Trở về truyện

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES - Phần 32

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES

32 Phần 32

Quấn băng xong ngon lành, bốn anh em ôm vai bá cổ nhìn nhau cười hí hí, ông Tiến còn quỳ thử mấy phút hớn hở ra mặt. Chờ mấy cô nàng tô xong tượng tụi nó cưỡng ép hai bà cô nổi tiếng nghỉ chơi tượng kéo nhau đi đánh bi-a, mãi tới 7-8h tối đánh xụi cả tay mới đi qua quán nhậu sân mát mẻ ở quận mười vui vẻ ăn nhậu, hát hò. Có hai cô nàng ca sĩ đi theo, cuộc vui càng đầy đủ màu sắc hơn, bàn của nó cũng trở nên nổi bật nhất quán bởi tiếng hát và ngoại hình. Không biết do vui vì được thả cửa đi chơi hay do buồn vì cái phận đàn ông lọt nhầm hang sư tử mà ba ông anh của nó uống hơi bị nhiều, có mình nó uống ít nên vẫn tỉnh táo sáng mắt ngắm chị Quỳnh Chi. Gần mười hai giờ ăn nhậu phủ phê rốt cuộc hai cô nàng kia không đi chơi được nửa, một cô vì say quá nên đòi về, cô nàng em gái mưa ông Kiên thì nhà không cho đi chơi quá 12h, thành ra nó tỉnh táo nhất bị mấy ông giao trách nhiệm đưa hai cô về, còn mấy ông và hai bà chị của nó thì kéo nhau qua quán karaoke gần đó chơi chờ nó quay lại. Chị Quỳnh Chi xoa xoa tóc nó cười dịu dàng.

Nó lắc đầu cười cho xe đi, hai bà cô này chịu chơi thiệt, đi cả ngày không thấy mệt, giờ này còn chịu đi karaoke hát tiếp, bình thường đi diễn chưa chán hay sao nhỉ. Nó lặng lẽ cho xe đi về nhà hai cô nàng sau lưng, một cô thì say, một cô thì nó không quen lắm với lại bạn riêng của ông Kiên nên chỉ nói vài câu qua loa. Mất hơn tiếng đồng hồ lái xe mới đưa được hai cô nàng an toàn về nhà, nó liền quay ngược trở lại karaoke mất thêm hơn nửa tiếng mới đến nơi. Nhờ nhân viên cất xe, nó hỏi số phòng rồi được một anh bạn nhân viên đưa lên phòng, bạn nhân viên đi trước, nó đi sau, nhưng không biết ảo giác hay gì chỉ thấy anh bạn cứ liếc nhìn nó suốt khiến nó phải tự lau lau mặt mấy lần.

“Nhân viên quán này sau ấy nhỉ”.

Nó ngẩn người một chút rồi liếc vô cửa phòng, phòng đèn khá tối không thấy gì, nó chần chừ một chút bụng có một chút không yên đẩy cửa bước vô, cửa mở nhưng hình như không nghe tiếng hát gì, lạ nhỉ.

Kẹt!

Vụt!

Bốp!

Hự!

Mặt mũi nó tối sầm, chỉ thấy nổ cả đom đóm mắt, người nó nặng trĩu, không biết bị bao nhiêu con ma nữ thơm phức nhào vô đè xuống đất, tiếng la hét vang vọng.

Nó la hét hoảng loạn, giãy dụa, nhưng thắt lưng vẫn bị người ta thô bạo lột ra, mặt mũi vẫn tối sầm…đến khi mở mắt ra, đèn rực sáng…nó ngơ ngác sững người khi nhìn thấy đầy đủ mấy gương mặt xinh đẹp kẻ cười người liếc trừng trừng nhìn nó. Nó run rẩy nhìn mấy gương mặt thân quen ám ảnh trong từng giấc mơ mà lòng chua chát, hoảng sợ không nói nên lời. Khẽ nhìn qua bên cạnh thì hít một hơi khí lạnh khi nhìn thấy ba ông anh của nó đầu tóc rối bù, người ngượm te tua đang quỳ thành hàng. Nó thở dài đau khổ nhìn lại thân mình, áo đứt mấy cái nút, hai đầu gối bị đè quỳ xuống sàn…coi như đủ bốn mạng.

“Sao bị bắt sớm vậy nè trời”.

Nhìn một lượt mấy cặp mắt đủ cảm xúc mà phần lớn nguy hiểm, giận dữ trước mặt, nó chỉ muốn lúc này sỉn thiệt là sỉn cho rồi. Đan Thanh nhếch môi lạnh lùng, mắt em sắp biến nó đóng băng thành cục nước đá, cả ba ông anh đều gục đầu không dám ngẩng lên, thấy vậy nó cũng gục đầu luôn, tầm này ngoan ngoãn ăn hành chứ còn chạy cái mế gì.

Nó giật nảy người trợn tròn mắt sợ hãi.

Chát!

Còn gì đâu mà khóc với sầu, mấy anh em kháng chiến la hét rên rỉ năn nỉ van xin, nhưng mấy bà cô đâu có thèm nhẹ tay, không biết sư tử nào bày ra cái trò đánh lòng bàn chân này, đau đớn kêu gào mà trời cao đâu ai thấy.

Hoan ái qua đi à không đau đớn qua đi, hai bàn chân nó tê rần, nó rên hừ hừ hai tay xoa lấy xoa để lòng bàn chân, lòng phẫn uất nghiến răng, nó mà biết đứa nào bày trò đánh bàn chân này…sưng mông với nó.

Nó giật mình quỳ thẳng lên, ba ông anh cũng đâu thoát vẫn ngoan ngoãn quỳ thành hàng. Chị Nguyệt nhìn một lượt rồi nhếch môi.

Nó với mấy ông anh trợn mắt há mồm nhìn hai bà chị xinh đẹp nổi tiếng bị mấy cô nàng lao vào lôi về phía nó, chị Nguyệt, chị Thủy còn đi theo đánh mấy cái lên mông hai cô nàng.

Chát!

Chát

Chát

Nó hí hửng à nhầm ngơ ngác nhìn chị Quỳnh Chi bị chị Nguyệt liên tiếp dùng tay đánh lên mông, mỗi cái đánh nó còn thấy cả mông chị nữ thần rung lên khiến tim nó đập liên hồi.

“Tuyệt vời…à không…tàn nhẫn quá…cơ mà…có nên xin chị Nguyệt cho nó phụ đánh không ta”.

Nó hít thở dồn dập nhìn không chớp mắt, chợt một cú đấm nho nhỏ bất ngờ bay vô mắt, mặt nó lại tối sầm…

“Uidaa…sao em đấm anh hoài vậy chứ”.

Mở mắt ra đã nghe được mùi hương con gái bên cạnh, chị Quỳnh Chi mím môi lại mặt nửa ngượng nửa cười lườm lườm mọi người, bên cạnh chị là Lê Vy cũng chu miệng nhăn mày xoa xoa mông mình. Nó hớn hở trong lòng ráng nghiêm mặt nói nhỏ.

Chị Nguyệt nhếch môi đi qua đi lại nhìn sáu đứa đang quỳ thê thảm dưới sàn.

Đan Thanh cũng đi qua đi lại, bộ mặt tuy lạnh lùng nhưng nó vẫn thấy em đắc ý dễ ghét làm sao, môi em chu lên.

“Học võ gì đòi đá tui tối ngày vậy cô nương, chân dài thì hay lắm sao”.

Chị Thủy ôm ngực cười khúc khích nảy giờ cũng chịu nghỉ cười, vênh vênh cái mặt yêu nữ lướt qua lướt lại vuốt mặt đủ 6 đứa bị quỳ sau đó cười rung cả ngực.

Đồ ăn, bia được mấy bà cô tự ra ngoài kêu thêm đem vô, nhạc nổi lên ầm ĩ, mấy cô nàng bắt đầu cuộc vui cười cười nói nói, uống bia ăn mồi, hát hò như cái động yêu nữ. Nó nghiêng đầu thở dài nhìn chị Quỳnh Chi đang vịn vai nó, mặt xụ xuống dễ thương vô cùng.

Nó cười hì hì mặc kệ chị Quỳnh Chi nửa quỳ nửa vịn vai nó cho đỡ mõi, đầu lại nghiên qua ông Vũ.

Anh! Anh! Sao…mấy bả biết tụi mình trốn đây hay dzậy?

Nghe nó hỏi ông Vũ trừng mắt nghiến răng giơ tay tát cái bốp vô đầu ông Tiến.

Ông Kiên cũng nghiếng răng tát thêm cái, nó vừa bực mình vừa buồn cười không hiểu mô tê gì.

Bốp, bốp!

Hai ông Vũ, Kiên càng nói càng tức vỗ liên tiếp lên đầu ông Tiến làm nó và hai bà chị bên cạnh cũng phì cười, đang tính mai mốt đỡ đau đầu gối mới dẫn theo con tin về tự nộp mình đầu hàng, cơ mà chưa gì quân ta tự bóp, kháng chiến trớt quớt. Nội bộ xung đột làm bà cô Nguyệt trừng mắt.

Bà cô Nguyệt lạnh lùng gạt phắt đi, tiếp tục xoay lưng nhảy nhót hát hò, ngay cả bà cô Đan Thanh cũng nhẫn tâm không thèm để ý đến nó, nói nói cười cười với mọi người cứ như thân chục năm rồi không bằng. Bà cô Quỳnh Chi quỳ nghiêm túc được vài phút dựa luôn vô người nó thành ra một mình nhưng nó phải gánh sức nặng hai người, còn bà cô Lê Vy thì quỳ như ngồi, tay cứ xoa mông suốt. Chịu hết nổi nó cởi giày lén đưa cho chị Quỳnh Chi quỳ lên, còn bà cô Lê Vy nó lột giày ông Tiến đưa cho chị. Mấy cô nàng kia mặc dù biết cũng không nói gì, làm gì làm hai chị cũng con gái chân yếu tay mềm nên mấy nàng còn thương. Quỳ đủ nửa tiếng hai cô nàng cũng được tha, còn lại bốn anh em chiến hữu bị hành tới khi thanh toán tiền về. Quỳ đúng hai tiếng.

Về đến villa, mấy cô nàng xỉa xói mắng nhiếc thêm cả tiếng mới kéo nhau vô phòng ngủ sạch, quăng cho bốn anh em được đúng 1 cái mền bắt ngủ ngoài phòng khách. Đi cả ngày lại uống sĩn nên vừa nằm xuống ba ông anh ngái o o ngon lành, đồng chí chung chăn có khác, ông nhau ngủ thấy thương, nó quen ngủ ghế sô-pha nên tình nguyện nhường mền cho mấy anh, nhờ nửa đêm chị Thủy thương đi ra thấy nó nằm chèo queo một mình nên cho thêm cái mền chứ không chắc nó thức tới sáng.

Nhà toàn dân thức đêm chơi ngày ngủ nên sáng sớm cả villa đều yên lặng, đồng hồ chưa kịp báo thức chị Quỳnh Chi đã đi ra kêu nó dậy.

Nó ngáp dài mấy cái rồi ngồi dậy mò mẫm vô phòng Đan Thanh, em vẫn ôm bà cô Nguyệt và chị Thủy ngủ ngon lành, trong phòng máy lạnh để lạnh tối đa khiến nó vừa bước qua cửa phải rùng mình mấy cái. Bật máy lạnh cho dữ rồi ba bà ôm nhau cuộn trong mền cứng ngắt, nó bỉu môi vì không được ngắm mấy cô nàng mặc váy ngủ nên thôi đi lại túi đồ của Đan Thanh đem ra khỏi phòng ngồi lục. Hồi tối trước khi đấm nó thêm cái đi ngủ em có nhắc mang theo giúp nó hai bộ quần áo đầy đủ, nó chọn đại quần jean và áo sơ-mi sọc đen trắng. Vừa giũ áo ra nó phát hiện trong túi áo có hai hộp vuông vuông màu trắng, mở một hộp có ghi chữ “buổi tối” ra nó bật cười, bên trong chi chít những viên thuốc đủ màu quen thuộc, dù biết hộp còn lại ghi “buổi sáng” cũng là thuốc nhưng nó vẫn mở ra coi, lại mĩm cười vì bên trong ngoài thuốc ra còn có một tờ tiền 500k mới tinh xếp gọn dưới những viên thuốc. Nhìn thấy tiền mắt nó sáng rỡ, nghĩ ngợi một chút nó hí hửng thông minh hẳn ra, ngay lập tức mò mẫm cái áo còn lại trong túi, trong áo này cũng có hai hộp thuốc, liền vui vẻ mở ra không phải kiếm thuốc mà kiếm thêm tiền, đúng như nó nghĩ lại phát hiện thêm 500k. Cầm 1tr trên tay bụng nó vui phơi phới, biết chắc cô nàng chia tiền ra hai áo để nó lấy áo nào cũng có tiền nhưng nay đi xa ngu gì cầm theo có 500k.

“Coi như em cũng còn chút lương tâm đó”.

Móc thêm tiền giấu trong đế giày cũ ra tổng cộng chạy chọt nguyên ngày xin xỏ khắp nơi được hơn 5tr, đủ sống hơi bị lâu, nó đắc chí chạy vô wc vệ sinh cá nhân tắm rửa thay đồ sạch sẽ. Hai bà chị vẫn còn trang điểm chưa xong, nó chạy trở vô phòng lục túi chị Thủy kiếm thuốc lá, thuốc này không phải chị Thủy hút mà là của nó vẫn hay quăng trong túi của chị. Nhìn ba cô nàng ôm nhau ngủ trong mền tự nhiên thấy thương gần chết, nó cười cười ra lấy thêm mền của nó, rút luôn mền mấy ông anh đem vô cộng thêm cái mền dư trong phòng đem trùm hết lên mấy nàng rồi cầm remote máy lạnh tắt cái rụp giấu luôn remote, cũng tính kiếm cái gì nóng nóng đem vô phòng để thương mấy nàng cho trót nhưng coi bộ cũng nguy hiểm, cứ để chút nắng SG lên cao yêu thương sẽ dâng trào, trời SG không máy lạnh kèm theo 4-5 cái mền chắc đủ rồi. Cảm thấy mình thật tốt bụng, nó tủm tỉm cười đi ra hồ bơi nhìn quanh vài cái rồi rút thuốc lá ra châm lửa rung đùi ngồi chờ.

Làm xong điếu thuốc một chút hai cô nàng cũng chuẩn bị xong, hôm nay chị Lê Vy mặc váy màu đen bóng, chị Quỳnh Chi của nó vẫn váy cùng kiểu nhưng màu trắng, không phải chị em nhưng hình như mỗi lần đi chung hai chị toàn chọn đồ mang lại cảm giác giống như chị em. Người đẹp vì lụa nhưng nó lại thấy lụa đẹp vì hai cô nàng đúng hơn, chị Quỳnh Chi của nó mà, không đẹp sao được. Thấy mắt nó nhìn mình không chớp, chị Quỳnh Chi đi lại chống hông lườm nó như chào ngày mới, cười khúc khích.

Nó vui vẻ lùi xe ra đường, tự tay mở cửa mời hai người đẹp lên xe rồi lên đường. Ghé nhanh tiệm thuốc tây, hai cô nàng chạy vào tiệm mua gì đó hồi lâu mới tiếp tục đi. Qua gần công ty nó dừng xe ở một quán cà phê gần đó để ăn sáng uống cà phê trong lúc chờ nhân lực tập hợp.

Nó chạy ù qua góc đường kêu ba tô bún bò siêu to khổng lồ, đương nhiên không thèm dặn bà bán bún đừng bỏ hành tô chị Vy. Lúc nó khệ nệ bưng ba tô bún trở về, bà cô Vy nhìn tô bún giây lát liền trừng mắt chống hông lườm nó.

Chị Quỳnh Chi cười khúc khích cũng lườm nó.

Nó tủm tỉm cười kéo tô bún chị Vy qua vớt hành tiện tay vớt luôn mấy miếng thịt khiến chị Vy lại trừng mắt đánh nó mấy cái giành thịt lại. Chị Quỳnh Chi ngồi bên cạnh lườm nó tiếp rồi lại đẩy tô mình sang gần nó mĩm cười.

Ợ!

Nó thở hì hục thiếu chút ợ luôn bún lên cổ, giải quyết xong tô bún không có chỗ chứa cà phê luôn. Nhìn hai bà cô tô bún có chút xíu ăn hoài không thấy xong, nó thở dài vuốt vuốt bụng cầm điện thoại lên nghe, là ông Ben gọi.

Sáng nhâm nhi cà phê ngắm chị Quỳnh Chi ăn sáng công nhận đời tươi sáng hẳn ra. Ngồi nói chuyện trêu chọc hai cô nàng thêm khoản nửa tiếng xe của công ty cũng chạy qua tới, ông Tuấn với chị Loan nhảy xuống qua xe nó, ba chị em nhanh chóng lên xe lái theo đoàn, lúc này ngoài xe nó còn có oto riêng của ông Ben đi chung ông Nhàn, còn ba xe limosin to thì hai xe công ty nó, một xe chở mấy cô nàng thí sinh. Tất nhiên cơ hội ngồi với người đẹp dễ gì bỏ qua, nó nịnh nọt trêu chọc hai chị vài câu là được ngồi giữa, hai bên hai chị đẹp, chưa bao giờ đi xe mà mặt mày nó sáng rở như giờ. Trên xe mặc ông anh Tuấn lo lái xe im lặng, chị Loan với chị Vy cũng tranh thủ nói chuyện thêm về công việc, còn nó đương nhiên tập trung ngắm nhìn, trêu chọc chị Quỳnh Chi. Lần này cũng không đi đâu lạ, vẫn khu Giang Điền, nó dẫn bạn bè đi nhiều, nhưng công ty nó thì chưa, cả chị Quỳnh Chi, Lê Vy cũng chưa biết chỗ này. Thực ra nó cũng nói chuyện với ông Bảo để gợi ý vài địa điểm không xa thành phố, rốt cuộc ông Bảo cũng thống nhất chọn khu du lịch này, rộng rãi thoáng mát có dịch vụ ăn uống team building, bên cạnh có nhiều ngoại cảnh để chụp hình mẫu cho mấy cô nàng thí sinh.

Di chuyển khoản một tiếng cũng tới nơi, xe chở máy móc và photo của ông Bảo cũng đang ngồi chờ ngoài cổng, đoàn công ty tới mọi người tiếp tục theo xe đi thẳng vào cổng, riêng nó là thằng tổ chức phải nhảy xuống cổng gặp quản lý để làm việc, hai bà cô nổi tiếng cũng ham vui đi theo. Việc tổ chức cũng đơn giản vì tiền bạc, thỏa thuận dịch vụ chị Thủy liên hệ trước giúp nó rồi, giờ chỉ còn thông báo lại số lượng người, chốt giờ ăn uống, thuê xe cộ đi lại nội khu cùng vài chi phí dịch vụ vui chơi liên quan khác là xong. Chờ ông quản lý cùng mấy anh chị em nhân viên ngoài cổng xin chữ ký, chụp hình với hai chị đẹp của nó xong, nó vui vẻ lái xe điện chở hai cô nàng vào trong. Đi ở đây nhiều lần rồi nên kinh nghiệm đầy mình, nó chơi sang thuê luôn ba bốn chiếc xe điện nguyên ngày cho đoàn, giữ riêng một xe để dành tự lái đi lòng vòng chơi với hai bà chị, còn cái trò đạp xe đạp dở hơi nhường cho mấy thanh niên khác, đường trong này mà đạp xe đạp về chắc mất zin mông. Hai cô nàng vui vẻ ngắm nhìn cảnh xung quanh, chị Quỳnh Chi vỗ vai nó cười.

“Hờ ai kêu chị không phải chị Quỳnh Chi của tui”

Lái xe vô tới khu vực đặt trước để hoạt động chung, mọi người đang tản mác mỗi người làm việc riêng, nhất là mấy cô nàng thí sinh như đàn bươm bướm chạy tung tăng khắp nơi, nó thở dài nhìn hai chị đẹp làm mặt khổ.

Hai chị gật đầu rời khỏi xe đi lại ghế đá ven đường ngồi, nó ngắm chị Quỳnh Chi thêm chút lấy năng lượng sau đó nhìn về mấy cô nàng thí sinh thở dài tiếp, rút dưới sàn xe lên cái loa cầm tay mượn của khu du lịch, đối phó với đàn yêu tinh này phải sài loa mới làm lại.

Alo ola! 1…2…ba má nội ngoại thử loa alo.

Mọi người đều giật mình nhìn về nó, có nhiều người cười cười thích thú. Nó tiếp luôn.

Alo tập trung tập trung! Mấy bà vợ đằng kia tập trung hết lại đây…tụi em đó…nhìn cái gì…anh nói tụi em đó. Mấy vợ lại chồng nói cái coi. Alo!

Mấy cô nàng đằng xa kẻ cười người trừng mắt chống hông, ngay lập tức như đàn ông chạy ào lại khiến nó phải co giò chạy lại đứng sau lưng ông Nhàn, có ông Nhàn, mấy cô nàng liền dừng lại líu loa kẻ hù người dọa khiến nó sắp rớt nước mắt. Ổn định đội hình xong nó mới dám đứng ra cầm loa nói tiếp.

“Ồn ào”…Nó lại nói tiếp.

Lại một tràng ồn ào…nó hít hà nói tiếp.

Nó ôm loa chạy trối chết, mấy cô nàng rượt nó khắp nơi, số nhiều người theo đuổi đâu có sướng gì. Ồn ào giỡn một lúc nó mới được tha, đầu tóc rối bù quần áo xộc xệch lếch cái thân tàn trở lại kiếm chị Quỳnh Chi. Giờ hai chị đang ngồi nói chuyện với hai sếp và phu nhân. Thấy nó lại mọi người đều cười xòa.

Nó cười cười thở dài, chị Quỳnh Chi kéo nó ngồi xuống bên cạnh lườm lườm vuốt lại đầu tóc, chị Lê Vy cũng bỉu môi phủiquần áo đầy bụi cho nó. Ông Ben cười ha hả.

Nó vui vẻ bắt tay chị Thoa rồi nhìn qua vợ ông Ben tủm tỉm cười.

Chị Liên vợ ông Ben trừng mắt đánh nó một cái cười vui vẻ, chị Quỳnh Chi cũng cười khúc khích kéo nó trở về lườm lườm.

Mọi người cười vang, chị Lê Vy trừng mắt dậm chân nó, chị Quỳnh Chi thì ngượng ngùng lườm lườm dễ thương. Ông Nhàn cười ha hả vỗ vai nó nháy mắt.

Ông Nhàn vỗ vai nó cười tươi, ông Ben cũng vui vẻ gật đầu.

Ngồi nói chuyện thêm một chút hai ông sếp dẫn theo vợ đi dạo, nó cũng mĩm cười kéo tay hai bà chị đi kiếm chỗ ông Bảo đang chụp hình.

Chị Lê Vy cầm giấy photo chương trình của nó vừa xem vừa hỏi.

Nó nhăn nhó ấm ức rút cái loa cầm tay ra chỉ về phía ba cô nàng xinh xắn đang đứng chọi đá xuống hồ đằng xa.

Ba cô nàng người cười người chu miệng với nó, nhưng vừa thấy hai bà cô sau lưng, ngay lập tức mấy cô nàng vui vẻ reo hò chạy ào lại xe của nó.

Nó bị ba cô nàng xua đuổi ra một bên, vừa bực mình vừa buồn cười ôm cái loa ngồi bệt dưới đất nhìn ba cô nàng xinh xắn vây quanh ríu rích chụp hình, xin chữ ký hai bà cô nổi tiếng của nó. Thực ra chị Quỳnh Chi vẫn còn một khoản cách không nhỏ để gọi là nổi tiếng thiệt, chỉ là có một chút quen mặt trên truyền thông thôi, như chị Nguyệt nói tại vô cái miệng nó mới thành nữ thần nổi tiếng. Mấy bà cô thí sinh cũng không thật sự biết hai chị, nhưng nghe mọi người trong công ty nó kể thêm nửa đã diễn chung chương trình mới nhận ra Quỳnh Chi, Lê Vy…nói gì thì nói hai bà chị nó vẫn có một ít tên tuổi, hơn xa so với mấy cô nàng vừa qua tuổi trăng rằm mới chập chững vào nghề. Ngồi nghĩ ngời linh tinh đã đời hai bà chị cũng giúp nó giải tán xua ba cô bé đi về điểm tập trung.

Bị bà cô Vy nhắc chuyện cũ, nó cong đít leo lên xe, chị Quỳnh Chi lắc đầu mĩm cười đi theo. Rốt cuộc cũng kiếm được chỗ chụp ảnh của Linh Lan.

A chú Mon chú Mon! Em nè, bên này nè!

Cô nàng vẫy vẫy tay như trẻ con, nó vui vẻ dừng xe lại nháy mắt.

Tiếng ngọt lịm của một cô gái cắt ngang, bàn tay thon dài kéo tay Linh Lan lùi lại, nó nghiêng đầu nhìn qua vai Linh Lan liền vui vẻ, cô gái sau lưng Linh Lan rực rở như đóa hoa dại tuy mộc mạc mà chẳng kém hương sắc với bất kỳ ai, tuy cô nàng chỉ mặc áo thun quần jean đơn giản nhưng cái dáng chữ S này đi làm make up thì cũng thiệt biết cách làm nhụt chí mấy cô nàng mẫu ảnh. Nói thật lòng nếu nó mà làm photo chắc chắn không bao giờ kêu bà cô này đi làm, cái dáng người và nhan sắc này mà có mặt thì phải model chuyên nghiệp mới đủ tự tin khoe dáng. Nó híp mắt nghiêm mặt.

Cô nàng bước nhanh lại đứng chống hông trề cặp môi nhìn chỉ muốn cắn, nó ngước lên nhìn nhìn liền đứng lùi lùi ra xa, đứng gần cô nàng bị dìm hàng lắm.

Khụ khụ

Nó ho khan trong lòng, lâu quá không bị chê lùn thẳng mặt.

Nói nhiêu lần hả, đi làm ai cho make up, ai cho mặc đồ sẹc-xy vậy, biết ảnh hưởng người khác làm việc không!

Cô nàng đang chống hông trừng mắt, nghe nó nói xong liền phì cười khúc khích, ưỡn ngực lên tiếp tục trề môi.

Cô nàng liếc xéo nó vui vẻ chạy đi, nó trợn mắt nhìn theo, bà cô này…nó nói thiệt mà nhỉ.

Ê Mon lùn, cho nè!

Bộp!

Tiếng Ngọc Mỹ la lên, nó chỉ kịp thấy cô nàng cong người cười khúc khích rồi bộp một cái, bịch gì đó rớt đúng lên trán nó rồi rơi xuống đất. Nó xoa xoa trán nhìn xuống cỏ thì nhìn thấy một hộp màu đen, cầm lên mở ra mùi so-co-la phả vô mũi, trên cùng là một thanh kẹo nâu đen cắn dở phân nửa. Nó bật cười cầm thanh kẹo cắn dở giơ lên.

Cô nàng cười tươi rói tiếp tục chăm chú lên bộ tóc hoành tráng của Linh Lan. Nó lắc đầu cười đưa kẹo lên miệng nhai ngon lành, trong hộp còn khá nhiều, nó vui vẻ lấy hai thanh kẹo ra chia cho hai bà chị bên cạnh. Chị Quỳnh Chi lườm nó.

Nó bật cười cầm hộp kẹo đi lại sau lưng ông Bảo, hai chị đẹp mỗi người gặm một thanh kẹo đi theo. Lại ngó qua cô nàng mặt mo, không biết về hồi nào, bắt đầu nghe mùi sắp ăn hành ngập mặt vì cô bạn này ngoài việc đẹp ra còn rất giỏi gây bão tố.

Ekip chụp ảnh bửa nay nhìn đã mắt thiệt, trừ ông Bảo ra còn tới 4 tay máy ảnh, 1 máy quay chia ra đứng thành vòng cung bao lấy Linh Lan, xung quanh thêm 4 anh em người cầm đèn người hắt sáng người tạo khói, hiệu ứng, ngoài ra còn 2 cô nàng phụ trách trang phục hỗ trợ bà cô Ngọc Mỹ và một chị make up khác đang make cho Bảo Trâm đằng xa, chưa hết còn có 1 chị bên công ty ông Nhàn đi theo để quản lý trang sức. Đội hình này chỉ phục vụ một người, tính thêm nó giám sát cộng thêm 2 cô nàng đi theo hóng, nó cũng phải tặc lưỡi vì độ hoành tráng, đúng là mỗi người có một vai trò, thử đưa nó đứng vào vị trí của Linh Lan chắc chỉ đờ người ra chớ diễn không nổi.

Ông Bảo cười ha hả, chị Lê Vy tò mò chen lời vào.

Mon này sao chụp nhiều máy thế Mon?

Nó cười cười nhìn một lượt mấy anh photo khác trả lời.

Nó mĩm cười nhìn chị Quỳnh Chi lắc đầu.

Nó vui vẻ chỉ chỉ tay về cái balo xanh treo trên cây, hình như cảm nhận được có người nói xấu mình, cô nàng Ngọc Mỹ ngẩng mặt lên nhìn quanh nheo mắt.

Nó nhìn cô nàng liếc dài mà phì cười quay qua nhìn vô máy ảnh ông Bảo.

Nó gật đầu đi lại gốc cây mở laptop ông Bảo ra ngồi bệt luôn xuống cỏ xem, hình bộ đầu chụp xong mấy anh photo đều đổ ra chung thư mục nhìn hoa cả mắt. Hai bà chị cũng đi theo kéo hai cái ghế xếp ngồi hai bên tò mò nhìn. Hình tuy chưa qua chỉnh sửa nhưng khá rực rở, photo chuyên nghiệp có khác, nhìn đống hình này so với hình nó chụp chị Quỳnh Chi bửa trước, nó lại rụt đầu thở dài tự nhục trong bụng.

Ông Bảo chạy lại cầm laptop lên xem xét rồi nhăn mày.

Ờ hơi thiếu tự nhiên thiệt, chắc nó run.

Nói xong ổng cầm theo laptop chạy thẳng lại kéo Linh Lan và cô nàng Ngọc Mỹ cùng xem, vừa xem vừa dặn dò. Nó lắc đầu cười, lại nghe hơi thở thơm ngát của hai cô nàng bên cạnh, nó sáng mắt lên vui vẻ.

Hai bà cô lườm dài cười khúc khích kéo tay nhau đứng dậy đi lại phía Linh Lan, nó vui vẻ cười nói lớn.

Ông Bảo ngẩng đầu lên nhìn hai cô nàng nổi tiếng rồi cười ha hả, nó trợn mắt la lớn.

Cả nhóm người xúm lại nói nói gì đó một chút. Chỉ thấy ông Bảo hào hứng chạy lại cầm máy lên, ngay lập tức e-kip chuyển động, đèn sáng rực, tiếng máy ảnh lách lách lia lịa. Nó tròn mắt hứng thú nhìn hai bà chị khoe dáng trước máy ảnh, tuy không phải chuyên gia trong nghề nhưng nó cảm thấy hai chị diễn cứ gọi là mây trôi nước chảy, người chuyên nghiệp có khác. Tách tách vài phút, ông Bảo chăm chú xem ảnh trong máy, vẻ mặt hưng phấn chạy ào lại đưa hình cho Linh Lan và mấy cô nàng khác xem, mấy cô lại xì xầm bàn bạc, chị Quỳnh Chi vẫn dịu dàng nói bên tai Linh Lan. Nó tự thấy mình không có ích lợi gì, chỉ vui vẻ ngồi dựa lưng vô gốc cây ngắm nhìn. Mấy ông photo còn lại kể cả ông Bảo nhìn cái mặt mấy ổng là biết các ông cực kỳ hưng phấn, photo chuyên nghiệp gặp mẫu vừa xinh đẹp vừa chuyên nghiệp thì chắc không cần bàn, chẳng khác nào con nít gặp kẹo ngon. Khoảng mười phút, chỉ thấy Linh Lan gật đầu lia lịa, hai bà chị vui vẻ buông tay Linh Lan ra đi trở lại chỗ của nó.

Nó vui vẻ kéo ghế ra dấu cho hai chị ngồi, nhưng hai chị lắc đầu, vẫn đứng tập trung nhìn về phía Linh Lan, mọi người lại tiếp tục làm việc, hai chị đẹp thi thoảng lên tiếng vui vẻ chỉ một chút cho Linh Lan, tiếng cười nói, tiếng máy móc, đèn đuốc, hiệu ứng sôi nổi cả khoảng trời. Đang say sưa ngắm mấy người đẹp thì có đứa đá cẳng chân nó sụm xuống lùn thêm một mét, nó quỵ luôn dưới đất, ngẩng dậy liền có cặp chân dài đập ngay vô mắt. Nó nhăn nhó thở dài, con gái gì chân dài chi cho dữ không biết, nó quỳ thẳng cũng không nhìn được ngang bụng cô nàng.

......32......

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.