Trở về truyện

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES - Phần 23

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES

23 Phần 23

Nó đứng phắt dậy ngơ ngác nhìn quanh, mắt mũi hơi cay khiến mất vài giây nó mới xác định được tiếng nói từ phía nào, đưa mắt nhìn qua rồi nó trợn tròn.

Chú Mon chú Mon!

Là cô bé nó nhìn nảy giờ đang đứng dậy vẫy vẫy bàn tay sơn móng hồng chói chang, hai cục tóc đuôi gà vểnh lên làm nó có chút nhảy dựng trong lòng, cơ mà ai vậy nhỉ, nó ngơ ngác nhìn cô bé rồi lại nhìn qua chị Ngọc cũng đang tròn mắt.

Nó nheo mắt xoa xoa cằm, đầu cố lục hết trí nhớ tất cả những người nó quen, làm gì có ai như cô bé đâu nhỉ, mà lại kêu nó chú nửa chứ, không lẽ là đứa cháu nào, chuyện này cũng không có gì lạ, người Việt Nam mà bà con nhiều, con cháu cũng đông nên có rất nhiều đứa cháu nó còn không biết không nhớ. Trong lúc đầu óc đang xoay chuyển thì mùi hương lạ phả vào mũi, bàn tay nhỏ hồng hồng đỏ đỏ đã vỗ vai nó một cái, vẫy vẫy ngay trước mắt. Nói là cô bé bởi vì mặt non chứ chiều cao của cô bé khiến nó hơi giật mình, con gái mà đứng bằng nó thì nhìn cao phải biết, lại thêm hai chum tóc đuôi gà đung đưa trước mắt làm nó cũng tròn mắt nhìn, bất giác tay ngứa ngáy chỉ muốn sờ lên hai chum tóc ấy.

Cô bé chống hông chu miệng, nhìn gần lại càng thấy cô bé giống hệt thiếu nữ manga ngoài đời, chắc đây là fan cuồng truyện tranh.

Cô bé chu đôi môi anh đào của mình dài ra, giờ đôi môi nhỏ xíu ấy lại biến hình thành trái sơ-ri chín mọng, à mà khoan đây không phải lúc ngắm môi con gái, vấn đề quan trọng hơn là cô bé mới nói gì ấy nhỉ, cái gì mà rình rập…trời có cao xanh làm chứng, nó không hề hứng thú gì với trẻ vị thành niên nha. Nó chưng hửng sau khi nghe xong câu nói, vội đưa mắt lén nhìn qua chị Ngọc thì thấy bà cô này cũng đang miệng chữ O mắt chữ A nhìn chằm chằm vô nó. Hơi nhột, nó vội giật thót trong bụng một cái kéo tay cô bé đi ra xa, mặt cười trừ xua tay với chị Ngọc.

Ờ…cái này…ra đây nói chuyện riêng chút cô nương. Hì hì ờ…chị Ngọc chờ em xíu, họp riêng cái.

Nó kéo nhanh cô bé đang chu miệng nghiến răng đi ra phía ngoài quán, gãi gãi đầu lúng túng.

Cô bé chu miệng nói như hét vào mặt khiến nó phải vội đưa tay bịt miệng cô bé, mắt lấm lét nhìn quanh.

Mặt mày nó lúc này vừa bực mình vừa hơi rén, cơ mặt co co giật giật, chỉ sợ cô bé la lớn lên nó ăn hiếp trẻ vị thành niên thì có mà mềm xương với người đi đường. Chỉ là đang lúc loay hoay không biết làm gì thì đôi môi cô nàng đang nhoẻn lên trong tay nó, cảm giác ướt át mềm mại truyền vào tay khiến nó hơi bồi hồi. Lại nghe tiếng khúc khích cười, ánh mắt cô bé trở nên lém lỉnh nhếch lên.

Nó thở phào bỏ tay ra, rõ ràng cô bé đang cười.

Chú dễ bị chọc ghê hihi

Cô bé le lưỡi hướng về nó, giọng nói trong trẻo pha lẫn với nụ cười tinh nghịch nghe rất vui tai, chỉ là nó làm gì có đầu óc nào thưởng thức.

Nó lắc đầu phẫn uất, mới hơn 20 trung trinh phơi phới, tự nhiên bị kêu tới chú, còn thiên lý gì nửa không.

Cô bé nhoẻn miệng cười, vỗ vỗ vai nó rồi dựa lưng vào tường kính, bàn tay vuốt vuốt đuôi tóc của mình.

Chú vô tâm ghê, rình nhà tui có một lần tới giờ tui nhớ chú, còn chú hông thèm nhớ mặt tui. Chán đàn ông ghê!

Nó trợn tròn mắt hít một hơi khí lạnh, đầu óc muốn nổ tung, cái mặt thì non choẹt, mới mười mấy tuổi đầu nói chuyện cứ như oán phụ lâu năm vậy.

Cô bé dậm chân ra vẻ không còn đủ kiên nhẫn nửa, nó cũng có kiên nhẫn thêm được đâu, bực mình lắm rồi đó.

Nó nhăn mặt, cô bé cũng chống hông nghênh mặt lên.

Nó đang bực mình tiếp lời, chợt đầu ốc nổ sầm một cái, hốc mắt muốn lồi ra ngoài nhìn chằm chằm cô bé trước mặt.

Nó tròn mắt mặc kệ cô bé nói nó ngu, chỉ biết ngẩn mặt nhìn cô bé từ đầu xuống chân, rồi lại từ chân trở lên đầu, nhìn kiểu gì cũng không ra cô bé hồi trước chút nào.

Nó thở phì một cái, mặt giãn ra nhìn hai chum tóc đáng yêu của cô bé rồi lắc đầu cười khổ.

Nó suýt cắn lưỡi, cô bé này mới mười mấy tuổi, học đâu ra mấy câu nói làm như người lớn không bằng ấy, không nhớ em ấy thành người xấu liền.

Nó thở dài bất lực, cô bé lúc lắc hai chum tóc cứ như khêu khích trêu ngươi nó vậy

Cô bé vỗ vỗ vai nó cười khúc khích, rồi xoa xoa tóc mình.

Cô bé chỉ chỉ tay vô phía sau lưng, nó nhìn theo mới nhảy dựng người, quên mất nảy giờ lo nói chuyện với cô bé biết bao lâu bỏ chị Ngọc ngồi chờ bên trong.

Nó lắc đầu bật cười, cô bé le lười lêu lêu nó mấy cái rồi cười khúc khích chỉ tay vô trong lần nửa.

Nó cười cười, cô bé vẫy vẫy tay xoay lưng đi vô phía quán, chỉ là đi được vài bước cô bé chợt dừng lại, lắc lắc hai đuôi tóc xoay mặt lại chu miệng nhìn chằm chằm vô nó, chưa biết làm sao thì cô bé đã hùng hổ đi ngược trở lại, chu môi trợn mắt dậm châm nó một cái.

Cô bé dậm chân nó thêm một cái mắt nhếch lên xòe bàn tay nhỏ ra trước mặt, nó ngơ ngác nhìn tay em

Nó thở phì một cái ra vẻ hiểu, từ từ móc điện thoại ra để lên tay cô bé, chỉ là đôi mắt cô bé chớp chớp nhìn chiếc điện thoại trên tay rồi nheo mắt.

Cô bé mím môi quăng cho nó ánh mắt khinh bỉ rồi bấm bấm điện thoại cùi bắp của nó tự nhá máy cho mình, trong lúc đó nó chỉ im lặng mĩm cười ngắm nhìn gương mặt tinh nghịch, đặc biệt là hai chum tóc đuôi gà đáng yêu của cô bé.

Cô bé nhét trả điện thoại vào tay nó rồi xoay lưng đi, nó nhìn nhìn điện thoại trong tay rồi ngẩn mặt lên nói với theo.

Cô bé khẽ dừng chân lại quay mắt nhìn nó cười nhẹ, sau đó phẩy tay đi thẳng vào quán, bỏ nó ngơ ngẩn nhìn theo.

………………..

Chị Ngọc chu miệng liếc nó như muốn giết người bằng mắt, nó vội cười trừ xoa xoa tay chị, mặt hết sức thành khẩn.

Chị Ngọc tủm tỉm cười gắp đồ ăn một cách ngon lanh trước vẻ mặt sầu khổ đáng thương của nó, chỉ là bà cô này đâu có thèm để ý.

Đang rầu trong bụng mặt mày nhăn nhó khó khăn nhai miếng thịt thì tiếng bước chân lộp cộp, mấy cô bé Miu cũng mấy cô bạn nhỏ xinh xắn đi ngang qua bàn, cô bé Miu cười tinh nghịch vẫy tay.

Về trước nghe chú iuuuuuuu!

Nó trợn tròn chưng hửng, miếng thịt ngậm trong miệng cũng rớt luôn ra ngoài, chợt cảm giác có ánh mắt sắc lạnh dành cho mình, tự nhiên thấy lạnh sóng lưng quay lại, nụ cười nửa môi của chị Ngọc khiến nó giật thót trong lòng, vội cười cười đau khổ quăng ánh mắt phẩn uất dành cho cô bé đang khuất dần bên ngoài quán, nghiên răng nghiến lợi vô cùng phẫn nộ. “Cố ý…rõ ràng là cố ý, đừng để tui bắt được em nha cô bé!”

……………………………

Ăn uống xong xuôi dưới bao lời mỉa mai đay nghiến của chị Ngọc, nó chỉ biết gục đầu lê cái thân tàn đáng thương đi theo chị Ngọc mua đồ, mõi nhừ cả chân mới chịu cho nó đưa về shop. Chị Ngọc vừa xuống xe nó liền phóng ào khỏi shop tránh khỏi tiếng trêu chọc vọng theo phía sau lưng của bà cô ấy. Trời cũng dần về chiều, nó cho xe chạy loanh quanh vô định, giờ còn lâu mới tối, cũng không biết làm gì, về nhà giờ thì hơi áp lực, khẽ nhìn đồng hồ vài phút suy nghĩ rốt cuộc nó quyết định chạy đi kiếm chị Thủy, giờ này chắc chị Thủy đang chuẩn bị đi làm chứ đâu. Đoán không sai, vừa qua mở cửa phòng đã nghe tiếng nước chảy trong wc, nó quăng túi ra sàn đi thẳng lại tủ lạnh lục lon nước ngọt tu ừng ực gần nửa lon rồi nhảy lên ghế nằm dài.

Nó bĩu môi đi lại mở cửa tủ, tủ đồ con gái thơm thiệt, nó xoa xoa cằm nhìn tủ quần áo như cái shop trước mặt mà hoa cả mắt.

Nó đưa tay vén hết cái váy này tới bộ áo kia, hơn nửa tủ là đồ còn nguyên nhãn mác, chỉ là vén mấy cái váy phía bên phải ra thì phát hiện có vài cái quần jean áo sơ-mi, chợt nó mĩm cười nhẹ, đây là đồ của nó chứ đâu, tính ra bên nhà chị Thủy đồ nó lâu nay tiện tay để bên này cũng không ít.

Nó lại chống cằm gỡ hết bộ váy này tới váy kia xuống xem xét.

Cái này được, còn mới. Nè chị Thủy nay mặc màu ca….ca…cam.

Nó vừa quay mặt lại liền sững người, cái váy cầm trên tay tuôn luôn xuống đất, mùi hương sữa tắm của con gái thoáng chốt tràn ngập căn phòng, trước mắt chị Thủy đang giấu mình bên trong chiếc khăn tắm quấn hờ chỉ che được từ ngực qua khỏi chiếc eo thon. Mái tóc dài còn ướt vén nhẹ bên vai, những giọt nước còn vươn nhẹ nhàng lăn tròn trên ngực, môi chị mím nhẹ ra vẻ bực bội lại pha một chút cười nguy hiểm. Nó nuốt ực một cái nhìn bà cô yêu tinh đi lại gần trước mặt, mùi hương con gái vừa tắm xong càng làm chị quyến rũ theo một cách riêng so với thường ngày. Dừng lại trước mặt nó, chị Thủy nghiêm mặt đánh lên ngực nó một cái.

Chị Thủy cười khúc khích xoay nhẹ một vòng, tay lại còn dứ dứ như muốn kéo tuột chiếc khăn tắm màu xanh nhạt ngắn cũn khỏi cơ thể mình, sau đó cúi người từ từ lượm cái váy cam nằm dưới đất lên, đường cong ma mị trên cơ thể cứ nửa kín nửa phô bày ra trước mắt khiến nó suýt ngừng tim trợn tròn mắt hít một hơi khí lạnh ráng đè nén máu huyết chạy rần rần trong người.

Chịu hông nổi hông đó Mon…hí hí coi chừng đột quỵ nghen cưng hihi.

Chị Thủy cầm váy lên vẫy vẫy trước mắt nó sau đó cười khúc khích nựng cằm nó xoa xoa mấy cái rồi mới chịu quay lưng đi trở vào wc, nó lắc đầu cười như mếu “bà cô này chắc chắn là yêu tinh, đúng là yêu nữ, là yêu quái, là nhền nhện chúa ăn thịt người không nhả xương, coi nó là đường tăng ăn chay chắc, quá sức chịu đựng của con người mà hừ hừ”. Nó hít thêm một hơi thật sâu cho tâm tịnh rồi đi lại ghế ngồi phịch xuống tu một hơi cạn lon nước ngọt mới cảm thấy người bình thường trở lại. Gác chân lên bàn rút thuốc lá ra nhâm nhi chờ, thay đồ của con gái chỉ là một bước nhỏ thôi, còn cả trăm trò điệu đà mới chỉnh chu ra đường được. Nó nói đâu có sai, chờ muốn mòn mỏ chị Thủy mới chuẩn bị xong xuôi tủm tỉm đi trở ra phòng hất mặt nhìn nó nháy mắt.

Xong! Đi thôi cục cưng!

“Chị được lắm! Em ghi nhớ”. Nó phẫn uất tự nói trong lòng rồi đứng dậy mang giày đi khỏi phòng. Chị Thủy khóa cửa xong xuôi chạy theo xuống nhà, nụ cười tinh nghịch cứ thường trực trên môi, ngồi trên moto liếc vào gương chiếu hậu mà bụng nó cay cú không thể tả nổi, để rồi chịu hết nổi nó cũng bật cười lắc đầu, bà cô này dạo gần đây hình như đi với nó hồi teen không ít. Đi qua tới quận 3, quán ăn nằm dưới một khu chung cư cũ nhưng nổi tiếng sầm uất về ăn uống, món gì cũng có, món gì cũng ngon. Chị bà con nó cũng thuê nhà và mặt bằng ở đây sinh sống bán bún mắm, bún thịt nướng. Quán khá đông, nó gửi xe ở một tiệm sinh tố rồi kéo tay chị Thủy đi bộ lại quán ăn.

Nó cười cười chỉ tay về chiếc moto, chị Thủy nheo mắt nhìn theo ngẫm nghĩ vài giây như hiểu ra rồi cũng cười khúc khích nhanh chân theo nó chen vào dòng người đông đúc. Quán chỉ có vài cái bàn kê san sát lề đường nhưng tầm giờ cao điểm ăn uống này thì đúng là người ăn kẻ chờ đông đến không thở được. Bà chị thấy mặt nó thì cười tươi rói chỉ chỉ tay vô bàn ra dấu. Nó gật đầu kéo tay chị Thủy đi lại ngồi trước quầy. Rồi đứng dậy vỗ vai bà chị cười khì xòe hai ngón tay ra hiệu cho xin hai tô bún, bà chị hất mặt về chị Thủy cười tủm tỉm, nó cũng vui vẻ cười trừ. Chị Thủy cũng đứng dậy chào hỏi một tiếng rồi kéo kéo tay nó ngồi xuống thì thầm vô tai nó.

Nay sao được dẫn chị ăn chỗ bà con cưng dzạ?

Nó kéo tay chị xoa xoa cười tủm tỉm

Nó bật cười vuốt nhẹ tóc chị Thủy ra phía sau lưng, tay còn lại vui vẻ nhận 2 ly rau má của cô phụ quán cảm ơn một tiếng rồi quay lại đưa cho chị Thủy tiếp lời.

Nói xong nó đứng dậy đi lại quầy tự lấy rau tự nhận bún đem lại bàn, chị Thủy vui vẻ lau muỗng đũa cho hai đứa. Tô bún mắm thơm lừng khiến chị Thủy cũng chép chép miệng thèm thuồng mặt hớn hở như con nít, dân miền tây mà, mấy ai cưỡng lại được mùi bún mắm ngon lành này.

Đang tính đong đưa nói chuyện vui thêm với chị Thủy thì có hai chiếc xe máy dừng cái xoẹt trước quán, nó nheo mắt nhìn ra vài giây rồi vỗ vỗ eo chị Thủy chỉ chỉ vào góc nhà. Vậy là hai đứa lại lon ton tự bê tô bún kéo nhau đi lại ngồi xổm trong góc để nhường chỗ ngồi cho khách, chị Thủy cũng không có vẻ phiền gì cười khúc khích xua tay ra dấu không sao với bà chị nó rồi quay qua híp mắt với nó.

Vì không chiếm dụng bàn của khách nên hai chị em càng thoải mái vừa ăn vừa tám chuyện chứ như bình thường thì chỉ có đường vô quán ăn thiệt nhanh để đứng dậy nhường chỗ cho khách khác.

Nó thở dài nhai nhồm nhoàng nguyên họng bún to đùng, nhai cắn thiệt mạnh như đang nhai thịt bà cô Nguyệt cho thỏa mãn, chỉ còn yên ổn thêm hai ngày nửa hả trời.

Nói chuyện thêm chút cũng giải quyết xong hai tô bún. Nó đứng dậy thản nhiên chào hỏi bà chị vài tiếng rồi đi trước ra xe cho chị Thủy một mình ở lại tính tiền cho tiện. Dắt xe chờ được một chút thì chị Thủy ra tới, tay còn xách một túi đồ ăn đưa ra trước mắt cười cười nhún vai.

Nó cười khổ lắc đầu, trước giờ thi thoảng cũng đưa chị Phương qua ăn dù nó đòi trả tiền hay chị Phương trả tiền cũng như nhau, đều vừa được ăn được gói mang về. Giờ tưởng dẫn người khác qua bà chị nó sẽ khác, ai dè…vẫn y như cũ.

Nói rồi nó phóng xe chở chị Thủy qua quán làm. Trời cũng sớm còn lâu mới đi tiệc, nó lại lười đi làm nên gọi một tiếng cho mấy ông quản lý cơ sở coi quán dùm rồi phóng ngược về nhà chị Thủy ngủ xíu dậy tắm rửa thay đồ đi sinh nhật, nhà thì có đó nhưng về tầm này đụng bà cô Đan Thanh áp lực lắm, trốn đi luôn cho khỏe cái đầu. Với lại bị bà cô đó cách ly bửa nay nó mong còn không được, chứ mắc về đón đưa Thanh đi làm, lại phải tìm cách đối phó để trốn em ấy đi chơi sinh nhật thì nổ cái đầu. Vừa vô tới phòng chị Thủy nó cởi phăng áo nhảy lên giường ngủ một giấc thiệt đã tới gần 9h mới dậy tắm rửa thay đồ đi đón chị Ngọc. Bửa nay biết đi bằng moto nên chị Ngọc đã diện sẵn nguyên bộ trang phục đi tiệc màu đen ôm sát người cực kỳ quyến rũ, ngồi xe của nó cũng không có khó khăn gì, dáng chị tuy không cao lắm nhưng cộng thêm đôi giày boot cao làm nó nhìn không chớp được mắt. Trời đêm khá mát mẻ, chỗ ăn tiệc sinh nhật là một nhà hàng nằm ở khu Phan Xích Long, khu bên này rất nhiều quán ăn, nhà hàng đẹp phù hợp để tiếp khách tiệc tùng, cơ mà xe thì đã nặng chớ lại thêm cái đám đường đặt tên hoa bên này như cái mê cung rối tù mù làm nó vòng vèo cả buổi mới kiếm được đúng chỗ ăn tiệc, đầu suýt bực chửi thề thành tiếng, không nhờ có chị Ngọc người thơm dáng đẹp mặt xinh đi chung thì nó đã quay xe kiếm chỗ coi đá banh khỏi sinh nhật tiệc tùng gì sấc. Tiệc đặt ở sân thượng tầng bốn view buổi đêm nhìn ra sông khá đẹp, vừa bước ra khỏi thang máy đã thấy cô nàng Thùy cùng với mấy cô bạn khác đứng sẵn chờ chào khách. Hôm nay cô nàng mặc một chiếc váy xòe rực rở màu đỏ, vai trần gợi cảm, chiếc váy chỉ ngang đùi khiến đôi chân dài trắng nõn của cô nàng càng tôn thêm dáng yêu kiều quyến rũ, đúng là nhân vật chính có khác. Lễ tân mà, dáng người làm sao không đẹp cho được, nhất là đôi chân này chắc thua mỗi Cycy chứ không đùa. Nó đưa mắt nhìn cô nàng có một chút say sưa rồi tủm tỉm cười nhìn lại chị Ngọc đi bên cạnh, nhận ra ánh mắt nó, chị Ngọc cũng hiểu ý liền dựng ngược đôi chân mày, chu miệng nhéo nó la oai oái.

Chị Ngọc trừng mắt lườm nó thêm cái mới chỉ chỉ về cô nàng Thùy ra dấu, nó cười cười gãi đầu mấy cái thôi chọc, ho khan một tiếng kéo tay chị Ngọc đi lại trước mặt Thùy mĩm cười đưa túi quà ra trước mặt cô nàng.

Cô nàng cười nhẹ nhận túi quà rồi đưa mắt ngập ngừng nhìn qua chị Ngọc, nó cười cười chưa kịp lên tiếng thì chị Ngọc đã chìa tay ra nắm tay Thùy cười tươi.

Nó trợn tròn mắt đứng chưng hửng một bên, bụng ngậm một trời ấm ức vừa bực mình vừa buồn cười, mấy cô nàng này coi nó là không khí chắc. Mấy cô nàng cười đùa nói chuyện vài câu sau đó Thùy đưa nó đi vô trong chỉ chỗ ngồi. Đang ngó nghiêng nhìn quanh thì thấy ngồi gần đầu bàn ở trung tâm có gương mặt quen thuộc cũng đang cười cười nhìn nó vẫy tay.

Ê Mon lại đây ngồi ku.

Nó vui vẻ kéo tay chị Ngọc đi lại gần nhìn ông Thông rồi nheo nheo mắt tủm tỉm cười nhìn qua cô nàng ngồi bên cạnh ổng.

“bốp”

Cô nàng trạc tuổi nó dựng ngược chân mày mím môi mím lợi nhéo vai ông Thông chen vào khiến ông anh cười như mếu vội vội vàng vàng quay qua mặt mày đau khổ dỗ dành.

Trời! Điên quá nghĩ sao em nghe nó, đâu có con nào đâu. Anh thề…

Nó mặc kệ ông Thông dỗ cô bồ cười tủm tỉm kéo ghế cho chị Ngọc rồi ngồi xuống bên cạnh, giờ hai cô gái ngồi giữa nó với ông ngồi hai phía, chỗ nó vô tình lại ngồi đầu bàn rất gần cái bánh kem 3 tầng. Ông Thông dỗ cô bồ đã đời đứng dậy đi qua vỗ đầu nó cái bốp nửa rồi kéo đại cái ghế ngồi xuống ôm vai nó bấm mạnh, phía bên kia chị Ngọc với cô bồ ổng đang nói chuyện làm quen.

Nghe xong nó chưng hửng trợn mắt đá ông Thông một cái, chém gió chơi có thiệt luôn, nghiêm túc con mịe gì, thương tiếc gì cha nội này. Nó chửi thề xỉ vả ông Thông trong bụng vài cái sẵn liếc liếc nhẹ sang cô nàng sinh viên đang ngồi nói chuyện vui vẻ với chị Ngọc mà lòng day dứt không biết chút có nên khai thiệt giải cứu cô nàng khỏi miệng sói hay không. Lương tâm cắn rứt không bao lâu nó với ông Thông lại ôm vai bá cổ nhau chém gió đủ chuyện gái gú một cách damdang làm thi thoảng hai chị em gái cũng phải trừng mắt cảnh cáo.

Ngồi nhâm nhi bia, đồ ăn chém gió thêm khoản nửa tiếng thì tiệc cũng chính thức bắt đầu. Ông Thông với nó cũng bị hai cô nàng mỗi người kéo về ngồi bên cạnh mình không cho nói chuyện tào lao nửa, lúc này nó mới ngồi ngáp dài mấy cái một cách nhàm chán gác cằm lên vai chị Ngọc. Chợt cảm thấy một ánh nhìn sắc lạnh bắn về phía mình, thì ra ở một góc bàn phía bên kia có mấy anh chàng ăn mặc sành điệu, trong đó có gương mặt khá quen mắt đang nhìn chằm chằm nó không được thân thiện lắm, đúng thằng hình như tên Quý đang thích cô nàng Thùy. Ánh mắt này thì chắc không sai vào đâu được, nó khẽ nhíu mày vài cái rồi cũng chỉ cười khẩy quay mặt đi ngắm nhìn mấy cô nàng khách dự tiệc xinh đẹp khác, hít hà mùi hương của chị Ngọc tìm vui, chẳng hơi đâu quan tâm mấy thằng thậm chí nó còn chưa bao giờ để ý đến tên. Ngồi ngắm gái à nhầm ngắm tiệc thêm chút thì đèn vụt tắt, chỉ còn ánh nến soi sáng trên chiếc bánh kem ba tầng gần ngay trước mặt nó. Cô nàng Thùy tươi cười đi lên đứng sau bánh, mắt cô nàng long lanh như ôm trọn những ánh nến lấp lánh trong đêm, đôi má ửng hồng lửa, tiếng nhạc quen thuộc vang lên, mọi người bắt đầu vỗ tay hát mừng sinh nhật. Nó cũng ngồi thẳng dậy xoay người nhìn về chủ nhân buổi tiệc, vị trí em rất gần nó, đến nổi có thể ngửi được mùi hương từ cơ thể cô nàng, tâm trạng nó khá tốt lại có một chút men bia trong người, tự dưng thấy cô nàng xinh đẹp rực rỡ đến lạ, nhân vật trung tâm của đêm nay mà sao không rực rỡ cho được. Đã là người đẹp thì phải tranh thủ ngắm nhìn, để rồi ngắm nhìn hơi lâu thì nhận ra cô nàng cũng đưa mắt như biết cười về phía nó. Đang hơi sững người vì bất ngờ thì có bàn tay nhéo một cái thật mạnh lên hông nó một cách kín đáo, vội quay mặt lại thì nhìn thấy nụ cười hững hờ nhưng xinh xắn của bà cô Ngọc. Nó liền cười khì khì giả bộ ngó lơ, tay lén đưa ra phía sau xoa xoa nắm lấy tay chị, ánh mắt đáng thương xin xỏ đừng có hành xác cái hông nó nửa.

Chị Ngọc cười như không bấm mạnh thêm một cái làm nó thiếu chút nhảy dựng lên mới chịu buông tay ra, nó nhăn nhó đau khổ vội chụp tay chị lại lén lút nắm chặt sau lưng đề phòng bà cô này rảnh tay nhéo nó nửa. Mọi người vỗ tay rào rào khi bài hát kết thúc, tiếng reo hò ước đi thổi nến đi rộn vang khắp quán, cô nàng Thùy cũng chắp tay mĩm cười nhắm mắt ước. Khi ánh nến được thối tắt cũng là lúc đèn bật sáng, cô nàng Thùy nói vài lời cảm ơn bạn bè người thân đến dự sinh nhật, mọi người cũng vui vẻ reo hò thay nhau tặng quà, nói những lời chúc tốt đẹp, không khí càng rộn rả ngập tràn tiếng cười đùa. Thùy đứng vị trí đầu bàn cùng với Linh và hai cô nàng khác chắc là bạn thân nâng ly hò reo, nó cũng mĩm cười cầm ly bia lên cụng ly chung vui. Sinh nhật mà, cô nàng Thùy khá bận rộn đi khắp nơi cùng với mấy cô bạn thay nhau uống với nhiều người, nó cũng không nhìn theo nửa, ngồi ngắm nhìn xung quanh, trò chuyện trêu ghẹo chị Ngọc. Đồ ăn ở quán này khá ngon, có chị Ngọc chăm sóc nó chỉ việc ngồi ăn, chém gió với anh Thông, thi thoảng chạm ly vài cái với mấy bạn nhân viên bên quán karạoke có tham dự sinh nhật. Thực ra hơn nửa khách là bạn bè nhân viên quán, cho nên nói không ngoa nó tự nhiên trở thành trung tâm chú ý thứ hai sau cô nàng Thùy bởi cái tiếng tổng quản lý dưới mỗi ông Kha, cho nên mấy bạn nhân viên cũng tụ tập khu vực nó ngồi khá đông vui, hơn nửa mấy cô nàng nhân viên quán nó đều có ngoài hình ngồi chơi với nó lại càng làm thu hút thêm khá nhiều người khác. Trời càng về khuya, men rượu bia càng nhiều hòa vào tiếng nhạc sôi động khiến cả tầng bốn của quán như một club thu nhỏ. Tuy có chị Ngọc với ông Thông uống đỡ nhưng nó cũng thấy khá nóng trong người, mùi bia rượu xộc khắp cơ thể khiến mặt nó đỏ bừng, cười tiếp chuyện nhiều người làm cơ hàm nó cũng căng như dây đàn. Hơi ngộp, nó xoa nhẹ eo chị Ngọc mấy cái rồi ghé tai nói nhỏ

Nó mĩm cười đứng dậy vuốt má chị Ngọc sau đó đi vào wc. Giải quyết xong bầu tâm sự, nó lững thững đi vòng ra phía ngoài sân thượng kéo một chiếc ghế cao nửa đứng nửa ngồi ngắm nhìn thành phố bên dưới, hít thở cái không khí thoáng mát của đêm, sau lưng tiếng nhạc tiếng nói cười dường như không làm phiền đến nó. Rút nhẹ bao thuốc lá nhàu nát trong túi ra, nó vuốt vuốt lại điếu thuốc cong vênh ngậm lên miệng, hai tay lục lọi kiếm bật lửa trong túi hồi lâu mới vỗ đầu một cái vì không thấy bật lửa. Khẽ thở dài tự cười một mình định bỏ điếu thuốc xuống thì có tiếng xoẹt vang lên, ánh lửa rực sáng khiến nó có một chút giật mình nhìn qua, đôi bàn tay con gái đang cầm bật lửa lập lòe như sắp tắt vì gió, nhưng thủy chung ngọn lửa vẫn được bàn tay con gái nhỏ xinh ấy che lấy, nó mĩm cười nhận ra đằng sau ánh lửa là gương mặt kiêu kỳ của cô nàng chủ nhân buổi tiệc sinh nhật. Tuy có một chút bất ngờ nhưng nhìn nụ cười có một phần dịu dàng của em, nó cũng mĩm cười đáp lại rồi nghiêng đầu mồi thuốc. Một ngụm khói thật sâu thật dày phả ra từ miệng, nó thở hơi dài nhìn khói bay lên trời theo gió rồi cười nhẹ.

Nó mĩm cười khẽ liếc nhìn gương mặt có một chút ửng hồng vì bia rượu của cô nàng lắc đầu.

Hình như chủ nhân tiệc sinh nhật mà trốn ra đây không thích hợp cho lắm.

Cô nàng không vội trả lời, chỉ nhẹ nhàng kéo một chiếc ghế khác tới bên cạnh, ngồi duỗi duỗi đôi chân dài, khẽ nghiêng đầu chống cằm lên ban công, một tay nghịch tóc một tay nghich chiếc bật lửa trên tay.

Nó nhìn sâu vào mắt cô nàng rồi mĩm cười đưa thuốc lên miệng hút, khói làm mắt nó hơi nheo lại vì không khí hơi bất thường thiếu tự nhiên. Nó mĩm cười gãi gãi đầu lên tiếng.

Nói rồi nó rút một cái vỏ phong bì thiệp mời kéo tay em đặt phong bì lên trên.

Nói rồi nó kéo tay còn lại của cô nàng áp lên tay đang giữ phong bì, da tay em mềm mại như lụa làm nó khá thích thú, nghiêm mặt nháy mắt với cô nàng một cái sau đó nó nhanh chóng rút tay về kẹp thuốc lá hít một hơi dài rồi thở phào một cái. Ông nội Kha ở xa tự nhiên ai xúi nổi hứng chơi đẹp với nhân viên gọi về bắt nó bỏ thêm tiền gấp đặc biệt tặng liền cho Thùy, may mà có ông Thông đi cùng góp tiền, nó mượn tạm chị Ngọc một ít mới đủ chứ nó làm gì có đem theo tiền nhiều. Cô nàng ngập ngừng một chút rồi cũng vui vẻ gật đầu cho tiền vào chiếc túi con gái đeo bên người, nhìn em có vẻ vui nhận tiền nó cũng mĩm cười chợt ghé sát vài tai em nói nhỏ.

Cô nàng khúc khích cười gật đầu vui vẻ, tay đánh nhẹ lên vai nó một cái sau đó đung đưa chân nhìn ra phía xa. Nó cũng mĩm cươi hít thêm một hơi thuốc mắt nhìn theo làn khói nhẹ bay lên trời. Chợt Thùy đưa tay kéo một ly bia tan gần hết đá đưa ra trước mặt nó, hình như em có cầm theo để bên cạnh từ lâu, nó cười cười nhìn ly bia thủy tinh tan gần hết đá trước mặt, chắc là ly cô nàng dùng tiếp khách từ sớm đến giờ nên trên miệng ly son môi dính đầy quanh miệng ly.

Nó mĩm cười nhìn cô nàng uống một nửa ly bia ngon lành rồi nhận ly từ tay em, mắt chớp nhẹ nhìn son môi dính khắp miệng ly lắc đầu cười sau đó đưa lên miệng uống cạn trước ánh mắt long lanh chăm chú nhìn của cô nàng bên cạnh. Để ly xuống một bên, cô nàng chìa bàn tay thon dài thơm thoang thoảng mùi hoa nhài về phía nó, nó cũng mĩm cười đưa tay trái bắt lấy, tay cô nàng đung đưa mấy cái xoa nhẹ vào lòng bàn tay nó, hình như cô nàng cũng không định rút ra thì phải. Có tay con gái cho sờ thì người trung trinh như nó dễ gì bỏ qua, nó cũng hí hửng à quên miễn cưỡng nắm lấy thêm một chút mới buông ra cầm thuốc lá. Bắt tay con gái vẫn thích hơn kẹp điếu thuốc độc hại này, tự dưng nó hết hứng hút thuốc ghét luôn điếu thuốc, cười khì quăng tàn thuốc vô góc cây bên dưới. Cô nàng chống cằm nhìn nó chăm chú, miệng cũng cười như đóa hoa nhài hé nở, rực rỡ, dịu dàng dưới ánh đèn trên sân thượng. Sinh nhật của cô nàng mà, chắc chắn phải xinh nhất rồi.

Cô nàng cười khúc khích, nó cũng bật cười bún nhẹ lên trán cô nàng một cái làm mặt nghiêm.

...23......

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.