Trở về truyện

Lấy thân nhập cục - Chị Đây Có Luyện Qua Đấy

Lấy thân nhập cục

6 Chị đây có luyện qua đấy

Hơi thở của Sasha dồn dập, những lọn tóc vàng xoăn nhẹ xõa tung trên thảm, gương mặt lai áp sát xuống sàn, nét yêu mị nơi đuôi mắt dài lúc này lại hiện lên vẻ nhếch nhác.

Cậu cố sức giãy giụa một chút, nhưng lại phát hiện lực từ đầu gối áp trên lưng cực kỳ vững chãi, sức mạnh dẻo dai thuộc về người phụ nữ phương Đông khiến cậu tạm thời không thể lật người.

Trong không khí dường như vẫn còn vương vấn hương thơm thanh nhẹ trên cơ thể cô, hòa quyện với hormone tuổi trẻ tỏa ra từ người cậu, nhiệt độ trong phòng sách như lặng lẽ tăng lên vào khoảnh khắc này.

Shiori không buông tay, chỉ giữ nguyên tư thế đè nén này, chiếc cổ trắng ngần thon dài vì căng thẳng mà ửng lên sắc hồng nhạt. Cô biết mình phải làm chủ tình thế, ánh sáng trong trẻo nhưng xáo động nơi đáy mắt cậu thiếu niên này khiến cô vừa cảnh giác lại vừa dấy lên chút cảm xúc phức tạp.

Các ngón tay cô hơi siết lại, cơ thể từ từ ghé về phía trước, vóc dáng đầy đặn nhưng nhỏ nhắn áp sát vào má Sasha, chiếc miệng chúm chím gần như chạm vào vành tai nhạy cảm của cậu, phả ra hơi thở ấm áp dịu nhẹ.

Cô dùng giọng nói trầm dịu nhưng mang theo sự kháng cự không thể chối từ, khẽ nói bên tai cậu: "Nói cho cậu một bí mật nhỏ, chị đây từng học võ đấy... thổi hơi... hù! Thế nào? Còn muốn thử lại lần nữa không?" Nói rồi, các ngón tay cô tăng thêm lực bẻ ngược tay cậu, cổ tay mảnh mai nhưng vững chãi khống chế lực độ một cách chuẩn xác, khiến thân hình cao lớn của Sasha bất giác hơi uốn cong.

Đôi mắt yêu mị của cậu thiếu niên nhanh chóng mờ lệ, những giọt nước mắt long lóng cuối cùng không kìm được mà lăn xuống từ khóe mắt, trượt qua xương lông mày sâu hun hút và gương mặt lai.

Gương mặt đẹp đẽ vốn đầy vẻ nổi loạn và phòng bị của cậu lúc này vì đau đớn và xấu hổ mà hơi biến dạng, sắc hồng nơi vung tai nhanh chóng lan xuống cổ, chiều cao 185 cm vào lúc này trông lại có phần bất lực.

Làn da trắng hồng mọng nước của Shiori vì dùng lực mà phiếm lên sắc hồng nhạt, cơ địa chạm nhẹ đã đỏ khiến trên cánh tay cô xuất hiện những vết nhợt nhạt dịu dàng, tương phản gay gắt với chiếc váy dạ tối màu cùng chiếc áo khoác dạ dài màu kem đang mở phanh.

Sasha bướng bỉnh cuối cùng không chịu nổi nữa, trong cổ họng phát ra tiếng nấc nghẹn ngào nho nhỏ, giọng nói mang theo sự ấm ức và không phục đặc trưng của thiếu niên: "Không dám nữa! Buông tôi ra!"

Đôi môi chúm chím của Shiori hơi nhếch lên, nở nụ cười mỉm hài lòng. Trong đôi mắt sáng ngời của cô lóe lên một tia sáng chiến thắng, sắc hồng trên gương mặt trái xoan vẫn chưa lui hết.

Cô từ từ thả đôi tay đang khóa ngược ra, nhưng không đứng dậy ngay mà dùng lực đầu gối xác nhận sự phục tùng của cậu lần cuối rồi mới đứng lên một cách tao nhã.

Đôi chân trắng ngần thon dài ẩn hiện dưới chiếc váy dạ, chiếc áo khoác dạ dài màu đen đung đưa nhẹ theo nhịp chuyển động. Cô vươn tay kéo Sasha dậy, cậu thiếu niên cao lớn lúc này lại như đã được thuần phục mà nương theo lực của cô đứng lên, bờ vai lưng mỏng manh nhưng đã phát triển hoàn thiện đổ bóng dài dưới ánh đèn.

Shiori không cho cậu cơ hội thở dốc, trực tiếp ấn cậu ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, khiến thân hình rắn chắc của cậu tọa lạc vững vàng. "Bây giờ có thể bắt đầu bài học đầu tiên được chưa?" Giọng cô bình thản mà kiên định, mang theo uy nghiêm dịu dàng đặc trưng của giáo viên, trên các ngón tay mảnh mai vẫn còn vương vệt vết tích của lực ấn vừa rồi.

Sasha ngơ ngác ngồi trên ghế, không dám có bất kỳ hành động xấc xược nào nữa.

Đôi mắt pha trộn giữa đuôi mắt cáo phương Đông và khung xương sâu hút phương Tây giờ chỉ còn lại sự trừng mắt dữ dội, trân trối nhìn người phụ nữ nhỏ nhắn trước mặt tưởng chừng cần được bảo vệ nhưng vừa mới khuất phục cậu hoàn toàn.

Mái tóc vàng xoăn nhẹ của cậu hơi rối rộn, bờ môi mím chặt, sắc hồng nơi vành tai vẫn chưa tan hết, vóc dáng cao lớn lúc này có phần gượng gạo, đôi chân thon dài bất an khép lại, khối cơ bắp ẩn sau thân thể thiếu niên mặc đồ trông thon gọn vẫn hơi siết chặt vì sự tiếp xúc vừa rồi.

Shiori bước đến bên cạnh Sasha, những ngón tay mảnh mai khẽ véo lấy bờ vai rộng của cậu, làn da trắng ngần mọng nước đối lập gay gắt với nhiệt độ cơ thể dưới lớp áo sơ mi của cậu.

Cô hơi dùng lực, giọng nói mang theo một chút thăm dò: "Ừm?" Trên vai Sasha truyền đến một cơn đau rõ rệt, lực đó tuy không quá đà nhưng lại chuẩn xác khiến cậu không thể ngó lơ.

Cậu không tình nguyện nhíu chặt mày, trong đôi mắt yêu mị lóe lên sự giằng xé, cuối cùng vẫn chậm rãi gật đầu. Gương mặt đẹp đẽ phi giới tính lúc này viết đầy sự không phục, đuôi mắt dài hơi rũ xuống, giống như một con sư tử nhỏ tạm thời thu lại móng vuốt. Shiori hài lòng thu hồi một phần lực, lật ra trang đầu tiên của sách giáo khoa.

Cô đứng bên cạnh cậu, giọng nói nhẹ nhàng nhưng rõ ràng: "Đến đây, đọc thử xem nào, để chị xem trình độ của cậu đến đâu..." Sasha đảo mắt, trừng mắt dữ dội về phía Shiori. Trong ánh mắt nổi loạn đó vẫn còn vương vẻ nhếch nhác khi bị áp chế vừa rồi cùng một chút cảm xúc phức tạp thầm kín.

Shiori mỉm cười trừng mắt đáp trả, đôi mắt sáng trên gương mặt trái xoan cong thành một đường cung đẹp đẽ, đồng thời các ngón tay trên vai cậu lặng lẽ tăng thêm lực.

Sasha cảm nhận được từng đợt áp lực truyền đến từ bờ vai, khóe môi bướng bỉnh hơi giật giật, đành không tình nguyện cúi đầu, bắt đầu đọc những từ đơn cơ bản trong sách giáo khoa. Giọng nói thiếu niên trầm thấp mang theo tiếng mũi, từng từ một thốt ra từ làn môi cậu, tuy không tự nguyện nhưng đã dần có nhịp điệu phục tùng.

Đôi mắt vốn tràn ngập sự bực bội lúc này khẽ chớp dưới hàng lông mi dài, giống như đã lặng lẽ bị chấn động bởi sự thuần phục tinh thần đột ngột này. Đúng lúc này, từ cửa phòng sách vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng.

Bóng dáng cao lớn của ngài Ivan xuất hiện ở khung cửa. Thân hình 190 cm của ông bọc trong bộ âu phục may đo, bờ vai rộng cùng vóc dáng thẳng tắp trông chẳng khác nào một gã đồ tể mặc vest bước ra từ sách giáo khoa.

Gương mặt sở hữu các đường nét sâu hút của gia tộc Romanov lúc này mang theo nụ cười bất cần, đôi mắt tình tứ màu xanh xám thu trọn mọi chuyện vừa xảy ra trong phòng sách vào tầm mắt.

Ông vỗ tay, giọng nói mang theo tiếng cười sảng khoái vang lên: "Sasha, cháu thật sự tìm được một giáo viên giỏi đấy... Haha." Nói xong, ngài Ivan liền vui vẻ quay người bước đi, tấm lưng vạm vỡ ẩn sau bộ âu phục biến mất nơi cuối hành lang.

Bước chân ông vững chãi và thong thả, độ cong phóng túng nơi khóe miệng hình như càng sâu hơn mọi khi. Nhưng trong lòng ông lại lặng lẽ dấy lên một sự thay đổi lớn hơn.

Đôi mắt màu nhạt ấy khi rời đi đã lóe lên một sự dò xét và hứng thú càng thêm si mệ.

Người phụ nữ thú vị thế này... tôi nhất định phải có được!!

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.