2 Lần đầu gặp 2
Sophia đi theo bước chân của quản gia, chậm rãi bước lên cầu thang dẫn lên tầng hai, thân hình nhỏ nhắn khiến cô mỗi một bước đi đều phải tốn sức nhấc chân.
Bậc thang được thiết kế cho người Nga cao lớn tỏ ra quá cao so với cô, mỗi một nấc thang đều đòi hỏi cô phải hơi nhón chân, dùng lực kéo cơ thể lên cao.
Động tác ấy khiến vòng eo thon gọn của cô khẽ đung đưa, còn khuôn ngực đầy đặn nặng trĩu trước ngực thì theo từng nhịp dùng lực mà rung lắc kịch liệt.
Đôi gò bồng đảo trắng nõn mềm mại nhấp nhô dưới lớp áo sơ mi trắng, vẽ nên những đường cong tròn trịa và quyến rũ.
Theo từng bước cô nhọc nhằn bước lên bậc đầu tiên, bộ ngực đẫy đà lại chao đảo nhô cao, rồi ngay khoảnh khắc sau lại rũ xuống thật mạnh, khối thịt mềm mại nhưng đàn hồi tột cùng biến dạng rồi khôi phục trong lớp vải vóc, tạo nên những làn sóng gợi cảm nối tiếp không ngừng.
Sasha đứng ở phía dưới cầu thang, ngước mắt nhìn cảnh tượng này, gò má trong chốc lát đỏ bừng. Trái tim cậu đập nhanh như dồn dập tiếng trống, máu trong người sôi trào cuộn cuộn, vành tai nóng bừng như đốt.
Đôi mắt yêu kiều pha trộn nét Đông Tây chằm chằm dán chặt vào Sophia, ánh mắt vốn mang chút đề phòng cùng phản nghịch lúc này hoàn toàn mất đi tiêu điểm, chỉ còn lại sự rung động khó lòng đè nén. Cậu đứng nguyên tại chỗ, cơ thể thiếu niên cao lớn hơi cứng đờ, hơi thở trở nên bất ổn, cảm giác máu dồn dập làm toàn thân cậu nóng rực, nhưng lại chẳng thể dời mắt đi nơi khác.
Sảnh lớn tầng hai hiện ra trước mắt, chiếc đèn chùm pha lê lộng lẫy treo từ trần nhà cao vút rũ xuống, từng hạt pha lê đều phản chiếu ánh sáng lung linh, như vô số vì sao rơi rớt xuống nhân gian. Trong lò sưởi bập bùng ngọn lửa, ánh lửa chiếu rực lên huy hiệu gia tộc Romanov được chạm khắc tinh xảo, tỏa ra luồng hơi ấm áp nhưng cũng đầy áp lực. Trên sàn nhà trải tấm thảm Ba Tư dày dặn, hoa văn phức tạp cùng cảm giác mềm mại khiến từng bước đi như bước trên mây. Bốn phía bức tường treo đầy tranh dầu cổ điển cùng khung gương viền vàng, trong không khí phảng phất hương gỗ quý, mùi da thuộc và chút hương trầm thoang thoảng, toàn bộ không gian đài các sang trọng, ngập tràn hơi thở quý tộc cổ xưa, khiến người ta bất giác cảm thấy bản thân nhỏ bé.
Bên trái sảnh lớn là phòng ngủ của chủ nhân, hai cánh cửa mở đôi chạm khắc phức tạp, viền mạ vàng đang khép chặt, như thể canh giữ những bí mật không thể dòm ngó bên trong.
Bên phải là hành lang có lan can, tựa vào lan can nhìn xuống có thể thấy rõ không gian tráng lệ của tầng một với thiết kế thông tầng, cầu thang xoắn ốc uyển chuyển xoay tròn đi xuống, tầm nhìn khoáng đạt đến mức nghẹt thở. Quản gia dẫn cô tiếp tục đi về phía trước, cuối hành lang là một cầu thang nhỏ hẹp hơn, dẫn lên một căn phòng gác xếp đơn sơ.
Căn gác xếp này vốn là nơi ở của vú nuôi Sasha, nay Sasha đã trưởng thành nên nó được bỏ trống. Những người làm khác trong trang trại đều không được phép vào nhà chính ở, họ đều sống ở dãy nhà tập thể phía bên kia. Chỉ có căn gác xếp này là dành riêng cho người gia nhân cần chăm sóc ngôi nhà này hai mươi tư trên hai mươi tư.
Đẩy cánh cửa gỗ của phòng gác xếp ra, đập vào mắt là một không gian tuy đồ đạc đã cũ nhưng lại sạch sẽ không một hạt bụi. Chiếc giường gỗ đơn giản, bàn làm việc kiểu cũ cùng tủ quần áo được sắp xếp ngăn nắp, khu vệ sinh khép kín khiến người ta bất ngờ vì sự tiện lợi.
Shiori nhìn tất cả những điều này, trên gò má trắng như tuyết hiện lên một nụ cười mỉm nhạt nhòa. Cô rất thích sự đơn sơ và sạch sẽ nơi đây, sự yên tĩnh xa rời chốn phồn hoa ấy giúp thần kinh đang căng thẳng của cô thả lỏng đôi chút.
Quản gia đứng ở cửa, nét mặt không chút cảm xúc lên tiếng: "Tối tám giờ đúng dùng bữa, chủ nhân dặn cô nhất định phải tham dự." Nói xong câu này, ông ta liền quay người rời đi, tiếng bước chân xa dần trên hành lang, không một lời xã giao hay quan tâm thừa thãi.
Shiori đứng một mình giữa phòng gác xếp, trong lòng dâng lên một nỗi hẫng hẫng lạc lỏng. Cô vẫn chưa quen với thái độ lạnh nhạt và thẳng thừng này của người Nga, căn phòng trống trải cùng lời dặn dò ngắn ngủi vừa rồi khiến cô cảm thấy một chút cô đơn.
Dù tâm trạng có chút thắc phỏm, nhưng vừa nghĩ đến mục đích của chuyến đi này, cô liền âm thầm tự cổ vũ bản thân trong lòng, nắm chặt đôi bàn tay hơi lạnh ngắt, khẽ thì thầm tự nói: "Mình làm được mà... nhất định phải kiên trì đến cùng." Cô quay người bắt đầu sắp xếp hành lý, lấy từng bộ quần áo mang từ phương xa tới ra, cẩn thận gấp gọn gàng đặt vào trong tủ.
Nghĩ đến bữa tối sắp tới, cô cảm thấy mình nên tắm rửa một chút, thay ra bộ đồ đã bám đầy sự mệt mỏi của chuyến đi dài. Thế là cô đi về phía cửa, muốn khóa cửa phòng lại, nhưng lại phát hiện trên cửa lại không hề có ổ khóa. Điều này khiến cô hơi ngạc nhiên, đôi lông mày mảnh khẽ nhíu lại, nhưng cô cũng không nghĩ ngợi nhiều, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu rồi đi vào phòng tắm.
Nước nóng từ vòi hoa sen dội xuống, dòng nước ấm áp gột rửa làn da trắng nõn mịn màng của cô. Cảm giác mềm mại chạm vào là đỏ ấy càng thêm kiều nát trong làn hơi nước, bộ ngực đẫy đà khẽ nhấp nhô theo từng động tác, vòng eo thon gọn phác họa nên đường cong mềm mại trong làn sương mờ. Cô cẩn thận gột rửa sự mệt mỏi của chuyến đi, mái tóc dài ướt đượm dán vào bờ vai và tấm lưng, những giọt nước đọng lại trượt dài theo đường cổ mỹ miều.
Sau khi tắm xong, cô lấy một chiếc khăn tắm lớn trên kệ, quấn chặt lấy cơ thể nhỏ nhắn của mình, bộ ngực đầy đặn gượng gạo chèn ép trong chiếc khăn, để lộ đôi chân dài trắng nõn cùng bờ vai khẽ ửng hồng. Shiori lau khô những sợi tóc còn ướt, bước chân trần ra khỏi phòng tắm. Ngay khoảnh khắc cô ngước mắt lên, lại phát hiện ở cửa có một người đang đứng.
Đó là một người đàn ông trưởng thành cao một mét chín mươi, ông sở hữu ngoại hình cực phẩm, tuổi thực tế khoảng bốn mươi, nhưng nhờ gen di truyền tuyệt vời cùng thói quen rèn luyện nhiều năm, vẻ ngoài trông chỉ mới hơn ba mươi. Thân hình cao ráo sừng sững, bờ vai cực rộng, là một gã sát thủ mặc vest sở hữu thân hình hoàn hảo như trong sách giáo khoa. Làn da trắng lạnh kết hợp với các đường nét ngũ quan sâu hoắm, góc hàm sắc lẹm như dao khắc, đôi mắt màu xám xanh nhạt vừa đa tình lại vừa tàn khốc. Lúc này ông đang mặc bộ vest may đo chuẩn chỉnh, tỏa ra khí chất quý tộc cao quý, nhưng khóe môi lại nhếch lên một đường cong bất cần đời, phóng túng ngông cuồng. Ánh mắt đánh giá như nhìn con mồi ấy đang chậm rãi dừng lại trên người Shiori - người chỉ quấn một chiếc khăn tắm lớn, mái tóc vẫn còn đang nhỏ nước, không khí dường như ngưng đọng lại ngay khoảnh khắc này.