9 009
※
Vụ huyên náo do hai người gây ra nhanh chóng lắng xuống, bởi vì ngay sau đó là kỳ thi cuối kỳ.
Học sinh phần lớn đều bận rộn học hành, ngay cả Yuma cũng không ngoại lệ. Cậu thậm chí còn nỗ lực hơn, vì cậu biết nếu thành tích sa sút, thầy hiệu phó và mấy giáo viên chắc chắn sẽ nghĩ do cậu và Chika yêu đương nên mới phát huy không tốt.
Để chặn họng những người đó, cậu chỉ có thể cố gắng hơn. Thế nên buổi tối ngoài việc giúp Chika ôn tập bài vở, cậu còn hy sinh cả thời gian ngủ quý báu. Thường phải học đến một hai giờ sáng mới lên giường đi ngủ.
Sau khi bước vào chế độ học hành nghiêm túc, tuy khoảng cách giữa hai người không có gì thay đổi, nhưng Yuma cảm thấy khả năng kháng cự cám dỗ của mình tăng lên không ít. Ít nhất là khi Chika ngồi đọc sách cùng cậu, cậu không vì cô ghé quá sát mà mất tập trung. Buổi tối khi ngủ, yêu nữ Hợp Hoan Tông cũng không chạy vào trong mơ quấy rầy cậu nữa.
Điều khiến người ta cảm thấy nhẹ nhõm nhất là buổi sáng Chika không chạy đến cưỡi lên người cậu nữa, dạo này đều là cậu đến trước cửa nhà Kawasaki đợi cô ra rồi cùng đi học. Bây giờ không còn sự cám dỗ buổi sáng, Yuma cảm thấy mình lại ổn rồi, có thể vứt hết kinh Phật trong lòng vào thùng rác được rồi.
Những ngày tập trung chuẩn bị thi cử trôi qua rất nhanh, ở giữa lại không gặp phải chuyện lớn gì, chớp mắt một cái kỳ thi cuối kỳ đã thi xong. Rồi Yuma nhìn thấy bố mẹ mình tay xách nách mang đống hành lý lớn nhỏ, mặc áo sơ mi Hawaii đôi dùng để đi nghỉ mát chuẩn bị ra cửa.
"Con trai ngoan, bố mẹ ra nước ngoài đây, nhà cửa giao lại cho con đấy."
Vừa thi xong đang ở nhà nghỉ ngơi, Yuma đã thả lỏng người ngơ ngác nhìn bố mẹ mình, vẫn chưa nhớ ra việc họ từng nhắc đến trước đó là sẽ ra nước ngoài du lịch.
"Sao đột ngột thế ạ?"
"Đột ngột chỗ nào chứ, chẳng phải hai tuần trước đã nói rồi sao?"
"Ồ, đúng rồi, chỉ là con vừa nãy chưa nghĩ ra thôi."
"Rie, chúng tôi đến rồi đây."
Yuko dẫn Chika đi tới, trên người cũng mặc chiếc áo Hawaii cùng kiểu với vợ chồng Rie. Còn Chika thì mặc chiếc váy liền thân màu trắng giống lần trước, cúi đầu rụt rè đứng phía sau.
"Đến giờ rồi, chúng ta phải đi thôi." Sau khi dặn con gái mang hành lý của mình vào phòng khách, Yuko lại nhìn sang Yuma. "Yuma, bác giao con gái cho cháu đấy. Cháu phải chăm sóc con bé cho tốt, được không?"
"Không vấn đề gì ạ." Chàng trai dứt khoát đồng ý. "Cứ giao cho cháu."
Rồi bốn người bước lên xe nhà mình rời đi, chỉ để lại Yuma và Chika ở lối ra vào. Sự im lặng vi diệu tràn ngập giữa hai người, không hiểu sao, Yuma cảm nhận được cô bạn thanh mai trúc mã đang dùng ánh mắt nóng rực như muốn thiêu đốt nhìn chằm chằm sau lưng mình.
"Cái đó..." Yuma quay đầu nói: "Chúng ta có nên đến thư..."
Lời còn chưa dứt, Chika đã nhào vào lồng ngực cậu, ép cậu lên cửa ôm thật chặt. Yuma đờ người ra vì sợ hãi, giống như một con thú nhỏ đột nhiên nhìn thấy chiếc xe lao đến, đầu óc trống rỗng.
Không biết đã qua bao lâu, cậu mới rụt rè hỏi:
"Có chuyện gì thế?"
Cô gái trong lòng cậu không nói gì, vẫn ôm thật chặt. Cậu đành phải xoa đầu cô vỗ về một lát, hai người cứ thế im lặng ôm nhau ở lối ra vào một hồi lâu.
"Chúng ta về phòng khách được không?"
"Ừm." Cô gái trả lời, nhưng vẫn không buông ra.
"Buông tớ ra trước đã, nếu không thì qua đó thế nào được?"
"Không muốn." Cô gái ôm càng chặt hơn.
Yuma cảm thấy hơi bất lực, đành phải dịu dàng nói:
"Vậy tớ bế cậu qua đó, được không?"
Chika do dự một chút rồi khẽ gật đầu, sau đó để Yuma bế kiểu công chúa về phòng khách. Suốt dọc đường đi từ đầu đến cuối, cô đều không buông cậu ra.
Yuma bế Chika ngồi trên ghế sofa, mặc cho cô ôm cổ mình không buông. Cậu đại khái biết tại sao cô gái trước mắt lại trở nên như vậy, chắc là thời gian qua sợ làm phiền cậu học bài nên đều nhẫn nhịn không nhảy cửa sổ sang tìm cậu. Bây giờ khó khăn lắm mới có cơ hội ở riêng một mình, nên không nhịn được nữa.
Dù sao kỳ nghỉ hè cũng vừa mới bắt đầu, hôm nay cứ để cô ấy ôm suốt đi. Yuma vỗ vỗ lưng Chika, điều chỉnh tư thế để cô dễ ôm hơn một chút.
Đây là lần đầu tiên họ có khoảng thời gian thư thái chỉ có đôi bên, không cần lo lắng bị bất kỳ ai quấy rầy, cũng không cần làm bất cứ việc gì.
Bên ngoài cửa sổ vang lên từng hồi tiếng ve kêu, thỉnh thoảng xen lẫn vài tiếng chim hót. Ôm một thân hình mềm mại lại thơm tho, Yuma cảm thấy cổ họng hơi khô khốc. Hai người dính lấy nhau ít nhiều cũng sẽ sờ sờ nắn nắn, dần dần ngọn lửa ham muốn bắt đầu âm ỉ cháy trong lòng, động tác cũng ngày càng táo bạo hơn.
Lý trí của cậu vẫn còn đó, biết không thể tiếp tục như vậy. Nhưng cô gái trong lòng cậu lại không nghĩ thế, ôm một hồi liền ngồi khóa chân trên người cậu.
"Chika... chúng ta ăn cơm trước được không? Ăn no rồi lại ôm tiếp." Yuma buông lỏng hai tay giơ cao, làm tư thế đầu hàng.
Chika lắc đầu, hai tay vòng ra sau cổ cậu rồi cả người áp sát vào. Cảm nhận được sự mềm mại áp chặt trước ngực, tim Yuma đập thật nhanh. Cậu muốn đẩy cô gái đang ôm mình ra, lại sợ làm tổn thương lòng cô. Nhưng nếu cứ tiếp tục ôm thế này, e là cậu nhỏ bên dưới sắp thức giấc, sẽ chạm vào vùng nhạy cảm của cô gái.
Tiếng thở dốc của cô gái văng vẳng bên tai, nghe đến mức mặt cậu đỏ bừng. Con yêu tinh quấn người này thật là không biết nặng nhẹ, bắt cậu phải làm sao đây? Chẳng lẽ lại đẩy ra thật sao, đây mới là ngày đầu tiên thôi mà, ngày đầu tiên đã không nhịn được thì sau này làm sao từ chối nổi nữa?
Cậu thầm nghĩ không ổn, bắt đầu lôi thần số nguyên tố và thần số Pi ra, còn có cả đống kinh Phật trước đó bảo vứt đi cũng kéo hết lại vào não bắt đầu niệm thầm. Cậu tự nhủ Chika ngồi trên người mình là vì cô ấy hoàn toàn không biết ý nghĩa của việc này, chỉ là muốn ôm một cái mà thôi.
Cho nên cậu không thể vượt quá giới hạn, vượt quá giới hạn sẽ làm tổn thương cô gái mà mình vốn muốn trân trọng. Thăng trầm trước đó đều đã chịu đựng được, bây giờ nhất định cũng có thể.
"Chi... nếu bố mẹ biết họ vừa đi chúng ta đã ôm nhau thế này, như vậy không tốt đâu nhỉ?"
"Mẹ bảo không sao cả." Chika ôm càng chặt hơn.
Yuma nhìn xuống dưới, chú ý đến khoảng trống giữa tấm lưng trần của cô bạn thanh mai trúc mã và chiếc váy liền thân, đột nhiên phát hiện ra một tình huống rất nguy cấp, chính là Chika có thể không mặc đồ lót.
Nếu có mặc thì đáng lẽ phải nhìn thấy dây áo mới đúng, nhưng vừa nãy cậu quan sát kỹ một lượt, thực sự không thấy thứ gì giống như lúc mặc áo lót cả.
Vì vậy lúc này, cô gái đang ôm chặt cậu không hề mặc áo lót, bộ ngực trần trụi và cậu chỉ cách nhau hai lớp vải. Chẳng trách cậu luôn cảm thấy cái ôm hôm nay còn gợi dục hơn cái ôm bình thường, ngay cả trên khuôn mặt luôn không chút biểu cảm của cô bạn thanh mai trúc mã cũng thoáng ửng hồng thẹn thùng.
Đột nhiên, Chika buông chàng trai bị cô quấn lấy ra, dùng ánh mắt ướt át nhìn vào mặt cậu, nhỏ giọng nói:
"Muốn hôn..."
Chuông cảnh báo trong lòng Yuma reo vang, tự nhủ không được đồng ý, hôn xuống một cái là tiến thẳng vào cái kết của cuộc đời luôn. Cho nên dù từ chối sẽ làm cô gái đau lòng, cậu cũng phải kiên định dập tắt ngọn lửa ham muốn trong lòng.
"Không được." Chàng trai đột nhiên đanh mặt lại. "Lần trước là tớ không đúng, rõ ràng chưa hẹn hò với cậu mà lại hôn, lần này tớ sẽ không phạm sai lầm nữa."
Cô gái nhìn Yuma vẻ mặt nghiêm túc, nghiêng đầu chớp chớp mắt, rồi lại ôm chầm lấy. Cô cũng không vội, dù sao thời gian còn dài lắm, tổng thể rồi cũng đợi được đến lúc cậu không nhịn nổi.
Có lẽ vì cái buông tay vừa rồi của cô, Yuma rốt cuộc cũng có dũng khí hét dừng lại.
"Được rồi mau đứng dậy đi, tớ đói thật rồi. Chúng ta cùng ra ngoài ăn cơm, ăn no rồi lại cho cậu ôm."
Cậu vừa nói vừa nhẹ nhàng đẩy cái ôm của Chika ra, cô gái vẫn chưa ôm đủ bĩu môi, nói:
"Không ra ngoài đâu."
"Không ra ngoài thì chúng ta ăn gì đây." Yuma bực mình hỏi.
"Tớ làm."
Tiếp đó cô gái đang giận dỗi đứng dậy rời khỏi ghế sofa, chạy vào trong bếp mặc tạp dề vào, mở tủ lạnh lật tìm nguyên liệu. Cô cũng không có kế hoạch gì, nghĩ bụng nếu có cơm thì làm ít cơm chiên lấp bụng trước, không có cơm thì làm mì xào. Dù sao buổi tối còn có người đến giao bữa tối, buổi trưa ăn qua loa là được.
"Cậu định làm món gì thế?" Từ phòng khách truyền đến tiếng của Yuma.
Chika tìm được một tô cơm nguội lớn trong tủ lạnh, liền nói:
"Cơm chiên."
"Cậu biết làm cơm chiên á?"
"Biết."
Từ lúc bố mẹ quyết định ra nước ngoài cho đến trước kỳ nghỉ hè, khoảng thời gian này cô cũng không phải là không làm gì, ở nhà đã cùng mẹ luyện tập mấy món ăn liền, chính là để lúc này trổ tài.
Cũng may dì Rie tích trữ không ít đồ ăn trong tủ lạnh, chắc là để cho cô thử tay nghề. Cô nhanh chóng lật ra trứng gà và hành ba rô, còn có một tảng thịt xông khói lớn. Ngay sau đó vặn bếp ga bắt đầu làm nóng chảo, tiếp theo bật máy hút mùi tiện thể cho dầu vào, đợi dầu đủ nóng rồi bỏ thịt xông khói đã cắt miếng và hành vào đảo đều một trận, cuối cùng cho trứng đánh tan vào rồi cho cơm vào.
Mười phút sau, Chika bưng một đĩa cơm chiên đến phòng khách, rồi đặt lên bàn ăn trước ghế sofa.
"Chiên thơm thật đấy."
Cô gái được khen hai tay chống nạnh đắc ý vặn người, nhưng nghĩ đến đống cơm cháy khét lẹt dính trên chảo thì hơi chột dạ. Cũng may lượng cơm đủ nhiều, phần ăn được vẫn còn khá nhiều.
"Ừm..." Múc một muỗng cơm chiên đưa vào miệng, Yuma tỉ mỉ nhai. "Có chỗ giòn giòn, ăn khá ngon."
Không có gì ngoài ý muốn thì đó chắc là vỏ trứng rồi, nhưng để giữ thể diện cho cô bạn thanh mai trúc mã, cậu rất biết ý không nói rõ ra.
Hơn nữa ngoại trừ vài mảnh vỏ trứng nhỏ, nhìn tổng thể thì vẫn khá tốt. Cậu lại múc một muỗng cơm chiên không có vỏ trứng ở bên trong, đưa đến trước mặt Chika.
"Cậu cũng ăn đi, đừng để bị đói."
"A."
Ngay trong lúc hai người ngươi một miếng ta một miếng, đĩa cơm chiên kia đã nhanh chóng bị giải quyết sạch sẽ, tuy chưa no căng bụng nhưng cũng rất thỏa mãn. Bữa trưa dùng xong, Yuma lại từ tủ lạnh lấy ra nước giải khát cùng kem, sẵn tiện bật điều hòa để giải tỏa cái nóng.
"Buổi chiều chúng ta đi thư vi..."
"Không đi." Chika lắc đầu, trực tiếp ngồi dạng chân trên người Yuma rồi ôm chầm lấy.
Dự định buổi chiều chạy trốn đến thư viện bị cô bạn thanh mai trúc mã tàn nhẫn bác bỏ, Yuma chỉ cảm thấy trong lòng một mảnh thê lương. Cậu đưa tay ra sau lưng cô gái vỗ vỗ, cũng không hiểu sao cô lại thèm ôm đến thế. Chẳng lẽ là vì sau khi lên cấp ba đều không ôm cô, cho nên bây giờ muốn bù đắp lại phần ngày xưa chưa ôm sao?
Thật ra cái ôm của cô gái rất ấm áp, nếu không có dục vọng quấy nhiễu, cậu cũng có thể ôm cả ngày. Nhưng dục vọng của nam thanh niên trẻ tuổi thật sự rất vô lý, cho dù cậu đã thỉnh hết chư vị thần Phật đến hộ giá, cũng không đè nén được tâm ma của chính mình.
Không được, nhất định phải nhịn xuống. Cho dù phân thân nơi hạ bộ đã cứng ngắc đến không thể cứng hơn, cậu cũng phải nhịn xuống. Nhưng cậu vẫn đánh giá thấp sức quyến rũ của cô bạn nối khố. Ngửi mùi tóc thơm sau tai cô, cảm nhận đôi gò bồng đảo không mặc nội y dán chặt vào ngực mình, còn cả khe thịt đang tì lên phân thân của cậu. Cậu đều cảm thấy mình sắp biến thành thánh nhân rồi, nếu không phải thế thì sao đến giờ vẫn chưa "khai tiệc".
Dựa vào chút lý trí còn sót lại, Yuma vẫn cố gắng mở lời:
"Chika... chúng ta đều lớn rồi, thật sự không thể ôm nhau như thế này nữa, bố mẹ cậu sẽ lo lắng đấy."
"Họ không có ở nhà." Cô gái vừa nói vừa cọ cọ vào người trong mộng của mình.
Chính vì họ không có ở nhà mới không được đấy, thiếu niên thầm than trong lòng. Nhưng bây giờ cô bạn thanh mai trúc mã của cậu không nghe lời, cậu cũng không thể đẩy cô ra.
"Chika... chuyện ôm ấp này là phải làm với người mình thích."
"Thích."
"Ừm... không phải, ý tớ không phải loại thích đó."
"Thích." Cô gái trong lòng ôm càng chặt hơn.
"Haizz..."
Yuma nghĩ bụng hết cách rồi, đành tiếp tục lặng lẽ niệm số nguyên tố vậy. Tay cậu muốn sờ xuống dưới, đấu tranh mấy lần vẫn nhịn được, ngoan ngoãn ôm lấy eo Chika.
Cũng may ôm một hồi, cô gái an tâm ngủ thiếp đi. Có được cơ hội thở dốc, Yuma vội vàng nhẹ nhàng đặt cô gái lên ghế sô pha, rồi lao thẳng vào nhà vệ sinh.
Khoảng hai mươi phút sau, trên mặt Yuma mang theo vẻ thư thái sau khi được giải phóng. Cậu cuối cùng cũng tìm được cơ hội dùng tay giải quyết, hiện tại đã tiến vào trạng thái hiền triết. Cậu tin rằng bản thân lúc này đã vô địch, không cần lo lắng bị cô bạn thanh mai trêu chọc nữa.
Tiếc là cậu sai rồi, Chika thong thả tỉnh dậy, giơ cao hai tay vươn một cái eo lười thật dài, phát ra tiếng rên rỉ như tiếng mèo kêu. Chỉ riêng âm thanh đó đã khiến phân thân vừa mới tắt máy của cậu lại khởi động, hoàn toàn không giống như vừa được giải phóng xong.
Cô gái khi vươn vai không biết vì sao dây buộc của chiếc váy liền thân đã tuột xuống, nửa lộ khuôn ngực đầy đặn, cô với ánh mắt ngái ngủ phát hiện ra người trong mộng của mình, lười biếng từ sô pha bò dậy đi về phía cậu. Thiếu niên bị ép sát luống cuống lùi về sau, rồi bị ép vào tường.
"Ôm ôm." Chika vừa đi, chiếc váy trên người vậy mà sắp tuột ra hẳn.
"Sắp tuột rồi! Sắp tuột rồi!"
Bừng tỉnh, Yuma vội vàng lao về phía trước đưa tay giữ lấy chiếc váy sắp trượt xuống, nhưng tư thế này vừa vặn cho cô bạn thanh mai cơ hội, cả người cô nhào tới.
Váy liền thân chưa kéo lên được, ngược lại bản thân bị đè ngã xuống. Tuy là ngược sáng, nhưng cặp tuyết lê có hình dáng hoàn mỹ cứ thế phơi bày trước mắt cậu, nhìn đến mức cậu ngây người.
Cho dù bản thân trên mạng Internet không ít lần xem qua những hình ảnh tương tự, nhưng khi hàng thật giá thật ở ngay trước mắt, loại kích thích đó cậu vẫn không cách nào chống cự.
Có một sự thôi thúc muốn đặt tay lên đó, nhưng cậu dựa vào ý chí kiên cường, cắn răng nhịn được. Bàn tay run rẩy kéo chiếc quai áo trượt xuống, kéo chiếc váy lên che đi đôi gò bồng đảo hoàn mỹ trong mắt cậu.
Tốt quá rồi, cuối cùng cũng phong ấn được sự tồn tại đáng sợ này, Yuma thật vất vả mới thở phào nhẹ nhõm buông tay xuống.
Nhưng cậu quá ngây thơ rồi, nguy cơ vẫn chưa kết thúc. Hiện tại nằm trên mặt đất, cậu đang bị Chika đè dưới thân, lúc này cậu mới cảm nhận được phân thân vừa thức tỉnh của mình lại bị khe mu giữa hai chân cô bạn nối khố kẹp lấy, kẹp đến mức cậu dễ chịu muốn rên rỉ thành tiếng.
"Cái đó... Chika, cậu đứng dậy trước được không?"
"Không muốn." Cô gái tuy nét mặt vô cảm, nhưng vẻ ửng hồng trên mặt vẫn có thể thấy cô đang rất hưng phấn. "Đừng chạy."
"Không có chạy, cậu đứng dậy trước được không?" Yuma hoảng hốt nói: "Tóm lại cậu dậy trước đi, muốn ôm thì chúng ta về phòng khách rồi ôm tiếp."
Cứ tiếp tục thế này cậu sẽ thật sự không nhịn nổi nữa, bàn tay khó khăn lắm mới buông xuống lại bắt đầu chầm chậm di chuyển về phía mông cong của Chika.