Trở về truyện

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES - Phần 27

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES

27 Phần 27

Cô nàng đứng đó, đưa đôi mắt sắc lạnh không rõ cảm xúc nhìn nó, môi mím lại mấp máy như muốn cười khẩy, nó ngơ ngác đến có thể nhét cả quả trứng gà vô miệng.

“Gặp quỷ rồi! Sao chị ấy ở đây?”

Bà cô Vy đi thẳng vô ngồi xuống giữa chị Quỳnh Chi và chị Nguyệt, đôi mắt nhìn quanh mọi người cuối cùng có một chút ý cười nguy hiểm bắn về phía nó. Bà cô Nguyệt cũng nhếch môi cười cười.

Bà cô Thủy hình như chịu hết nổi rồi, mặt mũi chị Thủy nhịn cười đến đỏ tận hai vành tai, nó lúc này cũng đâu có tâm trạng mà để ý, chỉ liếc nhìn bà cô ca sĩ nửa cười nửa không trước mặt, đầu nổ đùng cả trăm câu hỏi. Chị Nguyệt nhếch môi nguy hiểm.

Đang tính mồm mép chối tội thì nhìn thấy Cycy đứng sau lưng chị Nguyệt, nó lén trợn mắt một cái với cô nàng rồi gục đầu thở dài, giờ biết sao chị Thủy kêu nó dẫn theo rồi đó, bị gài gián điệp kiểu này ai đỡ được. “Em được lắm Cycy”.

Mọi người nhịn hết nổi rồi cười rần, ngay cả ba ông anh đang quỳ sau lưng cũng bật cười, chỉ mình bà cô Nguyệt là đỏ mặt tía tai tức giận, nó thì tiu nghỉu không còn mặt mũi nào mà cười, còn bà cô Vy thì cúi gằm mặt, y chan lúc tối, mặt sắp gục luôn vô ngực chính mình rồi. Chị Nguyệt cầm cái gối ôm quăng ầm về sau lưng nó lên giọng.

Ba ông già ngoan ngoãn như cún con quỳ thẳng người giơ hai tay lên đầu, còn gì là uy phong trai nhà giàu sếp sủng hét ra lửa nửa. Nó thở dài…đã nói là có bà cô Nguyệt về chắc chắn thê thảm cả đám rồi mà.

Nó lắc đầu, tâm trạng cực kỳ phức tạp…ai mà ngờ trái đất tròn như phim vậy nè, ăn hiếp ai không ăn hiếp, đụng ngay người quen bà cô Nguyệt. Chị Nguyệt chợt không nói gì, mắt nheo lại nhìn qua chị Thủy, không biết có ý gì, chỉ thấy hai người lộ ra vẻ đăm chiêu, cùng nhau lắc đầu thở dài.

“Ý gì đây, không biết người quen cũng là tội sao?” Nó hơi chột dạ…chị Nguyệt lại lên tiếng.

Chị Nguyệt xen lời vào, nó cũng ngẩng đầu nhìn bà cô ca sĩ đang làm cái vẻ mặt đáng thương vô tội kia mà lòng đầy cảm xúc lung tung cả lên. Chị Lê Vy lắc đầu, mắt lộ ra vẻ nửa buồn nửa có chút mắc cỡ.

“Đáo để như chị mà mắc cỡ cái gì…đáng thương quá cơ”. Nó hậm hực nghĩ thầm.

Tau đã kịp nói gì đâu. Gặp nhau cậu ấy liền mặt nặng mày nhẹ không thèm nói chuyện đến tau rồi ấy. Vài lần sau định nói chuyện nhưng cậu ấy lơ luôn chả bao giờ trả lời. Tau chả biết làm sai gì cậu ấy ghét tau đến thế.

Lê Vy vừa buồn vừa giọng ấm ức, ngay lập tức mọi ánh mắt đủ cảm xúc của cả nhóm đều nhìn về phía nó, phần lớn là ánh mắt cực kỳ tức giận, nó giật thót trong bụng, lòng oan ức cực độ.

Nó thở phào vỗ đùi cái đét, mặt hớn hở như sắp thoát tội nhìn chị Nguyệt, nhưng chưa kịp nói thêm gì niềm vui đã bị bà cô đáng sợ ấy dập tắt.

“Nói cũng chị, im cũng chị…hay nhể”.

Chị Lê Vy ngẩng mặt lên nhìn nó thật sâu, ánh mắt vẫn khó mà nhìn thẳng vào giống như đêm qua. “Lại là chiêu này, nhìn cái gì chứ, mắt đẹp thì hay lắm sao”.

Chị Quỳnh Chi mĩm cười đánh vai chị Nguyệt một cái nhẹ giọng, đấy nữ thần của nó có khác, ai đâu đi sài mấy cái từ nghe thôi là trọng tội rồi, bà cô Nguyệt này cần phải theo học chị Quỳnh Chi đáng yêu của nó dài dài.

Cái gì mà bạo hành chứ…gì cũng nói được, sau này phải khuyên chị Quỳnh Chi tránh xa bà cô Nguyệt ra thiệt xa mới được, không thể để thần tượng đáng yêu lây nhiễm cái tính ngang ngược của bà cô này được.

Đứng trước ánh mắt như muốn nhai đầu người của chị Nguyệt và đôi mắt diễn sâu đáng thương của chị Lê Vy, nó triệt để đầu hàng…thở dài lí nhí.

Nó trừng mắt với chị Nguyệt, bà cô này, ai mượn tài lanh quá vậy hả. Nhìn nắm đấm của chị Nguyệt, ngay lập tức nó dẹp ánh mắt của mình, gì chứ đấu mắt với bà cô này nó không dám. Thở dài một cái nó lắc đầu chịu thua, giọng đều đều nhẹ nhàng như chỉ muốn một mình chị Vy nghe.

Mắt chị Lê Vy từ buồn diễn trở nên hình như buồn thật, miệng thở nhẹ một cái quay đầu đi im lặng…Mọi người trong phòng đều như im lặng chăm chú nghe đối thoại, ánh mắt mọi người không hẹn nhau cùng nhìn về chị Vy, không khí vẫn yên tĩnh một cái quái dị. Tới khi tưởng chừng không ai nói gì nửa thì vẫn bà cô Nguyệt lên tiếng.

Có lẽ áp lực từ mấy cặp mắt nhiều chuyện khiến chị Vy cũng hơi ngại ngùng…rồi chị lắc đầu mĩm cười nhìn nó.

Em có muốn nghe lý do chị làm như vậy không Mon?

Nó mĩm cười không nói khẽ đưa mắt nhìn xung quanh, chị Vy cũng nhìn theo rồi mĩm cười làm như đã hiểu ý nó, nếu không nói thì chắc hai chị em khó mà yên thân được với mấy con người nhiều chuyện trong căn phòng này.

Chị Lê Vy đứng dậy tiến lại gần nó, chìa bàn tay trắng thon dài, nó đưa mắt nhìn chị một lúc lâu rồi gật đầu.

Tất nhiên!

Nó mĩm cười nhẹ giọng, có một chút xấu hổ, tay nó siếc nhẹ tay chị, đầu nó khẽ nghiêng để nhìn thật rõ đôi mắt đẹp của cô nàng ca sĩ trẻ trước mặt, may quá chị ấy không có khóc, chứ chị ấy mà khóc thì trong phòng này không ai tha cho nó chắc luôn. Chị Vy mĩm cười gật đầu, mắt đã không còn buồn nửa mà ánh lên chút vui vẻ, chút tinh nghịch của con gái.

Cả nó và chị đều cười, chỉ là dòng cảm xúc lại bị bà cô Nguyệt cắt ngang.

Ê! Xin lỗi cũng hông cần sờ soạn tay người ta đâu nha Mon! Buông raaaaaa. Ai cho nghỉ quỳ đó!

“Này này có thể nói lý được không hả bà cô kia, cái này chị Vy bắt tay tui trước nha…cơ mà tay ca sĩ mềm thiệt, ước gì được nắm thêm tay chị Quỳnh Chi hí hí.”

Nó chưng hửng đưa ánh mắt cầu cứu hướng về chị Vy, cô nàng bật cười nhún vai le lưỡi. “Không phải chứ! Nghe nói con gái Bắc ghê gớm lắm mà, kèo dưới bà cô Nguyệt luôn sao?” Bà cô Nguyệt liếc xéo nó một cái cười nham hiểm trừng mắt.

Chị Thủy vừa tính đứng dậy can thì đã bị chị Nguyệt cắt lời luôn, chỉ đành cười như mếu nhìn nó tiếp tục bắt chước giống chị Vy le lưỡi nhún vai. Thôi xong, coi như hết hy vọng gì vô bà cô nhóm trưởng bù nhìn này, nó gục đầu nuốt nước mắt vô bụng chịu trận.

Vừa nói chị Nguyệt vừa chỉ tay về ba ông anh đang bị hành sau lưng khiến ba ông cũng giật mình xua tay.

Mấy cha nội này bình thường hét ra lửa, cũng sếp cũng chủ như người ta mà giờ hèn mọn quá.

Mimi chưng hửng chưa hiểu gì, chị Nguyệt chu miệng quăng cái gối ôm về phía Mimi.

Mimi cầm cây đèn trang trí ở góc tường đem qua đưa chị Nguyệt. “Không phải ác vậy chứ, tính chích điện nó sao”. Nó chột dạ lùi lùi lại một chút, tốt nhất nên cách xa bà cô điên loạn này cho chắc ăn, mắt liếc nhìn ra cửa, có biến cái là chạy liền. Nhấc nhấc cây đèn lên nhìn ngắm mấy cái, mặt ra vẻ hài lòng, chị Nguyệt cầm chiếc dép đi trong nhà lên gõ thử lên cây đèn mấy cái, tiếng boong boong vang vang, ông anh Vũ vội lên tiếng.

Bà cô Nguyệt trừng mắt, ông Vũ liền nhăn nhó im miệng, mặt in rõ cảm xúc xót của.

Boong boong

Nguyễn Mon cưng nghe phạt nè. Quên nửa ê Vy mày với con Quỳnh Chi đợt này vô ở tới chừng nào?

Chị Vy mở điện thoại ra xem xét một chút sau đó lên tiếng.

Có thể hết tuần sau.

Chị Quỳnh Chi cũng ghé sát vô điện thoại chị Vy chớp chớp mắt suy nghĩ, nó say sưa nhìn theo. “Thần tượng của mình có khác, mặt suy nghĩ thôi cũng đáng yêu gì đâu”.

“Hừ dám ăn hiếp cả chị Quỳnh Chi của tui…cơ mà thưa mấy cô nương xử tội gì thì xử nhanh coi, đau đầu gối quá”. Mấy bà cô này hình như mải tám quên nó mất tiêu, xử gì thì xử nhanh chứ, tê hết cả chân nó rồi.

Ba bốn à phải là cả chục ánh mắt đều nhìn về phía nó, nhất là ánh mắt thơ ngây ngơ ngác của chị Quỳnh Chi khiến nó toát mồ hôi hột không dám ngẩng lên nhìn, bà cô này tính bóp chết cảm tình của chị Quỳnh Chi với nó rồi nè. Cơ mà trong cái rủi có cái xui, nhờ ai cũng nhìn tới nó nên rốt cuộc bà cô Nguyệt cũng nhớ ra đang xử tội nó.

Boong boong

Boong boong

Nó nhảy dựng lên, bà cô này làm như nó rảnh lắm vậy, vội đưa ánh mắt phản đối về chị Nguyệt nhưng lại gặp ngay ánh mắt phức tạp của bà cô Vy nó liền chột dạ cười cười gãi đầu.

Nó chỉ tay về sau lưng, ba ông anh chưng hửng nhưng ánh mắt lại lóe lên, đưa đón hai người đẹp, có ngu mà từ chối. Ông Vũ gật gù

Ông Tiến vội chen vào cắt lời ông Vũ, nó thấy cả ông Tiến và ông Kiên đều lén húc vai ông Vũ, mắt nháy nháy ra dấu, ba cô nàng người yêu của mấy ổng đang nửa cười nửa không hờ hững nhìn. Không để ông Vũ lên tiếng tiếp, ông Tiến tiếp lời luôn.

“Cái đệt! Anh em vậy đó, nhớ mặt tui nha ba cha già chết tiệt”. Nó nghiến răng ken két dùng ánh mắt phẩn nộ trợn trừng nhắm về phía ba ông anh chí cốt đang thay phiên nhau kẻ xướng người họa cực kỳ ăn ý. Hoạn nạn mới thấy chân tình như củ cải, không ngờ ba ông già mặt dày này trong giây phút nguy hiểm liền bán đứng nó không cần được giá. Nó có nên khai tụ điểm mấy ổng giấu bồ nhí cho ba bà chị trong nhóm biết không nhỉ, con mịe nó chắc chắn nó sẽ báo thù!

Khỏi diễn! Mấy người hạng người như nhau tốt đẹp gì, hông cần lo vợ con gì hen, ba ông sắp thành người độc thân rùi!

Chị Nguyệt nhếch môi, ba cô nàng sau lưng cũng cười, lửa giận chắc không cần miêu tả nửa, ba ông anh mặt mày xám ngắt nhìn nhau. Nó cười mỉa mai khinh bỉ mấy ông anh hàng trăm câu trong đầu, mặt nhăn nhó thở dài nhìn về chị Nguyệt.

Nó lắc đầu ra vẻ đau khổ, bà cô này làm như nó ba đầu sáu tay vậy, đi học đi làm, coi quán cho ông Kha, dạo này cũng hay đưa đón chị Thủy, càng chưa kể tới ở nhà còn bà cô Đan Thanh cũng có dấu hiệu bắt nó đưa đi làm mỗi ngày.

Đang định phản đối tiếp thì nó nhìn thấy chị Thủy lén chỉ tay vô chị Quỳnh Chi, miệng mấp máy thành lời, nó với chị Thủy là gì chứ, nhìn khẩu hình thôi đã hiểu, nó liếc liếc qua chị Quỳnh Chi đang mĩm cười, ngay lập tức mắt nó sáng rực hơn đèn oto, bụng thiếu điều sôi sùng sục hưng phấn. Đúng rồi đưa đón chị Vy thì được đưa đón chị Quỳnh Chi của nó, tại sao lại quên vấn đề quan trọng này được nhỉ. Nó hí hửng trong lòng nhưng ráng làm mặt mày đau khổ suy nghĩ, một hồi lâu liền tỏ vẻ bất lực cúi đầu.

“Hí hí… quá đã, tưởng chị đổi ý là tui liều mạng với chị đó”. Lúc trước còn trốn chị Quỳnh Chi nhưng hôm nay thấy có vẻ chị ấy không ghét bỏ gì mình, dễ gì nó bỏ qua cơ hội được ở gần thần tượng chứ, lần này phải lấy lại mặt mũi không để tự nhục như lần trước được. “Quỳnh Chi! Quỳnh Chi! Quỳnh Chi”. Đầu nó bây giờ chỉ toàn hình ảnh được chở chị Quỳnh Chi dễ thương đi khắp SG, được nói chuyện với chị ấy, ngắm nhìn thần tượng mỗi ngày bằng xương bằng thịt…

Ê ê nghe nói hông hả.

Đang say sưa hí hửng trong lòng từ nhiên có tiếng ai đó chan chát bên tai khiến nó giật mình ngẩng lên.

Bà cô Nguyệt quay qua đánh vai chị Vy một cái.

Ông Vũ mặt méo xệch, nó đá mắt còn thua chị Nguyệt, ông già đó thì tuổi gì, chỉ thấy ổng cười cười như mếu gật đầu lia lịa.

Nói rồi bà cô Nguyệt cười nhếch môi kéo tay chị Quỳnh Chi và chị Vy đứng dậy.

Mọi người né chỗ khác cho vợ chồng người ta xử tội riêng cái coi. Ê Thảo tụi mày xử mấy ổng trước đi ha, tau dặn công chuyện chút vô phụ tụi mày làm tiệc chia tay mấy ông già kia!

Chị Nguyệt hất mặt hướng về chị Thảo và hai bà chị người yêu của mấy ông anh. Nó rùng mình nhìn mấy ông anh bằng ánh mắt thương cảm, ba cô nàng kia từ sớm tới giờ chắc cũng nhịn lửa giận lâu lắm rồi.

Nó vội lắc đầu chống tay đứng dậy, mém tí té sấp mặt rồi, hai chân tê rần, đầu gối sắp không còn cảm giác. Phải ngồi phịch ra đất xoa xoa chân sau đó mới dám đứng dậy lò dò đi ra cửa, thoáng thấy chị Thảo đang cầm cây đèn 18tr lên nó liền liền ba chân bốn cẳng chạy ù ra khỏi phòng khách. Chị Nguyệt đang đứng chung với chị Vy và Quỳnh Chi, còn mọi người khác vẫn đang đứng lấp ló ngoài cửa đưa mắt nhìn vô phòng khách hóng chuyện.

Chị Ngọc đánh vô ngực chị Nguyệt một cái khiến bầu ngực của bà cô rung rung mấy cái, nó suýt tí rớt hàm răng ra ngoài. Chị Nguyệt ôm ngực đánh lại ngực chị Ngọc, nó lại mém rớt luôn hai con mắt, mấy bà cô này biết lựa chỗ đánh quá đi chứ.”Tốt lắm tốt lắm, đánh nhau tiếp đi mấy chị, xé đồ luôn càng tốt”.

Nó gật đầu lia lịa. “Còn lâu nhá, ngu gì về sớm”.

Hừ! Tính trốn chứ gì, chờ cưng về mới bắt rửa hồ, chạy hông thoát đâu ha Mon!

“Chị là con quỷ chứ không phải con người”! Nó hậm hực ngoảnh đít đi, thiệt không còn lời nào để nói với bà cô Nguyệt đáng sợ này rồi. Thấy chị Ngọc đang leo vô xe, nó đi lại gác tay lên cửa cười cười.

Chị Ngọc đánh nó một cái rồi đóng cửa lại lui xe ra lái đi. Nó cũng cười cười đưa xe ra cổng sau đó mở sẵn cửa xe vẫy tay.

Mình đi chị ơi!

Tất nhiên ý nó chỉ nói với chị Quỳnh Chi của nó, về phần bà ca sĩ kia dù sao cũng có một chút khoảng cách, thói quen mà đâu dễ sửa được.

Cảm ơn Mon!

Cả hai cùng gật đầu bước vào xe, nó nhìn sang ghế phụ trống không mà thở dài, nếu không có chị Vy thì đã được ngồi cạnh chị Quỳnh Chi rồi.

Chị Quỳnh Chi cười nhẹ lục lọi trong ví đưa cho nó card của khách sạn, đọc địa chỉ xong nó quay lại trả card cho chị Quỳnh Chi cười cười.

“Ấy ý gì đây, mới làm hòa chị đừng kiếm chuyện tui nha, chừng nào chị là chị Quỳnh Chi rồi tính”.

Hihi Mon đáng yêu mà!

Mát hết ruột gan, nó hí hửng cho xe lăn bánh. Giờ trời sáng nó mới nhìn rõ được hai bên đường, thì ra đây là khu dân cư khá mới, đường đẹp, cây to, nhà dân cũng toàn là villa, biệt thự. Nếu chỉ đi riêng với chị Quỳnh Chi nó sẽ hào hứng nói chuyện, nhưng hôm nay lại có bà cô Vy đi chung, với cả hai cô nàng này nó ít nhiều đều mới gây tội nên cũng ngại bắt chuyện, chỉ dám lén nhìn chị Quỳnh Chi qua kính xe, nghe ké hai cô nàng nói chuyện. Khoản hơn mười lăm phút thì đến nhà, nó dừng xe ngoài đường mỉm cười.

Nó vẫn giữ cho xe nổ máy rồi đi vô nhà. Bà cô Đan Thanh đang ngồi trên ghế, hôm nay em mặc quần da ngắn màu đen, đôi giày cao gót màu đỏ kết hợp những sợi dây ôm vòng quanh bắp chân đến tận gối, tuy nhiên cái áo thun đỏ thì chỉ có hai cọng dây áo mỏng manh đến nổi có một chút gió thổi qua chắc cũng đủ đứt, nó khẽ nhíu mày. Nhưng chưa kịp lên tiếng Đan Thanh đã chu miệng.

Nó thở dài cũng không lên tiếng, dù sao bửa nay cũng toàn phe mình, chị em phụ nữ nhiều nên thôi em mặc sao kệ em. Đan Thanh cũng mím môi, đưa đôi mắt lạnh lùng thường ngày nhìn nó từ đầu tới chân, không biết em tính nói gì nó mĩm cười.

Nói rồi Đan Thanh đi trở vô nhà, nó nhìn cái thùng đồ hình như bằng kim loại mà thở hắt ra. Không biết bà cô Nguyệt dặn dò cái gì mà cô nàng đem theo nguyên thùng đồ gì nhìn có vẻ nặng nề. Nó đi lại xách cái thùng lên thì càng tò mò, nhưng cũng không dám mở ra coi, ai biết được bên trong có đồ đạc gì của con gái. Nó xách thùng đồ để vào cốp xe rồi đứng bên ghế phụ chờ. Khoản hơn mười phút Đan Thanh mới đi ra, nó có một chút sững người nhìn về em, lúc này em đã khoác lên người thêm một chiếc áo khoác da màu đen ngắn ngang ngực, phần thân trên bị hở hang của em lúc này vừa khít được che đậy hoàn toàn, nó mĩm cười, thì ra lúc nảy đồ em mặc chưa đủ bộ. Trên vai em còn đeo một chiếc balo nhỏ màu nâu với những đường kẻ màu đỏ, xanh lá cây, trắng khá xinh xắn. Bất giác nó ngắm nhìn em có một chút thất thần, cái dáng vẻ này hình như đẹp hơn cả chị Quỳnh Chi. Mà khoan, không được, chị Quỳnh Chi của nó vẫn phải nhất, nó vỗ đầu như kiểu muốn bấm nút thay đổi suy nghĩ của mình. Khi Đan Thanh xoay người lại, nó nhìn thấy em đang ôm trên tay một chiếc túi màu đen vuông vức nhìn coi bộ quen mắt lắm, khi em đến gần thì nó hít một hơi khó khăn, đây là túi laptop của nó chứ đâu.

Em trừng mắt, ánh mắt có một tia gian gian không thua gì chị Nguyệt khiến nó hơi chột dạ, bà cô này sắp bị chị Nguyệt dụ dỗ vô con đường tăm tối mất rồi. Đan Thanh nửa cười nửa không liếc nhìn vô hàng ghế sau, nó liền thở hắt ra cười cười.

À trong xe còn có hai chị bạn của chị Nguyệt ngoài HN mới vô chơi, chỉ kêu tui chở hai chị theo ghé khách sạn lấy đồ.

Đan Thanh nhếch môi

“Ừ nhỉ, tự nhiên mình chột dạ giải thích gì chứ”. Đan Thanh cúi người bước vào xe, chiếc eo cong của em khiến nó phải nhìn chăm chú không rời mắt. Đóng cửa xe lại nó nhanh chóng trở về ghế lái cho xe chạy đi. Không khí bên trong xe lúc này có một chút ngột ngạt, cơ mà ngột ngạt với mình nó thôi, ba cô nàng kia thì chào hỏi nói chuyện vài câu liền thành người quen, nó nhanh chóng bị ra rìa. Vừa lái xe nó vừa lia mắt nhìn Đan Thanh, nói đúng hơn là nhìn cái laptop đang trên tay em, bà cô này có liếc nó một cái cười nhếch môi, sau đó càng ôm cứng laptop hơn. Cả đoạn đường từ nhà qua khách sạn không dưới mười lần nó định giựt laptop nhưng đều bị ánh mắt em đe dọa, cuối cùng đành bó tay. Đến khách sạn nó dừng xe ở sảnh lớn, hai cô nàng kia lên thu dọn đồ đạc, nó ra khỏi xe mặt mũi héo queo ngồi chờ.

“Tui giải thích với em làm gì”.

......27......

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.