Trở về truyện

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES - Phần 35

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES

35 Phần 35

Chiều, gần giờ tan tầm rốt cuộc được trở về nhà. Nó ngồi một bên coi tivi, còn ba cô nàng thì coi nó chằm chằm. Chị Thủy mân mê túi thuốc, Đan Thanh và chị Nguyệt hết nhìn vô hồ sơ bệnh án lại nhìn nó rồi thở dài, phòng khách càng ngột ngạt bởi tiếng thở dài của mấy cô nàng làm lòng nó cũng chùn xuống, chỉ biết dồn sự tập trung vào màn hình tivi.

Giờ theo chỗ này ha kiếm chỗ khác khám tiếp hả Thanh?

Bà cô Nguyệt lên tiếng, Đan Thanh thở nhẹ mân mê hồ sơ trên tay, tiếng sột soạt đều đều như nhịp thở em, một lúc lâu em lên tiếng.

Chị Nguyệt cười vui vẻ kéo Đan Thanh vô phòng, thấy bàn tay chị đang xoa xoa mông em nó tròn mắt nhìn không chớp, thấy ánh mắt nó bà cô Nguyệt nhếch môi đá nó một cái.

Hai cô nàng bỉu môi kéo tay nhau đi vô phòng, nó cười cười rụt đầu lén nhìn theo tới khi hai nàng khuất sau cửa liền thở hắt ra đưa mắt nhìn hồ sơ trên bàn, lòng lại mông lung. Chợt có bàn tay mềm nắm lấy tay nó siếc chặt, chị Thủy cười dịu dàng nhìn nó thật sâu.

Chị Thủy cười tươi kéo tay nó đi ra hồ bơi, mắt lấm lét nhìn vô nhà vài cái rồi đưa tay kéo bóp tiền nó ra làm nó bật cười, bà cô này không phải thay mặt Thanh điều tra kinh tế nó chứ, hờ tiền nó giấu hết rồi, đâu có ngu để trong bóp.

Chị Thủy liếc xéo nó rồi móc trong ví của mình ra mấy tờ tiền nhét vô bóp nó sau đó nhẹ nhàng cho bóp vào túi nhéo nó một cái.

Nó giả bộ nhảy dựng nhưng vẫn xoa xoa tay chị Thủy, mặt ra vẻ nịnh nọt khiến bà cô cười khúc khích.

Nó rùng mình mấy cái, lâu rồi quên cái giọng nổi da gà này, nhìn cái mặt yêu nữ của chị Thủy mà bụng ngứa răng chỉ muốn cắn cho đã miệng. Chị Thủy nựng mặt nó cười ha hả xoay lưng vô nhà, bỏ nó lại một mình chơi với cái hồ bơi, thực ra ngồi hóng chị Quỳnh Chi về, không biết nay đi đâu sụp tối rồi chưa thấy mặt mũi đâu, không lẽ bị chị Nguyệt xạo?

Chắc chắn bị lừa rồi, ngồi chầu mồm cả tiếng không thấy chị Quỳnh Chi, mấy cô nàng rốt cuộc tắm rửa thay đồ xong xuôi, ríu rích xinh đẹp đi ra xe, nó hậm hực làm nhiệm vụ tài xế, đâu dám hỏi về chị Quỳnh Chi của nó. Dừng xe tại một quán nhậu khá lớn ở quận 1, ba cô nàng xuống xe xong chị Nguyệt hất mặt.

Nó vui vẻ lên xe bấm điện thoại gọi chị Quỳnh Chi.

Giọng nữ thần nghe thích thiệt, nó lâng lâng người cúp máy xong bấm tiếp số chị Ngọc.

Nó bật cười cúp máy vòng xe qua shop chị Ngọc vì tiện đường hơn, tất nhiên làm gì có tiết mục tắm dùm, chị Ngọc mặc váy ngắn khoe “chân dài”, áo hồng môi đỏ ngồi chờ sẵn trên ghế chú bảo vệ giữ xe. Nó thắng cái kịt trước shop mở kính tủm tỉm cười.

Đi nhiêu chân dài ơiiii!

Chị Ngọc trợn mắt chống hông.

Bà cô Ngọc vừa cười vừa nhéo nó mấy cái mới chịu leo lên xe, nó cười vui vẻ cho xe chạy đi. Chưa đi được bao xa thì có điện thoại ông Vũ gọi.

Vậy là nó phải gọi cho Cycy kêu chờ từ từ. Qua tới chỗ địa chỉ của chị Quỳnh Chi là một quán cà phê khá đẹp ở Bình Thạnh, hai chị đẹp đang ngồi trước quán chờ, xung quanh còn có nhiều người vây quanh nói chuyện, nó thấy có cả máy quay, đèn đuốc sáng rực, đoán chắc đang quay MV gì ở đây do hôm kia chị Vy có nói với nó. Đội quay này không quen nên nó chỉ gật đầu chào xã giao rồi xách valli đồ giúp hai chị trở ra xe. Chị Quỳnh Chi còn tươi nhưng Lê Vy mặt mày tuy có lớp trang điểm nhưng nhìn lộ vẻ mệt mõi, hai chân run run làm nó phải dìu chị ra xe.

Hai bà cô bật cười vui vẻ, cả Lê Vy dù mệt cũng cười rất tươi. Đón được hai chị đẹp xong nó vòng xe qua nhà Cycy đón cô nàng rồi cho xe đi về quán. Mọi người tập trung ra khá đông đủ, chị em phái nữ khác được ông Kiên, ông Tiến lần lượt đón ra. Đúng là đơn giản chỉ tụ tập ăn uống làm gì có dịp gì, chẳng qua nhân dịp nay đi với nó cả ngày, chị Thủy làm biếng nấu ăn nên kéo nguyên đám ra quán. Nhóm nó thì toàn mấy thanh niên đam mê tụ tập ăn uống, có kèo thì bất kể giờ giấc chỉ cần hú một tiếng kéo nhau ra cả đàn bất chấp công việc, thực ra tầm này mọi người thường sẽ rảnh, nếu bận chắc chỉ có nó vướn coi quán cho ông Kha, bà Mimi cũng bận làm nhưng cô nàng mê chơi này thì chủ không cho đi bả cũng đi với phương châm đi cứ đi, đuổi thì nghỉ à. Bàn nhóm nó ngồi sát lề ngả tư đường, xe cộ qua lại tấp nập nhưng vì giao lộ lớn nên vỉa hè rất rộng, thoáng mát. Mọi người vừa nhâm nhi mấy dĩa đậu hủ chiên chà bông hay còn kêu là món “chờ” vì mỗi lần đi ăn uống ai ra quán sớm đều kêu món này để nhâm nhi chơi trong lúc chờ người khác tới. Đang chém gió hăng máu thì có tiếng xe kéo in ỏi thắng cái “rẹt” sát bàn ăn, ai cũng giật mình nhìn lại thì thấy ông Vũ đang mặc quần short mang dép lào chở chị Thảo cũng mặc y chan, hai ông bà đang cãi nhau gì đó, chị Thảo thì mặt mày bực bội, còn ông Vũ ngược lại mặt mày hớn hở thậm chí còn kéo ga ầm ĩ, khói xe bay mịt mù nhưng mang theo mùi thơm đặc trưng. Nó bật cười nhìn lại liền biết xe chiến của ổng nói hồi nảy thì ra là chiếc su-xì-po màu đỏ trắng huyền thoại.

Bà cô Thảo tát cái bốp lên đầu ông Vũ leo khỏi xe chu mỏ.

Bà cô Nguyệt cười khúc khích lôi bà cô Thảo đang đỏ mặt tía tai trán nổi gân xanh vô bàn, mọi người đều cười ha hả trêu chọc, chỉ có nó với hai ông Tiến, Kiên lò dò đi ra ngắm nghía xe, cha nội Vũ tuy bị chửi nhưng mặt mày vẫn hí hửng lắm, miệng văng nước miếng tung tóe giới thiệu con xe. Nó cũng thích thú sờ sờ, vuốt vuốt con xe bóng loáng tặc lưỡi.

Chà…xe thứ dữ à anh. Mà xe này trăm rưỡi thiệt hả?

Ông Vũ đang chém banh nóc nhà cười ha hả kéo vai nó vỗ mấy cái hất mặt.

Nó nghe giá xong liền nhảy dựng hét lớn, cả hai ông kia cũng thiếu điều la thất thanh làm ông Vũ phải bịt miệng cả đám lại. Nó bị ông Vũ bịt cứng nhất cũng phải thở hơi lên lén nhìn vô bàn một lúc mới run run nhỏ giọng.

Nó hít thở không thông run run ngồi chụm đầu nghe ông Vũ chém tung nóc, hai ông Kiên, Tiến cũng gật gù nghe mặc dù hai ông cũng chả rành xe này, ông Tiến chỉ mê oto, ông Kiên thì mê đồng hồ, điện thoại. Nó tất nhiên cũng mê xe nhưng chỉ mê moto kiểu như bé cà phê của mình, xì-po nhìn cũng tò mò đó, chỉ tiếc không phải kiểu nó mê, có điều nhìn bảng số của ông Vũ giải thích nó cũng hiểu phần nào lý do giá xe cao dữ vậy, tự nhiên nhìn mặt bà Thảo nó ngứa miệng vô cùng, có nên bí mật khai giá xe thiệt không ta, bà cô đó mà biết chắc chắn nhà ông Vũ sáng nhất đêm nay.

Mấy anh em bị bà cô Nguyệt trừng mắt la đành lục đục đi trở vô bàn ngồi, ông Vũ thiếu điều dựng luôn chiếc xe ra giữa đường như sợ người khác không ngắm xe ổng được ấy. Câu chuyện càng sôi nổi tại thêm đề tài phá của mua xe chiến của ông Vũ, ban đầu chị Quỳnh Chi định lấy tiền chụp ảnh hôm qua khao cả nhóm ăn nhưng ông Vũ cái tội khoe xe nên bị mọi người bắt trả tiền ăn, chầu đi chơi gần nhất cũng phải trả để rửa xe. Cả đám vui vẻ trò chuyện, ăn uống, cười đùa rộn cả quán, có một điều đáng chú ý là nhóm nó mỗi lần đi ăn chơi tụ tập chẳng có ai cắm đầu vô bấm điện thoại, thực ra toàn mấy thanh niên đam mê chém gió, bàn ăn nhậu tụi nó không bao giờ thiếu chuyện nói nên cũng chẳng ai có thời gian mà bấm điện thoại riêng.

Trời càng về đêm không khí cũng mát hơn, ăn uống tạm no thì chị Nguyệt đi qua vỗ vai nó.

Nó gật đầu nhìn lại thì thấy chị Quỳnh Chi và chị Lê Vy cũng đang lau miệng xếp lại đồ trên bàn vẫy tay chào mọi người. Đan Thanh ngồi bên cạnh kéo kéo dúi vô tay nó một cái hộp nhỏ.

Nó bật cười trước cặp mắt vừa lạnh vừa buồn cười của em, mặc kệ cô nàng đi qua đưa hộp thuốc cho chị Quỳnh Chi, nó mĩm cười đứng dậy đi lại gần mĩm cười với chị Lê Vy.

Nó mĩm cười vẫn giơ tay ra trước mặt cô nàng, chị Vy đành vịn lấy cánh tay nó đứng dậy, nó khoác túi của chị và cả của chị Quỳnh Chi nhẹ nhàng dìu cô ca sĩ đi ra xe.

Nó gật đầu cho xe lên đường. Về tới nhà hai chị vào phòng để chuẩn bị, nó nhìn theo dáng đi khá mệt mõi nhất là đôi chân run run của chị Vy mà lắc đầu thở dài. Ngẫm nghĩ một chút nó nói lớn.

Nói xong nó ra xe chạy đi kiếm một tiệm tạp hóa mua bao đá bự rồi nhanh chóng trở về. Hai chị còn đang sửa soạn trong phòng, nó đi xuống phòng đồ đạc kiếm 4 cái khăn tắm, lục lấy một thùng đựng đá vuông vừa phải, đổ một lớp đá xuống đáy, xếp hai khăn lên, đổ thêm lớp đá, xếp hai khăn nửa vô rồi đổ hết đá lên trên cùng. Xong xuôi nó xách thùng đá để vào cốp xe, mĩm cười rút thuốc lá ra hút trong lúc chờ. Thấy hai chị ra, nó vội lục chai rửa tay xịt vài cái xoa xoa sau đó chạy nhanh vào nhẹ nhàng dìu chị Vy lên xe. Nhìn trang phục diễn của chị tuy đẹp nhưng đôi boot cao màu đen khiến nó khẽ nhíu mày nhưng cũng không nói gì, im lặng lái xe theo địa chỉ chị Quỳnh Chi nói. Chỗ này nó biết, đây là một phòng trà có sân khấu nhỏ của một nghệ sĩ nổi tiếng làm chủ, quản lý ở đây nó cũng quen vì có nhiều lần thế ông Ben dẫn ca sĩ trẻ qua hát, lâu lâu có show nhỏ công ty nó cũng tổ chức ở đây. Ba chị em vừa vào tới phòng trà đã gặp anh quản lý đang đứng gần cửa, thấy Lê Vy liền đi lại tươi cười.

Cả ba đứa gật đầu vui vẻ theo ông anh quản lý đi vào trong, phòng trà sang trọng lúc này đầy ắp khán giả, ba đứa được anh quản lý dẫn vào bàn có bốn ghế ngồi tuy không gần sân khấu nhưng tầm nhìn khá tốt nằm trong góc, xung quanh nó có thể nhận ra vài bàn có mấy ca sĩ khác, tuy không phải tên tuổi gì lớn nhưng vẫn khá quen mặt.

Ông anh quản lý cười vỗ vai nó rồi đi tiếp khách, một bạn nhân viên đi lại gần đưa menu, nó cầm menu đưa qua chị Quỳnh Chi nháy mắt.

Chị Quỳnh Chi mĩm cười chọn món, nó nhìn chị Lê Vy chăm chú, lại nhìn xuống đôi chân dài của cô nàng, chờ hai chị gọi món xong nó mĩm cười.

Chị Lê Vy tròn mắt nhìn, nó chỉ mĩm cười nháy mắt.

Chị Quỳnh Chi nháy mắt với nó rồi mĩm cười vỗ vai chị Lê Vy, cô nàng ngẩn người một chút rồi gật đầu, nó nhìn cô nàng có vẻ ngơ ngác mặt khá dễ thương nên cũng phì cười.

Thôi để em!

Nói rồi nó quỳ một chân xuống sàn cuối người giúp chị cởi giày, hình như bà cô hơi bất ngờ nên rụt chân lại, nhưng chị Quỳnh Chi lại vỗ nhẹ tay chị Vy, cô nàng mím môi thu tay duỗi chân ra cho nó vừa tầm giúp chị cởi giày. Thoát khỏi đôi boot cao, đôi chân trắng mịn không tì vết của chị đập vô mắt nó, mùi thơm thoang thoảng khiến nó có một chút nao nao trong lòng, chân ca sĩ có khác, thon dài mịn màn, lại thơm nửa chứ, chắc bà cô này có sài kem dưỡng chân. Xếp đôi boot ngay ngắn vô sát chân bàn, nó ngồi lên ghế nhìn chị Lê Vy mĩm cười, tay vỗ vỗ lên chân mình.

Nó vẫn im lặng mĩm cười, chị Lê Vy nhìn chị Quỳnh Chi ra dấu một lúc lại nhìn nó thật sâu, đôi môi mím lại cắn nhẹ môi dưới, mắt đẹp chớp động hình như hơi ngượng nhưng rốt cuộc cũng nhẹ nhàng duỗi chân ra đặt lên chân nó. Tự nhiên cảm thấy mùi thơm từ người chị càng dịu dàng, ngọt ngào hơn làm nó phải mĩm cười hít sâu vài hơi. Kéo chân chị yên vị trên đùi mình, nó cuối người mở nắp thùng đá nảy giờ vẫn xách theo.

Nó lại cười rút khăn được làm lạnh trong thùng ra trước ánh mắt chăm chú của hai cô nàng, vắt nhẹ cho thật khô nước rồi nhìn chị Lê Vy nhẹ giọng.

Cô nàng mím môi gật đầu, nó cười cười nhẹ nhàng cầm khăn áp vào chân chị, ngay lập tức chị Vy cắn môi nhăn mặt, tay bấu lấy bắp tay nó run run.

Chị Lê Vy gật đầu, tay vẫn bám chặt lấy bắp tay nó, tay kia nắm chặt lấy tay chị Quỳnh Chi, chờ mặt chị giãn ra một chút, có vẻ quen với cái lạnh của khăn, nó mới nhẹ nhàng quấn khăn vòng quanh chân chị, xong một chân nó tiếp tục quấn luôn chân kia. Đùi thon chân đẹp cuối cùng bị nó quấn như chân voi khiến cả ba đứa hết nhìn chân tới nhìn nhau phì cười, không gian tuy hơi tối nhưng nó thấy bà cô Vy có vẻ ngượng đỏ mặt thì phải, đôi môi cứ mím lại chịu lạnh vừa buồn cười vừa dễ thương. Quấn xong chân, nó nhẹ nhàng bắt đầu bóp bóp khắp hai chân của chị, vừa xoa bóp vừa chăm chú giữ cho khăn không tuột ra. Chị Quỳnh Chi nói nhỏ.

Hai cô nàng lại xì xầm trêu chọc nhau, nó không lên tiếng nửa, mắt nhìn lên sân khấu xem ca sĩ hát, tay vẫn nhẹ nhàng xoa bóp hai chân cho chị Vy. Khăn hết lạnh nó lại thay khăn khác, vừa xoa bóp vừa thưởng thức nhạc, nhâm nhi cà phê. Cho tới lúc chị Vy báo gần lên hát nó mới cởi hết khăn quăng vô thùng đá, cởi xong hết rồi vẫn thấy chân cô nàng không chịu rời khỏi đùi mình, nó trợn mắt nhìn thì chị Vy lườm nó đung đưa hai chân.

Nó lắc đầu vừa bực mình vừa buồn cười, lúc đầu còn ngượng ngùng các kiểu, giờ được đà cái tranh thủ hành nó liền. Nhưng thôi nể chân chị đẹp, nó nhịn. Vỗ chân cô nàng một cái lấy tinh thần, nó vẫn giữ chân chị trên tay cuối xuống dùng tay áo lau lau sơ chân cô nàng cho khô sau đó nhẹ nhàng mang giày vào cho chị, không biết dưỡng da bằng gì mà quấn khăn lạnh cả buổi chân vẫn mềm, da vẫn mịn, hương thơm thoang thoảng vẫn quanh quẩn trên người nó. Cô nàng có vẻ đỡ đau hơn nên dáng người đứng trên sân khấu lại rực rở, làm nghề này cũng không đơn giản, mới quay cả ngày mệt nhoài, tối phải hát, cũng may hôm nay hát nhẹ nhàng, không phải quay cuồng như hôm diễn trên bar, tầm này chị ấy mà nhảy nhót nửa chắc không trụ nổi nửa bài. Đang say sưa ngắm cô nàng diễn thì chị Quỳnh Chi chọt chọt vô vai nó thì thầm.

Nó thở dài nhận đống thuốc và ly nước lọc trên tay chị uống ực một hơi, thấy nó giải quyết xong thuốc, chị Quỳnh Chi gật đầu hài lòng xoay người chọt chọt lên vai nó.

Cô nàng cười tủm tỉm duỗi đôi chân miên man của mình trước mắt khiến nó tròn xoe ngẩn ngơ.

Chị Quỳnh Chi cười khúc khích thành tiếng lườm nó nũng nịu.

Chị Quỳnh Chi bật cười chu môi lườm yêu khi nó bắt đầu xoa nhẹ lên chân mình, thậm chí cô nàng đung đưa bàn chân như trẻ con, nụ cười rạng rở dịu dàng như đóa hoa chớm nở trong đêm, dưới ánh đèn mờ, làn da trắng mịn như da con nít càng làm không gian chợt nồng nàn dịu ngọt hơn. Nó sờ…à không xoa bóp chân cho nữ thần mà bụng cứ lâng lâng trên mây, hôm trước còn ước gì được nắm tay thần tượng, hôm nay nắm cả chân chứ giỡn. Mỏi thì có mõi đó, nhưng cảm giác mềm mại truyền vào lòng bàn tay này bị mỏi tới sáng cũng được, không biết tự bao giờ nó xoa bóp hay là mân mê chân chị Quỳnh Chi. Cũng may mọi người đều chăm chú thưởng thức âm nhạc, đèn phòng trà cũng không quá sáng, bàn nó lại nằm phía trong cùng sát tường nên không có ai để ý hai đứa dở hơi không khác nào có gian tình. À phải nói chính xác là ba đứa đúng hơn, chị Lê Vy hát xong phần của mình đi xuống lườm lườm rồi lại giành được xoa bóp chân, hai tay hai cô nàng như trẻ con thì thầm trêu chọc nhau, lại tranh phần được chăm…việc này mà truyền ra ngoài chắc chắn nó bị nhiều người treo lên cột điện cho coi.

Đêm diễn kết thúc khá muộn, vì hai chị còn ở lại trò chuyện xả giao với vài nghệ sĩ khác nên hơn 11h ba đứa mới rời khỏi phòng trà. Có một anh ca sĩ trẻ khá quen mặt mời hai chị đi ăn khuya nhưng chị Vy từ chối khéo về nhà nghỉ ngơi hồi sức vì quay MV cả ngày. Nó cho xe đi chậm trên đường nhìn hai chị qua gương mĩm cười.

Hai cô nàng nhìn nhau trao đổi bằng ánh mắt sau đó chị Quỳnh Chi mĩm cười gật đầu.

Nó vui vẻ lái xe qua khu sinh tố bên quận mười, chỗ này nhiều bạn trẻ tầm nó thường ra ngồi chơi khuya. Đường rộng rãi thoáng mát, lại có rất nhiều quán sinh tố, chè, đồ ăn vặt. Vừa ngồi vào bàn hai bà cô càng gây nhiều sự chú ý bởi ngoại hình cũng như có vài bạn nhận ra chị Quỳnh Chi. Nhìn hai chị vui vẻ chào hỏi mọi người nó cũng thấy vui lây. Chờ hai chị chụp hình với mấy bạn xong nó vui vẻ đưa chị Quỳnh Chi đi lòng vòng lựa đồ ăn vặt, giao nhiệm vụ chọn sinh tố cho chị Lê Vy đang đau chân không tiện đi lại nhiều. Bánh tráng trộn, cút chiên bơ, trứng gà nướng, gỏi xoài, bắp xào…mỗi thứ một phần, tới khi trở lại chỗ ngồi thì trên bàn bày đầy đồ ăn vặt ngon lành. Chị Lê Vy tròn mắt chu môi

Nó bật cười chen vào, chị Vy lườm nó cười khúc khích.

Kêu sợ béo, nhưng tay hai cô nàng vẫn bốc đồ ăn nhiệt tình lắm, món nào cũng khen ngon, con gái mà, bắc hay nam gì cũng như nhau, mê ăn hàng nó ngấm trong máu rồi.

Nó mĩm cười cuối xuống mở giày cho chị Vy, tuy hơi giật mình nhưng đoán nó tính làm gì nên cô nàng cũng duỗi chân ra mặc kệ nó làm gì thì làm. Kéo chân chị gác lên đùi mình sau đó nó lấy một chai thuốc xoa bóp mua hồi sớm lúc đi mua đá ra.

Gì thế Mon?

Chị Quỳnh Chi vừa nhai bánh tráng trộn vừa tò mò hỏi, nó mĩm cười xoay nhãn hiệu chai thuốc ra cho chị xem.

Chị Vy mĩm cười nhưng vẫn giữ cái bỉu môi đặc trưng lườm nó.

Nó nghiêm mặt, chị Vy cũng không chịu thua kém, lườm nó phụng phịu.

Thoa đều thuốc khắp hai chân chị Vy, vừa xoa bóp vừa trò chuyện trêu chọc hai cô nàng, thơi gian cũng trôi nhanh, càng về khuya càng đông người ăn uống. Cảm thấy thuốc đã khô, sờ chân cô nàng sắp mòn cả vân tay nó mới vỗ một cái lên chân chị rồi nhẹ nhàng để xuống giày mĩm cười.

Chị Quỳnh Chi cười tươi kéo tay nó đứng dậy, bà cô Vy liền xụ mặt.

Chị Quỳnh Chi kéo tay nó đi khỏi bàn bỏ mặc bà cô Vy chu mỏ hừ hừ sau lưng. Trời về khuya nhưng đường phố ở đây vẫn đông người qua lại, đi dạo, trò chuyện, ăn uống càng nhộn nhịp.

Nó vừa nói với anh chủ quán vừa quay qua nói với chị Quỳnh Chi, nhìn mặt cô nàng chắc cũng thắc mắc. Nó đi lòng vòng mua thêm vài hộp đồ ăn, chị Quỳnh Chi vẫn thong thả đi bên cạnh, thi thoảng hỏi cái này thắc mắc cái kia. Tầm hơn 15p tay nó xách đầy đủ thứ đồ ăn.

Chị Quỳnh Chi mỉm cười, mắt như lấp lánh dưới đèn đường nhìn nó, nảy giờ cứ nhìn thế này hoài, bà cô nàng không thích lườm nó hay sao nhỉ.

Nó bật cười kéo cô nàng đang tung tăng dưới lòng đường đẩy lên vỉa hè, chị Quỳnh Chi lại múc một muỗng kem nhãn cho lên miệng chop chép như trẻ con.

Mon này, nói chị nghe xem bí quyết như nào để một tên con trai lạnh lùng vô tâm trước kia trở nên dịu dàng chu đáo thế này nào?

Chị Quỳnh Chi xoay lưng lại nhìn nó thật sâu, môi mỉm cười khiến nó suýt đứng tim vì dễ thương, hình như không trả lời không được cho đi thẳng tiếp rồi, nó mỉm cười kéo tay chị sang một bên né đường cho một bạn đi ngược chiều, tiếp tục cất bước thong thả.

Chị Quỳnh Chi cười khúc khích lườm nó xong đi lại ngồi dỗ dành bà cô Vy, một đứa trêu một đứa dỗ làm bà cô chu mỏ sắp rớt tận ngực, phụng phịu theo nó lên xe về quán bar. Vì bà cô không được mang boot nửa nên đi bên cạnh chị Quỳnh Chi bị thấp hơn rõ ràng, vô tới bàn càng được mọi người chú ý trêu chọc, chị Vy là lườm nó như muốn ăn tươi nuốt sống rồi cúi gầm mặt xuống ngực chui vô chỗ ngồi đẩy nó ra xa.

Nó bật cười, nói đi nhưng càng ngồi sát chị Vy hơn, cái này cũng không phải cố ý vì nhóm đông qua khiến nguyên đám dồn thành cục, mọi người biết chị Vy đang dỗi nó càng kiếm cớ ép nó sát vô chị để trêu. Rốt cuộc cô nàng không làm gì được nó, đành cam chịu số phận ngồi cạnh đứa mình ghét, còn bị nó thi thoảng làm mặt nịnh nọt xoa bóp chân, con gái mà dỗi thì dỗi vẫn thích được chăm, lúc dỗi lúc cười như trẻ con. Đang trêu chị Vy vui thì có điện thoại, nó phải nép sát vào sau lưng chị Vy để nghe, tiếng ông Ben lè nhè có chút say sỉn vang lên. Cũng không có gì đặc biệt, tầm này ổng gọi thì chỉ có việc đang đi tiếp khách cần chỗ đi tăng 2 việc của nó phải sắp xếp chỗ trong vòng một tiếng nửa. Nhìn lại đồng hồ cũng 12h hơn, lại nhìn một vòng khắp quán bar cũng không thấy chỗ trống, nó đành kiếm chị Thủy nhờ giúp như thường lệ. Bà cô Thủy đang đứng tiếp khách quen nó cũng không tiện kêu phải nhờ chị Yến nói dùm. Nhờ chị Yễn xong nó kéo tay chị Quỳnh Chi nói nhỏ.

Chị Quỳnh Chi mỉm cười vuốt nhẹ tóc nó trong khi nó quay qua cười cười chọt vai chị Vy.

Nó bật cười dùng hai tay bẹo má khiến cô nàng trừng mắt đấm nó mấy cái mới rời đi. Vô khu nghỉ ngơi nó ngồi xuống, bạn nhân viên lập tức mang trà đá ra gật đầu chào, nó xua tay.

Không có chị Quỳnh Chi, nó cũng không ngại gì rút thuốc lá ra châm lửa, nhâm nhi trà đá. Cháy gần nửa điếu thuốc bà cô Thủy cũng đi lại vui vẻ ngồi xuống dựa vô vai nó.

Ủa hông chơi với nữ thần kiu tui chi dzạ, nhớ em hả anh Monnnnnn!

Nó bật cười xoa xoa chiếc eo con rắn của bà cô yêu nữ.

Nhớ lắm chớ…haha thôi không giỡn. Ông Ben kêu kiếm chổ tiếp khách nè.

Nghe công việc, chị Thủy thôi làm trò yêu nữ ngồi thẳng lại nheo mắt.

Chị Thủy chớp chớp mắt làm nó cũng chột dạ cười trừ…

Chị Thủy nheo mắt lục ví cầm tay của mình đếm đếm lắc đầu.

Bà cô Thủy chu miệng nhéo vô eo nó mấy cái mới chịu chạy đi, nó mĩm cười nhìn theo bóng lưng chị mà thấy vui vẻ, có việc mới thấy ích lợi của bà trưởng nhóm bù nhìn này. Vẫn ngồi nhâm nhi trà đá, suy nghĩ tinh tinh về công việc chờ chị Thủy sắp xếp, thi thoảng ngó đồng hồ, chợt ngẩng đầu lên giật mình vì nguyên cục nước đá đứng trước mặt, chiếc rốn sâu hun hút đập ngay vào mắt khiến nó suýt ngừng thở, cái bụng phẳng lỳ này thật biết khêu khích người đối diện. Tất nhiên nó cũng không dám nhìn lâu, mất công lại bị kêu dẹp đôi mắt dơ bẩn nửa, giọng cô nàng vẫn lạnh lùng như thường lệ.

Đi ăn chơi đàn đúm nửa phải hông?

Haizz nói kiểu gì nghe xấu xa dữ không bằng, nó vừa bực mình vừa buồn cười gật đầu.

Cô nàng nhếch môi cười qua kẽ răng làm nó cũng toát hết mồ hôi hột, công nhận chuyện gì vô miệng của nhóm nó chỉ cần một phút ba mươi giây, đến cục nước đá đang đánh nhạc tuốt trên kia cũng biết. Đối mặt với cục nước đá này, miệng lưỡi cỡ nào cũng không biết nói gì cho phải, nó chỉ dám lén dán mắt vô chân đếm dây giày của em, người kỳ lạ giày cũng lạ, gì mà nhiều dây dữ không biết, đang đếm hết chân trái em thì có tiếng gió vụt qua mặt, giọng cô nàng nghiến qua kẽ răng.

Cầm tiền rùi đi luôn khỏi về nhà cũng được. Hừ…đồ xấu xa!

Bộp!

Đan Thanh đập một cái rõ mạnh lên bàn rồi quay lưng lạnh lùng đi, trên bàn rơi ra mấy tờ tiền 500k, nó nhìn theo bóng em khuất dần giữa đám đông mà cười khổ lượm tiền cho vào túi. Không giỏi đóng vai bất cần mà cứ thích ra vẻ lạnh lùng chi không biết, nhưng em cũng còn lương tâm, cho nó thêm được hai triệu để sài, tính qua tính lại tình hình kinh tế của nó mấy bửa bị cấm vận này khá sáng sủa. Có thêm tiền làm quỹ đen, nó vui vẻ nhịp chân chờ chị Thủy. Cũng không phải chờ lâu, Đan Thanh đi một chút thì chị Thủy trở về, tay cầm theo cọc tiền tươi cười ngồi xuống ghế.

Chị Thủy lắc đầu cười đưa số điện thoại cho nó lưu, sau đó nhìn nó chu miệng.

Em dẫn mấy ổng vô nghen, ba đứa của mấy ổng con Châu nó chỉ cho. Còn…riêng cục cưng của chị, nay chị cho thứ dữ xịn sò theo Mon nhoa…nó đi taxi qua bển luôn á, chút nó gọi cưng…Nè nè lính mới chị dân chơi nhà lành, đừng cóa thấy con người ta ngon quá gạ gẫm mất công bị mất zin nha anh Monnnnnnnnn.

Bà cô Thủy dựa sát vô người nó cười rộ lên, tay còn gãi gãi ngực làm nó rùng mình trợn mắt.

Nó trừng mắt nhe răng đe dọa bà chị yêu nữ của mình, nhéo cái mỏ điệu đà của chị Thủy một cái mới đeo túi đi ra cửa, trên đường đi vẫn cẩn thận kéo khóa lại cho chắc ăn mặc dù không phải lần đầu tiên cầm cả cọc tiền đi tiếp khách. Thường mỗi lần đi tiếp khách đột xuất nó sẽ tự chi tiền ra trước vì làm biếng chạy qua kiếm chị Loan ứng tiền, đi xong chuyện xách bill về tính sau, ông sếp dễ gì đem tiền theo nhiều do sợ sếp bà điều tra.

Qua tới quán bar, bà chị Châu đã đứng ở cổng chờ nó, sau lưng chị là 3 cô nàng xinh đẹp, tuy trang phục khác nhau nhưng cô nào nhìn cũng sang trọng, gợi cảm.

Bà chị cười rộ lên đánh vai nó mấy cái sau đó ôm cứng bắp tay kéo nó đi lại trước mặt mấy cô gái.

Ba cô nàng vui vẻ tươi cười, cô nàng đứng giữa lại còn bẹo má nó nửa chứ. Em út bà cô Châu hay bà cô Thủy cũng y chan nhau, vô cùng yêu nữ khiến nó chỉ biết cười khổ không dám trêu chọc.

Bà cô Minh Châu cười như được mùa càng dựa sát vô người nó vừa cười vừa nói nhỏ.

Chị Minh Châu vui vẻ đi vào bar trước, bỏ mình nó ở lại với ba cô nàng yêu nữ. Mặc dù dạo này đứng trước con gái nó cũng tự tin lắm nhưng với ba nàng này, nó như con thỏ trước miệng sói thôi. Vừa nói chuyện làm quen vừa được vài câu điện thoại nó reo, chắc là cô nàng kia, bấm điện thoại chưa kịp lên tiếng thì giọng nói khá ngọt vui vẻ vang lên.

Nó ngoái đầu nhìn ra đường, chiếc taxi vừa dừng bánh chỗ cột điện, một cô nàng tóc vàng nâu tươi cười lú đầu khỏi kính xe vẫy vẫy, mới nhìn mặt từ xa đã hiểu thứ dữ trong miệng chị Thủy không phải đùa, không biết gặp nó chưa mà xe chưa dừng đã nhận ra nó. Ra dấu cho ba cô sau lưng một cái nó nhanh chân đi lại xe, anh lái taxi cũng xuống mở cửa cho cô nàng. Từ xe bước ra là một cô nàng cao ráo, quần jean trắng ôm sát người, vài đường cắt để lộ chiếc đùi thon trắng chẳng thua màu quần, áo sơ-mi đen chỉ cài hai nút khiến rãnh sâu giữa ngực kéo dài nửa kín nửa hờ hững đập vào mắt, gió nhẹ lại làm hai vạt áo dưới bụng cứ bay bay khoe trọn chiếc eo thon trắng ngần. Nhìn cách ăn mặc, nó chợt liên tưởng đến phong cách bà cô Nguyệt, chiều cao chắc ngang ngửa chị, dường như kiểu đồ này rất hợp với mấy người có chiều cao tốt như cô nàng, sang trọng, kiêu kỳ, gợi cảm một cách hững hờ nhưng không quá lộ liễu. Nhất là gương mặt xinh đẹp có một chút cao ngạo nhưng không quá lạnh lùng, cả nụ cười cũng dễ thu hút người khác, có lẽ cô nàng sinh ra để giao tiếp thì phải. Đúng con người giỏi giao tiếp, vừa thấy nó lại gần đã nở thêm nụ cười kèm một chút tinh nghịch vỗ vai nó.

Cô nàng cười khúc khích le lưỡi tinh nghịch sau đó choàng chiếc túi đeo lên cổ nó giơ tay vẫy vẫy về phía sau.

“Bà cô này, lần đầu gặp sao tui biết tên, cũng diễn giỏi dữ à”.

Nó lắc đầu cười khổ nhìn cô nàng chưa gì đã tạo cảm giác tinh nghịch đang chạy về phía ba cô gái bên trong, bà cô Thủy lựa người cũng đặc biệt quá đi chứ. Thôi có người vui vẻ vậy đi tiếp khách chung cũng đỡ phải suy nghĩ cách đối phó với mấy cô nàng PG khác, càng đỡ làm quen thêm. Nó tính tiền taxi xong vẫn không đi lại gần mấy cô nàng mà dựa vô cột điện hóng mấy ông sếp do điện thoại có tin nhắn ông Ben nhắn sắp tới. Không mất bao lâu chờ xe ông Ben cũng tới, hình như ông Chiến lái xe chứ ông sếp nó tầm này chắc có rượu trong người dễ gì lái xe được, đúng là ông Chiến mở cửa xe cho sếp, theo sau ông Ben là hai người đàn ông trung niên trông lớn tuổi hơn sếp nó, ông Ben vừa kéo tay hai ông khách cười nói vui vẻ vừa quay lại hất mặt với nó.

Nó gật đầu vui vẻ, trong lúc ba ông đang ôm vai bá cổ nhau nói chuyện nó đi lại nhìn anh Chiến cười cười.

Nó cười cười móc tiền đưa cho ông Chiến, nhận chìa khóa xe vỗ vai ổng một cái mới xoay lưng đi lại gần ông Ben, thấy nó ổng gật đầu với hai ông kia đi lại ôm vai nó.

Nó gật đầu cầm cọc tiền giấy 100 ra, ông Ben vỗ vai cái đét rút gần phân nửa bỏ vô túi.

Nó gật đầu bỏ tiền trở lại túi đeo nhanh chân theo ông Ben.

Nó cuối nhẹ đầu tươi cười chìa tay ra, ông tên Hiển đầu hơi hói cũng vui vẻ bắt tay nó, tiếp theo ông tên Ân râu quai nón cũng gật đầu bắt tay.

Ông Ben ha hả cười nắm vai ông Ân, tay còn lại vỗ nhẹ vai nó, hiểu ý nó cũng cười tươi.

Nó vui vẻ ôm vai hai ông sếp lại gần chỉ tay về bên trong quán bar.

Bạn gái em có dẫn theo mấy cô bạn đón hai anh. Mấy bạn này cũng hay làm event bên công ty em, anh thấy ba bạn váy xanh đỏ trắng không, nay em giao mấy bạn cho các sếp, đặc biệt là hai anh đó nha. Theo lẽ phải giới thiệu, nhưng chổ anh em đàn ông với nhau, em để hai anh làm quen tìm hiểu mới vui. Bửa nay mấy sếp phải hết mình mới được, vô đây chơi với anh Ben, hai anh ngại là ổng chửi em chết đó.

Bài này chị Thủy dạy nó sài hoài, triển riết thành quen miệng, vừa lấy lòng khách vừa đề phòng mấy ông đụng tới cô nàng đi nhậu tiếp khách dùm nó. Nghe nó nói, hai ông sếp đã ngà ngà say nhưng mắt vẫn sáng rực nhìn về phía ba cô nàng bên trong, tất nhiên mấy cô cũng cười tươi gật đầu, không quá lố cũng không quá nhạt.

Nó vui vẻ đi trước, ông Ben ôm vai bá cổ hai ông anh kia theo sau, tới trước mặt mấy cô gái, nó nháy mắt nhẹ rồi mỉm cười kéo tay cô nàng phe mình lại bên cạnh.

Ông Ben vui vẻ ôm vai hai ông anh đi theo cô nàng Anh Thư, ba cô gái kia cũng đi theo. Chờ hai ông khách bước vô cửa, ông Ben cố tình tuột lại kéo vai nó thì thầm.

Ông Ben rút bóp ra đưa cho nó, chỉ giữ lại tiền trong túi quần riêng.

Ông Ben vỗ vai nó thiệt mạnh sau đó hai anh em kéo nhau chen vào đám đông, mải nói chuyện nên bị mất dấu, hai ông khách chắc bị mấy cô nàng bắt cóc mất, tính ra khách ông Ben chưa thấy ai ngại vụ ăn chơi bao giờ.

Quán bar khá lớn, người lại đông khiến nó phải hỏi nhân viên khu bàn vip mới tìm được bàn của mình, thực ra dù đi quán nào cũng vậy, đã tiếp khách thì chắc chắn chị Thủy sẽ sắp xếp đặt cho nó bàn khu vip hoặc vị trí đẹp nhất, ngoài quán bar còn có quán ăn, nhà hàng, karaoke hay nhiều điểm ăn chơi khác, chỗ nào cũng phải ổn vì tiền tiếp khách với ông Ben không phải vấn đề. Ông Ben tuy dặn dò kỹ chứ việc của mấy cô nàng bửa nay chỉ cần vui vẻ ăn nhậu làm hài lòng mấy ông khách, còn chuyện bàn bạc công việc, hợp đồng, nhất là cái kiểu vừa đi chơi vừa đẩy đưa dụ khách ký hợp đồng này, ông Ben là con cáo già thành tinh, ký sơ bộ với ổng chẳng khác nào cam kết ký chính thức, gật đầu đi chơi kiểu này với ổng rồi thì khó đổi ý lắm. Với lại nếu đã đi tới bước gặp gỡ như bửa nay thì chắc chắn mấy sếp cũng đã bàn bạc, giao lưu, quen biết từ lâu. Còn lo lắng về mấy cô gái càng không cần lo, quen chị Thủy chưa thấy ai không ổn, về ngoại hình càng không lo, lúc nảy nó cũng nhìn rồi, không tính Anh Thư thì ba cô nàng kia ai cũng chẳng kém mấy bà cô sư tử trong nhóm nó. Bên cạnh việc tiếp khách như giờ, chuyện nhạy cảm hơn như chuyện tiếp khách tới mức độ nào, lên giường hay không lại là vấn đề khác, chị Thủy không liên quan không can thiệp, nó càng không quan tâm, chấp nhận hay không là việc của mấy cô nàng và các sếp. Như bây giờ, bốn cô nàng trước mặt chính nó và cả chị Thủy cũng không quan tâm có bạn nào đi khách hay không, thỏa thuận chỉ là đi ăn nhậu giao tiếp, rời khỏi bar là kết thúc, chuyện có qua đêm với mấy sếp hay không tự nội bộ họ trong quá trình ăn nhậu vui chơi thỏa thuận riêng tùy họ. Việc này đơn giản như chuyện vô bar chơi có các bạn nữ pr hoặc giả khách sẽ cùng ngồi chơi, uống rượu, trò chuyện. Nói đi cũng phải nói lại người chị Thủy giới thiệu đi với mấy sếp phần nhiều cũng sẵn sàng cho mọi tình huống, đó là việc riêng của các cô, nó không quan tâm, riêng Anh Thư có lẽ không, chỉ thuần túy đi nhậu dùm vì chị Thủy đủ hiểu tính nó. Ăn chơi các kiểu với mấy sếp nó chỉ dẫn đi vui chơi thế nào kệ mấy sếp, cả ông Bảo cũng quen với việc này. Còn cô gái đi với nó bên ngoài có đi khách hay không nó không quan tâm, nếu lên giường với nó, là do cả hai tự nguyện về mặt cảm xúc, không có chuyện tiền trao tình đến. Nên thường nhờ con gái đi nhậu tiếp khách với nó, chị Thủy toàn nhờ người quen phù hợp với tính nó, vấn đề nó chả phải đạo đức thanh cao gì, chỉ là…ai cũng biết xung quanh nó có thiếu người đâu. Chưa kể…thất thân chuyện nhỏ, tấm thân trung trinh không có dễ mất được. Hí hí!

Tìm được bàn, nhìn thấy ông Ân đang ngồi với cô nàng váy đen, ông Hiển được cô nàng váy trắng kèm sát, nó với ông Ben nhìn nhau nháy mắt cười cười sau đó ông Ben ngồi xuống kế bên cô nàng còn lại. Nhìn là biết hai ông kia chia người xong, ông Ben tuy cũng mê gái nhưng ông không quan tâm mình sẽ được ghép với cô nàng nào đẹp hay xấu hơn vì ổng cái gì thiếu chứ gái đẹp chắc chắn không, với lại sếp nó kiểu già không bỏ nhỏ không tha, tầm này cho ổng ngồi với ai cũng được miễn không phải vợ ổng là được. Đương nhiên nó phải ngồi với cô nàng Anh Thư rồi, ngoài em ra nó chẳng để ý nhớ tên ba cô nàng kia thành ra cứ kêu màu váy của các cô cho nhanh. Vừa ngồi xuống bàn, chị Minh Châu liền vui vẻ đưa rượu lên nói vài câu xả giao mời mọc, cả bàn nhanh chóng đứng dậy cụng ly sôi nổi, đang ngồi đột nhiên đứng làm nó càng ngợp hơn bởi chiều cao của bà cô ngồi kế mình, chân đã dài còn mang giày trắng cao chót vót, kiểu này chắc bớt tiền tip vì cái tội dìm hàng nó.

Nhờ có chị Minh Châu làm chủ cuộc chơi, Anh Thư vui vẻ khéo léo giao tiếp, ba cô nàng kia càng đầy đủ nhan sắc chiêu trò, mấy ông khách dần dần bị cuốn vào cuộc vui không điểm dừng, thậm chí có lúc quên luôn sự tồn tại của nó. Điểm này cả nó đều thích và ông Ben càng hài lòng, kiểu mập mờ giữa công việc và ăn chơi chính là thứ ông sếp nó thích nhất. Rượu càng nhiều, men say càng quay cuồng giữa tiếng nhạc chát chúa, nó cứ ngồi im lặng mĩm cười, giống như mình chẳng liên quan đến bàn nhậu này. Người khá say, có lẽ vì mệt suốt mấy hôm nay, tuy có Anh Thư và chị Minh Châu dùng vài thủ thuật kín đáo giúp nó giảm số lượng rượu phải uống nhưng người không dễ chịu chút nào. Một cô nàng pr của quán khá xinh thường trực theo bên cạnh chị Minh Châu nhẹ nhàng dựa vào một bên nó thì thầm với cô nàng Anh Thư, chiếc lưng trắng tinh thơm ngát đập vào mắt làm nó có chút ngứa tay, kiểu áo này mà rút nhẹ cọng dây thì có biến vui liền.

Cô nàng trừng mắt nhéo nhẹ lên chân nó, bà cô này nảy giờ cứ như bạn gái thiệt không bằng, cô nàng Ty cười khúc khích cốc lên trán nó một cái, vui vẻ thu hồi ly trà của nó đổ vào một chiếc ly to của bạn nhân viên phục vụ cầm sau lưng rồi lấy một ly trà khác để trước mặt nó nháy mắt.

Cô nàng cười khúc khích xoay lưng dựa vào chân nó ngân nga theo tiếng nhạc xập xình, lại kéo tay nó đặt lên eo mình xoa nhè nhẹ cánh tay nó. Bà cô Anh Thư mồi một điếu thuốc nhẹ nhàng rít nhẹ thồi phù phù vô tai nó.

Cô nàng cười hì hì đưa thuốc lá lên miệng nó, lại cầm ly trà của mình lên uống một ngụm nhỏ rồi đưa ly trà sang đút cho nó.

Mệt dữ hông, người anh nóng quá hen.

Một tay đút trà một tay xoa nhè nhẹ vai gáy nó, hơi thở cô nàng kèm theo men rượu nồng dựa sát vào vai nó cứ như truyền hơi mát từ người mình, đúng là người cô nàng mát thật, làm tay phải nó không rời được mảng da mịn màn trên đùi em, cái này không phải nó cố tình sờ soạn, tự cô nàng bắt chéo chân khóa tay để nó khỏi nhéo má chọc em.

Cô nàng cắn nhẹ lên vai nó thu lại ly trà, hai đứa cùng lúc nhìn lên ly trà trên tay em rồi đồng thanh cười hì hì. Dù quán này không phải căn cứ nhưng nhờ chị Thủy dặn dò, nên chị Minh Châu càng đặc biệt chiếu cố nó, không phải tự nhiên lúc nào cô nàng Ty cũng đứng gần nó dù biết có Anh Thư ngồi chung. Anh Thư biết nó thích nhâm nhi trà đá nên luôn luôn đưa ly trà của em cho nó uống chung, còn ly trà đá riêng của nó không bao giờ rót đầy, lúc nào cô nàng Ty cũng rót hai phần ba, ly của nó mấy cô nàng kêu là ly trà thạch sanh vì mỗi lần có người ép rượu nó ly trà lại đầy thêm. Trò này cũng đơn giản, mỗi lần nó buộc phải uống, Anh Thư đều canh nó vừa uống xong sẽ đưa ly trà cho nó nhả rượu liền vào ly, em và cô nàng Ty ngoài mặt thể hiện gần gũi nó, thực ra Anh Thư lo phần để ý không để ai cầm nhầm ly trà có rượu nhả ra của nó, còn cô nàng Ty sẽ phi tang rồi thay ly khác. Ngoài ra phải có thêm cô nàng Ty đứng bàn vì chị Minh Châu dặn dò để ý xung quanh nhắc nhở, bảo kê nó khỏi bị nhân viên, hoặc người khác đến làm phiền quá nhiều. Lý do vì nó giữ tiền bạc, môi trường này mọi nhân viên, bảo an, phục vụ, hay booking bàn khác đều muốn tiếp cận để giao lưu, mời rượu, mồi thuốc, châm trà hoặc giúp gì đó cho khách, đổi lại khách sẽ tip đặc biệt bàn nó toàn mấy sếp có tiền rất thoải mái và hào phóng. Mỗi lần như vậy nó đều là người tip tiền cho họ thay các sếp, vô hình chung nó trở nên dễ được chú ý, dù mỗi lần tip nó đều nói sếp anh tip nhưng không phải ai cũng để ý, không phải ai cũng nhớ hoặc tin, nhiều người nhìn thấy họ chỉ cần biết tiền tip từ tay nó ra nên càng được nhân viên bàn khác chú ý, người này truyền tai người kia, cứ vậy nó thường bị vây quanh đặc biệt chăm sóc, càng là đối tượng được mời rượu, bắt chuyện. Bên cạnh đó các sếp càng thu hút người khác tới phục vụ, giao lưu…vì ông Ben lâu lâu cũng tự rút tiền thoải mái tip, nhưng bị vây quanh quá nhiều sẽ ảnh hưởng đến chuyện bàn công việc của ổng. Thoải mái không có nghĩa là bừa bãi, dù sao đây cũng tiền công ty, ông Ben tin tưởng nó cũng vì nó luôn cân bằng giữa việc hào phóng với nhân viên phục vụ cuộc vui của mình và phung phí quá đà. Đây cũng là nguyên nhân ổng thích đi với nó, chấp nhận cho nó chơi gì chơi làm gì làm, ổng cũng mắt nhắm mắt mở cho nó sài chiêu trò tránh uống sỉn, có nó luôn tỉnh táo ổng tha hồ tiếp khách hết mình, tiền bạc, chi phí đều ổn nhưng vẫn giữ được hình ảnh thoải mái, hào phóng với nhân viên. Mấy cô nàng có cưng hoặc thích nó hay không cũng phải bảo kê cho nó tỉnh, nó mà sỉn không ai trả tiền cho mấy nàng, nhất là bà chị Minh Châu, bàn của bả nên giờ ai dám hại nó phải bước qua xác cô nàng.

Ngồi nghĩ linh tinh cả buổi, có ai đẹp đẹp đi ngang thì ngắm, có ai mời rượu thì uống, thi thoảng chi tiền tip dùm sếp, được phe mình bảo kê tuyệt đối, nhưng càng khuya mấy sếp càng sỉn nó cũng phải làm bộ sỉn ngang ngang các sếp, lấy Anh Thư làm điểm tựa tài năng mà dựa. Công việc chắc thuận lợi, ông Ben với hai sếp kia cũng vui vẻ nhậu tẹt ga, không thấy ông nào ý kiến gì về ba cô gái bên cạnh, nó cũng nhẹ nhõm. Khuya, nhìn mấy sếp gần như sỉn dán chặt vào lòng mấy cô nàng, cũng là lúc nó thở phào không cần giả say nửa, ngồi thẳng dậy tươi tỉnh như một vị thần. Thấy vậy, mấy cô gái đều cười như được mùa. Người sỉn được tỉnh, còn mấy cô gái tuy tươi tắn nhưng nhìn cũng biết mọi người đều mệt. Nó giơ ngón cái lên ra dấu với chị Minh Châu, tươi cười gật đầu khen luôn mấy cô nàng khác.

Cô nàng nhào vô vừa ôm vừa sờ vừa bẹo má khiến nó bị đè sát vô người Anh Thư, đã áo cô nàng hở ngực thì chớ, nó hí hửng à không khổ sở vì bị kẹp giữa hai người đẹp suýt bị ngừng tim. Trêu chọc nó đã đời mới chịu ngồi đàn hoàng lại vui vẻ ăn trái cây. Nó cười cười.

Mấy cô nàng vui vẻ đùa giỡn, nó híp mắt thở hơi lên ngắm không sót cảnh nào, nhất là cô nàng Anh Thư mỗi lượt cử động, vạt áo cứ như tuột khỏi vai để lộ da thịt trắng ngần nhìn chỉ muốn úp mặt vào nhai lấy nhai để. Nó vừa ngắm mấy cô nàng vừa vẫy tay kêu một bạn nam nhân viên phục vụ bàn nó lại gần đưa cho bạn 500k.

Nghe nó dặn, mấy cô nàng mắt sáng rỡ nhao nhao kéo bạn nhân viên lại dặn món.

Nó lắc đầu cười kêu bạn nhân viên đi mua đồ, mấy nàng thôi giỡn vui vẻ tám chuyện, nghe nhạc. Chị Châu kêu nhân viên dọn bớt đồ trên bàn, rượu còn hơn một chai, chai nguyên gửi lại, chai kia còn một ít vẫn để nhâm nhi tiếp.

Chị Châu vui vẻ đi vào lấy bill, nó móc tiền đếm đếm sau đó rút tiền nhẹ nhàng kéo tay cô nàng Ty lại mỉm cười.

Nó bật cười nhìn theo cô nàng chen vào đám đông, eo cũng đẹp chứ, nó sờ cả buổi nó biết.

Cô nàng hung hăng ngắt nhéo nó y như người yêu thiệt, lắm chừng nó còn không biết đây là lần đầu gặp nhau, suốt đêm tuy có tinh nghịch nhưng phần nhiều cô nàng rất chu đáo, dịu dàng với nó, với các sếp tiếp đãi trò chuyện rất vui vẻ khéo léo. Giỡn thêm chút chị Minh Châu tươi cười đem bill ra sau đó ngồi bên cạnh bật màn hình điện thoại cùng nó kiểm tra bill, không có gì sai sót, nó đếm tiền đưa chị, trong lúc cô nàng đếm lại tiền nó lại rút vài tờ 500 dúi nhẹ vào tay chị.

Nó thở dài hí hửng, bà chị cũng nhiệt tình quá rồi, cạp muốn rụng tóc nó, lau lau cái trán dính đầy son môi, nó quay qua nhìn Anh Thư cầu khẩn.

Nó trợn tròn mắt tính cho tiền vô ví, cô nàng chu miệng giật ví giấu sau lưng trừng mắt lại.

Nó lại tròn mắt ngẩn người nhìn Anh Thư, cô nàng chu môi cười, gạt tay nó ra gác cằm lên vai nó, đôi mắt em chớp chớp long lanh nhìn nó thật gần, môi thơm như thì thầm bên tai.

Nó cốc đầu cô nàng cười nhẹ.

Cô nàng cười khúc khích lại dựa sát hơn vào người nó, chẳng khác đang ôm nhau.

Cô nàng vui vẻ cười, miệng thổi phù phù vô tai làm nó bật cười cốc đầu cô nàng nghiêm mặt.

Cô nàng bỉu môi lại gạt tiền khỏi tay mình.

Nó mĩm cười nhưng không phải cười nhăn nhở trêu chọc, mắt nó nghiêm túc, cô nàng cũng thôi cười nhìn nó thật sâu, đôi mắt tròn chớp chớp như đang suy nghĩ, em thở nhẹ chu miệng.

Xí! Bày đặt nghiêm túc, nhìn thấy ghét. Rùi mỗi đứa lui một chân, em lấy nhiêu hoy.

Cô nàng rút hai tờ tiền trên tay nó, mỏ tiếp tục chu lên ra vẻ bướng bỉnh.

Ủa khỏi nhăn, nhận việc có quyền giảm giá dịch vụ nha. Hông chịu hổng chơi với em nửa thì thui, hừ hừ…nói vậy hổng phải đe dọa người ta chứ là gì. Hừ hừ!

Nhìn cái mỏ cô nàng vừa chu lại vừa mím lại, đôi mắt trừng trừng khoe độ tròn, nhìn thấy cả môi dưới tinh nghịch đo đỏ của em khi chu ra, nó phì cười.

Rồi chịu thua, đúng là không dọa được em! Haha!

Nó xoa cái má bướng của em mấy cái, cả tối bị cô nàng dùng chân khóa tay suốt, giờ tuy không lả lơi với nó nửa nhưng ngược lại cô nàng lại để mặc nó sờ má nhéo mũi mình.

Cô nàng trừng mắt hung hăng kéo tay nó sờ lên đùi mình, còn kéo đầu nó thật sát vô ngực mình rồi nghiêng người cho nó nhìn thiệt rõ mấy đường cắt lộ da của em. Nó phì cười mặc dù nhìn không rõ vì khá tối nhưng bàn tay ngoài cảm nhận mềm mại mát lạnh từ da đùi em ra nó còn sờ thấy mấy sợi vải bị nó nghịch tua tủa.

Tiếng chị Minh Châu lù lù trước mặt, cái eo sang chảnh của cô nàng ngang tầm mắt, nó tranh thủ nhìn lướt qua mấy cái rồi ngẩng lên cười trừ. Lo tám với Anh Thư không để ý bạn nhân viên mua đồ ăn đem về hồi nào, lúc này trên bàn bày đầy hộp đồ ăn thơm lừng. Nó gật đầu.

Nó dúi thêm 100k vô tay bạn nhân viên rồi kéo luôn anh chàng sát vô bàn. Nhìn qua chưa kịp mời đã thấy bà cô Anh Thư hai tay hai xiên bò viên đang chấm tương ăn tỉnh rụi, rồi thôi khỏi mời đỡ mỏi miệng. Tuy nó với Anh Thư nói chuyện cả buổi trời nhưng vì bar nhạc ồn, hai đứa ngồi xà nẹo với nhau như người yêu mới nghe nhau được, ba cô nàng kia tuy chung bàn, cũng tỉnh táo ngồi chơi nhưng không nghe hai đứa nói gì. Nó giơ tay vẫy vẫy ra dấu, ba cô nàng cười tươi nhìn nó khẽ gật đầu, nói gì nói ba ông sếp giờ này chắc còn trên mây nên ba cô gái vẫn không cử động nhiều được vì phải làm điểm tựa tài năng cho các ông. Nó cười cười vỗ eo chị Minh Châu.

Chị Minh Châu vừa nói vừa đẩy mấy hộp đồ ăn qua gần ba cô nàng kia. Nó gật đầu vui vẻ, lại liếc cô nàng bên cạnh đang say sưa ăn bật cười.

Nó tủm tỉm cười nháy mắt về tay trái đang đặt lên vai anh bạn nhân viên, rồi nháy mắt hướng về tay phải đang bị cô nàng dựa vô, bàn tay nó xoa xoa cái eo thon nhỏ của cô nàng làm em cười khúc khích.

Nó bật cười há miệng cắn miếng cá viên chiên được cô nàng dùng móng tay nhọn hoắc của mình ghim vào đút cho nó, cả tối chưa để ý, bộ móng của em coi bộ điệu đà dữ à. Ăn linh tinh thêm chút, nó phủi tay đứng dậy nhìn đồng hồ sau đó đếm đếm tiền còn lại trong túi vỗ eo chị Châu.

Chị Minh Châu xoay lưng đi vô trong, nó xoa má chọc Anh Thư thêm cái mới đi vòng qua cuối người hỏi chuyện ba cô nàng đang tiếp mấy sếp. Vì chuyện nhạy cảm nên nó chỉ có thể lần lượt hỏi riêng từng người, mấy cô nàng vừa xinh đẹp, ăn mặc cũng rất gợi cảm nhưng dù cuối người nói chuyện có thể thoái mái nhìn thứ đàn ông thích nó cũng không thèm ngắm, mắt vẫn nhìn thẳng xa xăm. Tất nhiên không phải nó không thích ngắm, chỉ là lúc này mấy cô đang thân mật với các sếp, nó chẳng thấy hứng thú gì, tính nó dở dở ương ương là vậy. Hỏi chuyện xong, nó gật đầu thở một hơi đi trở lại ngồi xuống bên cạnh Anh Thư, cô nàng kéo tay nó ôm lấy eo mình gác đầu lên vai chớp chớp mắt.

Cô nàng với nó nhìn nhau rồi lén bật cười, nó híp mắt dựa người vô ghế đưa mắt nhìn những ánh đèn đủ màu sắc trên cao, hương thơm tỏa ra từ người Anh Thư tuy lạ nhưng vẫn dễ chịu. Nó xòe hai ngón tay trái ra dấu, em hiểu ý liền dịu dàng mồi thuốc đưa lên miệng nó. Nhạc cuối cuộc chơi tuy vẫn sôi nổi nhưng cảm xúc chùn xuống đến lạ. Lại mùi hương khác nửa đáp nhẹ bên người, chị Minh Châu đặt tiền vào tay nó.

Chị Châu lại đứng dậy đi vô trong gọi điện. Nó thở phì ngồi thẳng dậy nhờ Anh Thư soi đèn đếm tiền, lấy đủ tiền ra ba phần rồi nhẹ nhàng đứng dậy đi qua kín đáo đưa tiền cho từng cô nàng, mỗi bạn nó chỉ nói một câu không nhiều cảm xúc.

Kêu ảnh dậy ra xe nha em.

Xong xuôi, trong lúc mấy cô nàng từ từ kêu mấy sếp tỉnh lại, nó móc chìa khóa vỗ vai bạn nhân viên nam lúc nảy.

Bạn nhân viên đi nó vẫn đứng chờ chị Minh Châu ra. Cũng không lâu chị Minh Châu vui vẻ đi ra ôm cổ nó nói nhỏ.

Nó vỗ vỗ lưng chị rồi xoay qua kéo tay Anh Thư.

Xoa tay cô nàng mấy cái, nó đi qua ôm cổ ông Ben thì thầm nói mấy câu rồi đứng thẳng dậy gật đầu với 2 cô nàng ngồi bên cạnh hai ông khách. Hiểu ý, hai cô nàng dịu dàng thì thầm vô tai hai ông khách, sau đó có hai anh bảo an đi lại cùng mấy cô nàng đỡ hai ông dậy đi ra ngoài. Nó xoa đầu Anh Thư nhanh chóng theo sau. Mặc dù hơi lảo đảo nhưng hai ông khách vẫn tự đi được, ra đến xe nó vui vẻ tip cho hai anh bảo vệ mỗi người 100k sau đó đi lại ôm vai ông Hiển ông Ân nói vài câu. Nghe xong hai ông anh cười cười vỗ vỗ vai nó, mỗi ông kéo tay hai cô nàng chui vào xe. Nó mở điện thoại lên coi địa chỉ rồi lắc đầu thở dài bước vô ghế lái cho xe lăn bánh. Trên xe mấy cô nàng vẫn vui vẻ nói chuyện, vuốt ve hai ông khách khiến không khí trong xe càng ồn ào, chỉ riêng nó vẫn im lặng. Khách sạn cũng không xa lắm, đi tầm 10 phút là đến nơi. Nó xuống xe vào gặp lễ tân trước lấy khóa phòng sau đó đi trở ra gật đầu đưa chìa khóa phòng cho hai cô nàng.

Nó nháy mắt với hai cô gái, cả hai cũng mĩm cười gật đầu ngoan ngoãn, thực ra nó cũng chẳng cần dặn dò nhiều vì đã có chị Châu nói chuyện rồi. Chờ hai cô đưa mấy ông lên phòng, nó nhờ lễ tân kêu taxi đi ngược về bar. Tới bar nó đã thấy ông Ben đang ôm cô nàng váy vàng ngồi nói chuyện trước cửa, cô nàng Anh Thư và chị Minh Châu cũng đang đứng vui vẻ đùa giỡn.

Ông Ben vẫn ôm cứng ngắt eo cô nàng váy vàng giơ tay cười chào chị Minh Châu.

Ông Ben cười ha hả kéo cô nàng váy vàng ra xe, nó mĩm cười chìa tay tính bắt, chưa gì bà cô Minh Châu đã tủm tỉm cười như con rắn ôm chầm lấy nó.

Nó cười vui vẻ luyến tiếc rời cái thân hình sexy thuần thục của bà chị, con gái thật ngộ, lúc đòi ôm không cho, lúc bắt tay lại ôm cứng ngắt, công nhận bạn chị Thủy đúng là toàn yêu nữ, dáng đẹp miễn chê, à khoan…dám thừa cơ bóp mông nó, bà cô này thật đáng đánh đòn. Nó trừng mắt đe dọa khiến bà chị cười hô hố nhảy lùi lại, miệng còn hôn môi xa thách thức làm nó hít sâu một hơi nhịn xuống, kéo tay cô nàng Anh Thư.

Nó bật cười đẩy cô nàng vô xe rồi vòng qua ghế lái cho xe lên đường, ông Ben lúc này chỉ có gái, không thèm nói gì tới nó nửa rồi. Qua tới khách sạn ông Bên vỗ vai nó.

Ông Ben cười damdang nháy liếc mắt sang Anh Thư rồi kéo cô nàng váy vàng lên phòng, nó lắc đầu cười khổ quay lưng đi đến phòng khác gần đó. Cửa phòng màu trắng dát hoa văn vàng sang trọng dường như hợp với ngoài hình cô gái có đôi má ửng hồng say men rượu bên cạnh. Hơi thở em ấm nồng thoảng mùi rượu, quyện vào mùi nước hoa và cả mùi tóc em, bất chợt nó cảm giác Anh Thư thật kiêu kỳ quyến rũ. Nó khẽ nhếch môi cười, một chút khoái cảm của thằng đàn ông chợt dâng lên, cảm giác có một cô gái xinh đẹp bên cạnh khiến nó ít nhiều thấy ngông.

......35......

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.