Trở về truyện

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES - Phần 71

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES

71 Phần 71

Ngày hôm qua…đã từng – My Memories
Chương 73

Câu chuyện của nó và cô điệu khi gặp nhau vậy đó, ngoài chọc ghẹo linh tinh thường nó với cô toàn nói chuyện về công việc, học hành liên quan ngành nghề của cả hai, đề tài bất tận. Bên cạnh đó việc hai cô trò có mối quan hệ thân thiết hơn bình thường, chẳng câu nệ hình thức giữa sinh viên và giảng viên như thầy cô khác, mà thực ra chắc chỉ có nó cô mới đổi xử như vậy và ngược lại nó chỉ thân thiết vui vẻ với mình cô điệu, còn thầy cô khác chỉ dừng lại ở mối quan hệ giảng viên-sinh viên không hơn không kém. Nó thích xem cô là bạn, là chị hoặc một cô gái hơn và ngược lại cô chưa từng tỏ ra vị thế cô giáo chút nào mặc dù miệng tối ngày nhấn mạnh “cô là cô em đó” và phần lớn thời gian đi riêng với nhau như lúc này, cô điệu chỉ là một cô gái nhỏ bé về tính cách lẫn ngoại hình, thật sự chẳng cao hơn chị Ngọc bao nhiêu, một cô gái xinh đẹp điệu đà mong manh chỉ hơn được số tuổi, cũng cần đàn ông con trai như nó che chở, ga-lăng. Cô điệu mặc nó nghịch tay đẹp, ngắm nghía đo đạc chiều dài chân của mình, còn cô thì mải chăm chú nhìn chủ quán đổ món bánh xèo, mắt long lanh không chớp ánh lên niềm vui. Trong số những cô gái nó gặp đến thời điểm này, cô điệu là người yêu thích nhất về khoản nấu nướng, thời gian rảnh đều dành cho nghiên cứu cách nấu những món ăn ngon bên cạnh niềm đam mê nước ép vô bờ bến.

Ting ting…

Thơm thiệt đó Mon. Chổ này hông biết bỏ gì vô mùi thơm khác lắm, cô coi trên mạng nấu thử mấy lần ăn khác…em thử coi biết người ta nêm thêm gia vị gì hông.

Ting ting…

Nó cười cười nhét vội điện thoại vào túi trước ánh mắt tò mò bất mãn của cô điệu, tiếng tin nhắn vẫn rung điện thoại liên tục…nó cười khổ thở dài.

“Phù…có những việc vốn không thể tránh được…Rose à, mới nửa ngày em bán đứng anh hơi nhanh đó”.

Giải quyết xong bánh xèo no nê nó đưa cô ghé tiệm bán phụ kiện đền cho cô nguyên tá khẩu trang vải gọn nhẹ đủ màu sắc tha hồ thay đổi cả tuần, dù không tình nguyện lắm nhưng cô điệu buộc phải dùng loại này khi nó dọa qua nhà cô tịch thu hết đống bịt mặt ninja.

Cô dấm dẳng y chan con nít nhưng dáng người điệu đà làm cả nhân viên shop phải che miệng cười trộm, nó càng không nhịn được cười thản nhiên kéo cô lại lật cổ áo khoác cô dựng lên, tóc cô tuy ngắn nhưng khá dày, nó luồn tóc cô vào dây đeo khẩu trang, vuốt vuốt một chút làm tóc che đi da thịt trắng hồng mà khẩu trang không che hết. Nó gật gù hài lòng kéo cô lại gương xoay đầu cô qua lại cười tươi.

Kệ cô điệu phản đối, nó tính tiền xong kéo cô ra ngoài đỡ cô lên xe rồi vọt thẳng trở lại quán cà phê. Nhìn cô điệu hầm hừ đi xa nó lắc đầu cười vui vẻ cột nguyên bịch có chục cái bánh xèo, rau xanh các kiểu lên bình xăng xe sau đó chạy ào qua chổ mặt mo. Trên đường nó mua thêm trái cây, trà sữa, bánh ngọt…nói chung đầy đủ lương thực đủ cống nạp cho Mặt Mo và mấy cô nàng đang làm trang phục quay clip. Tại có Mặt Mo trong đó nó mới tốn tiền, nếu không nó cũng chẳng có hứng quan tâm. Hôm nay ít nhất phải có quần áo phụ kiện mai đi quay nên Mặt Mo chẳng có nhiều thời gian rảnh kiếm chuyện hành nó, thế giới thật yên ổn khi mặt mo chỉ nói vài câu ăn vội ăn vàng rồi cặm cụi tiếp tục làm việc của mình. Nó ngồi ngắm nghía mặt mo làm việc thấy mọi việc khá ổn thì im lặng rút khỏi phòng chạy về nhà để đưa cục nước đá đi du lịch. Chẳng biết bà cô làm ăn kiểu gì, muốn nghỉ thì nghỉ, muốn đi làm là đi làm, chẳng có lịch hay giờ giấc gì cả, chủ quán bar chị Thủy chắc bị thao túng tâm lý rồi. Về tới nhà nó nhờ chú ba đánh ô tô ra sân sẵn còn mình thong thả ngồi nhâm nhi trà ké chú chờ em. Không phải nó làm biếng ngồi nhìn chú ba rinh valli đồ đạc đâu mà do cục nước đá không cho nó phụ với lý do không để nó có cơ hội lèm bèm dặn dò em, thậm chí em còn vu oan nó sẽ lục lọi kiếm tra đồ đạc của em. Bực thiệt chứ, nó có khó tới vậy không, chỉ toàn gán tiếng xấu cho nó. Thực ra mới về thấy em mặc váy ngắn khoe chân dài nhìn ngứa cả mắt nên nó quyết bắt em lên thay đồ khác.

Bụp!

Em quăng nguyên giỏ xách vô người làm nó suýt phun hết nước trà ra người, nó cười cười nhìn em trong bộ trang phục đơn giản nhưng kín đáo quần jean áo thun xanh, tuy ôm dáng nhưng dù sao nhìn vẫn thuận mắt hơn.

Sao sáng giờ gặp ai cũng hứ hừ với nó, ngay cả cục nước đá cũng không làm mặt lạnh như thường ngày. Nó xoa xoa tai khoác túi xách em tính đứng dậy thì em chìa tay về phía nó, trên tay em có một chiếc điện thoại iphone mà đen.

Nó ngơ ngác đưa miệng túi ra định kéo khóa cho em bỏ điện thoại nhưng em gạt ra dúi vào ngực nó.

Đan Thanh trừng mắt đá chân nó một cái.

Cục nước đá hậm hực ngồi xuống bên cạnh nó rút điện thoại em ra bấm bấm gì đó, điện thoại trên tay nó hiện lên cuộc gọi video, em gạt tay một cái màn hình điện thoại hiện lên hình ảnh em sống động, chỉ là môi em chu chu nhìn chỉ muốn phì cười. Em xoay điện thoại qua lại kê điện thoại sát mặt nó.

Nó vừa bực mình vừa buồn cười cầm điện thoại tò mò dư dứ vô mặt em, chiếc mỏ cong của em hiện lên trong điện thoại công nhận nhìn dễ thương mắc cười gần chết. Em chu mỏ lên đánh nó mấy cái đẩy điện thoại ra xa.

Em trừng mắt nhét điện thoại, sạc vô túi nó, nắm tay nhỏ…à tay này dài đẹp, đấm coi bộ lực lắm chứ nhỏ đâu mà nhỏ. Nó hít sâu thở dài, bụng dâng lên cảm giác tự đem đá đập chân mình, kiểu này bà cô âm mưu kiếm soát nó chứ tốt lành gì. Nó ủ rủ theo em ra xe, nhìn gương mặt tươi cười có vẻ đắc ý của em, nó chỉ hận tát mỏ mình vài cái, tự nhiên quan tâm bắt em gọi về hằng ngày làm gì, giờ thì hay ho rồi…bị em mượn cớ kiếm soát ngược lại. Con mịe nó…cú này chơi ngu thiệt, chỉ mất cảnh giác một chút lọt hố cục nước đá liền, sai lầm…quá sai lầm!

“Tới Chị của em còn không kiếm soát anh như vậy, em lấy quyền gì hả cô nương”.

Ấm ức hay hậm hực cỡ nào cũng vô ích, nó đành ôm cái đầu đau khổ lái xe đưa em qua nhà chị Nguyệt, ánh mắt bà cô nhìn nó thiệt nguy hiểm, ngứa răng gần chết. Không kịp dặn dò vài câu cục nước đá hờ hững triệt để không thèm để ý nó, bà cô Nguyệt dứt khoác đuổi cổ nó về bởi có mặt nó, mẹ xì-tin của chị Nguyệt làm um lên chọc ghẹo đủ thứ nên tới sân nhà bà cô đó còn không cho nó bước vô nói gì ở chơi chờ tiễn mấy cô nàng lên xe. Cũng tốt, giờ về thay đồ đổi xe chuẩn bị chiều tối đi đá banh là đẹp nhất, tính ghé phòng chị Thủy cục cưng chơi nhưng thôi, giờ gặp con yêu nữ đó thế nào cũng bị dụ dỗ lấy sức đâu mà banh bóng. Lâu không đá banh, không thể đội quần với tụi kia được, tốt nhất không rủ rê của bất cứ đứa con gái nào lúc này, ít nhất phải giữ sức chiều chạy cho được một vòng sân rồi thay người cũng đỡ mất mặt. Nghe nó thế chết không chịu ghé phòng chơi giữ sức đi đá banh, bà cô Thủy cười như được mùa.

Bà cô hư hỏng cười rộ lên tắt máy, gì chứ nó mà nói qua chơi bảo đảm cô nàng hủy kèo với Mimi liền. Nó vươn vai vui vẻ đi một vòng quanh vườn nhà rồi ngồi xuống mở laptop coi lại công việc chuẩn bị ngày mai quay clip, một tay laptop một tay điện thoại để trao đổi vài việc chuẩn bị với ông Dũng, ông Bảo. Thời gian trôi nhanh đến chiều tối, nó ăn nhẹ một chút cơm nhà rồi ôm theo balo đựng giày, quần áo chạy mô tô ghé cà phê đổi xe rồi tèn tèn chạy qua sân. Chưa đi được bao xa cô nàng Anh Thư gọi dồn dập.

Tiếng ồn ào bên kia điện thoại chứng tỏ Anh Thư đang đi chung với Ngọc Khánh, nó vui vẻ vừa chạy xe vừa giữ điện thoại chờ mấy cô nàng giỡn, nó sài điện thoại cùi bắp, chẳng ngại bọn ác cướp giật. Anh Thư lại cười hì hì lên tiếng.

Anh Thư giật được điện thoại vui vẻ lên tiếng.

Nó tắt máy tăng tốc chạy qua sân, vừa dừng xe trước bãi mắt nó hơi nheo một chút khi thấy thằng Lộc thằng Nam nhe răng cười như khỉ trong nhóm của thằng rủ nó đá banh lúc trưa tên Liêm.

Bốp!

Nó gạt tay thằng Lộc ra táng lên đầu cái bốp trừng mắt.

Hai thằng bạn cười cười gãi đầu, thằng Lộc vỗ vai nó hề hề.

Nghe thằng Lộc thằng Nam phân bua cơ mặt nó mới giãn ra một chút, thực ra nó thấy hai thằng nhà khó khăn, lên SG đi học vì ít tiền phải làm thêm quán nhậu bửa nào cũng ba bốn giờ sáng mới về, ngủ được chút lên lớp đi học ngồi vật ngồi vạ. Chổ tụi nó đang làm là quán đồ ăn nhanh ở quận 1 của người quen chị Thủy, nó là người âm thầm nhờ chị Thủy gửi gắm rồi giả vờ phát hiện chổ cần người làm chỉ hai thằng này qua đó xin việc nên nó hơi khó chịu nếu tụi nó làm không đàn hoàng. Chứ ở đâu ra nơi làm lương ổn mà chủ chấp nhận cho linh động thời gian làm việc không bị ảnh hưởng việc học, không phải làm quá khuya, nhờ quen biết người ta mới nhận, xem như thiếu họ cái tình vì vậy nó rất sợ tụi này đi làm không đàn hoàng khó xử cho chị Thủy.

Nó cười cười đá đít thằng Liêm cái lên tiếng hỏi, thằng Liêm cười cười chỉ tay qua quán nước của sân, nó liếc qua liền thấy một nhóm mười mấy người cả nam nữ đang nhìn tụi nó, trong đó có hai gương mặt khá quen Kim Anh và anh chằng Khoa. Mặt hai thằng bạn có vẻ khó chịu nhưng nó vẫn thờ ơ chẳng dừng quá lâu với đội đó quay qua gật đầu với thằng Liêm.

Bốp!

Thằng Lộc, thằng Nam đồng loạt táng đầu nó hai cái nhăn mặt nói như hét vô tai nó.

Thằng Lộc nước miếng phì phèo vô mặt làm nó đạp thằng đó ra xa ghét bỏ, thằng Nam hậm hực tiếp lời.

Nó vừa bực mình vừa buồn cười ngồi một bên xỏ lại dây giày mặc kệ ba thằng bạn tấu hài trong đau khổ, tâm lý nó dửng dưng ngồi ngoài nên thấy tấu hài nhưng hai thằng kia toàn lời cay cú nói thật, thằng Liêm và hai ba thằng khác trong nhóm vừa vô cũng đứng sa sầm mặt, bị hai thằng bạn nó gào khóc thúc ép, nhóm thằng Liêm mở điện thoại lên bấm bấm, kết quả ra sao không biết chỉ thấy thằng Liêm càng đần mặt ra thở dài, coi bộ sĩ khí sa sút nghiêm trọng. Hai thằng Lộc, Nam cơ bản cũng có một chút xích mích với nhóm ông Khoa, vài chuyện đấu đá mang tính ganh đua về vật chất, xe cộ có từ hồi học quân sự nên tụi nó hơi quá khích. Tuổi trẻ mà, không ít người sa vào mặt mũi, hình ảnh bên ngoài, nhà nghèo càng nhạy cảm khi bị coi thường ra mặt từ người nhiều tiền hơn. Nó không muốn viết nhiều về những xích mích, so đo này bởi nó thật sự chẳng quan tâm, nhóm ông Khoa cũng nói và làm vài hành động khêu khích nó nhưng đổi lại chỉ là thái độ thờ ơ không nghe không hề để ý của nó. Tuy nó không để tâm nhưng thằng Lộc thằng Nam lại rất để bụng, không nói xích mích từ trước, chỉ riêng tính nhạy cảm có phần trẻ con của mình khiến hai thằng không thể ngó lơ như nó. Nhưng chẳng ai thời điểm đó đoán được sau này thằng Lộc, thằng Nam trở nên thành đạt, vợ đẹp con ngoan, có nhà có ô tô…phần nào có thể gọi đã lấy lại mặt mũi cho những năm tháng tuổi trẻ bị khinh thường. Mải mê xỏ dây giày, chuẩn bị áo chút đá banh thì có tiếng bước chân đến gần, có lẽ mấy thằng tấu hài hơi lớn tiếng nên nhóm ông Khoa có nghe gì đó.

Nó hờ hững không để ý khi nghe anh chàng Khoa nhắc tới mình, nhưng phải lên tiếng khi thấy thằng Lộc định lên tiếng.

Lộc!

Tính thằng này nó biết, rất trẻ con háo thắng, để nó sửng lên bảo đảm lại có xích mích thậm chí đánh nhau như trước. Thằng Liêm hiểu tính nó, thằng Nam, thằng Lộc càng hiểu nên thôi không nói gì chỉ cười cười cho qua chuyện. Có lẽ do thái độ hờ hững của nó càng làm anh chàng Khoa rất ngứa mắt vì khêu khích hoài chẳng thấy nó tức giận hay phản ứng lại, càng thờ ơ đối phương càng tức, nó luôn thích như vậy.

Thằng Liêm cười hề hề đáp lại, nói chung thằng này cũng biết bị khêu khích tuy nhiên rất biết nhẫn nhịn vì hiểu thật sự lúc này không thể so sánh được với những người đã đi làm có tiền. Cách thằng Liêm đối đáp đều vui vẻ nhưng ẩn bên trong ý vị khêu khích lại, hoàn toàn khác kiểu hờ hững bất cần của nó. Thật ra nó không né tránh, chỉ là nó cảm thấy không đáng để tâm, chẳng hứng thú những việc này bởi tính nó là vậy, hơn nữa nó có quá nhiều việc bên ngoài trường phải làm, đối phó với mấy cô nàng còn thú vị chứ với trai…để ý chỉ tổ mệt người. Ngoài ra quan trọng nhất nó lấy cái gì để khêu khích người ta, những thứ nó có chỉ là tạm bợ, là nhất thời ngoài việc nó đi làm công ty ông Ben chỉ nhiều tiền hơn chút, ai biết được tương lai mà hơn thua mặt mũi.

Hai đội bắt đầu vô sân chuẩn bị đá, do tụi nó phế quá nên một lần chỉ để một thằng vô sân, nhóm thằng Liêm đá hay thì hay thiệt nhưng tụi nó mà vô cùng lúc tới ba thằng chỉ có trời gánh. Thằng Lộc còn bực nên đá đít thằng Nam vô sân trước rồi đi lại thở dài ngồi xuống vỗ vai nó.

Nó thở dài gạt tay thằng bạn ra nhìn vô sân, anh chàng Khoa vừa dẫn bóng qua đưa mắt nhìn nó cười tủm tỉm nháy mắt. Nó không để ý quay qua nhìn thằng bạn vừa đập tay xuống sân mặt mày xám xịt, nó khẽ nhếch môi.

Thằng này điên mịe rồi, nó trợn mắt co chân đạp thằng bạn lăn quay ra đất.

Mày xàm vừa vừa nha Lộc. Đi mua nước về uống đeee!

Nó bực mình móc tiền đưa thằng bạn đạp nó đi cho khuất mắt tiếp tục xỏ dây giày, ba chuyện này phải chi có Chị giúp thì hay, xỏ nảy giờ vẫn lệch lệch kiểu gì, biết vậy nảy đem giày vải bình thường cho nhanh, giày đá banh xịn kiểu này sài không quen. Thật ra nó nhây nhây chưa vô sân trước vì phải chờ Anh Thư, khu này hơn chục sân lớn nhỏ sợ nhóm em kiếm không gặp.

Lâu rùi hông thấy. Mon ổn ha?

Tiếng con gái vang lên trước mặt, bóng người phủ xuống che đi một phần ánh sáng đèn. Nó ngẩn mặt lên, người nói là Kim Anh đang ôm bình nước có lẽ cô nàng vừa đi mua nước cho đội mình ngang qua, nó cười nhẹ gật đầu.

À! Em ổn!

Nó tiếp tục canh xỏ cái dây giày chết tiệt, bóng người vẫn che ánh đèn, giọng nhè nhẹ.

Không chờ Kim Anh nói thêm nó thản nhiên đứng dậy mở điện thoại lên đi ra cổng khu vực sân ngó quanh chỉ vị trí cho Anh Thư. Miêu tả vị trí cho em xong nó quay lại chổ ngồi Kim Anh cũng vừa đi xa qua góc sân đội kia. Nó không thèm nhìn Kim Anh mà ngoái đầu nhìn đường rải đá bên ngoài lưới bao sân kiếm Anh Thư. Không biết đi bằng gì nhìn hoài chưa thấy trong khi em nói đã đến cổng khu này, chắc con gái chạy xe chậm, đường rải đá chạy không dễ lắm. Thằng Lộc ôm bình trà đá về đang vừa đi vừa ngó qua chổ mấy cô nàng đội kia, mắt ku cậu có vẻ phức tạp hậm hực lắm, có khi nào trong đó có crush thằng bạn không ta. Nó buồn cười nhìn thằng bạn, nếu lúc này nó mà biết trước tương lai sẽ chạy lại vỗ vai cho thằng kia biết rằng: “vợ mày sau này đẹp lắm, diễn viên kiêm phát thanh viên truyền hình đài lớn hẳn hoi”. Đang tủm tỉm cười khổ nhìn thằng bạn trẻ con thì đèn xe trước mắt rực sáng làm nó chói mắt phải quay chổ khác, hơi bực bội vì vô khu nội bộ đi ô tô còn bật đèn pha, thậm chí còn nháy nháy đèn như kiểu trêu ngươi. Đèn xe nháy rất sáng khiến cả sân ai cũng ngoái nhìn kể cả mấy thằng đang đá hùng hục trong sân ôm banh lại ngó qua. Nó hậm hực quay lại nhìn chiếc xe sang màu đỏ tươi logo bốn vòng tròn đã dừng hẳn ngoài sân, cửa xe mở ra khiến thằng Lộc phải lùi lại né đường, mắt ngơ ngác nhìn chằm chằm vào cửa xe.

Anh Mon!

Tiếng kêu vui vẻ phát ra từ người đang bước ra từ ghế lái, chân dài miên man, tóc đỏ rực rỡ y chan màu xe, cô nàng mặc quần ngắn khoe trọn da chân trắng tinh, môi kiêu kỳ cười như hoa vẫy vẫy tay với nó. Bà cô này…sao quen mắt.

Nó ngơ ngác nhìn gương mặt quen quen của cô nàng giây lát, mồm chữ O trợn tròn mắt lắp bắp.

Thêm một người bước ra từ ghế phụ, nó thở phào khi thấy đúng Anh Thư của nó rồi, nếu không có em nó đang tưởng có người giả dạng Ngọc Khánh lại trêu chọc nó đây.

Lần lượt thêm ba cô nàng quen mặt bước ra từ ghế sau tươi cười chào nó, mỗi người một vẻ chỉ có chân dài hình như chẳng ai kém hơn ai.

Nó gật đầu vui vẻ đi ra, tuy nhiên sự chú ý không phải Anh Thư mà chuyển mắt nhìn cô nàng Ngọc Khánh nghi hoặc, như hiểu mắt nó cô nàng cười khúc khích xô Anh Thư lùi lại chạy tới nhảy cái rầm trước mặt nó xoay qua xoay lại vuốt ve tóc mình.

Anh Thư liếc xéo Ngọc Khánh chen vào ôm tay nó giọng vui vẻ, nó gật đầu tò mò đưa tay sờ tóc cô nàng, thậm chí còn nghe mùi tóc mới nhuộm xen lẫn mùi nước hoa từ cơ thể Khánh. Nó thở dài bỏ tóc cô nàng ra, thật sự hơi tiếc mái tóc đen dài của cô nàng lúc đầu nó gặp.

Cô nàng bóp cổ nó lắc lắc khiến Anh Thư phải ôm lấy nó che chở.

Nhờ cô nàng bóp cổ nó mới nhớ còn thằng bạn đứng gần, thằng Lộc đang đần mặt ra như trời tròng giữa đường, cái ly uống nước rớt dưới đất đời nào nhìn nó chằm chằm. Nó vội vỗ vỗ tay bà cô Khánh chỉ chỉ đủ phía kể cả thằng Lộc.

Không có ba cô nàng kia lại cứu giá chắc Ngọc Khánh lắc xụi cổ nó mới vừa lòng.

Ba cô gái người chống hông kẻ nắm cổ áo dứ bàn tay xinh xắn tra hỏi, Anh Thư cười khúc khích né ra đứng sau lưng như chặn đường không cho nó chạy, nó bỉu môi…tốt xấu gì cũng cầm profile mấy nàng giao cho chị Loan chị Thùy Linh để gửi gắm làm gì không nhớ.

Nó vui vẻ dẫn theo mấy cô nàng đi vào sân, bên ngoài những khán giả hai đội đang nhìn về nó bằng ánh mắt khác nhau, phần lớn tò mò xì xầm, 14 cầu thủ trên sân lập tức như phim bị bấm stop giờ lục đục tiếp tục trận bóng nhưng nhìn đâu cũng thấy không tập trung nổi. Thậm chí sân bên cạnh cũng nhìn nhìn về bên này bởi lúc vô xe mấy cô nàng đèn quá sáng, giờ dù đèn xe tắt rồi nhưng góc sân nơi nó đang đi vào như bừng sáng sức nóng bởi 5 thân hình rực rỡ như thiêu như đốt. Cả năm cô nàng đều khoe trọn chân dài miên man, Anh Thư của nó mặc jean dài hở đùi áo sơ-mi hồng mềm mại, còn bốn cô nàng còn lại diện cho mình áo thun con gái đủ loại, ngoài ra Mỹ Quyên và Ngọc Khánh khá giống nhau, đều mặc áo thun ngắn hở bụng, quần tuy ngắn nhưng không quá lố, đặc biệt Ngọc Khánh càng khêu khích người khác ngắm nhìn mình hơn không chỉ kiểu tóc nổi bật mà còn ở chiều cao vượt trội, có lẽ do vậy eo em lộ cả mảng lớn hơn so với Quyên.

Bà cô Quyên chạy tưng tưng trở ra lấy trà sữa, ngang qua thằng Lộc cô nàng cười tươi rói nháy mắt vỗ vai thằng kia một cái làm thằng nhỏ suýt quỵ xuống sân. Nó phì cười đi lại đá đít nó một cái, Anh Thư vẫn ôm tay nó dính như sam làm nó buồn cười cốc luôn đầu em.

Thằng Lộc đờ mặt ra khi mấy cô nàng chìa tay ra bắt, nó bực mình buồn cười đá đít thằng bạn một cái kéo Anh Thư lùi về sau tủm tỉm cười nháy mắt.

Đó! Nảy đòi kiếm gái cổ vũ sĩ khí gì đó, nguyên đống sĩ khí chất lượng đây, làm ăn gì làm đi để mặt ngáo mậy?

Anh Thư cười khúc khích theo nó lại ngồi xuống, cô nàng lém lỉnh tranh thủ bạn mình không để ý ôm cổ hôn nó một cái cười hì hì.

Nó kéo áo khoác của mình kê xuống cỏ cho em ngồi. Hình như mấy cô nàng đã chào hỏi xong kéo theo thằng Lộc ôm bình nước đi lại, nó phì cười nhìn gương mặt đỏ rần của thằng bạn, nó ngồi một chân trên đất nhìn quanh sau đó thấy balo thằng Lộc trong góc liền đi lại mở ra coi, lôi cuốn vở ghi ra nó ngẩn lên nhìn thằng bạn nháy mắt.

Không chờ thằng bạn phản ứng nó lấy đại cuốn vở ghi thằng Lộc ra giật xoẹt xoẹt một hơi mấy trang giấy rồi đi lại để xuống cỏ vui vẻ đưa tay.

Cả nhóm nhao nhao ngồi xuống, thấy thằng Lộc còn tần ngần nó nháy mắt với Ngọc Khánh, cô nàng cười hì hì kéo tay thằng nhỏ ngồi luôn xuống đất, nó giơ chân đá thằng bạn thêm cái cười khổ, gì mà gặp gái đẹp mặt đần ra không chút hình tượng. Nó kéo thằng bạn lại bấm mạnh vai bẻ đầu nó nhìn sang phía xa, nơi vài ông đực chưa vô đá và mấy cô nàng đằng kia đang nhìn tò mò về tụi nó.

Thằng Lộc gật gù giơ ngón cái lên, nó nhếch môi đưa mắt nhìn về anh chàng Khoa đang chạy trong sân vội lảng tránh mắt nó giả vờ như không quan tâm, nó nhận thấy anh chàng có vẻ hơi mất tinh thần, ngay cả đỡ bóng còn hụt kia mà. Trùng hợp nay mấy cô nàng đòi ra chơi từ trước, không nó cũng chẳng thèm để ý khêu khích làm gì, cơ mà nếu nó thật sự muốn, chỉ một cuộc gọi không chỉ năm người, muốn mười hay hơn đều có. Về tiền có thể nó còn ngại so đo chứ về cổ động viên xinh đẹp…không lẽ tuyên bố nó chấp cả sân, nội team PG, dancer trong công ty nó thân thiết…nói một tiếng mấy cô nàng sẵn sàng chạy ra chơi, chưa kể nếu méc chị Thủy, số lượng còn hoành tráng hơn nhiều. Nói ngông thì vậy chứ kêu người chị Thủy ra…không đủ tiền trả haha với lại nó đâu muốn thằng Lộc đột quỵ.

Nó nháy mắt chỉ ngón cái ra sau lưng, nơi năm cô gái đang cười đùa chia trà sữa.

Nó vỗ đầu thằng bạn cười ha hả, chủ thằng này người quen chị Thủy nên nó biết, quán của ổng là làm cho vui chứ ổng còn hùn vốn làm nguyên chuỗi cửa hàng khác, lâu lâu hay kiếm PG để chạy sự kiện vòng vòng SG hoài. Thực ra sợ thằng bạn tủi thân thôi, chứ PG chủ thằng Lộc hay tìm thật ra chất lượng ngoại hình không thể so được với năm cô nàng sau lưng.

Thôi sĩ khí đang lên ra thay thằng Nam đi, mặt nó tau thấy xanh lắm!

Thằng Lộc cười ha hả giơ ngón cái vỗ ngực phịch phịch rống một tiếng chạy ra sân đá đít thằng Nam té lăn ra đường biên, nay chạy được tới giờ này thằng Nam có vẻ cải thiện thể lực rồi. Cho ra nghỉ bơm thêm sĩ khí hiệp hai đá tiếp. Mặc nó nhiệt tình lôi kéo, thằng Nam chỉ dám ngại ngùng đi lại uống nước chào hỏi qua loa rồi ôm luôn thùng nước ngồi cách mấy cô gái mấy mét như sợ Ngọc Khánh dùng tóc đốt nó vậy. Nó thôi không thèm để ý, chờ thằng Lộc ra đủ hai thằng có khi tụi nó thoải mái giao tiếp hơn.

Ủa sao anh Mon hổng vô đá?

Thu Quyên hút rột rột trà sữa lên tiếng, nó dựa vô chân Anh Thư đeo tất xỏ giày cười cười.

Anh Thư nhẹ lời chen vào, cả bốn cô gái đều tròn mắt tò mò nhìn nó, nó thì nheo mắt lắc đầu ra dấu không sao rồi đưa mắt nhìn Anh Thư. Em mỉm cười ghé mặt sát vào nhìn nó nói nhỏ vừa đủ nghe.

Cái gì hông biết…em có thể tìm hiểu mà hì hì!

Nó mỉm cười bún nhẹ mũi em rồi tiếp tục mang giày, quần dài cởi từ trước đã bị Ngọc Khánh Thu Quyên tận dụng kê thêm làm chổ ngồi nảy giờ do quần mấy cô nàng hơi ngắn, ngồi sợ ngứa mông.

Anh Mon hay ghê! Bửa trước tụi mình nói tưởng ảnh nghe cho có ai dè có show làm liền.

Trâm Anh vui vẻ lên tiếng, nó mỉm cười.

Ngọc Khánh vui vẻ nghịch giày nó ngẩn đầu lên tiếng.

Mai Lâm dựa lưng vô Quyên chớp nhẹ mắt nhìn nó.

Anh Thư vuốt ve tóc nhìn nó cười hì hì, nó chỉ đành nhún vai không trả lời.

Trùi! Hàng hiếm mấy đứa ui! Như tụi mình đợt này ảnh chịu lấy % tệ cũng được cả triệu nè.

Mai Lâm tròn xoe mắt vỗ tay thốt lên, Ngọc Khánh bỉu môi cào chân nó.

Nó tủm tỉm cười chỉ tay ra chiếc ô tô sang chảnh, Ngọc Khánh chu môi lên đánh nó.

Anh Thư co chân dài lên đạp vô mông Ngọc Khánh, nó bật cười vui vẻ nhìn hai cô nàng đùa giỡn, việc Anh Thư, Ngọc Khánh nhà khá giả cũng bình thường vì Thư nói rõ từ lâu em với Khánh đi làm cho vui, chỉ có ba cô nàng còn lại thật sự đi làm vì kiếm tiền, cả Thư và Khánh đều luôn nhấn mạnh nhờ nó giới thiệu nhiều show làm cho ba cô nàng kia. Nó kệ hai cô nàng đùa giỡn quay qua nhìn Thu Quyên và hai cô nàng còn lại.

Nó bật cười liếc liếc Ngọc Khánh trước mặt.

Ngọc Khánh thấy mắt nó liền nheo mắt nhìn nó chằm chằm nghiêng đầu hỏi, Thu Quyên cười khúc khích kéo Ngọc Khánh lại mở điện thoại bấm bấm đưa cô nàng xem.

Nó tủm tỉm cười cởi phăng áo thun đưa Anh Thư rồi cầm theo áo MU số 15 trên đùi em vùng dậy chạy ra sân, chứ mỏ Ngọc Khánh cong lên dữ lắm, sắp cắn chết người tới nơi.

Anh Monnnnnn! Ngon đứng lại cho emmmm! Kim mao cái đầu anh đó…Anh Monnnnnn!!!

......71......

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.