy chị Quỳnh Chi cười hì hì, nó xoa tay chị làm mặt nịnh.
Chị cười như hoa xòe ba tờ 500 ra, môi nhếch lên đáng yêu cực kỳ.
Nó nhìn chị đẹp cười suýt rớt tim ra ngoài, mặt nó hí hửng kê sát mặt chị cười hì hì để tiền nó lên lòng bàn tay chị.
Chị chu môi thổi mấy cái lên tiền, nó cười ha hả cầm tiền của chị Chi và nó xoa xoa mấy cái đứng dậy lấy đà đập cái rầm lên tiền mấy ông anh.
Có chị đẹp, ăn chắc!
Rầm!
Sao anh? Éo phải tiền mượn nha!
Nó nhếch môi quăng bóp cho ông Vũ hất mặt. Cả ba ông anh trợn mắt nhìn nhau giây lát rồi cùng giơ ngón cái về phía chị Chi.
Chị Quỳnh Chi bỉu môi thể hiện khinh thường phe ông Kiên Tiến.
Ông Vũ cười ha hả gom hết tiền trên bàn đưa chị Chi cất, hai ông kia chỉ cười cười nhếch miệng đập tay nhau cái bốp. Chị Chi còn đang xếp xếp tiền bỏ vô ví thì cả ba cha già nhìn nhau cười gian.
(Đoạn sau next trang nhé anh em)