Trở về truyện

Thanh Mai Không Đuổi Theo Trúc Mã - 012

Thanh Mai Không Đuổi Theo Trúc Mã

12 012

Sau một hồi nồng nhiệt ngắn ngủi, cả hai mệt lử rồi ôm nhau ngủ thiếp đi. Mãi đến gần trưa Yuma mới tỉnh lại, phát hiện Chika đang cuộn tròn người lại như một chú mèo nhỏ, thu mình trong lồng ngực anh.

Chắc là vì sự thấu hiểu ngầm sau nhiều năm gắn bó, anh tỉnh dậy không lâu thì cô cũng thức giấc. Chỉ thấy cô gái nhỏ nheo nheo đôi mắt vươn người lên, hai tay lại ôm lấy cổ chàng trai, cả người rướn lên quấn lấy.

"Yuma..." Cô gái nhỏ mơ màng lầm bầm.

"Chào buổi sáng." Chàng trai được gọi tên dịu dàng đáp lại cô.

Hàng mi của cô gái khẽ động, chậm rãi mở mắt nhìn lên. Vừa nhìn thấy gương mặt của người bạn thanh mai trúc mã, mặt cô bỗng đỏ bừng, bèn quay mắt đi chỗ khác, nhỏ giọng nói:

"Chào buổi sáng..."

"Em ngủ đủ giấc chưa?"

"Dạ rồi."

"Ờ..." Yuma có chút ngại ngùng hỏi: "Chỗ đó có đau không?"

"Hơi đau ạ."

Yuma thở dài một tiếng, thầm nghĩ lần đầu tiên đương nhiên là sẽ đau. Lúc này anh chợt nhớ ra một chuyện, đưa mắt nhìn xuống dưới, quả nhiên nhìn thấy trên ga giường có vệt máu rõ mồn một.

Chika nhìn theo tầm mắt của anh, bỗng chốc cuống cuồng, hỏi:

"Máu, tính sao giờ?"

"Đừng lo, bố mẹ đều không có nhà, chúng ta có thừa thời gian để xử lý." Yuma toe toét cười. "Lát nữa chúng ta mang xuống ném vào máy giặt giặt rồi sấy khô là được."

Nghe người đàn ông của mình nói thế, Chika cũng an lòng hơn. Lúc này cô chú ý thấy trong phòng nồng nặc mùi vị hoan lạc còn sót lại sau khi hai người ân ái, cô nhăn nhăn mũi, nói:

"Hôi quá."

"Làm nhiều lần như thế đương nhiên là hôi rồi." Yuma ngượng ngùng hỏi: "Hay là em đi tắm trước nhé?"

"Dạ."

Chika ngoan ngoãn ngồi dậy, định bước xuống giường nhưng chân mày lại nhíu chặt, nhỏ giọng nói:

"Đau..."

"Không sao chứ?" Yuma lại hốt hoảng lên.

"Đi không nổi."

"Vậy anh bế em nhé?"

"Dạ."

Thế là chàng trai đầy lòng cảm giác tội lỗi bế cô gái yêu quý của mình bước vào phòng tắm ở tầng hai, đặt cô ngồi lên một chiếc ghế đẩu thấp. Lúc này, đôi mắt cô gái đảo tròn một vòng, lại nói:

"Cùng tắm đi."

"Ờ... Chúng ta đâu thể tắm chung được?"

"Tại sao?" Chika hậm hực nói: "Hồi trước được mà."

"Đấy là chuyện hồi tiểu học rồi."

Yuma vẫn còn nhớ hồi tiểu học có một thời gian Chika vì suýt chết đuối nên rất sợ nước, chỉ khi có anh ở bên cạnh mới chịu tắm. Sau khi tốt nghiệp tiểu học thì không tắm chung nữa, anh đương nhiên cũng biết là vì lý do gì.

"Bây giờ cũng được mà."

Nhìn vẻ mặt như sắp khóc đến nơi của cô bạn thanh mai trúc mã, Yuma rốt cuộc cũng mềm lòng. Anh đành bất lực nói:

"Được rồi, được rồi, cùng tắm."

Cả hai vốn đã trần truồng sẵn nên cũng chẳng cần cởi quần áo, Yuma trực tiếp mở van vòi hoa sen, đợi nước đủ ấm thì bắt đầu xối rửa.

Đối với cô gái mình yêu thương, anh tự nhiên là rất dịu dàng, cẩn thận từng li từng tí điều chỉnh nhiệt độ và lượng nước. Dù đã lâu rồi anh không tắm cho cô, nhưng ký ức của cơ thể vẫn chưa hề quên. Khi đưa tay gội mái tóc dài của cô, anh cũng không dám vò quá nhanh, chỉ sợ làm giật tóc cô.

Tiếp theo là phần lưng, anh dùng khăn lau chùi nhẹ nhàng, sợ làm tổn thương làn da mềm mại. Còn vùng ngực và vùng kín thì anh không chạm vào mà để Chika tự tắm, vì hiện tại anh chỉ muốn tập trung tắm rửa,

Nhưng cơ thể kiều diễm vừa mới được yêu thương nồng nhiệt hồi sáng đang ở ngay bên cạnh, bảo anh đè nén hoàn toàn phản ứng sinh lý là điều không thể. Huống chi cơ thể kiều diễm đó vừa rồi còn bị chính anh sờ soạng từ trên xuống dưới một lượt, cho dù chỉ chạm vào lưng và tay chân cũng có thể khiến thứ đó của anh tự mình cứng ngắc lên.

Nhận ra đôi tay của người yêu đã rời xa lưng mình, Chika vẻ mặt hoang mang quay đầu lại nhìn, kết quả là bị thứ vừa mới cương cứng của Yuma đập ngay vào mắt.

"À... Xin lỗi." Yuma ngượng nghịu nói: "Đừng để ý, anh tắm một lát là hạ hỏa ngay ấy mà."

Chika chớp chớp mắt, một lúc sau mới hỏi:

"Anh muốn hả?"

"Muốn, nhưng bây giờ không được." Yuma dịu dàng nhìn Chika. "Chẳng phải em vẫn còn đau sao?"

Đừng để vết thương cũ chưa lành đã thêm vết thương mới, nếu vì chuyện này mà khiến người phụ nữ mình yêu có bóng ma tâm lý với chuyện làm tình thì sau này phải làm sao?

"Nhưng mà..."

"Không được, em vẫn còn đau đấy."

Yuma nói xong liền chĩa vòi hoa sen thẳng vào đầu mình bắt đầu xối, vì sợ nước vào mắt nên anh nhắm nghiền mí mắt lại. Nhưng mới tắm được một nửa, liền cảm thấy phần thân dưới của mình bị nắm lấy.

"Chika?" Yuma biết cô muốn làm gì, lại nói: "Không cần thế đâu."

"Không sao đâu mà."

Vốn tưởng cô gái yêu quý của mình chỉ muốn dùng tay, nhưng Yuma nhanh chóng nhận ra ở phần đầu khấc có cảm giác khác hẳn với ngón tay, một cảm giác mềm mại hơn rất nhiều. Anh mở mắt ra nhìn, mới phát hiện Chika đang quỳ sụp trước mặt anh, khẽ hé bờ môi hồng, thè chiếc lưỡi nhỏ nhắn ra, liếm láp phần thân dưới nơi bẹn của anh.

"Sao em lại dùng miệng?" Anh có chút kinh ngạc hỏi.

Cô gái đang cúi thấp người dừng động tác, ngẩng đầu lên nhìn người yêu của mình, nói:

"Mẹ dạy đấy."

"Cái gì cơ?"

"Thì..." Cô gái quay mắt đi chỗ khác. "Nhìn trộm."

"Ra là vậy."

Yuma thầm nghĩ xem ra là lúc bác trai bác gái ân ái đã không chú ý, bị con gái nhà mình xem trộm rồi học theo. Lúc này phần thân dưới lại cảm nhận được sự liếm láp tỉ mỉ của cô gái, ngọn lửa dục vọng dần dần bị khơi dậy, anh cũng mặc cho cô phục vụ.

Sau khi liếm một lúc, Chika mang vẻ mặt như vừa đưa ra quyết định gì đó, há miệng ngậm lấy phần đầu khấc của người yêu.

Chàng trai cũng là lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác khẩu giao mà trước đây chỉ thấy qua mấy bộ phim người lớn, lại còn là cô bạn thanh mai trúc mã gắn bó từ nhỏ há miệng ngậm vào. Một cảm xúc đặc biệt khó tả đang nhen nhóm, khiến anh cảm thấy hưng phấn tột độ.

Cho nên tuy rằng buổi sáng đã bắn một lần, tuy rằng cô gái không có cách nào ngậm hết cả cây vào. Nhưng cúi đầu nhìn dáng vẻ phục vụ chăm chú của cô, anh vẫn không nhịn được bao lâu, gốc đùi bỗng lỏng ra, một luồng cảm giác xuất tinh tê dại xộc ra khỏi niệu đạo, tất cả đều bắn vào trong miệng cô gái phía dưới.

Chika không có chuẩn bị tâm lý chỉ cảm thấy trong miệng đột nhiên xuất hiện một búng chất lỏng sền sệt nồng mùi tanh, nhưng cô không nhổ ra mà cẩn thận ngậm chặt lấy toàn bộ, đợi sau khi rút thứ đó ra khỏi miệng mới nuốt xuống.

"Sao em lại nuốt xuống rồi?"

Nghe giọng điệu sốt sắng của Yuma hỏi, cô ngẩng đầu nhìn anh với vẻ mặt đầy ngây thơ, nói:

"Mẹ cũng làm thế mà."

Nghe cô bạn thanh mai trúc mã nói vậy, Yuma ngượng ngùng cười trừ, thứ ở giữa hai chân cũng mềm nhũn đi. Sau đó anh và Chika lại lau rửa cho nhau một lượt, mới cùng nhau bước vào trong bồn tắm đã xả đầy nước nóng.

Yuma để Chika tựa lưng vào người mình cùng ngồi trong bồn tắm, dòng nước ấm áp khiến cả thân thể lẫn tâm trí của họ được thả lỏng, hai người không hẹn mà cùng nhắm mắt tận hưởng sự yên bình chỉ có trong phòng tắm này.

"Yuma." Một lúc sau, Chika bỗng nhiên lên tiếng hỏi: "Còn muốn nữa không?"

"Ừm." Yuma giọng điệu uể oải nói: "Muốn chứ."

"Vậy..."

"Nhưng mà không được đâu nhé, em vẫn còn đau, để tối xem sao."

"Em không sao đâu." Cô không cần suy nghĩ liền trả lời ngay.

"Cho dù em bảo không sao, anh vẫn lo lắng lắm." Yuma đưa tay ra ôm lấy cô gái anh yêu thương từ phía sau, ghé sát tai cô nói khẽ: "Anh hy vọng mỗi lần chúng ta hòa làm một, đều có thể khiến em cảm thấy thật thoải mái."

"Vâng..."

Đôi má và vành tai của Tomoka càng đỏ hơn, cô không kìm được mà tựa lưng ra sau một chút. Cảm nhận được một vật thể dạng thanh cứng ngắc đang tỳ vào chính giữa thắt lưng sau của mình, cô biết chàng thiếu niên thực sự muốn, chỉ là vì xót thương cô nên mới không cam lòng làm tiếp.

Hai người ngâm mình thêm một lát mới đứng dậy, lúc này Tomoka đã đỡ hơn nhiều, không còn đau đến mức không đi nổi nữa. Nhưng vì cô không mang quần áo thay vào, hai người đành phải để trần cơ thể bước ra khỏi phòng tắm. Có điều trong nhà cũng không có ai nên không lo bị nhìn thấy, vì thế họ cũng chẳng hoảng hốt, cứ tùy ý và tự nhiên đi thẳng về phòng ngủ của Yuma.

Yuma thay một bộ đồ ngủ rộng rãi, quay đầu lại nhìn Tomoka cũng đang để trần nửa thân trên rồi tròng vào chiếc váy liền thân màu hồng rộng rãi có viền bèo, anh không nhịn được bèn hỏi:

"Sao em chẳng bao giờ mặc áo lót thế?"

Nghe anh hỏi vậy, Tomoka do dự một hồi lâu, mới nheo mắt khẽ cong khóe miệng, liếc nhìn anh rồi nở nụ cười tinh nghịch. Nhìn điệu bộ đó của cô, Yuma người đã ở bên cô mười mấy năm trời bỗng nhiên hiểu ra điều gì, lại hỏi:

"Em cố ý à?"

Cô gái bị anh chất vấn cũng không trả lời, chỉ lướt nhẹ tới, hai tay vòng qua sau eo anh rồi áp chặt cả cơ thể vào. Yuma chỉ nhìn thấy bộ ngực mềm mại kia bị ép đến biến dạng, ngọn lửa dục vọng ở bụng dưới lại bắt đầu bùng cháy dữ dội.

Đây quả nhiên là một yêu nữ, nắm thóp thói quen giường chiếu của anh một cách triệt để. Yuma rất muốn mắng một câu 'cô gái, em đang đùa với lửa đấy' rồi xử lý cô ngay tại chỗ, nhưng vừa nghĩ đến chỗ ấy của cô còn đang đau, lại chẳng biết có bị viêm nhiễm gì không, anh chỉ đành thở dài một tiếng, nói:

"Anh quả nhiên là chịu thua em rồi."

Nghe anh nói thế, Tomoka cười càng vui vẻ hơn, đang định đẩy anh ngã xuống giường thì bỗng cảm thấy một tràng tiếng ọc ọc phát ra từ bụng.

"A ha ha, bữa sáng chưa ăn, giờ đói bụng rồi." Yuma xoa đầu Tomoka. "Chúng ta ăn cơm trước đã, anh gọi đồ giao đến tận nơi."

"Vâng."

Dù bầu không khí tốt đẹp vừa rồi bị phá hỏng, nhưng Yuma cũng không tiếp tục, cô nghĩ dù sao kỳ nghỉ còn rất dài nên không kiên trì nữa. Hơn nữa cảm giác được xót thương nâng niu lúc này thật tốt đẹp và ngọt ngào, còn khiến cô thấy an tâm hơn cả lúc Yuma chăm sóc cô trước kia, nên cứ thuận theo tự nhiên vậy.

Tiếp đó Yuma dẫn Tomoka trở lại phòng khách dưới lầu trước, gọi điện thoại đặt đồ ăn xong liền đi lên lầu đem tấm ga trải giường bị vấy bẩn đến phòng giặt đồ vứt vào trong máy giặt. Vì sợ vết máu giặt không sạch, anh còn cho thêm lượng nước giặt gấp đôi ngày thường.

Sắp xếp xong xuôi anh trở lại phòng khách, Tomoka đang ôm chiếc gối nhỏ nằm sấp trên ghế sofa nhìn thấy anh liền ngồi dậy nhường chỗ, đợi anh ngồi xuống rồi lại dính chặt cả người lên người anh, y như ngày hôm qua.

Đợi đến lúc người giao hàng tới bấm chuông cửa, ban đầu Tomoka muốn ra giúp nhận đồ, nhưng lại bị Yuma cản lại. Anh không muốn cô gái yêu dấu của mình mặc đồ thế này đi ra ngoài cho người không quen biết nhìn thấy, bèn tự mình đi ra huyền quan mở cửa.

Kết quả điều khiến anh cảm thấy ngoài ý muốn là, người đến giao đồ ăn lại chính là quản lý câu lạc bộ của Daigo, cậu bạn học cùng lớp của anh, cô gái tên Tanaka đó.

"Ồ, cậu Arima." Tanaka đội chiếc mũ của nhà hàng giao đồ ăn hơi ngạc nhiên chớp chớp mắt, nói: "Xin lỗi nhé, tôi không ngờ đây lại là nhà cậu."

"Không sao đâu ha ha, tôi cũng không ngờ gọi đồ ăn mà cũng gặp được người cùng trường."

"Tôi chỉ đến để thực tập xã hội thôi." Tanaka nở nụ cười đầy ẩn ý. "Kiểu như người nhà chê tôi quá lười biếng, muốn tôi ra ngoài rèn luyện một chút."

"Ra là vậy." Yuma rút điện thoại ra. "Thế không làm phiền cậu làm việc nữa, mau quét mã thanh toán rồi cậu có thể đi rồi."

"Ầy, hiếm khi tình cờ gặp nhau, không mời tôi vào trong ngồi chơi một chút sao?"

Tanaka rõ ràng là có ẩn ý trong lời nói, nhưng Yuma dường như không nghĩ nhiều đến thế, trực tiếp nói luôn:

"Không được rồi, bạn gái tôi đang ở bên trong."

"Bạn gái cậu?" Tanaka cảm thấy rất bất ngờ. "Hai người chỉ có hai người thôi sao?"

"Cậu Tanaka này, tò mò quá là có ngày hại thân đấy."

Yuma đã cảm nhận được sát khí lạnh lẽo truyền đến từ phía sau, anh biết đó chắc chắn là ánh mắt của cô bạn thanh mai trúc mã của mình. Cho nên nói xong lời này, anh liền dứt khoát đón lấy phần bữa trưa đã đặt từ tay Tanaka, rồi đẩy cô ấy ra ngoài đóng cửa lại.

"Xin lỗi nha, cảm ơn cậu đã mang bữa trưa đến cho chúng tôi."

Nhìn cánh cửa lớn bị đóng sầm lại, Tanaka đứng ngây người tại chỗ một hồi lâu. Sau khi hoàn hồn cô ấy mới nhún vai, vừa quay người rời đi vừa tự giễu:

"Phải là kẻ cản trở chuyện yêu đương của người khác sẽ bị ngựa đá chết mới đúng chứ, cậu Arima."

Tanaka ăn quả đắng ở ngoài nhà lủi thủi đạp xe rời đi, trong nhà Yuma đang nỗ lực dỗ dành cô nàng thanh mai đang ghen tuông.

"Em xem anh trực tiếp đuổi cô ấy đi rồi, anh cũng đâu biết người đến giao đồ ăn lại là cô ấy."

"Không có giận." Tomoka hậm hực quay đầu đi chỗ khác.

"Được rồi, anh biết em thực sự không giận mà." Yuma đặt bữa trưa lên bàn, nép sát vào ôm lấy cô gái anh yêu. "Hơn nữa chúng ta đều đã đi đến bước này rồi, em không cần phải lo lắng."

Dưới sự dỗ dành của người yêu, Tomoka hờn dỗi một hồi lâu mới hơi buông lỏng, quay đầu lại cũng ôm lấy anh. Hai người cứ như vậy quấn quýt lấy nhau một hồi lâu, mới mở hộp ra bắt đầu ăn cơm.

Lần này Yuma gọi món sủi cảo Tenshin tiện lợi dễ ăn, chỉ thấy Tomoka gắp một chiếc liền ghé sát vào miệng anh, nói:

"A."

Anh rất thành thục một miếng cắn đôi chiếc sủi cảo, sau đó nhìn thấy Tomoka cũng há miệng ra, liền biết cô cũng muốn anh đút cho mình ăn. Yêu cầu này anh tự nhiên cũng sẵn lòng đáp ứng, liền gắp một chiếc cũng nhét vào miệng Tomoka.

Hai người cứ như vậy anh một miếng em một miếng ăn xong, sau khi no nê một bữa Yuma bật tivi lên tùy tiện tìm một bộ phim cũ bắt đầu phát, cùng cô bạn thanh mai cứ thế vừa xem tivi vừa ôm hôn, trải qua một buổi chiều lười biếng.

Đợi đến buổi tối khi dì Yuri lại đến đưa bữa tối, lông mày bên phải của dì nhướn lên, đầy nghi ngờ nhìn hai người đang ngồi ngay ngắn nghiêm túc trên ghế sofa, hỏi:

"Giữa hai đứa có phải đã xảy ra chuyện gì không?"

Trong lòng Yuma như nghe thấy một tiếng thịch, nhưng lại giả vờ như không có chuyện gì nhìn về phía dì cô ấy, hỏi:

"Có chuyện gì đâu ạ? Chúng cháu có làm gì đâu."

Tiếp đó anh quay đầu nhìn về phía Tomoka, hỏi:

"Đúng không."

Tomoka ngoan ngoãn gật đầu, không nói gì cả.

"Thế à..." Yuri luôn cảm thấy hai đứa này nhất định đã xảy ra chuyện gì đó, nhưng dì cũng không có bằng chứng.

Thật ra dì cũng biết hai đứa trẻ này từ nhỏ đến lớn đều luôn dính lấy nhau, e là chuyện nên xảy ra hay không nên xảy ra đều đã xảy ra rồi. Nhưng xuất phát từ tinh thần trách nhiệm của người bề trên, dì vẫn không nhịn được nhắc nhở một câu:

"Hai đứa nếu thực sự làm rồi thì cũng không sao, nhưng phải làm tốt việc tránh thai, nhớ dùng bao cao su đấy. Đừng để chưa tốt nghiệp đã phải cưới chạy bầu, như vậy sẽ rất đáng tiếc. Hai đứa còn trẻ, còn rất nhiều chuyện chưa được trải nghiệm, định hình cuộc sống quá sớm thì sau này có thể sẽ hối hận đấy."

Nghe thấy dì của mình khổ tâm khuyên bảo như vậy, trong lòng Yuma cũng có chút chột dạ. Nhưng anh vẫn không dám nói ra, chỉ có thể gượng gạo đáp:

"Cháu biết rồi, dì ạ."

Thấy đứa cháu trai này có vẻ hơi không thật lòng, Yuri liền biết tám phần mười là đã có chuyện gì rồi. Nhưng dì lại nhớ đến lời dặn dò trước kia của chị gái mình, cảm thấy bản thân nếu nói thêm gì nữa thì có vẻ hơi bao đồng, bèn quyết định giả vờ hồ đồ coi như không phát hiện ra.

"Được rồi, dì về đây." Yuri nhìn điện thoại của mình một chút. "Hai đứa ăn no rồi thì ngủ sớm đi, đừng suốt ngày nghĩ ngợi linh tinh."

Yuma vội vàng đứng dậy đi ra huyền quan tiễn dì ra ngoài, trước khi đi cũng không quên vẫy tay chào tạm biệt:

"Cháu chào dì ạ."

"Tạm biệt nhé." Yuri đi về phía chiếc xe ô tô nhỏ mình lái tới, vào cửa khởi động rồi lái xe đi khuất.

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.