34 Phần 34
Trên bờ không ít người, có cả khách du lịch nên nó vẫn phải mang theo mấy cái túi trên cổ chạy lòng vòng chụp hình cho mấy cô nàng, tuy khổ nhưng mát con mắt, tinh thần hăng hái hơn uống cả thùng nước tăng lực. Chụp cháy cả máy không chán thì bà quản trò lại kéo mấy chị đẹp của nó đi làm giám khảo, tắm thác chơi trò chơi cũng cần giám khảo, bà chị này bị ngáo giám khảo thiệt rồi. Hai chị đẹp bị bắt cóc, bà cô mặt mo gặp mấy anh chị em trong công ty cũng chạy đi chơi, nó buồn thiu một mình ngồi phịch xuống ghế kêu cà phê an phận làm chân giữ đồ. Lại lôi máy ảnh ra xem hình, càng coi mắt càng mở to ra, miệng khô khốc, công nhận đâu phải tự nhiên mấy ông photo tốn tiền đòi chụp hình gấp, người đã đẹp lại còn ăn ảnh như mấy bà cô của nó, chụp ngắm cả ngày không chán. Còn cô nàng mặt mo ham chơi ham ăn thì bửa nay khiến nó từ sốc tới sốc, biết cô nàng dáng đẹp từ lâu rồi, nhưng toàn mặc đồ dài, đồ thể thao, bửa nay nhìn cái dáng người hừng hực kiểu này, càng không hiểu sao nhóm ông Bảo toàn đi kiếm mẫu khác.
“Cái dáng này…mặc đồ sẹc-xy thì…hơ hơ mấy ông chê thì để tui chụp”
Nó đang híp mắt đủ thứ âm mưu trong sáng thì…
Ùm!
Nó có phải mạng hỏa đâu cỡ này hay bị nhún nước chứ, ho sặc sụa vừa ngóc lên mặt nước đã nghe tiếng reo hò của mấy cô vợ nhỏ của nó xen lẫn tiếng ông nhân viên la lớn.
Thằng nhóc chưa mặc áo phao không được xuống nha mậy!
Nó phun nước phèo phèo mặt mày khổ sở.
“Tui có tính tắm đâu ông la tui”
Nó hung hăng leo lên bờ cầm vội cái áo phao chổ ông nhân viên rồi rượt đuổi mấy cô nàng ám toán nó, tiếng cười đùa vui vẻ lại rộn vang, bị mấy chị đẹp bỏ rơi vẫn còn mấy cô vợ nhỏ xinh đẹp không kém. Hơ hơ….
Nghịch nước chán chê nó leo lên bờ nằm phơi nắng cho ráo người, nay không có hứng tắm nên không mang đồ như mấy cô gái. Treo áo ngoài lên cây, nó nằm dài trên tảng đá lớn như nàng tiên cá, híp mắt ngắm chị Quỳnh Chi và Lê Vy đang chải tóc cho nhau. Bụng khoan khoái cực kỳ dễ chịu, nhiều lúc không tin được có một ngày được ở gần tha hồ ngắm nữ thần của mình không phải trên màn ảnh tivi, càng ngắm càng thích, về nhà phải nịnh chị Thủy nhiều lên mới được, chỉ cần có bà cô Thuỷ muốn quen người đẹp cỡ nào cũng có. Nhắc tới chị Thủy mới để ý không biết hai cô nàng nói cái gì với nhau mà ánh mắt thi thoảng cứ liếc nó gian lắm, ánh mắt này chỉ có mấy cô nàng nhóm nó có mỗi lúc mấy cô ngắm trai. Chợt chị Lê Vy cười khúc khích đi lại bất ngờ đưa tay vén áo nó lên, còn chưa kịp phản ứng chị Quỳnh Chi cũng cười cười sờ ngực nó.
Nó trợn tròn mắt, hai bà cô này bị té đập đầu vô đá hay gì tự nhiên ăn nói nghe nhột dữ, mất niềm tin cuộc sống hay sao mà gu mê trai của hai bà cô coi bộ mặn lạ.
“Chị ơi…giữ hình tượng chút chị ơi”
Nó kêu gào trong lòng, hình như chơi với nhóm nó riết không ai không hư hết. Mà thôi, nể tay hai chị mềm, nó cũng lười ý kiến, cứ nằm dài phơi nắng cho hai chị tha hồ muốn làm gì làm, nói gì nói. Càng nói càng bạo, nó thở dài trong bụng, tự nhiên hối hận vì được gần gũi thế này, biết vậy cứ để chị nữ thần ở xa xa, cao cao chứ càng thân càng thấy đổ vỡ hình tượng dần đều rồi đó.
Vết thương còn đau nhiều không Mon?
Tiếng chị Quỳnh Chi lại dịu dàng bên tai, mở mắt ra nó khẽ liếc nụ cười dễ thương của chị mà choáng, đúng là diễn viên, xoay người cái liền trở lại làm nữ thần liền.
Chị Quỳnh Chi lườm nó nghiêm mặt xòe những viên thuốc quen thuộc ra trước mắt, tay còn cầm sẵn một chai nước suối.
Nó thở dài ngao ngán mở miệng thiệt lớn, chị Quỳnh Chi cười khúc khích tống hết đống thuốc vô mỏ nó, lại dịu dàng đút nước cho nó xong mới hài lòng lườm lườm đứng dậy.
Nó bật cười, cảm giác được người nổi tiếng chăm thật thú vị, còn bà cô Thanh cũng thiệt tình, nó đi xa bên ngoài vẫn không thoát được bàn tay em, dặn dò chị Quỳnh Chi nhắc nó uống thuốc mới chịu.
Hai cô nàng đứng trên bậc thang vẫy tay, nó bật dậy vui vẻ cầm theo áo túi chạy lên, lúc này hai chị đã thay quần áo kiểu khác vẫn tương đồng nhau như hai chị em, quần jean rách te tua, áo sơ-mi kiểu con gái bóng loáng gợi cảm, chị Lê Vy áo trắng, Quỳnh Chi thì diện áo đen khiến nó đi với hai chị cả ngày cũng nhìn không chớp mắt. Lúc này nhóm ông Bảo đang tiếp tục chụp hình, bà cô mặt mo cũng quay lại bận rộn làm việc không theo nó chơi được nửa. Tuy nhiên nó vẫn dẫn theo hai chị lại chỗ nhóm ông Bảo làm việc vừa quản lý vừa dạo chơi ngắm cảnh, chụp ảnh cho hai chị đẹp luôn.
Đang cười nói chụp hình vui vẻ thì chị Quỳnh Chi thôi cười nhíu mày tỏ vẻ không vui, chị Lê Vy cũng thôi tạo dáng, cả hai đều tiến lại nhưng mắt hình như nhìn ra sau lưng nó. Hơi ngơ ngác xoay lưng, nó phát hiện cách nó khoảng chục mét là ông anh photo hồi trưa có xích mích với nó đang cầm máy hướng về phía mình. Còn chưa kịp nghĩ thêm thì hai chị đẹp đã lướt qua người nó đi thẳng lại ông photo, nó chột dạ liền chạy theo dù chưa biết chuyện gì. Vừa lại gần đã nghe giọng nghiêm của chị Quỳnh Chi.
Anh ơi em bảo này, anh không được chụp ảnh bọn em như thế, em không đồng ý đâu.
Ông photo cũng hơi ngẩn người, còn chưa lên tiếng chị Lê Vy đã tiếp lời.
Nó thở dài cười khổ, hai cô nàng này cũng đáo để đó chứ, mặc dù không nhỏ nhen gì nhưng nó vẫn khá hứng thú đứng nhìn đối thoại từ xa, làm biếng lên tiếng can thiệp. Cũng xui cho ông photo, có chút xíu hiểu lầm thôi mà mấy cô nàng vẫn ghim không chịu quên. Ông Bảo được chị Vy kéo lại nói chuyện, bà cô mặt mo cũng chạy theo hóng chuyện, ông Bảo nhăn nhó nói qua nói lại vài câu rốt cuộc ông photo kia cũng đành đưa máy cho ông Bảo xóa hình rồi mang theo bộ mặt không vui đi chỗ khác, trước khi đi vẫn quăng ánh mắt không thiện cảm lắm dành cho nó. Đối với ánh mắt đó nó cũng cười trừ không thèm quan tâm. Nhưng dù sao thấy mấy cô nàng vì mình mà làm căng với người khác, nhất là chị Quỳnh Chi khiến bụng nó mát hơn uống sâm lạnh. Ông Bảo cũng hiểu chuyện nên đành nhìn nó cười cười nhún vai bất lực quay lại công việc. Hai chị đẹp nháy mắt với nó sau đó vui vẻ tiếp tục cùng nhau lang thang chụp hình, cầm máy dỏm nhưng mẫu xịn là một cảm giác rất không tệ.
Ông photo cũng là điểm nhấn đáng để ý cuối cùng, mọi chuyện về sau chẳng có gì đặc biệt, việc chụp ảnh kết thúc cũng là lúc mọi người chấm dứt một ngày vui chơi. Đoàn xe quay về SG thì nắng cuối ngày vừa tắt, cả đoàn ai cũng mệt nhoài, kể cả hai chị đẹp của nó cũng ngủ vùi trên vai suốt đoạn đường về. Tới công ty, nó đỡ hai chị dựa lên nhau ngủ trong xe rồi lên phòng ông Ben nói chuyện công việc, có cả nhóm ông Bảo tham gia. Buổi họp nhanh tầm nửa tiếng là xong, nó vươn vai chào mọi người rồi lái xe về nhà. Đưa hai chị vô nhà nghỉ ngơi, còn mình lại lọc cọc lái xe qua quán ông Kha coi sóc công việc, số con trâu mà, làm gì được nằm nhà như người ta.
Qua tới karaoke, ông Thông thấy nó liền cằn nhằn vài câu rồi chạy mất tăm, nó lại lê cái thân tàn đi lòng vòng mấy cơ sở làm việc bình thường. Sổ sách dồn mấy ngày khiến nó hoa cả mắt, ngồi đối chiếu tính toán cả tối, rời mắt khỏi màn hình trời cũng về khuya. Nó ngáp dài mấy cái xoa xoa hai bên thái dương nhắm mắt dựa vô ghế. Không biết bao lâu chợt nghe mùi hương con gái thoang thoảng, chưa mở mắt ra vai đã cảm nhận được sự mềm mại của bàn tay nhẹ nhàng xoa bóp.
Nó mĩm cười mở mắt ra ngước nhìn cô nàng rồi cầm ly nước chanh đá trước mặt lên tu một hơi, người cũng tỉnh hẳn ra.
Nó cười cười kéo tay cô nàng vòng qua ngồi kế bên, hôm nay cô nàng mặc áo dài hở vai màu xanh ngọc nhìn khá hiện đại, chiếc cổ trắng ngần điểm lên hoa tai to đùng màu trắng càng làm người khác nhìn vô cũng ngứa mắt chỉ muốn nhìn hoài.
Cô nàng lắc đầu cười cười, cái môi đỏ chu ra tinh nghịch.
Cô nàng đỏ mặt đánh vai nó mấy cái, lại xoa trán, miệng bắt đầu vui vẻ kể đủ chuyện đi làm, cả bà cô Linh cũng lon ton chạy ra ngồi tám chuyện, có hai cô lễ tân xinh xắn ngồi chung người cũng thoải mái hơn. Gần 12h đang vui vẻ xòe tay cho bà cô Linh coi chỉ tay thì có điện thoại, nó lắc đầu bấm nghe, không cần nhìn cũng biết tầm này chỉ có một người gọi nó thôi. Giọng lạnh tanh hơn nước đá vang lên ngắn gọn như ra lệnh khiến nó cũng ngứa răng gần chết.
Về đón tui đi làm!
Nó trừng mắt nhìn vô màn hình điện thoại coi như trừng mắt với em rồi quay qua véo má Thùy cái thiệt đã tay.
Cô nàng chu miệng đứng dậy cầm theo chìa khóa xe nó ra ngoài, nó vươn vai đứng dậy cất sổ sách, máy tính vô hộc tủ lễ tân, đem theo bọc tiền quán lò dò ra xe. Nhìn cô nàng Thùy vẫn đứng gần xe cười chào, nó chớp mắt suy nghĩ rồi mở kính xe.
Cô nàng nghe xong liền vui vẻ chu môi.
Nó mĩm cười xoa má cô nàng rồi cho xe chạy đi. Về tới nhà bà cô Đan Thanh đang ngồi chờ sẵn ngoài ghế gỗ, người đã sexy còn ngồi chéo chân sang chảnh như bà công chúa, vừa thấy mặt nó em đã hất mặt.
“Nay em làm người máy hả”. Nó lầm bầm trong miệng đi lại gần cầm đống thuốc lên tống sạch vô miệng, tu nước ừng ực như dằn mặt em sau đó đi thẳng vô nhà.
Nó không thèm trả lời đi thẳng lên phòng nhảy vô wc tắm vèo phát thay đồ sạch sẽ mới trở xuống nhà. Đan Thanh vẫn ngồi nguyên cục chờ, ngồi kiểu sang chảnh cả buổi vậy không biết mõi sao nhỉ.
Đi!
Em đứng dậy vẫn giữ hai tay khoanh trước ngực đi thẳng ra xe, nó thở dài tự xách túi của em theo sau, coi nó là osin thiệt hở, chắc ngực nặng quá mắc đỡ nên không rảnh tay xách đồ chứ gì. Nó hậm hực lái xe đưa em lên bar, nói chung đi với cục nước đá này cũng áp lực lắm. Dừng xe trước quán bar, nó mở cửa cho em xuống xe xong vừa tính đưa chìa khóa nhờ ông anh bảo an đưa xe vô bãi dùm thì Đan Thanh cản lại.
Không để nó trả lời em lạnh lùng đi thẳng vô quán bar, nó ngơ ngác nhìn theo thêm chút rồi thở phào, bửa nào cũng tốt bụng vầy đỡ biết nhiêu, đang tính vô bãi xe nằm ngủ chờ, không cần thì về nhà chăn ấm nệm êm thôi. Nó vui vẻ vỗ vỗ vai chào anh bảo an một tiếng rồi lái xe đi khỏi quán bar một đoạn mới dám móc điện thoại ra nhìn, nảy giờ không biết ai nhắn tin mà túi quần cứ rung suốt. Nhìn vô màn hình gần chục tin nhắn khiến nó phì cười bấm gọi luôn cho nhanh, chưa kịp alo là tưởng tượng ra bên kia điện thoại chắc chắn là cái mỏ đang chu thiệt dài.
Nó thở dài quay xe, khô bò chuyện nhỏ, mai mốt nhờ công chuyện không được mới chuyện lớn, bà cô này về SG chi không biết, ở luôn trên núi cho yên không chịu, nhà thì xa chỉ hành là giỏi.
Lái xe nửa tiếng mới qua tới chỗ cô nàng thuê nhà, tuy ban đêm nhưng mặt mo vẫn diện nguyên cây thể thao bó sát người cứ như đi tập gym không bằng, được cái dáng cao ráo, sexy nên nó tạm bỏ qua vụ hành đi ăn giữa đêm nhé.
Cô nàng hung hăng đá chân nó cái bốp mới chịu leo vô xe, thôi nể chân đẹp nên nó nhịn.
Cô nàng vênh cái mặt mo lôi trong balo nhỏ ra một túi khô bò đung đưa trước mặt, nó tròn mắt nhìn mấy miếng khô bò thèm một mà ngứa răng muốn cắn lên cái mỏ cô nàng thì mười, thôi vì khô bò, nó nhịn.
Nó nhún vai bó tay cho xe chạy qua quận 8, kiếm cho được một quán ốc đêm bình dân mới vừa bụng cô nàng.
Ủa chị nữ thần của Mon đâu ùi?
Mặt mo vừa gặm càng ghẹ vừa hất mặt hỏi, nó trợn mắt.
“Không nhây cho bạn nhai đầu mình à”. Nó bật cười xoa xoa chân bị cô nàng đá chắc hơn chục cái từ sáng giờ. Mặt mo lại say sưa với dĩa ốc hương thơm lừng.
Nó bật cười bẹo cái mặt mo đang chống tay lên đùi kê sát mặt chớp mắt làm kiểu dễ thương tò mò của cô nàng.
Mặt mo trừng mắt đá nó làm mặt giận dỗi, nhưng dĩa ốc mới đem ra cô nàng lại cười toe toét vểnh mỏ lên vừa ăn vừa nói chuyện linh tinh với nó tiếp. Quất cả chục dĩa ốc đủ loại, hai lon nước ngọt cô nàng mới chịu ra về, trước khi tới phòng lại bắt nó ghé mua cho nguyên hộp cá viên chiên mới vừa lòng hả dạ. Mặt mo thì hào hứng vui vẻ lắm, có mình nó vừa tốn tiền vừa mệt tới mắt sắp phải chống tăm mới thấy đường lái xe. Cho xe dừng trước nhà, tính mở cửa tống mặt mo lên phòng xong sẽ được yên thân thì cô nàng lại kéo tay nó cười hì hì.
Mặc kệ nó nhăn nhó mặt mày, cô nàng lôi nó bằng được lên phòng mình, giữa đêm hết ăn giờ đòi chép hình mới chịu. Phòng cô nàng thuê giống của chị Thủy, nằm trong nhà nguyên căn khá rộng rải. Bên trong có đầy đủ tiện nghi chỉ thiếu khu bếp vì bà cô mặt mo tuy mê ăn hàng nhưng lười nấu ăn. Lâu ngày không ghé chơi, phòng cô nàng vẫn thơm và ấm cúng như mọi lần, bàn trang điểm đầy đủ dụng cụ, giường màu hồng nhạt, bên cạnh giường là chiếc bàn thấp để sẵn laptop màu trắng, đặc biệt là chiếc tủ kính nhỏ trên tường treo đầy vòng tay, khuyên, hoa tai, dây chuyền đa số bằng bạc trắng. Nó cởi giày bước vô phòng hít hà mùi thơm phòng con gái kèm theo cái mát lạnh của máy điều hòa, nhìn giường ngủ của cô nàng mà mắt híp cả lại chỉ muốn leo lên nằm làm một giấc thiệt đã.
Nó lắc đầu lôi con máy cùi bắp trong túi đeo ra, bấm chốt rút thẻ nhớ đưa cho cô nàng. Ngay lập tức mặt mo vui vẻ nhảy lên cái ghế bệt hồng đỏ của mình ghim thẻ nhớ vô máy tính rồi dán mắt vô màn hình. Nó nhìn quanh căn phòng ngắm nghía, lại nhìn cái giường đầy cám dỗ của mặt mo thêm chút rồi cũng không thèm làm gì nửa, quăng túi đeo xuống sàn đi lại leo luôn lên giường nằm dài ra. Mặt mo nhìn thấy liền chu mỏ.
Cô nàng trừng mắt đánh nó mấy cái, đương nhiên nó mặc kệ, đã nói rồi làm gì làm đừng cho nó thấy cái giường, cứ thấy giường mắt sẽ díu lại liền. Cô nàng mặt mo say sưa vừa chép hình vừa ngắm chính mình tới quên luôn vụ đổ hình ra trước, nó nằm nghiêng kéo cái gối ôm lười biếng đưa mắt nhìn, nhưng…chẳng biết bao lâu nó thở đều chỉ còn nhìn được bằng lổ mũi.
Cô nàng cười khúc khích hung hăng hết ngắt nhéo tới dùng tay banh mắt nó ra, mùi hương từ mỏ cô nàng phả vào mũi tuy thơm đó, người cô nàng cũng thơm nửa, nhưng tầm này nó đã nằm híp mắt rồi thì mặc kệ sự đời, đi cả ngày mệt lắm rồi, mặt mo có lắc banh óc nó cũng lười dậy.
Một đứa vừa xem hình vừa lắc lắc nó kêu dậy, một đứa nằm trên giường vẫn thở đều không thèm mở mắt ậm ừ cho có, cứ vậy nó ngủ hồi nào không hay.
Sáng, nhạc báo thức điện thoại ngân nga bài hát như mọi ngày, nắng không chiếu vào đến phòng nhưng phòng vẫn sáng vì ánh đèn vàng treo trên tường. Mùi thơm thoang thoảng từ tóc của mặt mo đang phủ trên mặt làm không khí cũng dịu dàng hơn. Tóc cô nàng xõa đầy trên ngực nó, chỉ còn lộ được cái mỏ nhọn thở đều khiến nó phì cười, con gái con đứa cái dáng nằm ngủ cũng bá đạo thiệt, đầu gác lên ngực nó, thân hình đã dài lại nằm ngang giường, còn chân gần như gác lên cửa sổ, tay vẫn nắm hờ điện thoại. Bà cô này đêm qua chắc lại coi điện thoại rồi ngủ luôn đây mà. Nó mỉm cười vén tóc cô nàng ra đưa tay xoa xoa nhẹ cái má mịn như da em bé, cũng tội, mặt thì đẹp rất hợp với việc làm mẫu ảnh, cằm chữ V, mũi cao, mắt bồ câu đàn hoàng, cơ mà từ hồi quen nó trong công ty tới giờ bị cái tội hay ăn hàng, tên gì không lấy đi lấy tên Ngọc Mỹ, có Mỹ mà không có tho thì hơi thiếu thiếu, mà đã tho không có mặt mo thì chưa đủ vần, vậy là cô nàng chết danh luôn Mỹ tho mặt mo. Một tay hết nghịch tóc, nghịch má, nghịch luôn cặp môi mềm của cô nàng, tay còn lại nó bấm bấm điện thoại coi note hôm nay sẽ làm gì. Lịch đi học có, lần gần nhất siêng lên lớp cũng không nhớ cách đây mấy ngày nửa, sáng nay chưa biết làm gì, chắc mò lên lớp cho bạn bè còn có cái mà nhớ mặt nó phát nhỉ. Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng vẫn lười, nó lại lướt lướt một vòng tin nhắn trên điện thoại, sáng nào cũng cả đống tin nhắn dồn suốt hôm trước, tin nào cũng đọc nhưng nó chẳng buồn trả lời, không phải tự nhiên ai cũng chỉ trích nó suốt cái tội nhắn tin không trả lời, chẳng biết cái kiểu này có từ lúc nào, hình như từ lúc chị ấy đi thì phải. Hết đọc tin nhắn lại mò qua đọc báo linh tinh, điện thoại không phải cảm ứng chớ lên mạng đọc báo vẫn được, tuy tỉnh táo rồi nhưng cảm giác vừa êm vừa mềm truyền tới từ bàn tay đang nghịch lén mặt cô nàng thật không nỡ rời tay, chỉ là…
Cô nàng chu mỏ liếc nhìn nó ra vẻ bực bội.
Nó bật cười bóp bóp sờ sờ cái mỏ chu của cô nàng, không thèm cãi nửa lại cắm mặt vô điện thoại đọc cho xong mẩu tin bóng đá.
Đọc tin nhắn gái hả Mon, bạn đọc dzới!
Cô nàng nghịch điện thoại mình chán lại trườn cái đầu trên ngực nó chui sát vào cằm nó để nhìn ké điện thoại, nó mĩm cười tay vẫn vuốt nhẹ cái má mặt mo.
Cũng không biết nhìn ké điện thoại nó bao lâu, chợt cô nàng dụi dụi đầu né khỏi bàn tay đang nghịch mặt mình, sau đó cầm lấy tay nó đưa xuống bụng mình, đôi mắt cô nàng chớp chớp thổi phù phù vô cằm nó.
Nó cười cười xoa xoa nhẹ bụng cô nàng.
Cô nàng cười vui vẻ ngồi dậy chạy vào wc sửa soạn thay đồ, nó cũng ngồi dậy vươn vai mấy cái cho đỡ mõi người, xoa xoa ngực để máu lưu thông mới đứng lên lục túi lấy bàn chải đánh răng, xin mặt mo miếng kem xịn rồi đi ra chậu cây đặt trước cửa phòng ngồi đánh răng, chờ cô nàng làm nghề make up này chắc tới trưa chưa được sài wc. Vệ sinh cá nhân xong xuôi tỉnh táo, nó gõ gõ cửa phòng wc.
Thực ra xuống trước để làm điếu thuốc thôi, ngồi đây hút lại bị cằn nhằn nửa. Trời lên nắng, xe cộ qua lại tấp nập, tiếng rao của mấy gánh hàng rong nhộp nhịp bên kia đường, có cả vài người trải bạt ra vỉa hè xếp vài món rau củ quả. Đông đúc nhất là cổng khu chợ nhỏ đằng xa, đối diện còn có một trường mẫu giáo khiến cả đoạn đường càng thêm ồn ào. Mọi thứ đều rất SG, nó dựa vô đầu xe vừa ngắm cuộc sống đầu ngày, vừa nhâm nhi thuốc lá, cái khung cảnh buổi sáng ở một khu phố bình dân này cũng là lý do mặt mo thuê phòng ở đây, cái mỏ ăn hàng của cô nàng đem đi ở khu dân cư yên tĩnh như nhà nó thì nghe chừng thà chết không chịu nổi.
Bộp!
Rồi xong, lo chụp bịch khô bò bị cô nàng quăng xuống từ cửa sổ phòng trên cao rớt luôn điếu thuốc, còn hai ba hơi nửa mới hết. Qua nay mới hứng làm được điếu thuốc hiếm hoi cũng không yên, nó lắc đầu đạp lên điếu thuốc cho tắt hẳn mở cửa quăng bịch khô bò luôn vô xe. Chờ thêm được chút mặt mo cũng chịu xuống, công bằng mà nói nếu có cuộc thi hoa hậu make up chắc cô nàng đạt giải cao. Quần thể thao trắng ôm sát người, áo thun xám ngang bụng, nón kết đen, giày thể thao trắng, đồ đạc tông màu nam tính nhưng đường cong trên người thì mềm mại nữ tính mê người.
Hihi cho bạn ăn gì dzạ?
Xịt xịt…
Cô nàng vui vẻ nhảy một cái từ vỉa hè xuống đường, tay cầm chai nước hoa màu đen xịt hai cái lên người nó, mặt cười tinh nghịch hỏi. Nó nghiêng đầu né mùi nước hoa bay vô mắt chụp tay cô nàng lại.
Cô nàng vui vẻ xịt thêm nước hoa lên cổ tay xoa xoa lên cổ nó thêm mấy cái mới chịu leo vô xe đi ăn sáng. Tới quán ăn, hai đứa kêu hai phần bò 6 món, mặt mo còn kêu thêm một phần chia bò cho nó, trứng, chả…cho mình mới chịu hài lòng ngồi vừa ăn vừa kể chuyện quê cô nàng. Ăn xong mặt mo lại đòi đi theo nó uống cà phê, chơi hợp với nhau cũng vì cô nàng biết uống món này, con gái xứ cà phê mà.
Cô nàng trừng mắt dậm chân nó bực bội.
Cô nàng cười khúc khích ôm tay nó chớp chớp mắt.
Nó cốc đầu đẩy cô nàng khỏi tay rút điện thoại đang reo in ỏi ra nghe. Bên trong vang lên giọng nói quen thuộc.
Nguyễn Mon! Anh đâu rùi!
Tiếng hét nghe mùi rực lửa giận khiến nó giật bắn người chột dạ.
Hèn gì sáng giờ thấy trống trống thiếu thiếu gì đó, thì ra quên vụ đón em, nó nhăn mặt nhìn điện thoại mà trong bụng đánh lô tô rần rần.
“Sáng sớm la hét gì chứ, quên chút đòi đấm người rồi”. Nó thở dài liếc nhìn mặt mo đang hóng chuyện kế bên, mặt mày nó cười khổ bịt miệng cô nàng lại bấm điện thoại.
Ông Tiến chửi vang giọng còn nghe rõ đang ngái ngủ.
Nó thở phào cúp máy, mặt mo bên cạnh chu miệng dậm chân nó mấy cái.
Nhìn mặt nó chắc đáng thương lắm nên mặt mo phì cười.
Nó nhanh chóng đứng dậy tính tiền kéo tay cô nàng đang cố tình chậm chạp trêu tức nó, tầm này không nhanh chắc ăn đấm thiệt chứ đùa. Lôi bằng được mặt mo lên xe, nó phóng nhanh hết mức có thể thả cô nàng xuống studio của ông Bảo rồi chạy vèo qua villa. Mấy anh em đi chơi chung đám ông Vũ hay đùa về nhà phải quay mông vô trước, nay không biết có cần thiết bắt chước mấy ổng không đây, muốn về ĐL ra kiếm chị để méc quá, tự nhiên có em gái hung dữ chi hành nó quá nè. Dừng xe trước nhà, nó hít sâu mấy cái lấy tinh thần lò dò đi vô, mấy chị em xinh đẹp đang ngồi đông đảo tám chuyện ở phòng khách, vừa thấy nó Đan Thanh liền xụ mặt lại trừng mắt.
Nó cười thầm trong bụng, mặt tỉnh bơ trả lời.
Đan Thanh nheo mắt nhìn nó dò xét rồi quay qua chị Nguyệt.
Bà cô Nguyệt bỉu môi lắc đầu, không thèm để ý tới nó tiếp tục ngồi xem cái gì đó với bà cô Thủy. Đan Thanh lại trừng mắt.
“Hờ…sao không thề, thề mạnh là khác”.
“Ủa vậy là qua cửa hả ta”. Nó cũng hơi ngẩn người vì mấy bà cô này coi bộ bỏ qua dễ dàng tới khó tin, mà thôi không ăn đấm là tốt rồi. Nó hí hửng chạy vô phòng bà cô Nguyệt kiếm túi xách của Đan Thanh lục bộ đồ mới tranh thủ tắm rửa thay đồ, còn đồ cũ nó quăng đại luôn vô máy giặt phi tang. Người sạch sẽ tinh tươm đi ra thì thấy thêm chị Quỳnh Chi đang mặc váy màu hồng rất dễ thương, nó vui vẻ đi lại ngồi nhìn chị say sưa.
Nó cười vui vẻ chạy khỏi phòng trước hai ánh mắt lườm dễ thương của hai bà chị, ra tới cổng đã thấy chị Nguyệt, Đan Thanh, chị Thủy đang đứng xì xầm gì đó bên cạnh xe, thấy nó ra Đan Thanh lại liếc nó hững hờ.
Nó mở cửa cho mấy cô nàng lên xe sau đó chạy qua leo vô ghế lại, vừa vô xe đã thấy bà cô Nguyệt chồm lên ghế trước hít hít gì đó mặt cười cười nhìn nó.
Có mùi gái, bé Thanh! Xe có mùi nước hoa gái lạ.
Nó giật thót trong bụng, mồ hôi lạnh chạy rần rần sau lưng rồi, bà cô này mũi thính dữ vậy. Đan Thanh mặt lạnh băng hít nhẹ hững hờ nhìn nó không nói gì, nó hơi run nhưng vẫn ráng làm mặt tỉnh cười cười
Nó thở dài vuốt mồ hôi lạnh trên trán cho xe chạy đi, bà cô Thủy cười khúc khích.
“Chắc chắn là hỏi người khác rồi, nhóm trưởng bù nhìn như chị biết gì.” Nó không thèm nói tới bà cô Thủy khẽ liếc chị Nguyệt, bà cô chu miệng móc trong túi ra mảnh giấy nhỏ ghi địa chỉ đưa cho nó.
Nó cay lắm, nhưng đành nuốt cục tức vô bụng lái xe, bà cô này mà lọt vô tay nó, nó thề phải đánh nát mông mới hả dạ. Địa chỉ là một tòa nhà 5 tầng, trước tòa nhà là bảng hiệu to đùng tiếng anh màu xanh lá cây, nhìn sơ hình như là phòng khám tư thì phải. Nó hơi ngơ ngác trong bụng cho xe dừng trước phòng khám, ba cô nàng bước ra, chị Thủy ôm lấy tay nó cứ như sợ nó chạy mất.
Bà cô Nguyệt hất mặt, nó trừng mắt, cơ mà trừng không lại đành dịu giọng.
Đan Thanh hờ hững khoanh tay đi trước, bà cô Nguyệt cười hì hì kẹp luôn tay trái của nó, hai bà chị hai bên kéo nó đi vô phòng khám cứ như áp giải bệnh nhân tâm thần thiệt ấy. Nó buồn thiu mặt lê cái thân tàn theo tới trước lễ tân Đan Thanh móc cmnd của nó làm thủ tục gì đó hơn mười phút thì có một chị xinh xắn cầm theo hồ sơ dẫn cả nhóm lên tuốt tầng năm. Lên tới nơi Đan Thanh chỉ tay vô ghế trước cửa phòng bác sĩ.
Bà cô Thủy cười tươi kéo tay nó đi lại ghế ngồi, Đan Thanh nắm tay chị Nguyệt cùng đi vô phòng. Nó nhìn theo bóng hai cô nàng khuất sau cánh cửa màu trắng thở dài.
Nó thở dài vỗ đầu chị Thủy một cái bất lực, bà cô vẫn ôm cứng tay không chịu rời một giây, cái này là áp giải bệnh nhân nhiệt tình quá mức đây nè. Mặc dù nhân viên ở đây cũng xinh xắn dễ thương nhưng nó chẳng có tâm trạng nào mà ngắm, mắt cứ dán vô cửa phòng, bụng hồi hộp nôn nao, đi bệnh viện cũng nhiều nhưng chưa bao giờ thích cái không khí phòng khám cả. Chờ hơn nửa tiếng tới sắp khùng thiệt rốt cuộc hai cô nàng cũng ra, theo sau là một cô bác sĩ tóc quăn, gương mặt khá hiền, đeo kính mặc váy công sở màu xanh, bên ngoài khoác áo bác sĩ, bảng tên có ghi là thạc sĩ gì đó.
Nó ngơ ngác, Đan Thanh trừng mắt kéo tay nó.
Bà cô Nguyệt cười khúc khích cùng với chị Thủy hai người hai bên bắt đầu áp giải nó đi theo cô bác sĩ, Đan Thanh thì tươi cười đi song song nói chuyện với cô ấy. Bị cưỡng chế kiểu này lại thêm bà cô Đan Thanh cứ dọa đánh làm gì nó có cửa chống cự, vậy là cả mấy tiếng đồng hồ bị lôi đi làm đủ thứ xét nghiệm, đo đạc, kiểm tra, hỏi han, trò chuyện…toàn mấy thứ chuyên khoa, lại thêm bị mấy cô nàng theo đe dọa khiến nó sắp khùng thiệt mới xong. Loay hoay cả buổi, nó bị mấy cô nàng kéo đi ăn trưa, nghỉ ngơi chờ kết quả, không khí khá trầm, mặc cho nó cố trêu đùa ba cô nàng vẫn mặt mày căng thẳng, nhất là Đan Thanh vẫn dành ánh mắt phức tạp suốt cả buổi.
......34......