Trở về truyện

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES - Phần 11

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES

11 Phần 11

Ánh mắt nó nghiêm túc nhìn vào chị Nguyệt, không phải nó không suy nghĩ về việc này, sự xuất hiện của chị Nguyệt trùng hợp với ngày lần đầu nó nhìn thấy Đan Thanh, khù khờ ngờ ngạo nhưng nó vẫn biết không thể nào Đan Thanh biết chỗ nó đi, nơi nó đến. Nó nhìn chị Nguyệt không hề chớp mắt, như muốn bắt lấy từng chút manh mối cảm xúc của chị. “Bốp”

Chị Nguyệt bĩu môi liếc xéo nó một cái rồi ngồi dựa lưng vào ghế.

Bớt coi phim đi nghen, chị là chị hông liên quan gì Đan Thanh của cưng hen. Mới hồi tối gặp lần đầu tiên luôn.

Nó vẫn nhìn chăm chăm vào mặt chị Nguyệt nhưng kín đáo hơn vì sợ bị tập kích thêm lần nửa, dạo này có vẻ bị gái hành hung càng lúc càng nhiều thì phải. Khẽ liếc liếc nó, chị Nguyệt bật cười khúc khích

Nó bật cười, dựa lưng vào ghế cầm ly cà phê lên uống sau khi không nhìn ra được gì từ chị Nguyệt. Thực ra nó cũng chỉ bất ngờ hỏi thử coi thái độ chứ cũng không chắc chắn liên quan gì chị Nguyệt, đúng là đời không phải phim, càng không dễ kiếm đâu ra được một người như chị của nó thích diễn trò như phim. Đan Thanh thì khác, nghe nói thân thiết với Chị từ nhỏ, có lẽ ít nhiều quen thuộc cái kiểu thích bày trò bí ẩn, diễn trò như phim. Nếu không phải chị Nguyệt thì ai là tay trong mật báo hành tung của nó cho Đan Thanh biết ta, không thể có chuyện nó vừa về SG cho đến giờ Đan Thanh đều trùng hợp xuất hiện ở những nơi nó đến để uy hiếp tinh thần nó bằng đôi mắt đặc biệt của mình. Tự nhiên nó lại mĩm cười nhẹ, cô ấy đúng là người thân thiết với Chị, vì cách cô ấy xuất hiện cũng mang màu sắc khác bình thường, màu sắc như Chị, con người bước ra từ thế giới lãng mạn như những bộ phim, tiểu thuyết.

Trước khi về đây chị có tìm hiểu một chút về Mon, về chị Phương của Mon. Giới thiệu một chút về chị nghen, chị là Nguyệt, hoàn toàn khác, chị đây thích cuộc sống thực tế, tính tình rất thực tế. Nói vậy hiểu rồi hen.

Chị Nguyệt cười, nụ cười có một chút tinh nghịch, một chút bá đạo theo cách chị xuất hiện lần đầu tiên trước mặt nó, đúng là rất khác Chị, nhưng một chút tìm hiểu về nó của chị, tự dưng có cảm giác bà cô này hiểu nó hơn nhiều người khác, cả giác vậy.

Phán hai chữ xanh rờn xong, chị Nguyệt khúc khích cười chu miệng hút một hơi nước ép ngon lành, nó tròn xoe mắt cố moi trong đầu lại đêm qua mình đã làm những gì, nghĩ ngợi muốn nổ đầu tất cả chỉ là con số không. Mà cần gì chị Nguyệt nhắc, sáng sớm tới giờ nó có ít rắc rối với cô nàng đó sao.

Nó đứng dậy tính tiền cà phê rồi chở chị Nguyệt chạy ào qua nhà chị Thủy, vì có chìa khóa phòng cho nên nó tự mở cửa đi thẳng vào phòng, chị Thủy vẫn còn nằm ngủ ngon lành, chiếc váy ngủ ngắn cũn khiến cơ thể căng tràn nhựa sống của chị gần như phơi bày ra hết trước mắt nó. Sợ chị Nguyệt nhìn thấy ánh mắt trong sáng của mình, nó nhanh chóng lơ lơ đi kiếm balo của mình lấy vài thứ cần thiết, chìa khóa nhà. Ngủ gì mà người khác vô nhà rinh đi không biết bà cô kia có hay không nửa, hên người vô nhà là nó đó nghen, nhìn chị Thủy ngủ say sưa, nó mĩm cười đi lại gần vén nhẹ tóc chị sang một bên, kéo chiếc mền phủ kín lên người chị rồi mới nhẹ nhàng đứng dậy kéo tay chị Nguyệt đi ra khỏi phòng khóa cửa lại.

Nó trợn tròn mắt nhìn chị Nguyệt, gương mặt bà cô này có bao nhiêu nguy hiểm hiện hết lên ánh mắt, không ngờ nhân vật này có cái sở thích biến thái vậy luôn.

Không bao giờ!

Nó đi thẳng xuống hầm mặc kệ chị Nguyệt chạy theo sau lưng năn nỉ nó tiếp tay cho trò xấu của mình, giỡn chơi hoài, giờ chị Thủy nó cưng hơn trứng, đâu thể để lọt vào tay bà cô sau lưng, có làm gì dẫn nó đi theo coi thì được.

Quăng xe cho anh bạn giữ xe quán, nó đi thẳng vào quán nhậu kiếm bé Nị lấy cuốn sổ ông Kha ghi chú dặn dò rồi phóng qua cơ sở 1 để bắt đầu kiểm tra. Mặc dù ban ngày karaoke vẫn hoạt động nhưng lượng khách vẫn không bằng từ tối đến khuya cho nên việc kiểm tra vệ sinh, kiếm tra việc chuẩn bị cho hoạt động cao điểm buổi đêm ông Kha dặn phải làm từ chiều. Cơ sở 1 là cơ sở hoạt động đầu tiên cho nên trang thiết bị cũng không còn quá mới nửa khiến việc duy trì vệ sinh, chất lượng trang thiết bị cũng cần kỹ hơn, hơn nửa gần cuối tháng mà cơ sở vẫn chưa đủ doanh thu ông Kha giao cho nên đây cũng là bài toán đầu tiên ông Kha dành cho nó. Nhìn lại đống tin nhắn ổng nhắn dặn dò mà nó muốn quăng luôn cái điện thoại, mới mò qua quán được hai ba lần, chưa gì bắt giải quyết việc hơi bị khó khăn rồi, nhất là nó chỉ mới là thằng nhóc còn đi học. Lòng thì chửi rủa ông Kha bất cứ từ ngữ gì có thể nghĩ được, nhưng mặt vẫn phải tươi cười đi theo ông quản lý cơ sở ca ngày khắp tất cả phòng óc, bộ phận để kiểm tra, ghi nhận vào sổ về báo với ông Kha. Chị Nguyệt thì không có liên quan cho nên bà cô rất thảnh thơi đi theo bên cạnh nó, nhìn chị rảnh quá không có gì làm, nó quăng luôn cuốn sổ bắt bà cô ghi chép luôn. Đi một vòng kiểm tra cơ sở, cơ bản nó cũng nắm được vài vấn đề, xác định cơ sở 1 này là chỗ nó phải thường xuyên có mặt, cho nên nó chào anh quản lý chạy đi kiếm tra cho xong mấy cở sở kia, tối sẽ quay lại ở cơ sở này nhìn ngó thêm một chút. Vì tiện đường cho nên nó đi hết mấy cơ sở khác xong mới ghé qua cơ sở 2, nơi có một chút đặc biệt hơn, cũng vì bà cô Nguyệt đặc biệt hào hứng nhất tại chị biết hai cô nàng lễ tân đêm qua làm ở cơ sở này. Vừa nhìn thấy quán hiện ra trước mắt, chị Nguyệt đã vòng tay ôm lấy bụng nó cười hì hì làm nó giật mình suýt nhảy khỏi xe.

Nó thiếu điều muốn nuốt luôn lưỡi mình, cái gì mà ăn nói quỵt toẹt hơn ruột ngựa vậy nè trời.

Nó cười như mếu khi chị Nguyệt chịu bỏ hai ngón tay nhọn hoắc bấm vô bụng ra rồi cho xe chạy thẳng vào trước cửa quán, công nhận mắt chi Nguyệt tinh thiệt, chưa vô tới quán đã nhìn thấy hai cô nàng lễ tân ca tối đang ngồi đung đưa chân trong sảnh. Nó đưa x echo anh Ba giữ xe, cầm cuốn sổ đi vào tươi cười chào anh Thái quản lý và một vài bạn booking phòng đang ngồi trò chuyện giữa sảnh, đương nhiên nó cũng vui vẻ chào luôn hai cô nàng lễ tân. Chị Nguyệt lúc này vẫn ôm tay nó, mắt tươi cười vẫy vẫy tay với Thùy và Linh, càng thót tim hơn khi bà cô nhà nó chạy lại ngồi bên cạnh hai cô nàng, tươi cười nắm tay trò chuyện cứ như bạn bè thân thiết lâu ngày lắm vậy. Nó lắc đầu cười khổ rồi cũng mặc kệ chị Nguyệt làm gì thì làm, kéo anh Thái cùng kiểm tra công việc như mấy cơ sở khác. Xong xuôi mọi việc nó mới đi xuống sảnh ngồi xuống dựa lưng vào ghế thở phì, đi lòng vòng bao nhiêu việc người mõi nhừ.

Anh Thái cười cười vỗ vai nó rồi kêu cô nàng Thùy lấy cho nó cuốn menu.

Nó mĩm cười với cô nàng, gương mặt cô nàng nhìn nó vẫn còn hơi gượng khiến nó cũng thấy hơi thiếu tự nhiên, nhưng thôi kệ, cũng biết làm sao giờ.

Nguyệt ơi! C…à em ăn gì

Cái này thì hơi sượng thiệt nè, kêu tiếng em xong nó cũng khẽ rùng mình vì ớn lạnh, hình như không thể nào ngọt được với cái nhân vật này.

Cô nàng Thùy nhận lại cuốn menu của nó rồi đi vào trong bếp, nó lắc đầu nhìn theo rồi cũng không nghĩ gì nửa, ngồi quay qua nói chuyện tiếp với anh Thái về công việc. Khoản 15 phút cô nàng Thùy mang đồ ăn ra cho nó và chị Nguyệt, vì làm cho nó cho nên phần đồ ăn khá nhiều và chất lượng.

Nguyệt qua ăn cho nóng nè em

Lại ớn lạnh thêm một cái, nó đã nói là nó không có quen với kiểu nói chuyện này với chi Nguyệt rồi mà, nhưng sợ không đu theo ý, chút đi khỏi đây chắc chắn nó sẽ bị ăn hành. Chị Nguyệt tươi cười chạy qua ngồi xuống bên cạnh nó, mắt thích thú ngửi mùi thức ăn nóng hổi thơm lừng. Nó tươi cười vỗ vai anh Thái.

Chị Nguyệt ngồi kế bên cười khúc khích liếc liếc nó bĩu môi

Nó kéo kéo chi Nguyệt sát vô mình nói nhỏ

Nó lắc đầu thở dài, thôi kệ muốn làm gì thì làm, ăn dĩa bò lúc lắc ngon lành này rồi tính. Trời cũng về tối quán lên đèn rực rỡ, thi thoảng lại có một nhóm khách vào quán, vì còn sớm nên vẫn chưa đông khách, nhân viên cũng tranh thủ ai đói thì lấy cơm ra ngồi ăn trong bếp, lúc này chỉ có cô nàng Linh đi vào bếp ăn cơm, Thùy vẫn ngồi trực. Nó và chị Nguyệt cũng ngồi thong thả ăn, quan sát công việc thường ngày của mọi người. Chợt có điện thoại, là số lạ, thực ra số nào với nó bây giờ cũng lạ vì nó có lưu tên được mấy người đâu.

Tiếng hét điệu đà bên trong điện thoại làm nó phải đưa xa xa điện thoại khỏi tai, mặt đần ra

Nó tần ngần nhìn vô cái điện thoại, đó sáng giờ đã thấy hình như quên quên gì đó, tự nhiên nguyên buổi sáng rảnh rỗi đến lạ là thấy điềm không đúng rồi, thì ra bửa nay quên đi học. Nó vỗ vỗ đầu ngồi xuống, tự nhiên quên đi học thì thôi, cô điệu còn đòi qua kiểm tra nó nửa chứ.

Nè nghe điện thoại em nào mặt nhăn dữ vậy, tán gái hụt nửa hả cưng?

Chị Nguyệt chép miệng liếc nó bĩu môi

Chị Nguyệt đứng dậy liếc xéo nó một cái rồi đi thẳng ra gần cửa ngồi xuống nói chuyện gì đó với cô nàng Thùy, hình như đang nói gì đó về nó, thi thoảng thấy hai cô gái lại liếc nhìn nhẹ về nó. Hơi nhột, nó cũng không thèm quan tâm cắm đầu ăn cho xong mấy miếng bò cuối cùng rồi nhờ một bạn nhân viên gần đó dọn dẹp. Ăn xong phải chi có điếu thuốc hút, uống trà thì hay biết mấy, chỉ là nó cũng không có tâm trạng, hơn nửa cũng ngại nhiều người biết, đang đi với chị Nguyệt, tự nhiên cũng không dám đem thuốc ra hút. Cũng không có gì làm ở đây nửa, nhưng mà lỡ bị cô điệu bắt ngồi yên chờ cô qua kiểm tra rồi cho nên đành phải ngồi lại chờ, gặp cô xong đi qua cơ sở 1 luôn cũng được. Trong lúc chờ cô điệu nó đi lại bàn lễ tân để xem xét một chút doanh thu sáng giờ cũng như nhìn ngó cho quen phần mềm oder phòng hát. Đang loay hoay vì con chuột có vẻ không di chuyển được thì cô nàng Thùy đi lại ngồi xuống ghế, miệng lí nhí

Cô nàng kéo sợi dây chuột máy tính ra ngoài rồi lấy cọng thun buộc tóc kế bên rồi cuộn tròn một đoạn dây chuột lại, kiểu sửa nhìn vừa buồn cười vừa bực mình, nguyên cái karaoke to đùng để chuột hư không mua thay được.

Nó cười nhẹ rồi ngẩng đầu mở cuốn sổ của ông Kha ra, dò tìm số điện thoại của một ông kỹ thuật đang trong ca làm.

Nó lắc lắc nhẹ đầu tắt điện thoại rồi chống tay nhìn xuống màn hình thì trên máy tính đang hiển thị vài dòng chữ viết vội trên word. “Anh Mon em xin loi”. Nó ngẩn người nhìn nhìn dòng chữ, rồi quay đầu qua nhìn Thùy, cô nàng đang cuối đầu như lảng tránh ánh mắt nó, khẽ mĩm cười thở nhẹ một cái, nó xoa nhẹ lên tóc cô nàng.

Thùy gật nhẹ đầu rồi xóa dòng chữ, tắt word rồi mở phần mềm quản lý ra đăng nhập tài khoản của mình vào sau đó kéo nhẹ ghế lùi ra sau một chút. Nó một tay chống lên bàn, một tay cầm chuột vẩy vẩy vài cái rồi chăm chú nhìn vào màn hình. Vì nó đang đứng cao, cô nàng Thùy lại ngồi thấp phía dưới khiến dù không cố ý nhưng bờ ngực phập phồng của cô nàng cứ như đập vào mắt, mùi hương con gái cứ thoang thoảng kèm theo từng làn hơi thở ấm nồng. Nhận thấy mình hơi mất tập trung, nó khẽ vỗ đầu một cái rồi tập trung mọi sự chú ý vô máy tính. Xem xét một chút doanh thu, nhấp qua nhấp lại vài phần để kiểm tra xong nó thở nhẹ đứng thẳng dậy mĩm cười.

Cô nàng rụt rè mĩm cười, nó cũng cười nhẹ rồi đứng dậy đi ra ghế, chưa kịp ngồi đã thấy phía ngoài cửa chiếc xe màu trắng dán chi chít hoa ngừng cái xoẹt trước cửa, cô điệu của nó coi yểu điệu vậy chứ cũng là tay lái lụa chứ kém gì ai, thắng một cái lếch bánh làm ông anh Ba giữ xe cũng giật mình nhảy qua một bên. Nó lắc đầu khổ sở lò dò đi ra cửa, hầu như ai đang ở sảnh cũng nhìn theo, tất nhiên không thể thiếu bà cô Nguyệt và cả cô nàng Thùy, Linh mới ăn cơm xong đi ra cũng đứng nhìn nhìn. Hôm nay cô mặc váy màu cam khoét nhẹ cổ và sau gáy hở ra cả một khoản lưng trắng hồng dưới ánh đèn màu, chân vẫn đi giày cao gót màu đỏ nhạt, hiếm khi nào thấy cô thiếu giày cao gót vì cô cao quá mà, bỏ giày ra đứng tới cằm nó luôn mà. Chưa tới gần nó đã nghe thoang thoảng mùi nước hoa dịu ngọt, hình như cô mới tắm cho nên tóc vẫn thơm mùi sữa gội đầu cô thường dùng, có lần nó chở cô đi siêu thị nên nó biết loại này. Vừa ra chưa kịp nói gì cô đã lườm dài nó một cái khiến trán nó suýt tuôn mồ hôi hột.

Nó thở dài, mặt mày nhăn nhó đưa tay vịn xe cho cô điệu xuống xe, không kêu cô điệu không được, tới chuyện xuống xe mà nhìn cái dáng vẻ nó khác người thường nhiều lắm. Chờ cô đứng vào bên trong lề đường nó cười cười nháy mắt

Anh Ba vì đứng gần cho nên nghe hết nó nói chuyện với cô cho nên anh vừa dắt xe vừa nhìn nhìn nó cười tủm tỉm, sau đó giơ ngón tay cái lên làm nó cũng không nói nên lời.

Mới mấy tuổi đầu suốt ngày trốn học đi làm chỗ này đó hả?

Cô điệu nhìn nhìn vô quán rồi nhăn mặt,nó đứng bên cạnh nhìn theo gãi gãi đầu

Ý gì đây, liếc xéo vậy là ý gì đây, coi thường nhau sao mà đi luôn không thèm trả lời vậy, làm gì có cô nào ít lịch sự với học trò như vậy chứ. Nó trợn tròn mắt nhìn dáng vẻ thước tha của cô điệu như đi diễn thời trang đang bước đi vào trong quán. Cô đi vào trong, nó vội xua xua tay từ phía sau ra dấu cho mấy bạn nhân viên không cần phải tiếp đón, cô đi vào sảnh rồi nhìn nhìn xung quanh như đang xem xét gì đó, nó vội chạy vô đi bên cạnh cười hì hì

Cô điệu nói xong ngồi luôn xuống ghế, kéo tay nó ngồi bên cạnh, chân cô bắt chéo một cách điệu đà khiến chị Nguyệt đang ngồi phía trong bàn lễ tân hóng mắt ra cũng lè lè lưỡi, mắt chị thì cứ như mấy bà hàng xóm đang hóng chuyện vậy. Nó lắc đầu cười khổ không thèm để ý chị Nguyệt nửa mà ngồi xuống ngả lưng luôn ra ghế một cách thoải mái, mượn tấm lưng cô điệu để giấu mình trước ánh mắt của mọi người. Cô điệu nhìn ngó xung quanh vài lượt rồi nhìn sang nó, rồi bất ngờ đưa tay lên trán nó, tay còn lại đặt lên trán mình, mắt đăm chiêu.

Cô điệu bĩu môi rồi quay nhìn qua chỗ khác.

Cô lại bĩu môi xụ mặt nhìn nhìn nó rồi lắc đầu thở dài, sau đó đưa một túi xách bằng vải lên để vào tay nó, bây giờ mới để ý nảy giờ cô vẫn khoác một chiếc túi vải trên khuỷu tay.

Cô điệu liếc nhẹ nó một cái rồi vẫy vẫy tay với một bạn nhân viên đang đứng gần đó.

Cô bạn nhân viên tươi cười nhận túi vải từ tay cô điệu đi thẳng vô trong, nó lắc đầu thở dài, đó nó biết ngay mà, bạn nhân viên vừa đi tới bàn lễ tân đã thấy chị Nguyệt đón lấy, nói nhỏ gì đó rồi giựt luôn túi vải từ bạn nhân viên đi te te vô trong bếp.

Đang định nịnh nọt cô điệu thêm chút thì nó nghe mùi nguy hiểm đâu đâym ngẩng mặt lên thì chị Nguyệt đang cầm một ly nước ép, Thùy đang cầm túi vải đi về phía nó, mặt chị Nguyệt ra chiều không cảm xúc.

Cô điệu tươi cười nhận ly nước từ tay chị Nguyệt, còn nó thì nó nghe cái giọng chị Nguyệt có mùi gì đó nguy hiểm, mồ hôi tuôn lạnh sống lưng.Cô điệu đưa ly nước cho nó quay qua mĩm cười

Nó đang chuẩn bị đưa lên miệng uống thì nghe tiếng cô điệu nói với chị Nguyệt.

Xong rồi, em làm việc đi để chị tự nhiên.

Thì ra chị Nguyệt vẫn đứng đó nhìn, cô điệu cũng ra vẻ thắc mắc khiến nó cũng hơi hơi lạnh sống lưng lần hai, đang định lên tiếng thì thấy chị Nguyệt nhướng mắt ra hiệu cấm nó nói.

Chị Nguyệt gật đầu cười tươi rồi đẩy đẩy ra dấu cho cô nàng Thùy, cô nàng rụt rè để túi vải xuống bàn rồi bị chị Nguyệt lôi kéo đi trở vào trong bàn lễ tân, nó nhìn thấy rõ ánh mắt chị Nguyệt vẫn đang hóng về phía này.

Nó nhìn cái ly, cái ly cũng nhìn nó, hai bên không ai hẹn ai chắc cũng cùng ý nghĩ: uống vô có sao không trời…Nhưng mà trước ánh mắt long lanh chăm chú của cô điệu, làm sao nó chần chừ được lâu, thôi kệ mặc cho số phận vậy. “Ực” nó nhấm một ngụm vừa người nó căng cứng như điện giật, tay bấm chặt vô đầu gối suýt rách cả quần, lưỡi nó muốn co lại như cái lò xo…cái này là nước chanh chứ nước ép gì, chua quéo lưỡi quéo người luôn chứ giỡn. Không phải đó giờ chưa uống nước ép cô điệu làm đâu, nó biết bà cô Nguyệt kia chơi nó chắc luôn rồi, rõ ràng nó còn cắn trúng mấy tép chanh chua lè chua lét nửa mà.

Sao rồi Mon? Uống được không em?

Giọng điệu đà cô điệu văng vẳng đâu đây chứ nó giờ như bay tuốt ngọn cây rồi, mắt cay xe, mũi nghẹt, tai ù không không còn nhận thức nửa rồi.

Ủa mặt em sao vậy? Bộ không ngon thiệt hả? Ủa sao vậy ta hồi nảy ở nhà cô uống thấy được lắm mà…

Cô điệu vẻ mặt hơi thất vọng, giọng cũng hơi run run.

Đâu đưa cô thử lại cái coi.

Cô điệu mặt hơi buồn, đăm chiêu thắc mắc đưa tay định lấy ly nước trên tay nó, ngay lập tức nó làm bộ ngó lơ nhắm mắt nhắm mũi liều hết cái mạng già tu ừng ực một cái hết sạch ly nước ép, xong nó còn ráng xoay trong cái ly trên môi vét cho sạch hết nước ép. Ngụm đầu nó còn ở ngọn cây chứ xong ly nước ép này giờ nó bay tuốt trên mây luôn rồi. Rùng mình một cái, nó vỗ mạnh đùi một cái lấy bình tĩnh, ráng nặng ra một nụ cười méo xệch, nước mắt suýt trào cảm động nhìn cô điệu

Nó xúc động suýt rơi nước mắt rối rích cảm ơn cô, chắc vẻ mặt nó quá thành tâm nên cô điệu cũng cười tươi lắm. Cô điệu ngồi nói thêm với nó vài câu rồi cũng đứng dậy chịu đi về.

Cô điệu cười nhẹ rồi rồ máy xe chạy đi, cái dáng chạy xe cũng không thoát khỏi hình ảnh điệu đà.

Gu bánh bèo hả?

...11......

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.