18 Phần 18
Tính nó vốn không thích lắm món cháo nhưng do ngực còn đau từ bên trong chỉ đành nuốt cho hết tô cháo to đùng trước ánh mắt giám sát lạnh như băng của Đan Thanh. Với cục nước đá này ngồi đối diện trong tình trạng yếu xìu của nó thì cả hai cũng chỉ im lặng, nếu bình thường chắc nó sẽ nói gì đó, còn giờ lỡ trêu gì quá đáng thì chỉ có nước ăn hành chứ sức đâu mà chạy. Làm xong tô cháo, Đan Thanh nhìn nhìn nó thêm chút rồi dọn dẹp tô, rót giúp nó một ly nước cùng hai viên thuốc, nhìn viên thuốc trên tay em nó cũng thở nhẹ một cái, uống thuốc không thì được chứ để mới thức dậy lại bị bà y tá hồi sớm mò vô đè mông nó ra tiêm trước mặt em thì còn mặt mũi nào hành tẩu giang hồ. Trả ly nước cho em nó, khẽ chống tay định ngồi thẳng dậy, nhưng người hơi thiếu lực, đang cố quẹt mồ hôi trên mặt thì em tiến sát lại gần, cuối người sát vào mặt khiến nó cũng suýt dừng luôn hơi thở, gương mặt em sát bên, đôi mắt màu lam trong đêm tối như ánh đèn nhỏ soi sáng gương mặt mình, có thể nhìn thấy cả đôi môi mấp máy thơm lừng của em.
Làm làm gì…
Nó hơi lui đầu ra xa, miệng như thở gấp không thốt nên lời, không lẽ bà cô nhỏ này nhân lúc nó không có sức phản kháng đè nó ra hôn sao. Đang run rẩy hí ha hí hửng…à nhầm ngơ ngác thì môi em khẽ nhếch, nó chắc là môi em nhếch lên một cách nguy hiểm rõ ràng, nhưng rồi môi em cũng bỏ qua môi nó hướng gương mặt sang phía bên kia gường, cái cổ trắng ngần thơm ngát của em khiến nó nhìn say sưa, bất cứ ai trong tình huống này chắc cũng cảm giác như nó, chỉ muốn đè em ra cắn lên đường cong ma mị ấy. Nó tò mò nhìn theo, tay em đang lần mò dưới gối rồi cầm lên một chiếc điều khiển có 4 nút màu đen đỏ, sau đó em bấm vào nút đỏ giữ chặt, chiếc giường của nó đang từ từ nâng phần phía đầu nằm lên cao, đến khi đầu giường áp nhẹ vào lưng nó mới dừng lại. Đúng là hai lúa, biết giường có điều khiển thì nó đâu khổ sở cả buổi. Làm xong việc nâng giường, em nhét điều khiển vào phía dưới giường rồi đứng thẳng người dậy, nó hơi thất vọng à quên hơi nao nao rồi thở dài, không bị đè cưỡng bức tấm thân trung trinh này là tốt rồi. Khẽ liếc nó một cái rồi em quay lưng bước ra khỏi phòng, bỏ nó lại một mình với đủ loại suy nghĩ trong sáng. Cái cô nàng này thiệt là, đang trêu chọc nó thì phải, đâu nhất thiết cúi người sát vậy chứ, vòng qua bên kia cũng cầm lấy điều khiển được vậy, rõ ràng là khêu khích nó, chắc chắn là vậy. Ngẩm nghĩ một hồi cũng chán, nó với tay cầm điện thoại của mình lên xem, vài tin nhắn của mấy cô gái quen, nó thờ ơ xem lướt qua rồi cũng không trả lời, chỉ mở game xếp hình lên chơi giết thời gian, điện thoại của nó không phải cảm ứng nên chỉ có vài game đơn giản để chơi những lúc chán. Căn phòng dịu nhẹ với ánh đèn vàng, không có tiếng động nào len vào từ bên ngoài đường, chỉ có ánh đèn lấp lánh xa xa. Vài phút bấm game, mắt cũng hơi mỏi, nó lại đưa ánh mắt nhìn quanh, khẽ mĩm cười rồi thở phì một cái. Bác sĩ Chánh cũng thiệt là, sao lại cho nó nằm trong căn phòng này nhỉ, mãi đến giờ cửa rèm được ai đó kéo lên, nhìn thấy khung cảnh bên ngoài nó mới nhận ra sự quen thuộc này, chẳng phải đây là căn phòng ngày đó Chị từng nằm đây sao. Không ngờ được có một ngày nó không phải là người chăm sóc mà trở thành người nằm trên chiếc giường này. Nó khép đôi mắt lại, ngả đầu ra phía sau hít thật sâu, tự nhiên cái ý nghĩ cứ nhắm mắt như bây giờ, để rồi mãi mãi không còn mở ra được nửa thì….
“Cạch”
Cửa phòng hé mở đem nó trong những suy nghĩ điên khùng của mình tỉnh dậy, hai bóng người nhẹ nhàng bước vào, là chị Thủy và chị Nguyệt.
Có nước ấm rùi nè Mon
Nó cười nhếch môi
Nó thở dài, không thèm tranh cãi với bà cô Nguyệt, tay xoa xoa lên tay chị Thủy tìm niềm vui trước tiếng cười khúc khích nhẹ của chị.
Nó thở phì, không ở đây nửa thì tốt, cái cô nàng đó ở đây thêm chắc nó áp lực điên mất. Chị Thủy xoa xoa ngực nó vài cái rồi rút đưa nó một cọc tiền được cuộn trong một tờ giấy.
Nó gật đầu, qua nay có lên quán coi sóc gì được đâu. Nó chưa kịp cầm cọc tiền thì chị Nguyệt đã trề môi giật lấy tiền, mắt liếc liếc nó.
Cả nó và chị Thủy đều lắc đầu cười trừ, đúng là không có gì nói lại được bà cô đáo để này. Chị Nguyệt kéo ghế ngồi xuống bên cạnh giường cởi tiền ra đếm, nó cũng kệ không thèm nhìn quay qua chị Thủy.
Nó lắc đầu mĩm cười xoa xoa lên tóc chị Thủy.
Nó giơ giơ điện thoại của mình lên nháy mắt, chị Thủy nhìn theo cũng bật cười.
Nó bật cười, cũng không phải người duy nhất ý kiến vụ nó mãi cho đến giờ chỉ sài điện thoại nút bấm mặc dù có thể mua điện thoại cảm ứng bất cứ lúc nào.
Nó tròn xoe mắt nhìn thái độ của hai bà cô trước mắt, chị Thủy thì tủm tỉm cười nháy mắt, chị Nguyệt thì nhìn chị Thủy xong quay qua nó trợn mắt lên thiếu điều muốn ăn tươi nuốt sống nó.
Nó ngơ ngác, rõ ràng hai bà cô này có gì đó giấu nó đây nè.
Chị Thủy lắc đầu chỉ chỉ vô trán nó rồi cười nhẹ, còn nó cũng bật cười, chỉ có bà cô Nguyệt là vừa đếm tiền vừa liếc liếc nó cứ như nó gây tội gì trời không dung đất không tha vậy.
Nó tròn mắt nhìn sang bên cạnh, chị Nguyệt đang chăm chú đếm tiền cũng ngẩn mặt liếc nó.
Nó mồm chữ O miệng chữ A hơi lạnh sống lưng nhìn nhìn bà cô kia thêm phần chột dạ. Chị Nguyệt bĩu môi
Nó thiếu điều nhảy dựng dậy, lông ngực cũng đau nhói làm chị Thủy cũng vội kéo tay ấn người nó xuống, xoa xoa ngực cho nó
Nó nghe tới đây miệng nó giật giật, mồ hôi lạnh chảy ngược vô trong hít thở cũng khó khăn.
Nó ráng hết sức lấy hơi lên, y tá y tá nó cần y tá ngay bây giờ, sùi bọt mép ngủm tới nơi bây giờ. Chị Nguyệt cười tủm tỉm vênh mặt lên thưởng thức nét mặt thê thảm của nó. Giờ thì nó đã hiểu lời bé Xíu kể về chú Ba hình như có thiệt rồi, hồi còn ở quê có mấy ông giang hồ gì đó trên tỉnh xuống tổ chức đá gà rồi đánh luôn mấy thanh niên trong xóm, chú Ba một mình cầm cuốc rượt đánh bắt luôn thằng cầm đầu treo lên cây dừa, công an xuống hòa giải mới thả ra. Bộ đội về hưu không phải chuyện đùa. Còn cái cô nàng Đan Thanh kia nửa, thiệt hết nói nổi, tưởng ăn hiếp được mình nó, ai ngờ…nghĩ đến thôi là thấy đáng sợ rồi.
Nó trợn tròn mắt, mặt hết sức thê thảm thở dài, chị Nguyệt mặt càng lúc càng gian hơn, hai bà cô này không biết có lừa đảo gì nó không đây. Đầu nó bắt đầu lẩm nhẩm số tiền mình còn trong tài khoản, không biết lỡ bị bắt đền thì có đủ tiền không, kỳ này đổ nợ luôn quá.
Nó trợn mắt nhìn gương mặt rất đắc ý của chị Nguyệt, thở dài ngao ngán, thôi kệ cho bà cô này hớn hở cũng được, không có sự việc nghiêm trọng là tốt rồi.
Chị Nguyệt cười một cách nguy hiểm rồi đứng dậy đập cọc tiền lên ngực nó, sau đó quay người sang một bên vươn vai đi lại chiếc giường còn lại trong phòng nằm lên, gương mặt vẫn ra vẻ vô cùng nguy hiểm.
Nó cười khổ lắc đầu, ngẩm nghĩ một hồi cũng không biết làm gì, nếu có gì nghiêm trọng thì chắc phải gọi điện cho anh Phong, đúng là cũng không cần lo thiệt, bên nó còn có ông Kha lùn mà, có gì méc chị Tiên bắt ổng giúp. Nhưng mà nói gì thì nói, nghĩ tới cảnh bà cô nhỏ kia đánh nhau thiệt với người ta vừa thú vị vừa bực mình, con gái con đứa ở nhà ăn hiếp nó được rồi, ai dạy cho cái trò ra đường đánh nhau vậy không biết.
Nó bật ngửa với bà cô Thủy, tính ra tưởng phe nó ai dè lần này nỡ phản nó luôn rồi, không thể được, ai vô nhóm thì vô, bà cô nhỏ kia mà vô…lấy đường đâu cho nó sống.
……………………………..
Mặc dù bị chị Nguyệt cố tình nhồi nhét bao nhiêu là chuyện hành hạ đầu óc nhưng rốt cuộc nó cũng ngủ gục trên tay chị Thủy bởi thấm thuốc. Vẫn như thường ngày, nó tỉnh giấc bởi tiếng chuông báo thức quen thuộc. Hôm nay cơ thể đã tốt hơn nhiều, cơn đau khi tỉnh dậy cũng không còn nặng như hôm qua. Tuy nhiên cử động vẫn còn khó khăn, nó lần mò tay tìm chiếc điều khiển bấm nút ngồi dậy, cơ thể này đôi lúc cũng vô dụng làm sao, ý nghĩ khiến nó cũng tự bật cười. Nhưng rồi nụ cười chợt tắt khi nó nhìn sang bên cạnh, một gương mặt ám ảnh trong từng giấc mơ đang đứng lặng nhìn, mùi nước hoa nồng quen thuộc…
Nó á khẩu luôn rồi, tại sao cô đẹp biết nó ở đây…cái vẻ mặt này, hình như không ổn cho lắm. Nó nhìn nhìn quanh, căn phòng không có ai ngoài nó và cô đẹp, bên ngoài cửa kính hình như đang lấp ló bóng một ai đó.
Cô đẹp nhướng đôi mày kẻ đậm hết mức có thể, đôi môi rực lửa mím lại, càng đứng gần càng nồng mùi nước hoa, đúng là cô điệu phong cách không lẫn vào đâu được.
Cô đẹp bỏ tay khỏi eo nó, rút một chiếc khăn giấy mềm để sẵn trong túi ra quẹt quẹt lên mi mắt, chuẩn bị cũng đầy đủ đó chứ, có cả một chiếc gương nhỏ đem ra soi luôn thì nể thiệt rồi. Tân trang lại vẻ đẹp điệu đà của mình, cô mím môi kéo ghế ngồi xuống, hình như tâm trạng cô đẹp của nó không ổn cho lắm nhỉ, nó cũng thôi kiểu tưng tửng lắc đầu thở nhẹ, tay xoa xoa lên bộ móng mới làm của cô.
Nó hơi ngẩn người một chút rồi cười trừ thở dài
Nó rối tinh rối mù trước ánh mắt hơi lạ cùng vẻ mặt không biết cảm xúc gì của cô đẹp, miệng nói lung tung cả lên để rồi cuối cùng không biết nói thêm gì, chỉ gục mặt xuống một cách bất lực, thôi muốn mắng chửi gì tùy cô đẹp vậy. Chờ hồi lâu không thấy cô nói gì, nó lén ngẩn mặt lên thì bắt gặp ánh mắt long lanh với hàng mi kẻ cũng không phải đậm vừa gì, cô cười khúc khích nhẹ.
Nó cười xòa, chịu tươi lên là tốt rồi.
Cô đẹp lườm nó một cái rồi lấy dưới giường lên một cái túi vải, sau đó rút ra một bình thủy tinh có nắp đậy màu cam đỏ.
Cô đẹp hất mặt lườm nó thêm một cái mới chịu quay qua vặn nắp bình rót nước ép ra ly đưa cho nó. Nhận ly nước ép từ cô đẹp, nó đưa lên mũi ngửi ngửi mùi nước ép thơm lừng rồi tu một hơi theo thói quen, quên luôn vụ lồng ngực còn đau, chỉ mới một hớp nhẹ nó đã ho sặc sụa. Thấy vậy cô vội rút khăn ra hứng lấy bên dưới miệng nó, tay vỗ vỗ nhẹ lên lưng
Chờ nó nhâm nhi xong ly nước ép, cô đẹp mới chịu đứng dậy chào nó đi về. Cửa phòng lại mở ra, lần này là Cycy và Ngân đi vào, tính ra cái bóng lấp ló ngoài cửa khi nảy chắc chắn là hai cô nàng này. Nhưng không chỉ 2 người, chưa kịp lên tiếng thì sau lưng hai cô nàng là Mimi và mấy người khác trong nhóm cả trai lẫn gái đi vào tươi cười chào nó.
Những tiếng cười đùa trêu chọc rộn vang khắp phòng, may mà phòng khám quen, phòng nó nằm cũng ở tít trên tầng cao cách âm cũng tốt, nếu không chắc nguyên đám bị đuổi ra đường hết. Đủ thứ đồ ăn, trái cây các kiểu chất đầy trên bàn và với cái nhóm này việc nó nằm viện giờ chỉ là cái cớ cho mấy ông bà mở tiệc ăn uống tại phòng chứ tốt lành gì. Lâu lắm mới có người trong nhóm nằm viện thê thảm cỡ này, nguyên nhóm hết người này tới người lấy chiếc giường bệnh của nó làm hình nền để chụp hình khiến nó cũng bất lực để ai muốn làm gì tấm thân nó thì làm. Ăn uống tám chuyện hơn hai ba tiếng đồng hồ các ông bà mới chịu kéo nhau ra về, chỉ còn lại Cycy và Ngân ở lại với nó. Dọn dẹp xong hai cô nàng mới ngồi xuống bên cạnh nó.
Nó xoa nhẹ lên đầu Cycy cười cười
Nó bật cười trước cái mặt chu chu của cô nàng Cycy, còn Ngân cũng chỉ ngồi im lặng bên cạnh xoa xoa ngực cho nó. Trước giờ luôn vậy, vì mối quan hệ khác biệt của nó và em cho nên trong mọi cuộc vui em đều rất ít nói chuyện hay giao tiếp nhiều với nó khi có người khác, luôn yên lặng giữ một khoảng cách không mặn không nhạt. Hai cô nàng ngồi nói chuyện phiếm với nó thêm một chút rồi cũng bắt chước chị Nguyệt kêu y tá vô ép nó uống thuốc, suốt mấy nay nó hiếm khi được thức, bộ nó ngủ càng nhiều thế giới càng được hòa bình hay sao ấy. Tỉnh dậy lần tiếp theo thì sắc trời cũng về đêm, hình như trời cũng khuya lắm rồi. Nó khẽ lật tay lần tìm chiếc điều khiển giường, nhưng rồi phát hiện bàn tay con gái đang nắm chặt điều khiển, một bàn tay khác vẫn đặt trên ngực nó, hơi ấm thoảng nhẹ từ bàn tay ấy như muốn dịu dàng sưỡi ấm trái tim. Cũng không cần biết bàn tay ấy là của ai, nó mĩm cười áp nhẹ tay mình lên, làn da mịn và mềm thơm đến say lòng. Nó khẽ đưa mắt nhìn qua bên cạnh, mái tóc màu trắng của em như chuyển thành màu bạc, ánh sáng bên ngoài cửa sổ như hữu ý soi vào tóc em, chợt thấy đẹp đến nao người. Nó mĩm cười thì thầm như tự nói với chính mình
“Xin lỗi! Tôi thực sự không nhớ em là ai”
…..
Đan Thanh cau mày, ánh mắt lấp lánh trong đêm, nó nhìn sâu vào em như muốn ngắm nhìn thật kỹ, cố lục lọi trong đầu để tìm kiếm xem em là ai. Đương nhiên em làm gì cho nó cơ hội để làm điều này, em trừng mắt hững hờ, rút tay khỏi người nó rồi đứng dậy đi sang chiếc bàn bên cạnh, đèn bật sáng thêm một chút, nó im lặng nhìn em đang chăm chú chuẩn bị đồ ăn mang theo, có lẽ là cho nó.
Nó mĩm cười nhẹ nhàng, em cũng im lặng nhìn nó một lúc lâu, khẽ gật đầu.
Nó cũng gật đầu, thật không dễ nói chuyện với cục nước đá lạnh băng này chút nào. Đan Thanh đưa phần cháo còn chút hơi ấm thơm ngát cho nó rồi im lặng đi ra ngoài, nó nhìn theo cho đến khi dáng em khuất sau dãy hành lang sâu hun hút bên ngoài cửa rồi mới lắc đầu ăn cháo. Giải quyết tô cháo xong cũng vừa lúc Đan Thanh đi vào phòng, tay em kéo theo một chiếc xe lăn không biết tìm ở đâu, nó ngẩn tò te nhìn, cười tự dĩu với chính bản thân mình, thật không thể nghĩ cũng có ngày ngay cả đi đứng cũng khiến người khác không an tâm, mà nó đâu có yếu đến phải ngồi xe đâu chứ. Đan Thanh im lặng dọn dẹp dụng cụ ăn uống xong xuôi mới đẩy xe lại gần bên giường, nhẹ nhàng rút kim truyền nước ra khỏi tay nó.
Nó hơi nheo mày, coi thao tác của em ấy chắc sẽ không sao đâu nhỉ. Rút kim xong Đan Thanh mới quay qua giúp nó đứng dậy, nó cười khì
Nó lắc đầu cười như mếu nhìn vào vẻ mặt lạnh băng của em, rồi cũng chịu chống tay rời khỏi giường ngồi xuống chiếc xe lăn màu trắng. Tự nhiên đang khỏe bị bắt ngồi xe lăn nè trời, cái cô nàng này thiệt là biết cách đả kích tinh thần người khác. Đan Thanh mang theo áo khoác của nó rồi đẩy xe ra khỏi phòng bất chấp gương mặt buồn khổ nhăn nheo của nó. Sau khi xuống thang máy, em vẫn yên lặng đẩy nó ra cửa phòng khám, vẫn tưởng sẽ giống như trong phim hai đứa đẩy nhau lén lút trốn viện, bác sĩ y tá sẽ náo loạn tìm kiếm để rồi bắt được hai đứa đem về la mắng vài trận, nhưng không, khi xe đi ngang phòng trực, một chị y tá lớn tuổi đang đứng chờ.
Cả nó và Đan Thanh đều gật đầu cảm ơn chị y tá, sau đó em đẩy xe nó ra ngoài sảnh.
Em để nó ở sảnh phòng khám một mình bước ra ngoài, nó im lặng ngồi chờ, những ngọn đèn đường chiếu nhẹ xuống sân, bên ngoài giờ này cũng yên lặng vắng vẻ đến lạ, SG hôm nay vẫn ngủ say hay sao nhỉ. Khoản năm phút chờ đợi, một chiếc xe màu trắng nhẹ nhàng dừng lại trước cửa, ánh đèn sáng chói khiến nó cũng phải nheo mắt đưa tay che lên trán vài giây mới có thể nhìn rõ dần. “Chiếc xe này….”Cửa xe mở, Đan Thanh bước ra khỏi ghế lái tiến lại gần nó
Đan Thanh lạnh lùng cắt ngang lời nó, tay đẩy xe lăn đến bên ghế lái, sau đó em đỡ nó từ từ ngồi vào xe, một anh bảo vệ nhanh chân đi lại gần giúp Đan Thanh xếp xe lăn lại cho vào cốp, sau đó em nhẹ nhàng ngồi vào ghế phụ. Ánh đèn dịu nhẹ bên trong như mơn trớn lên tóc em, không khí vẫn im lặng đến lạ, nó cũng không biết nói gì, chỉ đưa ánh mắt nhìn quanh, dùng một tay sờ lên phía trước xe, những hàng nút bấm, cả màn hình ghế lái quen thuộc. Bụi còn bám mờ , nó khẽ xoa xoa những ngón tay bám đầy bụi nhỏ li ti vào nhau, có một chút gì đó dâng nghẹn trong lòng. Nó hít sâu một hơi dài rồi thở hắt ra, môi mĩm cười…tay chạm nhẹ lướt qua màn hình led phía trước.
“Chào mày! Lâu rồi không gặp!”
Màn hình bật sáng, tiếng nhạc từ từ vang lên như tiếng xe đáp lại lời chào của nó, mọi thứ bên trong xe vẫn vậy, list nhạc vẫn bắt đầu như ngày ấy, những ngày vẫn còn chị bên cạnh líu lo nói nói cười cười. Chiếc xe màu trắng chầm chậm lăn bánh ra khỏi cổng rồi hòa vào dòng xe qua lại trên đường, tiếng máy xe như khẽ thì thầm tiếng cười gặp lại chủ nhân, có thể gọi là vậy, bởi vì chiếc xe này là xe của chị mua sau này, tất nhiên để dành cho nó. Ngày chị đi cho đến giờ, nó vẫn chưa từng đem xe về nhà, bao lâu nay vẫn nằm bên kho nhà anh Phong, cũng chưa một lần nghĩ đến sẽ mang xe về để đi.
………………………………..
“Vì em Phương đã bán xe mình, mua một chiếc xe rẻ hơn để em chịu dùng xe chung, em không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho Phương, em cũng không muốn Phương phải chịu nắng chịu mưa khói bụi với mình đúng không? Dẹp cái tôi của mình qua một bên, dẹp miệng lưỡi người ngoài như tính em vẫn có, tự trọng của đàn ông là rất tốt, nhưng anh tin em hiểu người yêu mình hơn bất cứ ai. Phương vì em làm rất nhiều chuyện, tới lúc em phải vì Phương mà bất chấp tất cả chăm sóc tốt cho Phương. Bắt đầu từ bây giờ, chiếc xe này là của em, mỗi tháng hai đứa trả cho anh 5tr chừng nào đủ tiền xe thì thôi. Xem như đây là món quà anh chúc phúc sớm cho em và Phương. Trưởng thành thật sự nhanh lên chàng trai, chúng ta có lẽ không còn nhiều thời gian đâu.”
……………………………….
Những lời nói của anh Phong trước khi trở về Mỹ vẫn khắc sâu vào tâm khảm, ngày đó nó còn không hiểu câu nói cuối cùng của anh là gì…Giờ thì nó hiểu rồi, hiểu đến mức hàng trăm hàng ngàn lần muốn có cỗ máy thời gian quay trở về đấm thật nhiều chính mình vì đã luôn từ chối sử dụng chiếc xe này sớm hơn, che nắng che mưa cho chị sớm hơn. Thêm một ngày bên chị, là xóa đi một phần nuối tiếc của bây giờ.
Tui hông biết anh đang nghĩ gì, nhưng xin anh chú ý vô việc lái xe. Tui hông muốn lần đầu tiên ngồi xe với anh cũng là lần cuối cùng đâu.
Tiếng Đan Thanh lạnh băng vang lên, nó khẽ giật mình nhẹ rồi quay qua mĩm cười nhìn em.
Nó bật cười, rốt cuộc em vẫn chỉ là một cô bé cho dù cố tỏ ra mình cool ngầu tới cỡ nào.
Đồ điên!
Đan Thanh chu mũi mắng nhẹ một cái rồi không thèm để ý tới nó nửa, em dựa đầu vào ghế, đưa ánh mắt nhìn ra bên ngoài cửa kính. Nó im lặng cho xe chạy đi, những ngọn đèn đường lùi lại sau lưng, bóng cây giữa dãy phân cách mỗi lúc thưa dần, trên con đường khuya vắng người qua lại, có một chiếc xe màu trắng chở hai con người kỳ lạ đi về đâu đến chính người trong cuộc cũng không rõ.
Xe dừng lại bên đường, nó lùi xe lên vỉa hè, tắt máy xe, mở cửa từ từ bước ra ngoài, đang cố vịn cửa xe để đứng thẳng dậy thì em kéo tay nó.
Đan Thanh trừng mắt, đôi mắt bớt đi lạnh lùng, thêm một phần ngang bướng, nó nhìn nhìn em rồi cũng gượng cười gật đầu.
Chờ tui xíu!
Em mở cửa xe bên mình đi lại sau cốp xe, lục đục một hồi em cũng đẩy xe lăn ra gần cửa lái, nó thở dài bất lực trước hành động cố chấp của em rồi leo ra ngồi lên lên xe lăn. Khóa cửa xe lại, nó vẫn giữ cửa sổ mở để tiếng nhạc có thể vang ra bên ngoài. Đan Thanh đưa đôi mắt đặc biệt của mình nhìn quanh, nheo mày hỏi
Đây là đâu?
Nó tự lăn xe mình ra gần hàng rào chắn giữa lề đường và dòng sông rộng lớn bên dưới, nhắm mắt hít thật sâu cái không khí trong lành của đêm SG.
Đây là chỗ có thể ngắm nhìn thành phố, à phía đó cũng là hướng mặt trời lên đó. Em nhìn đi!
Nó đưa tay chỉ về bên kia sông, những dãy nhà cao tầng với đủ mọi ánh đèn màu lấp lánh, thành phố rực sáng như chưa bao giờ ngủ đi, chút nửa thôi mặt trời sẽ lên, nắng sẽ lung linh tô màu cho ngày mới. Đan Thanh nghiên nghiên đầu nhìn theo hướng nó chỉ, đôi mắt màu lam như hai ngọn đèn nhỏ lấp lánh trong đêm, em bước dần về phía trước, người dựa vào thành lan can bờ sông, rồi quay mặt lại nhìn nó
Anh vẫn hay đưa chị tui ra đây hả?
Nó im lặng mĩm cười, coi như là câu trả lời. Em chớp nhẹ mắt rồi cũng gật đầu quay lưng nhìn về thành phố. Gió lùa qua tóc em, bên dưới ngọn đèn đường màu vàng, tóc em như đổi sang màu ánh trăng rằm, lấp lánh rọi sáng trong đêm. Vì bị em bắt ngồi xe lăn nên nó không thể cho xe ra sát bờ sông ngắm cảnh, chỉ có thể im lặng nhìn cô gái kỳ lạ trước mặt, phía sau em chính là thành phố đang rục rịch chuyển mình.
Anh đưa bao nhiêu cô gái tới đây rồi?
Em thì thào, mặt vẫn không thèm quay lại, nó chỉ nhún vai.
Nó bật cười, cô gái này cũng dễ đối phó quá đi chứ, đã nói rồi đừng tỏ vẻ lạnh lùng với nó, tuổi của em…còn non lắm.
Nó thiếu điều suýt phụt tất cả những gì có trong miệng nếu đang ăn uống gì đó, cái cô nàng này bửa nay sử dụng từ mới. Nó có xấu đến vậy không nhỉ.
Anh…hông được nhìn tui như vậy, bỏ đôi mắt dơ bẩn của anh ra khỏi người tui.
Đan Thanh trừng mắt giận dữ, miệng khẽ chu lên…vẻ mặt em rất sinh động. Nó mĩm cười
Tui thích vẻ mặt của em bây giờ mới hợp với tuổi của em hơn, lạnh lùng như thường ngày hay ho gì đâu.
Đan Thanh giương đôi mắt màu lam như muốn nói gì đó, rồi em lại thôi, môi mấp máy nho nhỏ
Ai…cần anh thích chứ!
Em cuối đầu quay sang chỗ khác không thèm để ý đến nó nửa. Nó cũng mĩm cười gác hai tay ra phía sau đầu, người khẽ quay qua quay lại cho giãn gân cốt, miệng hít thật sâu cái không khí trong lành của SG lúc rạng sáng. Ngày mới đang đến rồi, cảm giác nhẹ nhõm trong người bình yên đến lạ, nỗi đau trong lòng hình như cũng lặng vào một góc nào đó. Ngắm nhìn thành phố từ phía xa, có một cô gái xinh đẹp để trò chuyện, trêu chọc…tâm trạng cũng tốt hơn thì phải.
Anh!
Tiếng Đan Thanh lại nhẹ vang lên phía trước, nó mĩm cười nhìn sang em, hình như lần đầu em gọi nó như vậy hay sao nhỉ.
Nó ngẩn người, bàn chân trắng muốt của em đang đung đưa về phía trước, đúng là không còn đôi giày trên chân nửa. Nó ráng đẩy xe về phía em, nhưng vì kẹt mấy hàng gạch, nó tức mình đứng dậy luôn bước lại sát bờ sông, vươn đầu khó khăn nhìn xuống bên dưới.
Nó thở dài lắc đầu, cái cô nàng này cũng thiệt là, sao tự nhiên giày cũng để rớt, may mà lan can bờ sông cũng cao và hẹp đó, chứ đứng đung đưa chân kiểu như em người rớt được cũng rớt xuống sông luôn rồi.
Nó lắc đầu ra vẻ bất lực rồi lùi ra sau ngồi xuống xe lăn, mĩm cười nhìn em từ đầu xuống một bên chân trắng mịn không có giày, sau đó vẫy nhẹ tay chỉ lên giày trên chân nó.
Nói rồi nó cố cuối người xuống cởi giày mình, đương nhiên cái lưng đau làm gì ủng hộ nó ga-lăng cho được, nó nhăn mặt vì cái đau nhói, đơ cứng nửa thân người trên truyền vào não bộ, mồ hôi tuôn trên trán. Chợt làn hương thơm của con gái thoảng phà vào mũi, ngẩn mặt lên thì thấy em đang đứng trước mắt, đôi mắt màu lam càng ánh lên màu sắc riêng biệt, không dễ có thể nhìn vào mắt em từ khoản cách gần như vầy. Đan Thanh cúi người ngồi xuống, đầu nghiên nghiên như muốn tránh khỏi ánh mắt nó.
Để tui!
Nói rồi em ngồi xổm một chân xuống đất, hai bàn tay thon dài từ từ cởi giày của nó ra, người em tạo nên những đường cong mềm mại dưới ánh bình minh đang ló dạng. Cởi hết hai chiếc giày của nó xong, em ngồi bệt luôn lên gác chân của xe lăn, đương nhiên là ngồi luôn lên hai bàn chân người bị thương khiến nó cũng ngẩn người ra một lúc, cái cảm giác mềm mại truyền vào chân từ mông em khiến nó cũng phải ho khan vài tiếng. Nhận ra cái hành động hơi vô tư của mình, em cũng khẽ trừng mắt với nó một cái rồi quay mặt sang chỗ khác, đứng dậy nhìn quanh, loay hoay một hồi em cũng chọn được chỗ để ngồi mang giày, làm gì có chỗ nào khác ngoài ngồi lên đầu xe oto của nó. Cái cô nàng này, hình như cố ý thì phải…ơ nhưng mà…chân kia của em đang mang giày boot, mất một lúc lâu em mới cởi chiếc giày đó ra được, vậy mắc gì chiếc giày kia sao rớt xuống sông dễ dàng vậy được. Nó ngẩn người nhìn em, đầu óc mị mị cả đi…bà cô nhỏ này không phải đang kiếm chuyện hành hạ tấm thân nó chứ. Bình minh đang lên, ánh nắng xuyên qua những tòa nhà cao tầng chiếu vào mắt nó, ngày mới đến rồi, mặt trời dần tô điểm cho má em thêm hồng, tóc em thêm màu nắng ấm.
...18......