Trở về truyện

Cực Lạc Hiệp Ảnh - Quỷ Than Tầm Tung

Cực Lạc Hiệp Ảnh

4 Quỷ Than Tầm Tung

Khu trà quán “Nghe Mưa” ở khu nam thành phố Viễn Hải là một trong những nơi nắm bắt tin tức nhanh nhạy nhất trong thành. Nơi này cách xa bến tàu, khách phần lớn là người quen bản địa, đủ mọi hạng người, nhưng không khí yên ả hơn nhiều so với những quán trà gần bến tàu.

Ôn Tử Du nghe lời sư huynh, từ sáng sớm đã đến đây. Chàng chọn một góc gần cửa sổ, gọi một ấm trà xanh rẻ nhất, một đĩa lạc rang, cứ thế ngồi đó, hai tai vểnh cao, lắng nghe những câu chuyện phiếm của khách trà xung quanh.

Trong lòng chàng thực ra rất căng thẳng. Đây là lần đầu tiên chàng tự mình ra ngoài dò hỏi tin tức, mà lại là tin tức về đại sư tỷ. Nếu lỡ nói sai, hoặc bị người ta phát hiện sơ hở, liệu có gây phiền phức cho sư huynh không? Bàn tay cầm chén trà của chàng đã rịn mồ hôi.

Người trong trà quán dần đông lên. Có mấy người trông như thương nhân đang bàn chuyện làm ăn, giọng nói hạ thấp; bàn bên là hai ông già đang chơi cờ, vừa đánh vừa than phiền giá cá dạo này; xa hơn chút, mấy gã giang hồ khoác lác kể về những chiến tích xưa, nói đến mức nước bọt văng tung tóe.

Ôn Tử Du nghe nửa buổi, vẫn không nghe được chút tin tức nào liên quan đến sư tỷ. Chàng bắt đầu sốt ruột, nhưng lại không dám chủ động hỏi – sư huynh đã dặn, phải giả vờ dò hỏi một cách tình cờ, không được quá lộ liễu.

Cứ thế, chàng ngồi gần một canh giờ, trà đã rót thêm nước hai lần. Đang lúc chàng phân vân có nên đổi chỗ không thì trà bác của quán bước tới rót nước cho chàng.

Trà bác là một ông già ngoài năm mươi, tóc hoa râm, mặt lúc nào cũng nở nụ cười hiền hậu. Vừa rót nước, ông vừa hỏi bâng quơ: “Tiểu huynh đệ là người ngoài thành phải không? Thấy ngồi đây nửa ngày, như đang đợi ai?”

Ôn Tử Du trong lòng khẽ động, vội gật đầu: “Vâng, vâng, tôi đang đợi chị tôi. Chị ấy hẹn đến đây gặp tôi, mà đã ba ngày rồi vẫn chưa thấy.”

“Chị cậu à?” Trà bác liếc nhìn chàng, “Trông thế nào? Biết đâu tôi từng gặp.”

Ôn Tử Du miêu tả qua về ngoại hình của Tô Thanh Hàn: hơn hai mươi tuổi, rất xinh đẹp, dáng người... khá đầy đặn, mang kiếm, mặc võ phục màu trắng xanh nhạt.

Trà bác nghe đến đây, lông mày nhíu lại. Ông rót xong nước, không vội rời đi mà hạ thấp giọng: “Tiểu huynh đệ, cô nương cậu nói, tôi hình như thật sự từng gặp.”

Ôn Tử Du tim đập thình thịch: “Thật ạ? Khi nào? Ở đâu?”

“Chừng ba ngày trước.” Trà bác hồi tưởng, “Cũng tầm giờ này, cô ấy một mình đến uống trà, ngồi đúng chỗ cậu đang ngồi. Khi ấy sắc mặt cô ấy không tốt, trông rất mệt, mà... rất vội.”

“Cô ấy làm gì ạ?” Ôn Tử Du hỏi dồn.

“Cô ấy hỏi tôi mấy chuyện.” Trà bác hạ giọng hơn nữa, “Hỏi tôi có nghe nói gần đây làng chài nào xảy ra chuyện không, còn hỏi đường đến ‘Bãi Quỷ Khóc’.”

Bãi Quỷ Khóc. Ôn Tử Du ghi nhớ cái tên này.

“Vậy bác có chỉ đường cho chị ấy không?” Chàng hỏi.

Trà bác lắc đầu: “Tôi khuyên cô ấy đừng đi. Nơi đó rất tà, ngư dân bình thường chẳng ai dám đến gần. Tôi nói dạo này chỗ ấy không yên, mấy chiếc thuyền đã mất tích gần đó. Nhưng cô ấy không nghe, cứ nhất quyết hỏi cho rõ đường đi. Thấy cô ấy kiên quyết quá, tôi cũng chỉ nói đại phương hướng.”

Ông dừng lại, bổ sung: “Cô ấy đi rất vội, tiền trà cũng chỉ ném lên bàn. Lúc tôi dọn bàn, phát hiện cô ấy bỏ quên một thứ.”

Trà bác lấy từ trong áo ra một túi vải nhỏ, mở ra, bên trong là một tua kiếm.

Mắt Ôn Tử Du mở to.

Đó là tua kiếm của Lăng Phong Kiếm Lư. Tua xanh lam, giữa kết một chữ “Lăng” nhỏ, là vật trang trí tiêu chuẩn trên kiếm của đệ tử sư môn. Chàng tuyệt đối không thể nhận nhầm.

“Đây... đây là của chị tôi!” Ôn Tử Du xúc động nói, đưa tay định lấy.

Trà bác lại thu tua kiếm về, cảnh giác nhìn chàng: “Tiểu huynh đệ, sao tôi biết cậu nói thật? Nhỡ đâu cậu lừa lấy đồ thì sao?”

Ôn Tử Du vội lấy từ trong áo ra tua kiếm của mình, kiểu dáng giống hệt, chỉ khác là tua màu xanh lá. Chàng lại tháo kiếm bên hông, trên vỏ kiếm khắc hai chữ “Lăng Phong”.

“Tôi cũng là đệ tử Lăng Phong Kiếm Lư.” Chàng nói gấp, “Đó là đại sư tỷ của tôi, Tô Thanh Hàn. Chúng tôi đến tìm chị ấy.”

Trà bác nhìn kỹ kiếm và tua kiếm của chàng, lúc này mới tin. Ông đưa tua kiếm xanh lam cho Ôn Tử Du, thở dài: “Thì ra là đệ tử Kiếm Lư. Sư tỷ cậu... trông tâm sự nặng nề lắm. Tôi khuyên cô ấy đợi đồng bạn, cô ấy bảo không kịp. Cô ấy nói nhất định phải tìm manh mối về ‘Hải Quỷ’ càng sớm càng tốt.”

“Chị ấy có nói định đến làng chài nào không?” Ôn Tử Du hỏi.

Trà bác nghĩ ngợi: “Không nói rõ, nhưng tôi nghe cô ấy nhắc đến ‘Vọng Hải Thôn’. Làng đó ở ven biển, cách thành ba mươi dặm về phía tây, khá hẻo lánh. Dạo này quả thật có tin đồn, nói ở Vọng Hải Thôn có người thấy thuyền của Hải Quỷ.”

Ôn Tử Du ghi nhớ kỹ những thông tin này. Chàng lấy ra mấy miếng bạc vụn dúi cho trà bác: “Cảm ơn lão bá. Đây là tiền trà và chút cảm tạ, xin nhận cho.”

Trà bác từ chối mấy lần, cuối cùng cũng nhận. Trước khi đi, ông dặn thêm: “Tiểu huynh đệ, nếu cậu đi tìm sư tỷ, nhất định phải cẩn thận. Đám Hải Quỷ không phải hải tặc bình thường đâu. Tôi nghe nói bọn chúng... có phần tà dị.”

“Tà dị?” Ôn Tử Du ngạc nhiên.

Trà bác ngập ngừng, cuối cùng chỉ lắc đầu: “Tôi cũng không rõ, chỉ nghe người ta đồn. Nói chung, cẩn thận vẫn hơn.”

Ôn Tử Du nghiêm túc gật đầu, rồi cất tua kiếm, rời khỏi trà quán.

Khi chàng trở về khách điếm, Âu Hoàng Dự vẫn chưa về. Ôn Tử Du ngồi trong phòng thấp thỏm không yên, lúc thì ngó ra cửa sổ, lúc lại sờ tua kiếm trong ngực. Sư tỷ đã đi ba ngày rồi, giờ ở đâu? Có an toàn không? Đã tìm được manh mối của Lý Hạo chưa?

Càng nghĩ càng lo, chàng bèn lấy kiếm ra lau, ép mình bình tĩnh lại.

Mãi đến khi mặt trời ngả về tây, Âu Hoàng Dự mới trở về.

Sau khi rời khách điếm, Âu Hoàng Dự không đến bến tàu ngay. Chàng đi quanh thành mấy vòng, xác nhận không ai theo dõi, rồi mới vòng đến một con hẻm tối ở khu bắc thành.

Con hẻm này rất hẹp, hai bên là những căn nhà gỗ thấp lè tè, không khí lẫn mùi tanh cá, mồ hôi và phấn son rẻ tiền. Cuối hẻm có mấy tiệm treo lồng đèn đỏ, rèm cửa khép hờ, lờ mờ thấy bóng phụ nữ vẫy khách bên trong.

Đây chính là nơi tụ tập của các kỹ viện tư ở Viễn Hải thành.

Âu Hoàng Dự chọn tiệm trong cùng. Mặt tiền lớn hơn mấy tiệm khác, lồng đèn treo ngoài cửa cũng mới hơn. Chàng vén rèm bước vào, bên trong là một phòng khách nhỏ, bày mấy chiếc bàn, có hai gã đàn ông đang uống rượu, mỗi người ôm một cô gái.

Một bà chủ hơn bốn mươi, trang điểm đậm, tiến lại đón: “Gia lần đầu tới? Có quen cô nào không?”

Âu Hoàng Dự liếc qua mấy cô gái trong phòng, đều nhan sắc tầm thường, tuổi cũng không còn trẻ. Chàng lấy từ trong áo ra một thỏi bạc, đặt lên bàn: “Muốn trẻ, sạch sẽ. Ít nói, làm tốt.”

Mắt bà chủ sáng lên, thu bạc, cười tít mắt: “Có, có! Vừa có hàng mới, mười chín tuổi, mới tiếp khách được mấy ngày thôi. Gia chờ chút, tôi gọi nó ra ngay.”

Bà ta gọi vào trong: “Tiểu Thúy! Ra tiếp khách!”

Một lát sau, một cô gái bước ra từ phòng trong.

Quả thật cô còn trẻ, trông chưa đến hai mươi, không quá xinh đẹp nhưng nét mặt thanh tú, da trắng. Cô mặc áo lụa hồng, bên trong là yếm trắng xanh, đường cong trước ngực lấp ló. Cô cúi đầu, không dám nhìn Âu Hoàng Dự, ngón tay vô thức xoắn vạt áo.

Bà chủ đẩy cô một cái: “Còn ngẩn ra làm gì? Dẫn gia vào phòng. Phục vụ cho tốt, nghe chưa?”

Tiểu Thúy khẽ gật đầu, rồi ngẩng lên nhìn Âu Hoàng Dự một cái, trong mắt vừa có vẻ căng thẳng, vừa ngoan ngoãn. Cô khẽ nói: “Gia... xin mời theo em.”

Cô dẫn Âu Hoàng Dự băng qua phòng khách, vào hậu viện. Hậu viện có mấy gian phòng nhỏ riêng biệt, cô mở cửa một phòng.

Phòng không lớn, nhưng dọn dẹp khá sạch sẽ. Một chiếc giường, một bàn trang điểm, một bàn nhỏ, hai ghế. Giường trải ga đỏ, gối cũng đỏ, toát lên vẻ vui tươi rẻ tiền.

Tiểu Thúy đóng cửa lại, rồi quay người, bắt đầu cởi đai áo. Động tác của cô rất chậm, ngón tay hơi run.

Âu Hoàng Dự ngồi xuống mép giường, nhìn cô: “Không vội. Lại đây ngồi đã.”

Tiểu Thúy ngẩn ra, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi tới, ngồi cạnh chàng, giữ một chút khoảng cách. Cô vẫn cúi đầu, không dám nhìn.

“Em tên Tiểu Thúy?” Âu Hoàng Dự hỏi.

“Vâng...” Cô đáp nhỏ.

“Đến đây được bao lâu rồi?”

“Nửa... nửa tháng.”

“Tự nguyện à?”

Tiểu Thúy im lặng một lúc, rồi nói: “Nhà nghèo, em trai bệnh cần tiền... không còn cách nào.”

Âu Hoàng Dự không hỏi nữa. Chàng lại lấy ra một thỏi bạc, còn lớn hơn thỏi vừa cho bà chủ, đặt lên bàn: “Tiền này cho em. Không phải nộp cho bà chủ, tự giữ lấy.”

Tiểu Thúy nhìn thỏi bạc, mắt mở to. Khách cô tiếp không ít, nhưng hào phóng như vậy, lại còn đưa tiền thẳng cho cô, đây là lần đầu.

“Gia...” Cô không biết nói gì.

“Tôi hỏi em vài chuyện.” Âu Hoàng Dự nói, “Em trả lời thật, tiền này là của em. Trả lời tốt, còn có thêm.”

Tiểu Thúy gật đầu mạnh: “Gia hỏi đi, em biết gì nói nấy.”

“Em có nghe nói về ‘Hải Quỷ’ không?”

Sắc mặt Tiểu Thúy lập tức tái nhợt. Cô vô thức liếc ra cửa, rồi hạ thấp giọng: “Gia... sao người hỏi chuyện này?”

“Có việc cần.” Âu Hoàng Dự nhìn cô, “Em biết gì?”

Tiểu Thúy cắn môi, như đang do dự. Nhưng nhìn thỏi bạc trên bàn, cô vẫn mở miệng: “Em... em nghe các chị em khác kể. Hải Quỷ mới xuất hiện mấy tháng gần đây, chuyên cướp thuyền, giết người trên biển. Bọn họ... bọn họ rất đáng sợ.”

“Đáng sợ thế nào?”

"Tôi nghe nói..." Giọng Tiểu Thúy càng nhỏ, gần như chỉ là hơi thở, "Tôi nghe nói bọn họ không phải hải tặc bình thường. Bọn họ... bọn họ biết tà thuật."

"Tà thuật?" Âu Hoàng Dự nhíu mày.

"Ừm." Tiểu Thúy gật đầu, "Có chị em từng tiếp khách trốn thoát từ tay Hải Quỷ. Người đó nói, thuyền của Hải Quỷ có thể đột ngột xuất hiện trong sương mù, rồi lại đột ngột biến mất. Khi bọn họ giết người, không dùng dao, mà dùng một loại khí màu đen... Ai bị thứ khí đó chạm vào, sẽ lập tức biến thành xác khô."

Trong lòng Âu Hoàng Dự trầm xuống. Khí màu đen? Nghe không giống võ công bình thường, mà giống như một loại tà công nào đó.

"Còn gì nữa?" Anh hỏi, "Tổng đàn của Hải Quỷ ở đâu? Thường hoạt động ở vùng biển nào?"

"Cái này..." Tiểu Thúy nghĩ ngợi, "Tôi nghe vị khách kia nói, Hải Quỷ thường xuất hiện gần 'Bãi Than Khóc Quỷ' ngoài biển phía tây thành. Ở đó nhiều đá ngầm, sương mù dày, thuyền thường chẳng ai dám đến. Còn nữa..."

Cô ngập ngừng một chút, rồi nói tiếp: "Anh ấy nói, dạo trước có một làng chài bị Hải Quỷ cướp sạch, ngay cạnh Bãi Than Khóc Quỷ. Người trong làng chết hơn nửa, số còn sống đều chạy đến 'Làng Vọng Hải' ngoài thành."

Bãi Than Khóc Quỷ. Làng Vọng Hải.

Hai cái tên này, trùng khớp với lời trà sư nói.

Âu Hoàng Dự ghi nhớ những thông tin này, rồi lại hỏi: "Gần đây có gặp một nữ kiếm khách nào không? Hơn hai mươi tuổi, rất xinh đẹp, dáng người... khá đẫy đà, đeo kiếm, đi một mình."

Tiểu Thúy lắc đầu: "Chưa từng gặp. Đến đây toàn là đàn ông, phụ nữ... rất hiếm."

Âu Hoàng Dự biết không thể hỏi thêm gì nữa. Anh đứng dậy, đẩy thỏi bạc trên bàn về phía Tiểu Thúy: "Cầm lấy tiền. Đừng nói với bà chủ là ta hỏi những chuyện này."

Tiểu Thúy vội vàng cất bạc vào ngực, liên tục gật đầu: "Cảm ơn gia! Tôi đảm bảo không nói!"

Theo kế hoạch ban đầu, Âu Hoàng Dự lấy được tin tức là nên đi. Nhưng anh liếc nhìn Tiểu Thúy, trong mắt cô gái này có sợ hãi, cũng có biết ơn, còn có cả sự bất lực của người không làm chủ được số phận.

Anh nhớ đến sư nương, nhớ đến sư tỷ, nhớ đến những người trong Kiếm Lư được anh bảo vệ. Trên thế gian này, có quá nhiều người sống cuộc đời không thể tự quyết.

"Cởi đồ ra." Anh đột ngột nói.

Tiểu Thúy sững lại một chút, nhưng rất nhanh đã hiểu ra. Đây là công việc của cô. Cô đứng dậy, bắt đầu cởi đai áo.

Chiếc áo lụa màu hồng rơi xuống, lộ ra chiếc yếm màu trắng ngà bên trong. Dây yếm buộc sau gáy và sau lưng, cô xoay người, quay lưng về phía Âu Hoàng Dự, tháo dây phía sau.

Yếm rơi xuống, nửa thân trên của cô hoàn toàn lộ ra.

Thân hình cô đầy đặn hơn vẻ ngoài. Ngực không lớn nhưng rất đẹp, đầu nhũ hoa màu hồng nhạt, vì căng thẳng mà hơi cứng lại. Eo rất thon, da trắng mịn, dưới ánh đèn mờ ảo càng thêm mềm mại.

Cô quay lại, tay che trước ngực, nhưng không che hết. Cô cúi đầu, mặt đỏ tới tận mang tai.

Âu Hoàng Dự bước tới, đưa tay nâng cằm cô lên. Đôi mắt cô rất sáng, ánh nước long lanh, không biết là vì sợ hay vì điều gì khác.

"Lên giường đi." Anh nói.

Tiểu Thúy ngoan ngoãn nằm lên giường, tấm ga đỏ càng làm da cô thêm trắng. Hai chân cô khép lại, tay đặt hai bên thân, toàn thân căng cứng.

Âu Hoàng Dự cởi áo ngoài và áo trong, lộ ra thân trên rắn chắc. Anh luyện "Bàn Cổ Kinh" đến đại thành, cơ bắp săn chắc, không chút mỡ thừa, mỗi thớ thịt đều ẩn chứa sức mạnh bùng nổ.

Tiểu Thúy nhìn thân thể anh, mắt mở to hơn. Khách cô từng tiếp có người béo, người gầy, người già, nhưng trẻ trung khỏe mạnh như thế này thì hiếm.

Âu Hoàng Dự lên giường, quỳ giữa hai chân cô. Anh đưa tay tách hai chân cô ra, cô ngoan ngoãn mở rộng, nhưng cơ đùi trong vẫn còn căng cứng.

Anh có thể nhìn thấy âm hộ cô. Lông không nhiều, tỉa gọn gàng, hai cánh môi màu hồng nhạt, khép chặt lại, nhưng đã hơi ướt, không biết vì căng thẳng hay vì lý do nào khác.

Âu Hoàng Dự đưa tay chạm vào. Ngón tay anh nóng, vừa chạm vào môi âm cô, cô khẽ run lên.

"Thả lỏng." Anh nói, giọng dịu hơn lúc trước.

Tiểu Thúy hít sâu một hơi, cố gắng thả lỏng, nhưng không mấy hiệu quả.

Âu Hoàng Dự không vội vào trong. Anh dùng ngón tay nhẹ nhàng xoay quanh mép môi âm, đầu ngón tay thỉnh thoảng lướt qua hột le. Động tác của anh rất nhẹ, rất chậm, như vừa dò xét vừa an ủi.

Hơi thở của Tiểu Thúy dần dần gấp gáp. Cô nhắm mắt, lông mi run rẩy. Âm hộ cô càng lúc càng ướt, dịch trong suốt tràn ra khỏi cửa mình, làm ướt ngón tay anh.

Lúc này Âu Hoàng Dự mới cởi quần. Dương vật anh đã nửa cương, giờ hoàn toàn dựng đứng, dài hai mươi phân, to mười phân, trong căn phòng mờ tối càng thêm kinh người.

Tiểu Thúy mở mắt liếc nhìn một cái, rồi vội vàng nhắm lại, mặt càng đỏ hơn.

Âu Hoàng Dự cầm lấy dương vật mình, nhắm ngay cửa mình cô. Đầu khấc chạm vào môi âm ướt át, cả hai đều khựng lại một chút.

Rồi anh từ từ đẩy vào.

"Ưm..." Tiểu Thúy bật ra một tiếng rên nén lại.

Rất chặt. Dù đã ướt, âm đạo cô vẫn co khít đến kinh ngạc. Âu Hoàng Dự cảm nhận rõ đầu khấc mình từ từ tách lớp thịt mềm, từng chút một tiến sâu vào trong cô.

Anh dừng lại một chút, đợi cô thích nghi, rồi mới tiếp tục đẩy vào.

Khi vào hết, cả hai đều thở phào. Âm đạo Tiểu Thúy hoàn toàn ôm trọn lấy dương vật anh, ấm áp, ướt át, co khít, lớp thịt mềm bên trong như vô số bàn tay nhỏ nhẹ nhàng mát xa thân anh.

Âu Hoàng Dự bắt đầu nhấp.

Không nhanh, nhưng mỗi cú đều rất sâu. Hông anh mạnh mẽ đưa tới đưa lui, dương vật ra vào trong cô, phát ra tiếng "phập phập" ướt át.

Ban đầu Tiểu Thúy còn cố nén tiếng, nhưng dần dần không nén nổi nữa. Tiếng rên rỉ trào ra khỏi cổ họng, càng lúc càng cao, càng lúc càng mềm.

"Ah... Ưm... Gia... chậm thôi... sâu quá..."

Ban đầu tay cô nắm chặt ga giường, sau đó không biết từ lúc nào đã ôm lấy cổ Âu Hoàng Dự. Hai chân cô cũng mở rộng hơn, thậm chí vô thức nhấc lên, quấn lấy eo anh.

Hơi thở Âu Hoàng Dự cũng nặng nề hơn. Anh tăng tốc, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu nhất trong cô, mỗi lần rút ra gần như rút hết, rồi lại mạnh mẽ đâm vào.

Giường bắt đầu rung, phát ra tiếng "kẽo kẹt". Hòa lẫn là tiếng thân thể va chạm, tiếng nước nhóp nhép, cùng tiếng rên rỉ ngày càng buông thả của Tiểu Thúy.

"Ah... ah ha... sắp... sắp rồi..."

Tiểu Thúy đột ngột hét lên, thân thể run rẩy dữ dội. Âm đạo cô co thắt từng đợt, giật mạnh, dòng nước ấm nóng sâu bên trong trào ra, tưới lên đầu khấc Âu Hoàng Dự.

Âu Hoàng Dự bị cô kẹp chặt khẽ rên một tiếng, nhưng anh chưa xuất. Anh đợi dư âm cao trào của Tiểu Thúy qua đi, rồi lật cô lại, để cô quỳ bò trên giường.

Đâm từ phía sau.

Góc này càng sâu, càng trực diện. Đầu Tiểu Thúy vùi trong gối, mông vểnh cao, theo nhịp thúc của anh mà lắc lư tới lui. Tiếng rên bị gối chặn lại, thành tiếng nức nở mơ hồ.

Âu Hoàng Dự hai tay giữ chặt eo cô, bắt đầu nước rút cuối cùng. Động tác anh càng lúc càng nhanh, càng mạnh, mỗi cú đều đâm sâu đến tận gốc, khiến hai xương mu va vào nhau thật mạnh.

"Ư..." Anh gầm khẽ, dương vật cắm sâu vào nơi sâu nhất trong cô, từng đợt tinh dịch đặc nóng phun ra.

Hai người giữ nguyên tư thế đó thở dốc rất lâu, Âu Hoàng Dự mới từ từ rút ra. Khi dương vật anh rời khỏi, nơi giữa hai chân Tiểu Thúy trào ra một dòng dịch trắng lẫn tinh dịch, chảy dọc theo đùi cô.

Âu Hoàng Dự ngã xuống giường, thở hổn hển. Tiểu Thúy nằm bên cạnh, cũng thở dốc, mặt đỏ như sắp nhỏ máu.

Một lát sau, Tiểu Thúy chống người dậy, lấy khăn lau qua cho mình, rồi lại cẩn thận lau sạch dương vật cho Âu Hoàng Dự. Động tác cô rất nhẹ nhàng, tỉ mỉ.

"Gia..." Cô khẽ nói, "Ngài... còn muốn hỏi gì nữa không?"

Âu Hoàng Dự nhìn cô một cái. Trong mắt cô gái này, ngoài mệt mỏi, còn có một cảm xúc phức tạp – biết ơn? Lệ thuộc? Anh không rõ.

"Hết rồi." Anh nói, "Em nghỉ đi."

Anh mặc lại quần áo, chuẩn bị rời đi. Đến cửa, anh lại quay đầu nhìn.

Tiểu Thúy vẫn nằm trên giường, quấn chăn quanh người, nhìn anh. Thấy anh quay lại, cô vội cúi đầu.

Âu Hoàng Dự lại lấy ra một thỏi bạc, đặt lên bàn: "Cái này cũng cho em. Mau rời khỏi đây, tìm việc đàng hoàng mà làm."

Rồi anh đẩy cửa đi ra ngoài.

Khi trở về khách điếm, trời đã tối hẳn.

Ôn Tử Du vẫn ở trong phòng đợi, sốt ruột đi đi lại lại. Thấy Âu Hoàng Dự trở về, cậu vội vàng chạy ra đón: "Sư huynh! Cuối cùng huynh cũng về rồi! Đệ đã nghe ngóng được tin tức!"

Âu Hoàng Dự đóng cửa lại, ra hiệu cho cậu nhỏ tiếng: "Nói đi."

Ôn Tử Du kể lại chuyện ở trà quán tỉ mỉ, lấy ra chuỗi tua kiếm màu lam: "Huynh xem, đây là sư tỷ để lại. Trà sư nói, ba ngày trước tỷ ấy đi hỏi thăm chuyện làng chài và Bãi Than Khóc Quỷ, sau đó đi về hướng Làng Vọng Hải."

Âu Hoàng Dự nhận lấy tua kiếm, xem kỹ, xác nhận là đồ của sư tỷ. Anh gật đầu: "Bên ta cũng có thu hoạch."

Anh kể lại toàn bộ những gì nghe được từ Tiểu Thúy: Bãi Than Quỷ Khóc, tà thuật của Hải Quỷ, làng chài bị cướp phá, những người sống sót chạy trốn đến làng Vọng Hải.

“Vậy nên sư tỷ chắc chắn đã đến làng Vọng Hải!” Ôn Tử Du kích động nói, “Chị ấy nhất định muốn tìm những người sống sót để hỏi thăm tin tức về Hải Quỷ và công tử Lý!”

Âu Hoàng Dự trầm ngâm. Mọi chuyện càng lúc càng rõ ràng, nhưng cũng càng lúc càng bất ổn.

Hải Quỷ biết tà thuật? Luồng khí đen? Nghe chẳng giống hải tặc bình thường chút nào. Hơn nữa, trong bức thư cảnh báo Lý Hạo để lại có viết: “Tránh xa bờ biển, tránh xa tất cả những gì liên quan đến ‘biển’.” Chẳng lẽ Hải Quỷ có liên quan đến “Ma Kinh Xích Du”?

Ma kinh xuất thế… Hải Quỷ xuất hiện… Thời điểm quá trùng hợp.

“Sư huynh, tiếp theo chúng ta làm gì?” Ôn Tử Du hỏi, “Đến làng Vọng Hải tìm sư tỷ chứ?”

Âu Hoàng Dự gật đầu: “Phải đi. Sư tỷ một mình quá nguy hiểm. Nhưng chúng ta không thể hành động liều lĩnh.”

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối hẳn: “Đêm nay nghỉ ngơi cho tốt, sáng mai xuất phát. Trước khi đi, chúng ta phải chuẩn bị một số thứ.”

“Chuẩn bị gì vậy?”

“Lương khô, nước, thuốc trị thương.” Âu Hoàng Dự nói, “Còn nữa, phải hỏi rõ vị trí cụ thể của làng Vọng Hải, tốt nhất tìm được người biết đường dẫn chúng ta đi.”

Ôn Tử Du gật đầu thật mạnh: “Được! Sáng mai tôi sẽ đến quán trà hỏi ông chủ, có thể ông ấy biết.”

Hai người lại bàn bạc thêm một số chi tiết, rồi ai về phòng nấy nghỉ ngơi.

Âu Hoàng Dự nằm trên giường, nhưng mãi không sao ngủ được. Trong đầu anh cứ hiện lên những thông tin thu thập được hôm nay: tà thuật của Hải Quỷ, tung tích của sư tỷ, lời cảnh báo của Lý Hạo…

Còn cả Tiểu Thúy. Đôi mắt của cô gái ấy, nỗi bất lực không thể tự chủ.

Anh khẽ thở dài, nhắm mắt lại.

Ngày mai, họ sẽ đến làng Vọng Hải. Ở đó có gì đang chờ họ? Sư tỷ có an toàn không? Hải Quỷ rốt cuộc là ai?

Tất cả đều là điều chưa biết.

Nhưng anh hiểu, mình nhất định phải đi. Vì sư tỷ, cũng vì muốn làm rõ rốt cuộc đằng sau tất cả này đang ẩn giấu bí mật gì.

Tiếng mõ canh vọng lại từ ngoài cửa sổ – đã sang canh hai.

Âu Hoàng Dự ép mình thả lỏng, vận chuyển chân khí “Bàn Cổ Kinh”, từng chút một xua tan tạp niệm. Anh cần nghỉ ngơi, cần giữ trạng thái tốt nhất.

Bởi vì con đường sắp tới, chỉ càng thêm nguy hiểm.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời đêm đen kịt, rồi nhắm mắt lại hoàn toàn.

Ngày mai, cuộc phiêu lưu thực sự sẽ bắt đầu.

Rời khỏi cổng tây thành Viễn Hải, đi men theo quan đạo chừng mười dặm, đường chia làm hai nhánh. Một nhánh tiếp tục hướng tây, dẫn vào sâu nội địa; nhánh còn lại rẽ về tây nam, men theo đường bờ biển, nối tới mấy làng chài ven biển.

Âu Hoàng Dự chọn con đường tây nam ấy.

Càng đi, dấu vết con người càng thưa thớt. Hai bên đường, cây cối dần bị thay thế bởi những bụi cây thấp và đá ngầm, trong không khí mùi tanh của biển ngày càng nồng. Thỉnh thoảng lắm mới thấy vài căn nhà chài xiêu vẹo, nhưng hầu hết cửa nẻo đóng kín, không biết còn ai ở hay không.

Đi chừng một canh giờ, anh trông thấy phía xa dưới chân đồi là một cụm nhà nhỏ.

Đó chính là làng Vọng Hải.

Làng dựng ở một vịnh nhỏ lưng tựa núi, mặt hướng biển, chừng hai ba chục nóc nhà, đều làm bằng đá và gỗ, trông rất sơ sài. Đầu làng có một cây hoè già, thân to nhưng cành lá thưa thớt, như thể đã bệnh lâu ngày.

Âu Hoàng Dự dắt ngựa tiến gần làng, cảm giác bất an trong lòng càng lúc càng rõ.

Yên tĩnh quá.

Bây giờ là buổi chiều, lẽ ra phải là lúc ngư dân vá lưới, phơi cá, sửa thuyền, trong làng phải có người qua lại. Nhưng suốt dọc đường, anh không thấy một bóng người, cũng chẳng nghe tiếng động nào – không tiếng nói, không tiếng chó sủa, đến cả tiếng gió biển lùa qua mái nhà cũng nghe rõ mồn một.

Anh dừng lại ở đầu làng, buộc ngựa vào gốc hoè già, rồi đi bộ vào trong.

Con đường đất dưới chân lầy lội, rõ ràng mấy hôm trước vừa mưa. Hai bên đường, phần lớn nhà cửa đều đổ nát, có căn cửa sổ cửa chính bị đập vỡ, trong nhà đồ đạc lộn xộn, như vừa bị lục soát. Dưới đất vương vãi lưới cá, thùng gỗ, bát vỡ, còn có từng vệt máu đã khô đen lại.

Âu Hoàng Dự ngồi xổm trước một vệt máu, lấy ngón tay chấm thử, đưa lên mũi ngửi – đúng là máu người, hơn nữa đã lâu ngày.

Anh tiếp tục đi sâu vào làng. Đến khoảng đất trống giữa làng, anh thấy một căn nhà còn khá nguyên vẹn, cửa khép hờ, bên trong có tiếng động khe khẽ.

Âu Hoàng Dự bước tới, nhẹ nhàng đẩy cửa.

Trong nhà rất tối, chỉ có một cửa sổ nhỏ lọt chút ánh sáng. Một ông lão tóc bạc trắng co ro trong góc trên đống rơm, đắp tấm chăn bông rách, đang run lẩy bẩy. Nghe tiếng cửa mở, ông hoảng sợ ngẩng đầu, tròn xoe mắt nhìn Âu Hoàng Dự.

“Đừng… đừng giết tôi…” Ông lão run rẩy nói, giọng khàn đặc như ống bễ cũ.

“Lão bá, cháu không phải người xấu.” Âu Hoàng Dự vội nói, hạ thấp giọng, “Cháu chỉ đi ngang qua, thấy trong làng không có ai, nên vào xem thử.”

Ông lão nhìn anh thật lâu, rồi mới dần thả lỏng: “Đi ngang qua… không phải Hải Quỷ?”

“Không phải.” Âu Hoàng Dự tiến vào, ngồi xuống cách ông lão mấy bước, “Lão bá, trong làng xảy ra chuyện gì vậy? Sao chẳng còn ai?”

Mắt ông lão lập tức đỏ hoe: “Không còn… chẳng còn ai nữa… Nửa tháng trước, Hải Quỷ tới…”

Ông kể đứt quãng về đêm kinh hoàng ấy.

Nửa tháng trước, vào một đêm khuya, ba chiếc thuyền đen lặng lẽ áp sát vịnh làng Vọng Hải. Hơn trăm tên Hải Quỷ mặc đồ đen bịt mặt ào lên bờ, gặp ai giết nấy, thấy gì cướp nấy. Dân làng phần lớn đang ngủ, chẳng kịp chống cự. Đám trai tráng bị giết tại chỗ một nửa, số còn lại bị trói lôi đi; phụ nữ trẻ em cũng bị bắt không ít, chỉ có vài người già yếu trốn được, thoát nạn.

“Họ không chỉ cướp tiền cướp lương thực…” Ông lão vừa khóc vừa nói, “Họ đến vì ‘Hải Thiết’…”

“Hải Thiết?” Âu Hoàng Dự giật mình.

“Chính là cục sắt làng tôi vớt được từ biển ba tháng trước.” Ông lão nói, “Đen sì sì, phát sáng, sờ vào lạnh buốt. Chúng tôi tưởng là bảo vật thần biển ban cho, bèn đặt trong miếu thờ, ngày ngày hương khói cúng bái. Không ngờ… không ngờ chỉ vì thứ đó mà rước họa sát thân…”

Âu Hoàng Dự hỏi dồn: “Cục sắt ấy trông ra sao? To cỡ nào?”

“Chừng… chừng bằng cái chậu mặt, hình thù méo mó, mặt ngoài lồi lõm.” Ông lão làm động tác, “Đen như mực, nhưng đến tối lại phát ra ánh sáng xanh nhạt, còn… còn khiến người ta gặp ác mộng. Mấy hôm thờ trong miếu, người canh đêm đều bảo mơ thấy biển máu, đầu lâu, còn có một gã khổng lồ cầm đao đuổi giết…”

Âu Hoàng Dự càng nghe càng thấy bất ổn. Mô tả này, chẳng phải rất giống… vật mang theo mảnh vỡ Ma Kinh?

Ba trăm năm trước, sau khi Đao Ma Lệ Tuyệt Thiên chết, “Ma Kinh Xích Du” hóa thành bảy luồng sáng đen rải khắp Thần Châu. Những luồng sáng này có thể bám vào bất cứ vật gì – binh khí, cổ thư, đồ trang sức, thậm chí là một hòn đá, một miếng kim loại. Sau khi bám vào, vật đó sẽ biến dị, mang theo ma khí, ảnh hưởng người xung quanh.

Nếu cục “Hải Thiết” làng Vọng Hải vớt được thực sự là vật mang mảnh vỡ Ma Kinh, thì mọi chuyện đều hợp lý. Hải Quỷ cướp nó, không phải để bán lấy tiền, mà để luyện ma công.

“Lão bá, lúc Hải Quỷ cướp Hải Thiết, có nói gì không? Hay làm gì đặc biệt?” Âu Hoàng Dự hỏi.

Ông lão nghĩ một lát: “Bọn chúng… đại thủ lĩnh của chúng đích thân tới. Người đó đeo mặt nạ sắt, giọng nói rất lạ, như thể cổ họng từng bị thương. Hắn cầm cục sắt ấy, kích động đến run tay, còn nói… còn nói ‘Cuối cùng cũng tìm được, trời giúp ta rồi’ đại loại thế.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó chúng phóng hỏa đốt miếu.” Ông lão nói, “Cướp hết đồ quý trong làng, bắt nốt người còn lại. Tôi trốn dưới giếng mới thoát…”

Âu Hoàng Dự im lặng một lúc, rồi lấy mấy miếng bạc vụn trong ngực ra, nhét vào tay ông lão: “Lão bá, cầm lấy số tiền này, tìm nơi an toàn mà lánh đi. Hải Quỷ có thể còn quay lại.”

Ông lão nắm chặt bạc, nước mắt giàn giụa: “Đa tạ thiếu hiệp… đa tạ…”

Âu Hoàng Dự đứng dậy rời khỏi nhà. Anh không vội đi ngay, mà lại vòng quanh làng một lượt nữa, muốn xem còn manh mối nào khác không.

Trước tàn tích miếu thờ, anh dừng lại.

Miếu đã bị cháy chỉ còn mấy xà gỗ đen thui và tường đổ nát. Âu Hoàng Dự bước vào, ngồi xổm xuống quan sát kỹ. Trên nền đất có dấu vết đánh nhau rõ rệt – vết chém của đao kiếm trên đá, dấu chân, và cả những vệt máu nữa.

Anh phát hiện một thứ bất thường trước bức tường sập một nửa.

Trên tường có một vết cắt sâu, như bị vũ khí sắc bén nào đó rạch qua. Mép vết cắt không phải vụn đá bình thường, mà là một thứ… đen sì, như thể bị cháy xém. Âu Hoàng Dự đưa tay chạm thử, đầu ngón tay truyền đến cảm giác lạnh lẽo kỳ dị, còn hơi nhói như bị kim châm.

Anh vận chân khí “Bàn Cổ Kinh” ra đầu ngón tay, cảm giác nhói mới biến mất.

Đây là… tà khí?

Âu Hoàng Dự nhíu mày. Anh từng đọc trong điển tịch của Lăng Phong Kiếm Lư, có một số người luyện tà công, chân khí sẽ mang thuộc tính đặc biệt như âm hàn, nóng rát, ăn mòn… Mà ma khí của Ma Kinh, nghe nói là loại tà khí cực âm hàn, cực kỳ ăn mòn, có thể làm ô uế binh khí, mặt đất, thậm chí cả sinh vật sống.

Vết cắt trên tường này, rất có thể là do đại thủ lĩnh Hải Quỷ dùng vũ khí nhiễm ma khí để lại.

Âu Hoàng Dự tiếp tục tìm kiếm. Ở giếng nước sau miếu, anh phát hiện thêm dấu vết đánh nhau – thành giếng bị chém gãy một nửa, trên đất có vết kéo lê, còn có một mảnh vải màu xanh nhạt.

Anh nhặt mảnh vải lên xem kỹ. Chất liệu là lụa hảo hạng, màu xanh nhạt, viền thêu mây bạc…

Đây là vải của bộ y phục đệ tử Lăng Phong Kiếm Lư.

Tâm trạng Âu Hoàng Dự chợt trầm xuống. Sư tỷ đã từng đến đây. Hơn nữa, từ dấu vết giao đấu mà xét, nàng đã từng động thủ với ai đó tại nơi này.

Chàng siết chặt mảnh vải ấy, hít sâu một hơi, ép mình phải giữ bình tĩnh. Võ công của sư tỷ không hề yếu, dù có gặp phải thủ lĩnh hải quỷ, ít nhất cũng có thể cầm cự được một thời gian. Điều quan trọng nhất bây giờ là tìm thêm manh mối, xác định tung tích của nàng.

Âu Hoàng Dự lại lục soát một vòng quanh làng, nhưng không phát hiện thêm thứ gì có giá trị. Trời đã bắt đầu tối, gió biển mỗi lúc một lạnh, thổi khiến da thịt người ta căng cứng.

Chàng quyết định quay về Viễn Hải Thành trước, hội hợp với Ôn Tử Du, rồi mới tính tiếp.

Khi rời khỏi cổng làng, Âu Hoàng Dự ngoái đầu nhìn lại ngôi làng chết chóc ấy. Ánh tà dương chiếu lên những ngôi nhà đổ nát, kéo dài những bóng đổ méo mó, cả ngôi làng như một ngôi mộ khổng lồ.

Chàng nhảy lên ngựa, thúc ngựa quay về.

Khi Âu Hoàng Dự trở lại Viễn Hải Thành, trời đã tối hẳn. Cổng thành đang chuẩn bị đóng, lính gác thành nhìn thấy dáng vẻ phong trần của chàng, chỉ hỏi qua loa mấy câu rồi cho qua.

Chàng dắt ngựa về khách điếm, Ôn Tử Du đang đi đi lại lại trong phòng, vẻ mặt đầy lo lắng. Thấy chàng trở về, Ôn Tử Du lập tức lao tới: “Sư huynh! Thế nào rồi? Có tìm được manh mối gì không?”

Âu Hoàng Dự buộc ngựa xong, bước vào phòng, trước tiên rót một chén nước uống cạn, rồi mới lên tiếng: “Sư tỷ quả thực đã đến Vọng Hải Thôn. Ta tìm thấy cái này trong tàn tích miếu tổ.”

Chàng lấy ra mảnh vải màu lam nhạt ấy.

Ôn Tử Du vừa nhìn thấy, sắc mặt lập tức thay đổi: “Đây là... đây là vải của y phục đệ tử Kiếm Lư chúng ta! Sư tỷ nàng...”

“Nàng đã giao đấu với ai đó trong miếu tổ.” Âu Hoàng Dự trầm giọng nói, “Từ dấu vết mà xét, đối phương dùng binh khí mang tà khí, rất có thể chính là thủ lĩnh hải quỷ.”

“Vậy sư tỷ nàng...” Giọng Ôn Tử Du run rẩy.

“Đừng vội.” Âu Hoàng Dự đặt tay lên vai hắn, “Ta đã xem xét kỹ hiện trường, không có vết máu, ít nhất là không có nhiều máu. Điều này chứng tỏ sư tỷ không bị thương nặng, chí ít không ngã xuống tại chỗ. Nàng có thể đã thoát được, hoặc bị bắt đi.”

“Bị bắt đi?” Ôn Tử Du càng thêm lo lắng, “Vậy chẳng phải càng nguy hiểm sao!”

“Chưa chắc.” Âu Hoàng Dự lắc đầu, “Nếu thủ lĩnh hải quỷ thực sự lấy được mảnh tàn quyển ma kinh, thì việc bắt sư tỷ không phải để giết nàng, mà là có mục đích khác. Ví dụ... ép hỏi bí mật Lăng Phong Kiếm Pháp, hoặc dùng nàng để luyện công.”

Ôn Tử Du nghe xong, sắc mặt trắng bệch: “Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?”

“Trước tiên đi ăn đã.” Âu Hoàng Dự nói, “Ta cả ngày chưa ăn gì, đói đến mức không nghĩ nổi nữa rồi.”

Hai người xuống lầu ăn tối ở đại sảnh. Âu Hoàng Dự gọi hai bát mì hải sản lớn, còn thêm hai quả trứng, ăn ngấu nghiến. Ôn Tử Du chẳng có khẩu vị, chỉ ăn nửa bát đã buông đũa.

Ăn xong, Âu Hoàng Dự lại dẫn Ôn Tử Du lên lầu, trải một tờ giấy ra, bắt đầu sắp xếp manh mối.

“Chúng ta hiện biết được mấy điểm.” Chàng dùng ngón tay chỉ lên giấy, “Thứ nhất, hang ổ của hải quỷ ở Quỷ Khóc Than. Thứ hai, chúng đã cướp đi một khối ‘hải thiết’ nghi là vật chứa ma kinh. Thứ ba, sư tỷ từng đến Vọng Hải Thôn, đã giao đấu với thủ lĩnh hải quỷ, hiện không rõ tung tích.”

Ôn Tử Du gật đầu: “Còn nữa, sư tỷ có để lại lời nhắn ở trà quán, nói sẽ đến Quỷ Khóc Than xem thử. Vậy rất có thể sau khi dò hỏi tin tức ở Vọng Hải Thôn, nàng đã đi thẳng tới Quỷ Khóc Than.”

“Đúng.” Âu Hoàng Dự nói, “Vì thế ta đoán, sư tỷ hoặc đã lẻn vào Quỷ Khóc Than, hoặc trên đường đi bị hải quỷ phát hiện, xảy ra xung đột. Nhìn dấu vết giao đấu ở Vọng Hải Thôn, khả năng sau lớn hơn.”

“Vậy bây giờ chúng ta phải làm gì?”

Âu Hoàng Dự trầm ngâm một lúc, rồi nói: “Sáng mai, chúng ta đến ngôi miếu hoang ở phía tây thành xem thử.”

“Miếu hoang?”

“Sư tỷ có một thói quen.” Âu Hoàng Dự giải thích, “Mỗi lần hành động một mình, nếu gặp nguy hiểm hoặc phát hiện manh mối quan trọng, nàng sẽ để lại ký hiệu gần đó. Khi còn ở Kiếm Lư, nàng từng khắc vết kiếm lên đá ở hậu sơn để truyền tin cho chúng ta. Ta đoán, ở gần Vọng Hải Thôn, nàng cũng sẽ để lại gì đó.”

Mắt Ôn Tử Du sáng lên: “Đúng rồi! Sao ta không nghĩ ra!”

“Tối nay nghỉ ngơi cho tốt.” Âu Hoàng Dự vỗ vai hắn, “Sáng mai chúng ta đi tìm thử.”

Sáng sớm hôm sau, hai người dậy từ rất sớm, thu xếp đồ đạc, lại rời thành.

Lần này họ đi thẳng tới Vọng Hải Thôn. Đến gần làng, Âu Hoàng Dự không vào trong, mà vòng quanh các sườn núi và rừng cây xung quanh để tìm kiếm.

“Nếu sư tỷ giao đấu với người ở đây rồi chạy thoát, sẽ không chạy vào làng, như vậy sẽ bị chặn đường. Nàng sẽ chạy vào rừng núi, lợi dụng địa hình để xoay xở. Chúng ta tập trung tìm khu vực này.”

Hai người chia nhau hành động, cẩn thận lục soát trong rừng. Ôn Tử Du phụ trách phía đông, Âu Hoàng Dự phụ trách phía tây.

Tìm kiếm khoảng nửa canh giờ, Âu Hoàng Dự phát hiện một ngôi miếu sơn thần cũ nát ở chỗ khuất gió trên sườn núi.

Miếu rất nhỏ, chỉ có một gian chính điện, tường vôi loang lổ, mái đã sập một nửa, lộ ra xà gỗ bên trong. Cửa đã mất từ lâu, chỉ còn lại khung cửa trống hoác.

Âu Hoàng Dự bước vào. Bên trong phủ đầy bụi bặm và mạng nhện, tượng thần ở giữa cũng đã vỡ nát, không nhìn rõ hình dáng ban đầu. Dưới đất vương vãi cỏ khô và lá cây, còn có... vài dấu chân.

Chàng ngồi xổm xuống xem kỹ. Dấu chân còn rất mới, nhiều nhất không quá năm ngày. Hơn nữa không chỉ có một người, có dấu chân đàn ông to lớn, cũng có dấu chân phụ nữ nhỏ nhắn. Dấu chân phụ nữ khá nông, bước chân hỗn loạn, giống như để lại khi chạy trốn; dấu chân đàn ông thì sâu hơn, bước chân vững vàng, rõ ràng là đang truy đuổi.

Âu Hoàng Dự lần theo dấu chân đi vào trong miếu. Trên bức tường sau tượng thần, chàng nhìn thấy mấy vết rạch.

Đó là vết kiếm.

Một vết, hai vết, ba vết... tổng cộng bảy vết kiếm, xếp thành hình mũi tên, chỉ về phía cửa sau của miếu. Vết kiếm rất sâu, mép sắc gọn, rõ ràng được khắc bằng bảo kiếm sắc bén. Dưới mũi tên, còn có mấy chữ nhỏ.

Âu Hoàng Dự ghé sát lại xem.

Chữ được khắc bằng mũi kiếm, nét bút sắc lạnh, đúng là bút tích của Tô Thanh Hàn:

“Hải quỷ = tàn dư Hắc Phong Trại”

Hắc Phong Trại?

Trong đầu Âu Hoàng Dự nhanh chóng lướt qua ký ức. Cái tên này chàng có ấn tượng—hai năm trước, khi sư tỷ xuống núi du ngoạn, từng đi qua một nơi ở phía tây Thần Vũ Quốc gọi là “Hắc Phong Sơn”. Ở đó có một bọn sơn tặc, chiếm núi làm vua, cướp bóc, tác oai tác quái. Sư tỷ nghe nói, một mình xông lên núi, đánh tan sơn trại ấy. Nghe nói khi đó đại đương gia và nhị đương gia đều bị nàng giết, bọn lâu la còn lại chạy tán loạn.

Chẳng lẽ... những tên lâu la chạy trốn ấy sau này lưu lạc ra biển, trở thành hải quỷ?

Âu Hoàng Dự càng nghĩ càng thấy có khả năng. Đại đương gia Hắc Phong Trại năm xưa vốn nổi tiếng tàn nhẫn, nhị đương gia thì nổi tiếng háo sắc. Nếu thuộc hạ của họ trốn ra biển, tụ tập bè đảng tiếp tục làm ác, hoàn toàn hợp lý.

Hơn nữa, nếu hải quỷ thực sự là tàn dư của Hắc Phong Trại, thì mối thù với sư tỷ càng khỏi phải nói—sư tỷ đã giết đại ca của chúng, phá hủy sơn trại của chúng, đó là mối thù không đội trời chung. Nếu chúng bắt được sư tỷ, tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha cho nàng.

Tâm trạng Âu Hoàng Dự chìm xuống đáy vực.

Chàng vội vàng rời khỏi miếu hoang, gọi lớn về phía Ôn Tử Du: “Tử Du! Lại đây! Ta tìm thấy rồi!”

Ôn Tử Du nhanh chóng chạy tới. Âu Hoàng Dự chỉ cho hắn xem vết kiếm và chữ trên tường.

“Hắc Phong Trại...” Ôn Tử Du rõ ràng cũng từng nghe đến cái tên này, “Chẳng phải đó là bọn sơn tặc mà sư tỷ đã tiêu diệt hai năm trước sao? Sao chúng lại chạy ra biển được?”

“Trên đất liền không sống nổi nữa thì ra biển thôi.” Âu Hoàng Dự trầm giọng nói, “Biển rộng, quan phủ không quản được, là nơi ẩn náu lý tưởng. Hơn nữa chúng vốn là bọn liều mạng, làm hải tặc cũng chẳng có gì lạ.”

“Vậy sư tỷ nàng...” Giọng Ôn Tử Du lại bắt đầu run rẩy, “Nếu nàng bị tàn dư Hắc Phong Trại bắt được, chắc chắn sẽ...”

“Đừng nói nữa.” Âu Hoàng Dự ngắt lời hắn, “Giờ không phải lúc hoảng loạn. Chúng ta phải nghĩ cách ngay.”

Chàng quan sát kỹ dấu vết trong miếu. Ngoài vết kiếm và chữ, dưới đất còn có dấu vết giao đấu—trên tường có vết chém, dưới đất có vết kéo lê, còn có mấy giọt máu đã khô.

Âu Hoàng Dự ngồi xuống, dùng ngón tay chấm một chút máu ngửi thử. Máu đã khô hoàn toàn, chắc khoảng bốn, năm ngày. Xét về lượng máu, người bị thương không nặng, ít nhất không mất máu nhiều.

“Sư tỷ đã giao đấu với chúng ở đây.” Chàng đứng dậy nói, “Nhìn dấu vết, nàng lấy ít địch nhiều, nhưng vẫn thoát ra được. Máu này có thể là của kẻ địch, cũng có thể là của nàng—nhưng dù thế nào, nàng đã chạy thoát.”

“Vậy nàng chạy đi đâu?” Ôn Tử Du hỏi.

Âu Hoàng Dự đi ra cửa sau miếu. Bên ngoài là một khu rừng rậm rạp, xa hơn nữa là đường bờ biển. Chàng quan sát kỹ mặt đất, phát hiện vài dấu chân mờ nhạt, kéo dài vào sâu trong rừng.

“Nàng chạy vào rừng.” Âu Hoàng Dự nói, “Nhưng hải quỷ chắc chắn đuổi theo. Chúng ta phải lần theo dấu vết này tìm thử.”

Hai người rời miếu hoang, tiến vào rừng cây.

Trời đã tối hẳn, ánh sáng trong rừng càng thêm mờ mịt. Âu Hoàng Dự và Ôn Tử Du lần theo dấu chân mờ nhạt sau cửa sau miếu, cẩn thận đi sâu vào rừng. Lá khô dưới chân dày, giẫm lên phát ra tiếng xào xạc, trong đêm tĩnh lặng nghe càng rõ rệt.

Âu Hoàng Dự đi trước, tay đặt lên chuôi kiếm “Nhàn Vân” bên hông, toàn thân hơi căng cứng. Các giác quan của chàng trong bóng tối trở nên nhạy bén—thể phách thành tựu của “Bàn Cổ Kinh” xuất thế thiên, không chỉ mạnh mẽ mà năm giác quan cũng vượt xa người thường. Chàng nghe được tiếng sóng biển vỗ vào đá ngoài xa, ngửi thấy mùi tanh nồng của biển trong không khí, còn cảm nhận được... một tia sát khí mơ hồ.

“Sư huynh,” Ôn Tử Du hạ thấp giọng, đi cách chàng ba bước, “Chúng ta tìm như vậy, thật sự có thể tìm được thêm manh mối sư tỷ để lại sao?”

“Suỵt.” Âu Hoàng Dự đột nhiên dừng bước, giơ tay lên.

Ôn Tử Du lập tức im lặng, cũng nắm chặt chuôi kiếm.

Âu Hoàng Dự hơi nghiêng đầu, tai lắng nghe. Chàng nghe thấy—không phải tiếng gió, không phải tiếng lá cây, mà là tiếng bước chân cực nhẹ, truyền đến từ phía trước bên trái chừng ba mươi bước. Không chỉ một người, ít nhất ba tên, hơn nữa bước chân rất vững, không phải kiểu tùy tiện của dân làng, mà là những kẻ từng được huấn luyện, cố ý đi nhẹ.

“Có người.” Âu Hoàng Dự nói khẽ, “Không phải sư tỷ.”

Trái tim của Ôn Tử Du bỗng chốc thắt lại. Anh nhìn theo hướng mà Âu Hoàng Dự ra hiệu, chỉ thấy một mảng bóng cây đen kịt, chẳng nhìn rõ được gì.

Âu Hoàng Dự vỗ nhẹ lên vai Ôn Tử Du, ra hiệu cho anh ở lại chỗ cũ, còn mình thì như một con mèo, lặng lẽ tiến về phía trước. Động tác của hắn rất nhẹ, chân giẫm lên lá khô gần như không phát ra tiếng động, thân hình len lỏi giữa bóng cây, chẳng mấy chốc đã biến mất khỏi tầm mắt của Ôn Tử Du.

Ôn Tử Du căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi. Tuy anh cũng từng luyện kiếm, nhưng kinh nghiệm thực chiến gần như bằng không, huống chi là tình cảnh phải đối đầu với kẻ địch trong bóng tối như thế này. Anh chỉ có thể siết chặt kiếm, dựng tai lắng nghe mọi động tĩnh xung quanh.

Âu Hoàng Dự di chuyển nhanh chóng trong rừng cây. Đôi mắt hắn đã quen với bóng tối, có thể nhìn rõ hình dáng ba cái bóng đen phía trước. Bọn chúng đều mặc đồ sẫm màu, tay cầm vũ khí—một tên cầm đao, hai tên cầm đoản mâu. Chúng đang tản ra thành hình quạt, dường như đang tìm kiếm gì đó, hướng đi đúng về phía ngôi miếu đổ nát.

Trinh sát của Hải Quỷ.

Âu Hoàng Dự lập tức nhận định. Những kẻ này được huấn luyện bài bản, hành động có quy củ, lại xuất hiện gần khu vực mà sư tỷ để lại dấu vết, chỉ có thể là người của Hải Quỷ được phái đi truy tìm.

Hắn không vội ra tay, mà trước tiên quan sát kỹ hoàn cảnh xung quanh. Nơi này cây cối rậm rạp, thích hợp để ẩn nấp nhưng không thuận lợi cho việc thi triển kiếm pháp rộng lớn. Tuy nhiên, đối với hắn, đó không phải vấn đề—thân thể được rèn luyện bởi "Bàn Cổ Kinh", trong cận chiến càng chiếm ưu thế.

Hắn chọn mục tiêu đầu tiên—tên cầm đao, trông có vẻ là thủ lĩnh nhỏ trong ba người. Sau đó, hắn như bóng ma, lặng lẽ lướt ra từ sau một thân cây, áp sát đối phương không một tiếng động.

Tên trinh sát cầm đao hoàn toàn không hay biết. Hắn đang chăm chú nhìn về phía trước, tai dựng lên nghe ngóng mọi động tĩnh. Bất chợt, hắn cảm thấy sau lưng có một luồng gió nhẹ lướt qua—không phải gió tự nhiên, mà là do có người di chuyển rất nhanh tạo ra.

Hắn giật mình, lập tức định quay lại vung đao, nhưng đã quá muộn.

Một bàn tay từ phía sau vươn tới, chính xác kẹp lấy cổ tay đang cầm đao của hắn. Sức mạnh của bàn tay ấy kinh khủng như kìm sắt, hắn cảm giác xương cổ tay mình như sắp bị bóp nát. Hắn há miệng định kêu, thì một bàn tay khác đã bịt chặt miệng mũi hắn, đồng thời một lực mạnh mẽ từ bên cạnh ập tới, thân thể hắn mất kiểm soát ngã sang một bên.

"Rắc" một tiếng khẽ vang lên.

Đó là tiếng đốt sống cổ bị bẻ gãy. Âu Hoàng Dự dùng cách đơn giản và thô bạo nhất—dùng cánh tay siết cổ đối phương, rồi mạnh mẽ vặn một cái. Thân thể tên trinh sát mềm nhũn, lập tức mất đi sinh khí.

Toàn bộ quá trình chưa đến ba giây, không phát ra bất kỳ tiếng động lớn nào.

Âu Hoàng Dự buông tay, thi thể lặng lẽ trượt xuống đất. Hắn cúi xuống, mò lấy một tấm thẻ gỗ ở thắt lưng xác chết, mượn ánh sáng yếu ớt nhìn qua—trên thẻ gỗ khắc một cái đầu quỷ dữ tợn, bên dưới có hai chữ: "Tuần Hải".

Quả nhiên là người của Hải Quỷ.

Hắn cất thẻ gỗ đi, rồi nhìn về phía hai tên trinh sát còn lại. Hai kẻ đó vẫn chưa phát hiện đồng bọn đã chết, vẫn tiếp tục tìm kiếm phía trước, khoảng cách giữa hai người chừng mười bước.

Âu Hoàng Dự nhặt lấy thanh đao dưới đất. Lưỡi đao rất bình thường, là loại đao tiêu chuẩn phổ biến trên thị trường, nhưng chuôi đao quấn vải đen, trên vải có mùi tanh nhàn nhạt—không phải mùi cá, mà là... mùi máu khô lâu năm.

Hắn siết chặt đao, hít sâu một hơi, rồi lao ra khỏi gốc cây, trực tiếp xông về phía tên trinh sát cầm đoản mâu bên trái.

Lần này hắn không giấu động tĩnh. Bước chân giẫm lên lá khô phát ra tiếng xào xạc, tên trinh sát lập tức phát hiện, quay phắt lại, đoản mâu đâm thẳng tới—

"Keng!"

Âu Hoàng Dự dùng đao gạt đoản mâu. Sức mạnh cực lớn khiến cánh tay tên trinh sát tê dại, đoản mâu suýt rơi khỏi tay. Tên trinh sát kinh hãi, định lùi lại kéo giãn khoảng cách, nhưng Âu Hoàng Dự đã áp sát.

Cận chiến, áp sát, thúc cùi chỏ.

"Phập" một tiếng trầm đục, mũi cùi chỏ nện mạnh vào ngực tên trinh sát. Hắn cảm giác như bị búa sắt giáng trúng, xương ngực lập tức vỡ vụn, cả người bay ngược ra sau, đập vào thân cây rồi trượt xuống đất, miệng phun máu, không thể gượng dậy nổi nữa.

Tên trinh sát thứ ba lúc này mới kịp phản ứng. Hắn thấy hai đồng bọn, một ngã xuống không tiếng động, một bị đánh bay phun máu, vừa kinh vừa giận, quát lớn: "Ai đó!" đồng thời giương đoản mâu đâm về phía Âu Hoàng Dự.

Âu Hoàng Dự nghiêng người tránh nhát đâm, lưỡi đao trong tay thuận thế chém ngang. Đao lướt qua cánh tay tên trinh sát, máu bắn tung tóe. Tên trinh sát kêu đau, đoản mâu rơi khỏi tay, nhưng hắn cũng rất liều lĩnh, không lùi mà tiến, tay trái rút dao găm ở thắt lưng, đâm thẳng vào bụng dưới của Âu Hoàng Dự.

Âu Hoàng Dự không né tránh.

"Phập" một tiếng, dao găm đâm vào bụng hắn—nhưng chỉ vào được nửa tấc, không thể tiến sâu hơn nữa. Tên trinh sát cảm giác như đâm vào một lớp da trâu dày, không, còn dai và cứng hơn da trâu.

Hắn trợn tròn mắt, không dám tin.

Âu Hoàng Dự cúi đầu nhìn con dao găm cắm trên bụng mình, rồi ngẩng lên, nở một nụ cười có phần bất đắc dĩ với tên trinh sát: "Chỉ có vậy thôi sao?"

Chưa dứt lời, tay trái hắn đã túm lấy cổ tay đang cầm dao của tên trinh sát, bóp mạnh.

"A—!" Tên trinh sát gào lên thảm thiết. Cơn đau do xương cổ tay bị bóp nát khiến hắn khuỵu xuống.

Âu Hoàng Dự buông tay, tên trinh sát ôm cổ tay quỳ rạp dưới đất, toàn thân run rẩy. Lúc này hắn mới rút con dao găm cắm trên bụng mình ra—vết thương rất nông, chỉ rách da, chảy chút máu, thậm chí chưa chạm đến lớp cơ. Thân thể tu luyện "Bàn Cổ Kinh" đến đại thành, đao kiếm thường chẳng thể gây tổn thương thực sự nữa.

Hắn tiện tay ném dao găm xuống đất, rồi ngồi xổm xuống, nhìn tên trinh sát đang đau đến vã mồ hôi lạnh.

"Tôi hỏi, anh trả lời." Giọng Âu Hoàng Dự rất bình thản, nhưng trong sự bình thản ấy lại có áp lực không thể kháng cự, "Trả lời tốt, tôi cho anh chết nhanh. Trả lời không tốt, hoặc dám lừa tôi, tôi sẽ khiến anh sống không bằng chết."

Tên trinh sát nghiến răng, trừng mắt nhìn hắn, nhưng trong mắt đã lộ rõ vẻ sợ hãi.

"Các ngươi là người của Hải Quỷ, đúng không?" Âu Hoàng Dự hỏi.

Tên trinh sát không nói gì.

Âu Hoàng Dự đưa tay ấn lên cổ tay bị bóp nát của hắn, nhẹ nhàng nhấn xuống.

"A—! Đúng, đúng! Chúng tôi là đội tuần tra của Hải Quỷ!" Tên trinh sát đau đớn kêu lên.

"Đến đây làm gì?"

"Tìm, tìm kiếm... Đại thủ lĩnh nói, trước đó có một nữ kiếm khách trốn khỏi làng Vọng Hải, có thể vẫn quanh đây, bảo chúng tôi đến tìm..."

"Nữ kiếm khách?" Ánh mắt Âu Hoàng Dự lóe lên, "Cô ấy đâu rồi?"

"Không, không biết... Chúng tôi chỉ biết cô ta bị thương, chạy vào khu rừng này, nhưng vị trí cụ thể... chúng tôi cũng chưa tìm ra..."

Trong lòng Âu Hoàng Dự trầm xuống. Sư tỷ bị thương rồi sao?

Hắn đè nén sự lo lắng, tiếp tục hỏi: "Đại thủ lĩnh của các ngươi, có phải là tàn dư của Hắc Phong Trại không?"

Tên trinh sát sững lại, rõ ràng không ngờ đối phương biết chuyện này. Hắn do dự một chút, nhưng thấy tay Âu Hoàng Dự lại đặt lên cổ tay mình, vội vàng gật đầu: "Không, không phải! Đại thủ lĩnh là người chủ động tìm Nhị gia hợp tác, bọn tôi bên dưới chưa từng thấy mặt thật của ông ta, chỉ có Nhị gia gặp thôi... Nhị gia mới là tam đương gia của Hắc Phong Trại..."

Quả nhiên. Âu Hoàng Dự xác nhận được phần nào thông tin sư tỷ để lại.

"Khối hải thiết mà các ngươi cướp đi, giờ ở đâu?"

"Ở, ở tổng trại Quỷ Khóc Than... Đại thủ lĩnh tự mình giữ..."

"Khối hải thiết đó, có liên quan đến 'Xích Du Ma Kinh' không?"

Sắc mặt tên trinh sát thay đổi. Hắn trừng mắt nhìn Âu Hoàng Dự, môi run rẩy, nhưng không dám nói.

Âu Hoàng Dự không nói nhiều, ngón tay siết mạnh.

"Tôi nói, tôi nói!" Tên trinh sát đau đến rơi nước mắt, "Đại thủ lĩnh... đại thủ lĩnh nói thứ đó là 'thánh vật', bên trong có truyền thừa ma công thượng cổ... Mấy ngày nay ông ta luôn bế quan, chính là để luyện hóa khối sắt đó..."

"Luyện hóa xong thì sao?"

"Sau đó... sau đó sẽ luyện thành ma công tuyệt thế, xưng bá biển cả... thậm chí, thậm chí còn có thể đánh lên đất liền, phục dựng Hắc Phong Trại..."

Âu Hoàng Dự im lặng. Tình hình còn tệ hơn hắn nghĩ. Đại thủ lĩnh Hải Quỷ không chỉ lấy được mảnh tàn ma kinh, mà còn bắt đầu tu luyện rồi. Nếu thật sự để hắn luyện hóa thành công, hậu quả khó lường.

Còn sư tỷ... sư tỷ rơi vào tay bọn chúng, hoặc nói, nếu bị bắt, sẽ ra sao? Tàn dư Hắc Phong Trại hận sư tỷ thấu xương, lại thêm ảnh hưởng của ma kinh...

Hắn không dám nghĩ tiếp.

"Câu hỏi cuối cùng." Âu Hoàng Dự nhìn thẳng vào mắt tên trinh sát, "Quỷ Khóc Than đi thế nào? Tổng trại các ngươi ở vị trí nào?"

Tên trinh sát thở dốc, nói: "Quỷ Khóc Than... ở ngoài biển phía tây thành năm mươi dặm, nơi đó nhiều đá ngầm, sương mù dày đặc, không có người của chúng tôi dẫn đường, thuyền ngoài không thể vào được... Còn tổng trại, ở trên đảo giữa bãi, nhưng, nhưng vị trí cụ thể tôi cũng không rõ, tôi chỉ đến đó vài lần..."

"Làm sao để người của các ngươi dẫn đường?"

"Ở ngoài thành... phía bắc làng Vọng Hải có một 'Lâm Hải Khách Sạn', đó là điểm liên lạc của chúng tôi với bên ngoài... Muốn lên đảo, phải đến đó trước, vượt qua khảo hạch, mới có thuyền đưa qua..."

Lâm Hải Khách Sạn. Âu Hoàng Dự ghi nhớ cái tên này.

Hắn đã có đủ mọi thông tin cần biết, rồi đứng dậy, nhìn tên trinh sát vẫn còn quỳ dưới đất.

Tên trinh sát dường như cảm nhận được điều gì, ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt đầy van xin: "Ngươi, ngươi đã nói, sẽ cho ta chết nhanh..."

Âu Hoàng Dự gật đầu: "Ta nói là làm."

Hắn giơ tay, ánh đao lóe lên.

Trên cổ tên trinh sát xuất hiện một vệt máu, rồi cả người mềm oặt ngã xuống, không còn động tĩnh gì nữa.

Âu Hoàng Dự vứt thanh đao trong tay, đi đến bên hai xác trinh sát còn lại, kiểm tra một lượt, xác nhận đều đã chết hẳn. Sau đó hắn bắt đầu xử lý hiện trường—kéo ba cái xác vào một bụi cây rậm rạp, dùng lá rụng và cành cây phủ kín. Dù không thể che giấu hoàn toàn, nhưng ít nhất cũng có thể kéo dài thời gian bị phát hiện.

Làm xong tất cả những việc đó, hắn mới quay lại nơi ẩn náu của Ôn Tử Du.

Ôn Tử Du đang căng thẳng đến mức toàn thân run rẩy, vừa thấy Âu Hoàng Dự trở về liền vội vàng chạy tới: "Sư huynh! Huynh không sao chứ? Ta nghe thấy tiếng đánh nhau, còn có tiếng kêu thảm..."

"Ta không sao." Âu Hoàng Dự vỗ vai cậu, "Đã giết ba tên lính gác của Hải Quỷ."

Ôn Tử Du hít mạnh một hơi lạnh: "Giết, giết rồi sao?"

"Ừ, nếu không sẽ lộ tin." Âu Hoàng Dự nói đơn giản, "Ta đã moi được một số tin tức. Sư tỷ đúng là bị thương chạy thoát, Hải Quỷ vẫn đang truy lùng nàng. Ngoài ra, thủ lĩnh lớn của Hải Quỷ thực sự là tàn dư của Hắc Phong Trại, hơn nữa hắn đã bắt đầu luyện hóa mảnh tàn của Ma Kinh rồi."

Sắc mặt Ôn Tử Du tái nhợt: "Vậy sư tỷ..."

"Chúng ta phải nhanh chóng tìm được nàng." Âu Hoàng Dự trầm giọng nói, "Nhưng bây giờ trời đã tối, trong rừng khó tìm kiếm. Hơn nữa Hải Quỷ chết ba tên lính gác, chẳng mấy chốc sẽ phát hiện có chuyện, có thể sẽ tăng người đến đây. Chúng ta không thể ở lại chỗ này."

"Vậy chúng ta đi đâu?"

Âu Hoàng Dự nghĩ ngợi: "Trước tiên quay về Viễn Hải Thành. Sáng mai, chúng ta đến 'Lâm Hải Khách Sạn' ở phía bắc thôn Vọng Hải."

"Lâm Hải Khách Sạn?"

"Đó là điểm liên lạc với bên ngoài của Hải Quỷ. Muốn lên Quỷ Khóc Than, phải qua kỳ kiểm tra của bọn chúng, do người của chúng dẫn đường." Âu Hoàng Dự nói, "Chúng ta phải trà trộn vào."

Ôn Tử Du giật mình: "Trà, trà trộn vào sào huyệt của Hải Quỷ? Sư huynh, nguy hiểm quá!"

"Ta biết nguy hiểm." Âu Hoàng Dự nhìn cậu, "Nhưng sư tỷ có thể đã bị bắt lên đảo, hoặc nàng đang tìm cách lên đảo. Chúng ta nhất định phải đi. Hơn nữa, chỉ khi lên đảo, mới có thể làm rõ tình hình mảnh tàn Ma Kinh, mới có thể tìm cách phá hoại kế hoạch của Hải Quỷ."

Ôn Tử Du im lặng. Cậu biết sư huynh nói đúng, nhưng trong lòng vẫn sợ hãi.

Âu Hoàng Dự nhìn ra nỗi sợ của cậu, giọng dịu lại: "Tử Du, nếu ngươi sợ, có thể ở lại thành ứng cứu. Một mình ta đi cũng được."

"Không được!" Ôn Tử Du lập tức lắc đầu, "Ta phải đi. Sư tỷ cũng là sư tỷ của ta, ta không thể để huynh một mình mạo hiểm."

Âu Hoàng Dự nhìn ánh mắt kiên định của cậu, trong lòng ấm lên. Hắn vỗ vai Ôn Tử Du: "Được. Vậy chúng ta cùng đi. Nhưng ngươi phải nhớ, vào khách sạn rồi, mọi chuyện nghe ta, đừng manh động, đừng để lộ thân phận."

Ôn Tử Du gật đầu mạnh: "Ta hiểu!"

Hai người lại kiểm tra xung quanh một lượt, xác nhận không để lại dấu vết rõ ràng, rồi tranh thủ bóng đêm, nhanh chóng rời khỏi khu rừng.

Trên đường về thành, Âu Hoàng Dự vẫn im lặng. Trong đầu hắn không ngừng sắp xếp lại tất cả thông tin thu được hôm nay—manh mối về sư tỷ, lai lịch của Hải Quỷ, mảnh tàn Ma Kinh, Lâm Hải Khách Sạn...

Mỗi bước đều đầy nguy hiểm, nhưng hắn không còn đường lui.

Sư tỷ nhất định phải cứu. Tai họa của Ma Kinh cũng nhất định phải ngăn chặn.

Còn hắn, Âu Hoàng Dự, đại đệ tử của Lăng Phong Kiếm Lư, bề ngoài phóng đãng bất cần, thực chất mang trên mình truyền thừa của "Bàn Cổ Kinh", sở hữu Thánh Thể Bàn Cổ và sức mạnh Song Thánh Luân. Cuộc khủng hoảng này, có lẽ chính là thời khắc sau bao năm ẩn mình, hắn buộc phải đứng ra đối mặt.

Hắn khẽ chạm vào thanh kiếm "Nhàn Vân" bên hông, cảm nhận những hoa văn quen thuộc trên chuôi kiếm.

Sư phụ, sư nương, các sư đệ sư muội... còn có sư tỷ.

Ta sẽ đưa sư tỷ trở về. Ta cũng sẽ ngăn chặn tai họa này.

Hắn thầm thề trong lòng.

Đêm càng sâu. Bóng dáng Viễn Hải Thành dần hiện rõ phía trước, ánh đèn trên tường thành lập lòe trong bóng tối, như những đôi mắt cảnh giác.

Âu Hoàng Dự và Ôn Tử Du tăng tốc bước chân.

Ngày mai, sẽ là khởi đầu mới, cũng là mở đầu cho một cuộc phiêu lưu sinh tử.

Và họ, đã không còn đường lui.

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.