13 Phần 13
Nó luôn được người khác đánh giá đôi lúc mắt nó đáng sợ và lạnh lùng, nhưng so với đôi mắt của em, mặc dù đứng cách khá xa nó vẫn cảm giác thật khó để nhìn được lâu vào đôi mắt màu lam lạnh lùng ấy. Đôi môi em khẽ cười, nhẩm theo từng nốt nhạc cao trào, nhưng sâu trong ánh mắt ấy là cả một sự cao ngạo, lạnh như băng. Chợt nó bật cười một mình thật không ngờ em ở đây, lại còn đứng ở vị trí trung tâm của tất cả, dáng vẻ gợi cảm, quần áo sexy, cơ thể hừng hực như một ngọn lửa, nhưng có lẽ trừ đôi mắt em, ánh mắt như vậy mà đứng ở vị trí đó, thật không hợp chút nào.
Khẽ đưa điếu thuốc lên châm lửa, nó nhấp một ly rượu rồi chống hai tay lên lan can nhìn em, làn khói trắng vờn quanh người, ngay cả khói trắng cũng không thể che lấp đi mái tóc em, nhạc, ánh sáng, khói thuốc, rượu đắng và em…nghe cũng hay ho nhỉ. Nó lại mĩm cười, không ngờ em lại là một nữ DJ. Nó không rành về nhạc, cũng không đánh giá được bài nào hay, ai đánh dở, chỉ nhìn thấy không khí sôi động quay cuồng xung quanh, những ánh mắt rực lửa hình như đang hướng về em, cô nàng DJ như bà chúa tuyết ngạo nghễ bên trên. Còn nó lại đứng nép mình vào một góc xa và lặng lẽ nhìn em.
……..
Chợt một bàn tay vỗ nhẹ lên vai nó, giọng nói nhẹ bên tai, làn hương con gái âm ấm nhẹ đặt lên vai nó
Nhìn gì say sưa dữ vậy nè? Sao thấy DJ mới quen hông cục cưng?
Nó mĩm cười, bàn tay khẽ xoa nhẹ lên má chị Thủy rồi đưa thuốc lên hít nhẹ một hơi, chị Thủy đưa tay vẫy nhẹ làn khói trước mặt như muốn mở ra tầm nhìn của nó, rồi chị cướp thuốc trên tay nó tự thưởng cho mình.
Chị biết Đan Thanh từ trước đúng không?
Nó nheo mắt, ánh nhìn vẫn hướng về nàng DJ phía xa.
Nó cười khổ cúi đầu, hai ngón tay xoa xoa lên trán
Nó thở dài nhún vai rồi đưa tay xoa nhẹ bờ eo chị Thủy
Nó bật cười, vừa định rút tay lại thì chị Thủy kịp khóa chặt tay nó trở lại trên eo của mình rồi cười khúc khích. Hình như gần đây bà chị này càng ngày càng dịu dàng, trẻ trung hẳn ra so với trước thì phải. Đang nhìn nhìn thì chị Thủy thẳng lưng dậy, hai tay áp vào má ó xoay nhẹ về phía bên dưới.
Nó tròn xoe mắt, chớp chớp vài cái nhìn về phía dưới màn hình lớn sau lưng bàn DJ, vào dòng chữ to đùng như sợ người ở xa không nhìn thấy được đang hiện rõ ràng:
Nguyễn Mon! Tui cần nói chuyện với anh, đồ tồi!
Hai mắt nó trợn tròn, đúng là cô nàng này điên dữ rồi, cái màn hình led của người ta dùng để chiếu hiệu ứng, chúc mừng sinh nhật các kiểu, cô nàng đem nó ra để nhắn cho nó. Vài người quen trong quán biết nó liền quay đầu nhìn quanh tìm nó, chị Thủy cười khúc khích kế bên, nó còn nghe rõ cả tiếng cười ẩn chứa chút sát khí không tên của chị Nguyệt sau lưng, đương nhiên nó còn nhận được ánh nhìn tò mò của mấy cô nàng dancer, chị Yên hay vài người quen khác biết chỗ nó đứng.
Đẹp mặt chưa, đi xuống dưới nói chuyện với người đẹp đi, đứng đây chi.
Chị Nguyệt nói vọng sau lưng, nó nghe tiếng thôi cũng cảm nhận được cái liếc xéo quen thuốc mấy hôm nay của bà cô này. Nó nhìn chị Thủy, nhìn lên màn hình, nhìn quanh vài gương mặt quen nó phía xa xa, rồi từ từ đứng thẳng dậy, gãi gãi đầu ho khan hai tiếng sau đó cứ như một bức tượng dần dịch chuyển giấu mình vào phía sau chị Thủy. Giỡn chơi hoài, hôm nay đủ chuyện nháo nhào với cô nàng kỳ lạ đó rồi, giờ mà mò xuống dưới trước bao ánh mắt nhìn, chắc người ta xé xác nó ra, mà không chờ tới người ta, cô nàng đó nhiều khi đã ra tay trước với nó rồi. Sau khi mình đã khuất sau chị Thủy, nó lại kéo chị Thủy nép sát người mình hơn vào trong góc để chắc chắn cô nàng không nhìn thấy nó. Khẽ nhướng mắt nhìn xuyên qua tóc chị Thủy, nó rùng mình khi phát hiện ánh mắt cô nàng DJ đang vừa nhún nhẩy theo nhạc vừa như vô tình nhìn về phía này. Không phải chứ, trốn kỹ vậy cũng bị nhìn thấy là sao, nó là nó quyết nếu sau này có lỡ ngồi nói chuyện đàn hoàng với cô nàng, nó sẽ hỏi về đôi mắt màu lam này. Còn bây giờ quên đi, tốt nhất cũng không nên dính vào cái người bất bình thường đó cho khỏe thân.
Nó đang mân mê vài sợi tóc sau gáy chị Thủy nghe nói xong bủn rủn tay chân, vội thả tay khỏi người chị Thủy quay lưng tính đi về, chị Thủy cười khúc khích kéo tay nó lại
Nó như chim sợ cành cong bối rối hướng mắt về phía chị Nguyệt, đương nhiên cái kiểu kêu này của nó làm chị Nguyệt nhướng mắt không hài lòng
Nó nhìn nhìn sang bên cạnh chị Nguyệt thì mới phát hiện cái anh đẹp trai hồi nảy đâu mất tiêu, chỉ còn chị Nguyệt và Mimi hai người ngồi hai đầu ghế, Mimi thì vẫn đang nói gì đó vui vẻ với anh bảo an đứng gần đó.
Nó thở dài,chị Thủy kéo tay nó cười khúc khích ấn người nó ngồi xuống ghế, còn chị Nguyệt cũng nhếch miệng lên cười ra vẻ đắc chí. Hai bà cô khóa chặt đường lui của nó mất tiêu rồi, giờ sao về, không về bây giờ là hậu quả nghiêm trọng lắm đó, bà cô nhỏ dưới bàn DJ kia biết nó ở đây rồi đó. Khốn khổ cái thân tàn của mình, nó thở dài, sao lúc nào nó cũng dính vô mấy cái rắc rối vớ va vớ vẩn gì không vậy,nó có làm gì nên tội đâu chứ, mà…nó với cô nàng kia có cái gì để nói với nhau đâu nhỉ, trước hôm nay nó thậm chí còn không biết cô ấy là ai mà. Đang thở dài ngao ngán với mấy cái suy nghĩ linh tinh trong đầu thì một ly rượu đưa thẳng vô mặt nó, rượu văng hẳn vài giọt vô mũi nó luôn, nhìn lại thì chị Nguyệt đang cầm ly rượu đung đưa trước mặt nó, mắt ra dấu nhận rượu. Giờ này mà rượu chè cái nổi gì nửa, tính cho nó uống ly cuối cùng của cuộc đời hay sao. Mấy cái người này cố tình cho nó ở đây chờ ăn hành đây mà, giận suýt tím người nó cầm ly rượu đưa lên miêng uống sạch rồi để ly cái cạch xuống bàn như dằn mặt chị Nguyệt. Hai bà cô cười khúc khích, chị Nguyệt giơ ngón tay cái lên
Được đó, dân chơi uống gọn vậy mới dân chơi chớ hihi
Nó trợn mắt ra vẻ phẫn uất, nhưng cái mặt bà cô Nguyệt đâu có giống để ý gì cảm xúc của nó, lại thở dài bất lực ngả người ra ghế, tay lần mò tìm cái eo mịn màng thơm ngát của chị Thủy mà tìm niềm an ủi cái thân tàn. Thôi dù gì cũng bị khóa đường về rồi, chỉ là một đứa con gái kỳ lạ thôi mà, mắc gì sợ, nước tới thì đắp bờ, binh tới thì tướng cản. Nghĩ vậy nó bấm bụng mặc kệ, uống thêm rượu lấy chút can đảm cái đã. Nó bấm bấm nhẹ eo chị Thủy kêu chị rót rượu, Mimi cũng thôi nói chuyện với anh bảo an nhảy qua ngồi cạnh chị Nguyệt, cả bốn chia nhau mấy ly rượu cụng ly rồi uống cạn. Nhạc càng ngày càng dồn dập, không khí càng lúc càng nóng bỏng, người nó cũng bừng bừng vì men rượu, ngồi chơi thêm một chút thì Cycy và bé Nhi và hai anh chàng nó có quen biết cũng đi lên chơi cùng, đương nhiên như thường lệ cô nàng Cycy vẫn thích chen vô ngồi cạnh nó. Bây giờ đội hình khá đông người riêng nó bên phải là Cycy, bên trái là chị Thủy, hai tay nó bị hai cô gái khóa chặt trên người mình, tự nhiên thấy mình hơi bị sung sướng và hư hỏng. Đang tận hưởng cái cảm giác lâng lâng bởi men rượu và mấy cô gái thân thiết của mình thì nó chột dạ nhìn lại, tất cả ánh mắt trong bàn đều đang nhìn về nó, khẽ ngồi thẳng người dậy, chị Nguyệt hướng ánh mắt nguy hiểm và khó hiểu nhìn nhìn nó, sau đó môi nhếch lên về một phía như ra dấu cái gì đó, nó giật thót một cái trong bụng ngẩn mặt nhìn theo hướng chị ra dấu. Một gương mặt cùng đôi mắt lạnh lùng đang đứng phía xa nhìn nó, tay cô nàng khoan trước ngực càng làm bầu ngực cô nàng như sắp chui khỏi cổ áo, thân hình bốc lửa này không hợp với gương mặt cô nàng cho lắm. Có lẽ nhận ra nó nhìn thấy mình, đôi mắt màu lam khẽ chớp động rồi bàn tay chìa ra hướng về nó, hai ngón tay thon dài chỉ chỉ nó rồi ngoắc ngoắc vài cái. Ơ cái này kêu nó lại nói chuyện cơ mà con nhỏ này láo quá, ngoắc nó mà cứ như ngoắc chó không bằng. Tự ái dồn dập, nó nhất quyết không nghe theo, giỡn chơi hoài, còn chưa quen biết mà cứ làm như nó nô lệ, kêu tới là tới, rượt là chạy liền vậy hả. Mặc kệ cô nàng, nó lại dựa lưng vào ghế, hai tay xoa xoa lên eo hai cô gái bên cạnh. Cycy đương nhiên không biết gì nên ngoan ngoãn mặc nó làm gì thì làm, còn chị Thủy lại gỡ tay nó ra cười khúc khích.
Giọng chị Nguyệt như liếc xéo chen vào, nó trợn mắt nhưng rồi cũng không thèm đấu khẩu với cô nàng, lại đưa tay xoa xoa lên đùi chị Thủy.
Nó chưa kịp nói xong câu đã thấy cô nàng phía xa mặt mũi tối sầm, người như bốc hỏa đang đi từng bước hướng về phía nó, xung quanh người ta cứ như hai dòng nước tản ra nhường lối đi cho người đẹp,vài ánh mắt thích thú ngắm nhìn cô nàng, cũng phải thôi, một cô DJ nóng bỏng không có người nhìn mới lạ. “Thôi nha, đừng có lại gần đây nha, con nhỏ này tính giết thịt nó chắc, lại đây làm gì, tụi mình có quen biết gì nhau đâu”. Nó chột dạ tự nghĩ trong đầu, người căng cứng nhưng vẻ mặt vẫn cố ra vẻ bình tĩnh, sao khổ cái thân nó vậy nè trời. Hình như chị Thủy nhận ra sự căn thẳng của nó, cười khúc khích thầm thì vô tai nó.
Nó rùng mình nhớ lại cảnh chạy trối chết hồi sáng, rồi trong đầu lại xuất hiện hình ảnh một cô nàng hung dữ cầm chai rượu rượt nó chạy lòng vòng khắp quán, xung quanh đầy ắp ánh mắt tò mò, ngập tràn tiếng cười…Nó trợn mắt một cái, chỉ nghĩ tới thôi mà mồ hôi hột tuôn ướt lưng, cũng đúng ai chứ cái con nhỏ điên này dám làm vậy lắm à, lúc đó đội chục cái quần không hết nhục.
Nó thở dài, cô nàng cũng chỉ còn cách bàn của nó hai ba cái bàn nửa thôi, nó cười méo xệch xoa xoa eo Cycy và chị Thủy vài cái rồi đứng dậy trước đủ loại ánh mắt phức tạp của mọi người trong bàn.
Nó trợn mắt, lời tính thốt ra cũng nuốt trở lại vào bụng trước vẻ mặt châm chọc của chị Nguyệt, không thèm đôi co với mấy người, tui nhịn. Nó hít sâu một hơi dài rồi bấm bụng bước khỏi bàn, ngón tay chị Thủy rời tay nó ra cảm giác cứ như nó đang xa rời vòng an toàn lao vào vùng sóng gió vậy, đơn độc đến lạ. Nuốt nước mắt trong bụng nó lò dò đi về phía Đan Thanh, có lẽ nhận ra nó cũng chịu rời khỏi bàn đi về phía mình, cô nàng đứng lại đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn nó. Nhìn cái gì dữ không biết, làm như nó gây tội trời không dung đất không tha với cô nàng hay sao đó. Dừng chân trước mặt cô gái, nó hít sâu một hơi ngẩn mặt lên thì thấy cánh tay cô nàng đã vươn ra, ngay lập tức nó nảy về phía sau, hai tay đưa lên cao chắn trước mặt.
Nó khẽ liếc liếc nhìn qua khe hở bàn tay mình, mặt chợt nóng bừng vì quê độ, thì ra cô nàng chỉ đưa tay vén tóc, làm giật mình gần chết.
Đi theo tui!
Cô nàng vẫn vẻ mặt lạnh tanh nói nhẹ ba chữ rồi quay lưng đi trước, nó bĩu môi phẫn uất, ra vẻ lạnh lùng gì với nó chứ, bộ kêu theo là phải theo sao, hình như nó thấy hai vai cô nàng run run, loáng thoáng thấy cô ấy cười, không đúng có gì đáng cười đâu chứ, chắc là ảo giác rồi. Nó vỗ vỗ đầu một cái rồi bước theo Đan Thanh trước nhiều ánh mắt tò mò đủ loại cảm xúc của nhiều người xung quanh. Nhìn cô DJ từ phía sau nó thầm tặc lưỡi, đẹp vậy mà bị khùng. Mất khoản hơn năm phút mới chen ra khỏi dòng người đông đúc trên lối đi, Đan Thanh cũng chịu dừng lại ở khu bàn nghỉ tạm của quán, chọn một chiếc bàn không người nằm sát góc, cô nàng ngồi xuống, tay vẫn khoanh trước ngực, đôi chân dài bắt chéo vào nhau một cách kiêu kỳ. “Xời! Ra vẻ gì chứ, bộ ngực nặng quá sợ rớt ha gì khoanh tay miết”. Nó thầm bĩu môi trong lòng, Đan Thanh nhướng đôi mắt màu lam nhìn về phía nó.
Nó cạn lời, nhìn có chút cũng không được, ủa mặc đẹp sexy cho dữ rồi không cho nó nhìn, nó nhìn hoàn toàn trong sáng chứ bộ đây là người ta nhìn người lạ kiểu tò mò không phải nhìn tại em đẹp nha nha, công bằng ở đâu. Tất nhiên chỉ dám nói trong bụng chứ đâu thành lời, nó thở dài chầm chậm đi lại gần em rồi ngồi xuống (từ bây giờ có lẽ vẫn nên gọi Đan Thanh là em nhỉ, nhỏ tuổi hơn nó mà) ghế, hai tay vẫn bỏ trong túi quần, em ấy đã có công tạo dáng lạnh lùng kiêu kỳ thì nó cũng đâu thể phụ lòng mà không ra vẻ cool boy chứ. Khi ngồi xuống đối mặt em nó càng nhận ra cái dáng người cao không thua kém chị của nó, nếu đôi mắt của chị là ánh mắt ngọt ngào ấm áp thì đôi mắt của Đan Thanh trái ngược hoàn toàn, chị em trong nhà gì kỳ cục vậy ta. Một bạn phục vụ bước lại gần nhìn Đan Thanh tò mò rồi mĩm cười nhìn về phía nó nháy nháy mặt.
Anh Mon uống gì, chị uống gì ạ?
Tạm dẹp cô gái trước mặt qua một bên nó cũng gật đầu cười với bạn phục vụ.
Nó còn chưa kịp nói thêm vài câu cho vui với cô bạn nhân viên nửa đã có giọng nói lạnh lùng chen vào, cả hai đều nhìn về Đan Thanh, chắc cô bạn nhân viên cũng nhận ra giọng nói có vẻ không được vui cho lắm nên mĩm cười gật đầu rồi xoay qua le lưỡi nhẹ với nó.
Cô bạn nhân viên cười tươi ôm cuốn menu đi trở vô quầy bar, nhìn theo cô nàng đi xa, nó lại khẽ quay qua phía Đan Thanh, vừa chạm mắt em, nụ cười trên miệng nó cũng tắt, khẽ ho khan mấy tiếng rồi đưa mắt lảng sang chỗ khác. Ánh mắt em ấy vẫn vậy, cho tới bây giờ vẫn không thay đổi, nó nhìn thấy mắt em khi diễn cũng đâu đến nỗi đâu, chỉ khi nhìn về phía nó là trở nên lạnh lùng, cứ như nó gây ra tội lỗi gì ghê gớm lắm vậy, nhưng hôm nay nó mới biết em là ai kia mà, một cô nàng kỳ lạ.
Nó ngơ ngác nhìn lại, trước mắt nó là một đôi chân dài trắng hồng, dưới ánh đèn màu đôi chân ấy càng ma mị cuốn hút ánh nhìn, thì ra nó mãi mê suy nghĩ cho nên đầu hơi cúi vô tình cô ấy cho rằng nó đang nhìn ngắm chân em, đúng là tính ngay lý gian.
Lúc nào anh cũng dùng ánh mắt dơ bẩn đó nhìn con gái như vậy hả?
Giọng em lạnh như băng, đều đều ra vẻ không cảm xúc, thật không hợp với giọng nói của em chút nào. Nó mĩm cười xõa tay
Cuộc nói chuyện gián đoạn bởi cô nàng phục vụ mang nước ra cho nó, kèm theo một chiếc gạc tàn bằng thủy tinh, một hộp diêm cách điệu sang trọng, thường ngồi khu vực này nhân viên sẽ mang cho nó diêm, vì nó thích hộp diêm ở đây. Nó gật đầu cười với bạn nhân viên
Cô nàng cười tươi rồi đi vào trong, nhường lại không gian cho nó và Đan Thanh, nhìn qua cô nàng, nó cũng thầm mĩm cười, có thể dùng ánh mắt khác nhìn nó hay không.
Lúc nào anh cũng dùng thái độ đó nói chuyện với con gái hả? Lúc nào đi đâu làm gì cũng có gái ở cùng anh đúng không?
Nó mĩm cười, cái cô nàng này sao cứ nói hoài vấn đề này với nó vậy nhỉ.
Đan Thanh trợn mắt môi mím lại nhìn nó, có lẽ cô nàng vẫn chưa thích nghi được cái kiểu nói chuyện tưng tửng bất cần của nó, cũng đúng mà, đây có lẽ mới lần đầu ngồi nói chuyện đàn hoàng với nhau mà.
Anh…! Anh hông xứng với chị tui.
Nó mĩm cười, nhưng nụ cười chẳng còn một chút cảm xúc tưng tửng nào nửa.
Nó mĩm cười, đưa ly cooktail lên miệng nhấp nhẹ một ngụm, vị đắng, cay nồng và cả vị ngọt, chua lan tỏa khắp miệng, bàn tay nó siếc chặc trong túi quần, tay cầm ly nước cũng khẽ run vài cái…
Nó mĩm cười, đứng dậy rất cool ngầu định rời khỏi bàn.
Anh…! Anh đứng lại đó, tui tui còn chuyện muốn nói.
Nó dừng lại, tay gõ gõ trên mặt bàn nhìn em
Nó thầm cười, cô gái này cũng thú vị đó chứ, ra vẻ lạnh lùng bất cần với nó à, còn phải học nhiều nhé. Nó ngồi xuống, tay xoa xoa vào bao diêm để trên bàn chờ Đan Thanh tiếp tục, nó mới biết em ấy, thực sự cũng chẳng có gì để nói.
Anh có thể hút thuốc!
Nó hơi sững người
Nó bật cười nhẹ, vậy mà nói không quan sát nó.
Bửa nay anh sẽ về đâu?
Nó đưa thuốc lên miệng, vì cả hai đang ngồi đối diện nhau, em ấy cũng mở lời cho nên nó cũng mạnh dạn hút thuốc trước mặt em, đang có rượu trong người, không thể làm theo thói quen thường ngày, không hút thuốc trước mặt con gái. Làn khói phả nhẹ vào mũi, mùi diêm, mùi thuốc lá thơm cũng lan tỏa khắp mặt nó, đôi mắt màu lam của em càng đặc biệt hơn khi khói tan dần trước mắt.
Nó cười, hình như ở đây đúng là nó không có nhà thật, mấy tháng nay nó vẫn loanh quanh khắp nơi, đến khi về lại SG bửa giờ nó cũng lang thang ngày đây mai đó.
Nó thiếu điều muốn sặc khói thuốc chột dạ trong bụng, lo mãi mê diễn vai bất cần tưng tửng, lời nói ra cũng phải tự nuốt vô bụng nửa chừng.
Làm…làm gì…đêm qua…anh anh làm gì?
Đan Thanh cười nhếch môi, ánh mắt càng sắc lạnh xoáy vào nó
Em ấy nhìn sâu vào gương mặt vô tội của nó, đúng thật là mỗi lần say vô nó chỉ có nằm ngủ chứ sức lực đâu mà làm chuyện xấu gì.
Nó tự cười thầm trong lòng, đấu trí với nó à, em còn non lắm cô gái ơi, chị em anh còn xử lý được, nói gì một cô bé còn nhỏ tuổi hơn anh.
Được rồi, vì mấy lời nói hôm qua, tui sẽ hông cản anh về phòng chị tui. Nhưng tui cảnh cáo anh, nếu anh làm chuyện gì quá đáng, xấu xa ở căn phòng đó nhất là dám chọc đến tui, anh phải cút ra khỏi nhà. Hôm nay tui muốn nói chuyện với anh chỉ nhiêu thôi. Nhớ đó, đừng thách thức kiên nhẫn của tui.
Nó tròn xoe mắt nhìn Đan Thanh, mới nói chuyện đàn hoàng lần đầu, nó đã cảm nhận phần nào bản chất tính cách của em rồi, bất cần lạnh lùng gì chứ, chung quy em cũng chỉ là một cô bé đang ra vẻ mà thôi. Cái gì mà nói chuyện toàn câu từ đao to búa lớn, giống đang diễn phim thì đúng hơn…nó thầm nghĩ trong bụng nhưng rồi cũng nhanh chóng nhớ ra, cũng đúng…em ấy là người thân thiết gần gũi với chị kia mà, chị nào em đó, cô gái này chắc ít nhiều cũng bị nhiễm cái tính thích như phim ảnh tiểu thuyết như chị.
Nó lại cười khổ lắc đầu, có làm nên tội gì đâu mà em ấy gắt với nó dữ vậy không biết.
Nó nheo mắt sững người trước thái độ hình như nổi giận của em ấy, ủa nó có quên đâu, rõ ràng em ấy là em họ chị Phương mà, có gì sai đâu ta.
Đan Thanh cắn môi trợn trừng mắt đứng dậy, từng đường cong đập thẳng vào mắt nó và bàn tay em ấy cũng đập luôn lên má nó theo đúng nghĩa đen, rồi trong khi nó còn đang ngỡ ngàng em ấy đã đi khuất khỏi tầm mắt.
“Lại bị em đánh nửa rồi”
Nó cười khổ, chẳng hiểu gì cả, nó lục lọi hết cái đầu đang ngà ngà say của mình cũng không hiểu, không nhớ được gì, nó đâu có biết sự tồn tại của em đâu, chị Phương cũng chưa từng kể gì về em, lấy gì nó biết hay nhớ em. Nhưng mà rốt cuộc thái độ như vậy có tính là giảng hòa chia phòng chưa nhỉ. Nó gãi gãi đầu nhìn theo hướng Đan Thanh đã khuất xa, rồi ngồi xuống đưa điếu thuốc còn cháy dở lên miệng hít nhẹ, ly nước của em hầu như còn nguyên vẹn, nó nhẹ nhàng cầm ly nước lên xoay xoay vòng rồi nhấp nhẹ một ngụm. Vị cay nhẹ, nồng nàn, một chút ngọt, một chút mằn mặn, có lẽ mang chút hương vị của biển thì phải. Nó đưa ly nước ra trước mắt, màu xanh nhạt, vài viên đá vuông vuông, vài giọt nước long lanh như ánh mắt em nhìn nó, để rồi chợt nó mĩm cười siếc nhẹ ly nước…vì bên trên miệng ly nó phát hiện hình như là vệt son môi.
Ngồi uống một mình hai ly nước, tham lam quá nghen chàng trai.
Một giọng nói quen thuộc nhẹ nhàng bên tai, nó mĩm cười
Nó bật cười, tay ôm lấy chiếc eo thon mịn của chị Thủy khi chị đang trề môi ngồi lên hai chân nó, tay mân mê miệng ly nước của Đan Thanh rồi cốc nhẹ lên đầu nó một cái, sau đó chị Thủy cầm ly nước màu hồng đỏ còn hơn phân nửa đưa lên miệng uống.
Nảy giờ có nghe lén tụi em nói chuyện không vậy?
Chị Thủy chép chép miệng để ly nước xuống bàn, hai tay vòng ôm lấy vai nó vỗ vỗ nhẹ theo từng nhịp nhạc
Nó nhìn theo ánh mắt chị, rồi bật cười, nó quên mất ở đây cũng không thiếu nhân viên làm tai mắt cho bà cô này.
Nó cười khổ lắc đầu ngả đầu vô người chị Thủy
Chị Thủy cười khúc khích chỉ chỉ vào phía trong, nó nhướng mắt nhìn theo, từ đằng xa Đan Thanh đang nổi bật trên bàn DJ cao cao, phía dưới có rất nhiều ánh mắt đang say mê ngắm nhìn theo từng đường cong trên cơ thể em, DJ mới mà, ai lại không thích nhìn kia chứ.
Nó rùng mình, mấy hôm rồi không nghe cái giọng chảy dài này, khẽ lắc đầu cười
Chị Thủy chu miệng kéo tay nó xoa xoa bụng mình, nó cũng mĩm cười mặc kệ chị muốn dẫn cái tay nó đi đâu thì dẫn, rồi ánh mắt lại ngước nhìn về phía Đan Thanh. Cô gái này tự nhiên xuất hiện, tự nhiên mang nhiều suy nghĩ cho nó, đột ngột đến mức nó vẫn còn ngơ ngác lắm, một cô gái kỳ lạ, không lẽ bất cứ ai có liên quan đến chị đều không bình thường như vậy sao.
Chị Thủy chu miệng đánh nhẹ lên vai cứ như oán phụ lâu năm khiến nó cũng bật cười, bà cô này cũng diễn được vai bánh bèo luôn nè.
Chị Thủy bĩu môi rồi cầm ly nước của nó lên đung đưa trước mắt, nó cũng cầm ly nước màu xanh của Đan Thanh lên cụng ly với chị Thủy rồi uống cạn.
Nó cười như mếu khi nghe lời đe dọa, cái gì mà bà cô đó như đi guốc trong bụng nó dữ vậy nè, đang tính chút cho chị Nguyệt đi với trai hay Mimi cho khỏe, nó đi xe về một mình cho thoải mái, ai dè.
Nó gật gù, ai chứ bà cô đó đối xử với người ta vậy cũng không có gì lạ, đừng nói gì anh chàng đó, ngay cả nó mới quen không có liên quan gì cũng bị hành lên bờ xuống ruộng mấy bửa này rồi đây.
Mon nè! Tự nhiên đói bụng
Nó trợn mắt ngước nhìn chị Thủy, mới kêu không đói giờ đói là ý gì, con gái lớn hay nhỏ đều thật thất thường.
Chị Thủy cười khúc khích đánh nhẹ lên đầu nó một cái rồi dựa hẳn người vào nó, đưa mắt nhìn về phía bàn DJ trên cao. Nó một tay xoa xoa nhẹ eo chị, một tay chống lên bàn nghiêng đầu nhìn theo hướng chị Thủy.
Nó lắc đầu cười khổ, không biết phải làm gì để mua chuộc bà cô này thôi đừng lấy cái giọng nhão nhẹt này ra nửa, lâu lâu đang nói chuyện bình thường chen vô cái muốn đột quỵ.
Chị Thủy mĩm cười ngả đầu vào người nó, vì chị ngồi trên cao cho nên vô tình bờ ngực ấm nóng của chị cũng áp chặt vào má nó, mùi hương con gái thoang thoảng, cả mùi men rượu nửa, cứ lâng lâng và nóng bỏng. Bàn tay chị xoa xoa nhẹ vào vai nó, mái tóc dài phủ nhẹ lên mặt, rồi chị dùng tay còn lại tự tách từng sợi từng sợi như đếm tóc mình nằm trên mặt nó.
Chị Thủy nhìn thật sâu vào mắt nó rồi cười khì, bàn tay lại xoa xoa nựng lên mặt lên cằm nó, cứ như đang chọn trai trẻ để sủng hạnh đêm nay vậy. Nó cũng mĩm cười, tay khẽ kéo đuôi váy phủ lên đùi chị rồi xoa xoa nhẹ lên má chị.
Nó trợn tròn mắt nhìn cái dáng vẻ lẳng lơ như yêu nữ của chị Thủy, rồi lắc đầu bật cười, diễn với nó à, làm như nó vô tâm lắm không bằng. Ở đâu ra cái kiểu tự quyết định nó lại là trai trẻ riêng như kiểu bao nuôi vậy hả, đâu nuôi được gì đâu. Nó vừa bực mình vừa buồn cười tay gõ gõ lên đùi chị, tay còn lại vuốt nhẹ tóc chị ra khỏi mặt mình hướng mắt nhìn về phía xa, chẳng nhìn gì rõ ràng cả, chỉ là có một chút suy nghĩ riêng trong đầu. Chợt ánh mắt nó lướt qua…hình như chị Thủy đang mĩm cười, nụ cười đẹp và thật, rạng rỡ như cô gái tuổi đôi mươi.
...13......