Trở về truyện

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES - Phần 66

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES

66 Phần 66


“Mát quá…mềm quá…đã quá đi”. Nó chỉ biết nổ đùng mấy từ vớ vẩn trong đầu khi chị Vy chẳng cho nó nói hết câu cầm lấy tay nó đặt lên đùi mình, môi thơm hé nở nụ cười dịu dàng, có chút hồng dâng lên nơi cổ chị.

Chị bỉu môi cười khúc khích giương mắt đẹp nhìn lên chân mình, tay nó như đang mân mê, vuốt ve làn da mềm thơm mát của chị.

Nó cười hì hì kê mặt vào trêu chị thôi, làm sao dám sờ mông chị…nó biết giới hạn trêu đùa mà, chứ chị có cho chắc nó cũng dám sờ…à không…chắc chắn không dám, nó thề!

Ngồi lâu cũng mỏi mông thiệt, nệm ghế hơi cứng. Tuy nhiên da chân chị mát, mềm mịn và thơm quá, vừa nói chuyện vừa xoa bóp, nhâm nhi nước quên cả thời gian hình như hôm nay chân chị đẹp hơn bởi chiếc váy ngắn trên người, nếu không phải chị Thủy gọi cùng lúc bên dưới gian phòng khách đã ngừng trò chuyện đàn hát chuẩn bị về, có khi nó chẳng thèm rời tay khỏi chân cô nàng ca sĩ trẻ. Nó dẫn chị xuống lầu khẽ liếc lên camera ngay quầy vẫy tay chào Rose, tính tiền xong hai chị em vui vẻ bước khỏi quán, nay đi với chị Vy nó nhớ trả tiền chứ đi một mình có khi nó tiếp tục “quên” như thường lệ. Không trách nó hay “quên” trả tiền Rose được, ai kêu cô nàng toàn đích thân pha mấy món ngoài menu, công thức lại theo cảm hứng…nhân viên làm gì biết nhập vô máy món nào để tính tiền nó. Cho đến giờ nó không biết nên gọi quán của Rose là quán kiểu gì, không phải bar, chẳng phải cà phê, càng không giống quán nước, club hay thể loại gì…phong cách cứ ngoại lai chẳng xếp rõ ràng vào đâu…rất lập dị y như cô chủ.

Rời khỏi quán, chị Vy tản bộ chậm hết mức có thể như tận dụng khoản thời gian riêng còn lại cùng nó. Chỉ là đường ra xe không quá xa, rốt cuộc vẫn phải lên xe qua quán đón chị Thủy và mọi người.

“Ơ sao kêu bí mật mà?”

Nó bỉu môi rút bàn tay bị chị gạt khỏi chân đẹp của mình, nảy giờ lái xe bằng một tay cũng mỏi chứ đùa.

Vừa lái xe vừa chọc ghẹo người đẹp còn gì thích bằng, may mà đường khuya vắng mới dám nghịch, gặp đường đông chắc chị có cho sờ chổ khác hấp dẫn hơn cũng không sờ được. Qua tới quán bar đã thấy chị Thủy và chị Yến ngồi chờ ngoài quán cà phê, nó thắng xe cái kịt trước mặt hai người đẹp bóp còi ting ting. Vừa lên xe chị Thủy đã bóp lấy cổ nó trừng mắt.

Nó cười cười chỉ tay qua bên cạnh, chị Vy giơ nắm tay đấm lên vai nó.

Đón được Mimi xong nó quay xe trở về căn cứ. Vào tới sân đã thấy đèn đuốc, loa nhạc, đồ ăn bày đầy bên cạnh hồ bơi, thậm chí ông Vũ không biết xách đâu về cái máy chiếu đang cãi nhau um sùm với mấy cô gái đòi mở clip gái xinh hay trai 6 múi. Nhóm nó vừa vô đến sân đã bị mấy kẻ ác ở nhà tập kích quăng sạch xuống hồ, chị Vy đặc biệt được hai ông Kiên Tiến vác nhảy xuống nước mặc kệ trên người vẫn đang mặc đồ diễn. Có mỗi mình nó thoát vì đang mang đến 4-5 túi xách trên người, tay còn cầm điện thoại của chị Thủy, chị Vy, bởi ta nói ga-lăng cũng có lợi ích. Nói chung không cần phải xô, tự nó bay xuống nước để đỡ chị Vy lên đi thay đồ, mặc đồ diễn tuy nhìn chị quyến rũ thật đó, nhưng hóng chị mặc đồ bơi hấp dẫn hơn. Đáng tiếc mộng tưởng không thành hiện thực, mấy cô nàng chỉ mặc quần ngắn, áo thun nhỏ hở bụng hoặc áo dây kiểu con gái ở nhà bình thường. Cả chị Quỳnh Chi của nó cũng chỉ mặc jean đen, áo thun trắng không tay, hở bụng làm nó buồn héo queo. Đưa chị Vy vô thay đồ xong, chị Quỳnh Chi nhảy tưng tưng lại cạnh nó ôm lấy tay kéo nó vào phòng khách.

Mặc nó trêu chọc chị vẫn vừa lườm vừa lôi bằng được nó vô phòng khách, tưởng chỉ phòng khách thôi cô nàng lôi nó vô thẳng phòng mình. Nó vội ôm tay che lấy ngực khi thấy chị đóng cửa, bên trong wc tiếng động thay quần áo của chị Vy nó nghe rõ ràng lắm.

Chị xụ mặt dễ thương, nó tủm tỉm cười lén nhìn rồi nghiêm mặt thở dài ngồi phịch xuống giường giơ tay ra.

Cô nàng ngượng quá hóa rồ giơ nắm tay lao vào định đấm nó thật, đương nhiên nó cười ha hả nhảy tránh, chị vừa cười vừa rượt nó mấy vòng trong phòng, cửa wc mở ra, chị Vy vừa xuất hiện nó liền nháy mắt cười trong khi tay vẫn đỡ hai cánh tay nhỏ xinh của chị Chi.

Hai chị đẹp mãnh liệt quá, nó tê rần cả người, đầu bù tóc rối, áo quần suýt tí rách te tua. Chị Chi lườm nó như muốn lườm chết nó thì thôi, còn bà cô Vy đá đá lên mông nó, “chuy-sâm” công nhận mệt thiệt, nó thở phì phò nhìn hai chị đẹp khoe dáng đứng bên cạnh cũng đang thở phập phồng chổ cần phập phồng, đã mệt còn suýt trào máu mũi, còn ai khổ bằng nó không.

Chị Chi giơ chiếc chân trần trắng hồng dẫm lên mông nó thêm một cái mới xoay người đi lại mở tủ lấy gì đó, tính ngó lên nhìn nhưng cặp chân trần miên man của chị Vy vẫn thu hút nó hơn. Chị Quỳnh Chi lên tiếng.

Cho Mon này này…

Cô nàng quay lại cười tươi ôm theo một ống hình trụ tròn dài khoản gần một mét màu xanh đen bóng loáng, đầu nó nhớ ra gì đó nhìn liền sáng rỡ con mắt, cái này nó biết.

Nó bật dậy lao đến sờ sờ, vuốt vuốt lớp da lán mịn như da chị Vy, cảm giác trơn trơn, dính dính thơm mùi da mới khiến nó suýt ôm lấy cạ cạ đầu mình vào.

Nó khẽ quay lại nhìn cô nàng sau lưng, chị Vy mỉm cười gật đầu, nhìn lại gương mặt dễ thương của chị Quỳnh Chi cũng dịu dàng nhìn nó bằng ánh mắt biết cười…

Nó cười ha hả giang tay nhảy đến ra vẻ ôm hai cô nàng, thực ra nó đâu dám, tầm này ôm bộ đồ câu cá mới vẫn thích hơn. Nó sờ soạn, vuốt ve dọc thân ngoài hộp đồ câu làm bằng da còn nham nhở hơn sờ chân chị Vy, nó ngồi phịch xuống xoay hộp đồ câu vòng vòng xem xét, hít hà như trẻ con được đồ chơi mới.

Chị Vy hứ một tiếng đá đít nó một cái xoay đi mở thêm đèn còn chị Chi ngồi xổm xuống nghiêng đầu nhìn nó cười khúc khích. Nó làm mặt nịnh vuốt má chị mấy cái rồi hạ tay vuốt ve bộ đồ câu tìm khóa. Đồ mới có khác, tiếng dây kéo nghe cũng sướng tay lẫn tai. Nó không đam mê và cũng không rành đồ câu cá, nhưng khi nắm chiếc cần màu xanh đen lên cảm giác rất đã, rất chắc tay. Nó hết mò mẫn cần đến máy câu, dây câu quên cả thời gian, bao nhiêu hí hửng lộ hết ra mặt, mang tiếng câu ké đồ mấy cha nội kia bao lâu nay giờ đã có bộ câu riêng để dằn mặt mấy ổng. Hai chị đẹp tươi cười ngồi bên cạnh cũng tò mò sờ sờ lên bộ đồ câu.

Chị Quỳnh Chi xoay xoay máy câu cười tươi.

Nó quay qua hỏi chị Vy, cô nàng bỉu môi gật đầu.

Nó bật cười quay qua nhìn chị Chi giương đôi mắt dễ thương không thèm quan tâm lời chị Vy nói, nó cốc đầu chị một cái.

Cô nàng cười khúc khích vui vẻ, nó nheo mắt nhìn chị chằm chằm, lại liếc xuống cần câu trên tay.

Nó vội vàng ôm lấy hộp đồ câu ôm luôn cánh tay chị Chi vừa định cầm bộ đồ câu cá đem cho người khác xoa xoa làm mặt nịnh, chị cốc đầu nó cười hì hì.

Rầm!

Cửa phòng ông Vũ cõng ông Tiến đạp tung cửa phòng, ông Vũ cầm ly rượu còn ông Tiến lêu nghêu tay cầm rượu tay cầm súng bắn nước cười ha hả. Nó vừa bực mình vừa buồn cười liếc hai ông anh mắc dịch, dám phá không khí nó đang “chuy-sâm” với hai chị đẹp.

Đâu đưa tau coi coi.

Ông Vũ hất ông Tiến xuống đi lại cầm cần câu lên coi, ông Tiến xịt xịt nhẹ nước lên hai chị đẹp rồi ghé mắt nhìn qua cần câu mặc kệ hai chị đẹp đấm đá.

Nó chột dạ đá ông Tiến một cái kéo ông Vũ chụm đầu lại hỏi.

Cái này…nguyên bộ câu này mắc không anh?

Ông Vũ thản nhiên tủm tỉm cười cười.

Nó hít một hơi khí lạnh, đó giờ nó vẫn nghĩ cầu câu chắc tầm trên dưới 500k là quá lắm rồi, còn đây…hai bà cô này dám mua bộ cần câu hơn chục triệu.

Tiếng chị Chi lí nhí sau lưng, nó nuốt ực một cái khó khăn quay lại, cũng định cốc đầu chị vì cái tội phung phí thì ánh mắt long lanh, chiếc môi mím mím, má hồng da trắng mi dài của chị dễ thương vô cùng làm nó lại xiu lòng thở dài thả tay ra nhéo nhẹ mũi chị.

Chị Chi lại làm mặt dễ thương lắc lắc đầu, nó chỉ đành mỉm cười xoa tóc chị, trong bụng thầm nghiến răng trèo trẹo chửi mười tám đời cha già Kiên phá của.

Hai bà cô tròn xoe đỏ mặt, hai ông anh trợn trừng hít hà giơ ngón cái lên gật gật đầu, mặt nó đắc ý nhếch lên trời…

Bốp!

Nó ôm con mắt bị chị Chi bất ngờ đấm một cú nổ đom đóm quẹt mũi đang chảy máu à không chảy nước mũi co giò chạy như bay ra ngoài, hai ông anh cũng la thảm ôm đầu cong đít chạy theo. Sau lưng hai chị đẹp người cầm súng người ôm hộp đồ câu rượt theo.

“Thôi chết mợ rồi! Chọc hơi căng, nay tới chị Chi dịu dàng dễ thương mà cũng đấm nó thiếu chút lọt con mắt ra ngoài.”

Cả ba…à không tính thêm ông Kiên ngơ ngác chưa biết vụ gì đã bị hai chị đẹp không biết nói sao làm nguyên đám con gái giận dữ hò hét rượt tụi nó chạy gần chết. Tiếng cười tiếng la hét hòa vào tiếng nhạc ầm vang căn villa. Cũng không có gì để nhớ thêm, bởi ăn chơi quên lối về và toàn uống và uống đến nổi đứa nào cũng say sấp mặt. Hôm nay nó khá vui, vì tiễn hai chị đẹp về HN nó phá lệ uống thả cửa cho đến khi nó và tất cả mọi người đều nằm lăn ra đất kẻ ói người nôn rồi ngủ cong đít quên trời quên đất.

Sáng!

Nhạc chuông báo thức nhẹ vang, nó mở mắt ra với tay tắt tiếng điện thoại. Đầu có một chút ngơ ngác như ai gõ trống bên trong, cổ họng khô rát, người mõi như đeo ngàn cân. Nó dùng tay trái vỗ mạnh đầu giúp mình nhanh tỉnh táo. Phải mất một lúc lâu cánh tay phải nó mới cảm nhận được còn dính liền cơ thể. Cảm giác mềm mại ấm nóng truyền vào cánh tay, bàn tay và cả ngực mình…nó cúi đầu nhìn xuống bên cạnh mình, gương mặt cô gái hiện ra đằng sau những sợi tóc phủ kín mặt…khiến nó suýt ngừng tim toát mồ hôi trán ấp úng cả buổi không thể khép miệng lại. Người đang ôm lấy nó ngủ say sưa là người nó chẳng bao giờ dám nghĩ đến, càng không tưởng tượng hơn khi tay nó đang ôm lấy tấm lưng trần nhẵn nhụi và bầu ngực cô ấy chẳng có mảnh vải nào ngăn lấy sự mềm mại ấm nồng dán chặt vào người nó. Nếu không phải miệng nó đau rát khóe môi nó đã nghĩ mình đang mơ.

“Chết tui rồi! Hậu quả nghiêm trọng cmnr”.

Nó thở dài tự dùng tay trái tát mạnh vào mặt mình, cô ấy hình như chưa tỉnh lại…khẽ rút nhẹ tay mình khỏi người cô nàng, nó ngẩn đầu dậy thở phào nhẹ nhõm…vì cô ấy vẫn chưa tỉnh và vì bên cạnh cô nàng còn một dáng người mềm mại khác đang ngủ say sưa, phía cạnh giường bên trái nó còn một cô nàng khác thở đều nửa trên giường nửa trên ghế sô-pha được kéo sát cạnh giường.

“Haizz lẽ ra sô pha phải là của mình chứ”

Nó lắc đầu cười khổ xoa xoa lấy khóe môi đau rát đứng dậy leo khỏi giường như kẻ thủ ác sợ nạn nhân bắt gặp. Nhẹ nhàng nhặt chiếc áo nhỏ dưới sàn che đi bầu ngực căng phập phồng theo nhịp thở của cô nàng lại, thật không đủ dũng khí kéo chiếc mền đang che đi nửa cơ thể từ eo trở xuống của cô nàng, cũng chẳng dám kéo mền khỏi hai cơ thể mềm mại cùng nằm chung phòng ra để chắc chắn rằng đêm qua đã không xảy ra chuyện gì quá sức tưởng tượng. Nó thở hắt ra rón rén bước khỏi phòng, mém đạp phải chân một cô nàng khác. Mặc dù đầu hơi bối rối nhưng nó vẫn phì cười nhẹ khi nhìn thấy khá nhiều cơ thể nằm ngủ say sưa khắp phòng khách. Hình như đêm qua mọi người chỉ một số ít vô được phòng, phần còn lại chỉ lếch tới phòng khách là rụng nụ. Bằng một cách phi thường nào đó, nó nằm trong số ít người lọt tới trong phòng gần phòng khách nhất. Chắc là không xảy ra chuyện hoang đường gì đâu, tới ông Vũ ông Tiến và Mimi nhậu kinh khủng nhất lếch tới phòng khách là gục thì nó làm gì còn sức để…mà thôi thật không dám nghĩ đến. Không biết ông Kiên ngủ phòng nào, nó nhìn quanh kiểm đếm số người, trừ ba cô nàng trong phòng, vợ chồng ông Kiên thì đủ mặt hết, không ai rớt lại ngoài sân. Nó chỉ man mán nhớ được trước khi cảm thấy sụp nguồn nó với mấy ông anh đã ráng lùa mấy cô gái vào nhà, nói đúng hơn cả nhóm ráng hết sức dìu nhau lăn lê bò lếch cho được vô tới ít nhất phòng khách để ngủ. Nó chỉ nhớ đến đó, còn khúc sau hoàn toàn không thể nhớ ra, đi còn không nổi nói gì chuyện khác.

“Phù! Lần sau không nên uống nhiều nửa, say chẳng tốt xíu nào, cảm giác thật kinh khủng”.

Nó thở dài bước nhẹ né qua vài cơ thể xinh đẹp đi thẳng ra sân nhảy ùm xuống hồ. Nước mát lạnh xua đi những mệt mõi trong người, men rượu say mèm sót lại trong người cũng tan biến vào làn nước. Nó quẫy mạnh vài cái rồi cứ vậy mà nằm trôi nổi bồng bềnh úp mặt vào nước hồ bơi, đầu chợt có suy nghĩ giá như cứ vầy mà ngừng thở luôn thì hay. Nhưng làm sao nó chịu nổi sự kinh khủng khó chịu của việc ngừng thở dưới nước, miệng vẫn đau, mắt vẫn cay và cơ thể nó vẫn thèm khát không khí…nó đành ngẩn đầu dậy bơi vào bờ nằm vật ra thành hồ. Mặc kệ nắng sớm chiếu vào mặt, mặc kệ nửa người còn dưới nước, nó giang tay ra nhắm mắt nằm đó cố nghĩ về đêm qua…hay là cố quên đi những gì vừa xảy ra…bực mình quá đi!

……….

Chẳng biết nó nằm đó bao lâu, chợt có bóng mát từ dáng người con gái phủ lên mặt nó che đi ánh nắng, khói trắng bao lấy tầm mắt…bàn tay cô nàng cầm điếu thuốc vừa châm đưa vào bờ môi thô ráp còn đau nhói của nó, rồi một cái nhéo nhẹ đặt lên má nó, nụ cười hé mở như lời thì thầm mang theo mùi hương ngọt ngào bên tai.

Chào buổi sáng! Mon!

Nó mỉm cười đưa tay xoa lấy mái tóc mềm, vuốt ve gương mặt có làn da mềm mại trắng hồng.

Chị mỉm cười vén tóc mái nó sang một bên nhìn nó bằng ánh mắt dịu dàng nhưng tinh nghịch. Nó mỉm cười.

Chị Quỳnh Chi dịu dàng gật đầu, tay vẫn vuốt ve mặt nó rồi chuyển dần xuống chạm lên môi, chị bóp nhẹ mỏ nó mỉm cười rồi ánh mắt lại trở nên vẻ lườm dễ thương hằng ngày.

Nó thở dài đung đưa chân dưới nước nhâm nhi thuốc lá, bà cô Chi muốn độc chết nó hay sao tự nhiên nay sáng sớm tài lanh đốt thuốc bắt nó hút chào buổi sáng. Hút thuốc thì ít, than ngắn thở dài thì nhiều, sau này tốt nhất không bia rượu tới bến gì sấc, không biết bến người ta sao chứ riêng nó chưa tới bến đã gây hậu quả nghiêm trọng, dẹp không thèm nghĩ nửa, binh đến tướng ngăn nước lên đắp bờ sau. Chỉ là ngủ với con gái ở trần thôi mà, sỉn muốn chết sức đâu làm chuyện xấu, nó vô tội…hoàn toàn vô tội.

“Đùng…ào…”

Nó nhảy phốc xuống hồ quẫy thêm vài vòng giãn gân cốt rồi mò vô phòng rón rén lấy quần áo đồ đạc chạy qua phòng khác tắm, tầm này gây tiếng động ngay phòng đó không ổn chút nào. Khổ quá đi, biết là sỉn không có sức làm chuyện xấu nhưng 1% khả năng vẫn thấy bất an. Tắm rửa vệ sinh cá nhân quần áo chỉnh chu xong nó vào phòng hai chị đẹp rinh hành lý đồ đạc ra xe. Mọi người đều ngủ say sưa không hay biết gì, tới chị Thủy bình thường nó thức lục đục sẽ thức nói vài câu thì nay bà cô cong mỏ ngủ không biết gì vì đêm qua chị nhậu tới mềm người, không thèm sử dụng mẹo hay thủ thuật nào để tỉnh rượu như ngày thường đi làm. Hai chị đẹp mặc quần jean áo thun đơn giản, mặt tuy còn vươn dư âm bia rượu đêm qua nhưng vẫn xinh tươi nhẹ nhàng đi ra xe. Hai cô nàng chỉ về HN, sắp tới sẽ đi ra đi vào thường xuyên, chưa kể mối quan hệ với nhóm nó thời gian này đã khác trước nên chẳng ai quan trọng tiểu tiết có người này người nọ đưa tiễn các kiểu, đơn giản giống như bạn thân tới nhà chơi, chơi đã tự về. Có lời chia tay chân gì thì đêm qua nhậu banh xác nguyên đám với nhau là đủ. Thiệt ra muốn trách mấy thanh niên không dậy đưa chị đẹp ra sân bay cho vui cũng không trách nổi, tới thứ dữ như ông Vũ, Mimi, chị Thủy còn gãy cánh nói gì người khác, chị Chi chi Vy coi thức nổi đi về chứ bên trong còn yếu lắm. Nhìn hai cô gái mặt ngoài tươi xinh nhưng vừa lên xe đã ôm nhau héo queo như lá chuối khô nó phì cười nhéo mỏ hai cô nàng, môi chị nào cũng chảy dài dễ thương gần chết.

Nó gật gù phì cười giơ tay kéo con mắt đẹp nhắm tịt của chị Vy lên, cô nàng chẳng còn sức mà lườm nó để mặt nó nghịch hai mi mắt mình.

Chị Quỳnh Chi vuốt tóc chị Vy hé môi cắn nhẹ ngón tay nó đang tính mò mẫm nghịch mắt mình.

Nào không nghịch chị nhớ. Chị chẳng ăn nổi luôn Mon này, vẫn say trong người ý.

Nó mỉm cười bóp bóp chiếc môi đáng yêu của chị ngó sang đồng hồ ngẫm nghĩ một chút lại lên tiếng.

Cho xe chầm chậm lên đường, nó mở điện thoại gọi về nhà.

Nó cười vui vẻ cúp máy cho xe đi qua quán cà phê cóc gần trường học bé Xíu. Quán này nó với chú hay chị thường ghé uống cà phê sáng, đọc báo mấy bửa tiện đường đưa bé Xíu đi học. Quán nằm ngả tư đường ít xe cộ qua lại, vỉa hè rộng có cây xanh tán dày rất thoáng mát.

Chị chủ cười tươi rói xách tờ báo bóng đá đem ra đưa nó, liếc hai chị đẹp một chút trở vô pha nước, nói chung bà chị ngoài quen chị của nó ra thì cũng quen luôn việc mấy cô nàng xinh đẹp thường đi chung với nó. Đã cố tình ngồi ghế gỗ nhỏ sát lề đường, không thèm vô trong quán nhưng hai bà cô vẫn xui xị mặt dựa vô nhau mắt nhắm mắt mở. Nó chọc ghẹo một hồi không ai thèm hứng thú phản ứng lại thành ra đâm chán mở báo ra đọc mặc kệ hai cô nàng làm trò mệt mỏi tội nghiệp, kiếm chuyện để nó chăm sóc chứ thương tiếc gì. Than mệt nhưng hai ly sữa cạn veo, lại còn hút rột rột xin thêm ly nửa.

Đọc nát tờ báo khoản hon nửa tiếng chú Ba chở theo bé Xíu ra tới, cô bé thắt bím tóc xinh xắn chạy tưng tưng ôm theo hộp đựng canh quen thuộc.

Hai chị đẹp bị cô bé nhảy qua tò mò nhìn ngó ngoan ngoãn thưa đành phải bỏ cái vẻ mệt mõi tươi cười xoa đầu bé Xíu.

Hai chị nhìn nhau liếc nó cười gượng, nó lắc đầu tỏ vẻ bất lực, hai cô nàng đành gật đầu với chú Ba.

Nó kéo vai chú Ba ngồi xuống rồi quay qua kéo bím tóc bé Xíu đang tò mò ôm tay chị Quỳnh Chi.

Nè Xíu uống trà sữa gì vô mua đi. Trả tiền cà phê dùm anh luôn.

Vừa nói nó vừa cười cười nhét vô tay bé Xíu 500k lén nháy nháy mắt. Cô bé mở tròn cặp mắt tuổi teen cười hì hì ôm cổ hun cái chụt lên má nó.

Chú Ba trừng mắt lên tiếng, nó bật cười đẩy cô bé nhanh chạy đi mất công bị phát hiện nó lén cho tiền cô bé, hiểu ý bé Xíu lén le lưỡi giấu tiền chạy tung tăng qua tiệm trà sữa. Cả bốn người lớn đều đồng loại cười vui vẻ.

Chú Ba vẫn dáng vẻ thật thà nhiệt tình mở hộp đựng canh ra đẩy về phía hai chị, một phần đưa qua nó.

Nó bật cười liếc qua thấy hai chị đẹp ngồi ngẩn người ra cứ như trong hai phần canh nóng có con gì thú vị lắm.

Hai chú cháu nhìn hai cô nàng chằm chằm làm hai chị buộc phải ngoan ngoãn cùng nhau cầm muỗng múc canh húp, nó thậm chí còn giám sát mấy cô nàng phải ăn cả đồ ăn trong canh, thực ra có chú Ba ngồi chung chứ chỉ có mình nó bảo đảm hai cô nàng giở trò nũng nịu con nít liền. Nó tủm tỉm cười húp mấy muổng canh của mình cười cười nhìn bé Xíu đang nhún nhảy ôm ly trà sữa to đùng trở về.

Nó bật cười vuốt ve hai bím tóc của bé Xíu, cô bé nhí nhảnh ngồi ngay trên chân nó vừa ôm ly trà sữa vừa tò tò nhìn hai chị đẹp.

Cô bé nhảy tưng tưng qua ngồi giữa hai chị đẹp, ba cô gái ríu rít vui vẻ nói chuyện, chụp hình tự sướng các kiểu. Nó cười cười nhớ ra gì đó quay qua nói với chú Ba.

Nó mỉm cười nhìn ra con vespa cổ màu trắng nhỏ xíu, đây là chiếc xe chị đi ra gặp nó hồi trước, coi như chỉ đi một lần lúc đó nhưng thật đáng nhớ, dù sao vẫn là lần đầu tiên nó gặp chị ấy trong vai “chị”. Xe này xe mượn bạn anh Phong, đã đời chị dùng tuyệt chiêu xin xỏ kiểu gì người ta cho luôn chiếc xe. Ở nhà sử dụng rất ít nhưng chú Ba đến giờ vẫn thường xuyên đem ra tiệm chăm sóc, bảo dưỡng.

Nó với chú Ba nói chuyện linh tinh thêm chút, chờ hai chị đẹp ăn xong cũng vừa tới giờ bé Xíu đi học. Chú Ba gom hộp không chở theo bé Xíu chào tụi nó đi. Nhìn chú Ba chạy con xe trắng nhỏ xíu phun khói trắng nó cũng bật cười vui vẻ, chị Quỳnh Chi kê miệng lên vai nó nói nhỏ.

Nó bật cười quay qua vui vẻ nhìn chị Quỳnh Chi.

Chị Vy xụ mặt nhéo nhéo làm nó phì cười xoa xoa bàn tay cô nàng.

Chị Vy lườm lườm nhéo nó mấy cái rồi phì cười vui vẻ, tự nhiên nói chuyện chén canh giải rượu trở thành ngồi thuyết minh quảng cáo An Giang, hai cô nàng seach đủ thứ đặc sản các kiểu tò mò hỏi nó thiếu chút quên thời gian. Mệt thì mệt, giỡn thì giỡn rốt cuộc vẫn phải đưa hai chị ra sân bay đúng giờ. Do cái tội mê chơi nhây nhớt ở quán cà phê nên vừa vô đến cửa cân hành lý xong xuôi đã có loa thông báo vào trong lên máy bay. Nó gà mấy vụ này nên không giúp gì được hai cô nàng, toàn mấy cô nàng tự hoàn thành thủ tục.

Nó bật cười giơ hai tay chụp vào khoản không, hai cô nàng này né nhanh như thỏ, dù gì cũng thân thiết suốt hai tuần, ôm một cái cũng ki bo với nó.

“Uổng công tui cưng chiều hai chị”

Nó hậm hực thu tay về nhìn theo hai dáng người xinh đẹp đẩy xe valli đứng trong hàng chờ vào cửa. Không phải lần đầu ra sân bay tiễn người khác, chỉ là lần này nhẹ nhàng, bình thường chẳng nặng lòng như vài lần trước. Tự nhiên nhìn chiếc máy bay nào đó vừa cất cánh, lại nghĩ về một cô gái ở xa…em là người nó tiễn mà phải đứng từ xa và lần duy đứng từ xa ấy lại là lần nặng lòng nhất khiến nó ghét cay ghét đắng những chuyến bay. Giá mà ngày đó nó là chính nó của hôm nay, là nó sống với tâm thế ngay lúc này…có lẽ sẽ không làm em đau đến vậy.

“Cô gái à! Em phải sống tốt…phải nhanh quên anh đi. Không đáng đâu”.

Khi chiếc máy bay màu xanh khuất xa khỏi tầm mắt, nó cho tay vào túi quần siếc chặt khẽ lắc đầu cười nhẹ, chỉ còn bầu trời mây trắng nhẹ bay, vệt khói dài như ai đó đang vẽ lên mây trời. Chợt có làn môi thơm chạm vào bên má, mùi tóc nhẹ phủ lên vai, có dáng người mềm nép vào lồng ngực nó.

Nó bật cười khi môi trơn mềm của chị như tô vẽ vết son trên mặt nó, mùi thơm tỏa ra từ người chị làm nó vô thức rút tay khỏi túi vòng lấy bờ eo thon ấy rồi siếc nhẹ. Giọng chị dịu dàng thì thầm bên tai.

Nó ngẩn cười nhìn cô nàng kẹp mỏ nó lại hung hăng lườm bằng dáng vẻ đáng yêu rồi xoay người chạy như bay tay ôm lấy gương mặt hình như ửng đỏ. Nó bật cười bắt tay thành loa hét lớn.

Bà cô này…còn say hay sao tự nhiên bạo dạn dữ. Nó cười ha hả thu tay lại nhìn theo dáng người xinh đẹp khuất sau cửa kính, Hà Nội à…thật đáng mong chờ. Nó nhếch môi quay người đi ra bãi xe, sân bay không thiếu con gái đẹp, nhưng nó chẳng thèm nhìn, có người hứa hẹn…tâm trạng hí hửng suýt bay lên mây làm gì ngó ngàng người khác.

......66......

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.