9 Triều Ngân Kiếm Ấn - 1
Đêm ở thành Viễn Hải, như nước biển ngấm mực, đè nén khiến người ta không thở nổi. Trận chiến ở Bãi Quỷ Khóc, Âu Hoàng Dự tự tay giết chết Lý Hạo, cứu được sư tỷ Tô Thanh Hàn. Nhưng khoảnh khắc ra tay giết người ấy, hắn rõ ràng nhìn thấy ánh sáng trong mắt sư tỷ vụt tắt—lạnh lẽo hơn cả lưỡi kiếm Hàn Nguyệt, cô quạnh hơn cả gió đông trên Vách Tư Quá.
Ba ngày rồi.
Tô Thanh Hàn hầu như không nói, không ăn, chỉ miễn cưỡng cầm cự nhờ cháo gạo Ôn Tử Du nhét vào miệng. Những vết thương trên người nàng, vết đao vết kiếm Ôn Tử Du đều có thể xử lý, nhưng những vết thương không nhìn thấy, thì chẳng ai dám chạm vào.
Âu Hoàng Dự biết, nàng đang tránh mặt hắn.
Không phải chán ghét, mà là hổ thẹn.
Hắn càng biết, đêm nay nàng sẽ đến.
Mảnh “hải thiết” đoạt lại được sau trận Bãi Quỷ Khóc, lúc này đang lặng lẽ nằm trong lòng bàn tay Âu Hoàng Dự.
Đó là khối mà Lý Hạo đang luyện hóa, to bằng nắm tay, toàn thân xanh thẫm, như nước biển đông đặc, lại như giọt lệ đóng băng. Bề mặt sần sùi gồ ghề, chạm vào lạnh buốt tận xương, mơ hồ cảm nhận được bên trong có luồng khí cuồng bạo lưu chuyển—đó là đao ý còn sót lại của “Xích Du Ma Kinh”, dù chỉ là mảnh vụn nhỏ nhoi, vẫn bá đạo như thuở ban đầu.
Âu Hoàng Dự ngồi xếp bằng trên mép giường khách điếm, nhắm mắt tĩnh tâm.
Hắn vốn không giỏi vận chuyển nội công, khí hải bẩm sinh bế tắc, ngay cả sư phụ Tô Huyền Trần cũng bó tay. Nhưng từ khi tu thành “Bàn Cổ Kinh” xuất thế thiên, ngũ giác và thần thức của hắn đã lột xác hoàn toàn. Không cần kinh mạch dẫn khí, chỉ cần tập trung ý niệm đến cực hạn, thân thể liền có thể như bọt biển hút nước, trực tiếp hấp thu linh khí phiêu đãng trong trời đất.
Lúc này, hắn áp mảnh hải thiết lên giữa trán.
Trong khoảnh khắc—
Ầm—!
Trước mắt không còn là phòng khách điếm, mà là biển đen mênh mông vô tận.
Trời xám chì, đè thấp đến mức gần như dán sát mặt biển. Sóng biển không phải cuộn trào, mà là xé toạc, từng đợt nối tiếp nhau, mỗi bức tường sóng cao mấy trượng, đập vào ghềnh đá nổ tung thành vô số ngọc vụn. Gió như dao, rạch rách da mặt tê dại. Mây đen cuồn cuộn, sấm sét ẩn mình sâu trong tầng mây, bất cứ lúc nào cũng có thể xé toang địa ngục này.
Và ở trung tâm hủy diệt ấy, có một người đứng đó.
Không.
Đó không phải người.
Đó là một cái bóng, một ảo ảnh ngưng tụ từ sát ý thuần túy. Không nhìn rõ mặt, chỉ thấy cánh tay phải giơ cao, cơ bắp cuồn cuộn như cổ đằng ngàn năm, thanh đao cầm trong tay không có thực thể, chỉ có luồng khí đen cuộn chảy, như ngọn lửa giận dữ rút lên từ đáy vực sâu.
Hắn chém xuống.
Không có tên chiêu thức, không có tích lực, chỉ là một nhát bổ đơn giản đến cực hạn.
Nhưng nhát chém này—
Biển, vỡ tan.
Không phải bị cắt rời, mà là bị chấn nát. Đao phong chưa tới, đao cương đã đi trước, thẳng tắp xuyên xuống mặt biển, dấy lên sóng trắng cao mười trượng. Sóng chưa kịp rơi xuống, làn đao thứ hai đã tới, đè lên dư lực của làn trước mà chìm xuống. Làn thứ ba, thứ tư, thứ năm… lớp lớp chồng lên nhau, làn sau nhanh hơn làn trước, nặng hơn làn trước, như hàng ngàn hàng vạn đầu sóng cùng lúc lao vào một tảng đá, cho đến khi tảng đá tan thành bụi, cho đến khi nước biển lùi xa, cho đến khi lưỡi đao chém vào đáy biển, chém vào mạch đất, chém vào kẽ hở yếu ớt nhất của trời đất này.
“Phá hải.”
Ảo ảnh cất tiếng, âm thanh không phát ra từ cổ họng, mà rung lên từ thân đao, hòa cùng tiếng sấm, át cả bão tố.
Âu Hoàng Dự bừng tỉnh mở mắt.
Hắn thở dốc, mồ hôi lạnh túa đầy trán, lưng áo ướt đẫm như vừa vớt lên từ nước. Mảnh hải thiết rơi khỏi lòng bàn tay, nện xuống ván giường, phát ra tiếng trầm đục.
Nhưng hắn chẳng buồn nhặt.
Hắn giơ tay phải lên, ngón tay vô thức co duỗi, ký ức cơ bắp điên cuồng khắc ghi quỹ tích nhát đao vừa rồi. Không phải đao pháp, mà là đao ý—ý chí “một đao xuất ra, vạn sóng cúi đầu” ấy, như sắt nung đỏ, in sâu vào thần hồn hắn.
Âu Hoàng Dự nhắm mắt, rồi lại mở ra.
Hắn đưa tay ra, không kiếm, không đao, chỉ khép ngón trỏ và giữa, tùy ý vạch về phía trước.
Xoẹt—!
Trong không khí vang lên tiếng xé gió sắc nhọn, như lưỡi dao cắt rách lụa. Nơi ngón tay hắn lướt qua, nắp chén trà trên bàn bỗng bật lên, nước trà văng ra ba giọt, lơ lửng giữa không trung một thoáng, rồi mới rơi lộp bộp xuống mặt bàn.
Ôn Tử Du vừa lúc đẩy cửa bước vào, thấy cảnh ấy, tay cầm bát thuốc run lên.
“Sư, sư huynh… vừa rồi huynh…”
Âu Hoàng Dự cúi đầu nhìn tay mình, trầm mặc hồi lâu.
“…Không sao.” Giọng hắn hơi khàn, “Nghĩ ra được vài thứ.”
Ôn Tử Du không dám hỏi thêm. Ba ngày nay hắn chăm sóc Tô Thanh Hàn, mệt đến thâm quầng mắt, nhưng vẫn cố chấp tự tay sắc thuốc, thay thuốc, canh đêm, như một chú chó nhỏ trung thành quá mức. Hắn đặt bát thuốc lên bàn, tiện tay chỉnh lại nắp chén bị nước trà hất lệch, khẽ nói: “Thương thế của sư tỷ đã ổn định. Vết thương ngoài da đang lành, nội thương… còn phải dưỡng. Thuốc của sư nương rất hiệu nghiệm, chỉ là…”
“Chỉ là sao?”
“Chỉ là tỷ ấy không muốn ăn lắm.” Ôn Tử Du mím môi, “Mỗi lần đút thuốc đều phải dỗ rất lâu, như dỗ trẻ con vậy. Tỷ ấy trước đây không như thế.”
Âu Hoàng Dự không đáp.
Ôn Tử Du cũng không mong hắn trả lời. Hắn thở dài, xoay người sang phòng bên cạnh.
Âu Hoàng Dự lại nhặt mảnh hải thiết lên, lật qua lật lại ngắm một hồi, rồi nhét vào ngực, đặt sát tim.
Canh ba giờ Tý.
Hành lang khách điếm yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng bấc nến cháy lách tách.
Âu Hoàng Dự không ngủ. Hắn nằm trên giường, nhắm mắt, nhưng trong đầu chỉ toàn là biển ấy, đao ấy, ý chí muốn chém toang cả trời đất ấy. Ngón tay thỉnh thoảng co giật như bị chuột rút, vô thức lặp lại quỹ tích nhát bổ vừa rồi.
Cửa mở.
Không tiếng gõ cửa, không tiếng bước chân, chỉ có tiếng bản lề gỗ xoay cực khẽ, như khe cửa bị gió đêm vô tình đẩy hé.
Nhưng Âu Hoàng Dự vẫn mở mắt.
Tô Thanh Hàn đứng ở cửa.
Nàng không mặc bộ võ phục nguyệt bạch gọn gàng thường ngày, chỉ khoác một chiếc áo ngoài màu nhạt, bên trong là trung y xanh nhạt, cổ áo lỏng lẻo, để lộ mép băng vải dưới xương quai xanh. Tóc cũng không buộc, xõa xuống, bớt đi sự sắc bén ban ngày, lại tăng thêm nét mềm mại chưa từng có—hoặc có thể nói, là cảm giác vỡ vụn.
Nàng nhìn hắn, không nói gì.
Âu Hoàng Dự ngồi dậy, cũng không nói gì.