8 Phần 8
Nó mở mắt ra, ngủ ngon thiệt, không biết trời đất gì luôn, chị Thủy cuối người xoa xoa lên trán nó
Uhm dậy đi ông tướng, ngủ gì say như chết đó, tê chân chị hết rồi nè.
Nó xoay xoay đầu nhìn nhìn, thì ra đang nằm ngon lành trên đùi chị Thủy, nó cười cười
Nó cười, đưa tay xoa bóp đùi chị Thủy, tay còn lại cầm điện thoại lên nhìn, ngủ một giấc gần 5 giờ chiều, quá đã.
Nó chạy vô wc vệ sinh cá nhân xong mặc đại bộ quần áo chị Thủy xếp trong balo rồi chạy luôn xuống dưới nhà tranh thủ làm trước ly cà phê cóc cho tỉnh ngủ trong lúc chờ chị Thủy chuẩn bị. Đang ngồi rung đùi nhâm nhi thì có điện thoại của ông Kha.
Ông Kha tắt máy cái rụp bỏ nó la oai oái, chưa gì đã bị giao cho cái việc trớt quớt hết sức, nó cũng biết ăn chơi đó, nhưng mà uống thì có uống được nhiêu đâu, chưa kịp lấy le lấy uy gì đã sỉn quắc cần câu, giang hồ nó cười vô mặt chứ uy với le. Nó hút rột rột ly cà phê thở dài ngả người ra ghế, giờ chỉ có cầu cứu chị Thủy mới khả thi thôi. Vừa nhắc tào tháo tào tháo xuống tới, linh hết sức.
Xong rồi, đi Mon
Chị Thủy mặc một chiếc váy màu đỏ gợi cảm lấp lánh một ít kim tuyến, mùi nước hoa thơm ngát đứng xoay xoay trước mặt cứ như để nó kiểm tra coi có sexy quá đà hay không. Nó gật gù rồi lại lắc đầu thở dài ngồi ngả lưng vô tường. Thấy vậy chị Thủy cau mày kéo ghế ngồi xuống bên cạnh nó
Chị Thủy bật cười khúc khích tay vuốt vuốt tóc trên đầu cho ngay ngắn.
Nó thở dài nhăn nhó cầm ly cà phê được chị Thủy rót trà vô đưa lên miệng hút một hơi dài. Chị Thủy thì mở điện thoại lên lướt lướt để tìm người, sau đó đứng dậy đi ra xa gọi điện thoại. Được một lúc lâu chị Thủy đi lại ngồi xuống nhìn nó cười cười một cách quái dị, nghe mùi nguy hiểm nó trợn mắt.
Nó ngập ngừng thở dài rồi tính tiền chở chị Thủy qua chỗ làm. Sau đó nó chạy qua quán nhậu nhà ông Kha kiếm con bé Nị lấy tiền, quăng đại bọc tiền vô cốp xe nó phóng thẳng luôn qua cơ sở 1 gần nhất của ông Kha. Đến nơi nó quăng xe cho mấy thanh niên giữ xe quán rồi ôm bọc tiền đi luôn vô trong. Ông Thông đang đứng trêu mấy cô lễ tân thấy nó qua cũng đi lại nói chuyện dặn dò nó một chút rồi cũng phóng xe đi mất hút. Thực ra than thở thì than thở vậy chứ nó cũng quen công việc tiếp khách ăn chơi, hơn nửa việc chủ yếu của nó là có mặt để kiểm tra vài thứ cho có mặt nó, mọi hoạt động còn lại là mấy người quản lý quán lo hết rồi. Nó đi lòng vòng một chút rồi ngồi xuống ghế sô-pha dài trong sảnh đón khách nhâm nhi nước, sẵn tiện ngồi kiểm tra đếm lại tiền của bé Nị đưa. Vì được ông Kha dẫn đi một vòng các cơ sở làm giới thiệu cho nên cũng nhiều nhân viên chủ chốt biết mặt nó, còn vài bạn phục vụ, pr quán tuy chưa quen nó nhưng cũng biết nó là ai thông qua mấy quản lý. Khách đến quán cũng do nhân viên pr của quán chào hỏi tiếp đón, chỉ có một nhóm khách nó quen vì có ông anh xã hội với ông Kha đi chung vô chơi thì nó mới đứng dậy đi ra chào hỏi. Coi mấy thứ ông Thông hướng dẫn xong nó xách xe chạy qua các cơ sở khác, lòng vòng mãi cho tới khuya nó mới dừng lại luôn ở cơ sở 2. Nhờ vị trí khá tốt cho nên cũng không lạ gì doanh thu chỗ này coi bộ ngon lành hơn hẳn, dàn nhân viên nhất là hai cô nàng lễ tân xinh quá đây nè. Kiểm tra xong xuôi, nó lê la lại quầy lễ tân ngồi chơi uống nước, ngó nghiêng máy tính tiền, nói chuyện phiếm với cô nàng lễ tân ngồi gần nó nhất, chủ yếu cũng chỉ hỏi thăm làm quen, hỏi thăm tình hình quán hôm nay cũng như canh xem lúc nào thì bớt khách để cho mấy bạn dừng nhận khách chuẩn bị đi chơi. Vì cũng là ngày trong tuần cho nên ông Kha mới cho đóng cửa sớm, chứ nếu là ngày cuối tuần thì không bao giờ có chuyện được ngừng khách sớm để nguyên quán đi chơi.
Nhìn quán còn tầm ba phòng khách còn hát, nó cho mọi người dọn dẹp sớm chuẩn bị đi chơi, chỉ để lại một vài người canh khách còn hát, chờ mấy phòng cuối này xong sẽ ra sau. Xem xét xong xuôi nó để một ông quản lý thống lĩnh đám nhân viên đi ra quán ăn, nó cũng chuẩn bị lấy xe đi ra quán luôn, chợt nó thấy 2 cô nàng lễ tân đang đứng trước cổng, nó cười cười
Nó mĩm cười quay qua cô nàng lễ tân tên Ngọc xinh xắn đang chu chu miệng nói gì đó vào tai cô nàng kế bên. Cô nàng nhìn nhìn nó rồi lắc đầu
Nó gật đầu rồi đi vào trong hầm lấy xe chạy thẳng ra quán. Vì mỗi người một việc cho nên giờ toàn bộ nhân viên quán cũng chưa ra đầy đủ, nó bước vào bàn đặt sẵn kiểm tra lại menu món, ngồi xuống trò chuyện linh tinh với mấy bạn nhân viên ra sớm. Đang ngồi chơi tự nhiên thấy ánh mắt mọi người đều nhìn về phía nó, hay đúng hơn hình như nhìn ra phía sau lưng nó. Mùi hương nước hoa thoang thoảng từ sau lưng, bóng ai đó nhờ bóng đèn như phủ trọn lên người nó. Cảm giác bất an tự nhiên trỗi dậy trong lòng, nó từ từ xoay lưng lại, đôi chân dài giấu bên trong chiếc quần màu xanh ngọc, áo chấm bi màu trắng, mái tóc như những con sóng nhẹ phủ dài lên vai cô nàng, đôi mắt to tròn tinh nghịch nhìn nó. Cái phong cách này dù chỉ mới quen nhưng bây giờ nó có thể nói rằng mình đã quen thuộc vì từ khi lên SG đến giờ, chỉ có mình cái người này là ưa thích phong cách quần áo vintage, một cô gái như bước ra từ thập niên 80-90 vậy.
Nó là nó bắt đầu hiểu cảm giác bất an từ đâu ra rồi đó
Nó toát mồ hôi hột đứng dậy, cô nàng chu miệng đeo túi xách của mình vô cổ nó rồi ngồi luôn xuống chiếc ghế của nó, đôi chân dài bắt chéo một cách kiêu kỳ, gương mặt tươi cười nhìn một lượt tất cả nhân viên có mặt trong bàn.
Mọi người xôn xao chào hỏi, còn nó thì trợn mắt há mồm đứng như sét đánh giữ quán, mồ hôi tuôn ra lạnh hết sống lưng. Nó cảm giác mình không còn đứng vững được nửa, chỉ biết ngẩn người nhìn bà cô này vô tư vui vẻ nói chuyện tíu ta tíu tích với mọi người, có khi nhìn vào người ta còn tưởng bà cô này là chủ xị bửa nay chứ không phải nó nửa. Chờ bà cô tự nhiên này nói chuyện cơ bản chào hỏi làm quen mọi người xong, nó kéo kéo tay cô nàng đi ra một góc, mắt tròn xoe hỏi cô nàng
Chị Nguyệt cười tít mắt gõ lên đầu nó một cái rồi khoan thai đi trở về bàn ngồi tiếp tục vui vẻ nói chuyện với nhân viên, nó đứng tần ngần nhìn theo, tay vuốt vội mồ hôi trên trán một cách khổ sở. Biết ngay chị Thủy nhìn nó hồi chiều có vẻ nguy hiểm lắm mà, kêu ai không kêu, kêu cái bà cô mà nó ngại nhất đi ra cứu bồ, cái này là bóp đồng đội chứ cứu kéo cái quái gì.
Chị Thủy cười như được mùa trong điện thoại rồi cúp máy cái rụp, không thèm cho nó truy vấn thêm câu nào nửa. Nó thở dài ngao ngán, đưa ánh mắt nhìn về phía khu bàn phía xa mà lòng rầu rĩ, cái người này đúng là nhân tuyển tốt cứu bồ nó đêm nay, nhưng mà…nhiều khi cái giá phải trả còn nguy hiểm hơn mất tiền tip thuê người khác nhậu phụ dùm nửa ấy chứ.
Lê cái thân tàn, tâm cũng tàn đi ngang bàn, nó ráng nặng cho được nụ cười nhẹ gật đầu với mọi người rồi đi thẳng ra bãi xe, chị Nguyệt thấy vậy liền đứng dậy chạy ào theo
Chị Nguyệt cười tinh nghịch ngồi luôn lên yên sau xe, nó lắc đầu thở dài rồi cho xe chạy ào trở qua cơ sở 2. Đến quán, nó dừng xe luôn lên trước cửa quán, gật đầu với mấy anh giữ xe.
Nó tươi cười cùng chị Nguyệt đi thẳng vô sảnh lễ tân, hình như hai cô nàng lễ tân đã chốt xong sổ xách cho nên bàn lễ tân đã tắt đèn, tắt máy tính. Các phòng hát đều im lìm tối thui, chỉ còn hai chị lao công đang lau lại hành lang, nó hỏi thăm nói vài câu với mấy chị rồi bước lên các tầng nhìn nhìn ngó ngó, chỉ còn một phòng hát ở tầng 3 còn đang sáng đèn, cửa mở, có tiếng leng keng phía trong phòng, chắc là mấy bạn nhân viên đang dọn dẹp cho xong phòng này. Nó kéo tay chị Thủy nhẹ nhàng đi lại phòng, đến gần thì có tiếng trò chuyện của các bạn nhân viên, trong đó có giọng của hai cô nàng lễ tân chắc là đang phụ dọn.
Giọng một người con trai lên tiếng, chắc là một bạn nhân viên nam đang dọn dẹp trong phòng.
Nó lắc đầu cười, hình như cậu nhân viên này nó có biết, do lúc trước cũng hay qua quán nhậu phụ ông Kha mấy hôm đông khách. Thực ra nó cũng không hứng thú gì lắm cái trò đứng nghe lén người ta tám chuyện sau lưng mình, chỉ là bà cô Nguyệt lại muốn nghe, mấy lần nó định quay lưng đi đều bị chị Nguyệt bấm tay trợn mắt đe dọa bắt nó đứng yên tại chỗ. Nghe cho đã tới lúc mấy người bên trong phòng nói qua chuyện khác chị Nguyệt mới chịu kéo tay nó nhẹ nhàng đi xuống sảnh. Vừa ngồi xuống ghế chị Nguyệt đã nhéo lỗ tai nó nghiêm mặt.
Nó lắc đầu cười khổ khi thoát được bàn tay nhọn hoắc của chị Nguyệt, nó thì nó thấy bình thường, còn hình như bà cô này mới là người bức xúc nhiều hơn nó. Gương mặt cô nàng như đang suy nghĩ gì đó không rõ, chỉ thấy toát lên một sự cay cú, khó chịu…khiến nó cũng lén phì cười.
Nó cười khổ lếch cái thân chở chị Nguyệt quay trở lại quán. Hình như mọi người là ở cơ sở này đều có mặt gần đủ ở quán, chỉ còn ngồi chơi hát hò chờ vài người còn kẹt dọn dẹp đóng cửa karaoke đi qua là nhập tiệc được. Nó ngồi đầu bàn tiếp chuyện với mấy quản lý các ca làm, mặc kệ chị Nguyệt đang đứng ở xa xa gọi điện thoại nói chuyện với ai đó, gương mặt có vẻ nghiêm trọng lắm cho nên nó cũng ko dám làm phiền. Khoản hơn nửa tiếng sau mấy nhân viên còn lại cũng ra tới, trong đó hai cô nàng lễ tân cũng được hai anh chàng chạy xe SH chở ra quán, thả hai cô xuống hai chàng trai cũng phóng xe chạy mất hút. Nó cũng không quan tâm lắm, bởi bây giờ nó bận rộn nói chuyện làm quen với tất cả nhân viên. Có người biết nó trước, có người không…nhưng dù sao cũng cùng là nhân viên dịch vụ giải trí, mọi người lớn đến nhỏ đều vui vẻ, lầy lội. Tiếng cười đùa, hát hò, trêu chọc nhau rộn vang khắp quán. Cả một tháng cố gắng làm việc có doanh thu tốt, bình thường phải phục vụ khách, bây giờ được làm khách đương nhiên tâm trạng ai cũng vô cùng hào hứng. Chị Nguyệt cũng không gọi điện thoại nửa mà bước lại ngồi xuống bên cạnh nó, đương nhiên ánh mắt chị Nguyệt lại có gì đó phức tạp, thường xuyên nhìn về phía hai cô nàng lễ tân. Mặc dù hai cô nàng đúng là có chiều cao, ngoại hình xinh đẹp, nhưng dù sao ở đây cũng là nhân viên của một quán karaoke, ngoài nhân viên phục vụ, tạp vụ, bếp, giữ xe, kỹ thuật ra thì các bạn nữ nhân viên khác đều ít nhiều có ngoại hình tốt khiến hai cô lễ tân cũng trở nên không quá nổi bật lắm. Mà xung quanh toàn mấy bạn gái xinh xinh, ăn mặc cũng đẹp, gợi cảm làm nó cũng mát con mắt nhìn ngắm, tất nhiên là chỉ dám nhìn lén bởi bên cạnh nó có bà cô Nguyệt. Chờ món ăn lên đầy đủ, mọi người đều yên vị ăn uống, hát hò một lúc lâu, nó mới mĩm cười ra dấu cho anh Thái là một trong những quản lý ca làm. Anh Thái vui vẻ gật đầu đứng dậy cầm mic
Alo alo anh chị em im lặng một chút nghe Mon nói chuyện nha, Mon thì anh em cũng biết, là tổng quản lý mới của anh Kha, vỗ tayyyyy
Mọi người trong bàn đều vui vẻ vỗ tay chào đón khiến nó cũng hơi hồi hộp, tự nhiên ông nội Thái đưa nó tuốt lên cái chức tổng quản lý nghe oai vô cùng, tài lanh hết sức. Nó đứng dậy cũng không cần mic vui vẻ tươi cười với mọi người.
Chào anh chị em, đừng có nghe ông nội này nói linh tinh, mình là coi như em anh Kha, ảnh đi công việc một thời gian cho nên mình tạm trông coi chỗ làm ăn cho ảnh, mình mới 20 tuổi cho nên mọi người cứ kêu là Mon được rồi, ai nhỏ hơn tự kêu anh cũng được haha. Bửa nay gặp nhau coi như làm quen, với lại lý do chính ai cũng biết rồi đó, mình thay mặt anh Kha tổ chức buổi gặp gỡ hôm nay để cơ sở ăn mừng đạt doanh thu tốt, tháng sau mọi người cố gắng tiếp để ăn chơi cho đã ha.
Mọi người đều vỗ tay hò hét vui vẻ, nó mĩm cười chờ mọi người nói xong lại vẫy vẫy tay.
Nó bật cười ngồi xuống, lấy bọc tiền trong balo đem ra để lên bàn, chị Nguyệt móc cọc tiền bên trong ra, đưa miếng giấy danh sách nhân viên cho nó.
Anh đọc đi, để em đưa tiền cho mọi người.
Nó chưng hửng, tự nhiên được chị Nguyệt kêu anh, nghe thân thiết dữ, người khác thì chắc nó thấy sướng trong bụng chứ cái kiểu kêu này của chị Nguyệt thì nó thấy hơi ớn lạnh. Nhưng lỡ đâm lao rồi, nó cũng chỉ đành ráng cười một cách méo xệch.
Uhm uhm
Nó bắt đầu đọc tên theo danh sách Nị chuẩn bị sẵn, tiền cũng đươc phân ra dán sẵn tên cho nên việc trao tiền thưởng cho mọi người cũng dễ dàng. Đang vui vẻ trao tiền cho mọi người thì chị Nguyệt cười tủm tỉm giật giấy danh sách của nó vui vẻ đọc lớn
Bạn Thùy, bạn Linh lên chung lấy thưởng cho vui ha.
Nó cũng hơi giật mình, không hiểu từ đâu chị Nguyệt biết hai tên hai cô nàng này mà biết để kêu, nó vội lén nắm tay chị Nguyệt bấm nhẹ
Chị Nguyệt cười nhẹ, vẫy tay với hai cô nàng lễ tân ca tối đi lại gần, rồi chị Nguyệt đứng dậy, rõ ràng dù hai cô nàng là lễ tân, ngoại hình tốt nhưng so với chị Nguyệt, công nhận bà cô này nổi bật hơn hẳn. Đưa tiền cho hai cô nàng, chị Nguyệt cười tươi, nhất là dành ánh mắt đặc biệt cho Thùy, chính là cô nàng nó tính cho có giang cũng như vô tình nói chuyện nhiều nhất.
Hihi hai cưng đẹp quá hà, chị ngồi nảy giờ nhìn hoài hổng chán luôn đó, hèn gì tên này nói thích hai cưng.
Thùy và Linh nhìn nhìn nhau vài giây rồi Linh cũng lên tiếng
Nó nghe chị Nguyệt nói chuyện mà mồ hôi trán thiếu điều như mưa trên mặt, tay lén vỗ vỗ lên đùi chị Nguyệt, cơ mà bà cô đâu có thèm để ý. Ánh mắt hai cô nàng không biết đang nghĩ gì, thi thoảng lại liếc nhìn nó.
Cả ba cô nàng đều cười, nó ngồi gần nhất nghe được các cô nói gì, bụng nó cứ như đánh lô tô ngồi không yên được, con gái thật là đáng sợ, nhất là cái kiểu cười của ba cô nàng, coi vậy mà sặc mùi thuốc súng. Mà nhân vật kiếm chuyện khơi mào là bà cô Nguyệt thì càng nguy hiểm nhất, nó là nó thấy sau này nên cách xa bà cô này ra cho yên thân. Thùy và Linh nhận tiền thưởng xong quay lại chỗ ngồi phía xa, chị Nguyệt cũng ngồi xuống ngả ngả đầu vô sát người nó cười hì hì, nó cũng chỉ biết lắc đầu thể hiện sự bất lực. Sau khi trao hết tiền thưởng cho tất cả mọi người, chị Nguyệt lại cầm mic lên nói chuyện.
Tiếng nói chuyện của mọi người tranh nhau nói khiến không khí quán càng sôi nổi vui vẻ. Đồ ăn cũng ngon, nó nhanh chóng hòa mình vào cuộc vui với mọi người, chị Nguyệt càng không phải bàn. Bà cô này thiếu điều nhảy lên bàn mà đứng nói chuyện, cụng ly, thậm chí còn hát hò vô cùng say sưa. Nó cũng chỉ ngồi nói chuyện với mấy quản lý ngồi gần, thi thoảng góp vui một ly bia, lâu lâu phải kiềm chế chị Nguyệt lại chứ không bà cô này nhảy lên bàn đứng là có thiệt. Nó nhớ hồi bửa gặp trong quán bar đâu có hăng máu dữ vầy nè trời.
Chợt có đèn oto ngoài đường chiếu vào quán, vì khu bàn này đặt sát mặt đường, cho nên khi có xe của khách dừng lại chiếu đèn cũng lâu lâu khiến mọi người giật mình trong vài giây. Lần này do là đèn oto khá sáng cho nên cả nhóm đều hướng mắt nhìn ra ngoài. Là 2 chiếc oto sang trọng nối đuôi nhau chầm chậm dừng lại, nó ngơ ngác vì hai chiếc xe này hình như hơi quen mắt. Không chờ nó suy nghĩ quá lâu, cửa xe mở, đầu tiên bước ra là đôi chân dài trong chiếc váy sọc trắng xanh, gương mặt quen thuộc của Ngân nhìn nhìn nó mĩm cười. Nó còn đang bất ngờ thì từ trong xe bước ra là Nhi, Cycy cùng với hai cô nàng dancer chung nhóm khác, sau đó nó hướng mắt về một chiếc oto màu đen tiếp theo, mấy cô gái chơi chung nhóm cũng có mặt gần như đầy đủ, tới đây nó cũng nhận ra tài xế chắc chắn là hai ông anh chung nhóm. Mà nếu đã có hai ông anh này thì chắc chắn không thể thiếu chiếc oto còn lại của một ông anh khác. Vừa nói xong một chiếc oto màu đỏ xịn xò chầm chậm dừng lại, ông anh tên Kiên tươi cười bước ra vẫy tay với nó.
Hello Mon, anh qua trả xe nè.
Nó còn đang ngơ ngác ông Kiên đã mở cửa xe cho cô nàng cũng ở trong nhóm là người yêu của ổng, sau đó quăng chìa khóa xe oto cho nó, vội đưa hai tay chụp lấy chìa khóa, nó tròn xoe mắt nhìn nhìn chìa khóa trong tay, rồi lại nhìn ra chiếc xe. Xe này là xe nào, nó làm gì có xe. Thực ra là có nhưng mà chiếc xe phần nào của nó chính là xe của chị, mà chiếc xe đó vẫn đang nằm ở nhà chị rồi mà. Đang suy nghĩ thì chị Nguyệt cười cười nhẹ nháy mắt với nó rồi vui vẻ bước khỏi ghế đi ra mặt đường kéo mọi người lại nói chuyện thì thầm gì đó, nó trơ mắt đứng một chỗ nhìn, được một phút thì mọi người cũng đi vào quán hướng về phía nó. Không biết vụ gì đây mà bửa nay sao đông đảo dữ không biết.
Anh! Dám trốn em dẫn chị Nguyệt đi đánh lẻ một mình hen.
Ngân bước nhanh lại gần nắm tay nhéo lên vai nó.
Ngân quay mặt về bàn nhóm nhân viên tươi cười nói, sau đó kéo tay nó đi sang một góc bàn nhậu khác, ôm lấy eo nó cười
Nghe xong nó suýt cắn luôn lưỡi, cái gì mà có chút xíu chuyện tào lao bà cô Nguyệt đi méc hết cả nhóm luôn nè trời.
Nó lắc đầu cười khổ, cái bà Tiên này coi vậy chứ cũng hăng máu không có thua gì mấy cô nàng trong nhóm, đi chơi ở tuốt đâu đâu cũng nhiều chuyện cho được. Trong lúc nó nói chuyện với Ngân thì chị Nguyệt phía bên kia cũng đang nói chuyện giới thiệu cho nhân viên biết nhóm là ai, nhân viên quán cũng đang kéo thêm bàn ghế ghép lại khiến cho khu vực ăn chơi của nó rộng ra không ít, số lượng người tăng lên cho nên ông Thái cũng đang cầm menu gọi thêm món. Nó vừa đau đầu vừa buồn cười với cái sự trớ trêu ngày hôm nay, từ cái chuyện thay mặt ông Kha dẫn nhân viên đi ăn nhậu, có thêm chị Nguyệt đi tiếp chung cũng bình thường, bây giờ thì hay ho rồi, gần như nguyên nhóm chị Nguyệt kéo ra tham gia, kỳ này ông Kha chắc xót tiền lắm. Mà đâu phải lỗi của nó đâu, cái này ổng ngon thì đi nói với chị Tiên đó chứ, ai kêu ổng dính vô nhóm của chị Tiên, nếu nói theo ngôn ngữ mạng bây giờ thì cái nhóm ai ai cũng hơi bị hăng máu trong mấy vụ hóng biến hóng phốt, nhiều chuyện, đi cãi nhau, cà khịa, đánh ghen các kiểu, người trong nhóm luôn đúng, thế giới bên ngoài đều sai, có chuyện gì dù là nhỏ cũng kéo nhau hưởng ứng nhiệt tình. Ngân ôm tay nó đi trở lại bàn, mới vừa ngồi xuống chưa kịp phản ứng gì thì CyCy đã nhanh chóng đi lại gần, nghiêm mặt gỡ tay Ngân ra khỏi nó rồi ngồi luôn lên đùi, ôm lấy cổ nó.
Ơ cái gì nửa nè, bỏ anh ra, đây đâu phải trong bar đâu.
Cycy cuối người thì thầm vô tai nó
Nó lại suýt cắn lưỡi thêm một lần nửa, cái gì mà có chút xíu chuyện hình như ai cũng biết vậy nè trời. Bó tay bà cô Nguyệt luôn, bình thường thì không sao, chứ bây giờ là thấy nhục dần đều rồi, không phải nhục với hai cô nàng lễ tân kia mà là nhục với nguyên nhóm người nhà. Oan ức cho nó quá đi, chị Nguyệt đang giúp hay đang bóp nó đây không biết.
Nó bó tay rồi, thôi kệ ai muốn làm gì thì làm, mà thực tế là bó tay thiệt, Cycy như trói tay nó ôm lấy vòng eo nóng bỏng của mình, ánh mắt cô nàng tươi cười hướng về phía hai cô nàng lễ tân khiến nó cũng hơi lạnh xương sống. Đúng là dưới sự dặn dò của chị Thủy, chị Nguyệt mấy cô gái trong nhóm dù mới hay cũ cũng sặc mùi nguy hiểm. Ba ông anh đang ngồi đối diện nhìn thấy ánh mắt nó nhìn qua cũng chỉ khẽ lắc đầu nhún vai, cả nó và mấy ông anh đều cùng chung tâm trạng, quá hiểu rõ mấy cô gái của phe mình. Nó và Cycy nói chuyện nhỏ nảy giờ, nhưng với mọi người ở phía xa thì giống như cặp tình nhân đang trò chuyện riêng, nó cũng hơi tò mò nhìn về hai cô nàng lễ tân, hình như cậu bạn tên Nam đang nói nhỏ gì đó với hai cô nàng, để khi nhìn thấy ánh mắt nó nhìn mình, hai cô nàng có một cái gì đó khác khác. Thực ra cũng không chỉ riêng hai cô nàng, hầu như mọi nhân viên khác đều nhìn nó bằng ánh mắt tò mò, có lẽ sự có mặt của nhóm khiến nó cũng khác đi nhiều.
Cycy cười tươi vuốt nhẹ lên tóc nó vài cái rồi mới chịu ngồi xuống bên cạnh, Ngân ngồi bên còn lại, còn chị Nguyệt thì chuyển sang ngồi đối diện nhìn nó tủm tỉm cười. Bắt gặp cái vẻ mặt tự đắc của bà cô này nó cũng chỉ biết lắc đầu, ai chứ với chị Nguyệt nó bắt đầu cảm thấy không nên trêu chọc quá nhiều rồi đó. Trên bàn nhậu, người ta dễ làm quen nhau hơn,không mất bao nhiêu thời gian mọi người nhóm của nó đã hoàn toàn hòa vào cuộc vui chơi cùng với anh chị em nhân viên quán, có lẽ vết gợn từ chuyện hai cô nàng kia nói sau lưng nó đều không ảnh hưởng gì mấy. Tiếng cười đùa, nói chuyện, cụng ly, hát hò rộn vang khắp quán, không kể nhân viên hay là thành viên nhóm của nó, mọi người đều ngồi trộn lẫn vào nhau vui vẻ. Chỉ có Cycy là luôn ngồi bên cạnh nó, nếu nói về dáng và cách ăn mặc, có lẽ Cycy mới là người có dáng đẹp nhất, bốc lửa nhất, vì cô nàng là một dancer thường xuyên nhảy múa vận động nhiều. Ban đầu chỉ có mình chị Nguyệt đi chung nhậu phụ, bây giờ thì số người nhậu phụ nó đông như quân nguyên, nó được thảnh thơi thưởng thức đôi chân dài mát lạnh của Cycy, nhâm nhi đồ ăn, nước ngọt, lâu lâu có người lại mời thì uống một chút bia, ngoài ra Cycy cũng khéo léo tiếp chuyện uống đỡ cho nó. Trời càng về khuya, tuy uống ít nhưng dần dần nó cũng hơi sỉn.
Cycy cười tươi, nó cũng mĩm cười ngả lưng vào ghế đang loay hoay tính kiếm nhân viên quán nhậu thì Cycy chìa một gói thuốc màu nâu đưa ra trước mặt nó.
Trong lúc Cycy mở gói thuốc ra châm lửa, nó đưa mắt nhìn về chị Nguyệt đang ngồi hát phía xa, làm sao chị Nguyệt biết nó sỉn sẽ hút thuốc nhỉ, cái này đâu có bao nhiêu người biết.
Nè anh
Cycy đưa thuốc lên môi, nó mĩm cười hít nhẹ một hơi thuốc thơm quen thuộc rồi ngả đầu ra ghế, khi làn khói tan đi bất chợt nó bắt gặp ánh mắt từ cô nàng Thùy nhìn về phía nó, một ánh mắt thật thú vị.
Nó bật cười, có lẽ nó không phải người tốt, nhưng với những người bạn trong nhóm này…dù nó xấu cỡ nào thì cũng không sao, phương châm của nhóm chính là người trong nhóm luôn đúng, bên ngoài đều sai.
Cycy tủm tỉm định đứng dậy, nó chột dạ liền kéo em ngồi xuống trở lại ghế.
Nó thở dài hít nhẹ một hơi thuốc, ai chứ bà cô này thì nó hơi ngán thiệt. Mà nhắc bà cô là bà cô như có linh tính quay phắt qua nhìn nó, gương mặt dương dương đắc chí nháy nháy mắt, không hiểu ý gì, nó chỉ cười gượng một cái cho có rồi thôi. Hút gần hết điếu thuốc thì bé Nhi đi lại gần, còn chưa kịp nói gì cô nàng đã học theo cái kiểu ngồi của Cycy, tự nhiên tự tiện coi cặp đùi ốm nhôm của nó thành ghế ngồi. Cô nàng hôm nay mặc một chiếc quần jean dài bó sát người, áo thun mỏng màu trắng khoe trọn eo, bụng. Hai tay Nhi vòng ra phía sau lưng nó, đầu ngả lên vai nó như đang nghỉ ngơi.
Nó nghe cái giọng này là da dà nổi đầy người, người của chị Thủy đào tạo có khác.
Cô nàng nửa đùa nửa thật kéo tay nó xoa nhè nhẹ lên chiếc eo thon gọn của mình, giọng lả lơi không có thua gì giọng yêu nữ chúa là chị Thủy.
Nó cười cưới nháy mắt với Cycy đang ngồi chống cằm cười khúc khích kế bên, bé Nhi trợn mắt cắn nhẹ lên vai nó một cái
Cô nàng ưỡn ngực ra dí dí vòng một lấp ló đằng sau chiếc áo thun mỏng lại gần mắt nó, làm như mấy cô gái trong nhóm này coi nó ăn chay thiệt không bằng.
Cycy cười khúc khích chen vào, bé Nhi xụ mặt đánh lên tay Cycy một cái, dụi dụi đầu vô vai nó ra vẻ ấm ức.
Cycy ra vẻ phẫn nộ chen vào, gương mặt cô nàng khiến nó cũng bật cười.
Bé Nhi cũng ra vẻ bức xúc kể lể, tay chỉ vô Cycy, cô nàng cũng gật đầu đồng tình, cái vẻ mặt hai cô nàng khiến nó cũng phì cười vì sự dễ thương. Nó nhìn nhìn Cycy nháy mắt, cô nàng cũng hiểu ý rút một điếu thuốc ra châm lửa rồi đưa lên miệng nó.
Nó bật cười, lần nào nói chuyện với cô nàng Nhi này nó cũng hay cười bởi mấy câu nói của em ấy, đâu phải tự nhiên mỗi lần gặp nó cũng thích chọc linh tinh với Nhi.
Còn em thì sao? Có người yêu gì chưa, có bị giống Nhi không
Nó hướng mắt về Cycy mĩm cười, cô nàng chống tay lên cằm, mắt long lanh cũng cười đáp lại nó.
Nó cũng mĩm cười, đưa tay xoa xoa đầu Cycy rồi hít sâu một hơi thuốc lá, làn khói quyện vào không khí rồi dần tan biến. Chợt nó nhìn thấy một gương mặt vừa xa lạ vừa khá quen ở phía xa. Quán rộng, không chỉ riêng mình bàn của nó là khách, xung quanh quán cũng không dưới 20 bàn có khách. Tuy nhiên khi nhìn thấy gương mặt cô gái ấy ở một chiếc bàn xa xa, nó ngẩn người, tim nó thoáng nhảy lên vài cái. Đôi mắt lạnh lùng như muốn nhìn xoáy vào tâm can, gương mặt cũng toát lên nửa lạnh lùng, nửa như một cô búp bê ngoài đời thật, tóc mái cắt ngang chân mày kiểu mái ngố, màu trắng bạch kiêm xem lẫn vài sợi tóc đen cách điệu như tỏa ra ánh sáng dưới ngọn đèn màu trong quán. Không thể lầm với ai được, rõ ràng cô ấy chính là cô gái kỳ lạ nó từng gặp ở trong bar hôm trước, chỉ là…sao cô ấy lại ở đây.
Nhi ngồi ngay trên chân nó nên nghe được, giương đôi mắt tròn xoe hỏi nó.
À không không có gì.
Nó xoa xoa vai Nhi lắc đầu, rồi lại chìm vào suy nghĩ của riêng mình về cô gái này. Bắt đầu không còn là sự trùng hợp nửa, đây là lần thứ hai nó gặp cô ấy, giữa cái SG mấy triệu người này, làm gì có chuyện trùng hợp gặp nhau đến hai lần trong vài ngày như phim ảnh được. Nó tự thấy mình cũng không phải kiểu trai nhút nhát, càng tự thấy mình đủ bất cần nhưng đối diện gương mặt lạnh lùng của cô ấy làm sao lấy đâu ra cái dung khí đi lại gần hỏi chuyện hoặc chí ích là nhìn kỹ cô ấy thêm một chút.
Bé Nhi lại dụi đầu lên vai nó thì thầm, nó giật mình nhìn lại mới để ý cô nàng kỳ lạ ấy cũng ngồi gần như cũng hướng với cô nàng lễ tân tên Thùy. Nó cười gượng bởi tình ngay lý gian không biết giải thích sao
Cô nàng Cycy vẫn ngồi bên cạnh lắng tai nghe, giờ này cô nàng vẫn tỏ ra cái dáng vẻ lười biếng dựa đầu lên một bên vai nó. Cái thân tàn ốm tong teo của nó đang hơi mệt vì sỉn lại còn phải làm điểm tựa tài năng cho hai cô gái không nhẹ chút nào khiến nó càng mõi hơn chứ chẳng thấy sung sướng gì.
Nó thở dài ngao ngán khi hai cô nàng dancer cũng chịu rời người ra, được ôm gái xinh đẹp thì cũng thích thiệt nhưng mà lâu quá thì mõi. Nó đứng dậy vặn vẹo người cho giãn gân cốt rồi đi thẳng vào khu wc. Giải quyết xong bầu tâm sự, nó rửa mặt sơ qua cho tỉnh táo rồi đi ra khỏi wc, nép mình vào một gốc cây trong khuôn viên sân quán nhậu, rút một điếu thuốc đưa lên miệng châm lửa rồi thả ánh mắt nhìn ra phía bên ngoài đường phố. Người say hơi nhiều, hơi thở toàn mùi men bia, mỗi một hơi thuốc lá càng làm bên trong nó cảm giác lâng lâng khó tả. Chợt có một bàn tay vỗ nhẹ phía sau lưng, mùi nước hoa xa lạ cũng thoang thoảng.
Anh!
Giọng nói không quen lắm nhẹ nhàng bên tai, nó quay lưng lại, bắt gặp khuôn mặt một cô nàng nó không nghĩ sẽ sớm đến gần nó nhanh vậy.
Sao em?
Gương mặt cô gái cũng có một chút ửng hồng, có lẽ vì bia rượu. Giọng cô nàng ngập ngừng
Nó im lặng, cũng không biết phải trả lời sao, mặc dù chỉ là vô tình, nhưng đứng nghe lén người ta nói chuyện dù là nói về mình thì cũng là việc không mấy hay ho gì.
Nó mĩm cười nhìn theo bóng lưng cô lễ tân tên Linh đang đi xa. Tính ra cô nàng này cũng không phải không hiểu lý lẽ, lại khá nhạy cảm với tình huống hơn cô nàng tên Thùy kia. Bị phát hiện nói sau lưng không tốt về nó, cũng hiểu rõ nó dù gì cũng là người quản lý cao nhất ở đây ngoài ông Kha. Tự nhiên nó cảm thấy thú vì và tò mò về cách cô nàng tên Thùy sẽ xử sự sau hôm nay, đối mặt với nó như thế nào, chị Nguyệt làm quá rộn chuyện tính ra cũng có cái tốt, cuộc sống dạo này khá lặng, thêm tí chuyện cũng thêm chút màu sắc. Nó tiếp tục thưởng thức chút yên lặng một mình cho xong điếu thuốc rồi cũng trở lại bàn ăn nhậu của nhóm mình, ánh mắt tò mò len lén nhìn về phía bàn cô gái kỳ lạ, chiếc bàn trống không, cô ấy đã rời đi từ lúc nào. Nó tự bật cười trước từng hành động của chính mình, không quen biết…vậy mà lại chột dạ nhiều đến lạ. Phù! Rốt cuộc cô ấy là ai?
...8......