Trở về truyện

Lấy thân nhập cục - Áp Chế

Lấy thân nhập cục

5 Áp chế

Vừa lúc đó, cửa nhà hàng nhẹ nhàng đẩy mở, thân hình cao lớn của Sasha xuất hiện nơi lối vào. Mái tóc vàng hơi xoăn của cậu khẽ rung rinh dưới ánh đèn, đôi mắt lai tà mị mang theo sự nổi loạn và un dung thường thấy, đuôi mắt hẹp dài hơi nhếch lên, lại giấu đi nét xôn xao xốc nổi chỉ riêng ở tuổi thiếu niên.

Cậu lạnh nhạt liếc nhìn người cha bên bàn ăn, giọng trầm xuống nhưng mang theo sự khiêu khích rõ rệt: “Cha, cô ấy là đồ chơi... ừm hèm!...là gia sư của con, vẫn chưa đến lượt cha ở đây chỉ tay 5 ngón đâu nhỉ?”

Lời vừa dứt, Sasha liền sải bước lớn đi về phía Shiori. Thân hình 185 cm của cậu trong nhà hàng tỏ ra đặc biệt áp đảo, đôi chân dài miên man chỉ vài bước đã bước tới bên cạnh cô, một tay nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của cô. Lòng bàn tay ấy mang theo sức nóng đặc trưng của thiếu niên, lực nắm lớn đến mức làm cô không thể lập tức giằng ra.

Cơ thể nhỏ nhắn của Shiori bị kéo mạnh đứng dậy, cô vóc dáng nhỏ bé đứng trước mặt cậu trông như một đóa hoa trắng dễ vỡ, khung xương mảnh mai, vòng eo thon gọn không đầy một ôm.

“Còn chưa đi? Không phải muốn lên lớp sao?” Giọng Sasha đè xuống thật thấp, mang theo sự mạnh mẽ không thể từ chối, nhưng ở cuối câu lại ẩn hiện một chút cứng đờ không tự nhiên.

Cậu lôi cô đi ra ngoài, Shiori buộc phải bước theo, chiếc áo khoác dạ dáng dài màu kem trong lúc giằng co hơi mở rộng, đường cong cơ thể được bao bọc bên dưới bởi chiếc áo sơ mi trắng cùng chân váy dạ tối màu phơi bày không chút giấu giếm trước mắt Ivan.

Bầu ngực đầy đặn khẽ rung rinh theo từng bước chân, vòng eo thon nhỏ lắc lư ra những đường cong mềm mại khi di chuyển, làn da trắng nõn mượt mà thấp thoáng nơi cổ áo, dường như chỉ cần véo nhẹ một cái là sẽ ửng lên sắc hồng mê người. Cả người cô trông vừa mong manh lại vừa tràn ngập sức hút chết người, khiến người ta xót xa thương hại, nhưng lại khiến người ta không kìm được mà sinh ra lòng chiếm hữu.

Ivan ngồi nguyên tại chỗ, đôi mắt màu xám xanh hơi nheo lại, ánh mắt giống như những sợi tơ dính xao xuyến quấn quýt lấy bóng lưng rời đi của cô. Sự cợt nhã trong đôi mắt màu nhạt kia dần dần tan biến, thay vào đó là sự lạnh lẽo và quyết đoán khi thợ săn đã khóa chặt con mồi. Môi mỏng của anh khẽ giương lên một biên độ cực nhạt, trong lòng đã thầm đưa ra quyết định — người phụ nữ này, anh nhất định phải có bằng được.

Sasha lôi chặt cánh tay Shiori suốt quãng đường, băng qua dãy hành lang sâu hun hút.

Bước chân Shiori loạng choạng, nhưng không thể giằng khỏi sức mạnh của cậu thiếu niên, chỉ đành bị cậu kéo về phía trước.

Họ nhanh chóng đi tới phòng đọc sách. Đây là một phòng đọc sách kiểu Âu mang phong cách cổ kính, trần nhà cao vút trang trí bởi các đường gờ thạch cao phức tạp, tường xung quanh bao bọc bởi kệ sách bằng gỗ sồi tối màu trải dài từ sàn lên tận đỉnh, trên kệ xếp hàng ngay ngắn những quyển điển tịch cổ kẹp bìa da.

Đèn tường dịu nhẹ tỏa ra quầng sáng ấm áp, chiếu rọi lên tấm thảm Ba Tư dày dặn, trong không khí phảng phất hương thơm nhàn nhạt của giấy mực và sáp gỗ, giống như đang đặt chân vào phòng sưu tầm riêng tư của quý tộc châu Âu thời xưa.

Phía sau phòng đọc sách có một cánh cửa gỗ sồi dày nặng.

Sasha đẩy nó ra, dẫn Shiori đi vào bên trong. Đó là một phòng làm việc độc lập, không gian không lớn nhưng bài trí cực kỳ nhã nhặn, một chiếc bàn làm việc rộng rãi đặt ở chính giữa, trên bàn để một chiếc đèn bàn cùng vài cuốn sách đang mở sẵn. Bốn bức tường xung quanh đặc biệt lắp thêm cấu trúc cách âm, hoàn toàn cách biệt mọi âm thanh bên ngoài, tạo nên một không gian đọc sách yên tĩnh tuyệt đối.

Cửa phòng bị cậu dùng chân đá đóng lại, phát ra âm thanh trầm đục. Ánh sáng trong phòng làm việc dịu nhẹ, đèn cây chiếu xuống quầng sáng vàng ấm, chiếc bàn làm việc rộng lớn chiếm giữ vị trí trung tâm.

Shiori dùng sức hất tay cậu ra, cơ thể nhỏ nhắn lùi lại nửa bước, khuôn mặt trái xoan với chiếc miệng nhỏ xinh hơi mím chặt, đôi má trắng nõn vì pha giằng co vừa rồi mà ửng lên một lớp hồng nhạt.

Cô trừng mắt nhìn cậu thiếu niên cao hơn mình hẳn một cái đầu trước mặt, giọng nói mang theo uy nghiêm của một người thầy, nhưng vì căng thẳng mà hơi run rẩy: “Buông ra, cậu hãy tôn trọng một chút, tôi là giáo viên của cậu!”

Sasha không lập tức lùi ra. Gương mặt lai tà mị của cậu hiện lên một chút cợt nhã, dưới xương chân mày sâu hoắm, đôi mắt pha trộn giữa sự mị hoặc phương Đông cùng sự sắc sảo phương Tây thẳng thừng xoáy vào cô.

Mái tóc vàng hơi xoăn rủ xuống trước trán, càng tôn lên khuôn mặt phi giới tính đẹp đến ngạt thở của cậu. Khóe miệng cậu khẽ nhếch, giọng nói trầm khàn mang theo giọng mũi nổi loạn của tuổi trẻ: “Ồ? Giáo viên sao? Cô dạy môn gì thế? Nào... thể hiện tài năng của cô trước xem sao, để xem tôi có hứng... thú không...” Lời còn chưa dứt, Sasha liền tiến lên một bước, ép chặt Shiori vào giữa bàn làm việc và cơ thể mình.

Đôi chân dài khỏe khoắn của cậu kẹp chặt hai bên đôi chân nhỏ nhắn của cô, nhốt chặt cô hoàn toàn.

Tấm thân cao lớn áp áp xuống, bờ vai rộng gần như bao phủ toàn bộ bóng hình mảnh khảnh của cô.

Mép bàn làm việc tựa vào sau lưng cô, ép cô hơi ngửa người về sau, bầu ngực đầy đặn vì tư thế này mà càng thêm nhô cao, phập phồng rõ rệt bên dưới chiếc áo sơ mi trắng.

Cậu cúi đầu, môi gần như dán sát vào vành tai nhỏ nhắn của cô, hơi thở ấm nóng cố tình chậm rãi thổi ra, mang theo mùi hương sạch sẽ nhưng đậm chất hormone của thiếu niên, từng chút từng chút lướt qua dái tai nhạy cảm của cô.

Làn da trắng nõn mượt mà của Shiori tức thì lan ra một vùng hồng lớn, từ cổ tràn lên tận má.

Cả người cô như bị dòng điện nhẹ chạy qua, từng rung động nhỏ nhặt từ sau tai xộc thẳng lên sống lưng, đôi môi nhỏ xinh khẽ hé mở, nhịp thở trở nên dồn dập bất ổn.

Nhưng đôi mắt kia vẫn không chịu thua kém mà trừng nhìn cậu, cơ thể vóc dáng nhỏ bé dù bị đè nén vẫn nỗ lực giữ vững chút tôn nghiêm cuối cùng: “Cậu mau ngồi xuống, tôi cảnh cáo cậu đừng có lại gần nữa, nếu không tôi sẽ không khách khí đâu!”

Khóe môi Sasha nhếch lên một nụ cười xấu xa, ánh sáng nổi loạn trong đôi mắt tà mị càng thêm rực rỡ.

Cậu chẳng những không lùi lại, ngược lại còn giơ tay trái lên, dùng ngón tay thon dài kẹp lấy chiếc cằm nhỏ nhắn tinh xảo của cô, chậm rãi nâng mặt cô lên cao, ép cô phải bốn mắt nhìn nhau với mình.

Gương mặt ấy càng lúc càng áp sát, hơi thở ấm nóng quấn quít vào nhau, giọng cậu trầm xuống như tiếng thì thầm bên tai: “Ồ? Không khách khí thế nào cơ? Hả?”

Ngay khoảnh khắc môi cậu sắp đụng phải, trong mắt Shiori lóe lên một tia sắc lẹm.

Cô đột ngột bắt lấy cánh tay cậu đang kẹp cằm mình, cơ thể xoay chuyển với tốc độ cực nhanh, tận dụng đà chồm người của đối phương, trực tiếp quật Sasha một cú quật qua vai cực kỳ gọn gàng sắc bén.

Thân hình cao lớn của cậu thiếu niên vẽ nên một đường cong trên không trung, rơi sầm xuống tấm thảm của phòng làm việc. Shiori mượn đà đè chặt cậu xuống đất, nhanh chóng ngoặt ngược hai tay cậu ra sau lưng, một bên đầu gối quỳ trên tấm lưng rộng của cậu, lực dùng chuẩn xác nhưng không mất đi sự kiểm soát, bẻ chặt cánh tay cậu về phía sau, giọng nói mang theo sự lạnh lẽo của chiến thắng, cất lên từng chữ từng câu: “Đây chính là không khách khí!”

Trong phòng làm việc lập tức trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng thở hơi dồn dập của hai người.

Tấm thân thiếu niên dưới đầu gối Shiori săn chắc nhưng vẫn mang theo chút gầy gò của tuổi trẻ, cơ bắp dưới lớp quần áo ẩn hiện sự căng cứng, mà cơ thể nhỏ nhắn của cô lúc này lại bộc phát ra sức mạnh vượt xa vẻ bề ngoài, cổ tay trắng nõn mảnh mai vì dùng lực mà hơi ửng hồng.

Chiếc váy dạ của cô trong lúc chuyển động hơi xộc xệch, để lộ một đoạn da bắp chân trắng nõn, dưới ánh đèn mịn màng như ngọc.

Sasha bị đè đến mức không thể lập tức ngồi dậy, đôi mắt tà mị trong giây phút này hơi mở to, sự phòng bị nổi loạn dường như bị màn lật kèo đột ngột này làm cho ngơ ngác chấn động, nơi vạt tai lặng lẽ bò lên một vệt hồng khả nghi.

Gương mặt trái xoan của Shiori vì hành động vừa rồi mà hơi nóng bừng, đôi môi nhỏ xinh nhẹ nhàng thở gấp, cô cúi đầu nhìn thiếu niên bị mình khống chế dưới thân, giọng nói vẫn giữ nguyên sự nghiêm túc của một giáo viên, nhưng lại mang theo một chút tiếng run khó phát giác.

Chiếc áo khoác dạ dáng dài của cô đã hoàn toàn mở rộng, bầu ngực đầy đặn phập phồng theo nhịp thở, vòng eo thon nhỏ uốn thành đường cong mê người, cả người tuy nhỏ bé, nhưng vào lúc này lại tỏa ra một luồng ánh sáng kiên định không thể coi thường.

Ánh mắt dính xao xuyến của Ivan ở nhà hàng lúc nãy dường như vẫn còn tàn dư trên làn da cô, khiến tim cô khẽ đập nhanh hơn, nhưng cô cắn chặt môi dưới, buộc bản thân phải tập trung vào cậu thiếu niên nổi loạn trước mắt này.

Nhịp thở của Sasha nặng nề, mái tóc vàng hơi xoăn xõa tung trên tấm thảm, nghiêng mặt lai dán sát xuống mặt đất, nét tà mị nơi đuôi mắt hẹp dài vào lúc này lại hiện ra vài phần thảm hại.

Cậu giãy giụa nhẹ, nhưng phát hiện lực từ đầu gối trên lưng mình vững đến kinh người, luồng sức mạnh dẻo dai thuộc về người phụ nữ phương Đông khiến cậu nhất thời không thể lật người.

Trong không khí dường như vẫn còn sót lại hương thơm nhàn nhạt trên cơ thể cô, hòa quyện với hormone trẻ trung tỏa ra từ chính cậu, nhiệt độ trong phòng làm việc dường như vào khoảnh khắc này đang lặng lẽ tăng cao.

Shiori không thả tay, chỉ duy trì tư thế khống chế này, chiếc cổ trắng nõn thon dài vì căng thẳng mà phù hiện sắc hồng nhạt.

Cô biết mình bắt buộc phải nắm quyền kiểm soát tình thế, tia sáng sạch sẽ nhưng xôn xao nơi đáy mắt cậu thiếu niên này khiến cô vừa cảnh giác lại vừa ẩn hiện một chút cảm xúc phức tạp.

Ngón tay cô hơi siết chặt, giọng nói thấp xuống lần nữa vang lên, mang theo ý cảnh cáo không thể nghi ngờ, mà toàn bộ phòng làm việc, dường như chỉ còn lại nhịp thở quấn quít của hai người cùng sự căng thẳng không lời do sự tiếp xúc thể xác đột ngột này mang lại.

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.