70 Phần 70
Chương 72
Tút tút…
Nó tắt điện thoại nhảy khỏi xe nói một tiếng với cô chủ quán cà phê để gửi xe rồi vác theo túi đeo nhìn ngó xung quanh cho chắc chắn không ai là sinh viên quen mặt nhìn thấy nó rồi thản nhiên bước xuống đường. Lội bộ khoản năm mười phút ra khỏi đường nội bộ, xe cộ đông đúc hơn cũng là lúc nó nhìn thấy khá nhiều bóng áo trắng cười nói trên đường. Vì sân bãi đậu xe trường khá nhỏ nên bộ phận nhiều sinh viên thường sẽ gửi xe ở các điểm giữ xe, quán xá gần trường cho nên việc nó lội bộ đi học chẳng ai thấy lạ, nếu có việc gì đi chung bạn bè nó sẽ mượn xe cũ của cô chủ quán chổ nó gửi xe đi. Từ ngày lên quận 5 đi học đến giờ, bạn bè trong lớp vẫn tưởng con tay ga saphia là xe nó, mọi người vẫn biết nó chỉ là một sinh viên bình thường, xe lúc có lúc không. Cuốc bộ thêm một đoạn có tiếng kêu tên nó trong góc quán nước mía, thằng bạn đang đứng vẫy vẫy nhiệt tình. Nó cười cười ra dấu đã nghe rồi bước qua đường.
Nó bật cười đá đít thằng bạn đang cười tủm tỉm trêu tức, nó thản nhiên đi vô quán, trong quán ngồi hai ba nhóm khác nhau, có cả mấy đứa lớp kỹ thuật cùng khóa và cô nàng Kim Anh coi như hoa khôi lớp đó ngồi kế anh chàng lớn tuổi nhưng học chung lớp cô nàng. Theo cách hiểu nào đó của mấy đứa bạn, đó là người chiến thắng trong cuộc tình tay ba giữa nó, Kim Anh và anh chàng tên Khoa. Nó quen cô nàng trong thời điểm cả trường đi học quân sự, theo cách nhìn từ mọi người thì phong cách đối xử với con gái của nó rất dễ gây hiểu lầm nó đang thích và theo đuổi người ta. Rất nhiều người đều nghĩ rằng nó thích Kim Anh và đã thất bại trong cuộc đua giành người đẹp với anh chàng Khoa, lý do nếu nhìn từ phía nó thực ra nó chẳng để cô nàng vào mắt bởi không kể việc thời điểm ấy nó có Chị bên cạnh, đem bất kỳ một cô nàng nào trong nhóm nó hoặc những cô gái đặc biệt của nó ra cũng hơn hẳn Kim Anh về ngoại hình, cảm tình và sự thân thiết. Nhưng theo cách nhìn của người khác nó thua anh chàng Khoa vì lý do đơn giản, anh chàng chạy SH còn nó chỉ là dream cũ bửa có bửa không, như hôm nay nó cuốc bộ. Đó là cách nghĩ ngông cuồng, còn nói theo kiểu bình thường thời điểm quen Kim Anh đến giờ, nó có Thy, có Hân và quan trọng nhất là Chị…nó hoàn toàn không dư thời gian đua tranh yêu thích ai trong trường, còn thời điểm này càng không thành vấn đề…mang bất cứ mối quan hệ đặc biệt nào của nó ra cũng dư sức dằn mặt cô nàng hay nói đúng hơn anh chàng Khoa và nhóm bạn anh ta. Cảm tình và mối quan hệ của nó cùng Kim Anh còn không bằng một góc so với mối quan hệ thân thiết giữa nó và cô điệu, thậm chí còn không so được với vài cô nàng khóa dưới vẫn hay giúp nó điểm danh, nhắc bài thi. Có thể khẳng định người duy nhất trong ngôi trường này kể cả bạn bè chung lớp nó thật sự đối xử nhiệt tình, dịu dàng, quan tâm không ai khác ngoài một mình cô điệu.
Thấy nó vào, anh Khoa và nhóm đó nhếch môi còn Kim Anh…à thực ra nó chằng buồn liếc qua cô nàng một cái. Xui ở chổ nó ngồi ngay vị trí đối diện cô nàng và anh Khoa, cái thằng quỷ bạn nó cố ý chơi xỏ nó đây mà. Hơi buồn cười nó trừng mắt đá đít thằng bạn ngồi phịch xuống ghế, Khoa vẫn nhếch môi còn Kim Anh chỉ khẽ mỉm cười xem như chào, nó nhún nhẹ vai hờ hững gật đầu, dù sao cũng từng nói chuyện ăn uống chung rất vui vẻ kiểu bạn bè. Tuy nhiên nó chắc chắn một điều ánh mắt thờ ơ hờ hững của nó đã đập vào mắt Kim Anh, ngay cả khi nó rất nhiệt tình vui vẻ tưng tửng chị Quỳnh Chi hay Minh Anh còn nói mắt nó thờ ơ nói gì tại đây nó hoàn toàn thờ ơ thật sự. Lớp kỹ thuật (chuyên ngành phát thanh truyền hình) nó quen không chỉ Kim Anh mà quen khá nhiều người nhất là đực rựa vì mấy thanh niên hay rủ nó đi đá banh, lớp nó phong trào thể thao rất kém đặc biệt đá banh càng không có ai hứng thú, thi thoảng ngứa chân nó buộc phải tham gia một nhóm gồm vài thanh niên đam mê bóng đá của lớp Kim Anh.
Thằng bạn móc áo trắng đồng phục và bảng tên đưa nó, áo nó gửi thằng bạn 2 cái còn bảng tên đặt trường làm mỗi người chỉ được làm hai cái nhưng nó chạy chọt cô đẹp thêm 3-4 cái rãi đều ở nhà, gửi bạn, gửi chị Thủy và cả cô đẹp mỗi chổ một cái, khi nào đi học tùy tình huống lúc nào cũng có đồng phục, bảng tên lên lớp. Trước mặt nhóm toàn gái đẹp nó còn cởi cả quần nói gì ở đây, nó thản nhiên cởi áo của Rose nhét vô túi rồi mặc áo trắng đồng phục vô tỉnh bơ giữa tiếng mắng nhiếc la hét của mấy con bạn chung lớp. Ngồi nói chuyện hỏi thăm vụ thuyết trình sôi nổi một hồi thằng bạn vỗ vai nó cười cười.
Nó ngẩn người nhìn gương mặt nửa cười nửa khó chịu của thằng bạn, dù nó biết anh mắt của anh chàng Khoa và bàn kia khá khêu khích thậm chí cố ý nói chuyện lớn tiếng nhung thật sự nó không quan tâm, lo hỏi vụ thuyết trình chút lên lớp còn biết xử lý hơi đâu nghe tụi kia nói gì thành ra chẳng nhớ gì để viết.
Tổ trưởng Nhung nhìn thằng bạn và cả nó một cách bất mãn rồi tiếp tục thao thao bất tuyệt, nó mặc kệ thằng bạn nhăn nhó tập trung nghe Nhung giảng, dù chạy chọt hôm nay không bị kêu lên đứng thuyết trình nhưng phải nắm vững khung sườn nội dung để bấm máy, ngồi trình chiếu file thuyết trình là cách duy nhất nó tham gia buổi thuyết trình của tổ và cô đẹp có thể chấm điểm giúp nó qua nội dung thuyết trình này. Ngồi khoản một tiếng khi thấy Nhung giảng xong khung sườn nội dung ngừng tiếng cầm nước lên uống, thằng quỷ bạn đập vai nó một cái trừng mắt.
Thằng bạn tức suýt xì khói tát đầu nó cái bốp cầm ly nước lên uống, không bên kia nói bóng gió gì mà thằng Lộc nghiêm trọng dữ.
Nó bật cười gãi gãi đầu, bụng có một chút chột dạ, bất lực và ái ngại. Số là đợt ghép chung nhóm với Thư đi thực hành làm phóng sự, gặp gỡ xe bánh canh bán rong vừa ăn vừa hỏi chuyện làm bài. Ai ngờ rong ruổi nửa đêm cô nàng yếu bụng nên bắt nó tìm cho được khách sạn để vào giải quyết, khổ cái nguyên khúc đường dài giữa đêm không có khách sạn nào thuận mắt nó, toàn âm u nhìn không thấy sạch sẽ…đã đời khi tìm được khách sạn lên phòng xong cô nàng đuổi cổ nó về, kể từ đó Thư không thèm nhìn tới mặt nó, giận nó ra mặt, không biết có sự cố nghiêm trọng xảy ra chăng, nó không thể hỏi chuyện, không có cơ hội nói đến và chắc chắn nó cũng không dám nghĩ đến. Coi như nó xác định mất trí, mất khả năng nhận thức, nó đuôi mù câm điếc cho yên thân, thật không dám làm rõ sự tình với cô nàng. Chợt có mùi nước hoa phả vào mũi phá tan suy nghĩ ngẩn ngơ trong đầu nó, tiếng con gái vang lên.
Đúng rùi! Cua hoa khôi trường chắc chắn hơn xa hoa khôi lớp hen.
Nó giật thót trong bụng, thằng bạn gật gù giơ ngón cái lên.
Chính xác! Đứa nào nói chuẩn quá ta, đm phải cua hoa khôi trường dằn chết mịa nó cho tau.
Miệng nó giật giật nhìn thằng bạn đang cười toe toét ngây ngô, mùi nước hoa này không nhìn cũng biết ai, nó thở dài tội nghiệp thằng ngu bên cạnh, chỉ hận mình không kịp bịt mồm nó. Thôi mọi thứ quá trễ, thằng bạn quay lưng lại mặt đang dần đần thối biến sắc.
“Ngu chưa con! Về lấy ống đũa thông cho lọt lỗ mũi lần sau còn biết mùi nước hoa này là ai, cho mày chết, nói chuyện tào tao”. Nó nhếch môi cười hả hê…
Cốp
Cốp!
Uida…đau quáaaa, cô ơi em không cố ý!
Tiếng hét thằng bạn chói bên tai, nhưng sao đầu nó đau nhói…nó tròn mắt ngơ ngác ôm đầu quay lại suýt rớt nước mắt.
Cô điệu trừng mắt điệu đà thu tay về, nó phẫn uất ôm đầu chỉ qua thằng Lộc.
“Này này…cô có thể nói lý hay không?”
Nó ôm đầu bực bội…
Tại sao em phải rinh đồ…
Cơ mà mắt cô điệu nguy hiểm quá, nó vội nuốt lưỡi gật đầu ủ rũ.
Cô điệu nghiêm nghị lén nhéo lưng nó, móng mới có khác nhéo đau thiệt chứ. Nó hậm hực ngoang ngoãng đứng dậy lủi thủi theo cô điệu ra khỏi quán, sau lưng tụi bạn cũng rục rịch tính tiền chuẩn bị lên lớp. Việc nó phụ cô điệu và cả các giảng viên nữ khác rinh máy móc dưới phòng thiết bị lên phòng học mọi người đều biết nên việc cô điệu cố tình chỉ đích danh nó theo cô lên lớp trước không ai để tâm.
Cô điệu chỉ tay vô xe mình một cách điệu đà ra lệnh, nó xoa xoa đầu chổ bị cô cốc hậm hực đi lại dẫn xe, chắc u đầu luôn rồi.
Cô trừng mắt ra vẻ bất mãn chỉ tay vô góc quán, nó ngó qua mới phát hiện sau mấy chậu dừa kiểng có bóng của hai ba thầy cô khác trong trường, thì ra cô điệu ngồi phía trong hồi nào không hay. Cũng bình thường, do quán nước này nằm trên vỉa hè cách trường chỉ hơn 1-2 trăm mét có cây xanh vừa to vừa mát, sau lưng quán là vựa cây cảnh có nhiều hoa kiểng nên quán này luôn được sinh viên và giảng viên trường nó hay ngồi uống nước, ăn sáng hoặc buổi trưa ngồi nghỉ ngơi, sát bên còn có mấy hàng cơm bụi, hủ tiếu, phở, bánh mỳ…rất thuận tiện cho người bên trường nó tụ tập.
Cô điệu nhếch môi khẽ cười điệu đà ngồi lên ghế trước kéo tay nó, nó hậm hực xoa xoa đầu leo lên ngồi sau. Cô điệu đề máy khẽ liếc về bàn của Kim Anh ngay lúc cả bàn hình như đang tò mò nhìn ra, hình như cô nhếch môi cười, tay bên kia lén kéo mạnh làm nó như suýt ôm luôn eo cô. Thật ra không ôm không được, cô giáo kiểu gì rít ga một phát thiếu chút nó bật ngửa ra sau, nó nghe cả tiếng bánh xe rít cái xoẹt bay luôn xuống lòng đường, máy xe cạ vô vỉa hè có khi bắn cả tia lửa. Nó hoảng hồn chụp luôn tay còn lại vô eo cô ghì mạnh, tim chắc thòng tới rún.
Nay ăn trúng thuốc gì mà cô điệu “chân dài” hóa tay đua hay sao ấy, may là xe cô là tay ga chứ gặp xe số chắc đã bốc đầu cho hai cô trò nằm đường từ lâu. Cơ mà người cô thơm thiệt, thơm nồng luôn là khác, nó khịt mũi rút tay khỏi eo cô vuốt vuốt ngực mình, hoảng hồn thiệt chứ. Chưa kịp lấy lại nhịp tim bình thường, tay đua điệu đã thắng cái kịt ngay nhà xe dành cho giáo viên, kéo ga kiểu này 200m đường chắc tốn chưa tới 30s chấp luôn thời gian né xe trên đường.
Hên…hên quá còn sống. Sợ chết em rồi!
Nó run rẩy leo khỏi xe, tim vẫn đập thình thịch, nó thề lần sau nhất quyết không để cô chở, hồn vía suýt lên mây tới cả eo cô ra sao còn chưa có thời gian cảm nhận luôn. Cô điệu leo xuống xe cười tủm tỉm một cách điệu đà, hôm nay mặc váy đỏ, tóc uốn tựa sóng biển điểm một chút đo đỏ, giày màu nâu đỏ, tất lưới màu đen nên nhìn cô bánh bèo, sang trọng…điệu chảy nước. Đúng là mồ hôi nó chảy ướt cả lưng, cô điệu không hổ danh giảng viên trẻ đẹp điệu đà nhất trường.
Cô điệu nhếch môi đánh nó một cái xoay nhẹ một vòng cười tươi.
Nó nghiêm mặt giơ ngón cái lên nháy mắt, cô điệu che miệng cười khúc khích, nhưng chắc cảm thấy không ổn cô liền chuyển sang mặt nghiêm nghị ho khan một tiếng duỗi ngón tay chỉ vô xe.
Nó lén bỉu môi nhún người một cái như mấy tên nịnh thần trong phim đi lại gỡ chiếc túi quấn trên cổ xe xuống rồi đi nhanh theo cô bước lên song song.
Cô điệu chu môi xụ mặt, chân dậm vô giày nó một cái te te giật túi xách đi nhanh lên trước, nó ngơ ngác một chút vội chạy theo, mặt này là giận đúng không ta?
Cô điệu te te đi trước, nó cười tủm tỉm chạy theo sau, đương nhiên nó cố tình đi chậm chứ chân cô dài quá, ngang ngửa chị Ngọc, nó đi nhanh hơn cô là mang tội phạm thượng liền. Nhí nhố một chút hai cô trò cũng vô tới khu phòng dành cho ban giám hiệu, giảng viên mới chịu nghiêm lại, cô trở lại làm nét mặt cho giống giảng viên còn nó lò dò theo sau. Đến trước phòng quản lý thiết bị cô máng túi xách lên cổ nó nghiêm mặt.
Cô điệu mở cửa bước vô phòng, nó thản nhiên đi thẳng dọc theo hành lang xuống phòng thiết bị, trường nó học thực hành thuyết trình chiếm hơn 70% thời lượng học, lý thuyết rất ít, ngành học lại toàn trang thiết bị chuyên dụng mắc tiền nên trường quản lý rất chặt, ngay cả giảng viên mỗi buổi dạy đều phải ký giấy mượn thiết bị máy móc, nếu không trong quá trình dạy xảy ra hu hỏng mất mát do lỗi chủ quan giảng viên sẽ phải chịu trách nhiệm. Cô cấm thì cô cấm, nó lục túi xách của cô đẹp không phải lần đầu, ngồi xuống ghế trước phòng thiết bị nó bỉu môi để túi xách lên đùi thản nhiên kéo khóa. Ngay cả túi cũng thơm, không thơm sao được khi bên trong toàn son phấn, nước hoa tới hai ba lọ. Tài liệu của cô chẳng thấy đâu, chỉ có một sấp mỏng tanh cuộn tròn và một cuốn giáo trình tuy dày nhưng còn khuya mới lấp đầy nổi cái túi to đùng này, cô điệu chỉ giỏi lý do. Đồ đạc linh tinh phải nói kể không hết nào là đồng hồ đeo tay, ví tiền, điện thoại, laptop màu hồng có logo táo, nữ trang, bao tay, khẩu trang, kính mát…nó choáng váng mặt mày, như cái kho di động hỏi sao túi nặng. Thôi nói chung cô điệu cũng là con gái, đem nhiêu đây đồ không có gì lạ, nó khịt mũi bỏ qua mấy thứ đó lôi một trong hai bình nước có túi vải bao bên ngoài ra. Bình khá nặng chứng tỏ chứa đầy nước ép, cô điệu mà không có nước ép đem theo chắc chắn cô điệu là giả mạo. Nó mở nắp bình, loại này chứa khá nhiều nước nhưng vẫn giữ nóng, giữ lạnh đều tốt. Đưa bình nước lên miệng làm một ngụm, nó vội ho sặc sụa nhăn mặt.
Cốp!
Uidaaaa…
Cô điệu trừng mắt thẳng tay cốc đầu nó cái cốp giật túi xách và bình nước lại, tối ngày la nó học ngu, cốc sưng đầu hoài lấy gì học giỏi, chưa chấn thương sọ não là may rồi.
Nó thở dài cầm danh sách máy móc cần dùng kèm chìa khóa lủi thủi mở cửa bước vô bật đèn. Nhìn danh sách rồi ngó khắp phòng lớn toàn máy móc các kiểu nó thở dài nhăn nhó, vừa thuyết trình vừa phải ghi hình như một chương trình thực thụ nên số lượng máy móc thiết bị cần đem xuống khá nhiều.
Trời ơi…cả đống máy bắt thằng nhỏ làm một mình, còn không cho uống nước. Thiên lý không dung!
Cô đẹp trừng mắt rồi phì cười, môi đỏ chót cong lên điệu thôi rồi.
Nó ho khan sù sụ, chắc bụi trong phòng hơi nhiều chứ nó không hề chột dạ đâu. Bị cô điệu cười cười trêu tức, nó xua tay lom khom chạy lại tủ đựng máy quay vội vội vàng vàng lấy máy xuống loay hoay lắp ráp. Vì để tránh rắc rối về sau cũng như phải lựa máy móc còn hoạt động tốt nhất nó và cô điệu phải tự chọn máy móc, thử máy các kiểu ngon lành mới để ra riêng sau đó gọi thầy quản lý thiết bị xuống kiểm đếm, ký tên mới mang khỏi phòng, việc này khá mất thời gian cho nên cô điệu phải kéo theo nó vô trường trước sinh viên khác. Nó đang loay hoay lắp pin mới vào một máy quay lớn thì cô điệu lên tiếng, tay vẫn nhẹ nhàng lau một máy quay loại nhỏ khác.
Em đừng tham gia mấy chuyện đấu đá, chia phe chia phải linh tinh của mấy bạn. Ai nói gì kệ họ, lo học hành ha kiếm tiền. Nghe mấy bạn khích bác đủ thứ chỉ hư người ra. Mà có vẻ cậu Khoa nói khích dân chơi nhà mình dữ hen, người chiến bại hihi!
Nó khẽ dừng tay lại nhìn qua cô rồi nhún vai.
Nó bật cười lắc đầu bất lực nhìn cô điệu tủm tỉm cười nhéo vai nó bằng bàn tay nhỏ nhưng móng thì sặc sỡ nhọn hoắc điệu đà.
Nó thấy cô định kéo chân máy ra thử liền kéo tay cô lại đẩy cô sang một bên, cô điệu cười dịu dàng dừng tay lại xoa nhẹ lên những ngón tay sơ cứng của nó.
Cô điệu bóp bóp ngón tay đã đời mân mê xuống lòng bàn tay, nảy giờ nó đụng vô máy móc, chân máy dơ nên lòng bàn tay đen sì, thấy cô điệu sắp mò tới lòng tay nó vội gạt cô ra. Nhưng cô điệu chỉ thản nhiên cười không thèm rút tay lại vẫn sờ sờ, bóp bóp tay nó. Thôi kệ cô muốn làm gì thì làm, tay cô cũng mềm và mát phải biết, dơ thì dơ chút làm đại hội rửa tay chung cũng vui.
Nó tủm tỉm cười xoa xoa tay cô làm mặt nịnh, cô điệu cười khúc khích đánh nó bỉu môi.
Cô điệu cười khúc khích gạt tay nó ra đứng dậy xoay người đi ra ngoài, nó trợn mắt nói với theo.
Rồi xong, bóng dáng điệu đà biến mất khỏi phòng chỉ để lại làn gió thơm mùi nước hoa từ cơ thể mình, làm cô giáo người ta rồi…không lẽ người đẹp ai cũng giỏi lật mặt vậy sao. Nó hậm hực tiếp tục kiểm tra máy quay, miệng lẩm nhẩm hầm hừ.
“Hừ! Cô mà kêu em lên thuyết trình, đừng trách em đánh sưng…à không, vụ này bậy, ờ…đừng trách em…nghỉ thử nước ép thí nghiệm của cô”.
Chà…tính ra không có gì để đe dọa cô điệu, điểm số nằm trong tay người ta, sự nghiệp học bấp bênh còn cần cô điệu chèo chống bao che, không thể chơi trò nghỉ chơi với cô như mấy cô nàng trạc tuổi nó được. Nó tranh thủ tiếp tục test máy, học môn cô điệu nó càng muốn chọn máy hoạt động ngon nghẻ nhất để thi thoảng quay ké cô điệu, nói gì nói cô ăn hình lắm. Cô đẹp trở lại với hai ba thằng bạn chung lớp và thầy quản lý thiết bị, kiểm tra nhanh một lượt cả đám ôm máy lên hội trường, tất nhiên cô điệu được nó ưu tiên cầm mỗi mảnh giấy mượn thiết bị. Lớp nó đã đến khá đông…còn đủ hay không thì chưa biết, có lẽ nó là số ít sinh viên không biết rõ hết mặt mũi cả lớp cho nên dễ gì biết đủ mặt hay chưa. Ai làm gì làm nó và hai ba thanh niên đực rựa loay hoay set up máy móc các kiểu, cô điệu cũng trở lại làm cô giáo thật sự nhưng dáng đi vẫn điệu đà chỉ huy các nhóm điều chỉnh máy móc của tổ mình. Mọi thứ xong xuôi nó nhảy về góc cuối ngồi ngó cô điệu bắt đầu buổi dạy, lâu lâu chăm chỉ đi học sớm, tính mò lên bàn đầu ngồi với bạn hoa khôi nhưng mặt cô nàng lạnh tanh nên nó dẹp luôn ý định đó, ngắm cô điệu thích hơn. Phần lý thuyết mở đầu trôi qua nhanh chóng, tiếp đến phần thuyết trình của tổ nó, các tổ còn lại không thuyết trình nhưng phải thực hành ghi hình như thực hiện một chương trình thực thụ. Chạy chọt vận động hành lang mua chuộc xong rồi, nó rung đùi thoải mái ngó cả lớp mỗi người một việc. Cô điệu giọng oang oang ngọt ngào cầm danh sách thành viên tổ bằng ánh mắt thản nhiên.
Cả hội trường chợt im phăng phắc ngoái nhìn kiếm thằng tên Mon, nhất là thành viên tổ nó đều nhìn nó bằng ánh mắt phức tạp vừa lo lắng vừa thương hại. Còn nó thì đờ cả người, bụng sôi sùng sục ngơ ngác liếc một lượt khắp lớp, đã đời dừng lại thân hình điệu đà sang chảnh của cô điệu, môi cô nhếch lên kiêu kỳ ra vẻ trêu tức thoáng qua.
Cái này…
Nó phẫn uất nghẹn cả người, mắt hết trợn chuyển sang nháy nháy với cô điệu, chỉ là cô không vẻ gì thu lại lời, hờ hững im lặng chờ nó lên bục giảng. Nó hậm hực nghiếng răng keng két lê từng bước chậm chạp khỏi bàn đi lên bục giảng phía xa.
“Haizz biết ngay lòng dạ phụ nữ đâu dễ dò…cô được lắm, uổng công em cưng cô như trứng”.
Đường lên bàn thuyết trình sao xa xăm dữ, đi hoài không tới. Nó thở dài ủ rủ vừa đi vừa dùng ánh mắt đáng thương bất lực nhìn kẻ ác phía xa, phụ nữ đẹp thật đáng giận, ăn quá trời đồ ăn của nó giờ đem nó lên pháp trường, còn lương tâm không trời. Cô điệu nhếch môi hờ hững, cô khẽ quay đầu lườm nó kín đáo che miệng cười.
Bạn Mon lên giúp cô điều chỉnh máy móc và trình chiếu slide hỗ trợ tổ mình thuyết trình nhé.
Rầm…
Nó thở hắt ra thiếu điều ngã quỵ, tim phải nói thòng tận rún, ngó lên gương mặt tươi rói vui vẻ của cô điệu nó ngứa răng trèo trẹo.
“Cô được lắm, hù chết em rồi”.
Hôm nay được bửa đi học đúng giờ chăm chỉ đã bị cô hành đau tim mấy lần, đừng hỏi sao nó hay trốn học, cứ kiểu này nó trụy tim thăng sớm cho cô điệu vừa lòng. Chắc nó nghiến răng nghe rõ lắm nên ngang qua nhau cô điệu lại liếc xéo nó che miệng cười khúc khích kín đáo thì thầm.
Nó lau mồ hôi hột kéo ghế ngồi vô bàn máy phía sau bàn giảng viên, số lượng dây nhợ, máy móc các kiểu nhiều chẳng thua trong phim trường ghi hình một chương trình chuyên nghiệp. Hơi nóng từ thiết bị tỏa ra ngột ngạt, lưng áo đã có dấu hiệu ra mồ hôi rần rần, mùi hăng hắc của máy móc điện tử xộc vào mũi khiến nó hơi nhăn mặt khó chịu. Tuy nóng bức ngột ngạt là vậy, nhưng chỉ cần không bị đứng thực hành thuyết trình các kiểu thì có ngồi ngay ống cống nó cũng thoải mái.
Cả lớp nhao nhao đồng thanh bắt đầu bấm máy ghi hình buổi thuyết trình. Nó chỉnh micro đưa cho bạn Lan rồi cắm đầu vào cả đống màn hình điện tử, nút vặn, dây nhờ trước mặt, người dễ thương vầy thuyết trình chắc hay lắm, sao học chung lớp chung tổ tới giờ mới biết mặt bạn Lan ta. Đang hít mùi máy tự vấn lương tâm học chung hơn năm trời vẫn thấy bạn lạ mặt thì có mùi hương con gái nồng đậm phả vài mặt, làn gió thơm lướt nhẹ ngang tai. Một bàn tay trắng mịn nhỏ xinh điệu đà đặt lên bàn giáo viên, cô điệu mỉm cười đưa mắt làm vẻ chăm chú theo dõi Lan và tổ nó chuẩn bị bên dưới, tiếng cô thì thầm chỉ đủ nó nghe.
Cô điệu lén dậm gót chân lên giày đe doa nó rồi thản nhiên bước khỏi bàn giảng viên đi lại ngồi xuống vị trí bàn đầu ngay trung tâm lối đi. Bàn đầu chỉ có hai người ngồi là cô nàng Thư hoa khôi thanh lịch toàn trường, giờ có thêm cô điệu tính ra cũng hoa khôi giảng viên toàn trường nổi tiếng siêu điệu. Mỗi người ngồi một đầu khiến nó có chút ngẩn ngơ bởi mỗi người đều mang vẻ đẹp riêng, chỉ là cảm giác vẫn thích vẻ đẹp thành thục dịu dàng của cô điệu hơn, dù sao cô lớn hơn Thư nhiều, cô nàng vẫn còn rất non nớt so với một phụ nữ trưởng thành như cô điệu. Thấy nó ngẩn ngơ nhìn mình, cô điệu lén trừng mắt nắm tay đe dọa chỉ lên màn hình chiếu trên trường, nó cười hì hì rụt cổ thôi nhìn cô mà tập trung điều khiển máy hỗ trợ cô nàng Lan ngồi giữa phòng bắt đầu cất tiếng thuyết trình. Mọi thứ bắt đầu khá ổn, không có máy móc nào trục trặc, nó nhẹ nhỏm ngả người ra ghế gác chân lên ngăn bàn giảng viên, tay giấu sau bàn vặn nắp bình nước ép đổ đầy nắp làm một ngụm thật sảng khoái. Ngồi góc này khá kín, có bàn và máy móc gần như che cả người nó, bên dưới ai cũng tập trung thực hành và nghe theo dõi thuyết trình, có lẽ chỉ mỗi cô điệu biết nó đang làm gì bởi vị trí của cô liếc mắt qua một chút là chạm ngay mặt nó. Thấy nó hí hửng thưởng thức nước ép của mình làm dáng vẻ sảng khoái vô cùng, cô điệu che miệng cười lườm lườm nó rồi cong môi lên nói thành khẩu hình.
Ngon hông?
Nó mỉm cười tươi rói lén giơ ngón cái lên nháy mắt, cô điệu hình như rất hài lòng quăng nụ cười tươi hiếm hoi với nó rồi quay sang chổ bạn Lan đang thuyết trình, chỉ là môi cô luôn giữ nụ cười đẹp đến lạ.
……….
Cuối buổi cô điệu trở lại bàn giảng viên bắt đầu phân tích, nhận xét buổi thuyết trình kết hợp thực hành ghi hình. Nó vẫn ngồi sau lưng quản lý điều chỉnh thiết bị, trình chiếu slide show giúp cô, thi thoảng mò mẫm nghịch bộ móng mới cô vừa khoe tốn 3 tiếng làm đêm qua. Bàn giảng viên khá to, có lap top, bình hoa, giáo trình, máy móc linh tinh để đầy mặt bàn, mọi người bên dưới chỉ thấy được mỗi mặt cô điệu đó là chưa kể cả lớp đều mải nhìn lên màn hình máy chiếu nghe cô giảng, giờ nó nghịch cả người cô cũng không ai thấy nói gì chỉ nghịch tay đẹp của cô. Dù hơi bất mãn nhưng cô điệu vẫn không rút tay về, thi thoảng dậm chân nó một cái vì tội cạy phá móng đẹp của mình, nghịch tay mịn mát rượi của cô thì được, sờ lên móng sẽ ăn ngay cú dậm bằng gót giày nhọn hoắc liền. Tính ra mỗi lần gặp nó biết thế nào cũng hư móng điệu vì thói quen cạy nghịch của nó nhưng chẳng lần nào cô để móng zin, bị phá hoài vẫn không chừa, gặp là khoe làm nó không thể không ngứa tay. Nếu ai cũng trẻ đẹp như cô lại chịu nổi nó chọc ghẹo nhây cả buổi như giờ có khi nó siêng học không ai bằng.
Cốp!
Cô điệu hầm hừ xòa tay chỉ chỉ vô bắp chân mình, nó phì cười khi nhìn tác phẩm của mình, bao nhiêu đá dán móng tay nó cạy gần sạch bắn lên tất lưới của cô, cạy được hột nào nó bún hột đó, giờ bắp chân cô lung linh phải biết.
Nó cười cười cầm bình nước ép lên tu một hơi sạch sẽ còn cô đẹp cặm cụi ngồi gỡ mấy hột đá lấp lánh trên chân mình. Bàn giao máy móc xong nó đeo túi xách cô trên cổ theo cô ra nhà xe, vừa đi vừa nịnh nọt cô chấm điểm cao cao thì có thằng bạn chạy lại vỗ vai nó.
Cô điệu đang làm mặt con gái hầm hừ liền chuyển sang mặt cô giáo nghiêm nghị gật đầu rồi ngó qua nhìn nó đánh mắt ra dấu sẽ đợi nó ngoài nhà xe. Chờ cô điệu đi xa nó tươi cười vỗ đầu thằng bạn.
Nó rút điện thoại ra bấm bấm kiểm tra note hôm nay, giờ đi ăn với cô điệu xong đưa Cục Nước Đá qua chị Nguyệt, tính ghé coi Mặt Mo chuẩn bị đồ đạc quay rồi đi làm quán ông Kha, cũng không gấp. Nó gật gù.
Thằng bạn lấy số điện thoại nó xong cười hề hề chạy ra cổng, nó note giờ đá banh xong vui vẻ đi ngược vô nhà xe kiếm cô điệu. Thằng này chung lớp Kim Anh, tuy nhiên lại khác phe với anh chàng Khoa, lớp chia vài nhóm khác nhau cũng bình thường và nhóm thằng này toàn đực rựa chơi chung vì đam mê đá bóng nên nó hay theo góp vui giãn gân cốt.
Cô điệu đang mặc đồ chống nắng chờ nó, cạy hư móng tay người ta nên phải kiếm đồ ăn bịt miệng Cô Đẹp nếu không người ta cho nó ăn trứng ngỗng, lớn như vầy vẫn ngán ăn trứng ngỗng như còn học trò. Thấy nó ra Cô Điệu vội giật gì đó trên mặt xuống quăng vô cốp xe, nó phì cười đi lại gần ngó vô cốp cầm ra chiếc khăn bịt mặt chống nắng loại dài rộng bịt hẳn cả đầu mà người ta hay đùa là ninja lead. Nó nghiêm mặt liếc qua, cô điệu xoay người giả bộ vu vơ ngắm nghía mình trong gương, dáng vẻ khiến nó vừa bực mình vừa buồn cười, bực mình vẫn nhiều hơn. Nó cầm khẩu trang to đùng quấn luôn lên gương mặt vu vơ của cô.
Nè…làm gì đó, ê tui cô em nghen…
Mặc kệ cô chống cự nó cài luôn khẩu trang lại sau đó túm phần sau gáy khẩu trang cô giọng hờ hững.
Cô chống hông ra vẻ bực bội, nó giật phắc khẩu trang xuống nhướng mắt khinh khỉn nhìn cô, tất nhiên cô điệu trừng trừng đấu mắt cắn cắn môi nhìn theo hướng thầy Tín, mặt cô dần xụ xuống nhìn hoài vô chân mình. Làm gì có thầy Tín nào ở bên phải cô, mỗi chiếc xe của chú bảo vệ giữ xe.
Nếu không phải cô nó đã cốc đầu rồi đó, dù mang cao gót nhưng cô đang cúi đầu như trẻ con mắc lỗi, trán cô ngang tầm mắt nhìn ngứa tay thiệt chứ. Nó lắc đầu thở dài, không cốc đầu được nhưng nâng cằm…à không động tác này cũng không hợp lý, bực quá nó cúi người chống tay lên gối nhìn cô.
Nó bực mình nhịn cười đưa khẩu trang thơm ngát mùi nước hoa của cô lên mũi hít hít mấy cái rồi dí qua mũi cô, hành động làm cô bất mãn lắm, cô ngẩn lên trừng mắt giật khẩu trang trên tay nó giấu ra sau lưng chống hông.
Nó kệ cô chống cự vòng tay ra sau lưng ép cô vô sát xe, hết chạy liền…nó giật luôn khẩu trang chống nắng to đùng trên tay cô sau đó đẩy cô qua một bên, nó thản nhiên lục lọi cốp xe lấy ra áo khoác chống nắng màu hồng bánh bèo thôi rồi giở ra xem xét.
Nó cố nhịn cười thản nhiên quăng áo trở vô cốp xe bỉu môi dắt xe ra ngoài giọng hờ hững trêu tức.
Đó coi dáng vẻ lúc này có giống cô giáo hơn nó gần chục tuổi không, công nhận chăm sóc nhan sắc kiểu gì nhìn bên ngoài người không biết tuổi cô chắc chỉ xem cô ngang lứa chị Ngọc, quá lắm cũng ngang chị Thủy là cùng. Chịu hết nổi nó đành phì cười vui vẻ làm cô điệu càng đỏ mặt hầm hừ dậm chân, nó cười hì hì làm mặt nịnh.
Nó bật cười kéo cô điệu lên xe, hồi sáng tay đua này làm tim nó thòng cả mét rồi, dễ gì nó để cô chở.
Cô điệu hầm hừ leo lên xe, thái độ trẻ con vậy chứ dáng ngồi một bên xe vẫn điệu đà sang trọng phát ham, hỏi sao ra ngoài tuy không cao nhưng không ít người mềm nhũn trước cô. Có lẽ cô điệu là người hiếm hoi trong trường cho đến thời điểm này biết một chút cuộc sống bên ngoài, biết nó vẫn đang sử dụng ô tô, mô tô đi học thành ra chở theo cô qua chổ gửi bé cà phê thoải mái. Nó quen cô điệu sớm nhất lớp thậm chí toàn khóa, năm nhất học ở cơ sở dưới quận 12 nó đã quen cô trong một lần lên trường chính học thực hành, sau này chuyển vào học cơ sở này cô điệu hay nói với thầy cô, bảo vệ là cô và nhà nó quen biết nhau nên việc nó đi chung với cô chẳng ai để ý quá nhiều. Nhờ chở cô điệu nó thoải mái phóng xe thẳng ra khỏi cổng, sinh viên, học viên khác phải tắt máy dẫn bộ để tiện việc kiếm soát xe ra vào tránh người xấu trà trộn vào trường trộm cắp, còn giảng viên cán bộ trường kể cả giảng viên thỉnh giảng, hợp đồng cộng vào cũng không thể đông bằng sinh viên cho nên bảo vệ đều nhớ xe nào của ai. Trường nó là trường đặc thù nên việc kiểm soát ra vào rất nghiêm ngặt, không đến nổi có cả bộ đội vũ trang gác cổng như hồi còn học dưới quận 12 nhưng vẫn nghiêm hơn đa số trường khác, ngoài tắt máy dẫn bộ sinh viên đi học còn phải mặc đồng phục áo trắng, thẻ giữ xe, bảng tên và thẻ sinh viên, đồng phục còn châm chước chứ thẻ sv và bảng tên chắc chắn phải có nếu không phải có giảng viên đi chung mới được qua cổng.
Nó dừng lại trước quán đưa tay lấy nón bảo hiểm trên xe mình vẫy tay một cái với cô chủ quán rồi vừa cài nón vừa tiếp lời.
Nó cười vui vẻ cho xe chạy qua hẻm theo hướng dẫn cô điệu.
......70......