30 Phần 30
Bỏ sở làm mấy ngày, ông Thông vừa thấy nó qua liền đá nó mấy cái sau đó xách xe chạy mất. Kéo chị Ngọc đi theo coi sóc quán hát mãi tới khuya mới dừng chân ngồi ở cơ sở 1 vừa coi sóc quán vừa nói chuyện chém gió cùng mọi người. Đến tầm 11h mới lái xe qua nhà ông Vũ đón mấy bà cô bên đó. Đến nhà nó theo chị Ngọc vào phòng thì thấy mấy cô nàng đang ngồi nói chuyện vui vẻ, trên bàn còn bày đầy đồ ăn, nó hít hít cái mũi lò dò đi lại bàn.
Chà thơm dữ, mấy vợ à không mấy chị ăn gì vậy, thơm quá.
Nó thò tay định bóc cái đùi vịt quay bóng loáng trong hộp thì bị một bàn tay con gái hung hăng đánh mạnh cái chát, nó la oai oái.
Uidaaa sao đánh em?
Chị Nguyệt trừng mắt đứng dậy chặn trước mặt nó, miệng nhếch lên.
Nó trừng mắt, à thôi không dám trừng, nó cụp mắt nghiến răng thầm rủa xả trong bụng, ngậm nguyên cục tức đi trở ra lái ngược về nhà đón Đan Thanh. Hồi sớm được ăn gà rồi, ai thèm vịt quay của mấy cô chứ. Về đến nhà nó làm bộ mặt tiu nghỉu đi vào gõ cửa phòng em, không thèm nói gì đi ngược r axe ngồi chờ. Khoảng năm phút sau em mới ra tới, hôm nay em mặc áo thun trắng, cổ áo bắt chéo vai trái bên ngoài khoác áo da màu đen, chân váy ngắn kẻ ô đen trắng, đôi giày cổ cao đen, đôi chân em giấu bên trong tất lưới đen, đầu đội chiếc nón kiểu cảnh sát màu giống chiếc váy. Nó chăm chú nhìn em, nhưng tầm này đang cay cú vụ bị bỏ đói nên em mặc gì cũng không thèm thấy em đẹp. Em vừa bước vào xe, nó liền đóng cửa cái rầm cho hả giận sau đó hậm hực lái xe đi. Suốt đoạn đường nhìn em tỉnh bơ chu môi, giương mắt đẹp soi kính điệu đà son phấn, thi thoảng liếc em mà ngứa cả răng, chỉ muốn cắn một cái cho hả giận cái bụng. Qua đến nhà càng tuổi thân hơn, mấy cô nàng hoàn toàn ngó lơ xua đuổi nó đi ra chỗ khác chơi, ngay cả cái đít vịt cũng không cho nó ăn. Tức đến suýt chảy nước mắt, nó ngậm nguyên bụng căm hờn đi ra hồ bơi ngồi hít không khí. Ngồi hết nhìn trời nhìn đất nhìn nước hồ đã đời nó lại lôi bóp tiền ra xem xét, đâu được bốn năm trăm gì đó, không cho nó ăn chứ gì, nhiu đây đủ mua nguyên con vịt quay ăn một mình.
Làm gì đấy chàng trai?
Giọng con gái Bắc du dương ngọt ngào thơm ngát phát ra bên cạnh, nó ngẩng mặt nhìn qua liền thấy chị Quỳnh Chi đang mỉm cười ngồi nhìn nó, đôi mắt to tròn chớp chớp. Mặt mày nó tươi tỉnh hẳn lên vì nữ thần trong lòng, à khoan…chị cũng tham gia hắt hủi nó, dẹp dẹp tầm này không có nữ thần nữ théo gì hết. Nó hững hờ.
Chị Quỳnh Chi cười khúc khích làm tim nó đập rộn ràng, sao có người cười cũng dễ thương như vậy chứ, nhưng đang đóng vai bực, đâu thể mất mặt được. Nó nhếch môi ra vẻ lạnh lùng định lên tiếng xua chị Quỳnh Chi chổ khác thì trước mắt nó xuất hiện một cái đùi vịt to đùng vàng óng, bên trên còn ướt nước sốt màu nâu, mùi thơm gia vị khiến nó nuốt ực cái trong cổ họng.
Nó nhìn cái đùi to đùng, lại nhìn chị Quỳnh Chi dịu dàng cười như hoa nở trước mặt, không uổng công nó làm fan cuồng của chị, đó nữ thần là phải vậy chứ. Vội vàng cầm chiếc đùi vịt quay lên nhìn, bên trên lớp da vàng óng còn có hai dấu răng nhỏ xíu xinh xắn, nhận ra chỗ nó nhìn, chị Quỳnh Chi cười ngượng ngùng.
Chị phải giả vờ cắn một tí mới giấu được đấy, sợ bọn nó phát hiện. Mon xé chổ đấy đi.
Nó bật cười phơi phơi trong lòng, ngay lập tức cắn mạnh luôn lên vết cắn nhỏ của chị, miệng nhai ngon lành tủm tỉm cười.
Chị Quỳnh Chi vui vẻ lườm lườm nó rồi đứng dậy, đôi chân trần thon dài đung đưa trên mặt nước, mùi thơm từ người chị trong mắt nó lúc này còn thơm hơn mùi vịt quay, mắt nó nhìn chị ra vẻ say sưa khiến chị Quỳnh Chi cũng phì cười bó tay để mặc nó ngắm.
Chị Quỳnh Chị trừng mắt lườm nó, cái vẻ bất lực hiện lên mắt rõ ràng, càng thấy đáng yêu.
Nhắc bà cô đó chi không biết, mới được nửa cái đùi vịt thôi mà, nó lạnh sóng lưng quay nhìn về phía cửa, chị Nguyên đang chống hông đứng nguyên cục đưa ánh mắt bực bội xoáy về phía nó. Vội giấu cái đùi vịt còn gần nửa ra sau lưng, nó lúng túng, chị Quỳnh Chi càng đỏ mặt lui lại bên cạnh nó.
Nó co giò đứng dậy kéo tay chị Quỳnh Chi chạy ngay khi bà cô Nguyệt vừa la hét vừa nhào tới. Kẻ đuổi người rượt chạy vòng vòng mặt hồ, bên trong cũng rần rần tiếng bước chân của mấy cô nàng đi ra nhìn ba đứa đang rượt nhau. Chị Nguyệt hét lên.
Nó hung hăng cắn một cái lên đùi vịt, chân vẫn không chậm lại. Đan Thanh từ xa vì mang giày cao gót nên có phần chậm chạp, còn cô nương sau lưng nó bánh bèo chạy mà cứ như đi bộ khiến nó hơi thấy không ổn, vội quay mặt lại mĩm cười.
Nó co giò chạy vòng vòng hồ càng nhanh, chị Quỳnh Chi ngay khi nó bỏ tay ra liền bị chị Ngọc cười hì hì bắt lại kéo qua một bên, bà cô Đan Thanh bây giờ mới rượt tới.
Nó vừa thấy hai bà cô chia nhau ra chặn đầu, ngay lập tức đầu óc xoay chuyển, ngu gì chơi với cô nàng có võ, nó cắn răng đứng lại, xoay đầu chạy ngược lại phía chị Nguyệt, mặt hùng hổ ngậm đùi vịt trừng mắt. Chắc hơi bất ngờ, chị Nguyệt cũng thoáng đứng lại ngơ ngác, ngay lập tức nó nhàu vô cười khẩy.
Ùm!
Sao không dám…
Nó cúi người xuống, né tay chị Nguyệt rồi đẩy luôn vô hông khiến chị Nguyệt chới với bay luôn xuống hồ.
Nó trừng mắt đứng sát ra hồ, Đan Thanh phập phồng ngực trừng mắt ở bờ đối diện, nó cười khẩy cắn thêm miếng thịt vịt giơ giơ trước mặt.
Giỡn chơi hoài, ngu sao tự qua nộp mạng cho em. Nó khinh khỉnh cười, Đan Thanh vừa giận vừa liếc mặt hồ, mắt có một chút sắc thái e ngại, nó cười hì hì đắc ý. Nhìn cô nàng bờ đối diện vừa giận vừa sợ, nó thầm cười ha hả trong lòng cắn thêm miếng thịt vịt, mắt lóe sáng.
Đan Thanh lùi lại xoay lưng chạy khi thấy nó chạy vòng qua, biết ngay bà cô đó sợ nước mà, nó càng sảng khoái vừa ngậm đùi vịt thọt tay xuống nước tạt mạnh chạy vòng qua phía e. Dưới hồ chị Nguyệt chửng hửng tức tối hét lên.
Nó chạy ngang vừa thấy chị Nguyệt đang hì hục vừa la vừa mò mẫm leo lên bờ, ngay lập tức nó đưa tay xô luôn bà cô ngược xuống nước.
Ùm…
Nó cũng chưng hửng nhìn lại, mãi lo xô chị Nguyệt không để ý, nó đưa mắt nhìn xung quanh, liền phì cười khi thấy bóng lưng cô nàng xách theo đôi giày chạy tuốt vô nhà.
Biết khôn đó cưng.
Nó tủm tỉm cười nhìn dáng em mất tiêu trong nhà, hả hê quay lại nheo mắt nhìn xuống hồ, bà cô Nguyệt đang bơi bì bõm dưới nước, mắt như tóe lửa, ngực phập phồng, chiếc áo sơ-mi màu trắng sọc đen cởi hết 3 nút trên cùng, hai vạc áo hai bên phất phơ trong nước khoe trọn rãnh sâu giữa hai bờ ngực, đứng trên cao nhìn xuống khiến nó có chút giật mình ngẩn ngơ, còn thấy cả chiếc rốn lấp ló phía dưới, bà cô này…đã quá….Nó thở hắt ra, bụng rộn ràng vì vẻ quyến rũ của bà cô Nguyệt thật sự ngoài tưởng tượng, ăn mặc kiểu này không ngờ xuống nước sexy tới vậy.
“Tuyệt vời!”.
Nó hí hửng dán mắt vào người chị, chiếc áo mỏng manh bị ướt dán chặt vào người chị, những đường cong càng làm nó sắp phun máu mũi. Nhận ra ánh mắt trong sáng của nó dán lên người mình, chị Nguyệt vội cúi đầu nhìn lại mình sau đó dùng tay che lấy ngực.
Chị Nguyệt đầu như sắp bốc khói rồi, nhanh tay lội vô bờ bên kia, mắt vẫn trừng nó nghiến răng nghiến lợi. Tầm này làm gì nó để cho chị leo lên bờ, ngay lập tức chạy vòng qua bờ bên kia vừa thở vừa cười cười, bà cô vừa để tay lên thành hồ bơi leo lên, nó liền đưa tay đẩy chị Nguyệt té trở lại hồ.
Ùm!
Tiếng cười khúc khích rần rần phía xa, mấy cô nàng vui vẻ đứng hóng chuyện càng làm nó vui sướng trong lòng, đắc ý cười ha hả.
Chị Nguyệt nhăn nhó, lại bơi vòng qua bờ khác, bơi làm sao nhanh bằng nó, nhìn chị bơi mà bụng nó sảng khoái cùng cực, ung dung đi vòng sang hướng bà cô Nguyệt, đứng đung đưa chân cười cười, miệng nhâm nhi đùi vịt. Thoáng thấy Đan Thanh lấp ló bên trong nhà đưa đầu ra nhìn, nó càng thấy vui vẻ, mắt lóe lên vài cái.
“Xây hồ trong nhà nhiêu tiền ta, nên xây một cái hồ ở nhà phòng thân không nhỉ?”
Nó cười khì giả giọng chị Nguyệt la lớn, mấy cô nàng đứng sau lưng cười khúc khích, mặt chị Nguyệt cũng đỏ ửng lên vì tức, càng tức nó càng cười tít mắt nhìn chăm chăm lên người chị.
“Sao đẹp dữ vậy”.
Lại thấy ánh mắt trong sáng của nó, chị Nguyệt càng tức xì khói, ngực lại càng phập phồng, đôi môi lúc chu lúc mím, nghiến răng ken két. Mặc dù giận tới mức sắp xỉu luôn dưới hồ, nó cũng không thèm mềm lòng, khó lắm mới kèo trên, dễ gì bỏ qua.
Chị Nguyệt tức sắp nổ mắt, mím môi bơi bì bõm vòng vòng hồ, nó cứ nhởn nhơ đi theo trên bờ, hai chị em người la người cười cả chục vòng quanh hồ, mấy cô nàng kia nhìn theo cười không ngớt miệng, cười mõi mỏ mới rủ nhau đi vô nhà, kệ hai đứa dở hơi tụi nó.
Nó vẫy tay cười, mắt quay lại nhìn ngắm tiếp bà cô đang tức tối trong hồ.
………..
…………
…………
Nó bật cười nhìn bà cô dưới nước mặt mày nhăn nhó, đâu còn cái vẻ hùng hổ hằng ngày, môi mím lại run run, bơi nảy giờ chắc cả mấy chục vòng, coi bộ mệt là có thiệt.
Nó gặm gặm xương đùi vịt tủm tỉm cười, đi qua đi lại cả buổi cũng mõi, ngồi nhìn chị Nguyệt bơi lại bờ đưa lên leo lên.
“Mệt chưa chị, ngon lên mà rượt em”.
Bà cô mặt bơ phờ lấm lét nhìn nó, tay kia vẫn dứ dứ xem xét coi nó có đi lại cản không, hồi lâu thấy nó vẫn ngồi im, chị Nguyệt cắn răng trừng mắt với nó mấy cái rồi mới chống tay leo lên bờ. Nhưng lại té ùm trở lại nước.
Ùm!
Nó liếc liếc bà cô Nguyệt mặt xìu như bánh tráng nhúng nước nheo mắt suy nghĩ.
“Chị mà lừa đảo tui cho chị ngâm nước tới sáng”.
Nó cười cười đi lại gần mép hồ đưa tay, chân chống vững trên mặt hồ, tay còn lại bám vô mấy thanh sắt nằm ven hồ che đường thoát nước cho chắc ăn, chấp hai bà cô Nguyệt kéo cũng không rớt được. Chị Nguyệt hung hăng trừng mắt với nó mấy cái sau đó mới chịu nắm lấy tay cho nó kéo lên, người chị giờ mệt nên khá nặng, nhiêu sức quăng hết dưới hồ bơi rồi, làm gì còn sức tự leo nổi.
Nó kéo mạnh, chị Nguyệt liền ráng chút sức bám lên thành hồ, mất vài giây mới lôi được chị lên, người chị mềm nhũn nằm nửa trên bờ, đùi vẫn còn dưới mắt nước. Nó tủm tỉm cười buông tay chị ra đứng dậy lau lau tay ngoảnh đít tính bước đi thì…
Bịch
Á…
Bốp!
Uidaaaaa làm gì đó!
Nó bị chị Nguyệt đưa tay ôm lấy chân, té ầm xuống đất, may mà kịp chống tay đỡ chứ không đổ máu mũi thiệt rồi.
Tiếng Đan Thanh chạy dồn dập từ nhà ra, nó giật thót trong bụng, chị Nguyệt vẫn ôm cứng lấy hông đè lên người nó, nhưng chưa nghe tiếng Thanh lại gần đã có tiếng vừa cười vừa nói của chị Ngọc.
Nó thoáng ngẩng lên thấy Đan Thanh đang chạy liền đứng lại, mắt nó híp híp đe dọa, cô nàng chu miệng trừng mắt dứ nắm đấm xinh đẹp của mình lườm nó vài giây, đã đời cũng thôi không chạy lại nửa, hung hăng chu miệng.
Về biết tay tui!
Tiếng chị Lê Vy cũng cười la lên.
Chị Nguyệt tuy người mềm nhũn nhưng vẫn hung hăng bấm lấy lưng nó ngắt nhéo, miệng cắn không buông bắp tay nó, không thoát ra được, nó đành cắn răng dùng hai tay bắt đầu chọt vào eo chị.
Nó ôm lấy eo chị chọt hết sức, trò này nó chơi giỏi lắm, chị Nguyệt la hét vừa cười, người hung hăng cuốn lấy nó không chịu thua. Hai đứa dở hơi lăn qua lăn lại vật lộn mấy phút không ai chịu thua, chợt… tiếng tuột vừa phát ra từ miệng chị Nguyệt, nó mở mắt ra liền nhìn thấy nguyên mảng trắng mịn đập ngay vào mắt, vạt áo tuột hẳn qua một bên, nút áo chị đứt hoàn toàn, những hạt nước lăn dài trên những đường cong rực lửa của chị. Bờ ngực cao ngạo căng tròn phập phồng theo từng hơi thở, chiếc bụng cũng nhấp nhô phẳng lỳ. Hai đứa mắt sững lại nhìn nhau như trong phim, môi chị Nguyệt bắt đầu thở gấp ngơ ngác, nó hít một hơi vội lăn qua một bên, người nóng rần rần, tay cũng thoát khỏi eo chị…lúng túng.
Một tay nó bịt cái mặt vừa bị chị hung hăng đấm, một tay ôm lấy vai bị cắn gần đổ máu hí mắt nhìn theo chị Nguyệt chạy vô nhà, chiếc áo sơ-mi mỏng vẫn dán chặt lên chiếc lưng cong trắng ngần của chị, càng xinh đẹp rực rỡ dưới ánh đèn vàng trong sân. Phải biết giữa việc nhìn một cô gái mặc bikini sẵn chơi đùa ở hồ bơi hoặc biển khác hoàn toàn nhìn thấy cô ấy mặc áo ngực kèm theo áo khác bên ngoài, suýt rớt tim ra ngoài luôn đó.
“Ai kêu chị giỡn, em không cố ý nha…nhưng mà…đã quá đi”.
Nó lăn dài ra đất nhìn lên trời, mắt nheo lại gác tay lên đầu suy nghĩ, theo kinh nghiệm nhìn ngực à không theo trí nhớ của nó, hình như…thấy chị Nguyệt ở đâu rồi nè, hình ảnh này quen mắt lắm. Đêm qua tuy chị cũng mặc áo bikini nhưng nó cũng không có cơ hội nhìn gần chị vì hôm qua có quá nhiều ngực…à nhầm nhiều cô nàng mặc giống chị, không dám nhìn chị Nguyệt gần nên cũng không để ý, giờ tự nhiên có thêm cái áo sơ-mi bên ngoài…cái kiểu mặc áo sơ-mi hững hờ này…hình như nó từng thấy đâu đó rồi thì phải.
Bốp!
Hự!
Nó ôm bụng nằm rên hừ hừ giữa nhà, mới mò vô nhà liền ăn một cú đấm vô mắt, thêm một cú vô bụng, đời còn gì mà tiếc nửa. Chị Nguyệt nhếch môi trong bộ quần áo màu khác bước luôn qua người nó đi r axe, mấy bà cô kia thì cười khúc khích đi theo, chỉ có chị Quỳnh Chi đáng yêu là dừng lại đỡ nó dậy nhưng miệng thì vẫn cười.
Chị Quỳnh Chi lườm nó cười lắc đầu đỡ nó đi ra xe, nó vui vẻ hí hửng lê chân theo, được nữ thần dìu như giờ, bị đấm thêm chục cái vẫn thích. Leo lên ghế lái, hai cặp mắt rực lửa và 3 cặp mắt cười hihi của ba cô nàng khác đều dành cho nó, bị đấm mờ mắt vẫn phải lái xe, còn ai thảm hơn nó đây. Chỉnh trang lại vẻ đẹp trai, nó cho xe chạy qua quán bar, cả người đau gần chết.
Nhìn mấy cô gái xinh đẹp rực rở sóng vai nhau đi vào cửa bar nó thở phào nhẹ nhõm vì được yên tĩnh dưỡng thương, suốt đường đi mấy nàng tám chuyện ồn hơn chợ, đã xe chật còn bị làm ồn tới nó quen mấy cô cũng không cách nào chịu nổi. Nhờ ông anh bảo an đánh xe vô bãi, nó lê cái thân đau nhức qua quán cà phê bên kia đường, ba ông anh đang đứng hút thuốc chờ nó.
Làm ly cà phê rồi vô mày, kệ mẹ tụi nó.
Ông Vũ hất hàm khoác vai nó kéo vô quán cà phê của bà cô quen.
Ba ông anh cười ha hả, ông Tiến nghe vậy liền vỗ cái bốp vô vai nó trừng mắt.
Ông Kiên thôi cười, mặt mày vừa tức vừa đau khổ chỉ xuống chân mình, nó ngơ ngác nhìn theo, giờ mới phát hiện ba ông anh nó đi chậm hơn rùa, lê từng bước đờ đẫn, ông Vũ còn thảm hơn đi không khác gì rô-bốt hết pin.
Ông Vũ ngồi phịch xuống ghế kéo ống quần lên, nó hít một hơi khí lạnh khi nhìn thấy trên đầu gối ổng mỗi bên có mấy chấm lục giác hằn sâu vô da, hình như chuyển màu tím rịm mộng mơ luôn rồi. Ông Tiến vừa chống lưng vừa ôm gối run run ngồi xuống, ông Kiên cũng chẳng khá hơn gì, nhìn ba ông anh như vậy da đầu nó cũng tê dại, mấy vết cắn trên vai tự nhiên hơi nhói, mắt nó mờ mờ, hai đầu gối cũng run rẩy.
“Bạo hành…cái này chắc chắn là bạo hành gia đình”.
“Ấy ấy kiềm chế mấy ông, thực ra đứa bày đầu trò quỳ này là người khác hiền lắm, nói một hồi người đó hiện hồn về bóp cổ ráng chịu à”.
Nhìn ba ông anh mà rớt nước mắt, đau đớn căm phẫn biết chừng nào, nó gục đầu thở dài, nghe tiếng ba ông anh thở theo, đau thương càng chồng chất.
......30......