Trở về truyện

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES - Phần 68

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES

68 Phần 68

Nó mỉm cười vỗ vai ông Tí, tiếp xúc một chút nó cảm nhận ông anh là người khá hiền, chân chất, có thể chịu khó như cá tính đặc trưng của người miền Trung.

Chị Chanh chen lời vào, ông anh Tí gãi gãi đầu ra dấu chị Chanh đừng nói nửa, nó nhìn ông anh một lúc lâu mỉm cười.

Có người yêu rồi hả anh?

Ông anh lại gãi đầu ngập ngừng, chị Chanh cười hí hí lên tiếng.

Nhìn ông anh cười lắc lắc đầu với chị Chanh, nó không thấy mắc cười chút nào, chỉ khẽ thở dài.

Ông Tí lắc đầu cười nhẹ.

Nó thở hắt ra bật cười vỗ vai ổng, tay cầm điện thoại lên nhìn ngày tháng, ngẩm nghĩ một chút nó đoán em gái ông Tí chắc vừa thi đại học xong, thời điểm này ngày trước nó còn đang chuẩn bị lên SG nhập học.

Nó lại bật cười khi ông anh thốt câu chửi vừa bất lực vừa ẩn chứa trong đó vẻ thương em mình.

Ờ! Em hiểu rồi. Giờ tới nhập học còn hơn một tháng. Em đảm bảo chỉ cần anh trung thực, chịu khó làm việc tốt, từ tháng sau lương của anh được nhận đủ 100% sẽ đủ tiền lo em ấy đi học không cần chờ thử việc. Lương bếp coi như rất ổn so với nhân viên khác, tiền trọ quán có hỗ trợ, chi phí ăn ở đây toàn dân lao động nên cũng rẻ. Giờ anh làm ổn một hai tuần, kêu em gái anh lên đây. Em sẽ sắp xếp cho em ấy làm thêm, vừa học vừa làm. Anh thấy sao?

Ông Tí ngẩn người nhìn nó chằm chằm hồi lâu chưa trả lời mà ngó qua nhìn chị Chanh, cô nàng mỉm cười gật đầu, ông anh vịn vai nó mặt có một chút đo đỏ nổi gân xanh trên trán.

Ông anh phấn khích tay chân như không biết để vô đâu, nó mỉm cười vỗ vai ổng gật đầu.

Nó vỗ vai động viên ông Tí rồi để chị Chanh đứng dặn dò ổng còn mình thì đi ra cổng khu trọ vỗ vai ông anh trong hội anh Tám đang ngồi nhâm nhi thuốc lá trên vỉa hè.

Nó bật cười ha hả lùi xe chị Chanh ra ngoài rồi đứng dựa vào xe mình chờ chị. Cô nàng điệu đà sang chảnh đi ra đứng trước mặt nó khoanh tay nhìn nó chằm chằm nhếch môi cười.

Chị Chanh tủm tỉm cười giơ tay đấm đấm nhẹ ngực nó bỉu môi.

Nó tròn mắt nhìn chị Chanh một lúc rồi bật cười.

Làm tùy hứng thôi. Em không quan tâm lắm đúng hay nhầm người đâu, chị biết em làm gì cũng đâu để tâm kết quả đúng không?

Chị Chanh mỉm cười khoác vai nó như hai thằng đàn ông, chỉ là mùi hương từ người chị lại phản bội dáng vẻ mạnh mẽ của cô nàng.

Hì giúp người khác tốt, nhưng hông cần phung phí tiền vậy. Con người ta cở này đại gia ghê…nè nè mới quen ổng, dám bỏ tiền túi quá trời…coi chừng bị người ta lợi dụng nghen. Sao quyết định hổ trợ ổng nhanh dữ, hông cần nể người quen chị vậy đâu.

Nó thản nhiên nhéo nhẹ chiếc mũi cao của chị mỉm cười lắc đầu.

Một hơi thở hắt khỏi lồng ngực, môi nó nhếch nhẹ nhìn vào gương mặt đang nheo mắt bên cạnh, chị Chanh cong miệng cười ôm lấy cổ nó, tay chị đan vào nhau nghịch tóc trên đầu nó, mắt nhìn long lanh nhìn vào mắt nó mỉm cười.

Nó vỗ nhẹ lên eo chị nghiêm mặt có một phần bất lực dặn dò, cô nàng nháy mắt cười hì hì bỏ cổ nó ra lên xe vọt đi mất, nó lắc đầu nhìn theo dáng người chạy xe như gió lại còn không thèm đội nón bảo hiểm của chị, bà cô này chuyên gia phóng xe ào ào bất chấp, trùm leo lề vượt đèn đỏ, riết công an khu vực này có khi nhàm mặt cô nàng từ lâu, có cái bà cô rất biết tận dụng lợi thế xinh đẹp của mình để xin tha.

Cơ sở hai mấy hôm nay doanh thu cải thiện làm quản lý, nhân viên và chính nó đều khá vui vẻ, không khí càng nhiều tiếng cười đùa hơn. Cứ đà này đến cuối tháng nó chắc chắn ông Kha sẽ thưởng cho toàn bộ cơ sở và thêm bửa ăn nhậu phủ phê. Công lớn thuộc về hai bà cô lễ tân quen biết nhiều khách và mấy cô nàng nhân viên tiếp khách chuyển từ bên kia qua, tuy nó nói chuyện rất vui vẻ với mấy cô nàng nhưng ngoài hai cô gái lễ tân ra nó chẳng thân thiết hơn với cô gái nào mặc dù nếu thích nó có thể gọi bất cứ nhân viên nữ xinh đẹp nào trong quán đi chơi với mình thậm chí qua đêm. Nó chẳng ngại công việc khá nhạy cảm của các cô nàng, nó cũng không tốt lành gì, chẳng qua xung quanh nó thật sự không thiếu con gái đẹp, hơn nữa tính nó cho đến thời điểm này ai cũng biết, cái gì của nó phải là của nó, không có khái niệm thằng khác được đụng chạm vào cơ thể họ. Từ ngày theo ông Kha và làm bên ông Ben cũng rất nhiều người hiểu lầm, nói xấu, đồn đoán mật báo với chị và mấy cô nàng nhóm nó kiểu nó đi chơi gái, massa, thư giản, thác loạn với gái gọi các kiểu nhưng chẳng ai thèm tin nói nặng nói nhẹ, Chị thậm chí chẳng thèm ghen tuông…vì Chị hiểu nó, Chị hiểu chuyện cũng như chị Tiên đối với ông Kha, đàn ông ra ngoài làm việc các cô ấy tự biết phân nặng nhẹ, hơn nữa môi trường nhà Chị khá đặc biệt nên ảnh hưởng rất nhiều đến cách nhìn nhận việc này hay không muốn nói thoáng hơn người khác.

Thực ra doanh thu làm ăn của ông Kha có phần giảm hơn trước cũng vì từ ngày quen chị Tiên ổng điều chỉnh mức độ tiếp khách nhạy cảm của nhân viên quán, tóm lại đang dần chuyển hình thức làm ăn sang làm “sạch” hơn, hạn chế tối đa việc một lúc nào đó dính đến pháp luật, nói theo chị Thủy hôm trước…tệp khách hàng bên quán của ông Kha đã khác rất nhiều, ngay cả phong cách trang trí, ánh sáng cũng tươi tắn hơn, mức độ tiếp khách đã không còn nhạy cảm như xưa. Nó biết nhiều quán nhân viên tiếp khách thác loạn, ăn chơi không giới hạn, từ a-z…nhóm ông Kha càng hiểu một khi làm sạch hơn có nghĩa khó cạnh tranh hơn, tuy nhiên chị Thủy nói nó biết tệp khách hàng từ từ sẽ ổn. Đàn ông mà, khi gặp đúng người, xác định được tương lai…tự nhiên họ trở nên “hèn” hơn khi ra ngoài xã hội, ông Kha và cả ông Thông đều đang dần dần điều chỉnh công việc làm ăn của mình, ít nhất mấy ổng đang nghĩ cho người sẽ làm vợ mình hơn, nghĩ cho gia đình tương lai.

Nó nghĩ đến những việc này là vì vừa qua cơ sở hai đã phải điều nhóm ông Tám lên giải quyết một xích mích ồn ào giữa khách và nhân viên nữ. Khách uống say có hành động quá mức với ba cô nàng nhân viên tiếp khách nên xảy ra va chạm, lứa nhân viên mới này của ông Kha tuyển chỉ dừng lại ở việc cùng ngồi chơi ăn uống hát hò với khách, đụng chạm một ít ngoài da như khoác vai, nắm tay, ôm eo…mấy cha khách này lại sờ vào cả ngực mấy cô nàng, còn ép mấy cô nàng chơi đồ quậy tới z tại quán, hỏi sao không có va chạm. Làm sạch hơn không có nghĩa mấy cha ỷ là khách nhậu say xỉn vô máu lên não muốn làm gì thì làm, ở đây thì chơi theo luật ở đây, quán ông Kha vẫn là quán của những anh em dân xã hội, muốn gây chuyện trước hết phải nhìn chủ quán là ai đã. Trong lúc ông Nam và nhóm ông Tám xử lý nhóm khách thì nó phải méo mặt ngồi xoa dịu ba cô nàng xinh đẹp thiếu chút vác guốc đánh khách dưới phòng nhân viên nữ. Ông Nam,mấy cô nàng còn bình thường, xui cái gặp nó mấy bà cô phải nói là ăn vạ, nhõng nhẻo, mắng nhiếc nó cả buổi mới vừa lòng hả dạ, nó vừa bực mình vừa buồn cười hứa hẹn thề thốt chừng nào rảnh dẫn mấy bà đi ăn bù mới chịu vui vẻ tiếp tục lên phòng mới tiếp khách. Nó thở dài uể oải ra sảnh ngồi bóp bóp đầu, đối phó với khách quậy coi bộ dễ thở hơn mấy bà cô vịt…à không ba cặp chân này vừa đẹp vừa dài, không sài từ vịt củ lùn được, thực ra nếu mấy nàng là nhân viên tiếp khách kiểu thác loạn như xưa nó chẳng cưng chiều họ như giờ chứ ở đó mà nhỏng nhẽo ăn vạ.

Ngồi chém gió, thi thoảng giải quyết xem xét ít việc hồi lâu ngó qua đồng hồ nó tắc lưỡi rời khỏi quán chạy xe qua chổ Minh Anh và mặt mo. Phòng làm việc vẫn sáng đèn, mấy cô nàng vẫn đang cặm cụi mỗi người một việc làm cho xong trang phục, phụ kiện. Nhìn Minh Anh đang xoay người mặc thử một bộ váy trước gương, nó bỉu môi khinh khỉn mặc dù ngắm cô nàng đã mắt đó nhưng dáng cô nàng gợi cảm, ma quỷ hơn xa bé Linh Lan, đưa cô nàng thử váy cũng vô ích, chỉ bổ mắt nó chứ không có ích lợi so sánh thiết thực cho công việc.

Đẹp hông Mon?

Minh Anh xoay nhẹ một vòng chớp mắt chờ câu trả lời, nó gật đầu.

Cô nàng cong môi lên lắc đầu.

Nó thản nhiên quăng lại một câu rồi bước ra ngoài mặc cho Minh Anh cong môi lên bất mãn, sau lưng mặt mo vội kéo Minh Anh lại nói gì đó, nó chẳng quan tâm. Làm như nó không biết gì, ngồi nhìn một chút nó biết tiến độ tới đâu, thêm ngày mai chắc chắn sẽ chuẩn bị xong quần áo phụ kiện ổn để quay clip, ít nhất đủ cho ngày thứ 4. Nảy giờ kêu về cô nàng không chịu, nó quyết định dùng quyền lực cho team giải tán luôn, không để Minh Anh cơ hội phản kháng. Ngồi chờ khoản mười phút hơn Minh Anh mặc lại trang phục công sở ra tới, mặt cô nàng có vẻ hậm hực lắm, không nói không rằng không thèm vịn tay nó mà tự leo lên xe. Cũng nhờ cô nàng dỗi không vịn lên xe thành ra tự nhiên nó được sờ eo cô nàng, không nhanh tay giữ lại có người suýt bật ngửa ra đường. Buồn cười lắm rồi nhưng nó vẫn cố nhịn cho xe chạy đi, rít ga một phát cô nàng buộc phải ôm lấy vai nó, đi mô tô ngồi một bên không vịn là biết kết quả liền.

Hứ! Cười hoài tin Minh Anh đi bộ về hông?

Cô nàng đánh vai nó dấm dẳng, giọng coi bộ quê xệ lắm, nó nhịn cười, giọng điệu này hình như của mặt mo hay sài.

Nó phì cười khẽ liếc cô nàng qua gương chiếu hậu phải, bắt gặp gương mặt xụ như con nít của Minh Anh càng khiến bụng nó vui vẻ.

Nó bật cười mặc kệ cô nàng nhéo vai nó không thương tiếc tăng tốc xe, chắc làm mặt xụ giận dỗi hơi mất hình tượng nên cô nàng im ru suốt đoạn đường còn lại, vừa xuống xe không thèm ngó chào nó một tiếng chỉ điệu đà dậm chân chạy vô nhà. Chờ Minh Anh chắc chắn an toàn sau cửa phòng nó mới lắc đầu cho xe trở lại đón mặt mo.

Làm gì làm bên cạnh mặt mo vẫn nhiều màu sắc hơn cô nàng không hợp dáng vẻ tươi vui như Minh Anh, cô bạn này thú vị nhưng mang cảm giác cao ngạo, trưởng thành nghiêm túc quá, suốt ngày công việc nhức cả đầu. Người nghiêm túc trong công việc như cô nàng không hợp lắm với tên lười biếng như nó.

Mon! Bạn mệt!

Mặt mo xụ mặt leo lên xe, ngồi chưa ấm chổ đã kê mặt lên vai nó cong môi nói lớn, nó lắc đầu phì cười.

Mấy món này đơn giản, khu nhà mặt mo buổi tối trước cổng trường người ta bán đầy đồ ăn vặt. Nó cho xe chạy thẳng về nhà mặt mo rồi hai đứa đi bộ ra chổ ăn. Trời khuya, phố vắng xe nhưng trên đường khá nhộn nhịp người qua kẻ lại ăn uống nói cười vì thời tiết mát mẻ. Nó chẳng hỏi về công việc, cả buổi nhìn mặt mo làm việc nó hiểu, mặt mo không phải Minh Anh và nó càng không thích gây áp lực cho mặt mo khi cô nàng đang cần thư giản sau giờ làm.

Mặt mo chop chép miệng cười hì hì, nó lắc đầu.

Cô nàng le lưỡi vỗ vai nó ra vẻ chủ cả hả hê lắm, nó cười vui vẻ nhéo cái bụng thon không biết no là gì của mặt mo. Vẫn thích vẻ đẹp của mặt mo hơn, còn Minh Anh…cảm giác nhìn cô nàng thật sự chỉ toàn ý nghĩ đen tối, bực gần chết. Bực Minh Anh, cười nói với mặt mo nhưng trong điện thoại đang có một chút phiền, hay nói đúng hơn trong điện thoại có tin nhắn khiến nó khó nghĩ từ lúc đưa Minh Anh về.

“Rose muốn hát! Không gặp không về!”

Biết trước nó xuất hiện trở lại cô nàng sẽ không để nó yên nhưng cái gì mà không gặp không về, làm như phim tình cảm không bằng. Nó bực mình phì cười lắc đầu ngó đồng hồ, giờ này còn đòi hát hò mới dở hơi tập bơi. Định hôm nay về nhà ngủ giờ không được rồi. Biết cô nàng sẽ chờ mình nên nó không gấp, cũng vì biết cô nàng nhất định chờ nó càng không thể không đến. Đưa mặt mo lên tận phòng an ổn nó thở dài phóng xe đến quán của Rose. Bảng hiệu nép mình trên tường đã tắt đèn, nhưng dù đèn có sáng thì nhìn chẳng có gì đặc biệt, trông chẳng khác một tấm biển quảng cáo thông cống hoặc bán đất nền trên mảng tường cũ. Đây là dấu hiệu quán không nhận khách nữa, nhưng không có nghĩa khách đang ở quán sẽ về. Tiếng đàn hát nho nhỏ vẫn len qua khe cửa. Nó nhún vai cười bất lực khi thấy Rose đang ngồi vắt vẻo trên mặt bàn cao của quầy bar mỉm cười nhìn nó.

Hôm nay cô nàng vẫn xinh đẹp như cũ, chiếc quần jean bụi bặm chẳng giấu nổi độ dài miên man của cặp chân đắc giá, eo nhỏ vừa đủ làm say mê bao kẻ lỡ sa vào vòng eo ấy, người Rose như ly rượu vang nồng nàng bởi chiếc áo da đỏ sậm, hình xăm trên khuôn ngực cô nàng như đang cử động mơn trớn nước da trắng đã ngã hồng bởi men rượu hoặc bởi ánh đèn nâu đỏ trên tường. Tóc cô nàng như những con sóng màu máu phủ dài trên vai, bờ môi đỏ sậm nhếch nhẹ nụ cười…nếu là người thích nét đẹp trong sáng, dịu dàng chắc khó tiếp nhận nét đẹp này…chỉ có kẻ lập dị mới nhận ra Rose xinh đẹp nhường nào. Rose là hiện thân của một ly Blood and sand nồng nàng dữ dội nhưng lại mang trong người vẻ say đắm ngọt ngào của những giọt máu hoa hồng kỳ lạ. Rose từng nói Blood and sand của người ta pha bằng nước cam, Blood and sand của Rose lại mang chủ đạo của hoa hồng, dâu tây và cả loại rượu Rose thích nhất Kahlúa Midnight. Thích gặp Rose cũng vì thứ máu hoa hồng đặc biệt, sợ gặp Rose lại vì sẽ say, lần đầu tiếp xúc Rose người ta sẽ nhìn cô nàng bằng ánh mắt e ngại…nhưng nó chưa thấy ai gần Rose mà chẳng say…chẳng ai có thể vững lòng trước sự quyến rũ kỳ diệu tự những ly rượu qua tay cô nàng và cả từ cơ thể Rose, cá tính Rose. Là trai hay là gái đều có điểm chung ấy, không thể cưỡng lại sức hút của cô nàng, thứ tính cách của máu và cát, hoang dại và sang trọng…một thứ cân bằng kỳ lạ trong dáng hình cô gái trẻ. Haha nói trẻ nhưng vẫn hơn tuổi nó.

Rose nhìn thẳng vào mắt nó, ánh nhìn như chỉ toàn màu đen, nó thản nhiên cười.

Cô nàng giơ ngón tay lên lắc nhẹ trước mũi nó mỉm cười cao ngạo, nó chỉ biết nhún vai cười…máu hoa hồng làm gì dễ dàng có được, một sự trừng phạt nhỏ vì đã để cô nàng đợi lâu. Rose xoay người co đôi chân dài khêu khích của mình như con rắn cuộn người vào quầy, nó thở mạnh nhảy lên ghế cao xoay một vòng gác một tay lên bàn hướng mắt vào trong.

Nay không phải chủ nhật sao hát khuya vậy?

Leng keng…một viên đá vuông xoay tròn trong ly, dòng rượu màu nâu sậm tan vào đá, vài tia rượu li ti quyện vào không gian.

Nay sinh nhật một bạn trong nhóm. Midnight first, please!

Cạch!

Ly rượu còn dang dở vết son môi màu đỏ sậm trượt vào tay, nó thản nhiên đưa lên miệng nhấm một ngụm rồi gật gù quay lại nhìn Rose, so với nhưng kẻ xa lạ đàn hát bên trong, nó vẫn thích ngắm vũ điệu của Rose hơn.

Rose bật cười đổ một ít rượu vào tay vẩy nhẹ vào người nó.

Làm gì đó!

Nó nheo mắt nghiêng đầu qua né, rượu li ti không bám vào mặt nhưng bắn dính lên khắp người, Rose bỉu môi.

Nó bực mình bật cười, mắt vẫn không rời khỏi dáng người hoang dại của cô nàng đang tung hứng ly rượu trên tay.

Cạch!

Cạch!

Ly Coffee Mocha Mezal mix tùm lum của Rose đặt trước mặt nó như lời báo hiệu cho vũ điệu đã kết thúc. Ngắm cô nàng bao lần vẫn không thấy chán, chỉ là hơi cụt hứng vì không có giọt máu hoa hồng nào, chẳng có nụ hôn…có lẽ cô nàng thật lòng muốn trừng phạt nó. Biết trong đầu nó nghĩ gì, Rose nhếch môi cười chỉ tay lên lầu, nó nhún vai cầm theo ly rượu nhảy xuống ghế lủi thủi lên cầu thang. Nó vẫn thích ngồi quầy hơn, nhưng hôm nay Rose nói muốn hát nên nó cũng chẳng thấy lạ khi Rose kêu nó lên lầu. Bàn cũ nằm ngay góc phòng, ở đây có thể nhìn trọn không gian quán qua khe hở giữa những thanh gỗ dọc lan can, ngược lại bên dưới gian phòng dành cho hát hò nhìn lên sẽ không nhìn thấy bàn của nó. Rose vẫn thích tiếp nó ở đây hơn quầy bar bởi sau lưng ghế dài chính là cửa phòng, hay nói đúng hơn là căn gác nhỏ dành riêng cho cô nàng nghỉ ngơi tại quán. Nó ngồi phịch xuống ghế đưa tay nghịch chiếc dreamcatcher bằng gỗ, dây thừng và lông chim treo trên cửa, căn gác dường như giấu mình sau tường gỗ, nếu không phải người quen biết Rose có lẽ không ai biết có cửa phòng và dreamcatcher là cách duy nhất mở được cửa bước vào thế giới riêng của cô chủ quán. Nhấm một ngụm rượu đắng nồng nhưng chẳng mấy ngọt, nó thở dài ấm ức vì khó uống, chắc do không có máu hoa hồng, ly rượu chẳng ngon gì cả.

Rẹt rẹt…

Tiếng sột soạt của ai đó đang chỉnh lại mic vang lên, nó thở nhẹ chống tay lên chân ngẩn đầu nhìn xuống bục sân khấu nhỏ. Rose đang chuẩn bị hát, cô nàng không phải ca sĩ, nhưng giọng hát chẳng kém bao người. Nó lại nhấm một ly rượu như để lấy tinh thần chờ nghe và ngắm Rose hát, nó không thể không để tâm bởi khi Rose nói Rose muốn hát nghĩa là nó phải ngồi nhìn và nghe Rose hát, nó mà thờ ơ để mặc Rose hát gì thì hát đồng nghĩa với sự trừng phạt. Với kiểu người lập dị như cô nàng, hoặc nên biến mất trốn như nó hoặc đừng làm cô nàng nổi giận.

And what if I never kiss your lips again
Or feel the touch of your sweet embrace
How would I ever go on
Without you there ́s no place to belong

……..

Until the day I let you go
Until we say our next hello
It ́s not good-bye
́Til I see you again
I ́ll be right here rememberin ́ when
And if time is on our side
There ́ll be no tears to cry
On down the road
There is one thing I can ́t deny
It ́s not good-bye

………

“Haizz…sao lại hát bài này chứ”.

Nó bật cười ngã người ra ghế, rượu cay nồng thấm vào tận tim…Rose thật biết cách trừng phạt người khác. Đã từng có người cũng hát bài này…có lẽ giọng ca không hay bằng Rose, nhưng vẫn làm nó nhớ đến da diết. Hình như…một ly rượu là không đủ.

Cạch…

Như nó muốn, một ly thủy tinh đầy rượu đặt xuống bàn, bàn tay thon chi chít hình xăm ký tự không rõ nghĩa nhẹ nhàng đổ thêm rượu vào ly của nó. Môi thơm hé nở nụ cười, hình như trong mắt cô nàng có lẫn hơi sương.

Khóc à?

Nó liếc nhẹ mắt Rose thản nhiên đưa tu một ngụm lớn như để dằn xuống những cơn sóng trong lòng, rượu đắng…cà phê cũng đắng nhưng nó chẳng biến sắc, mắt trở nên hờ hững đến chính mình có thể nhận ra. Mùi hương hoa hồng phả nhẹ vào bên cạnh, hơi ấm từ cô nàng đã uống nhiều rượu chạm vào vai, chạm vào tay…mềm mại…ngọt như mật hoa hồng.

Nó bật cười đung đưa ly rượu trên môi, Rose chẳng nói gì, chỉ có tiếng cười nhẹ. Cô nàng im lặng dựa vào vai nó, chân dài bắt chéo kiêu kỳ…tay Rose nhẹ nhàng cầm lấy ly rượu trên tay nó uống cạn.

Rose nhún vai cười ngẩn đôi mắt nâu đen nhìn vào nó, đôi mắt vẫn ẩn chứa sương mờ…tưởng chừng chỉ thêm thứ gì đó chạm vào…nước mắt sẽ rơi. Rose rút thuốc lá từ chiếc hộp màu đen đeo bên hông ra, điếu thuốc màu đen đưa lên miệng châm lửa, khói trắng phả nhẹ từ đôi môi màu máu của cô nàng khiến vị rượu càng nồng đến cay mắt.

Rose cười khúc khích đưa thuốc lên miệng nó…ngậm điếu thuốc đen tuyền trên môi, cảm nhận vị đắng, vị cay nồng từ thứ thuốc lá nặng mùi rượu…nó khẽ nhếch môi hít một hơi thật sâu thật dài tưởng chừng muốn khói thuốc ấy ngập tràn lồng ngực mà chẳng cần thở ra. Chỉ là làm gì có ai chết đi bằng cách này, nó đành thở mạnh, dòng khói trắng phả vào không khí…bờ môi màu máu của Rose như được ẩn vào làn khói ấy. Khói tan dần…bờ môi đỏ của Rose hiện ra trước mắt, chỉ là nụ cười ấy tuy đẹp nhưng khiến người nhìn buồn đến lạ, bởi khói từ người nó đã làm giọt nước lăn dài khỏi khóe mi cô nàng. Nó mỉm cười dùng ngón tay áp vào má Rose, ngón cái dịu dàng khẽ lau đi vệt nước long lanh ấy.

Rose cong môi cắn nhẹ lên ngón tay nó, mặt vẫn áp vào bàn tay xơ cứng của nó rồi giành lấy thuốc lá đưa lên miệng, chỉ vài giọt nước mắt…vậy mà lau hoài không khô…Có lẽ trong số những cô gái mà nó biết, Rose là người không phải mạnh mẽ nhất, cô nàng chỉ hơi lập dị, khi buồn và khóc cũng lập dị, mặt vẫn thản nhiên cười, tỉnh rụi nhưng nước mắt thì cứ rơi.

Rose bỉu môi cười rót thêm rượu vào ly đưa lên môi uống một ngụm rồi chuyển sang nó, cô nàng pha sẵn phải nói nguyên bình cooctail món nó thích, hoàn toàn phá hỏng quy tắc chính cô nàng đặt ra cho nó, cooctail rượu chỉ được thưởng thức một ly duy nhất trong cùng thời điểm. Nó rất tuân thủ, ai cũng tuân thủ kể cả Rose, chỉ là khi có Chị của nó quy tắc gì cũng bị phá hư, Chị toàn đòi Rose cho uống ly to, uống thứ cooctail dành cho con gái hết ly này tới ly khác, không bao giờ chịu uống một ly.

Nó bật cười…cũng không tin lắm lời cô nàng nói, cái gì mà có thể lên giường với bất cứ ai, ít nhất từ khi Chị cho nó quen biết Rose, chưa thấy cô nàng dễ trong chuyện đó kể cả lúc say.

Rose đã rất hy vọng Matt sẽ là người kiềm chế được cá tính Rose, giống Phương làm với Mon đó. Thực sự rất thất vọng về anh ta…Tại sao anh ta lại ngoại tình trước Rose chứ, đó phải là việc của Rose…thật khó chịu!

Cô nàng bỉu môi ngốn lấy ngụm rượu cứ như rượu là thịt người, không phải chất lỏng. Nói cô nàng lập dị đâu sai, đến cả việc ngoại tình cô nàng cũng muốn mình là người làm việc đó trước.

Rose cúi đầu khẽ đưa tai vén tóc lên, vành tai nhỏ hôm nay không đeo chiếc khuyên nào, nhưng có một vết rách trên vành tai của Rose dường như đang ửng lên màu đỏ trong mắt nó.

Nó giơ ngón cái lên cười cười, cô nàng híp mắt nhếch môi chỉ vào vành tai có vết rách.

Xoảng!

Tiếng ly vỡ vang lên, những mảnh thủy tinh văng đầy trên đất…tay nó run bần bật nổi cả gân xanh, mặc kệ dòng rượu mát lạnh văng đầy chân, chảy đầy tay nhưng vẫn không làm nó dịu đi chút nào, mắt nó long lên sòng sọc nhìn vết rách trên vành tai Rose. Chỉ là chẳng ai biết, mọi người bên dưới vẫn say sưa đàn hát, tiếng trống, tiếng ghi-ta, tiếng gõ trên mặt bàn càng khiến tiếng vỡ từ ly rượu như tan vào không khí. Rose mỉm cười nhìn nó chằm chằm, tay Rose đan vào tay nó lắc nhẹ đầu.

Nó cúi đầu chạm vào vết rách trên vành tai Rose, đây là do Matt đánh cô nàng, khuyên tai đã làm rách khiến lổ trên cùng ở vành tai có lẽ không còn xỏ chiếc khuyên tai nào được…Chỉ là có ánh mắt chăm chú nhìn nó, môi Rose nhếch lên nở rộ nụ cười có một chút tinh nghịch, Rose khẽ nhe răng cắn lên vai nó, bàn tay thơm nồng hương rượu kéo lấy nó rời mắt khỏi vết rách tai cô nàng để nhìn vào mắt nhau.

Nó nhăn nhó lảng tránh ánh mắt nguy hiểm của cô nàng, chỉ là cằm nó bị Rose khóa chặt, cô nàng cười cười bỉu môi.

Nó thở dài cúi đầu ủ rũ, chỉ là hai bàn tay của Rose đã áp chặt hai bên má không cho nó gục đầu, chỉ còn cách đối mặt với ánh mắt cô nàng, môi Rose như hoa hồng hé nở nụ cười chiến thắng.

Rose nhếch môi cười đấm mạnh vào ngực nó, mắt Rose long lanh như ngấn nước nhìn nó thật sâu.

Có giọt nước lại lăn dài trên gương mặt xinh đẹp thản nhiên của Rose, khóe môi Rose chẳng khóc mà có ý cười, vẫn bình tĩnh thì thầm đối mặt nó. Có một chút thở dài trong lòng, nó xoay người lại dịu dàng lau đi giọt nước trong suốt ấy mỉm cười lắc đầu.

Rose trừng mắt với nó, âm thanh thản nhiên không một chút ái ngại về vấn đề nhạy cảm, nó cốc đầu cô nàng trừng mắt lại.

Nó còn chưa nói hết câu, trong lúc nó nói cô nàng đã với tay cầm bình lên tu một ngụm…để rồi hung hăng dùng bờ môi màu máu còn vương những giọt cà phê rượu cay cay, đắng nghét nhưng thơm nồng ấy đặt lên môi nó nụ hôn. Đầu nó nổ oành cảm giác say, nửa muốn đáp lại, nửa thấy bực mình vì Rose không thèm nói lý gì nữa. Nhưng…nó chẳng có cơ hội phân vân, càng không thể nghĩ nhiều, môi nó nóng ran ngập tràn mùi rượu quyện vào vị ngọt từ môi Rose, làm gì có ai cưỡng lại sức hút của Rose, cô gái lập dị đặc biệt…Không phải lần đầu hôn Rose, nụ hôn chạm môi những lần Rose cao hứng cũng chỉ thoáng qua…nhưng nụ hôn này rất khác, là lần đầu tiên nó chạm vào khuyên bạc lành lạnh trên lưỡi Rose…vì đây cũng là lần đầu Rose hé môi đưa chiếc lưỡi mềm mại ấy vào bên trong cuốn lấy nó. Không cho nó phản kháng, không cho nó nói lời nào, Rose bật dậy ghì lấy nó, cả người Rose như ngồi lên người nó, bất chấp xung quanh, bất chấp có ai đó đang ngó lên góc này hay không.

Rời môi nó ra, Rose mỉm cười đưa chiếc lưỡi đỏ như màu máu liếm nhẹ bờ môi mình, chiếc khuyên bạc như lóe sáng dưới ánh đèn màu đen đỏ trong đêm.

Rose ngồi hẳn lên người nó, hai chân kẹp lấy hông nó như muốn khóa chặt không cho nó vùng ra chạy thoát, Rose vòng tay kéo nhẹ thứ gì đó sau lưng…để rồi khi Rose buông tay ra khẽ ưỡn người, chiếc áo da màu nâu đỏ từ từ rời khỏi bầu ngực cao ngạo, ngọn đèn màu nâu đỏ nhạt nhoa chẳng che mờ đi được làn da trắng mịn như cánh hoa hồng, chiếc dreamcatcher ôm lấy giữa khe ngực Rose chảy dài xuống bụng như đang phập phồng trước gió theo từng nhịp thở của cả hai. Nó gần như nín thở bởi tuyệt tác tự nhiên kèm theo hình cô gái ôm nâng niu dreamcatcher hiện lên rõ ràng trước mắt, những sợi lông chim ôm lấy vòng eo thon nhỏ, chiếc bụng phẳng lỳ phập phồng nhấp nhô…hai điểm nhỏ trên bờ ngực tròn như khẽ run nhẹ bởi hơi thở nó phả vào. Rose nở nụ cười như đóa hoa hồng rực rỡ trong góc tối, tay Rose cầm bình xoay người đổ ra ly nhỏ còn lại trên bàn, nó khẽ liếc xuyên qua giữa tay và bờ eo trần trụi của Rose nhìn xuống dưới gian phòng rồi mỉm cười lắc đầu trước sự bá đạo của Rose, giờ có ai ngó lên đây, chắc gì Rose đã dừng việc này lại. Rose đưa ly rượu màu đen đỏ ra trước miệng nó rồi nhếch môi, nó như kẻ say ngậm lấy vành ly, Rose nhẹ nhàng đổ rượu vào miệng nó. Chợt chiếc bình thủy tinh nhỏ không biết từ bao giờ nằm trên tay Rose, máu hoa hồng đặc sệt càng thâm thẫm bởi ánh đèn tối mờ trong đêm. Rose mở nắp bình, môi nở nụ cười quyến rũ…vệt máu hoa hồng chảy nhẹ trên bờ môi cong màu máu ấy, chẳng phải một giọt như bao lần, dòng máu hoa hồng của Rose chảy khỏi môi cô nàng, nhẹ nhàng rơi vào bầu ngực trái như sợi tơ nhỏ, tuy mong manh tưởng chừng không tồn tại nhưng thủy chung vẫn kéo dài nối bờ môi Rose với bầu ngực mình chẳng có dấu hiệu đứt gãy.

Rose nở nụ cười đổ tất cả máu hoa hồng còn lại trong bình lên bờ ngực trần trụi mình, có giọt nước mắt đồng thời lăn khỏi mi Rose, nhưng ánh mắt ấy vẫn trong sáng đến lạ, không một chút dao động, nó thấy sự kiên định từ cách Rose nhìn nó. Rồi nó đưa tay dịu dàng lau đi giọt nước mắt ấy mỉm cười.

Rose bật cười cuối người ghì lấy đầu nó áp vào môi mình, Rose hoang dại nhưng lại dịu dàng đến lạ, không hừng hực như lửa, không cuồng nhiệt đến điên loạn hư hỏng…mà dịu dàng mơn trớn bờ môi nó, ep ấp như nụ hoa hồng dần hé nở áp chậm vào môi nó. Môi nó ngọt liệm…thơm ngát hương hoa hồng…rượu cay đắng quyện vào vị ngọt ấy khiến nó chỉ biết thở nhẹ thật nhẹ, nó sợ thở mạnh vị ngọt ấy sẽ tan vào hư vô. Rose nắm lấy cổ áo kéo nó dậy, chiếc lưỡi vẫn không rời môi nó, cuộn lấy như muốn tất cả máu hoa hồng trên môi Rose tan vào nó. Người như nó làm gì vượt nổi sự dụ hoặc từ cơ thể Rose, nó ôm ghì lấy cơ thể Rose, say sưa ngấu nghiếng bờ môi mềm thơm màu máu ấy…bất chấp bên dưới có người…nó cũng chẳng thèm quan tâm. Người như nó còn gì để ngại…

......68......

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.