64 Phần 64
Nó thở khó khăn run rẩy ngó qua trước mặt vị trí ông Dũng.
“Đinh Dũng – Đạo diễn”
Hai bên nó còn hai tấm bảng in hơi méo chắc vì in vội dành riêng hai chị đẹp.
“Diễn viên Quỳnh Chi”
“Ca sĩ Lê Vy”
Nó thiếu chút ngả ngửa vô ngực chị Quỳnh Chi, môi giật méo mỏ vội ngoắc ngoắc tay với bà cô Lý đang đứng gần ông Dũng, cô nàng tủm tỉm cười đi qua, nó trừng mắt kéo cô nàng gằn nhỏ giọng.
Nó lén thò tay úp tấm bảng xuống, cô nàng Lý cười khúc khích cầm lật lên bỉu môi.
Nó đưa tay với kêu gào trong vô vọng, bà cô Lý không thèm quan tâm nó nói gì quay đít đi te te chổ khác, nó mếu máo ngó xung quanh, phát hiện có hai cha nội đang cầm máy quay công ty chĩa máy về mình, một máy chĩa lấy cảnh toàn phim trường. Con mịe nó hèn gì nay cha nội Dũng tự nhiên ăn nói linh sự thảo mai gớm, thì ra có lệnh bà cô Loan quay clip nội bộ. Nó thở dài ủ rủ trong bụng, biết vậy nay đánh chết nó cũng không mò lên, bắt cha nội Tuấn ngồi diễn hoạt động công ty coi bộ ổn hơn nó. Thực ra công ty nó vẫn thường có nhân viên ghi hình lại tất cả hoạt động làm việc, tập luyện của tất cả bộ phận công ty nhất là quá trình thực hiện, sản xuất một chương trình, event hay video nào đó để làm tư liệu nội bộ và show ra cho khách hàng tham khảo, đánh giá khả năng cũng như sự chuyên nghiệp của công ty nó. Chị Quỳnh Chi, Lê Vy tò mò nhìn hai tấm bảng trước mặt nhưng chẳng thể hiện gì, thản nhiên cười nhẹ gật đầu xem như chào mọi người, hai cô nàng là người của công chúng, đương nhiên quá bình thường với vị trí như giờ, chỉ có nó với ông Dũng toàn đực rựa trước giờ thường xuyên chui rúc sau máy quay, mặt ổng tuy căn thẳng nhưng còn đỡ hơn nó, sắp té xỉu tơi nơi rồi. Chị Quỳnh Chi cười khúc khích giật giật tay nó nói nhỏ.
Nó cười mếu xoa xoa tay chị bên dưới bàn, tay còn lại lén úp tấm bảng tên xuống nhưng tiếng ho khan và ánh mắt đe dọa từ bà cô Lý bên kia nhìn nó chằm chằm, tay cô nàng đưa lên cổ cứa ngang một đường, nó đành thở dài đẩy tấm bảng về vị trí cũ. Tối qua còn mẹ vợ con rể ngọt sớt, nay bả chơi nó một cú đau thiệt, đó giờ nó sợ nhất đứng trong khung hình, người xấu chỉ thích đứng sau máy quay thôi.
“Bà được lắm bà Loan, đừng có để tui bắt được con gái bà, hừ hừ”.
Nó nghiếng răng ken két hít sâu một hơi, siếc mạnh tay…thôi được, lở rồi…có chết cũng phải hiên ngang. Nó vỗ tay mấy cái gật đầu nở nụ cười công nghiệp với mọi người.
À chào anh chị. Nay công ty cảm ơn anh chị đã đến tham gia casting clip, hy vọng mọi người cố gắng hỗ trợ công ty Mon để buổi casting thành công. Anh chị nào được chọn mong anh chị cố gắng hơn trong dự án lần này, với anh chị chưa phù hợp cũng mong anh chị không nản, công ty còn rất nhiều hoạt động, nhiều cơ hội để chúng ta hợp tác. Cảm ơn mọi người!
Bốp bốp…Tiếng vỗ tay vang lên khắp phim trường, nó gật đầu nhìn sang anh Dũng.
Nó mặc kệ ông Dũng bắt đầu buổi casting, ngồi xuống cười cười nhìn sang hai chị đẹp gật đầu.
Nói giỡn thêm vài câu với hai chị đẹp, nó quay lại tập trung cho buổi cast, kế bên nó ông Dũng ngồi sau màn hình chuyên dụng dành cho đạo diễn chăm chú chỉ huy điều hành buổi làm việc. Nói gì nói quyết định của nó vẫn là quyết định cuối cùng thông qua tư vấn đánh giá của ông Dũng nên tất cả diễn viên trước khi bắt đầu đều khá lịch sự chào cả nó. Giữa buổi cast bà cô Lý đưa vô tập hồ sơ cho nó và ông Dũng cast thêm mấy diễn viên cả nam lẫn nữ chuẩn bị profile quay clip tiếp theo cho bên khách hàng khác khiến buổi cast dài hơn dự kiến.
Kết thúc buổi cast đồng hồ cũng quá 1h trưa. Mọi người đều ra về gần hết, chỉ còn vài người team ông Dũng ở lại thu gom máy móc đèn đuốc, nó vươn vai mệt mõi ôm hồ sơ đứng dậy mỉm cười với hai chị đẹp.
Nó bỉu môi chỉ tay qua góc phòng thản nhiên nhún vai.
Ông Dũng gật đầu xách theo túi đồ đạc của ổng, dặn dò vài câu với team rồi đi cùng nó lên phòng chị Loan. Vừa vô phòng nó với ông Dũng đều bất mãn la hét chỉ trích bà cô cái tội bán đứng anh em nó bất ngờ, nếu không nể bả là sếp phó kiêm mẹ vợ tương lai 18 năm sau thì nó đã đè bả ra hút hết sữa của bả pha cà phê cho nguyên công ty uống. Họp khoản 15phút chốt lại danh sách diễn viên phụ xong nó với ông Dũng ôm vai nhau đi về, phần việc anh em nó coi như xong, việc thông báo kết quả, thỏa thuận cast-xê và hợp đồng này nọ với diễn viên sẽ do phòng chị Loan xử lý toàn bộ. Về phần anh chàng diễn viên giựt ghế của nó có đến nói vài câu lúc nghỉ giải lao mong nó thông cảm, đương nhiên nó chẳng thèm làm khó anh chàng vì chỉ là hiểu lầm nhưng thái độ và cá tính đó nó không thích lắm. Thực ra thích hay không thích việc chọn diễn viên nó hoàn toàn nghe theo ông Dũng, anh chàng không được chọn quay clip vì cả Linh Lan, Bảo Trâm đều cảm giác thoải mái và hợp hơn với hai người khác và ngoại hình cũng quá cao, già dặn so với hai cô nàng tuổi teen mới lớn, tuy nhiên anh chàng lại được chọn một vai trong clip quảng cáo tiếp theo. Ấn tượng không tốt nên nó khá thoải mái khi không chọn anh ta, còn việc anh chàng nghĩ nó loại anh chàng vì việc lúc nảy hay không…nó cũng chẳng thèm quan tâm.
Nhìn ông Dũng lái xe đi mất dạng nó mới quay trở xuống tầng hầm công ty kiếm ba người đẹp. Nhìn từ cửa nó vẫn hơi ngây ngất chưa tin lắm vào mắt mình việc ngồi cùng chổ với hai cô nàng vừa có tiếng vừa xinh đẹp rực rở thì mặt mo không lu mờ chút nào, thậm chí nó cảm giác mặt mo mới là vai chính. Không được rồi, không thể để hai chị ở gần mặt mo quá nhiều, rất gây ảnh hưởng cho hình tượng chị nữ thần trong lòng nó. Một ngày nào đó mặt mo nổi hứng trở nên dịu dàng dễ thương như phong cách chị Quỳnh Chi…nó sẽ tự hút khô máu mình tới chết mất, chỉ tưởng tượng thôi mà lạnh cả da đầu. May mà chỉ mới tưởng tượng, mặt mo vẫn là mặt mo nó biết, vừa thấy nó đã trừng mắt dậm chân nó một cái.
Bạn mệt! Bạn đói bụng. Bạn giận Monnnn!
Nó nhăn nhó ôm chân cười mếu làm mặt nình khều vai cô nàng.
Nó vừa bực mình vừa buồn cười nhìn tấm lưng ngồi thu lu quay mặt vô tường của bà cô, thôi cũng được, quay ra mất công nó phì cười. Ngó qua hai chị đẹp ngồi thích thú nhìn nó đấu khẩu với mặt mo, nó nhún vai bất lực nháy mắt, miệng nói thành khẩu hình.
Nó cười tủm tỉm đứng thẳng dậy giọng thản nhiên.
Mặt mo đứng bật dậy cười toe toét ôm tay nó nhảy tưng tưng ra vẻ hưng phấn, mặt tươi rói bao nhiêu cái sự giận của cô nàng biến mất sạch, hai con mắt to tròn lấp lánh như mấy viên há cảo.
Đi nhanh Mon! Bạn đói muốn chết nè, chị Chi, Vy đi nhanh nhanh chị ơi!
Mặt mo phẩy tay lôi nó đi khỏi phim trường, hai chị đẹp mắt tròn mắt dẹp ngơ ngác nhìn theo.
Nó vẫy vẫy tay sau lưng ra dấu hai chị đẹp đi theo nó, tầm này có trời rền sấm vang cũng không lọt nổi tai mặt mo chứ nói gì tiếng nói dịu dàng của hai chị đẹp, trong đầu mặt mo giờ chỉ toàn há cảo thôi. Vì miếng ăn mặt mo bất chấp cả mặt mũi quên sạch thề thốt các kiểu rồi. Chờ ba cô gái yên vị trên xe vui vẻ cho xe ra đường đi về quận năm. Vì đã quen biết nhau từ trước, mặt mo nói chuyện với hai chị đẹp rất vui vẻ, chủ yếu cô nàng hào hứng diễn tả há cảo sắp ăn, câu chuyện cứ xoay quanh đồ ăn ngon SG, khúc này là sở trường của cô nàng mê ăn không giới hạn. Mặt mo nhí nhảnh, vui tươi, nói chuyện rất thân thiết, tự tin…nếu cô nàng mà biến thành con trai bảo đảm nó bị cướp mất nữ thần. Suốt buổi cô nàng quấn lấy hai chị đẹp đến nổi nó bị ra rìa, chỉ làm mỗi nhiệm vụ lái xe, trả tiền. Ăn uống phủ phê bụng ai cũng căng phình trừ mặt mo, cống nạp thêm ly trà sữa và bịch bánh trán trộn to đùng mặt mo mới hài lòng đi lên phòng tha cho nó đưa hai chị đẹp về nhà nghỉ ngơi. Hai chị nghỉ ngơi là việc của hai chị, nó tắm rửa thay đồ tranh thủ thời gian chạy vèo qua quán karaoke. Hôm nay xác định qua quán cho có mặt một chút, nhờ mấy ông quản lý coi sóc công chuyện rồi về sớm đưa chị Vy đi hát. Thực ra bửa giờ mấy ổng đều gom tiền đưa qua cho bé Nị giữ, nó sẽ kiểm đếm đối chiếu khi rảnh, vừa mới tổng kiểm tra lại còn đuổi việc nhân viên cây đa cây đề, ít nhiều mọi người cũng hơi ngán, vắng mặt nó cũng không vấn đề quá lớn.
Nó đang ngồi nhâm nhi trà đá nhìn khách ra vào liên tục ở cơ sở hai thì có chuông điện thoại, là số của Minh Anh, nghĩ tới vụ cô nàng thề không việc gì gọi cho nó là heo lại buồn cười thành tiếng.
Cô nàng cười nhẹ trong điện thoại, nó lại lên tiếng giọng tủm tỉm.
Nó cúp máy đứng dậy ra xe định lấy laptop nhưng chợt nhớ ra profile diễn viên được chọn nó không giữ file trong máy, chỉ có bản giấy đã in sẳn. Nó đành gọi điện thoại chị Loan xin file nhưng chị Loan cũng không có giữ trong laptop ở nhà mà để trong máy trên công ty. Suy nghĩ chút nó đành đi vô quán nhờ Thùy dùng điện thoại cảm ứng chụp hình profile gửi Minh Anh vậy. Trong lúc cô nàng Thùy đang chụp hình giúp nó thì có tiếng tin nhắn điện thoại, do đang cầm điện thoại nên nó tiện tay bấm đọc, nếu điện thoại đang bỏ trong túi chắc nó không thèm đọc tới.
“Địa chỉ phòng trọ Minh Anh nè: số… Mon qua nghen, Minh Anh gọt trái cây chờ”.
Nó ngẩn người, cô nàng này không phải nảy giờ đang suy nghĩ cho nó qua phòng trọ hay không chứ? Nó bật cười xoay điện thoại trong tay ngó đồng hồ tính toán thời gian và đường qua nhà trọ Minh Anh, giờ còn sớm, cũng tiện đường ghé qua Minh Anh chút vẫn kịp giờ đón chị Vy đi hát. Nó xoa tóc cô nàng Thùy mỉm cười.
Nó xoa đầu cô nàng Thùy vài cái đã tay mới cầm theo profile ra xe lái qua nhà trọ Minh Anh, tới ngả tư nó tạt qua mua cơm gà cho hai cô nàng xong mới cho xe đi tiếp. Ngoài dặn hai phần cơm cho Thùy, Linh nó còn mua thêm 2 phần cơm gà cho mình và cô nàng Minh Anh. Profile nó giữ tới ba bản giống nhau do nó có cả hai phần profile khác lúc trưa in cho hai chị đẹp coi cho nên không cần ghé tiệm in ra. Chổ Minh Anh trọ nằm ở quận 10, có lẽ ở gần trung tâm tiện đi làm vì công ty Minh Anh nằm quận ba. Loay hoay đậu xe nhờ trước nhà dân, nó xách theo cơm, tài liệu đi bộ qua đường, Minh Anh đã đứng sẵn trước cổng vào khu trọ chờ nó. Cô nàng mặc đồ bộ bình thường loại vải mềm bóng màu cà phê sữa, dưới ánh đèn đường rọi trên dáng người cong vênh của cô nàng cứ như chẳng mặc gì vì rất giống màu da người. Từ bên đây đường nhìn qua nó suýt đứng tim giữa đường cười khổ, bà cô này không lẽ không biết cơ thể ma quỷ của mình rất gợi cảm hay sao, gương mặt đeo kính đầy dụ hoặc, tóc dài đen bóng xõa vai càng tăng sức gợi cảm của cô nàng lên gấp nhiều lần, chỉ cần nhìn ánh mắt của mấy ông đực rựa ngồi trong quán cà phê trước khu trọ cô nàng đủ hiểu, là nó nó cũng ngoái nhìn một cách sổ sàng như họ. Hôm trước nó dặn gì cô nàng quên mất rồi, biết mình đẹp cở này ra đường phải đeo khẩu trang chứ, cơ mà đeo khẩu trang cũng không giảm bao nhiêu sự quyến rũ, dáng người như ma quỷ kiểu này…đem tính cách bà cô Thủy đắp qua Minh Anh chắc đàn ông gặp cô nàng phải quỳ gối hết. Nhìn nó bước nhanh đứng trước mặt mình, Minh Anh mỉm cười nghiêng đầu.
Nó thở dài đẩy cô nàng đi vô cổng khu trọ, đứng một hồi mấy cha nội bên quán cà phê nhảy ra nhai đầu nó vì tội được đi cùng cô nàng cho xem. Nhìn sơ qua khu trọ Minh Anh khoản mười phòng xây thành hình chữ U, có khoản sân nhỏ ở giữa để sinh hoạt chung, phơi quần áo, có vài ghế đá, chậu hoa. Phòng bên ngoài sơn trắng, cửa toàn bộ làm bằng nhôm kính, nhìn sơ qua đúng kiểu một khu trọ bình dân nhưng không quá sập xệ như những dãy trọ khu dân lao động, ít nhất thấy khang trang, sạch sẽ hơn dãy trọ mấy thằng bạn nó, tuy nhiên vẫn không so được với phòng trọ cao cấp hơn như phòng chị Thủy hay mặt mo. Minh Anh đi trước, nó đi sau nhìn theo dáng người cô nàng, cảm giác không nghĩ đến cô nàng thích hợp ở khu trọ kiểu bình thường như vầy, ít nhất những cô gái nó biết như chị Thủy, Yến, Mimi hay mặt mo và nhiều cô nàng khác tương tự ít nhất họ đều ở trọ ở những căn phòng cao cấp hơn, tệ lắm phải tầm 3-4tr trở lên.
Cô nàng này…khá thú vị, phòng 2tr với cô nàng đã hơi mắc suy ra tầm bà cô Thủy của nó phải thuộc dạng siêu cao cấp vì phòng chị Thủy tới 6tr5, phòng chị Yến hay Mimi đều 4tr trở lên. (Thời giá 2012 đến 2014) Riêng nó đó giờ toàn ở ké, chỉ tốn 500k phụ thuê trọ với mấy thằng bạn học lâu lắm mới qua ngủ một lần thì thôi đừng bàn giá phòng mắc rẻ với nó.
Cô nàng kéo nó thiếu chút nhàu đầu vô phòng, môi cắn nhẹ cười khúc khích. Trời à giọng cười kiểu mặt này không phải lôi nó vô phòng chiếm đoạt tấm thân trung trinh nó chứ là gì, chắc phải kêu cô nàng đeo khẩu trang vô nói chuyện cho lành, gương mặt này nhìn một hồi trong phòng riêng tư kiểu này chắc rơm không cần lửa cũng bùng cháy quá.
Cô nàng bỉu môi đóng cửa lại rướn người kéo rèm, nó vội ngó sang chổ khác, dáng đẹp thì chớ còn làm mấy kiểu rướn người nhón chân, không nghĩ chuyện bậy bạ thì có lỗi với con mắt nhìn người đẹp trong sáng của nó. Phòng Minh Anh dùng giấy dán tường màu hồng pha lẫn xanh nhạt, nền gạch được trải thảm màu nâu khá sạch sẽ, có wc, chổ nấu nướng và bàn làm việc màu trắng để sát cửa sổ. Trên thảm ngồi chơi còn một chiếc bàn thấp bằng nhựa có lẽ dùng để ăn uống bày biện vài thứ linh tinh. Chỗ ngủ của Minh Anh có rèm màu hồng che lại nó cũng không tiện quan sát. Nói chung phòng được Minh Anh trang trí rất ra dáng phòng của con gái, sạch sẽ, ngăn nắp, trên tường còn treo vào giỏ hoa giả, đồng hồ, một ít móc treo quần áo hay túi xách, nón…Bàn làm việc của cô nàng có rất nhiều sách, tài liệu, vài tượng gốm nhỏ, một ít gấu bông nhỏ xíu như móc chìa khóa, lịch để bàn, đèn làm việc, khung ảnh, laptop và gương trang điểm, một ít son phấn, nước hoa, mỹ phẩm. Vì cơ thể Minh Anh khiến nó rất bực nên tâm tư đều dùng quan sát khắp căn phòng, nhìn thấy đống gấu bông hình heo xếp đầy trong góc bàn làm việc, nó hiểu sao cô nàng đem con heo ra thề rồi. Thấy ánh mắt nó nhìn đống gấu bông heo con nhỏ của mình, Minh Anh liếc nó cười khúc khích đi lại đứng che đi góc bàn làm việc, sắp xếp lại ít giấy tờ tài liệu trên bàn, xếp nhanh luôn mấy thứ linh tinh và gấu bông lên kệ.
Mon qua nhanh ghê, Minh Anh chưa dọn xong phòng nè.
Nó thoáng thấy mồ hôi chảy trên mặt cô nàng, chắc đúng là cô nàng vẫn đang dọn phòng, ánh mắt nó liền nheo lại nhìn chằm chằm cô nàng. Thấy vậy Minh Anh liền cắn môi trừng mắt quơ quơ tay che mắt nó.
Hông phải như Mon nghĩ đâu nha. Minh Anh hổng có ở dơ nghen, tại tự nhiên có Mon qua chơi, người ta dọn phòng cho đàn hoàng hơn nha.
Nó bật cười, cô nàng này thật sự rất thông minh, nhạy cảm, nó mới nghĩ chơi trong đầu cô nàng liền đoán trúng phóc ý nghĩ nghi ngờ cô nàng bên ngoài xinh đẹp nhưng chổ ở lại bừa bộn, dơ bẩn như khá nhiều câu chuyện trên mạng người ta viết. Thực ra ở sạch hay dơ với người tiếp xúc con gái quan trọng mùi như nó thì chỉ cần bước vào phòng nó liền biết đây là cô gái ra sao, mùi ám trong phòng con gái không phải cứ dọn dẹp là xóa ngay được. Phòng Minh Anh thơm, thoang thoảng mùi thơm đặc trưng của con gái, một cô gái xinh đẹp và sạch sẽ như chính vẻ bề ngoài của cô nàng.
Cô nàng cười khúc khích đi lại chổ bếp lấy khúc bánh cắn dở nằm trên dĩa chìa ra cho nó, tay còn lại cầm dĩa đu đủ và mít được cắt sẵn xếp ngay ngắn.
Nó vui vẻ cầm khúc bánh lên thản nhiên cắn một phát nhai ngon lành, vẻ mặt làm dáng thưởng thức mùi vị chổ cắn dở của Minh Anh, cô nàng có một chút ngượng ngùng giương cặp mắt xinh đẹp liếc xéo nó rồi cười khúc khích xách túi cơm quay vô bếp. Nó thoải mái ngồi xuống dựa lưng vô tường nhâm nhi bánh tét ngắm nghía phòng, chỉ có chổ ngủ cô nàng nó không quan sát được.
Cô nàng đặt mâm cơm lên bàn ngồi xuống thản nhiên vén tóc mỉm cười tiếp lời trước vẻ mặc thắc mắc của nó.
Vụ này nó cũng không biết ý kiến gì.
Nó bỉu môi trong lòng, cái dáng người kèm gương mặt này mà không muốn gây chú ý, chắc chỉ có cách lấy mền trùm kín từ đầu tới chân mới ổn.
Cô nàng cắn môi liếc nó.
Nó bật cười xúc cơm lên ăn, Minh Anh cũng ăn một miếng rồi chống cằm cắn cắn môi nhìn nó cười cười.
Cô nàng lại cắn môi đưa chiếc lưỡi ra liếm nhẹ khóe môi, nó suýt phun máu mũi kèm cơm ra dĩa, bụng rất khó chịu và bực bội cốc đầu cô nàng, vẻ mặt này không bực không được.
Nó thở dài liếc nhìn đôi mắt ra vẻ thấu hiểu của cô nàng mỉm cười đưa tay nhéo mũi cô nàng.
Cô nàng cười khúc khích liếc xéo nó đã đời mới chịu cầm muỗng lên ăn cơm, chị Quỳnh Chi lườm lườm làm dáng vẻ này thì thấy đáng yêu, còn cô nàng làm vẻ mặt này chỉ thấy máu nóng nhộn hết trong người, rất bực! Ăn được vài miếng nó thấy cô nàng vừa ăn vừa định mò mẫm sấp profile bên cạnh, nó ngẩn lên nheo mắt giựt sấp giấy khỏi tay cô nàng nhét luôn vô túi đeo hông của mình.
Cô nàng cười hì hì bỉu môi liếc xéo nó, vì mấy miếng đu đủ mà áp lực ghê gớm. Thực ra một phần vì cô nàng đẹp, phần còn lại nó cảm giác cô nàng khá thú vị khiến nó nổi hứng tò mò nên thuận miệng đề nghị ghé chơi. Ngoại hình Minh Anh rất đặc biệt thu hút nhưng tính cách ban đầu của cô nàng cảm giác rất khác, nếu ai đó nhìn vào có lẽ tính cách này bình thường như bao người nhưng với một thằng tiếp xúc nhiều phái nữ kiểu nhóm nó thì tính cách Minh Anh gây nhiều tò mò với nó, ở giữa nhiều sự đặc biệt những điều bình thường lại trở thành đặc biệt. Chợt cảm thấy cô nàng như nó và những sinh viên cùng trang lứa ngày đầu lên SG ăn học, mỗi chi phí đều cân nhắc đong đếm, lâu lâu về nhà vác theo đồ ăn. Dù những ngày làm sinh viên bình thường của nó rất ít ỏi nhưng thật đáng nhớ. Nó bật cười, đời sinh viên của nó ngắn tới đáng thương, đặt chân lên SG chẳng bao lâu nó đã đi con đường khác biệt với số đông, có lẽ ngay từ ngày đầu vì chị ấy, nó đã khác.
Câu chuyện trên bàn cơm khá buồn cười, hai đứa hai kiểu khác xa nhau, nó hở ra là tìm lời chọc ghẹo xàm xí, còn Minh Anh thì bị cái tật sơ hở là hỏi sang công việc. Nó chọc xàm Minh Anh nhanh chóng bác bỏ, Minh Anh nói công việc nó cũng gạt phắt đi, vậy mà cả buổi không gây nhau tính ra cả hai đều có sức chịu đựng hơi trâu bò. Ăn cơm xong Minh Anh ngồi xoay lưng với nó rửa chén tiện tay lau dọn khu bếp, nó ngồi rung đùi bật quạt nhâm nhi trái cây. Chọc ghẹo xàm nảy giờ hình như cô nàng quê độ dỗi nó, rửa chén im ru. Phòng yên lặng, máy quạt vù vù…nó dán mắt lên người Minh Anh thở đều.
….
Hình như có mùi hương con gái âm ấm trước mặt.
Hihi!
Nó giật mình ngẩn đầu lên, mùi hương con gái phả vào mũi là của cô nàng này, gương mặt đầy gợi cảm của Minh Anh đang kê sát nhìn nó bằng ánh mắt vui vẻ.
Cô nàng bỉu môi cười chìa khăn ướt cho nó, nhìn lại tay mình nó bật cười vì tay nó còn dính nham nhở vụng đu đủ. Nó cầm lấy khăn giấy lau tay, quẹt luôn cái mỏ, đang định giũ khăn lau mặt thì Minh Anh cười khúc khích giật khăn dơ trên tay nó rồi rút thêm cái khác đưa nó. Cô nàng vẫn ngồi chồm hỏm trước mặt nó cười vui vẻ.
Nó cầm khăn chà thiệt mạnh lên mặt mình cho đã mặt tỉnh táo rồi đứng dậy vươn vai ngó đồng hồ. Cũng sắp tới giờ về đón chị Vy đi hát, không cảm giác có người nhìn mình thì điện thoại nhắc giờ về đón chị đẹp sẽ đánh thức nó dậy.
Nó liếc sơ đống profile Minh Anh đang ôm trong ngực cứ như sợ nó đổi ý giật tài liệu đem về không cho cô nàng làm việc mà bật cười khoác túi bước ra ngoài phất tay.
Ngủ một chút nhưng lâu rồi không có cảm giác ngủ yên ngon lành tới vậy, nó vừa đi vừa xoay xoay người, bẻ cổ giãn gân cốt. Chợt cảm giác vài ánh mắt của mấy anh chàng nào đó ngồi rải rác mấy phòng khác, ngoài cổng và cả cà phê dành cho mình, nó bật cười nhẹ nhếch môi đi nhanh ra đường, nó hiểu mấy ánh mắt này, vừa bước ra từ phòng đóng kín cửa của cô nàng xinh đẹp lại còn mang dáng vẻ mệt mỏi uể oải…làm sao tránh người ta nghĩ nó vừa làm gì đó trong phòng cùng Minh Anh.
Nó nhăn mặt khổ sở khi nghe tiếng bà cô Nguyệt vang lên trong điện thoại, bà cô này tự nhiên nay cầm điện thoại chị nữ thần chi không biết.
Hứ! Thứ gì á, ê con bánh bèo. Bọn ác gọi nè.
Nay nó thành bọn ác trong mắt chị luôn rồi, tiếng bước chân và tiếng cười đùa vang lên bên kia điện thoại, giọng chị Quỳnh Chi đáng yêu của nó cười hì hì
Nó bật cười cúp máy gọi chị Vy.
Ba phần tư thanh xuân của chị chắc để dành hừ với nó. Xe lao nhanh về nhà, nó tranh thủ gọi luôn dặn nhóm chị Thủy chờ nó đón rồi cho xe thẳng về villa. Vừa vô tới sân nó thấy ông Vũ đang loay hoay thay nước hồ nó co giò đạp đít ổng cắm đầu xuống nước chạy tót vô nhà, thì ra nhà không phải mình chị Vy, chị Thảo đang đứng chỉnh sửa tóc giúp cô nàng, chị Oanh Nghi đang cắt gọt đồ ăn.
Nó chạy lại bếp kê miệng húp cái ực muôi nước lẩu chị Nghi đút cho, chép chép miệng cười.
Nó nhún vai ngó qua ông Tiến đang ngồi loay hoay sửa đèn chổ chân cầu thang, khổ thân cây đèn 18 củ của ông Vũ, sài dăm ba bửa bị mấy cô nàng đập tơi đập lui hư miết.
Chị Thảo trừng mắt nói lớn, ông Vũ ngoài sân im bặt.
Thôi tốt nhất không dính vô mấy ông bà này, nó liếc ông Tiến thầm tội nghiệp thân phận ông anh, chị Nghi đẹp nhất nhóm bình thường dịu dàng hiền khô, gặp người ngoài ăn nói nhỏ nhẹ lịch sự, mà yêu ông Tiến tự nhiên hóa sư tử, biết chửi thề, rượt đánh người đẹp miễn chê.
Nó bỉu môi không thèm để ý sắc mặt bà cô Vy chạy tót vô wc tắm ào ào, tắm sơ cho mát người chứ chiều giờ nó toàn đi chung con gái, thơm gần chết bẩn đâu mà khiếp. Sạch sẽ thơm tho nó không thèm sấy tóc đi ra vác túi chị Vy lên cổ cười hì hì.
Chị Vy đứng dậy, vừa thấy mắt nó liếc liếc nhìn xuống chân dài miên man bởi chiếc váy ngắn màu đen sexy thôi rồi của mình, chị Vy chu miệng hừ một tiếng cầm vội áo khoác bên cạnh quấn lên hông mình.
Chị Vy có tật giật mình, nó đâu nói gì đâu, đang ngắm chân đẹp chị nỡ lòng chột dạ quấn kín mít, nó đâu khó tới nổi không phân biệt quần áo đi hát hay đồ mặc ra đường bình thường. Nó kéo tay chị đi từ từ ra xe, đi chung chị nhìn cứ như kiều nữ thiếu gia dỏm, mang chi đôi giày cao dữ không biết, may đây giày diễn chứ mang giày này đi ngời ngời ngoài đường người ta nhìn dữ lắm, chút về khóc nhè than đau chân cho xem.
......64......