Trở về truyện

Thanh Mai Không Đuổi Theo Trúc Mã - 007

Thanh Mai Không Đuổi Theo Trúc Mã

7 007

"Yuma, chúng con về rồi đây."

"Chào mừng cả nhà đã về."

"Chiharu đâu rồi?"

"Cậu ấy ở bên trong, con nghe tiếng xe mới ra xem thử, có cần phụ bưng bê gì không ạ?"

"Không cần đâu, chỉ mua mấy con cá bỏ tủ lạnh nhỏ thôi, chẳng nặng mấy."

"Mitsumasa, chúng ta xử lý đống cá này trước rồi mới cho vào tủ đông nhé, như vậy bảo quản được lâu hơn."

"Vậy cánh đàn ông chúng ta phụ mang vào trong, con trai cũng lại đây giúp một tay đi."

Năm người bước vào trong nhà, Chiharu cũng vừa vặn từ nhà vệ sinh đi ra. Cô và Yuma nhìn nhau một cái, cũng chẳng rõ bố mẹ hai bên có nhận ra điều gì bất thường hay không.

Dù sao khi nãy tuy chưa vượt quá giới hạn, nhưng nếu cứ tiếp tục thì chắc chắn sẽ xảy ra chuyện, thế nên trong lòng họ có chút chột dạ.

"À phải rồi, có mua cơm bò xào cho hai đứa đây." Rie đưa túi nilon đựng hộp cơm trên tay cho Yuma.

"Con cảm ơn mẹ."

"Mẹ với Yuko vào bếp làm mấy con cá kia, bàn ăn không tiện dùng, nên hai đứa ra phòng khách ăn nhé."

"Vâng ạ."

Sau đó, hai người vừa xem tin tức trên tivi, vừa thưởng thức hộp cơm bò xào. Yuma thỉnh thoảng còn trò chuyện vài câu với bố và bác trai, còn Chiharu thì lầm lì xem tivi, ngay cả nói chuyện cũng lười.

Ăn xong cơm hộp, Yuko và Shota đã xử lý xong cá liền dẫn theo con gái trở về nhà bên cạnh. Rie thì kéo con trai mình lại, gặng hỏi hết mức:

"Nói đi con trai, hai đứa tiến triển đến đâu rồi?"

"Mẹ hỏi chuyện này làm gì thế ạ?"

"Con tưởng chúng ta ra ngoài thật sự chỉ để mua cá sao?" Rie hai tay chống nạnh, đắc ý nói: "Chúng ta là đang tạo cơ hội cho hai đứa ở riêng với nhau đấy biết chưa?"

"Thế thì con xin cảm ơn mẹ nhiều nhé."

"Không có chi, vậy tiến triển đến bước nào rồi? Lên giường luôn rồi hả?"

"Chẳng có tiến triển gì cả." Yuma bực dọc nói: "Chúng con vừa về đến nhà, mông còn chưa kịp ấm chỗ thì mọi người đã về rồi."

Xuất phát từ tâm lý nổi loạn nho nhỏ, chàng thiếu niên không muốn nói rõ mọi chuyện. Hơn nữa, sự mê muội nhất thời khi nãy thật sự không phải là hành động do lý trí của anh định đoạt, trong lòng anh cảm thấy có lỗi.

Và lại, nếu phía mình nói ra, mẹ anh lại chạy đi mách lẻo với người bạn thân thiết — chính là Yuko, mẹ của Chiharu, thì sẽ làm hại đến Chiharu.

"Hửm, vậy sao?"

Dẫu sao cũng là con trai mình nuôi nấng mười mấy năm trời, nhìn bộ dạng kia của anh, Rie làm sao không biết anh đang nói dối. Nhưng bà chú ý thấy Mitsumasa liếc nhìn mình một cái, suy nghĩ một lát cũng không tiếp tục gặng hỏi nữa.

Sau khi để con trai lên lầu, Mitsumasa hắng giọng một tiếng, nói:

"Con cái lớn rồi, có suy nghĩ của riêng mình là chuyện bình thường."

Rie lườm một cái, có chút thiếu kiên nhẫn nói:

"Chẳng phải là xấu hổ sao? Đó là đứa con trai ngoan của ông đấy, làm sao tôi lại không biết chứ? Hai đứa trẻ này thích nhau bao lâu rồi, làm cha làm mẹ như chúng ta thấy rõ mồn một, nếu không vì chưa thành niên, tôi đã muốn rước Chiharu về nhà làm con dâu rồi."

"Nói... nói lời điên rồ gì thế này? Yuma cũng phải tốt nghiệp đại học mới được chứ."

"Lời điên rồ gì chứ? Chúng ta tốt nghiệp trung học xong là kết hôn liền, tụi nó thì không được sao?"

"Chao ôi, chuyện đâu thể nói như vậy được..."

"Vậy thì nói thế nào?"

Mitsumasa sượng sùng sờ sờ đường chân tóc có chút nguy cơ hói của mình không dám mở miệng, nhưng Rie cũng biết người chồng sĩ diện này của bà là cảm thấy truyền ra ngoài nghe không lọt tai, nhưng bà cũng không nuông chiều ông, liền nói:

"Ông nhà nghe cho kỹ đây, hai đứa này vừa tốt nghiệp là tôi phải thấy tụi nó đi đăng ký kết hôn. Bằng không với cái tính khí thối tha của con trai ông, chắc chắn nó sẽ chọn trường ở nơi khác để học. Đến lúc đó tám phần mười là nó sẽ tìm một đứa con gái hoang dã từ xó xỉnh nào đó để hẹn hò, như vậy sẽ làm tổn thương trái tim đứa con dâu ngoan hiền này của tôi mất."

"Kìa kìa, con bé còn chưa gả vào cửa mà."

"Trong lòng tôi con bé đã là con dâu của tôi rồi!"

Khóe miệng Mitsumasa giật giật, nghĩ bụng câu chuyện này không thể tiếp tục bàn được nữa, chỉ đành bất lực thở dài:

"Được rồi, chuyện này tôi không quản nữa, nếu thằng bé này không nhịn được, thì đó cũng là số mệnh của nó."

Thực ra chính ông cũng hiểu rõ con trai mình đã lún sâu từ lâu, nhưng cũng giống như ông hồi trẻ, không biết trân trọng. Thuở ấy nếu không phải Rie cũng sống chết một lòng theo ông, e rằng ông đã bỏ lỡ người mình yêu thương nhất đời.

Ngay lúc hai vợ chồng ở dưới lầu lo lắng cho chuyện hạnh phúc tương lai của con trai, thì con trai của họ đang nhìn ô cửa sổ kéo rèm ở phía đối diện mà ngây người.

Cửa sổ đang sáng đèn, còn có thể nhìn thấy bóng của Chiharu. Anh vốn tưởng rằng chuyện khi nãy như thế, cô nàng mèo ăn vụng này chắc chắn sẽ chạy sang chỗ anh để tiếp tục việc vừa rồi. Không ngờ đến cả rèm cửa cũng đóng lại, khiến anh có chút thắc mắc.

"Hôm nay không qua đây sao?" Anh hướng về phía cửa sổ đối diện hỏi một tiếng.

"Không."

"Tại sao?"

"Xấu hổ."

Mặc dù Chiharu đưa ra một cái cớ có thể hiểu được, nhưng giọng điệu bình thản kia nghe qua căn bản không giống dáng vẻ đang xấu hổ chút nào.

Nhưng Yuma lại khá đồng tình với lý do này, khi nãy nếu không có người nhà kịp thời về đến, anh chỉ sợ bản thân đã trực tiếp ra tay rồi. Cho dù anh vẫn còn là trai tân, thì chút kiến thức giới tính đó vẫn hiểu được, chỉ là không có cơ hội thực hành mà thôi. Nghĩ đến nụ hôn nồng cháy quên mình vừa rồi, chính anh cũng ngượng đến mức nóng bừng cả vành tai.

"Ừm, vậy cậu nghỉ ngơi sớm đi, tớ đi học bài đây, ngủ ngon."

"Ngủ ngon."

Đêm nay Yuma trải qua một cách không yên lòng, anh không ngờ trước mắt mình đang đặt quyển sách, nhưng trong lòng lại cứ mãi dư vị nụ hôn nồng cháy quên mình vừa rồi. Anh nhìn sang ô cửa sổ đã tắt đèn ở đối diện, cũng thắc mắc rõ ràng lúc nãy đều đã bước qua vạch ranh giới kia rồi, cô gái này ngược lại lại rụt rè thối lui.

Nhưng bảo anh chủ động trèo cửa sổ sang đó, chuyện đó cũng không được. Con gái trèo sang tìm con trai thì còn nói xuôi tai, nhưng đổi vai lại thì tính chất câu chuyện sẽ biến tướng ngay.

Đêm đó anh trằn trọc khó ngủ, mãi mới ngủ thiếp đi, lại mơ thấy yêu nữ của Hợp Hoan Tông vì cứu mình mà kề môi truyền chân khí, hai người cứ thế ôm hôn suốt mấy canh giờ.

Ngày hôm sau Yuma thức dậy, trên người lại không có sức nặng quen thuộc. Anh vừa dư vị đêm xuân trong giấc mơ, vừa nghi ngờ sao cô bạn thanh mai trúc mã ngày nào cũng đến cưỡi người mình lần này lại không đến.

Trong lòng dâng lên cảm giác trống trải vô cớ, nhưng lại mang theo một tia may mắn. Anh tự nhủ nếu làm giấc mơ vừa rồi tỉnh lại mà lại bị kích thích như thế, anh chỉ sợ mình không quản nổi bản thân.

Đánh răng rửa mặt thay quần áo xong xuôi, sau khi xuống lầu anh liền nhìn thấy ba người phụ nữ đang bận rộn trong bếp, không biết đang làm gì. Bố anh và bác trai hai người đàn ông không có ở trong nhà, chắc là đang ở bên ngoài sửa sang lại xe.

"Mẹ, bữa sáng hôm nay ăn gì thế ạ?"

"Chúng ta đang nấu cháo cá đây, Chiharu con chú ý nhé, múc một thìa này lên rồi đổ xuống nếu đổ hết ra ngay thì tức là nấu chưa đủ phải tiếp tục. Nhưng cũng không được dính hết trên thìa, như vậy là nấu quá khô rồi phải thêm chút nước nóng."

"Vâng."

Chiharu đang chăm chú nhìn nồi cháo trước mắt, có lẽ là vì bị hơi nóng của nồi cháo hun vào nên có chút đỏ mặt. Yuma bĩu môi liền không quấy rầy họ, chạy ra phòng khách lướt điện thoại.

Vài phút sau Mitsumasa và Shota hai người bước vào nhà, Shota vừa nhìn thấy Yuma liền hỏi:

"Yuma, cháu có hứng thú học lái xe không?"

"Bác trai, con mới học lớp mười hai thôi ạ."

"Thế thì cũng xấp xỉ rồi, học sớm quen sớm, sau này có thi cũng nhẹ nhàng hơn chút."

"Chọn ngày không bằng gặp ngày, lát nữa chúng ta liền xuất môn đến bãi đỗ xe bờ sông tập lái xe."

"Bố, con đến vô lăng còn chưa từng chạm vào."

"Không vấn đề gì đâu Yuma, ai cũng có lần đầu tiên mà. Bác với bố cháu cũng sẽ canh chừng, đừng quá lo lắng."

Cứ như vậy, sau khi ăn xong bữa sáng thịnh soạn gồm cháo cá, trứng xào và rau khoai lang xào, Yuma liền bị bố và bác trai kéo ra ngoài tập lái xe. Để lại ba người phụ nữ ở trong nhà tán gẫu chuyện thường ngày, chuyện trò tự nhiên là về việc ngày hôm qua.

"Thế nên hôm qua thế nào rồi? Có thành công không?"

"Vâng." Chiharu ngoan ngoãn gật đầu. "Ăn rồi."

"Chiêu đó của Rie thật sự có tác dụng, khi cả hai tay đều bận cầm đồ mà nhét thức ăn tới, con trai sẽ không thể không ăn."

"Ngày trước tớ toàn dùng chiêu này trị nhà tớ, con trai anh ấy tất nhiên cũng dùng chung một bài được."

Nói xong, cô và Yuko đều không nhịn được cười lên. Cười một lát Yuko mới tò mò hỏi:

"Thế sau khi con gái các cậu về nhà, có xảy ra chuyện gì không?"

"Ưm..." Chiharu nghiêng đầu nghĩ một hồi, mới nhỏ giọng nói: "Hôn hôn?"

Hai chữ này lọt vào tai khiến hai người mẹ mắt sáng rực lên, phấn khích hét vang như hai cô nữ sinh.

"Con gái thật sự giỏi hơn mẹ nhiều rồi, lên cấp ba đã lấy được nụ hôn đầu, mẹ vui quá."

"Không phải nụ hôn đầu." Chiharu lắc lắc đầu.

"Không phải? Chẳng lẽ..."

Rie và Yuko tất nhiên không nghi ngờ con gái mình hôn người khác, nhưng họ vẫn tò mò rốt cuộc đứa trẻ này đã ra tay từ lúc nào.

"Ưm..." Chiharu hơi ngượng ngùng né tránh ánh mắt nhìn sang bên cạnh: "Tiểu học..."

"Kinh vậy, là tiểu học sao?"

"Tớ nhớ ra rồi, là hồi đó phải không?" Yuko lóe lên tia sáng, hỏi: "Có phải lần cậu bị đuối nước đó không."

Yuko đang nói về chuyện Chiharu hồi tiểu học, trong giờ học bơi vì không quen nên bị đuối nước dẫn đến sốc. Lúc đó nhân viên cứu hộ vì đi vệ sinh nên không có mặt, khi cô chạy tới thì Yuma đã bơi qua vớt người lên, còn trực tiếp dùng đến hô hấp nhân tạo cứu tỉnh Chiharu.

"Ưm..." Thiếu nữ thẹn thùng cúi đầu, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu.

"Xem ra việc tớ đặc huấn cho con trai ở nhà trẻ thật sự có tác dụng mà."

Rie gật gật đầu. Bản thân từng ở câu lạc bộ bơi lội thời cấp ba nên dựa vào sở thích, ngay từ nhà trẻ cô đã bắt đầu cho Yuma đặc huấn toàn bộ kỹ năng bơi lội và cấp cứu. Lúc đó cũng không nghĩ tới sẽ có ngày dùng đến, chỉ có thể nói nhiều khi những sự trùng hợp đó đều là định mệnh rồi nhỉ?

"Tớ nhớ lúc đó Yuma cứu tỉnh Chiharu xong, vừa thả lỏng ra là khóc òa lên, cũng không biết nó còn nhớ chuyện này không."

"Tám phần là quên rồi, hồi nhỏ nó là đứa trẻ vô tâm vô tính nghịch ngợm, chỉ có chuyện của Chiharu là nó mới hơi để tâm thôi."

Chiharu ở một bên bĩu bĩu môi, hôm qua cô đã biết tên bạn thanh mai trúc mã này sớm đã quên mất nụ hôn đầu của cô đã trao cho cậu ta.

"Chao ôi đừng nói thế, dù sao lên cấp ba nó cũng có trưởng thành hơn, biết nam nữ thụ thụ bất thân nên giữ khoảng cách."

"Chẳng phải vậy đâu, thằng bé đó chỉ là xấu hổ thôi." Rie không vui nói kháy: "Y hệt bố nó, càng thích thì lại càng phải tỏ ra không thích."

Dù là đang kể xấu người trong lòng của mình, nhưng lọt vào tai Chiharu vẫn thấy ngọt ngào khôn tả. Ba mẹ con lại trò chuyện giao lưu một số việc nhà, cho đến gần trưa mới cùng nhau vào bếp chuẩn bị bữa trưa. Đợi ba người đàn ông kia trở về thì bữa trưa đã làm xong từ lâu, hai gia đình cứ thế trải qua một ngày nghỉ vui vẻ.

Sáng thứ Hai, Yuma vẫn không đợi được cô bạn thanh mai trúc mã chạy đến chở mình. Cậu tuy trong lòng thấy trống trải, nhưng cũng nghĩ như vậy sẽ tốt hơn, ít nhất không xảy ra chuyện gì.

Lúc xuống lầu cũng không thấy Chiharu, cậu thầm nghĩ không biết có chuyện gì xảy ra không? Ăn no xong liền đến trước cửa nhà Kawasaki sát vách bấm chuông tìm người.

Cửa vừa mở, cậu liền thấy cô gái mặc đồng phục thủy thủ và tất đùi đen đang dụi đôi mắt ngái ngủ đi tới.

"Chưa ngủ đủ à?"

"Ưm."

"Tay."

"Ưm."

Nắm tay Chiharu đi đến trạm xe buýt đón xe, hai người lần này xuất phát khá sớm, sau khi đến trạm thì thong thả đi về phía cổng trường. Đến lớp học liền về chỗ ngồi của mỗi người ngồi xuống, không lâu sau chuông vào học vang lên, bắt đầu thời gian học tập tẻ nhạt.

Yuma vốn tưởng thứ Hai này cũng sẽ trôi qua bình lặng như thế, không ngờ đến buổi trưa lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, loa phát thanh đột nhiên truyền ra tên của cậu và Chiharu.

"Mời học sinh Arima Yuma và Kawasaki Chiharu đến phòng hướng dẫn đời sống một chuyến."

"Hả?" Hộp cơm mới ăn được một nửa của Yuma bỗng nghớ người, thắc mắc rốt cuộc là chuyện gì mà lại gọi cả hai đứa cùng đi?

Cậu quay đầu nhìn Chiharu một cái, Chiharu đối mặt với cậu bằng vẻ mặt như chẳng nghĩ ngợi gì. Daigo ngồi bên cạnh vừa ăn hộp cơm thịt nướng của mình, vừa hỏi:

"Chuyện yêu đương nam nữ không trong sáng của hai cậu cuối cùng cũng truyền đến tai các thầy cô rồi sao?"

"Đừng nói bậy, tụi tôi chỉ là bạn cùng lớp và hàng xóm thôi." Yuma đứng dậy đi về phía chỗ ngồi của Chiharu, đứng trước mặt cô nói: "Đi thôi, chúng ta qua đó nào."

"Ưm."

Nhìn hai người nắm tay nhau sánh bước rời khỏi lớp học, các bạn học vốn dĩ vì tiếng loa phát thanh mà im lặng lập tức bùng nổ như ong vỡ tổ.

"Năm nay hai người này cũng bị báo cáo kìa."

"Chịu thôi, nếu cậu sáng nào cũng thấy hai người nắm tay nhau vào cổng trường, cậu cũng sẽ nghi ngờ đúng không?"

"Nhưng người ta là thanh mai trúc mã mà, từ nhỏ đến lớn đều trôi qua như thế rồi. Hơn nữa nắm tay thì có làm sao? Đến tuổi này rồi còn có ai chưa từng nắm tay người khác giới à?"

"Cậu rút lại câu đó cho tôi! Rồi xin lỗi những người bạn ở lễ hội văn hóa chỉ có thể nắm tay người cùng giới đi!"

"Bình tĩnh chút đi bạn học Aoyama, đừng tự phơi bày lịch sử đen tối của mình chứ! Bình tĩnh!"

"Này, các cậu có muốn đến phòng hướng dẫn đời sống xem thử không?"

"Đừng đi, lần nào kết quả cũng như nhau, đến cả cảnh cáo hay ghi lỗi cũng không có. Hơn nữa bây giờ chắc chắn sớm đã chen chúc đầy người đứng xem bên ngoài rồi."

"Cũng đúng, chi bằng nhân lúc này đến căn tin giành bánh mì."

"Giờ này giành bánh mì muộn rồi, đoán chừng chỉ còn lại bánh mì táo thôi."

Sự náo động của lớp học thì nhóm Yuma đã rời đi tất nhiên không nghe thấy, lúc này họ đã đến phòng hướng dẫn đời sống. Đón tiếp họ là thầy giáo thể dục Kodo Eiji có cơ nhị đầu rất vạm vỡ, người thường bắt học sinh đi trễ ở cổng trường, cùng với một người đàn ông nhã nhặn đeo kính khác.

"Chào thầy Shindo ạ." Hai người đồng thanh chào người đàn ông nhã nhặn, đó là giáo viên chủ nhiệm của họ Shindo Kanehiko.

"Ồ, hai đứa đến rồi à." Người đàn ông nhã nhặn có chút bất lực cười khổ nói: "Tổng giám thị mới đến năm nay nhận được thư nặc danh báo cáo, nên mới muốn gọi hai đứa đến để hỏi thăm chút thôi."

Thầy Kodo không nói lời nào, thầy ấy đến để đóng vai mặt ác, chỉ cần học sinh có một chút phản kháng nổi loạn, thầy ấy sẽ cho những người đó biết thế nào là cơ nhị đầu cứng như kim cương.

"Dạ rõ."

"Vậy hai đứa qua văn phòng chủ nhiệm đi, thầy ấy đang đợi hai đứa ở bên trong đấy."

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.