14 014
※
Yuma làm một giấc mơ.
Trong mơ anh kết hôn với Chika, hai người bước lên thảm đỏ sau khi tốt nghiệp đại học, cũng nhận được lời chúc phúc từ cha mẹ hai bên cùng họ hàng bạn bè. Sau đó anh cùng người vợ yêu dấu sinh được hai con gái một con trai, suốt ngày bận rộn đến sứt đầu mẻ trán vì chăm sóc con cái.
Anh bế đứa con trai út nhỏ tuổi nhất, vừa sinh chưa được bao lâu còn đang mặc tã ngồi trên sofa phòng khách, trong lòng bỗng nhiên nảy ra một câu hỏi: Đây thực sự là cuộc sống mình mong muốn sao?
Suy nghĩ này như đốm lửa thiêu cháy cả cánh đồng, một khi đã lan ra là không thể cứu vãn. Anh nhớ lại từng chút một trong cuộc sống giữa mình và Chika, nhận ra cuộc đời anh chỉ có Chika, mà cuộc đời Chika cũng chỉ có anh.
Như vậy thực sự tốt sao? Nếu như có một ngày một trong hai người đột ngột ra đi, đối với người còn lại chẳng phải là rất tàn nhẫn sao?
"Đang nghĩ gì thế?"
Nghe thấy giọng nói dịu dàng của Chika, anh quay đầu nhìn sang, lại mỉm cười nói:
"Không có gì, chỉ là nhớ lại chuyện ngày xưa thôi." Yuma không muốn bàn về vấn đề dường như còn rất xa vời với họ, đành phải chuyển chủ đề.
"Chuyện ngày xưa? Là chuyện từ bao lâu trước rồi?"
Chika trong mơ nói nhiều hơn ngoài đời thực, nhưng diện mạo lại giống hệt hồi cấp ba. Nhìn nụ cười của cô, Yuma cảm thấy rất hoài niệm, liền hỏi:
"Chuyện lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, em còn nhớ không?"
"Dĩ nhiên là nhớ chứ, lúc đó anh vẫn còn là một đứa trẻ sơ sinh, lớn bằng con trai anh bây giờ này." Chika nhắm mắt lại hồi tưởng về quá khứ xa xôi. "Lúc anh mới sinh ra cứ khóc suốt, ngay cả mẹ anh bế anh vẫn khóc. Sau đó mẹ anh đặt anh nằm cạnh em, sau khi anh nắm lấy tay em thì không ngờ lại ngoan ngoãn im lặng luôn."
"Hì, đây chẳng phải là câu chuyện mẹ anh từng kể sao?"
"Nhưng hơi ấm nơi lòng bàn tay thì em vẫn còn nhớ rõ nhé, ấm áp, nhỏ bé." Chika đưa tay ra nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của con trai họ. "Giống như thế này này, em nghĩ chắc chắn là từ lúc đó, em đã coi anh là người quan trọng nhất trong lòng mình rồi."
"Anh cũng vậy." Yuma nắm lấy tay Chika, bao trọn tay cô và con trai vào lòng bàn tay mình.
Mơ đến đây thì Yuma tỉnh giấc, anh nhìn lên trần nhà, đầu óc trống rỗng mất vài giây mới nhận ra mình vừa mới làm một giấc mơ. Cho nên anh cũng biết, những lời Chika nói trong mơ, có lẽ là những lời anh hy vọng cô có thể nói với mình. Dù cho anh cũng biết, Chika của hiện tại có thể không nói ra được những lời như vậy.
Cúi đầu nhìn cô bạn thanh mai trúc mã đang khỏa thân toàn thân, còn đang ôm chặt lấy mình không buông, anh bất đắc dĩ mỉm cười. Rõ ràng chiều ngày hôm nay bố mẹ hai bên đều sẽ về rồi, đêm qua họ vẫn làm tình suốt cả một đêm.
Tồi tệ hơn là, bắt đầu từ ngày thứ hai, họ làm tình chưa từng dùng bao cao su. Tính theo tần suất mỗi ngày ít nhất ba đến bốn lần, hai tuần này cũng làm hơn năm mươi lần rồi.
Năm mươi lần quan hệ tình dục đều không dùng bao, anh dù có thiếu kiến thức đến đâu cũng biết khả năng mang thai là rất cao. Anh lại nghĩ đến giấc mơ vừa rồi, suy nghĩ nếu như chưa tốt nghiệp cấp ba đã phải cưới chạy bầu, thì tương lai như vậy liệu còn có thể thực hiện được không?
Biết đâu chuyện vỡ lở ra, bác trai bác gái sẽ chia rẽ anh và Chika, dù sao một người đàn ông vô trách nhiệm như anh là không cách nào giao phó con gái cho được.
Yuma lại tự hỏi chính mình, nếu như bây giờ hai người phải tách ra, anh có thể chấp nhận được không? Ban đầu anh ngỡ rằng mình có thể chấp nhận, nhưng sau hai tuần chung đụng thân mật này, anh cũng không chắc chắn nữa rồi.
Không chỉ bởi vì cô gái anh yêu đã vị tha hiến dâng thân mình cho anh, mà còn bao gồm cả nỗi sợ hãi ban đầu anh từng lo lắng rằng sau khi tiếp xúc thân mật ngược lại sẽ sinh ra khoảng cách, cũng đã tan biến thành mây khói dưới sự chung đụng của hai tuần này.
"Ưm..."
Lông mi Chika khẽ động rồi thong thả tỉnh dậy, cô tỉnh là do nghe thấy tiếng tim đập hơi tăng tốc của Yuma sau khi anh thức giấc. Cô ngước mắt nhìn người yêu của mình, lộ ra nụ cười rồi rúc vào lòng anh.
Yuma xoa đầu cô, trong lòng vẫn đang suy nghĩ sau này phải xử lý mối quan hệ của hai người thế nào. Nhưng cô gái trong lòng anh lại không ngoan ngoãn như vậy, lén lút thò tay vào thanh thịt vẫn còn đang cương cứng chào buổi sáng của anh.
"Chika..."
"Hửm?" Chika dừng động tác tuốt lơn thanh thịt lại.
"Hôm qua chẳng phải đã nói rồi sao? Bố mẹ hôm nay sẽ về."
"Ừm."
"Cho nên hôm nay chúng ta không thể làm nữa, bị phát hiện sẽ rất rắc rối đấy."
"Không sao đâu."
Chika nói xong tay lại bắt đầu cử động, lúc này Yuma còn muốn nói gì đó, lại bị khoái cảm mãnh liệt làm cho không thốt nên lời. Qua hai tuần thử nghiệm và luyện tập này, cô đã sớm nắm rõ mọi điểm nhạy cảm trên người người yêu, còn cả việc phải làm thế nào mới có thể khiến anh hưng phấn hơn.
Ngón trỏ của cô xoay vòng tại lỗ sáo nhạy cảm nhất trên phân thân của người yêu, bốn ngón còn lại khẽ nắm ở rãnh quy đầu.
"Chika... em đợi một chút..."
"Không chịu."
Tiếp đó Chika di chuyển xuống dưới, há miệng ngậm một đoạn nhỏ thanh thịt vào, chiếc lưỡi linh hoạt liếm láp phần đầu khấc vừa rồi. Khi cảm nhận được sự run rẩy liền ngậm vào nơi sâu hơn. Yuma thực sự không có chiêu nào đỡ nổi chiêu này, tò mò hỏi cô học từ đâu, không ngoài dự đoán câu trả lời vẫn là học từ mẹ cô.
Nhìn chiếc đồng hồ trên tường, còn sớm so với thời gian dự định bố mẹ về, Yuma không thể chịu đựng được nữa đành thỏa mãn cô bạn thanh mai của mình trước rồi tính sau. Bởi vì hồi đầu anh từng có lần vì cảm giác tội lỗi quá nặng nề mà tỏ rõ thái độ với cô là không muốn làm, Chika còn giận dỗi một trận nhỏ. Kết quả làm anh cả đêm không ngủ, cuối tức giận quá vẫn đè cô ra xử lý tại chỗ, làm bốn lần.
Cho nên bây giờ có thể thỏa mãn thì cố gắng thỏa mãn đi, dù sao đợi sau khi bố mẹ hai bên về nhà, trong nhà cũng không còn không gian để họ có thể thỏa thích làm tình nữa. Nghĩ đến đây Yuma cũng không do dự nữa, đưa tay giữ chặt đầu Chika, thúc mạnh thanh thịt vào tận sâu trong cổ họng cô.
Cô gái này vẫn là thích bạo lực một chút, đây là một trong những điều anh học được trong hai tuần làm tình điên cuồng này. Mà cô khi bị thanh thịt của anh nhét đầy vào trong cổ họng chẳng những không nôn ra, toàn thân còn không nhịn được run lên vài cái.
Yuma buông đầu Chika ra, nhìn cô đang chảy cả nước miếng lẫn nước mũi, nói:
"Chỉ lần này thôi đấy! Xong lần này chúng ta phải dọn dẹp cho tử tế, biết chưa?"
"Ừm."
Chika gật đầu, sau đó nhỏm dậy nắm lấy thanh thịt cứng rắn, nhắm thẳng cửa hang lồn nhỏ vốn chẳng biết đã ướt nhạt nhẽo từ lúc nào vào phần đầu khấc rồi trực tiếp ngồi sụp xuống.
Yuma có thể cảm nhận được khoảnh khắc Chika ngồi xuống, vách thịt bao bọc lấy phân thân của anh co thắt dữ dội vài cái. Rồi anh nhìn cô gái trước mắt rướn thẳng thân hình ngửa ra sau, vòng eo còn hơi run rẩy.
"Thật là, em vội vàng thế làm gì?" Anh bực mình hỏi: "Có đau không?"
"Một chút ạ." Chika cúi đầu nhìn anh, lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt. "Nhưng mà sướng."
"Cử động chậm thôi, thời gian còn nhiều."
Lời khuyên bảo của Yuma chẳng được lọt tai, cô gái đang cưỡi trên người anh lắc lắc đầu đưa ra ba ngón tay, nói:
"Muốn ba lần."
Nghe thấy yêu cầu của Chika, mặt Yuma xanh mét lại, liền vặn lại:
"Hôm qua đã ba lần rồi, hôm nay lại ba lần nữa, tí nữa còn xuống giường được không?"
Ba lần nói ở đây không phải chỉ ba lần xuất tinh, mà là ý muốn Chika có thể lên đỉnh ba lần. Nhưng dẫu vậy, thiếu niên tự nhận thể lực còn đủ cũng không nghĩ đây là một việc nhẹ nhàng.
"Vậy..." Chika nghiêng đầu thu lại một ngón tay. "Hai lần?"
"Thế này còn tạm được."
"Vừa rồi không tính."
"Được, không tính thì không tính."
Chika của hiện tại từ trên xuống dưới đã mang hình dáng của Yuma, tuy anh không biết tại sao, nhưng anh biết cô gái này thực sự càng làm càng nhạy cảm. Chỉ là hai lần, đại khái cũng chỉ là chuyện tầm nửa tiếng đồng hồ. Thời gian còn lại vẫn kịp để lau dọn phòng ngủ và tắm rửa, thay quần áo xong đợi bố mẹ về nhà.
Nhận được sự cho phép của người yêu, Chika liền cử động eo ngay lập tức. Đây là tư thế cô luôn luyện tập từ trước đến nay, cũng là tư thế cô thành thạo nhất. Eo của cô trước tiên là lắc lư ra trước ra sau, sau đó bắt đầu xoay những vòng tròn nhỏ. Góc độ của thanh thịt có thể chạm đến từng điểm có thể khiến cô sung sướng, nhưng lại không làm cô lên đỉnh ngay lập tức.
Đợi đến khi cô cảm thấy cọ sát hâm hấp đủ rồi, liền cúi thấp thân mình áp sát lên người Yuma hơi nhấc eo chỉ dùng mông lắc lư lên xuống. Có thể nhìn thấy cây thanh thịt kia thoắt ẩn thoắt hiện theo nhịp mông lắc lư của Chika, cửa hang bị nút kín thỉnh thoảng còn bắn ra một ít dâm dịch.
Cử động một lát, Yuma không nhịn được đưa hai tay bóp chặt mông cô, bắt đầu chủ động thúc eo lên trên. Cô gái không ngờ sẽ bị đánh úp lập tức mất hết sức lực, nhũn nhặn nằm bò trên người anh nghiến răng phát ra tiếng rên rỉ yếu ớt.
Yuma không chút nương tình thúc eo, cho đến khi anh cảm nhận được cảm giác thanh thịt bị mút mát và ép chặt mới dừng động tác lại, ôm cô gái trong lòng khẽ nói:
"Một lần rồi nhé."
"Hừm..."
Chika phồng má biểu lộ sự bất mãn, nhìn đến mức Yuma không nhịn được bật cười. Anh lật người một cái đè cô dưới thân, cúi đầu xuống liền trao một nụ hôn sâu khiến cô không thở nổi.
Rất nhanh cô phản ứng lại, cũng tích cực thò lưỡi ra quấn quýt cùng người yêu, đồng thời vặn vẹo vòng eo trêu chọc anh. Kết quả Yuma còn chưa bắt đầu cử động, anh đã cảm nhận được thân hình kiều diễm bị đè dưới người mình run rẩy nhẹ vài cái, ngay cả thanh thịt cũng cảm nhận được cảm giác co thắt quen thuộc.
"..." Yuma buông Chika ra, vẻ mặt trêu chọc hỏi: "Lên đỉnh rồi à?"
"Không..." Cô gái bị chất vấn chột dạ đảo mắt đi nơi khác.
Hai người đã làm bao nhiêu lần nên sớm đã hiểu rõ mười mươi về nhau, Yuma dĩ nhiên nhìn ra được cô bạn nối khố của mình nói một đằng nghĩ một nẻo. Nhưng anh cũng không ngờ chỉ một nụ hôn sâu đối phương đã ra rồi, điều này khiến người chưa phát tiết đủ như anh có chút khó chịu.
Cuối cùng anh vẫn quyết định thuận theo ham muốn của chính mình, nhắm một mắt mở một mắt nói:
「Vậy anh tiếp tục đây.」
Lần này là lời tuyên cáo đơn phương, hắn cũng chẳng đợi Trí Hoa kịp định thần lại đã bắt đầu chuyển động piston. Người trẻ tuổi có sức phục hồi mạnh mẽ, cho nên sau khi nghỉ ngơi cả đêm, thể lực của hắn vẫn khá tốt, ít nhất để đối phó với cô gái bị hắn áp chế dưới thân thì không thành vấn đề.
Nhưng cô gái vừa mới lên đỉnh vẫn còn rất nhạy cảm làm sao chịu đựng nổi, rất nhanh sau đó Du Chân lại cảm nhận được cô gái trong lòng mình khẽ run rẩy vài cái. Nhưng hắn không có ý định dừng lại, càng lười tính xem đây là lần lên đỉnh thứ bao nhiêu rồi.
Bởi vì trong lòng hắn biết đây có thể là lần cuối cùng, cũng cảm thấy vô cùng luyến tiếc. Nếu như không thỏa mãn mà đã kết thúc, chính hắn cũng không cách nào chấp nhận nổi.
Cho nên hắn không hề dừng động tác lại, hơn nữa mỗi một lần dập vùi đều dùng lực đạo có thể chạm đến nơi sâu nhất để thúc mạnh vào. Hắn cũng chẳng thèm quan tâm Trí Hoa có chịu đựng được hay không, hắn muốn trước khi bản thân bắn ra sẽ chiếm đoạt cô một cách không hề thương tiếc, thậm chí có làm hỏng cô cũng chẳng sao.
Không, biết đâu Trí Hoa cũng hy vọng hắn có thể biến cô thành ra tơi tả thì sao? Bởi vì hắn có thể cảm nhận được cô đang chủ động phối hợp với sự xâm phạm của mình, cũng không hề mở miệng cầu xin hắn dừng lại.
Cô gái mà hắn yêu thương đã chấp nhận tất cả những gì hắn làm với cô, dù là thô bạo hay dịu dàng, đều là một phần của con người hắn. Du Chân ôm chặt lấy Trí Hoa, thầm nghĩ một cô gái sẵn sàng chấp nhận mọi thứ của mình, lại bằng lòng hiến dâng tất cả như thế này thì còn điểm nào không tốt chứ?
「Du Chân...」 Giọng của Trí Hoa đứt quãng truyền đến giữa những tiếng rên rỉ. 「Hôn... ưm...」
Lời của cô còn chưa dứt, hắn đã chặn lấy đôi môi của cô. Trong nụ hôn nồng nhiệt và kịch liệt, Trí Hoa có cảm giác ảo giác như mình sắp sửa ngạt thở, vách thịt nơi sâu thẳm dưới bụng nhỏ đang bao bọc lấy phân thân kia co thắt lại càng chặt hơn.
Dương vật bị kẹp chặt lấy, khiến Du Chân khi dập vùi bị kích thích bởi cảm giác ma sát mãnh liệt, nhanh chóng đạt đến đỉnh điểm của sự chịu đựng. Lúc này hắn cũng không có ý định muốn dừng lại, bởi vì hắn có thể cảm nhận được cơ thể kiều diễm trong lòng cũng đã căng cứng đến một giới hạn, nếu hắn dừng lại để cô lên đỉnh trước, tiếp theo cô sẽ không có đủ thể lực để làm vui lòng hắn nữa.
Thế là trong một tràng gầm nhẹ, Du Chân buông bỏ tất cả, bắn toàn bộ tinh dịch tích tụ trong túi tinh vào sâu trong cơ thể Trí Hoa. Sau khi khoái cảm xuất tinh biến mất một thời gian dài, hắn vẫn ôm chặt lấy người con gái hắn yêu không rời.
Hắn có thể cảm nhận được cô gái cũng lên đỉnh ngay sau khi hắn xuất tinh không lâu, cơ thể căng cứng co giật vài cái rồi mới từ từ mềm nhũn ra. Cảm nhận được nhịp tim và hơi thở của Trí Hoa dần dần bình ổn lại, hắn nhẹ nhàng hôn lên trán cô để bày tỏ sự nuông chiều yêu thương của mình.
「Du Chân...」 Trí Hoa bị ôm trong lòng phát ra giọng nói trầm đục, nghe có vẻ yếu ớt vô lực.
「Ơi?」
「Anh có thích em không?」
「Dĩ nhiên rồi.」 Du Chân lại hôn lên trán cô một cái. 「Thích nhất luôn đấy.」
Ôm cô gái trong lòng, tận hưởng sự yên bình chắc chắn sẽ đến sau mỗi lần kết thúc, Du Chân cuối cùng cũng đưa ra một quyết định trong lòng.
※
「Chúng con về rồi đây!」
「Về rồi đây!」
Lý Huệ cùng Ưu Tử cùng nhau bước qua cửa, thân thiết giống hệt như chị em ruột. Chồng của hai người họ thì xách theo túi lớn túi nhỏ cùng hành lý đi theo phía sau.
「Mừng mọi người đã về.」
Du Chân đã sớm đứng đợi ở huyền quan, trong lòng thấp thỏm nhưng bề ngoài vẫn giả vờ như không có chuyện gì để chào hỏi. Hắn vừa rồi đã hồi tưởng lại một lượt trong đầu những chỗ có khả năng bị lộ, xác định chuyện hoang đường hắn và Trí Hoa làm sẽ không bị phát hiện.
「Sao chỉ có mình con thế, Trí Hoa của chúng ta đâu rồi?」
「Đang đọc sách ở phòng khách ạ.」
Lý Huệ hoàn toàn chẳng thèm quan tâm đến con trai mình, tự ý đi thẳng về phía phòng khách. Vừa nhìn thấy Trí Hoa đang ngồi đọc sách trên sofa liền lao đến ôm chầm lấy cô, vui vẻ nói:
「Hai tuần liền không được gặp Trí Hoa chan đáng yêu, thật là nhớ chết ta đi được.」
Ưu Tử nở nụ cười mang theo ý xin lỗi với Du Chân, rồi cũng bước vào phòng khách. Ngay sau đó là bố của Du Chân - Quang Chính cùng bác trai Tường Thái bước vào cửa, Quang Chính còn đưa hành lý trên tay cho hắn, nói:
「Đến giúp một tay đi.」
「Dạ vâng.」
Thế là ba người đàn ông cùng nhau dỡ hành lý trên xe xuống mang vào trong nhà, nhìn đống quà cáp chất đống hết nửa phòng khách, Du Chân có chút đau đầu hỏi:
「Sao mọi người mua nhiều đồ thế ạ?」
「Đều mua ở cửa hàng miễn thuế mà, rẻ lắm đó.」 Tường Thái hớn hở trả lời.
「Ông xã, bữa tối gọi món giao tận nơi được không?」 Lý Huệ ở phía sau họ hỏi.
「Dĩ nhiên là được rồi, đi chơi nhiều ngày như vậy mới về mọi người cũng mệt rồi, đừng tốn sức nấu cơm làm gì nữa.」
「Tốt quá rồi, chúng ta chọn món thôi nào.」
Ngay lúc ba người phụ nữ đang thảo luận xem bữa tối ăn gì, Quang Chính từ trong cốp xe lấy ra một bức tranh dập hình cá rất dài. Du Chân chớp chớp mắt, hỏi:
「Cái này lại từ đâu ra thế ạ?」
「Bố của con giành được giải nhất trong cuộc thi câu cá tổ chức trên thuyền đấy, thuyền trưởng liền tặng cho cái này.」
「Bố mang bức tranh dập hình cá này vào phòng sách đóng khung lên đã.」
Nhìn Quang Chính chạy tót vào phòng sách, Du Chân bực mình nói:
「Thật là, bức tranh dập hình cá đó còn quan trọng hơn cả con trai ruột nữa.」
「A ha ha.」 Tường Thái ở bên cạnh cười trừ vài tiếng.
Du Chân liếc mắt nhìn bác trai của mình, trong lòng đang cân nhắc xem nên nói chuyện với ông thế nào. Nhưng lại không ngờ rằng ông lại chủ động tìm đến hắn, chỉ nghe ông nói:
「Du Chân à, đến giúp bác một tay nào, chúng ta đánh chiếc xe ngoài kia vào gara nhé.」
「Dạ vâng.」
Hai người đi ra ngoài chỗ chiếc xe vẫn đang đỗ trên đường, chưa đầy vài phút đã đỗ xe xong xuôi. Có điều Tường Thái lúc này lại lấy thuốc lá và bật lửa ra, ngậm điếu thuốc nói:
「Bác hút điếu thuốc ở ngoài này đã nhé, cháu muốn vào trong thì cứ vào trước đi.」
Tường Thái nói xong liền bắt đầu bấm bật lửa, có điều bấm vài lần đều không đánh lửa thành công, ông đành phải cầm ngược bật lửa lên rồi lắc lắc vài cái.
「Bác trai, có một chuyện cháu muốn nói với bác.」 Giọng điệu của Du Chân nghe có vẻ vô cùng căng thẳng.
「Chuyện gì thế?」 Tường Thái lơ đễnh đáp lại, ông vẫn đang xem cái bật lửa kia tại sao không lên lửa được.
「Bác có thể giao phó con gái của bác cho cháu được không?」 Khi nói ra lời này, Du Chân nghe ra được giọng nói của chính mình đang run rẩy.
「Hả?」 Tường Thái dời sự chú ý từ cái bật lửa sang khuôn mặt của Du Chân. 「Cháu nói lại lần nữa xem?」
「Bác có thể giao phó con gái của bác cho cháu được không?」 Lần này Du Chân cảm thấy lời mình nói đã kiên định hơn rất nhiều. 「Cháu muốn kết hôn với Trí Hoa.」
「Hả?」
Trên mặt Tường Thái hiện lên vẻ ngơ ngác hiếm khi thấy được, ngay cả điếu thuốc ngậm trên miệng cũng vô tình rơi xuống đất.
Ông cuối cùng cũng đã nghe lọt tai những lời Du Chân vừa nói rồi.
~ Hết quyển một ~