Trở về truyện

Cực Lạc Hiệp Ảnh - Huyết Hỏa Phá Than

Cực Lạc Hiệp Ảnh

7 Huyết Hỏa Phá Than

Con thuyền đen xé toạc làn sương dày, để lại một vệt sóng trắng nhạt trên mặt biển đen kịt. Thuyền đi không nhanh, kẻ cầm lái là một hải quỷ hiển nhiên vô cùng quen thuộc với vùng nước đầy đá ngầm này, thỉnh thoảng lại điều chỉnh hướng đi. Âu Hoàng Dự đứng ở mũi thuyền, gió biển lạnh buốt táp vào mặt, thổi tung mấy lọn tóc lòa xòa trước trán. Hai tay hắn khoanh trước ngực, bên hông là thanh kiếm “Nhàn Vân” được quấn bằng một mảnh vải rách, trông chẳng khác gì một lãng khách sa cơ.

Lưu Đầu Mục và Độc Nhãn Long co ro ở đuôi thuyền, mặt mày tái mét, thỉnh thoảng lại lén liếc nhìn bóng lưng Âu Hoàng Dự, trong mắt đầy vẻ sợ hãi. Dược lực của Đoạn Trường Hoàn tuy tạm thời bị áp chế, nhưng cơn đau âm ỉ trong bụng vẫn không ngừng nhắc nhở họ—mạng sống nằm trong tay kẻ khác.

“Còn bao lâu nữa?” Âu Hoàng Dự không quay đầu lại, giọng điềm tĩnh.

“Sắp, sắp rồi,” Lưu Đầu Mục vội đáp, “chỉ một nén nhang nữa… là có thể thấy ánh đèn trên đảo.”

Âu Hoàng Dự không nói gì thêm. Hắn giơ tay, lấy từ trong ngực ra tua kiếm màu lam, nắm chặt trong lòng bàn tay. Dải tua khẽ run lên trong gió biển, như tiếng gọi lặng lẽ của sư tỷ. Hắn nhắm mắt, hít sâu một hơi, rồi cất tua kiếm vào sát người.

Sư tỷ, cố gắng thêm chút nữa.

Nửa nén nhang sau, quả nhiên trong màn sương dày đã lấp ló ánh lửa. Ánh lửa ấy không phải một hai ngọn, mà nối liền thành một dải, vẽ nên hình dáng một hòn đảo trong bóng tối. Đảo không lớn, địa thế gồ ghề, có thể thấy vài tảng đá cao vút như răng quái thú đâm lên trời.

“Đó là Quỷ Khóc Than?” Âu Hoàng Dự hỏi.

“Đúng, đúng vậy,” Độc Nhãn Long nuốt nước bọt, “trại chính ở bãi đất bằng giữa đảo, bến tàu ở phía đông… chỗ đó có huynh đệ canh giữ.”

Âu Hoàng Dự quay người, bước đến trước mặt hai người. Dưới ánh đèn dầu mờ nhạt trên thuyền, ánh mắt hắn càng thêm lạnh lẽo. “Nghe đây,” hắn trầm giọng, “lên bờ rồi, các ngươi cứ làm như thường lệ. Nói ta là cao thủ mới được Nhị Gia thu nhận, dẫn ta đi gặp Nhị Gia. Nếu có ai hỏi chuyện ở khách điếm Lâm Hải—”

“Thì, thì cứ bảo mọi sự bình thường,” Lưu Đầu Mục vội tiếp lời, “bên khách điếm… không có gì lạ cả.”

“Thông minh.” Âu Hoàng Dự gật đầu, “Nhớ lấy, đừng giở trò. Dược lực còn áp chế được hai canh giờ, sau hai canh giờ mà không có giải dược, các ngươi sẽ đau đến mức tự móc ruột mình ra.”

Hai người run lên bần bật, liên tục gật đầu.

Thuyền đen từ từ áp sát bến tàu. Bến tàu được dựng bằng cọc gỗ và ván thô sơ, rất đơn giản, chỉ đủ chỗ cho ba bốn chiếc thuyền neo đậu. Lúc này trên bến có vài ngọn đèn chống gió leo lét, lờ mờ thấy năm sáu tên hải quỷ đang tuần tra. Chúng mặc áo giáp da rách nát, thắt đao bên hông, ánh mắt nào cũng hung dữ.

Thuyền vừa cập bến, một tên hải quỷ mặt mũi đầy thịt bèn tiến lại gần. “Lưu Đầu Mục? Khuya thế này mới về? Nhị Gia chẳng phải bảo ngươi báo cáo trước khi trời sáng sao?”

Lưu Đầu Mục cố giữ bình tĩnh, nhảy lên bến: “Có việc trễ nải. Vị này…” hắn chỉ Âu Hoàng Dự, “là người Nhị Gia muốn gặp, cao thủ mới thu nhận.”

Tên hải quỷ nọ nhìn Âu Hoàng Dự từ đầu đến chân, ánh mắt đầy ngờ vực: “Cao thủ? Nhìn chẳng giống chút nào.”

Âu Hoàng Dự không nói gì, chỉ từ tốn giơ tay, nắm lấy chuôi kiếm bên hông.

Khoảnh khắc sau, hắn động.

Không phải rút kiếm, mà cả người như bóng ma lướt đến trước mặt tên hải quỷ, tay trái như kìm sắt chộp lấy cổ tay cầm đao của đối phương, hai ngón trỏ và giữa tay phải chụm lại, điểm như chớp vào huyệt đan trung trên ngực hắn.

“Ư!” Tên hải quỷ chỉ thấy một luồng chân khí xuyên thấu toàn thân, tê dại đến mức không nhúc nhích nổi.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, mấy tên hải quỷ bên cạnh còn chưa kịp phản ứng. Đến khi chúng nhận ra có điều bất ổn, muốn rút đao thì Âu Hoàng Dự đã buông tay, lùi về chỗ cũ.

Tên hải quỷ bị điểm huyệt cứng đờ tại chỗ, giữ nguyên tư thế rút đao, mắt đảo tròn kinh hoàng mà không phát ra nổi một tiếng.

“Bây giờ,” Âu Hoàng Dự nhìn những tên còn lại, nhàn nhạt nói, “đã giống chưa?”

Bến tàu lặng ngắt như tờ. Mấy tên hải quỷ nhìn nhau, cuối cùng đồng loạt quay sang Lưu Đầu Mục.

Lưu Đầu Mục chửi thầm trong bụng, ngoài mặt vẫn cố nặn ra nụ cười: “Thấy, thấy chưa, ta đã bảo là cao thủ. Còn không mau đi báo Nhị Gia?”

Một tên hải quỷ trẻ hơn nuốt nước bọt, quay người chạy thẳng vào đảo.

Âu Hoàng Dự lúc này mới bước đến trước mặt tên bị điểm huyệt, nhẹ nhàng vỗ lên vai hắn, giải huyệt. Tên hải quỷ lảo đảo lùi lại hai bước, thở hổn hển, nhìn Âu Hoàng Dự với ánh mắt đã chuyển từ nghi ngờ sang khiếp sợ.

“Dẫn đường.” Âu Hoàng Dự nói.

Lưu Đầu Mục và Độc Nhãn Long vội vàng dẫn đường phía trước, Âu Hoàng Dự theo sau, mấy tên hải quỷ ở bến thì lấm lét đi sau, không dám lại gần.

Từ bến lên đảo chỉ có một con đường. Đường rất hẹp, hai bên là đá ngầm lởm chởm, trong bóng đêm như những con quái vật đang giương nanh múa vuốt. Mặt đường đầy đá vụn và vỏ sò, bước lên kêu lạo xạo. Trong không khí nồng nặc mùi tanh của biển, lại lẫn thêm một thứ mùi… thối rữa, như cá mục, mà cũng như thứ gì khác.

Đi chừng nửa tuần trà, phía trước hiện ra một cụm nhà cửa. Đó là những căn nhà bằng gỗ và rơm rạ, xiêu vẹo, chừng hơn chục căn, vây thành một trại nhỏ sơ sài. Giữa trại có một tòa nhà gỗ hai tầng, lớn hơn các nhà khác, trên lầu sáng đèn.

Trước cổng trại đứng bốn tên canh gác, thấy Lưu Đầu Mục thì một tên lên tiếng: “Lưu Đầu Mục? Nhị Gia đang đợi ngươi đó.”

“Biết, biết rồi.” Lưu Đầu Mục ngoái lại nhìn Âu Hoàng Dự, ánh mắt dò hỏi.

Âu Hoàng Dự khẽ gật đầu.

Ba người bước vào trại. Trong trại rất lộn xộn, dưới đất ngổn ngang rác rưởi, vò rượu vỡ, còn có những thứ bẩn thỉu không rõ là gì. Từ mấy căn nhà vọng ra tiếng la hét, tiếng chơi bài, rõ ràng vẫn còn hải quỷ chưa ngủ.

Đến trước tòa nhà gỗ hai tầng, cửa mở, bên trong hắt ra ánh đèn vàng vọt. Một người đàn ông gầy gò chừng ba mươi tuổi đứng ở cửa, trên mặt có một vết sẹo dài từ thái dương kéo xuống khóe miệng—chính là Nhị Đương Gia.

“Lưu Mãng,” Nhị Đương Gia cất tiếng, giọng khàn khàn, “việc làm tới đâu rồi? Bên khách điếm Lâm Hải…”

Nói được nửa câu, hắn đã nhìn thấy Âu Hoàng Dự, con mắt độc lóe lên vẻ cảnh giác: “Người này là ai?”

Lưu Đầu Mục—Lưu Mãng vội bước lên, hạ giọng: “Nhị Gia, vị này… là cao thủ do Độc Nhãn Long tiến cử. Đã thử tài ở khách điếm, thân thủ phi phàm, muốn đầu quân cho chúng ta.”

“Ồ?” Nhị Đương Gia nhìn Âu Hoàng Dự từ trên xuống dưới, “Ngươi là ai?”

Âu Hoàng Dự chắp tay, giọng thản nhiên: “Tán nhân giang hồ, họ Âu. Nghe nói Quỷ Khóc Than chiêu mộ cao thủ, đặc biệt đến đầu quân.”

“Tán nhân giang hồ?” Nhị Đương Gia cười lạnh, “Dùng binh khí gì?”

“Kiếm.”

“Kiếm đâu?”

Âu Hoàng Dự tháo thanh kiếm quấn vải rách bên hông, đưa qua. Nhị Đương Gia nhận lấy, giật vải ra. Khi thân kiếm “Nhàn Vân” lộ ra, con mắt độc của hắn lóe lên một tia khác lạ.

“Kiếm tốt,” hắn nói, thử vung kiếm, “thân kiếm nhẹ mà chắc tay… không phải kiếm sắt tầm thường.”

“Vật gia truyền.” Âu Hoàng Dự đáp.

Nhị Đương Gia ném trả kiếm cho hắn, lại hỏi: “Biết kiếm pháp gì?”

“Biết một ít.” Âu Hoàng Dự đón lấy kiếm, lại quấn vải rách lên, “Nhị Gia có thể thử.”

Nhị Đương Gia nhìn hắn mấy giây, bỗng bật cười: “Có gan. Được, đã đến thì là khách. Vào đi.”

Hắn quay người vào nhà, Âu Hoàng Dự theo sau, Lưu Mãng và Độc Nhãn Long cũng vội vã bước theo.

Tầng một là đại sảnh, bày mấy chiếc bàn cũ nát, lúc này có bảy tám tên hải quỷ đang uống rượu đánh bạc. Thấy Nhị Đương Gia vào, bọn chúng lập tức dừng tay.

“Tất cả cút ra ngoài.” Nhị Đương Gia phẩy tay.

Đám hải quỷ không dám hỏi han, vội vàng thu dọn rồi rời đi. Chẳng mấy chốc, trong đại sảnh chỉ còn lại bốn người: Nhị Đương Gia, Âu Hoàng Dự, Lưu Mãng và Độc Nhãn Long.

Nhị Đương Gia ngồi xuống ghế chủ vị, chỉ vào ghế đối diện: “Ngồi đi.”

Âu Hoàng Dự ngồi xuống, đặt kiếm ngang đầu gối.

“Nói đi,” Nhị Đương Gia nhìn hắn, “thật ra ngươi đến đây làm gì? Đừng nói mấy lời đầu quân vớ vẩn. Thanh kiếm này, khí độ này, không phải hạng giang hồ tầm thường có được.”

Âu Hoàng Dự im lặng một lúc, rồi đáp: “Tìm người.”

“Ai?”

“Nữ kiếm khách lên đảo ba ngày trước.”

Không khí trong đại sảnh lập tức đông cứng lại.

Nụ cười trên mặt Nhị Đương Gia biến mất, con mắt độc lạnh lẽo: “Ngươi là người Lăng Phong Kiếm Lư?”

“Đúng.” Âu Hoàng Dự thản nhiên thừa nhận, “Cô ấy là sư tỷ của ta.”

“Hừ,” Nhị Đương Gia cười khẩy, “gan không nhỏ, một mình dám xông vào Quỷ Khóc Than của ta. Ngươi nghĩ ngươi cứu được cô ta ra ngoài à?”

“Thử xem.” Âu Hoàng Dự đáp.

Nhị Đương Gia nhìn chằm chằm hắn, bỗng vỗ bàn quát: “Lưu Mãng! Độc Nhãn Long! Hai ngươi to gan thật! Dám dẫn địch lên đảo!”

Lưu Mãng và Độc Nhãn Long lập tức quỳ sụp xuống, dập đầu liên tục: “Nhị, Nhị Gia tha mạng! Chúng tôi cũng bị ép buộc! Hắn, hắn đã hạ độc chúng tôi…”

“Vô dụng!” Nhị Đương Gia mắng, rồi nhìn sang Âu Hoàng Dự, “Tiểu tử, sư tỷ ngươi đúng là ở chỗ ta. Nhưng ngươi đến muộn rồi, bây giờ… cô ta đã là món đồ chơi của huynh đệ ta rồi.”

Bàn tay Âu Hoàng Dự siết chặt chuôi kiếm, đốt ngón tay trắng bệch. Nhưng trên mặt hắn không biểu lộ gì, chỉ bình thản hỏi: “Cô ấy ở đâu?”

“Trong ngục tối,” Nhị Đương Gia nói, “sao, muốn đi xem thử à?”

“Dẫn đường.”

Nhị Đương Gia bật cười, nụ cười ấy đầy tàn nhẫn: “Được thôi. Nhưng trước đó, ngươi phải vượt qua cửa ải của ta đã.”

Hắn đứng dậy, rút ra từ thắt lưng một thanh đao cong. Lưỡi đao dài hẹp, ánh lên sắc xanh u tối, rõ ràng đã được tẩm độc.

“Thắng ta, ta sẽ dẫn ngươi đi gặp nàng.” Nhị Đương Gia nói, “Thua… thì ngươi xuống ngục bầu bạn với nàng, làm một đôi uyên ương khổ mệnh.”

Âu Hoàng Dự cũng đứng dậy, tháo tấm vải rách trên kiếm. Thân kiếm “Nhàn Vân” trắng muốt, dưới ánh đèn lấp lánh ánh sáng dịu nhẹ.

“Mời.” Chàng nói.

Nhị Đương Gia không nói thêm lời nào, thân hình loáng lên, đao cong vẽ một đường vòng quỷ dị, chém thẳng vào mặt Âu Hoàng Dự! Nhát đao ấy vừa nhanh vừa hiểm, gió đao sắc lạnh, rõ ràng là chiêu sát thủ.

Âu Hoàng Dự không né tránh.

Chàng nâng kiếm, không phải để đỡ, mà đâm thẳng vào cổ tay cầm đao của Nhị Đương Gia! Nhát kiếm ấy ra sau mà đến trước, mũi kiếm nhắm chính xác vào huyệt Thần Môn nơi cổ tay đối phương.

Nhị Đương Gia giật mình, vội vàng đổi chiêu, lưỡi đao xoay ngang, chém vào eo Âu Hoàng Dự. Nhưng kiếm của Âu Hoàng Dự còn nhanh hơn, thân kiếm xoay nhẹ, vẫn nhắm vào cổ tay hắn.

Hai người thoáng chốc đã giao đấu hơn chục chiêu. Đao pháp của Nhị Đương Gia hiểm ác, chiêu thức quỷ dị, mỗi nhát đều nhắm vào chỗ hiểm. Nhưng kiếm pháp của Âu Hoàng Dự còn quái dị hơn – chàng hoàn toàn không phòng thủ, mỗi nhát kiếm đều ép đối phương phải cứu, buộc Nhị Đương Gia phải thu đao tự cứu mình.

“Đây là kiếm pháp gì vậy?” Đánh càng lâu, Nhị Đương Gia càng kinh hãi. Hắn chưa từng thấy chiêu kiếm nào như thế, chẳng theo lẽ thường, nhưng lần nào cũng phá được thế công của hắn.

“Cửu Phá Kiếm Quyết,” Âu Hoàng Dự nói, “chuyên phá các loại chiêu thức.”

Vừa dứt lời, thế kiếm của chàng bỗng thay đổi. Những chiêu kiếm nhẹ nhàng ban nãy bỗng trở nên nặng nề, thân kiếm rít gió, đâm thẳng vào ngực Nhị Đương Gia!

Nhị Đương Gia vội giơ đao đỡ.

“Keng!”

Đao kiếm chạm nhau, vang lên tiếng kim loại chói tai. Nhị Đương Gia chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh lớn truyền từ đao lên, làm tê dại cả hổ khẩu, suýt nữa làm rơi đao!

Hắn loạng choạng lùi hai bước, chưa kịp đứng vững, kiếm của Âu Hoàng Dự đã tới. Lần này không phải đâm, mà là vỗ – thân kiếm phẳng vỗ mạnh vào ngực hắn!

“Bốp!”

Cả người Nhị Đương Gia bay ngược ra sau, đập đổ một cái bàn, ngã lăn ra đất. Hắn vùng vẫy muốn đứng dậy, nhưng cổ họng ngòn ngọt, “ọe” một tiếng phun ra một ngụm máu.

Âu Hoàng Dự thu kiếm, bước đến trước mặt hắn, mũi kiếm chĩa vào cổ họng.

“Bây giờ,” chàng nói, “có thể dẫn đường chưa?”

Nhị Đương Gia ôm ngực, mặt trắng bệch. Hắn nhìn chằm chằm Âu Hoàng Dự, con mắt độc đầy vẻ không thể tin nổi: “Ngươi… rốt cuộc là ai?”

“Lăng Phong Kiếm Lư, Âu Hoàng Dự.” Âu Hoàng Dự nói, “Dẫn ta xuống ngục, hoặc chết.”

Nhị Đương Gia nghiến răng, cuối cùng cũng khuất phục: “Được… ta dẫn ngươi đi.”

Hắn lảo đảo bò dậy, lau máu ở khóe miệng: “Nhưng ta khuyên ngươi nên chuẩn bị tâm lý… dáng vẻ của sư tỷ ngươi bây giờ, e là ngươi sẽ hối hận khi nhìn thấy.”

Âu Hoàng Dự không nói gì, chỉ đẩy mũi kiếm tới gần thêm chút nữa.

Nhị Đương Gia không dám nói thêm, quay người đi về phía cửa sau đại sảnh. Âu Hoàng Dự theo sau hắn, Lưu Mãng và Độc Nhãn Long cũng vội vàng bò dậy, run rẩy đi theo.

Ra khỏi đại sảnh, ngoài cửa sau là một con đường hẹp dẫn vào sâu trong đảo. Hai bên đường là đá ngầm, càng đi vào không khí càng ẩm lạnh. Đi chừng trăm bước, phía trước hiện ra một hang núi. Cửa hang có cánh cổng sắt, trước cổng đứng hai tên lính gác.

“Mở cửa.” Nhị Đương Gia nói.

Lính gác thấy sắc mặt Nhị Đương Gia không ổn, lại nhìn thấy Âu Hoàng Dự phía sau, ngẩn ra: “Nhị gia, vị này là…”

“Bớt lắm lời, mở cửa!” Nhị Đương Gia quát.

Lính gác không dám hỏi thêm, vội lấy chìa khóa mở cổng sắt. Cửa vừa mở, một luồng mùi ẩm mốc, tanh máu và mùi tinh dịch nồng nặc xộc tới.

Âu Hoàng Dự nhíu mày.

“Ngục ở bên trong,” Nhị Đương Gia nói, “sư tỷ ngươi bị nhốt ở phòng giam trong cùng.”

Âu Hoàng Dự đẩy hắn một cái: “Đi.”

Bốn người bước vào hang. Bên trong rất tối, chỉ có vài cây đuốc cắm trên tường, ánh lửa chập chờn, bóng người lay động trên vách đá. Hai bên là những phòng giam sơ sài, ngăn cách bằng song gỗ thô. Một số phòng có người bị nhốt, phần lớn áo quần rách rưới, ánh mắt đờ đẫn, thấy có người vào cũng chỉ ngơ ngác nhìn.

Càng đi vào, lòng Âu Hoàng Dự càng trĩu nặng. Chàng nghe thấy từ sâu trong vọng ra tiếng rên rỉ, tiếng thở dốc, xen lẫn tiếng cười dâm đãng của đàn ông.

Cuối cùng, họ đến cuối hang. Ở đây có hai phòng giam, một phòng trống, phòng còn lại…

Âu Hoàng Dự dừng bước.

Trong phòng giam có một ngọn đèn dầu, ánh đèn lờ mờ nhưng đủ để nhìn rõ cảnh tượng bên trong.

Ba tên hải tặc trần truồng, vây quanh một người phụ nữ bị trói trên giá gỗ. Người phụ nữ ấy hoàn toàn khỏa thân, tay chân bị dây thừng thô buộc chặt vào xà ngang, hai chân dang rộng, lộ ra nơi kín đáo lầy lội giữa hai đùi. Trên thân thể nàng đầy vết bầm tím, dấu răng, đầu vú đỏ tấy dựng đứng, bụng dưới và mặt trong đùi loang lổ vết tinh dịch khô.

Là Tô Thanh Hàn.

Nhưng lúc này, nàng đã không còn là đại sư tỷ lạnh lùng kiêu ngạo của Lăng Phong Kiếm Lư nữa. Đôi mắt nàng trống rỗng, môi khô nứt nẻ, trên mặt nước mắt hòa lẫn tinh dịch, tóc rối bết vào má. Nàng như một con búp bê không hồn, mặc cho ba tên hải tặc giày vò.

Ba tên hải tặc rõ ràng đang cao hứng.

Một tên – gọi là A – ngồi trên tấm chiếu rách dưới đất, hai chân dạng rộng. Tô Thanh Hàn đối diện hắn, quỳ gối ngồi trên đùi hắn. Nhưng tay nàng bị trói, không thể giữ thăng bằng, toàn bộ thân thể đè lên người tên hải tặc. A dùng hai tay giữ eo nàng, dương vật to lớn cắm sâu vào âm đạo, liên tục thúc lên.

“Phập… phập…”

Tiếng thịt va chạm vang lên rõ ràng trong phòng giam chật hẹp. Mỗi lần đâm vào đều kéo theo dòng nước đục lẫn tinh dịch và dịch nhờn chảy xuống đùi Tô Thanh Hàn.

“Địt… chặt thật…,” A thở hổn hển, hai tay bóp mạnh ngực nàng, “Nữ hiệp của Kiếm Lư, bị bọn tao chơi ba ngày rồi, mà lồn vẫn chặt thế này…”

Tô Thanh Hàn không phản ứng, chỉ theo nhịp thúc mà thân thể lắc lư yếu ớt, cổ họng phát ra tiếng rên rỉ khe khẽ.

Tên thứ hai – B – đứng trước mặt nàng. Dưới háng hắn là cây thịt đen to đã cương cứng tím ngắt, đầu khấc lớn, rỉ ra chất lỏng trong suốt. Hắn nắm tóc nàng, bắt nàng ngẩng đầu lên, tay kia cầm dương vật cọ lên mặt nàng.

“Nào, há miệng ra,” B cười dâm đãng, “ngậm cho ông.”

Tô Thanh Hàn ngây dại há miệng. B lập tức nhét dương vật vào, đẩy sâu vào tận cổ họng.

“Ư… ọc…” Tô Thanh Hàn bị nghẹn, nôn khan, nhưng miệng bị nhét đầy chỉ phát ra tiếng ú ớ.

B túm tóc nàng, bắt đầu thúc tới lui. “Chụt… chụt…” Dương vật ra vào trong miệng hẹp, phát ra tiếng nước dính nhớp. Nước bọt lẫn tinh dịch tràn ra khóe miệng, nhỏ xuống ngực nàng.

Tên thứ ba – C – đứng sau lưng nàng. Hắn chưa vội đâm vào, mà dùng ngón tay xoa nắn hậu môn nàng. Nơi đó đã sưng đỏ, lỗ hậu môn hé mở, còn vương lại vệt trắng bên trong.

“Hậu môn cũng lỏng rồi,” C nói, “hôm qua tao chơi ba lần, hôm nay chắc còn trơn hơn.”

Vừa nói, hắn dí dương vật dài nhưng nhỏ hơn vào cửa hậu môn, hông ấn mạnh –

“Ư a…!”

Cơ thể Tô Thanh Hàn run bắn, rên lên đau đớn. Dương vật của C thô bạo đâm vào, chọc sâu tận trong.

Giờ đây, ba tên hải tặc cùng lúc vận động.

A thúc lên, dương vật khuấy đảo trong âm đạo; B túm tóc nàng, dương vật ra vào miệng liên tục; C đâm vào hậu môn từ phía sau, mỗi cú đều cắm sâu.

“Bốp! Bốp! Bốp!”

Tiếng thịt va chạm, tiếng nước, tiếng thở hổn hển của đàn ông, tiếng rên rỉ đau đớn của phụ nữ, hòa lẫn vang vọng trong phòng giam.

“Ha ha… ba lỗ cùng mở! Nữ hiệp Kiếm Lư quả là tuyệt vời!” A cười điên dại, tăng tốc nhấp mạnh hơn.

Tô Thanh Hàn bị kẹp trước sau, miệng còn bị nhét đầy, cả người lắc lư dữ dội như cành liễu trong gió. Ý thức nàng đã mơ hồ, chỉ còn thân thể phản ứng theo bản năng – đau đớn, tê dại, và cả khoái cảm bị cưỡng ép trỗi dậy.

Nàng cảm nhận rõ ba vật thể to lớn đang tàn phá bên trong mình. Âm đạo đã tê dại, chỉ khi bị thúc trúng điểm sâu mới rùng mình run rẩy. Miệng bị đâm quá sâu, cổ họng đau rát, cảm giác nghẹt thở dâng lên từng đợt. Hậu môn nóng rát, nhưng mỗi lần bị đâm lại dấy lên thứ khoái cảm kỳ dị.

“Ư… ưm… hức hức…” Nàng vô thức rên rỉ, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

B cảm thấy dương vật trong miệng được lưỡi nàng vô thức liếm láp, sướng đến rít lên: “Ô… đúng rồi, cứ thế… liếm cho ông…”

Hắn tăng tốc độ ra vào, dương vật cọ xát sâu trong cổ họng Tô Thanh Hàn. Đột nhiên, hắn gầm lên một tiếng, hông mạnh mẽ thúc tới—

Dòng tinh dịch đặc sệt phun trào dữ dội, tràn ngập khoang miệng Tô Thanh Hàn, thậm chí tràn cả vào cổ họng. Nàng ho sặc sụa, tinh dịch từ mũi và khóe miệng trào ra, nhếch nhác vô cùng.

B hải quỷ rút dương vật đã mềm ra, vỗ lên mặt nàng: "Nuốt xuống đi."

Tô Thanh Hàn bị ép phải nuốt hết tinh dịch trong miệng, cổ họng chuyển động, trên mặt đầy vẻ nhục nhã.

Cùng lúc đó, A hải quỷ cũng đã tới cực hạn. Hắn dùng hai tay ghì chặt eo Tô Thanh Hàn, hông điên cuồng thúc lên hàng chục lần, rồi bất ngờ thúc mạnh—

"Ah...!"

Dòng tinh dịch nóng rực tràn sâu vào tử cung, bụng dưới Tô Thanh Hàn co giật dữ dội, hai chân vô thức kẹp chặt lại. Nàng cảm nhận rõ luồng nóng ấy chảy trong cơ thể, cảm giác buồn nôn dâng lên, nhưng lại có một dòng ấm áp kỳ lạ lan tỏa từ sâu trong thân thể.

A hải quỷ thở hổn hển rút dương vật ra, kéo theo một lượng lớn nước đục lẫn tinh dịch. Tiểu huyệt của Tô Thanh Hàn nhất thời không khép lại được, hơi hé mở, có thể thấy rõ vách thịt bên trong đỏ ửng sưng tấy.

Bây giờ chỉ còn C hải quỷ vẫn tiếp tục. Hắn ôm eo Tô Thanh Hàn từ phía sau, dương vật nhanh chóng ra vào hậu môn, mỗi lần đều đâm sâu tận cùng.

"Đệt... hậu môn chặt thật... kẹp đến sướng muốn chết..." C hải quỷ thở dốc, hai tay sờ soạng khắp người Tô Thanh Hàn.

Tô Thanh Hàn đã không còn sức lực, toàn thân mềm nhũn trên giá gỗ, chỉ còn hậu môn vẫn bị xâm phạm. Nàng cảm nhận rõ vật kia ra vào trong thân thể, đau rát bỏng cháy, nhưng lại có một cảm giác... được lấp đầy kỳ lạ.

Không biết qua bao lâu, C hải quỷ cũng gầm lên, bùng nổ sâu trong hậu môn. Dòng tinh dịch nóng hổi tràn vào ruột, cơ thể Tô Thanh Hàn lại co giật dữ dội.

Ba tên hải quỷ trút xong dục vọng, lùi lại mấy bước, bắt đầu mặc quần áo.

"Được rồi, hôm nay tới đây thôi," A hải quỷ nói, "ngày mai lại đến."

"Cô nữ hiệp này dai thật, ba ngày rồi còn chưa hỏng."

"Đại thủ lĩnh dặn rồi, cô ta là món đồ chơi cực phẩm, phải giữ lại mà chơi từ từ."

Chúng vừa nói vừa mở cửa ngục, đi ra ngoài.

Rồi chúng nhìn thấy Âu Hoàng Dự đứng ngay ngoài cửa.

Sắc mặt Âu Hoàng Dự rất bình tĩnh, bình tĩnh đến đáng sợ. Tay cầm kiếm của hắn rất vững, nhưng gân xanh nổi lên trên mu bàn tay, cho thấy nội tâm đang cuộn trào dữ dội.

Ba tên hải quỷ sững lại, nhìn về phía nhị đương gia: "Nhị gia, vị này là..."

Chưa kịp nói hết câu.

Âu Hoàng Dự động rồi.

Khoảnh khắc "Nhàn Vân" rút khỏi vỏ, trong hang động vang lên tiếng kiếm ngân trong trẻo. Kiếm quang như tuyết, xé toạc không gian mờ tối.

Nhát kiếm đầu tiên, đâm thẳng vào cổ họng A hải quỷ. Mũi kiếm chính xác xuyên thủng khí quản, máu phun thành vòi. A hải quỷ trợn tròn mắt, hai tay ôm cổ, nhưng không ngăn nổi máu tuôn xối xả, mềm nhũn ngã xuống.

Nhát kiếm thứ hai, quét ngang. Lưỡi kiếm lướt qua bụng B hải quỷ, gần như chém đứt đôi người hắn. B hải quỷ hét thảm một tiếng, ruột trào ra ngoài, hắn cúi đầu nhìn vết thương, mặt đầy kinh ngạc, rồi ngã gục.

Nhát kiếm thứ ba, xoay người. Âu Hoàng Dự lướt người, lưỡi kiếm lướt qua bên cổ C hải quỷ. Đầu hắn bay lên, máu phun xối xả, thân xác không đầu loạng choạng mấy bước rồi ngã vật xuống đất.

Từ lúc rút kiếm đến lúc thu kiếm, chỉ vỏn vẹn ba nhịp thở.

Ba tên hải quỷ, chết sạch.

Nhị đương gia, Lưu Mãnh, Độc Nhãn Long đều sợ đến ngây người, đứng như tượng, không dám nhúc nhích.

Âu Hoàng Dự tra kiếm vào vỏ, bước đến trước cửa ngục. Hắn nhìn Tô Thanh Hàn bị trói trên giá gỗ, tim như bị bóp nghẹt, đau đến nghẹt thở.

Sư tỷ...

Hắn hít sâu một hơi, bước vào ngục.

Tô Thanh Hàn dường như vẫn chưa hoàn hồn sau những gì vừa trải qua, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía trước. Mãi đến khi Âu Hoàng Dự đi tới trước mặt, nàng mới chậm rãi ngẩng đầu.

Khi nhìn rõ người trước mặt, trong đôi mắt chết lặng ấy bỗng dâng lên sóng dữ dội.

"Sư... sư đệ?" Giọng nàng khàn đặc, gần như không nghe thấy.

"Là ta." Âu Hoàng Dự đáp, giọng run run. Hắn cởi áo khoác của mình—bộ đồ lãng nhân cũ kỹ—đắp lên thân thể trần trụi của Tô Thanh Hàn, rồi rút dao ngắn, cắt đứt dây thừng trói tay chân nàng.

Dây vừa đứt, Tô Thanh Hàn lập tức mất đi điểm tựa, mềm nhũn ngã xuống. Âu Hoàng Dự vội vàng đỡ lấy nàng.

Thân thể nàng rất nhẹ, nhưng run rẩy dữ dội. Âu Hoàng Dự cảm nhận rõ làn da nàng lạnh toát, đầy vết bẩn và thương tích.

"Không sao rồi," hắn khẽ nói, "sư tỷ, không sao rồi."

Tô Thanh Hàn tựa vào lòng hắn, thân thể cứng đờ. Một lúc lâu sau, nàng mới đưa tay lên, siết chặt vạt áo hắn, rồi—

"Hức... hức hức..."

Nàng khóc.

Không phải khóc òa, mà là tiếng khóc nghẹn ngào tuyệt vọng. Nước mắt như những hạt châu đứt dây lăn dài, thấm ướt vạt áo Âu Hoàng Dự. Nàng run rẩy toàn thân, khóc đến xé lòng, như muốn khóc ra hết mọi tủi nhục, đau đớn, tuyệt vọng suốt ba ngày qua.

Âu Hoàng Dự ôm nàng, không nói một lời, chỉ nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng. Mắt hắn cũng đỏ hoe, nhưng cố kìm không để nước mắt rơi xuống.

Khóc một lúc, Tô Thanh Hàn bỗng đẩy hắn ra, gắng gượng đứng dậy. Nàng kéo chặt áo khoác của Âu Hoàng Dự che thân, ánh mắt trở lại lạnh lùng—dù vẫn còn vết sưng đỏ và nước mắt chưa khô.

"Sư đệ," nàng cất tiếng, giọng vẫn khàn khàn nhưng đã lấy lại được chút bình tĩnh thường ngày, "sao đệ lại tới đây?"

"Đến cứu tỷ." Âu Hoàng Dự đáp.

Tô Thanh Hàn lắc đầu: "Đệ không nên đến... nơi này nguy hiểm lắm..."

"Đã đến rồi." Âu Hoàng Dự vừa nói vừa lấy ra chuỗi tua kiếm màu lam, đưa cho nàng, "Của tỷ."

Tô Thanh Hàn nhận lấy tua kiếm, nắm chặt trong tay, đầu ngón tay run run. Nàng nhìn Âu Hoàng Dự, ánh mắt phức tạp: "Sư phụ họ..."

"Sư phụ dẫn sư nương và các sư huynh đệ đến Thần Vũ thành rồi, ma kinh xuất thế, hoàng tộc triệu kiến." Âu Hoàng Dự giải thích nhanh, "Ta và Ôn sư đệ đến tìm tỷ. Ôn sư đệ còn đang dò la tin tức trong thành."

Tô Thanh Hàn gật đầu, hít sâu một hơi: "Được. Chúng ta phải rời khỏi đây ngay."

"Chờ đã," Âu Hoàng Dự nói, "sư tỷ, chân khí của tỷ..."

"Bị chúng dùng thuốc tạm thời áp chế," Tô Thanh Hàn nghiến răng, "cần thời gian điều tức mới hồi phục được."

"Mất bao lâu?"

"Ít nhất một nén hương."

Âu Hoàng Dự nhíu mày. Một nén hương là quá lâu, nơi này là sào huyệt của hải quỷ, bất cứ lúc nào cũng có thể có người tới.

Đúng lúc ấy, bên ngoài ngục vang lên tiếng nhị đương gia: "Âu... Âu thiếu hiệp... ta... ta có thể đi chưa?"

Âu Hoàng Dự quay đầu, thấy nhị đương gia, Lưu Mãnh, Độc Nhãn Long vẫn đứng chết trân tại chỗ, không dám nhúc nhích.

Ánh mắt hắn lạnh băng.

"Sư tỷ, tỷ điều tức đi." Hắn nói, rồi bước ra khỏi ngục, đến trước mặt ba người.

"Âu... Âu thiếu hiệp..." Lưu Mãnh run rẩy nói, "Chúng tôi đã đưa ngài tìm được người rồi... giải... giải dược..."

Âu Hoàng Dự nhìn bọn họ, bỗng mỉm cười: "Giải dược? Các ngươi nghĩ, ta thực sự sẽ cho các ngươi giải dược sao?"

Ba người biến sắc.

"Ngươi... ngươi đã hứa rồi!" Độc Nhãn Long kêu lên.

"Ta hứa cho các ngươi sống tới khi lên đảo," Âu Hoàng Dự điềm nhiên nói, "giờ, các ngươi đã sống tới đảo rồi."

Vừa dứt lời, hắn rút kiếm.

Kiếm quang lóe lên.

Cổ họng Lưu Mãnh và Độc Nhãn Long đồng thời bị cắt, máu phun xối xả. Hai người ôm cổ, trợn trừng mắt, từ từ ngã xuống.

Nhị đương gia hoảng sợ quay người bỏ chạy, nhưng kiếm của Âu Hoàng Dự còn nhanh hơn. Lưỡi kiếm đâm xuyên lưng hắn, xuyên thẳng ra trước ngực.

Nhị đương gia cúi đầu nhìn mũi kiếm xuyên qua ngực mình, há miệng nhưng không phát ra được âm thanh nào, mềm nhũn ngã xuống đất.

Âu Hoàng Dự rút kiếm về, dùng áo của nhị đương gia lau vết máu, rồi tra kiếm vào vỏ.

Hắn quay lại phòng giam, Tô Thanh Hàn đã ngồi xếp bằng, bắt đầu điều tức. Nàng nhắm mắt, lông mày nhíu chặt, hiển nhiên chân khí vận chuyển rất không thuận lợi.

Âu Hoàng Dự canh giữ bên cạnh nàng, cảnh giác lắng nghe động tĩnh bên ngoài.

Thời gian từng chút trôi qua.

Ước chừng nửa nén nhang sau, Tô Thanh Hàn đột nhiên mở mắt, thở ra một hơi trọc khí. Sắc mặt nàng đã khá hơn, ánh mắt cũng khôi phục lại vẻ sắc bén thường ngày.

“Khôi phục được năm phần,” nàng nói, “đủ rồi.”

Nàng đứng dậy, hoạt động tay chân một chút. Tuy trên người vẫn đầy vết thương, nhưng khí thế đại sư tỷ Lăng Phong Kiếm Lư đã trở lại.

“Sư đệ, kiếm.” Nàng đưa tay ra.

Âu Hoàng Dự tháo kiếm “Nhàn Vân”, đưa cho nàng. Tô Thanh Hàn nhận kiếm, cầm trong tay, cảm nhận cảm giác quen thuộc từ thân kiếm truyền đến, ánh mắt kiên định.

“‘Lăng Tuyết’ của ta đâu?” nàng hỏi.

“Chắc bị Hải Quỷ thu mất rồi,” Âu Hoàng Dự nói, “có lẽ ở chỗ đại thủ lĩnh.”

Tô Thanh Hàn gật đầu: “Vậy thì đi lấy lại.”

Hai người nhìn nhau, đồng loạt gật đầu ăn ý.

Đúng lúc này, ngoài sơn động đột nhiên vang lên tiếng ồn ào. Hiển nhiên, đã có người phát hiện ra điều bất thường.

“Đến nhanh thật,” Âu Hoàng Dự cười lạnh, “Sư tỷ, đánh được không?”

Tô Thanh Hàn siết chặt kiếm, ánh mắt lạnh lùng: “Được.”

“Tốt,” Âu Hoàng Dự nói, “vậy thì giết ra ngoài.”

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.