Trở về truyện

Thanh Mai Không Đuổi Theo Trúc Mã - 013

Thanh Mai Không Đuổi Theo Trúc Mã

13 013

Nhìn Lý Lễ rời đi xong, Du Chân mới xem như nhẹ nhõm thở phào một hơi.

Đối với lời khuyên bảo của cô ruột, cậu đương nhiên là có lọt tai. Nhưng sai lầm này đều đã phạm phải rồi, bây giờ muốn hối hận dường như cũng không kịp nữa.

Có điều tối nay cậu vẫn nghĩ đến chuyện phải đeo bao, dù sao cho dù đã bắn bên trong một lần cũng không có nghĩa là nhất định sẽ mang thai đúng không? Đã không chuẩn xác, vậy thì phải đeo.

Lúc này Du Chân lại nghĩ tới một chuyện, tuy rằng bố mẹ trước đó có cho mình một hộp bao cao su, nhưng bên trong cũng chỉ có ba cái. Bây giờ đã dùng mất hai cái, những ngày tiếp theo chỉ dựa vào một cái chắc chắn không đủ.

Không còn cách nào, xem ra phải chai mặt đi đến cửa hàng tiện lợi một chuyến. Cho nên sau khi cùng Trí Hoa ăn xong bữa tối và dọn dẹp sạch sẽ bát đĩa, Du Chân liền mở miệng nhắc đến chuyện muốn đi ra ngoài:

"Trí Hoa, tớ muốn đến cửa hàng tiện lợi mua chút đồ uống."

"Đi cùng không?" Cô gái quả nhiên hỏi câu hỏi nằm trong dự liệu của cậu.

"Không cần đâu, tự tớ đi một mình là được rồi, cậu muốn uống gì? Tớ mua giúp cậu."

Đùa gì chứ, chuyện mua bao cao su thế này sao có thể dẫn Trí Hoa theo cùng? Chuyện này nếu xui xẻo gặp phải người quen cùng trường, chỉ sợ học kỳ sau còn chưa khai giảng thì chuyện cậu cùng Trí Hoa đi mua bao cao su cả trường ít nhất đã có một nửa số người biết rồi.

Cũng may cô bạn thanh mai trúc mã của cậu vốn dĩ không phải kiểu người có lòng nghi ngờ nặng nề, cho nên cũng không truy hỏi, chỉ trầm ngâm một lát rồi mới nói:

"Ừm... Sữa dâu nhé?"

"Được, vậy cậu đợi tớ."

Sau khi ra khỏi cửa, Du Chân dùng tốc độ nhanh nhất đạp xe đạp đến cửa hàng tiện lợi cách đó hai dãy phố, sở dĩ chọn cửa hàng này cũng là sợ bị hàng xóm xung quanh phát hiện, về sau mới không bị bàn tán ra vào.

Sau khi bước vào cửa hàng tiện lợi, Du Chân vội vàng lấy một hộp sữa dâu và một chai trà xanh, còn có một ít đồ ăn vặt, cuối cùng thêm vào một hộp bao cao su. Thế nhưng ngay khi cậu thật vất vả cầm đồ vật trên tay định đi đến quầy thu ngân để thanh toán, lại nghe thấy một giọng nói rất quen tai.

"Ủa? Bạn Arima? Cậu sống gần đây à?"

Người nói chuyện là Tomoko, cậu thật sự không ngờ cô gái này lại đến đây làm thêm.

"Bạn Niiyama, chào buổi tối."

Du Chân đang muốn bất động thanh sắc giấu hộp bao cao su đi để lát nữa đem cất trả lại, nhưng rất không may là cái hộp bao cao su đó ngay lúc tay cậu chộp lấy thì lại trượt ra một cách đầy quỷ dị, vừa vặn trượt đến trước mặt Tomoko đang cầm máy quét mã.

"..."

"... Bạn Niiyama, xin hãy giữ bí mật giúp tớ."

Tomoko nhịn không được phụt một tiếng cười ra ngoài, xua xua tay nói:

"Không sao đâu, tớ hiểu mà. Cậu yên tâm đi, lần trước hai người cũng giữ bí mật giúp tụi tớ rồi, tớ sẽ không nói bậy đâu."

"Cảm ơn cậu."

"Tớ chỉ là có chút bất ngờ, không ngờ cậu và bạn Kawasaki mãi đến hôm nay mới đi đến bước này. Cứ nghĩ hai người hồi cấp hai đã..."

"A ha ha..." Du Chân khổ sở cười vài tiếng. "Bạn Niiyama, trò đùa này của cậu hơi quá trớn rồi đó."

"Ủa?" Tomoko chớp chớp mắt. "Tớ đâu có đùa, cậu bây giờ cho dù có gọi cả lớp đến hỏi, cũng không có ai tin hai người chưa từng làm qua đâu nha."

"Hả?"

Du Chân vẻ mặt hoang mang nhìn người bạn cùng lớp của mình, trong lòng đang suy nghĩ xem cái gì gọi là "không có ai tin hai người bọn họ chưa từng làm qua".

Cuối cùng cậu quyết định từ bỏ suy nghĩ, bởi vì cậu cảm thấy bị đồn thành như vậy ngược lại còn tốt hơn. Như vậy cậu liền không cần lo lắng sau khi khai giảng bị bạn cùng lớp phát hiện hai người đã làm chuyện gì, dù sao đó đã là chuyện được cho là sớm đã làm qua rồi.

"Tổng cộng là 477 tệ, có dùng ví điện tử thành viên không?"

"Ở đây." Du Chân lấy điện thoại ra để Tomoko quét mã.

"Quét xong rồi." Tomoko vừa vẫy tay vừa nói: "Cảm ơn quý khách đã ghé thăm, chúc cậu tối nay có thể thành công."

Đã sớm quay lưng rời khỏi cửa hàng tiện lợi, Du Chân ngượng ngùng cười cười, cưỡi lên xe đạp lao vút về nhà như bay. Bây giờ trong lòng cậu chỉ còn lại ý nghĩ về nhà thân mật cùng Trí Hoa, vừa vào cửa liền bế bổng Trí Hoa đang ngẩn người trên ghế sofa phòng khách chạy lên tầng. Nhưng không ngờ tới là ga giường trong phòng ngủ đã bị đem đi giặt, bây giờ trên giường chỉ còn lại tấm đệm.

"Hỏng bét, hình như vẫn chưa sấy khô."

Thiếu niên công cốc xôi hỏng bỏng không đành chán nản thả cô gái xuống, xoay người muốn xuống lầu đem chăn mền vứt vào máy sấy. Không ngờ lại bị cô gái níu lại, bèn quay đầu nhìn cô.

"Ở đằng kia." Trí Hoa chỉ chỉ phía đối diện cửa sổ. "Chúng ta qua bên đó."

"Qua phòng ngủ của cậu sao?"

"Ừm."

Không bao lâu sau, Du Chân cùng Trí Hoa bước qua bậu cửa sổ, đi đến phòng ngủ ở bên kia. Tiếp theo Trí Hoa mò mẫm chạy đến cửa ra vào nhấn công tắc đèn, cậu mới nhìn rõ môi trường xung quanh.

Khác với căn phòng ngoài sách và giường cùng bàn ghế ra thì rất sạch sẽ của cậu, phòng của Trí Hoa rất giống với những nữ sinh cấp ba bình thường khác. Ngoại trừ một số đồ nội thất và đồ trang trí mang phong cách thiếu nữ ra, thì vẫn có một mùi hương thoang thoảng dịu nhẹ.

Đó là mùi hương chỉ khi gần gũi với cô gái cậu yêu mới có thể ngửi thấy, hoàn toàn khác biệt với mùi xà phòng và dầu gội đầu. Cậu cũng không biết đó là mùi gì, chỉ biết mùi hương này khiến cậu cảm thấy rất hưng phấn.

"Du Chân." Trí Hoa ngồi xuống giường của mình, vẫy vẫy tay với người yêu. "Qua đây."

Thiếu niên được gọi tên lập tức nhào tới ôm chầm lấy cô, nằm trên giường của cô vừa hôn vừa ôm. Rất nhanh chóng quần áo trên người cô lại bị lột sạch, dường như là vì thay đổi môi trường, cô cảm thấy thiếu niên hôm nay dường như càng hưng phấn hơn. Ngay cả cô cũng không biết tại sao, bị sờ soạng vài cái tùy ý liền ướt đẫm một mảng lớn.

"Trí Hoa..." Du Chân nhìn cô. "Được chưa cậu?"

Cô gái gật gật đầu, nhắm mắt lại chờ đợi được thâm nhập giống như ngày hôm qua. Nhưng chờ một lát cô lại nghe thấy thiếu niên nói:

"Chết tiệt, vừa nãy đi vội quá, tớ quên mất cái bao ở bên kia rồi."

Du Chân nói xong liền muốn đứng dậy đi về lấy bao cao su, lại bị Trí Hoa giữ chặt tay.

"Không sao đâu." Trí Hoa vẻ mặt e thẹn ngước nhìn cậu, nhỏ giọng nói: "Tớ muốn..."

Bị kéo một cái như thế, chút lý trí còn sót lại của cậu cũng bị ngọn lửa tình dục thiêu rụi. Du Chân nghĩ cùng lắm thì lát nữa lúc muốn bắn thì rút ra, bây giờ còn bắt quay về lấy bao thì thật sự chịu không nổi nữa rồi.

Thế là cậu cởi quần ra, nắm lấy khúc thịt đã cứng ngắc dựng đứng chống đỡ ở giữa khe nhỏ hai chân cô gái. Thông qua đầu khúc thịt cảm nhận được nơi tiếp xúc đã ướt đẫm, cậu cũng không do dự lâu liền dùng hai tay ôm lấy eo cô gái trực tiếp đâm thẳng vào.

Tuy rằng đâm không sâu, nhưng khi mới tiến vào Trí Hoa vẫn khẽ run rẩy một chút. Cô hướng về phía người yêu đưa tay ra, dùng giọng điệu mang theo chút tiếng khóc nức nở cầu xin:

"Ôm ôm..."

Du Chân đối với yêu cầu của cô đưa ra phản hồi, dang tay ra ôm cô lên và để cô ngồi trong hai chân xếp bằng của mình. Tư thế này khiến cho phân thân vốn đang ở trong cơ thể cô đâm vào càng sâu hơn, tuy rằng không chạm đến đáy nhưng lại ép ngay điểm sung sướng nhất.

Sau đó người yêu của cô lại chặn miệng cô lại, đem lưỡi tiến vào trong miệng cô quấn quýt lấy nhau, hôn đến mức trái tim cô sắp tan chảy ra rồi. Dưới sự kích thích song kiếm hợp bích, rất nhanh chóng Trí Hoa bắt đầu cảm nhận được một luồng sung sướng tê dại lan tỏa ra từ cái điểm bị chống đỡ kia, sâu trong bụng dưới không ngừng co thắt kịch liệt, vòng eo cũng nhịn không được co giật vài lần.

Vách thịt co thắt đối với khúc thịt đâm vào nơi sâu thẳm càng thêm mẫn cảm, Trí Hoa theo bản năng vặn vẹo eo điều chỉnh tư thế, muốn tìm được cái điểm vừa nãy đâm cô rất sung sướng kia. Lại không phát hiện ra động tác tự phát của mình đối với Du Chân kích thích phi thường lớn, làm cho cậu suýt chút nữa đã đầu hàng vứt mũ giáp.

Du Chân chỉ đành buông bờ môi của cô ra, dựa vào ý chí hô hấp sâu vài cái mới đè nén được xung động xuất tinh. Lại thấy Trí Hoa nghiêng đầu nhìn cậu vẻ mặt không hiểu, cái eo ở phía dưới còn không yên phận mà cử động một chút.

"A, đợi..."

Sắp bị vắt kiệt đến nơi, thiếu niên vội vàng giữ chặt eo cô gái muốn rút ra, lại không ngờ tới eo của mình đã bị đôi chân của đối phương kẹp chặt. Hóa ra vừa rồi động tác của cậu vừa vặn thúc trúng cái điểm cô gái muốn được đâm kia, sung sướng đến mức cô nhịn không được toàn thân căng cứng.

"Ưm..."

Phát ra tiếng rên rỉ, Trí Hoa ôm chặt lấy Du Chân, không muốn để cậu rời đi. Cô chỉ cảm thấy dường như có thứ gì đó ấm áp chầm chậm chảy vào sâu trong bụng dưới, làm cho cô không ngừng run rẩy.

Chờ cô thật vất vả mới hòa hoãn lại muốn thở dốc một hơi, đột nhiên cảm thấy tầm nhìn một trận xoay chuyển, bản thân không biết thế nào liền bị Du Chân lật người đè ở dưới thân.

"Vừa nãy tớ muốn rút ra, cậu lại không cho tớ rút, hại tớ đều bắn vào trong rồi."

Nghe thấy lời cằn nhằn của người yêu, cô nheo mắt lại cười giống như một chú mèo. Nhìn thấy dáng vẻ kiều diễm đó của cô, Du Chân đỏ mặt một cái liền cúi người xuống ôm chặt lấy cô. Hai người một lần nữa nhiệt tình hôn nhau đắm đuối, trong phòng chỉ còn lại tiếng thở dốc và rên rỉ trầm thấp.

"Du Chân..." Trí Hoa phát ra tiếng thì thầm mơ hồ không rõ. "Muốn..."

Nghe thấy sự khao khát của người yêu, Du Chân cũng không nói nhảm, đem khúc thịt vốn đã cứng ngắc cương cứng đâm vào trong tiểu huyệt ướt sũng. Vừa mới tiến vào cậu liền cảm nhận được vách thịt co thắt mạnh mẽ cùng cảm giác hút chặt, không ngờ tới Trí Hoa lại mẫn cảm như vậy, cậu ngay cả động đậy còn chưa động đậy đã đạt tới cao trào rồi.

Du Chân vội vàng dừng động tác lại, muốn cho cô gái dưới thân nghỉ ngơi một chút. Nhưng cô hoàn toàn không muốn nghỉ ngơi, còn tự ý vặn vẹo eo của mình. Sau khi qua cơn cao trào Trí Hoa trở nên càng mẫn cảm hơn, khát vọng động tác mãnh liệt hơn. Hơn nữa kinh nghiệm mấy ngày nay khiến cho cô vốn đã không còn thuần khiết biết rõ, phải làm thế nào mới có thể khiến bản thân sung sướng hơn.

Nhìn thấy dáng vẻ không yên phận kia của cô, khêu gợi lên xung động thật vất vả mới đè nén xuống được của Du Chân. Cậu buông cái ôm của cô gái ra, chống nửa thân trên lên nhìn cô, nhìn thấy sự khao khát tràn trề trong mắt cô cùng với khóe miệng khẽ để lộ ra sự bất mãn, giống như đang hỏi cậu tại sao không tiếp tục.

Để thỏa mãn yêu cầu của cô gái, cậu đưa hai tay ra giữ chặt lấy hông cô, dùng sức thúc mạnh về phía trước một cái.

Lực đạo kia mạnh mẽ đến mức Trí Hoa bị thúc tới mức một trận ngây ngất, hai mắt đột nhiên mất đi tiêu cự nín thở. Cô theo bản năng há miệng muốn hít một hơi khí, lại bị va chạm đến mức hàm răng siết chặt. Tiếp theo thân thể của cô liền như một con cá vừa mắc cạn, dưới từng trận tấn công của người yêu mà vặn vẹo giãy giụa không thôi.

Thiếu niên đè trên thân mình động tác thô lỗ đến mức khiến Trí Hoa có chút không thoải mái, thế nhưng cô chẳng những không tức giận, ngược lại càng thuận theo mà đón nhận cậu. Cô phát hiện bản thân dường như càng thích được đối xử như thế này, chứ không phải là được dịu dàng nâng niu chăm sóc.

Bất chợt cô nghe thấy chính mình đang rên rỉ thật to, khiến cô cảm thấy rất kinh ngạc. Rõ ràng trước đó vì xấu hổ, cô đã luôn nhẫn nhịn không dám kêu thành tiếng.

"Yuu... Yuuma." Chiharu vừa khóc vừa gọi đứt quãng. "Em... em muốn... a ha."

Cô không đưa tay ra đòi hỏi cái ôm của người yêu, mà cố gắng dang rộng chân hơn, để thanh thịt đang đâm sầm húc loạn trong cơ thể cô có thể chạm vào sâu hơn. Lúc này trong đầu cô chỉ còn lại khoái cảm cao trào không dứt, những thứ khác đều bị ném lên tận chín tầng mây.

Sự phóng đãng như vậy của cô khiến Yuuma nhìn thấy càng thêm hưng phấn, lực thúc hông cũng một lần lại một lần mạnh hơn. Tiếng bạch bạch dâm mĩ truyền ra từ nơi giao hợp của hai người, vang vọng khắp căn phòng. Mỗi lần va chạm, đáp lại cậu là vách thịt tiểu huyệt đang bao bọc chặt chẽ phân thân không ngừng co thắt.

Cậu bấu chặt lấy eo cô đẩy nhanh động tác, vô tình nâng lên trên. Còn cô thì dùng vai chống đỡ eo mình, để cậu có thể thúc trúng điểm sung sướng hơn.

Nhanh chóng Yuuma đã đạt đến giới hạn, nhận ra cậu sắp bắn tinh Chiharu cũng không nhịn nữa, nới lỏng ngụm khí luôn nghẹn trong lồng ngực, cảm giác như bị thứ gì đó đâm xuyên nong rộng từ sâu trong bụng dưới truyền đến tim.

Rồi Yuuma dùng hết sức lực toàn thân thúc ra cú cuối cùng, lần này cậu không buông Chiharu ra, ngay cả tâm tư muốn rút ra để tránh thai cũng vứt ra sau đầu. Ngay sau đó luồng sức mạnh tích tụ nơi gốc phân thân được giải phóng, bắn tất cả những gì vừa tích lũy vào tận sâu trong tiểu huyệt của người yêu.

Cậu không biết đã bắn bao lâu, chỉ biết trước khi rút ra, phân thân vẫn có thể cảm nhận được sự ép chặt và bú mút của vách thịt. Sau khi cậu rút thanh thịt ra, eo của Chiharu vẫn không ngừng co giật, run rẩy liên tục mấy cái. Không lâu sau cậu liền thấy một lượng lớn tinh dịch từ trong tiểu huyệt của cô cuồn cuộn chảy ra, nhỏ giọt xuống tấm ga trải giường màu hồng đáng yêu.

Yuuma kiệt sức nằm sấp bên cạnh Chiharu đã ngất đi, hai người nằm rất lâu mới từ từ hồi phục. Chiharu tỉnh dậy lại rúc vào lòng người yêu, mặt đỏ đến tận mang tai nhưng không dám nói chuyện.

Nghĩ lại sự buông thả vừa rồi, cô chỉ cảm thấy xấu hổ khôn cùng. Yuuma thì vỗ vỗ đầu cô, lại ôm cô chặt hơn một chút như muốn an ủi. Nhận ra tâm ý của người yêu, Chiharu cũng chủ động quấn lấy làm nũng.

Hai người ngọt ngọt ngào ngào quấn quýt trên giường một khoảng thời gian dài, Yuuma mới kéo Chiharu đến phòng tắm ở tầng hai để tắm. Hai người đều trần truồng đi vào, ngay cả quần áo cũng không cần cởi.

Yuuma đầu tiên là xả nước nóng vào bồn tắm, sau đó quay người giúp Chiharu gội đầu. Ngón tay cậu dịu dàng lướt qua kẽ tóc xoa bóp da đầu cho cô, khiến cô hoàn toàn thư giãn.

Sau khi gội đầu xong, cậu bắt đầu đưa tay xuống dưới, có ý xấu mà du ngoạn trên làn da mịn màng của cô. Đối với Yuuma mà nói, cơ thể được nhào nặn trong tay này từ đầu đến chân đều thuộc về cậu, cậu muốn chơi đùa thế nào thì chơi đùa thế ấy.

Trong sự trêu chọc không hề che giấu tà niệm của cậu, hơi thở của Chiharu trở nên dồn dập, trong mắt phủ một lớp sương nước. Cho dù phía trước đã phát tiết vài lần, nhưng ngọn lửa dục vọng trong bụng hai người vẫn bùng cháy dữ dội.

Không lâu sau, Yuuma ở trong bồn tắm chứa đầy nước nóng đem phân thân lần nữa khôi phục tinh thần cắm vào trong tiểu huyệt chưa từng tẩy rửa của Chiharu.

"Ưm..."

Cảm giác khó chịu do dị vật xâm nhập khiến đôi mày thanh tú của cô nhíu chặt, cắn răng hạ eo xuống. Vì có lực nổi của nước, Yuuma ôm eo cô thúc lên trên không hề tốn sức.

Trong phòng tắm vang vọng tiếng nước bồn tắm dao động, còn có tiếng rên rỉ của cô gái có thể nghe thấy thoang thoảng. Ban đầu vẫn là cậu tốn sức thúc eo, sau đó cậu hơi mệt động tác không đủ lớn, liền biến thành Chiharu cưỡi trên người cậu chủ động lên lên xuống xuống.

Nhìn biểu cảm say đắm đó của cô, trong đầu Yuuma bỗng nhớ tới câu nói cô gái sẽ vì trải qua lần đầu tiên mà trở thành đàn bà. Đặc biệt là khi cô ở trên, luôn đặc biệt chủ động tích cực.

Nhưng dáng vẻ đó của cô Yuuma không hề ghét, từ trước đến nay cô trong mắt mọi người luôn như bị cái gì đó trói buộc, làm gì cũng có cảm giác gò bó rụt rè. Nhưng khi cô làm tình với cậu, cảm giác đó đã biến mất.

Cậu đưa tay ra bắt lấy bầu ngực đang đung đưa của cô gái, bắt cô dừng động tác. Nhìn biểu cảm bối rối của cô, cậu mỉm cười rồi ôm cô vào lòng, dùng miệng lấp kín môi cô.

"Ưm... ưm ngậm..."

Hình như hôn thế nào cũng không chán, hai tay Chiharu leo lên vai người yêu, híp mắt chủ động thò chiếc lưỡi nhỏ nhắn ra. Trong nụ hôn cô lại lên cao trào, hoặc nên nói cao trào của cô từ sau khi cắm vào chưa từng dừng lại.

Cho dù chỉ cắm vào không động đậy, Yuuma vẫn có thể cảm nhận được đầu khấc nhạy cảm của thanh thịt bị ép chặt bị bú mút mang lại cảm giác tê dại ngứa ngáy. Nhưng cảm giác đó luôn thiếu một chút, không cách nào làm cậu thỏa mãn.

Thế là cảm thấy mình đã nghỉ ngơi đủ Yuuma bắt đầu động eo, mặt nước yên bình ngắn ngủi của bồn tắm lại cuộn trào trở lại, nước bắn tung tóe khắp nơi.

"Á... ái y..."

"Yuuma... thích... rất thích..."

Chiharu ôm chặt Yuuma, tiếng rên rỉ như khóc lại mang theo niềm vui kia ở bên tai cậu lúc cao lúc thấp. Theo động tác của cậu càng lúc càng lớn, tiếng kêu của cô cũng càng lúc càng to.

Nếu là ở phòng ngủ có mở cửa sổ, Yuuma có lẽ còn bảo Chiharu nhỏ tiếng một chút. Nhưng bây giờ hai người ở phòng tắm, là một không gian kín đáo âm thanh không truyền được ra ngoài. Cho nên cậu căn bản không sợ sẽ làm ồn đến người bên ngoài, ngược lại Chiharu kêu càng to, cậu lại càng hưng phấn.

Cuối cùng trong tiếng nước ào ào và tiếng bạch bạch vang dội, còn có tiếng rên rỉ quên mình của Chiharu. Yuuma lần nữa đem tinh dịch vất vả lắm mới góp nhặt được bắn hết vào trong cơ thể cô. Lần này thực sự đều bắn sạch rồi, một giọt cũng không còn. Sau khi bắn xong qua một khoảng thời gian dài, Yuuma mới bế Chiharu đã bủn rủn cả chân bước ra khỏi bồn tắm.

Sau khi đứng lên, tinh dịch trong cơ thể Chiharu dọc theo đùi cô nhỏ giọt xuống gạch lát sàn phòng tắm. Yuuma lại đặc biệt giúp cô tắm rửa một chút, mới bế cô trở về phòng ngủ. Đương nhiên, cả hai đều không mặc quần áo.

Lần này Yuuma cuối cùng cũng có cảm giác mình bị vắt kiệt, cậu kéo cơ thể mệt mỏi ném cô bạn thanh mai trúc mã trở lại giường, rồi nằm xuống bên cạnh cô. Lúc này Chiharu lại nhích lại gần, ôm lấy cậu.

Nhìn cô bạn thanh mai trúc mã vẫn chớp đôi mắt sáng lấp lánh nhìn về phía mình, Yuuma bất lực cười khổ, hỏi:

"Thỏa mãn chưa?"

"Vâng." Cô gái trong lòng cậu híp mắt cười, giống như một chú mèo ăn vụng cá.

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.