Trở về truyện

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES - Phần 61

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES

61 Phần 61


Chị Quỳnh Chi không trả lời, chị nghiêng người chống tay lên cửa kính nhìn nó, thấy mắt cô nàng không thèm chớp một cái, nó đưa tay quơ quơ trước mặt chị.

Nó cười vui vẻ vừa chu miệng vừa né nắm tay xinh xắn của chị nữ thần, tiếng cười của chị khiến không khí trên xe tự dưng ngọt ngào hơn.

Nó nhìn chị khoanh tay trước ngực xụ mặt làm vẻ giận dỗi, không thấy lo, chỉ thấy dễ thương, nó bật cười vuốt tóc chị.

Chị Quỳnh Chi hất mặt vẻ dỗi nhìn nó rồi bật cười khúc khích bỉu môi.

Nói chuyện nghe thấy ghét! Hihi chẳng thể dỗi được Mon.

Nó làm mặt xụ xụ như chị, bắt chước chị bỉu môi luôn.

Nó ngẩn người nhìn chị, bà cô này bửa nay ở nhà có nhậu không sao tự nhiên nói cái gì xa xa vấn đề nhỏ xíu, nhưng người vẫn thơm, không có mùi rượu mà.

Nó bực mình phì cười đưa tay qua cốc đầu chị, cô nàng xoa xoa đầu lườm nó.

Nó bật cười nghiêng đầu qua nắm đấm xinh xắn của chị Quỳnh Chi, cô nàng cười khúc khích vẫn giữ mặt lườm đáng yêu quen thuộc.

Chị bánh bèo tự nhiên hóa con nít ôm tay nó lắc lắc, lái xe đã yếu bà cô còn lắc kiểu này chắc lọt sông quá. Tự nhiên nhắc đến sông, nó sáng con mắt vì biết chổ để đi.

Nó cười khổ à không cười vui vẻ vì vừa định khổ chị bánh bèo lại treo sự dễ thương lên mặt, nó thoải mái hết thấy khổ liền. Nó lái xe qua quận ba dừng lại bên đường tắt máy đi qua mở cửa xe mỉm cười gỡ dây an toàn cho chị.

Nó đưa tay cười, chị chun mũi dịu dàng nắm tay nó như công chúa, ra khỏi xe nó nắm hai vai chị xoay một vòng chỉ qua bên kia đường. Một cửa hàng bánh ngọt sáng lấp lánh ánh đèn hiện ra trước mắt hai đứa, những chiếc bánh to nhỏ đủ màu sắc và kích cở xếp đầy trong tủ kính, chưa cần tới gần cũng nghe mùi thơm của bánh ngọt phả vào mũi.

Chị thích bánh ngọt đúng không? Thiên đường của chị đó, sao thích không?

Chị Quỳnh Chi nhìn say sưa qua bên đường, mắt chị long lanh như thể bên trong mắt có những chiếc bánh nhỏ xoay vòng khoe hương sắc, môi chị hé nụ cười, nụ cười khiến nó cảm giác đây là nụ cười xinh đẹp nhất của chị trong suốt hai tuần vừa qua.

Nó kéo tay chị bước qua đường, hình ảnh sẽ khá lãng mạn như đoạn phim nào đó nếu như nó cao hơn hay ít nhất bằng chị, rất tiếc chị mang giày cao gót, hình ảnh thiệt trớt quớt. Nhưng thôi chị đẹp đủ rồi, quần jean ôm dáng khoe chân dài, áo trắng khoe vai gầy, chiếc cổ trắng ngần bởi từng bước chân tóc gió tung bay, nếu không phải nhìn xe trên đường nó sẽ xoay người thật lâu để ngắm chị. Vài khách hàng đang chọn bánh cũng phải chú ý vào chị, gương mặt từng diễn vai lạnh lùng sang chảnh trên phim dường như biến mất, chỉ còn lại sự dễ thương ánh hồng trên má bởi những chiếc bánh bên trong tủ kính chiếu rọi vào chị. Chị xinh đẹp bên ngoài có thể chưa chắc bằng chị Nghi hay Nguyệt nhưng gương mặt này dành cho màn ảnh, dáng chị có thể hơi kém mặt mo, cũng không gợi cảm hay sexy so với Minh An nhưng dáng và mặt chị là dành cho những khung hình. Ngay lúc này, cảm giác nói nó biết, chị mới là người xinh đẹp nhất. Có hai khoảnh khắc chị đẹp nhất trong mắt nó kể từ ngày chị vào đây đi cùng nó, một lần lúc chị chơi trò quay trúng thưởng, lần còn lại ngay lúc này. Chị như đang ôm lấy tủ kính, môi gần như hôn lên những chiếc bánh bên trong, nó phì cười khi chị lùi ra, trên mặt kính dường như còn vươn vết son môi nhàn nhạt. Nó cứ đứng một bên mỉm cười ngắm chị, không hối thúc, không lên tiếng, kiên nhẫn đứng chờ chị khoe sắc với thế giới bánh ngọt dường như của riêng chị, ngay cả bạn nhân viên định bước tới giới thiệu bánh nó cũng ngăn lại. Đêm qua chị nói nó lừa đảo chị, nó quan tâm chăm sóc làm vui lòng chị nhưng ánh mắt nó là ánh mắt thờ ơ thì ngay lúc này nó chắc chắn sự thờ ơ đó đã biến mất, có lẽ chị đã nhận ra vì nó thấy chị khẽ quay qua nhìn nó nở nụ cười, chị là diễn viên mà, ai biết được trước giờ chị cười thật hay lừa đảo nó nhưng giờ nó biết chị cười rất thật…vì người như chị mỗi khi cười thật cũng là lúc chị xinh nhất.

Chị Chi bỉu môi không thèm để ý tới nó tiếp tục dạo quanh những tủ bánh, thi thoảng có chiếc bánh hay ho lại cúi người kê mặt vô thật sát kính để ngắm nhìn, hình như cô nàng không có ý định chọn bánh ăn mà mải mê thưởng thức bằng mắt. Còn nó thì ngắm chị, ngoài ra người nhìn chị còn một vài khách và mấy bạn nhân viên, tuy nhiên không ai đến làm phiền cô nàng. Cũng không biết bao lâu trôi qua, chị đi lại đưa cặp mắt long lanh đáng yêu cười với nó chỉ tay lên lầu, nó cười cười gật đầu, chị Chi xoay lưng đi trước không nói gì. Hai cô bạn nhân viên đứng kế nó nhìn theo chị tới khi khuất dáng quay qua nhìn nhau mắt tròn xoe ra vẻ ngơ ngác. Một cô nàng tóc ngắn đội nón đỏ hình trụ chớp mắt ngó nó chằm chằm.

Nó không nói gì chỉ mỉm cười xem như xác nhận, hai cô nàng lại nhìn nhau cười tươi xì xầm ngó lên lầu, một cô bạn đứng quầy lên tiếng.

Ê hai đứa? Đứng nhiều chuyện khỏi bán luôn hen. Khách chưa kiu mónnnnnnn!

Hai cô bạn mở to mắt cười khúc khích có một chút lúng túng cùng ngó qua nhìn nó.

Cô bạn đứng quầy vừa nói vừa chỉ tay vô bảng menu bằng nhựa to đùng đặt trên quầy, nó bật cười vui vẻ xua tay ngăn một trong hai cô nàng tư vấn bán bánh lại, ở đây chọn món thanh toán tại quầy trước khi lên lầu nên gặp chị Quỳnh Chi mấy cô bạn mới du di làm sai quy trình quán.

Nó cười cười kệ mấy cô bạn nhân viên đối đáp đi lại các tủ bánh, cô bạn chắc tên My đi theo.

Cả ba cô bạn nhân viên có một chút bất ngờ dành 6 cặp mắt thích thú tò mò nhìn nó. Cô bạn tên My cười hì hì chớp mắt.

Nó mỉm cười chưa trả lời, cũng không nhìn cô nàng, một tay cầm bóp tiền chân lùi ra một chút lén dùng tay lau đi vết son môi chị Quỳnh Chi để lại trên kính của người ta, cô nàng đứng quầy vẫn kiên nhẫn không lên tiếng. Lau sạch son môi nó đi lại quầy tươi cười.

Haha công thức trớt quớt không biết tính tiền phải không? Em cứ mix y vậy cho anh, bấm vô bill một set trà cúc và 1 set hoa hồng là xong.

Cô nàng im lặng hình như ngẩm nghĩ, nó cúi đầu mò mẫm rút tiền chuẩn bị thanh toán, tiếng cô nàng lại vang lên nhẹ nhàng.

Nó bật cười có một chút bất ngờ nhìn lên cô nàng đứng quầy, nảy giờ vì cô nàng đứng quầy hơi cao nó mải quan sát chị Quỳnh Chi nên không để ý nhìn kỹ mặt, giờ nhìn rõ thì phát hiện cô nàng rất trẻ, tóc ngắn màu vàng ánh kim sang chảnh, gương mặt xinh xắn như búp bê, trên người cô nàng khoác một chiếc tạp dề màu hồng kẻ ca-rô, cánh tay trần trắng nõn thon gầy có vài hình xăm khá chất, cổ tay đeo đầy những vòng tay nhiều màu sắc kiểu dáng khác nhau. Đặc biệt đôi mắt màu xám tro ánh kim hình như nhờ đeo lend, mi mắt dài khiến đôi mắt càng to tròn, nếu không nhờ gương mặt tựa búp bê mang dáng dấp khuôn mặt người Việt nó đã tưởng cô nàng là con lai hoặc một cô nàng đến từ bên kia đại dương. Một cô gái có thể dùng từ như trên mạng để miêu ta: Hot girl kute.

Cô nàng tủm tỉm cười lắc đầu, nó cũng không quan trọng bật cười vui vẻ.

Cô chủ quán hơi đỏ mặt cắn môi, miệng mấp máy nhưng chưa biết nói gì, hai cô nàng nhân viên đứng kế nó che miệng cười khúc khích.

Nó co giật miệng trợn tròn mắt, nó nghe hết đó, cái gì mà người ác, nó có chọc đâu, nhìn cô nàng cuối gầm mặt cắn sắp đứt môi, nó chột dạ ho khan, để tiền lên quầy co giò chạy lên lầu. Mới nói mỗi câu chắc không tính là chọc ghẹo con gái người ta đâu ha, thôi lên với chị Chi cho lành, đứng một hồi ngứa miệng mất công người ta cắn chết. Nó nhăn nhó tự vả vô miệng một cái vì chột dạ, gặp con gái xinh là mồm không thắng kịp liền, cơ mà cô chủ dễ thương quá, sao lần trước đi quay clip nó không phát hiện nhỉ.

Chị Quỳnh Chi đã chọn được bàn, cô nàng đang ngồi chống cằm lười biếng nhìn ra đường bằng cửa sổ màu trắng. Gian phòng thưởng thức trà bánh được decor xinh xắn sang trong bằng tông màu hồng, xanh lá và trắng.

Chị cười khúc khích lườm lườm, nó ngó nhìn xung quanh một chút rồi ngồi xuống đối diện, ghế khá cao không thoải mái chút nào nhưng lại hợp với chị Chi, người ta chân dài ngồi ghế này phải nói tôn thêm những đường cong quyến rũ của cô nàng diễn viên.

Chị chống hai tay lên bàn ôm lấy mặt lườm nó ra vẻ ghét bỏ, nhưng gương mặt không giấu được vẻ đáng yêu độc quyền.

Chị Chi chu miệng ra vẻ không vui, nó gãi gãi đầu thở dài, bà cô này nay không nhậu nhưng nói chuyện đâu đâu không ấy.

Mon nhớ! Chị biết thừa ai ở cạnh Mon mới quan tâm, chăm sóc này. Khi chị về ngoài kia, Mon sẽ chẳng nhớ đến chị, chẳng buồn nói chuyện cùng chị. Mon biết chị ngoài bánh ngọt ra thích ăn gì không? Mon biết chị thích mặc quần áo màu gì không? Ờ…chả nghe mọi người bảo Mon hỏi gì về chị, chả thờ ơ còn gì.

Nó bật cười lắc đầu đưa tay nhéo lên chiếc mũi vừa cao vừa đáng yêu của chị.

Nó kéo tay chị đặt xuống bàn mân mê, xoa xoa lên tay chị tiếp lời.

Nó bật cười nhéo mỏ xụ của chị lắc lắc đầu.

Chị cười nhẹ bỉu môi, nó dịu dàng mân mê lòng bàn tay chị Chi không biết chán.

Em không hỏi không tìm hiểu về chị không phải em thờ ơ. Em chỉ đơn giản không muốn hiểu biết về chị qua lời người khác. Em thích tự nhìn, tự cảm nhận từ chính chị hơn.

Chị Quỳnh Chi ngừng cử động tay, ngừng luôn chiếc môi nảy giờ vẫn luôn cử động chu ra mím vào làm vẻ tinh nghịch, mắt chị nhìn thẳng vào nó, rồi nở nụ cười rất tươi.

Không muốn biết chị qua lời người khác. Hì! Lý do rất thuyết phục, chị chấp nhận!

Nó bật cười búng trán chị một cái.

Đừng có bày đặt kiếm chuyện trẻ con như chị Vy. Tưởng em không biết hả, qua nay nói đủ thứ để đòi hỏi gì, nói thẳng luôn đi!

Chị Quỳnh Chi lại nhoẻn miệng cười khúc khích, giọng cười giòn tan vui vẻ như chuông ngân.

Chị Quỳnh Chi kéo tay nó cười khúc khích vui vẻ vô cùng, nó cũng bật cười theo lắc đầu nhéo mũi chị.

Nó gật gù nhìn xung quanh, khắp gian phòng tuy không ồn ào nhưng đúng là khá nhiều khách, chỉ còn một vài bàn trống. Thực ra lo nói chuyện tưởng lâu nhưng chỉ hơn mười phút trôi qua thôi.

Chị Quỳnh Chi vui vẻ ngồi thẳng dậy chỉ tay ra lối lên xuống lầu, nó cười cười nhìn qua, nhưng khi mái tóc ngắn vàng ánh kim xuất hiện bên dưới cầu thang đang dần đi lên, nó tắt nụ cười có một chút thiếu tự nhiên. Nảy giờ tuy nói chuyện nhưng chắc chị Quỳnh Chi đều để ý xung quanh, bàn vô trước đã có món nên lần này chắc sẽ đến lượt bàn nó.

Nó chột dạ gật gù nhưng không nhìn, tay lén kéo cổ áo cao nhất hết mức có thể, giả bộ chống cằm xòe thằng bàn tay che che mặt. Chủ đứng quầy không lo đứng bán bánh, làm nhân viên bưng bánh lên chi trời, đừng có nói tính lên thanh toán nó nha.

“Cạch!”

Nguyên mâm trà bánh thơm ngát đặt xuống bàn, nó vẫn ráng giấu mặt cúi gầm nhìn xuống mâm bánh.

Chị Quỳnh Chi vô tư kéo kéo tay, nó giả vờ vu vơ gật gù.

Hình như có tiếng hừ thì phải, nó rụt cổ gác tay lên trán coi như che tầm nhìn của hai cô nàng, mắt dán chặt lên mấy cái bánh.

“Có nha, rất có phiền nha”.

Trời à! Chủ tiệm không lo bán bánh, ai lại lên đây khách mời có một tiếng không biết khách sáo ngồi luôn. Nó thở dài bất an, vừa định ngó lên thì gặp ngay ánh mắt hờ hững của cô nàng, ngay lập tức nó quay xuống nhìn bánh tiếp.

Nó thở dài, lại còn có trò giới thiệu bánh, nó nhìn ngón tay cô nàng vừa giới thiệu vừa chỉ vô bánh mà choáng hết đầu, toàn tiếng tây tiếng u nghe không hiểu mô tê gì, đến khi cô nàng giới thiệu xong hết mâm bánh, nó đần mặt ra vì không nhớ một loại bánh nào. Có mỗi mâm bánh thôi mà đủ thứ tên tiếng tây loạn cả lên, trước giờ nó biết mỗi một loại duy nhất: bánh mì ngọt.

Chị Quỳnh Chi vui vẻ kéo kéo tay áo nó, chị kéo hăng quá làm nó buộc phải ngẩng lên, cô nàng cười cười đẩy một dĩa bánh màu nâu qua sát người nó.

Nó giật mình ngó xuống cái bánh hình tam giác nhỏ bằng lòng bàn tay, nền bánh màu nâu, thân bánh có ba màu xanh, nâu và hồng. Trên nên bánh trãi một lớp socola có dòng chữ nhỏ xíu ghi bằng kem màu trắng.

“Anh trêu Misu”

Bên cạnh ba chữ nhỏ có một icon >_<

Cái này…

Nó ngơ ngác nhìn chằm chằm cái bánh, nhất là chiếc icon nhăn nhăn coi bộ bất mãn nó lắm.

Vừa thấy cặp mắt tò mò thích thú của chị và bàn tay trắng thò qua định cầm lấy dĩa bánh, ngay lập tức nó bốc luôn cái bánh dồn hết vô miệng phi tang, mặt tỉnh bơ cười hì hì.

Uhm…ánh…ánh…ủa..e…ủa…e…

Nó tròn mắt ngấu nghiếng nguyên cái bánh ngập mỏ, miệng nói không thành tiếng, hai cô gái đối diện mắt tròn mắt dẹp miệng mở to ngẩn người nhìn nó như người ngoài hành tinh. Khó khăn lắm nó mới nhai lấy đà nuốt được nguyên cái bánh vừa béo vừa đầy xuống bụng, thậm chí nó còn nghe cái “ót” khi nuốt bánh qua cổ họng.

Nó quẹt miệng cười cười.

Cô nàng Misu cười khúc khích hip mắt nhìn nó, ánh mắt này có vẻ nguy hiểm lắm, nó cười khan.

Cô nàng thôi cười giọng hờ hững lạnh tanh, nó rụt cổ thôi nhìn cô nàng, lại cắm đầu dán mắt xuống mâm trà bánh. Hình như cô nàng vừa quăng cho nó ánh mắt như viên đạn, đã đời cô nàng lên tiếng.

Nó thầm nghiếng răng ngẩn đầu dậy cầm lấy điện thoại của cô nàng Misu, hình như tay cô nàng trống trơn, mấy chiếc vòng tay đi đâu mất tiêu, tay cô nàng thon dài trắng mịn, ngón tay rất đẹp tuy nhiên những đầu ngón tay đều cụt ngũn. Nhận ra nó tò mò dò xét tay mình, cô nàng chu môi cười.

Nó giật mình cầm lấy điện thoại, không dám tò mò tay cô nàng nửa, Misu cười cười lên tiếng.

Haizz nó thắc mắc nhưng giải thích cho chị Quỳnh Chi, bỏ nó qua một bên.

Nó giơ điện thoại mở sẵn camera lên canh góc chụp, chờ hai cô nàng cầm bánh lên làm dáng, nó chụp lia lịa mấy tầm.

Xong nha!

Vừa nói nó vừa bấm vô album kiếm tra, hình hai cô gái vừa xuất hiện trên màn hình, mắt nó tròn xoe ngẩn người.

Cái này…

Nó hít sâu một hơi lấy bình tĩnh nhìn vô ảnh, lại nghiêng đầu nhìn cô nàng Misu bên ngoài, nhìn qua nhìn lại…đầu nó nổ đùng cảm giác y như hôm mặt mo chụp chung hai chị đẹp.

Chị Quỳnh Chi lườm nó giật điện thoại, hai cô nàng thích thú chăm chú xem hình, còn nó thì nhìn Misu. Giờ mới dám quan sát kỹ cô nàng hơn…nó thở dài đồng cảm với chính mình, biết lý do nó nổi hứng chọc bà cô này rồi đó…bởi cô nàng đẹp chứ đâu. Tuy cô nàng giấu cơ thể bên trong chiếc tạp dề to đùng nhưng có thể thấy dáng người chẳng kém chị Quỳnh Chi, gương mặt càng xuất sắc, ở chung khung hình với bà cô diễn viên mà thần thái, nụ cười, sắc mặt không tỏ ra lép vế, cảm giác cô nàng toát lên sự tự tin vào ngoài hình của mình. Nếu chị Quỳnh Chi là nét đẹp đáng yêu, dịu dàng thêm một phần sang chảnh của con gái Bắc thì Misu lại mang nét đẹp hơi hướng hiện đại, trẻ trung, kute. Một dễ thương, một kute ở cạnh nhau…nó mờ cả mắt.

Nó ngẩn người toát mồ hôi lạnh trước ánh mắt của hai cô gái, câu này làm sao nó dám trả lời chứ, sao con gái ai cũng hay hỏi mấy vấn đề trớt que như vầy. Quên đi, coi như nó không nghe gì hết.

Bà cô này, cố tình trả thù nó đây mà, thôi nể sân nhà của cô nàng, nó nhịn.

Hên quá, chị Quỳnh Chi không có ý bắt ép nó trả lời, thôi kệ hai cô gái muốn làm gì thì làm, nó chơi với bình trà cho lành. Hai cô nàng tiếp tục tự chụp hình, nói chuyện làm quen…nhưng tới đoạn trao đổi facebook thì tiếng Misu chợt lớn hơn.

Cô nàng Misu ngừng một chút tiếp lời vui vẻ.

Nó gật gù nhấm nháp trà, coi bộ làm diễn viên sướng thiệt, đi ăn bánh uống trà vẫn được nhiệt tình tiếp đãi, lại còn cho thẻ giảm giá tới 50%. Ấy…khoan! Có cái gì sai sai ở đây nè, chuyển thẻ cho nó…cũng ổn đó, tuy không thích bánh ngọt nhưng mua cho người khác, mua quà các kiểu, quá ổn. Chổ không ổn nhất chính là quá ổn…mà thẻ phải có tên, có số…thôi chết! Bị lừa rồi, thẻ thành viên gì chứ…bà cô này muốn lấy số điện thoại của nó…

Nó còn chưa kịp nói tiếp đã bị ánh mắt hờ hững và chiếc môi nhếch lên kèm theo bàn tay đặt trên cổ cô nàng ra dấu đe dọa khiến nó vội im bặt nuốt hết lời tính nói vô bụng.

Gì thế Mon?

Chị Quỳnh Chi chớp chớp mắt, nó nuốt ực một ngụm trà cười cười xua tay.

Nó cười khan rót một ly trà đưa qua chị Quỳnh Chi, cô nàng Misu bỉu môi không thèm để ý tới nó. Khi con số điện thoại cuối cùng được chị Quỳnh Chi đọc lên, nó thấy rõ ràng bà cô Misu nhếch môi đắc ý, nó thở dài cúi đầu ủ rủ, làm gì có thẻ 50% dễ ăn vậy chứ, người ta vẫn ngồi thản nhiên cầm điện thoại bấm bấm, đâu thấy dấu hiệu đi làm thẻ đâu. Hết chạy với cô nàng rồi, liệu nó có nên mặt dày xin thẻ thiệt không ta. Misu ngồi nói thêm vài câu vui vẻ với chị Quỳnh Chi đã đời mới chịu đứng dậy trả lại không gian cho nó và chị, trước khi đi cô nàng còn quăng cho nó ánh mắt nửa cười nửa không, đi ăn bánh cũng gây thù chuốc oán, số con rệp.

Chị Quỳnh Chi cười nhàn nhạt chen lời vào, nó giật giật khóe miệng cười mếu vội xua tay.

Ấy…không cảm ơn, em rút lại lời cảm ơn.

Con gái mà, làm gì có cô nàng nào không nhạy cảm, nó thở dài rụt cổ lại lại cắm đầu dán mắt lên chiếc bánh gần mình nhất, nó thà nhìn cái bánh tới chết coi bộ thấy khỏe hơn đối mặt với mấy cô nàng.

Chị Quỳnh Chi cười khúc khích lườm lườm nó, mắt chị vui vẻ đảo một vòng những chiếc bánh ngọt đầy màu sắc, mùi bánh thơm phả nhẹ lên mũi, nó cảm giác màu của bánh ngọt như đang vây quanh nâng niu nụ cười chị nữ thần.

Nó bật cười ngó sang khay bánh ngọt chị Quỳnh Chi đang nói đến, là khay bánh nó tự chọn và tính tiền.

Nó mỉm cười không tiếp tục đề tài của chị, tay sờ sờ bên ngoài tách trà trước mặt chị, cảm giác trà không quá nóng, không quá lạnh nó cầm lên đặt vào tay chị.

Trà thơm, bánh ngọt và người đẹp ngồi cùng, một buổi thư giản không tệ nhỉ. Chị Quỳnh Chi xem như đạt được mục đích rủ nó đi chung đến Ninh Bình quay phim, không còn bày trò hành hạ đầu óc nó nửa, chị trở lại như ngày thường vui vẻ trò chuyện, thưởng thức bánh ngọt món chị thích nhất. Đêm cứ vậy mà trôi đi, không biết bao nhiêu thời gian thưởng thức trà bánh, nó vươn vai lười biếng dựa đầu vào ghế nhìn xuống đường, chợt chị Quỳnh Chi kéo tay nó ngoắc ngoắc.

Nó còn đang ngơ ngác chị nắm luôn tay kéo, nó đành đứng dậy, chị Quỳnh Chi kéo ghế của Misu để trống cạnh mình, nó mỉm cười ngồi xuống. Hình như giải quyết những chiếc bánh thơm ngon, người chị càng thơm hơn thì phải.

Chị cười khúc khích khi nó làm dáng vẻ xuôi tay mặc chị muốn làm gì tấm thân nó thì làm, chị lườm lườm kéo vai nó.

Nó bật cười, tính ra từ lần đầu gặp chị cho đến hai tuần nay đi chung nhau, hình như nó và chị chưa chụp cùng nhau kiểu ảnh nào. Toàn nó cầm máy chụp chị và mọi người, ít nhất chưa có hình nào nó xuất hiện bên cạnh chị Quỳnh Chi.

Nó bật cười ngó ra đường kệ chị muốn tạo dáng tự chụp kiểu gì đó chụp, ba cái trò tự seo-phi lấy hình up facebook này nó không rành lắm, trước giờ cũng chưa bao giờ tự seo-phi, toàn người khác chụp, nó đứng vô cho có mặt thôi.

Có hơi ấm mềm mại bên vai, chắc là chị dựa sát nó tạo kiểu, một cánh tay xinh vòng qua ôm cổ nó…ừ tư thế này cũng ổn…và có gì đó chạm nhẹ lên má nó, mềm mại phớt qua, thơm thoang thoảng mùi bánh ngọt…chà chà…chắc lại nghịch trét bánh lên mặt nó chụp hình chứ gì.

Xong rùi!

Nó cười cười quay qua, chị Quỳnh Chi đang rút điện thoại về chăm chú bấm bấm kiểm tra hình, mắt chị long lanh…môi nở nụ cười hài lòng.

Chị cười dịu dàng ngẩn lên nhìn nó, gương mặt như tỏa ra ánh sáng rực rở của niềm vui nào nó, chị giơ điện thoại lên quay màn hình về phía nó…màn hình bật sáng, nó ngơ ngác nhìn không chớp mắt, hơi thở như ngừng lại trong giây lát…bên trong hình một thằng con trai mặc sơ mi ca-rô gác tay lên ghế nhìn ra cửa sổ, một cô gái dịu dàng như nữ thần ngọt ngào vòng tay ôm lấy thằng nhóc, đôi mắt nhắm nghiềng như đang ngủ say, chiếc môi hồng tinh nghịch đang thật sự chạm vào má tên con trai…hình như đó là nụ hôn thì phải. Màn hình vụt tắt, nó ngơ ngác nhìn chị nữ thần đang mỉm cười dịu dàng, môi chị cong lên đáng yêu đến lạ.

Hết mai chị phải về HN, vì biểu hiện hôm nay của Mon…nên thưởng Mon đấy! Thích không?

Nó ngơ ngác đưa tay sờ lên má, có một chút ươn ướt, một chút trơn mịn của vết son môi lẫn vào hương ngọt ngào của vết kem từ chiếc bánh ngọt nào đó…miệng nó dần hé nụ cười, có chút khoan khoái nào đó dâng lên trong lòng, hương thơm mùi môi con gái dường như nguyên vẹn trên bờ má thô ráp.

Nó làm mặt gian tủm tỉm cười vừa nói vừa chỉ lên mỏ mình, mắt híp lại gian xảo kê mỏ nhích sang chị. Cô nàng bỉu môi cười khúc khích dứ nắm đấm đấm nhẹ vô mỏ nó, làn gió vụt qua…nó hé mắt nhìn, trước mặt nó trống không, dáng xinh đẹp của chị đã đứng ở tận lối xuống lầu nhìn nó cười hì hì.

......61......

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.