4 004
Đêm hôm đó Du Chân đã mơ một giấc mơ, cậu mơ thấy một ông lão đầu trọc râu trắng cưỡi mây ngũ sắc từ trên trời bay đến, nói với cậu:
"Đồ nhi à, vi sư phải đi rồi. Con phải nhớ kỹ, công pháp con tu luyện không được làm tổn hại dương nguyên. Nếu bị yêu nữ của Hợp Hoan tông phá thân, thì mạng của con cũng tận rồi."
Chưa nói đến chuyện tại sao tình tiết tiểu thuyết võ hiệp thỉnh thoảng đọc lúc rảnh rỗi lại xuất hiện trong mơ, khi nghe thấy người tự xưng là sư phụ nhắc đến yêu nữ Hợp Hoan tông, cậu không khỏi nghĩ đến cô bạn thanh mai trúc mã của mình.
Sau đó cậu liền thấy Trí Hoa mặc cổ trang thiếu nữ Trung Hoa một cước đá bay ông lão đầu trọc, rồi lao nhanh về phía cậu.
"Yêu nữ chịu kiếm!"
Trong cơn hoảng sợ, cậu muốn rút bảo kiếm bên hông ra, không ngờ tay sờ vào lại chẳng có gì, chém vào không trung một cái trống rỗng. Chút do dự này đã để lộ sơ hở, ngay lập tức cậu bị yêu nữ đè sụp xuống đất.
"Công tử, bảo kiếm ngài nói ở đâu thế?" Trí Hoa trong mơ nói nhiều hơn bình thường, cô ấy vươn ngón tay ngọc thon dài chậm rãi vuốt từ bụng Du Chân xuống dưới, hỏi: "Chẳng lẽ ở đây sao?"
Tiếp đó cô ấy nở một nụ cười mê hoặc, rồi đưa tay muốn cởi thắt lưng của Du Chân. Trong tình thế cấp bách, Du Chân cuối cùng không chịu nổi nữa, hét lớn:
"Sư phụ! Cứu con với!"
Sau đó cậu tỉnh giấc, vừa mở mắt ra đã thấy cô gái trong mơ đang ngồi dạng chân trên người mình với vẻ mặt không cảm xúc. Cô ấy hơi nghiêng đầu nhìn cậu, hỏi:
"Sư phụ?"
Đầu óc Du Chân hỗn loạn một mảnh, cậu không biết tại sao mình lại mơ thấy giấc mơ kỳ quái này. Nhưng cảm giác mềm mại tập trung ở vùng nhạy cảm lại là thật, thậm chí cậu còn cảm nhận được "phân thân" đang tràn đầy tinh lực của mình dường như lọt vào một khe hở, bị kẹp đến khó chịu.
Trí Hoa thấy cậu ngẩn người, bèn cúi người về phía trước, khua khua tay trước mắt cậu xem cậu đã tỉnh chưa. Động tác này kéo theo eo và mông cô ấy tiến về trước, Du Chân chỉ cảm thấy phần đỉnh nhạy cảm dường như cắm vào thứ gì đó rất mềm mại.
Cậu nhịn lại xung động muốn ôm lấy eo cô gái trên người mà thúc tới trước, nhìn mặt cô ấy nói:
"Tớ không sao, cậu đứng dậy trước đi."
Trí Hoa cũng không hỏi dồn, thấy cậu tỉnh rồi liền xoay người xuống giường. Du Chân nhân lúc cô ấy chưa quay đầu lại, vội vàng dùng chăn bông che đi chỗ gồ lên ngượng ngùng, rồi nhìn cửa sổ lại bị mở ra, hỏi:
"Sao lại mở rồi? Cậu không phải đã học được mấy trò cạy khóa đấy chứ?"
Lần này Trí Hoa không quay người lại, khựng lại một chút rồi nói:
"Tớ không biết nha."
"Cậu lại không biết rồi?"
"Hỏi dì?"
"Thôi bỏ đi, không hỏi nữa."
Du Chân không muốn làm lớn chuyện, dù sao giao tình giữa hai nhà vẫn còn đó. Hơn nữa nhìn thái độ của mẹ cô ấy, có nói ra thì có lẽ bà cũng sẽ bắt cậu phải chịu trách nhiệm rước người ta về nhà. Cậu chỉ đành giả ngốc coi như không biết gì để không truy cứu nữa, giơ tay chỉ vào cửa phòng mình nói:
"Cậu ra ngoài trước đi, tớ phải thay quần áo."
Nhìn Trí Hoa ngoan ngoãn mở cửa phòng đi ra ngoài, Du Chân lật chăn lên, thấy cái gã không an phận kia vẫn đang nghểnh đầu chào cờ liền cảm thấy khổ sở trong lòng. Lần này cậu phải hít sâu vài hơi liền mới xóa được hình ảnh yêu nữ Trí Hoa trong mơ, cuối cùng mới thu phục được "phân thân" bên dưới. Nhưng vừa đứng dậy cởi quần ngủ ra, cậu lại ngửi thấy một mùi vị kỳ quái quen thuộc.
"…… Không thể nào chứ?"
Thọc tay vào sờ liền chạm phải thứ chất lỏng không rõ danh tính dính dính trên quần lót, cả người cậu bỗng thấy không ổn chút nào. Không ngờ làm một giấc mơ nhảm nhí như vậy mà lại bị mộng tinh, rốt cuộc là bao lâu rồi cậu chưa tự sướng hả trời?
Rồi lại nghĩ đến chuyện Trí Hoa vừa nãy ngồi dạng chân trên người mình, lòng xấu hổ lập tức khiến mặt cậu đỏ bừng lên. Cậu tự nhủ cô nàng ngốc nghếch kia chắc là không phát hiện ra đâu, nếu không vừa nãy khẳng định đã mở miệng hỏi rồi mới phải.
Đã không hỏi thì chắc chắn là không sao. Nghĩ đến đây Du Chân thở phào nhẹ nhõm một cách kỳ lạ, vội vàng cởi quần lót ra thay cái mới. Sau đó đem chiếc quần lót dính chất lỏng trơn dính giặt qua một lượt bằng nước, rồi mới ném vào giỏ đồ giặt.
Lần này vì bận giặt quần lót nên mất chút thời gian, hai người suýt chút nữa là muộn học. Kéo Trí Hoa hú vía bước vào trường ngay khoảnh khắc cổng trường đang khép lại, cậu lại thấy Thải Y cậy có đôi chân dài đang lao vào cánh cổng trường đang đóng.
"Hà…… Hà…… May quá may quá." Thải Y với mái tóc ngắn dùng tay quệt mồ hôi bên má. "Suýt tí nữa là muộn rồi hì hì."
"Ngô. Thải. Y."
Một người đàn ông vạm vỡ cắt tóc húi cua mặc áo khoác thể thao và quần thể thao, hai tay khoanh trước ngực lộ ra bắp tay săn chắc gọi tên cô ấy bằng giọng lạnh lùng, cô ấy vừa quay đầu lại đã bị ánh mắt của ông ta dọa cho nín thở, vài giây sau mới rụt rè nói:
"Huấn…… Huấn luyện viên Đường Hổ."
"Em còn biết gọi tôi là huấn luyện viên à, còn nhớ tôi đã nói những gì không." Giọng nói kia vừa trầm vừa mang theo chút tức giận, khiến mọi người nghe thấy đều rùng mình.
"A ha ha……"
Thải Y cười gượng gạo, không biết nên trả lời thế nào. Nhìn bộ dạng đó của cô ấy, người đàn ông vạm vỡ vốn đang nghiêm mặt cũng cạn lời, chỉ đành dịu giọng nói:
"Thôi được rồi em vào lớp trước đi, tan học tập trung đội tuyển sẽ giáo huấn em sau."
"Cảm ơn huấn luyện viên." Thải Y cúi đầu chào người đàn ông vạm vỡ rồi mới xoay người rời đi.
Ở bên cổng trường nhìn bạn học bị mắng, Du Chân và Trí Hoa thấy cô ấy đi tới liền vẫy vẫy tay, ba người cùng nhau đi về phía tòa nhà dạy học. Trên đường đi, Du Chân tò mò hỏi:
"Đó là huấn luyện viên của đội điền kinh phải không? Ông ấy mắng cậu chuyện gì thế?"
Thải Y khựng lại một chút, nói:
"Thầy ấy muốn tớ không được dùng việc chạy bộ vào cuộc sống hàng ngày, nói như vậy rất nguy hiểm."
"Sao quản nhiều vậy? Ngay cả cuộc sống hàng ngày của cậu cũng muốn quản."
"Huấn luyện viên là muốn tốt cho tớ thôi." Thải Y chỉ chỉ vào đôi chân dài của mình, toe toét cười nói: "Thầy ấy nói chân của tớ tuy có thể chạy rất nhanh nhưng cũng rất dễ bị tổn thương, nếu cứ dùng không kiềm chế, có ngày tớ sẽ phải ngồi xe lăn suốt quãng đời còn lại mất."
Nghe Thải Y nói vậy, Du Chân cũng không nói thêm gì nữa. Tuy họ là bạn học, nhưng chưa thân đến mức có thể xen vào định hướng tương lai của Thải Y.
"Thải Y." Trí Hoa nhìn sang, hai tay nắm đấm giơ lên trước ngực, mặt không cảm xúc nói: "Cố lên."
Thải Y ngẩn ra một lúc, rồi lại nở nụ cười rạng rỡ.
"Được, tớ sẽ cố gắng."
Du Chân tuy không hiểu nổi sự tương tác giữa hai người này, nhưng có thể cảm nhận được tâm trạng của thiếu nữ tóc ngắn trước mắt dường như đã tốt hơn. Cậu bĩu môi trầm ngâm, cảm thấy an ủi vì Trí Hoa đã biết chú ý đến chuyện của người khác ngoài mình.
Vốn dĩ tưởng rằng cô ấy khi nói chuyện với Thải Y lúc nào cũng lạnh lùng, không coi đối phương ra gì. Giờ xem ra không ngờ cô ấy lại thực sự quan tâm đến người bạn này, chỉ là ngoài lạnh trong nóng mà thôi.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, nhanh chóng lại đến giờ tan học. Vì đúng vào thứ Sáu, các học sinh bước ra khỏi cổng trường đều tràn ngập bầu không khí vui vẻ.
"Mai có đi thư viện không?"
Du Chân người đang lập chí muốn chăm chỉ học hành vào ngày nghỉ ngoài việc đi thư viện ra thì chẳng còn lựa chọn nào khác, nhưng cậu thường không rủ cô bạn thanh mai trúc mã của mình đi cùng, dù sao thì phụ nữ chỉ làm ảnh hưởng đến tốc độ học bài của cậu mà thôi.
Nhưng vừa nghĩ đến chuyện kỳ nghỉ hè bắt đầu bố mẹ hai nhà đều không có nhà, cứ ở trong phòng cả ngày thế này thì chắc chắn toang mất. Cậu bèn nghĩ hay là dẫn Trí Hoa đi thư viện cùng mình, ít nhất ban ngày ở bên ngoài có người khác chú ý, họ không thể ở riêng một mình thì cũng đỡ xảy ra chuyện hơn.
Trí Hoa chớp chớp mắt nhìn Du Chân, hơi bất ngờ khi cậu lại mời mình đi thư viện.
"Tớ nghĩ chúng ta cũng lên lớp mười một rồi, nên chăm chỉ học hành thôi, ngay cả ngày nghỉ cũng có thể đi thư viện, ở đó dễ tập trung tinh thần hơn."
"Được."
Nghe thấy Trí Hoa đồng ý, Du Chân trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Nếu cô ấy thực sự không có hứng thú với thư viện, thì kỳ nghỉ hè này cậu thật sự chỉ có thể ở nhà tiếp cô ấy rồi.
Lúc này cậu bỗng nghĩ ra một ý tưởng nhất cử lưỡng tiện, lại nói:
"Đã là ngày mai đi thư viện rồi, vậy tối nay không cần ôn bài nữa, ngày mai tính sau, được không?"
"Ừm." Trí Hoa ngoan ngoãn gật đầu.
Vốn tưởng rằng tối nay sẽ được yên tĩnh chút, nhưng không ngờ cậu ăn cơm tối xong quay về phòng ngủ của mình, vẫn nhìn thấy một con mèo ăn trộm mở cửa sổ lẻn lên giường cậu.
"Chẳng phải đã bảo hôm nay không lên lớp sao?"
"Ừm."
"Thế cậu còn đến làm gì?"
"Chán."
Phen này đúng là cạn lời thật rồi, Du Chân day day giữa lông mày mỏi mệt, nghĩ bụng thôi bỏ đi ít nhất hai người không cần phải dựa sát vào nhau nữa. Cậu đi về phía bàn học ngồi xuống chiếc ghế xoay, cầm cuốn tiểu thuyết võ hiệp mình đang đọc dở lúc rảnh rỗi lên.
"Đã chán thì muốn ở lại thì cứ ở lại đi."
"Ừm."
Sau đó cô cũng không làm phiền Yuma đã bắt đầu đọc tiểu thuyết, tự lăn lộn trên giường anh. Có lúc nằm im bất động như đã ngủ say, có lúc lại đột nhiên ngồi dậy nhìn Yuma đang đọc sách, lẳng lặng chẳng nói lời nào.
Thiếu niên nhìn có vẻ tập trung đọc sách thật ra lòng dạ chẳng hề bình yên, vì thời tiết lúc này hơi nóng, cô bạn thanh mai trúc mã của anh lại mặc chiếc quần đùi ôm sát. Lúc lăn qua lộn lại trên giường, đôi chân nuột nà cùng đường cong tròn trịa của bờ mông đều lộ ra hết mồn một, khiến anh nhìn đến mức tâm thần rạo rực.
Anh thầm nghĩ đôi chân kia tuy không dài và đẹp bằng chân của Ayame, nhưng khi xỏ vào tất đùi thì mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười. Lại nghĩ đến đôi chân mang tất đùi này sáng nào cũng chạy sang trêu chọc mình, anh lại không kìm được một hồi tưởng tượng miên man.
Thế nhưng Yuma nhanh chóng tỉnh táo lại, lắc đầu xua tan những hình ảnh trong trí óc. Anh tự nhủ phải có định lực, nếu không đợi đến khi kỳ nghỉ hè bắt đầu, người lớn trong nhà đi vắng hết thì anh chịu đựng được bao lâu?
Thế là mắt anh nhìn tiểu thuyết, nhưng trong lòng lại niệm kinh Phật. Lúc trước phát hiện ra việc đọc số Pi cũng không đè nén được dục vọng, anh đã đặc biệt lên mạng tìm vài bài kinh Phật để niệm, kết quả thấy khá linh nghiệm.
Nhưng rõ ràng anh đã xem nhẹ sức hút của yêu nữ, Chiharu chỉ mới nằm trên giường vươn vai một cái, phát ra tiếng rên rỉ nũng nịu như tiếng mèo kêu, anh đã suýt chút nữa làm rơi quyển sách trên tay xuống đất.
Thật sự chịu không nổi, Yuma đành phải đặt cuốn tiểu thuyết xuống, đứng dậy nói:
"Tớ đi vệ sinh một chút."
Nói xong anh liền rảo bước chạy nhanh ra khỏi phòng, để lại Chiharu đang ngơ ngác ngồi trong phòng.
Yuma bước vào nhà vệ sinh tầng hai, cũng không biết bản thân mình bị làm sao nữa. Rõ ràng là cô gái đã quen ở bên cạnh hằng ngày, vậy mà lúc này lại cứ để ý từng động tác nhỏ của đối phương.
Đặc biệt là tiếng rên rỉ như mèo kêu kia, cứ luôn làm anh nhớ đến yêu nữ Hợp Hoan Tông trong giấc mơ. Vừa rồi nếu động tác chậm một chút, e là người anh em của mình đã ngẩng đầu chào cờ rồi.
Để hạ hỏa, anh vặn vòi nước dội lên mặt vài lần. Lại hít sâu mấy nhịp, trong đầu nhẩm thuộc lòng vài đoạn kinh Phật. Sau khi đè nén được sự xao động nơi bụng dưới, anh mới đi bộ trở lại phòng.
Mở cửa phòng ra nhìn, kết quả là thủ phạm khiến anh tâm thần bất định đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Chỉ thấy cô nhắm mắt nằm nghiêng trên giường, mái tóc dài xõa tung bên gối. Cổ áo ngủ rộng rãi hơi mở rộng, bên trong vẫn không mặc gì như cũ. Mà hai đùi bọc trong chiếc quần đùi đang khép lại, hơi điều chỉnh góc nhìn một chút, còn có thể thấy rõ mồn một đường rãnh nhạy cảm hiện lên.
Yuma tiến về phía mép giường, vốn định lay tỉnh Chiharu bảo cô về phòng ngủ. Nhưng nhìn thấy cảnh đẹp thế này anh lại ngập ngừng, còn không nhịn được mà nuốt một ngụm nước bọt.
"Bình tĩnh, mình phải bình tĩnh..."
Anh nhắm mắt lại thầm nhẩm các số nguyên tố trong lòng, một lát sau lại niệm số Pi, rồi lại đổi sang niệm kinh Phật. Khó khăn lắm mới đè nén được dục vọng trong lòng, không ngờ khi mở mắt ra nhìn thấy Chiharu lật người một cái, liền khiến công sức của anh đổ sông đổ bể.
Bờ môi anh đào hơi hé mở ngay trước mắt, làm anh nhớ đến dáng vẻ kiều diễm của cô lúc anh cho cô uống trà đóng lon trước đây. Bộ ngực phát triển nảy nở tuy không quá lớn, nhưng xúc cảm mềm mại đó đến nay anh vẫn khó lòng quên được. Còn có bờ mông cùng đôi chân đáng chết kia, sáng nào cũng đè lên người anh đến mức khó chịu.
Nhìn cô bạn thanh mai trúc mã không chút phòng bị nằm ngủ say trên giường mình, thiên thần và ác quỷ trong lòng anh bắt đầu lao vào đánh nhau dữ dội. Anh phát hiện tay trái của mình vô thức vươn về phía trước, muốn cảm nhận áp lực gió ở vận tốc sáu mươi cây số một giờ. Anh vội vàng dùng tay phải giữ chặt cổ tay trái, dùng sức kéo mạnh trở về.
Phía ác quỷ nói với anh rằng cô gái đã ngủ rồi, lén chạm vào một chút chắc không sao đâu nhỉ? Phía thiên thần lại nói với anh không được thừa nước đục thả câu, người ta vì tin tưởng cậu nên mới ngủ trong phòng cậu đấy.
Phía ác quỷ lại bảo đã nằm lên giường rồi, chắc chắn là có ý đó, sao cậu không chủ động lên? Phía thiên thần lên tiếng phản đối, nghiêm túc đầy chính nghĩa nói cho dù cô gái có ý đó đi nữa, cậu cũng không nên ra tay khi đối phương đang ngủ say, như vậy là vi phạm ý nguyện tự nguyện của người ta.
Sau vài lần giằng co, phía thiên thần cuối cùng cũng giành được quyền chủ đạo, đem tất cả những dục vọng hỗn loạn trong lòng Yuma dìm sâu xuống địa ngục. Khó khăn lắm mới buông bỏ được, anh lùi lại phía sau, ngồi xuống ghế bàn học hít một hơi thật sâu.
Lần này thật sự đã bình tĩnh trở lại, thế nhưng anh cũng không dám đến quá gần giường. Chỉ sợ Chiharu đang nằm đằng kia vô thức làm bất kỳ một động tác nào, cũng có thể khiến anh không nhịn được mà bò lên giường.
Nhưng cứ để mãi thế này cũng không phải là cách, muộn chút nữa sợ là bố mẹ Chiharu sẽ lo lắng. Trầm ngâm hồi lâu, anh quyết định dùng chuông báo thức điện thoại để gọi cô dậy. Chính là cài đặt sẵn thời gian, sau đó đặt điện thoại sát tai cô. Đợi đến giờ cô chắc chắn sẽ bị tiếng chuông báo thức làm cho tỉnh giấc.
Thế nhưng kế hoạch còn chưa bắt đầu, điện thoại vừa mới lấy ra còn chưa mở lên, anh đã phát hiện Chiharu đột nhiên tỉnh dậy.
Chiharu chớp chớp mắt nhìn anh đang ngồi ở bàn học, nhưng cơ thể lại bất động.
"Tỉnh rồi à?"
"Ừm." Cô gái dụi dụi đôi mắt ngái ngủ.
"Thời gian không còn sớm nữa, cậu nên về rồi."
"Không muốn." Cô gái lắc đầu, sau đó hướng về phía Yuma đưa hai tay ra, nói: "Ôm cái nào."
"Không được." Yuma cũng lắc đầu. "Chúng ta không còn là trẻ con nữa."
"Ôm cái nào."
"Không được, sẽ xảy ra chuyện đấy."
Liên tục bị từ chối khiến Chiharu không vui, dứt khoát xoay người ăn vạ trên giường không chịu đi. Dù sao cô cũng biết cho dù mình có chiếm lấy chiếc giường, cậu bạn thanh mai trúc mã cũng chẳng thể làm gì được cô.
"...Chiharu, cậu còn không dậy tớ sẽ gọi điện bảo bác trai sang đón đấy."
Cô gái nằm trên giường quay người liếc nhìn thiếu niên một cái, sau đó chẳng nói chẳng rằng lại quay lưng đi.
Thấy chiêu này cũng vô dụng, Yuma cuối cùng đành buông xuôi chống cự. Bởi vì anh thật sự không dám gọi điện cho bác trai, nếu gọi thật thì dù Chiharu có tự mình chạy sang nằm giường đi nữa, anh có lẽ cũng sẽ bị bố của hai đứa đánh cho nhừ tử.
Nhận ra mình đã không còn đường lui, Yuma chỉ đành bất lực nhún vai, nói:
"Được rồi ôm một cái, ôm xong rồi cậu phải về ngủ, có được không?"
Nghe thấy lời này Chiharu lập tức bật dậy ngồi trên giường, trong mắt lóe lên tia sáng phấn khích, long lanh hỏi:
"Thật không?"
"Dĩ nhiên là thật." Yuma vừa nói vừa rời khỏi ghế bước tới trước.
"Vậy thì." Cô gái trên giường dang rộng hai tay về phía Yuma. "Ôm cái nào."
Nếu lúc này thiếu niên cẩn thận một chút, sẽ nhận ra đây là một cái bẫy. Nhưng anh thì không, lúc này anh chỉ muốn ôm đại một cái rồi đuổi cô gái về nhà mình.
Cho nên ngay lúc anh vươn tay định ôm lấy cô gái và nhấc cô dậy. Cô gái cố tình lệch trọng tâm sang một bên, rồi kéo theo người trong mộng của mình cùng ngã nhào xuống giường.
Yuma còn chưa kịp phản ứng thì đã ngã xuống, đến khi anh hoàn hồn lại, Chiharu đã như một con rắn quấn chặt lấy anh. Trong nháy mắt một lượng thông tin khổng lồ kích thích đại não, hương tóc của cô xộc vào mũi, hơi thở nóng bỏng trêu đùa bên tai, bầu ngực mềm mại áp sát vào lồng ngực anh, đôi chân quấn chặt lấy nửa thân dưới của anh, vùng nhạy cảm còn tì vào đùi anh cọ xát.
Con quỷ vốn bị đày xuống địa ngục một lần nữa tiến quân thần tốc, hăm hở ngẩng cao đầu đòi chủ nhân của nó phải dũng cảm lên. Yuma cuối cùng không khống chế nổi sự bốc đồng của mình, bàn tay vốn đặt trên vai liền dứt khoát chuyển xuống bờ mông căng tròn của Chiharu, dùng lực bóp mạnh vài cái.
Ngay lúc thiếu niên tưởng rằng mình sắp sa chân vào vũng bùn muôn đời muôn kiếp không trở lại được, thì vị cứu tinh của anh đã xuất hiện rất đúng lúc.
"Con gái ơi, có ở đấy không?"
Bên ngoài cửa sổ truyền đến tiếng của dì Yoko, lúc này dì đã mở cửa phòng bên kia. Tiếng gọi đó cũng gọi lý trí của Yuma trở về, anh vội vàng buông bờ mông vừa mới bóp trong tay ra, dùng một thân pháp khó tin thoát khỏi cái ôm sát sườn của Chiharu.
Cô gái suýt chút nữa đã săn được con mồi lộ ra vẻ thất vọng kín đáo giữa hai chân mày, nhưng nhìn thấy dáng vẻ hoảng hốt cuống cuồng của người trong mộng cũng cảm thấy vừa tức vừa buồn cười. Cô suy nghĩ một lát liền quyết định tạm thời tha cho con mồi trước mắt, nói:
"Mẹ ơi, con ở đây."
"Sao con lại chạy sang phòng Yuma?"
Dì Yoko với vóc dáng nhỏ nhắn không ngó đầu nhìn sang căn phòng đối diện, chỉ ở trong phòng hỏi vọng sang. Chính vì vậy, dì không chú ý tới việc trong phòng ngoài con gái mình ra, còn có đứa con trai của bạn thân vừa suýt chút nữa đã bị ăn sạch.
"Học bài ạ."
"Thế Yuma đâu?"
"Đi vệ sinh rồi ạ."
"Ừm, thế con mau về đi, muộn rồi phải đi ngủ thôi."
"Vâng."
Nói xong dì Yoko liền đóng cửa phòng đi xuống lầu, thấy dì cuối cùng cũng biến mất Yuma mới thở phào nhẹ nhõm. Vừa rồi anh thật sự rất sợ lúc hai người ôm nhau bị bác gái bắt quả tang, tổng thể cảm giác nếu bị phát hiện, mối quan hệ của hai người sẽ thật sự không thể trở lại như trước được nữa.
Một lúc sau, Yuma ngồi bệt xuống sàn nhà khó khăn lắm mới ổn định lại nhịp thở, nhìn Chiharu đang ngồi trên giường phồng má trợn mắt nhìn mình, nói:
"Được rồi ôm cũng ôm xong rồi, có thể về ngủ được chưa?"
Cô gái không nói lời nào, vẫn nhìn chằm chằm vào anh, nhìn đến mức trong lòng anh phát sợ. Tuy nhiên rất nhanh sau đó cô giống như quả bóng xì hơi buông thõng bờ vai, khôi phục lại dáng vẻ ngoan ngoãn lặng lẽ như ban đầu.
"Về đây." Chiharu đứng dậy bước qua bậu cửa sổ, quay đầu lại nói: "Ngủ ngon."