Trở về truyện

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES - Phần 17

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES

17 Phần 17

“Once upon a time

Archagel in the sky

Made a cover everynight

Once upon a time

The angel loved me so…”

Tiếng nhạc chuông báo thức vang nhẹ xa xa, mắt nó nặng trĩu, người tưởng chừng không thế cử động nổi, không biết đang ở đâu đây, cố xoay người đưa tay ra định tắt chuông như thường ngày, có một chút vướng víu bên người. Chợt có bàn tay nào đó chặn tay nó lại, mùi hương thoang thoảng phả nhẹ vào mũi.

Rồi mùi hương xa dần, tiếng nhạc quen thuộc cũng tắt hẳn, nó thở nhẹ cố mở mắt ra, màu trắng của căn phòng nhẹ hiện ra trước mắt, mùi ngai ngái xộc vào mũi khiến nó khẽ nheo mày, nhiều lần nằm ở những nơi thế này cũng không thể quen được cái mùi phòng bệnh này, thật mong mùi hương của giọng nói khi nảy nhanh trở lại làm sao. Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang vang trong căn phòng, nó nghiêng nhẹ đầu nhìn sang, gương mặt ấy dần rõ hình dung, mái tóc em như phát sáng, đôi mắt màu lam ấy cũng như bớt đi sự lạnh lùng, có lẽ do ánh nắng từ chiếc cửa sổ phía sau lưng em.

Nó lắc đầu cười khổ, lần nào nói chuyện em cũng bắt đầu bằng câu thoại gắt như vầy, nhưng mãi nó cũng không thấy quen. Em ngồi xuống bên cạnh giường, hai tay khoanh trước ngực giương đôi mắt đặc biệt của mình nhìn nó một lúc lâu như soi cái gì đó, mùi hương tỏa ra từ người em dịu nhẹ khiến không khí xung quanh cũng trở nên dễ chịu hơn. Vài phút trôi qua, cũng không ai nói với ai lời nào, chỉ có em nhìn nó, còn nó thì nhìn quanh quẩn căn phòng mình đang nằm, cũng là tông màu trắng nhưng so với phòng mình vẫn cảm giác tốt hơn. Rồi tiếng động nhẹ từ chiếc ghế em đang ngồi phát ra âm thanh két két, Đan Thanh im lặng đứng dậy quay lưng đi ra khỏi phòng, nó nhìn theo dáng em xa dần rồi khuất đăng sau cánh cửa, khẽ hít sâu một hơi như cố giữ lại chút mùi hương của em còn vương bên cạnh, môi nở nhẹ một nụ cười.

Cứ vậy mà đi à, thiệt cá tính.

Không còn Đan Thanh ở bên cạnh, cơ thể nó cũng dần cảm nhận rõ hơn cảm giác từ chính cơ thể mình, có lẽ nằm cũng hơi lâu, người có một chút đau, một chút khó thở. Hai ba sợi dây nối từ cổ tay, ngón tay nó ra chiếc máy gì đó chớp chớp ánh đèn và những con số mà nó nhìn cũng không hiểu. Hình như nó có duyên với phòng bệnh hay sao ấy, lại bị nằm viện nửa rồi. Đầu vẫn còn đau, những gì xảy ra đêm qua dần hiện rõ, chẳng giống như phim tỉnh lại mất trí nhớ chút nào, ừ cũng đúng, đêm qua nó có say đâu mà quên. Sao em ấy ở đây nhỉ, mọi người đâu. Nó xoay đầu nhìn quanh, không còn ai trong phòng, ủa rồi tính ra sao không thấy mọi người ta, dù gì nó cũng đang nằm viện mà. Mấy cái người này, thật không có nghĩa khí mà, khẽ một chút hậm hực trong lòng, nó chép chép miệng, có một chút ngọt ngọt, hình như là mùi cam, đầu nó lại tưởng tượng trong lúc không biết gì, có ai đó hôn nó rồi để lại vệt son mùi cam trên môi, nhưng tiếc là chuyện đó chắc không thể xảy ra, môi Đan Thanh hình như màu táo chín, lẽ ra phải có vị táo chứ, điên rồi. Nó cười hì trong bụng bởi cái suy nghĩ tào lao trong đầu, nằm viện một mình rảnh quá, ai cấm nó không được nghĩ linh tinh. Vài phút đồng hồ trôi qua, đang nằm nghĩ ngợi đủ thứ trên trời dưới đất thì có tiếng cửa phòng mở, chắc em ấy quay lại, nó cũng lười muốn quay nhìn, mất công có người lại nhắc nó dời đôi mắt dơ bẩn ra chỗ khác.

Mon dậy rồi hả? Thấy sao rùi

Giọng quen thuộc của chị Thủy dần tới gần, nó cười nhẹ quay đầu qua nhìn chị Thủy đang trong trang phục quần jean áo thun bình thường nhẹ đến gần, bên cạnh là chị Nguyệt dùng đôi mắt nửa quan tâm nửa cười mỉa mai.

Nó lắc đầu cười

Ủa rồi vô coi người bệnh hay vô tám vậy hai cô nương.

Chị Nguyệt liếc nhẹ qua nó, đôi mắt hiện lên vẻ hững hờ lười biếng

Bà cô này bộ muốn nó ngủm thiệt mới vừa lòng hay sao ấy, nói không được câu nào tốt hết trơn, mà thôi cái giọng này mới hợp với cái người này hơn, chứ giờ bà cô nói dịu nói ngọt chắc nó cũng nuốt không vô. Chị Nguyệt bĩu môi lườm nó một cái rồi kéo ghế ngồi xuống, chị Thủy cũng lắc đầu cười kéo ghế ngồi xuống sát bên nó.

Nó ngẩn người, hình như phòng khám của bác sĩ Chánh đâu ai biết ngoài nó bây giờ đâu ta.

Còn ai nửa, bị uynh ngu luôn hả? Người đẹp của ai đó đưa qua chứ ai, coi bộ thân thiết dữ à.

Nó trợn mắt liếc liếc chị Nguyệt một cái, đã bị thương mà cái người này cũng không chịu tha cho nó, kệ lại nhịn chị đó, rời ánh mắt khỏi bà cô kia, nó nhìn chị Thủy cười nhẹ, tay chị xoa xoa lên trán nó, miệng cũng cười đáp lại.

Nó nheo mắt, gì chứ nó sợ nhất vụ nội soi này, trong ký ức ám ảnh của nó thì nội soi mặc định là bị bác sĩ lấy ống thọt vô họng.

Chị Nguyệt bĩu môi xen vào, chị Thủy cười đánh nhẹ chị Nguyệt vài cái.

Nó trợn tròn mắt, nửa bất ngờ nửa buồn cười khi nghe hai bà cô đẹp bên cạnh đối thoại, môi khẽ chép chép để kiếm lại vị ngọt ngọt hồi nảy, không lẽ nghĩ linh tinh thành sự thật thiệt sao, nhưng mà môi Đan Thanh màu tào chứ phải cam đâu có vị cam, ủa son có son vị cam thiệt không.

Ê! Bị khùng hả nằm cười mình ên vậy Mon?

Chị Nguyệt đánh lên chân nó một cái, giọng oang oang

Chị Thủy đánh tay chị Nguyệt một cái rồi cười nhẹ xoa xoa lên môi nó.

Nói rồi chị Thủy đứng dậy cầm bình thủy tinh đi ra khỏi phòng. Chỉ còn nó và chị Nguyệt vẫn đang dùng gương mặt hờ hững dành cho nó.

Chị Nguyệt bật cười, lườm nó một cái rồi kéo ghế ngồi lên gần mặt nó, tay chống cằm lười biếng.

Chị Nguyệt duỗi người, cho tay lên ngực nó cài nhẹ lại nút áo bị tuột, tay còn lại vẫn chống cằm, mắt nhìn vào ngực nó mĩm cười.

Nó chớp chớp mắt thở phì một cái, ngực lại nhói lên cơn đau, cố kiềm chặt cảm giác muốn ho cho bung lồng ngực, chị Nguyệt ngước mặt sang mĩm cười chu miệng, tay xoa xoa nhẹ lên ngực như muốn giúp nó xua đi phần nào cơn đau.

Chị Nguyệt vẫn mĩm cười, ngồi thẳng dậy vươn người cầm một que bông trên bàn đưa lại gần mắt nó, chiếc que hình như có màu lạ.

Nó thở nhẹ, tay gõ gõ lên giường.

Môi chị Nguyệt mĩm cười một cách nguy hiểm khiến nó cũng có chút chột dạ trong bụng.

Chị Nguyệt cười khúc khích, lườm lườm nó mấy cái rồi đứng dậy vươn vai, sau ánh nắng phía cuối phòng, những đường cong của chị cũng ẩn hiện bên trong lớp áo mỏng, khiến nó cũng ngơ ngác ngắm nhìn.

“Chị cũng có bớt kỳ lạ hơn ai đâu”

Nó mĩm cười tự nói riêng mình, mắt dời khỏi người chị Nguyệt nhìn lên trần nhà, ánh đèn dịu nhẹ tỏa sáng lấp lánh…cũng đúng, người như nó lấy gì mà đòi yên thân. Nhưng mà…nó có chọc ghẹo gì chị Nguyệt trước đây đâu nhỉ, cái bà cô này càng nói càng thấy khó tin, đâu có ngu tới nỗi quen rồi mà không nhớ đâu ta. Càng nghĩ càng thấy chột dạ, cảm giác cứ như đang bị gài vô ma trận của bà cô đáo để này, đúng là càng nghĩ càng thấy tháng ngày tiếp theo kể từ khi chị Nguyệt xuất hiện đầu nó càng không có thời gian yên ổn, nằm viện mà cũng không được nghỉ ngơi nửa nè trời. Số con rệp mừ. Lắc đầu cười khổ, thôi dẹp không thèm nghĩ nửa, chị Thủy lấy nước cho nó cũng vô rồi, không biết lấy nước ở đâu mà lâu quá chừng, để nó ở đây một mình với bà cô Nguyệt, có biết chỉ mới đi chút xíu mà nó bị chị Nguyệt hành hạ đầu óc thê thảm cỡ nào không hả.

Giận quá hóa rồ, nó nhìn chị Thủy như muốn hành hạ bà cô yêu tinh này trong đầu cho hả dạ.

Nó híp mắt làm bộ khó khăn để chọc chị Thủy làm chị chu miệng đánh lên vai nó một cái rồi mới ngồi xuống đổ nước nóng và nước lạnh vào một cái ly thủy tinh đưa cho nó. Khẽ hớp một ngụm nước ấm, dòng nước chảy dài từ miệng vào lồng ngực, nó ho sặc sụa vì đau, chị Thủy vội xoa xoa ngực nó mặt lo lắng.

Nó cố nuốt nhẹ thêm ngụm nước rồi nằm vật ra giường thở phì phò cố gắng cười trừ để xua đi cơn đau trong lồng ngực.

“Phù! Mới ít lâu đã nằm bẹp dí, không có Chị, càng lúc càng tệ thiệt mà”

Chị Thủy để ly nước còn hơn nửa lên bàn, một tay vẫn xoa xoa nhẹ ngực cho nó, thở dài một cái nghiêm mặt.

Chị Thủy vừa dứt lời thì cũng có tiếng bước chân từ phía ngoài, cánh cửa mở, chú Chánh đang đi vô cùng với hai chị y tá, chú là bác sĩ chính cũng như là chủ phòng khám tư hiện đại này, hơn nửa chú cũng quen với anh Phòng, tất nhiên cũng không lạ gì nó vì trước giờ cả nó và chị đều khám ở phòng khám này, đặc biệt hồ sơ của nó là do chú Chánh trực tiếp điều trị.

Thằng Mon dậy rồi hả mậy, tại sao lâu nay mày…

Chú Chánh vừa tới gần thấy mặt nó liền lên giọng, ngay lập tức nó nháy nháy mắt liên tục, ho ho lớn tiếng xíu. Vì người quen nên chú Chánh cũng nhìn nhìn mặt nó không nói nửa, mày nheo lại rồi thở dài. Chị Thủy hình như không thấy thái độ của nó, chỉ chăm chú vừa xoa ngực nó nhanh tay hơn vừa quay đầu cùng chị Nguyệt chào chú Chánh. Kéo cặp kính xuống mũi một chút, chú Chánh lại thở dài thêm một cái nhìn sâu vô mặt nó gật nhẹ đầu ra dấu hiểu ý. Sau đó chú quay qua cười với hai cô gái.

Hai cô nàng nhìn nhau nghi hoặc rồi cũng gật đầu đồng thanh đáp lại với chú Chánh sau đó kéo tay nhau nhẹ nhàng đi ra ngoài. Một chị y tá đi theo sau lưng đóng cửa lại, chị còn lại kéo một chiếc xe đẩy toàn máy móc lại gần khiến nó cũng hơi hơi nhột, cái gì mà máy móc nhiều dữ không biết, động vết thương cũ chút thôi mà. Chú Chánh trợn mắt

Nó khẩn trương đưa tay lên miệng ra dấu, mặt méo xệch nháy mắt chỉ chỉ ra cửa, chú Chánh mắt càng trợn to hơn hít sâu một hơi dịu giọng lại.

Nó cười khỗ vỗ vỗ tay chú Chánh, ông chú hơi nóng thấy vẻ mặt của nó chắc đáng thương lắm nên cũng dịu mặt lại, kéo ghế ngồi xuống bắt đầu thăm khám, nói chuyện về vết thương của nó, tất nhiên là giọng cũng kiềm chế nho nhỏ vừa đủ hai chú cháu cộng hai chị y ta hỗ trợ chú kiếm tra cho nó nghe. Phải mất bao nhiêu nước bọt với thái độ hết sức thành khẩn mới thuyết phục được chú tiếp tục bao che tình trạng của nó với mấy cô nàng kia, hứa hẹn đủ điều, uống thuốc thăm khám đầy đủ thì chú Chánh mới giãn cơ mặt ra. Kiểm tra, thăm khám dặn dò xong cũng mất khoản một tiếng đồng hồ, thiếu chút nó phải ghi luôn biên bản thề thốt các kiểu chú Chánh mới gật đầu cho nó chỉ cần nằm theo dõi thêm một ngày là được xuất viện về nhà dưỡng thương. Tuần sau phải trở vô chụp hình, siêu âm kiểm tra lại. Xong việc dặn dò riêng nó, chú Chánh mới cho hai bà chị ngồi ngoài phòng đi vô, chú đứng dậy nói chuyện dặn dò việc chăm sóc, uống thuốc của nó cho chị Nguyệt và chị Thủy, đương nhiên vì chiều lòng nó chú cũng chỉ nói khác đi một chút tình hình của nó, dặn qua loa về thuốc, tái khám, chăm sóc vết thương. Xong xuôi chú mới cùng hai chị y tá đi ra ngoài. Chị Nguyệt bĩu môi nhìn nó

Nó trợn tròn mắt, đang mệt không thèm cãi nhau với mấy người, chỉ đưa gương mặt đáng thương nhìn chị Thủy, tính ra người còn lại trong phòng cho nó giả bộ yếu đuối để được chăm chỉ còn chị Thủy thôi, bà cô kia thì thôi quên đi.

Nó cười trừ trước ánh mắt nửa cười nửa không của chị Nguyệt, còn chị Thủy thì chỉ chỉ vô đầu nó lắc đầu cười khúc khích.

Chị Nguyệt cười khẩy kéo dài mấy từ trong câu nói khiến nó cũng giật thót trong bụng lén liếc nhìn chị Thủy rồi quay qua trừng mắt với chị Nguyệt, mua cháo thôi có cần thiết móc nó không trời.

Chị Nguyệt đứng dậy cười cười, liếc xéo nó một cái rồi ngoảnh lưng chầm chậm bước ra cửa.

Chị Nguyệt dừng chân, quay lại cười nhẹ, vẻ mặt nửa cười nửa không hơi hơi có mùi nguy hiểm.

Chị Nguyệt cười đắc ý đi ra khỏi phòng, cái dáng vẻ đó khiến nó tự nhiên thấy hơi lạnh sống lưng, mồ hôi như tuôn ào ra hơn khi cửa phòng vừa mở, đối mặt với chị Nguyệt là gương mặt lạnh lùng không cảm xúc dần quen thuộc, đôi mắt màu lam liếc nhìn nó một cái rồi quay qua cười nhẹ với chị Nguyệt.

Chị Nguyệt chờ xíu, em đi với chị!

Không để chị Nguyệt phản ứng gì, Đan Thanh đi thẳng vào trong hướng về phía nó, giờ em đang mặc một chiếc quần jean, áo thun in hình mấy tờ báo tiếng nước ngoài, tay em cầm một chiếc hộp dùng để giữ ấm cho thức ăn khá quen thuộc, sau lưng em là chú thím Ba, bé Xíu.

Chú thím Ba gật đầu chào hai bà chị rồi quay mặt đi về phía nó, bé Xíu rưng rưng nước mắt chạy vội tới bên giường, tay xoa lên ngực lên vai lên tay nó thút thít.

Chú Ba lắc đầu, thím ba cũng nhẹ nhàng đi lại bên giường xoa đầu nó dịu giọng

Bé Xíu quẹt quẹt nước mắt đứng dậy cầm hộp đồ ăn trên tay Đan Thanh kéo cái bàn lại gần ngồi xuống khui đồ ăn dọn ra, trong lúc đó Đan Thanh nói vài câu với chị Nguyệt nó không nghe, chỉ thấy chị gật gật đầu, chú Ba đứng gần đó cũng đăm chiêu, gương mặt hiện rõ một chút nóng giận.

Thím Ba lắc đầu thở dài rồi quay qua xoa xoa coi ngó mặt mũi nó.

Chị Nguyệt ngập ngừng một chút rồi cũng gật đầu đi trước ra cửa, chú Ba và Đan Thanh cũng im lặng đi theo sau lưng, nó tròn mắt nhìn theo, mồ hôi lạnh hơi đổ sau lưng vì nó nhìn thấy gân xanh nổi cuồn cuộn trên tay chú Ba, mặt chú tối sầm, không còn thấy cái dáng vẻ hiền hòa thường ngày đâu nửa. Nó vội kéo tay thím Ba.

Nó bất lực nhìn thím ba đang cười cười, chị Thủy đứng bên cạnh cũng lắc lắc đầu nhún vai, chưa kịp nói gì thì bé Xíu đã chìa muỗng cháo thơm lừng vô miệng nó như muốn bịt miệng không cho nó ý kiến. Lắc đầu cười khổ nó chỉ đành thở dài mở miệng ăn cháo, thím Ba cũng thở dài kéo tay chị Thủy sang một góc hỏi chuyện, bé Xíu cũng kéo ghế trừng mắt bắt nó nằm yên không cho nó tự múc cháo ăn. Thôi thì đành cười như mếu chiều lòng bà cô nhỏ này, đầu lo nghĩ tới ba người kia đang đi riêng chuyện mà bụng dạ cũng lo lắng không để ý gì tới cháo nóng hay nguội, ngon hay dở. Hơn chục phút sau bé Xíu cũng ép nó ăn hết tô cháo to đùng, thấy nó ăn xong chị Thủy đang nói chuyện với thím Ba đứng dậy đi ra ngoài, một chút sau trở vào mang theo chị y tá. Nó còn đang ngơ ngác nhìn thì chị y tá coi bộ trẻ xinh nhưng không được hiền cho lắm, đè nó ra tiêm một phát thuốc to đùng, bắt nó uống thêm 2 viên thuốc rồi tươi cười đi ra khỏi phòng như không có chuyện gì. Tiêm ở đâu không tiêm, tại sao đè cái mông nó ra mà lụi kia chứ, nó nuốt nước mắt trong lòng ngậm đắng nuốt cay nói lảng sang chuyện khác trước tiếng cười khúc khích của hai cô gái trẻ trong phòng. Nói được vài câu thì hai mắt cứ díu lại, nó ngáp ngáp vài cái sau đó gục luôn trên giường trong khi ngực vẫn được chị Thủy xoa xoa đều đều.

………………………………..

Nó ngủ say không biết bao lâu, giấc ngủ hiếm hoi yên giấc, suốt thời gian gần đây. Tỉnh dậy bởi tiếng ồn ào nho nhỏ, tiếng bước chân và nói chuyện chào hỏi xung quanh, mặc dù đã tỉnh nhưng nó cũng lười mở mắt ra.

Tiếng Cycy thì thào, chắc mọi người đang cố nói chuyện nhỏ tránh làm ồn nó.

Tiếng bước chân xa dần, hai cô nàng kia chắc chịu về rồi, chỉ còn lại hơi thở của chị Thủy và chị Nguyệt. Tiếng kéo ghế ngồi xuống cạnh giường, hơi thở âm ấm của hai cô nàng nhẹ nhàng một bên tai. Một lúc lâu nó định mở mắt ra thì tiếng chị Nguyệt lại nho nhỏ vang lên.

Nó nghe tiếng bước chân chị Nguyệt đi về phía góc phòng, còn chị Thủy hình như vẫn ngồi nhìn nó, hơi thở nhè nhẹ phả vào một bên má nó, rồi chị xoa nhẹ lên tay nó siếc một cái sau đó mới rời tay nó ra đi theo hướng chị Nguyệt. Chờ hai cô nàng xì xầm ở góc xa, nó mới dám thở mạnh hơn một cái khẽ cựa người vì mõi. Cái cảm giác nằm yên nghe hai cô gái tám chuyện một lúc lâu mặc dù không vẻ vang gì lắm nhưng dù mõi người cỡ nào nó cũng không dám cử động, nó mà bị phát hiện thức rồi nằm nghe lén sẽ bị hai bà cô đó giết người diệt khẩu chắc chắn luôn.

………………………….

“ Gió hiu hiu thổi luồn qua tán cây, trời xanh mây trắng, hoa cỏ thơm thoang thoảng, cà phê và báo, cuộc sống thảnh thơi thi vị làm sao. Nó rung rung đùi hít thật sâu cái không khí trong lành buổi sớm mai. Vài tia nắng len qua kẽ lá vẽ nên những hình hài không rõ ràng in trên chiếc bàn gỗ, khói nhẹ bay lên tư một chiếc bình tinh dầu. Nhấp một ngụm cà phê đắng, điểm thêm một ngụm trà, nó thở phì sảng khoái nhắm mắt ngả lưng vào ghế, lười biếng và bình yên. Có mùi hương nhẹ thoảng bên tai, có vòng tay mịn màng mát lạnh ôm lấy cổ, rồi một cơ thể không xương chui vào lòng, không cần mở mắt ra nó cũng biết là em. Nụ cười chưa kịp nở trên miệng đã được bao phủ bởi bờ môi mềm ngọt ngào, say đắm. Vài tia nước thơm ngát hòa tan trên đầu lưỡi, vòng tay siếc chặt lên vòng eo mềm, nụ hôn dài và sâu tưởng chừng hai cơ thể muốn tan vào nhau.

Đôi mắt tròn xoe kê sát vào mũi nó, đôi môi hồng khẽ nhướng lên cao vút.

Cho anh 5 phút thú tội, ba hôm nay làm chuyện xấu gì. Khai mau!

Nó xuýt xoa môi dưới vì vừa bị cắn, miệng méo xệch nhìn gương mặt đang xụ như con nít chăm chăm kê sát bên, khẽ nheo mắt đưa hai tay xoa lên bầu má trắng hồng như làn da trẻ con ấy.

Hai gò má của nó đang bị thô bạo chà sát, gương mặt méo mó không còn hình dạng nửa rồi.

Nó vừa ôm Chị vật xuống ghế, mặt vùi sâu vào ngực Chị hít hà cái mùi hương khiến nó bị nghiện từ bao giờ, rồi lỗ tai nó bị Chị kéo ngẩn mặt lên, nó ểu oải giương mắt nhìn, trên tay Chị đang cầm chiếc ipad đang hiển thị màn hình facebook, hay nói đúng hơn trong màn hình là một cô gái xinh đẹp quyến rũ trong trang phục quần jean ôm sát người khoe đôi chân dài miên man, nửa thân trên hoàn toàn không mặc gì, chỉ có hai cánh tay đan chéo vào nhau che đi hai điểm nhạy cảm trên ngực, nhưng vẫn không che đi được bầu ngực căng tròn, những đường cong ma mị trên cơ thể cứ như khêu khích bản năng của bất cứ tên con trai nào nhìn vào.

À! Ai đẹp vậy, nhưng không đẹp bằng em của anh.

Đôi mắt chị nhướng lên, môi cong vút để lộ mấy chiếc răng nanh trắng tinh.

Nó liếc liếc nhìn gương mặt phẫn nộ đáng yêu của Chị rồi lại nheo mắt nhìn vào ngực à nhầm nhìn vào tấm hình cô gái xinh đẹp trên ipad, mồ hôi lạnh nhẹ tuôn sau lưng.

Chị chu miệng, một tay dí màn hình ipad vô sát mắt nó, tay còn lại xòe ra chỉ chỉ vào góc màn hình. Nó nheo mắt nhìn theo.

Nó cười cười đứng dậy trước ánh mắt nửa cười nửa không, tay xoa xoa trước mặt, lùi lùi lại nhún vai…

Một người đuổi, một người chạy, tiếng la hét xen lẫn tiếng cười rộn vang khắp nhà, chú Ba vẫn tỉnh rụi lau xe, thím ba tỉnh bơ nếm thức ăn, bé Xíu hững hờ gác chân lên bàn bấm điện thoại. Cái cảnh này diễn ra hằng ngày, người trong nhà ai cũng quen rồi, chỉ có nó và chị là diễn hoài không biết chán.

………………………..

………………………………………………………

………………………………………………………….

Nó phun luôn ngụm nước cam trong bụng ra hết ngoài ban-công

…………………………………………………………………

Nó phụt tiếp ngụm nước cam thứ hai ngoài ban-công, mũi suýt phụt luôn máu cam vì Chị đang nằm dụi trong lòng nó, váy tuôn đến bụng, hai tay đang xoa lấy bầu ngực căng tròn. Đưa ánh mắt hoảng hốt nhìn ra vườn, may quá giờ này không có ai ở ngoài.

……………………………………………………..

Lyn! Tên lạ nhỉ. Lyn là ai, tự nhiên xuất hiện là sao”

………………………………………………………

Thả bàn tay dơ bẩn ra khỏi người tui!

Giấc mơ vụt tắt, chỉ có tiếng ai đó nhẹ nhàng bên tai, lạnh băng không một chút cảm xúc. Nó mở mắt ra, mồ hôi ướt đẫm sau lưng, tệ thật, lại mơ rồi. Cơn đau từ ngực nhắc nhở nó đang ở hiện tại, đang bị thương và nằm trên giường.

Tui nói lần nửa, anh thả bàn tay dơ bẩn của anh khỏi người tui. Anh làm tui đau!

Nó quay mặt qua phía giọng nói bên tai, gương mặt lạnh lùng và đôi mắt màu lam đang nhìn sâu vào mắt nó, đôi môi mím lại như giận dữ. Bàn tay phải nó khẽ co duỗi lại cảm giác, khẽ nhìn xuống, tay nó đang nắm lấy bàn tay em, những ngón tay đan vào nhau, tay nó đang siếc chặt, hình như đầu ngón tay đang bấm sâu vào da thịt em. Nó vội rút tay lại, có thể nhìn thấy những vết ngón tay hằn sâu trên bàn tay trắng hồng của em, dưới ánh đèn dịu trong căn phòng như vần trăng khuyết.

Em xoa nhẹ lên những vết hằn sâu trên tay mình, đôi mắt lam vẫn không một chút dao động, rồi em đứng dậy quay lưng đi, giọng hững hờ như thường lệ.

Dậy lau mặt rồi ăn cháo! Tui đi hâm cháo nóng!

Bóng Đan Thanh khuất sau cửa phòng bệnh, nó đưa mắt ái ngại nhìn theo, cho đến khi không còn thấy em nửa mới vỗ vỗ đầu cho tỉnh táo. Lại mơ về những câu chuyện cũ, mỗi lần mơ, tỉnh dậy cũng ngơ ngác cả buổi, người đau và mệt đến lạ. Không có thuốc hỗ trợ giấc ngủ, có lẽ thật khó để tìm giấc ngủ yên. Nó thở dài, cố cử động hai tay rồi đẩy người ngồi dậy, bên cạnh nó là một chiếc khăn màu trắng hình như vẫn còn hơi ấm. Cầm khăn lên lau mặt, cơn mộng mị cũng dần tan đi, cầm luôn ly nước bên giường đưa lên uống một ngụm, lồng ngực khẽ nhói đau, cơn ho lại kéo đến không có gì bất ngờ. Hóa ra cũng có lúc nó thê thảm đến vậy.

Chị Nguyệt nhẹ nhàng ngồi xuống cầm lấy chiếc khăn trên tay nó, một tay cởi bớt nút áo nó ra xoa nhẹ lên lồng ngực, tay cầm khăn lau nhẹ khắp cổ, sau gáy nó. Không nghĩ ra bà cô này cũng có lúc dịu dàng như bây giờ.

Chị Nguyệt bỏ khăn xuống bên cạnh, mĩm cười nhìn nó, có lẽ cái dáng vẻ mệt mõi, đau bệnh này khiến bà cô đáo để này cũng thấy tội nghiệp mà dịu dàng như giờ.

Nó bật cười, bà cô này…không biết nó trêu chọc gì mà chướng mắt nó hoài.

Nó mĩm cười…đúng là còn nhiều thời gian để tìm hiểu những người xung quanh…Chị của nó thì không còn cơ hội nửa, vậy nó tìm hiểu người khác để làm gì.

Chị Nguyệt mĩm cười đứng dậy hướng mắt chỉ về phía cửa phòng, đúng là dáng người kiêu kỳ của Đan Thanh đang tiến vào, trên tay là dụng cụ chứa đồ ăn nghi ngút khói quen thuộc.

Chị đi lấy nước ấm cho Mon uống đây.

Chị Nguyệt quay người vươn vai một cái, đường cong ma mị ẩn hiện bên trong lớp áo mỏng của chị lại đập vào mắt, nó nheo mắt nhìn, không phải thưởng thức…chỉ là những đường cong này dường như trở nên quen thuộc. Nó tự cười, không quen sao được, cả ngày hôm nay được nhìn mấy lần rồi mà, cũng vui, tính ra vì lo cho nó mà bà cô này hình như chưa về nhà thay quần áo từ lúc nó bị thương cho tới giờ, vậy mà người vẫn thơm.

Nó ngẩn người ra, hình như Thanh vừa cười mặc dù cười với chị Nguyệt, không nghĩ ra cô ấy cũng biết cười đó chứ. Hình như phát hiện nó đang ngẩn tò te nhìn, Đan Thanh cũng thu lại nụ cười của mình, gương mặt lại lạnh tanh đi về phía nó.

Nó lắc đầu cười thầm, cái cô nàng này càng lúc càng thú vị, nếu không phải sợ em đè nó ra đánh thì nó đã phì cười ra mặt rồi, cái kiểu bịt tai trộm chuông này thật chắc có mỗi người trong nhà thân thiết với chị mới dám làm thôi. Đương nhiên đánh chết em cũng không phải kiểu người sẽ chịu ngồi đút cháo cho nó ăn, nên nó cũng đành chịu khó dùng tay còn lại không bị cắm dây truyền nước để ăn. Mà Đan Thanh cũng không nói sai, vị cháo này là của thím Ba nấu, nhìn em cũng không có vẻ gì biết nấu ăn. Một người lặng lẽ ăn cháo, thi thoảng ho lấy ho để, một người vẫn ngồi khoanh tay trước ngực lạnh lùng nhìn, mái tóc màu trắng điểm vài sợi đen xõa xuống bờ vai, đôi mắt em dường như có một chút hơi ấm len lỏi bên trong, nhưng vẫn lạnh đến lạ. Nó đưa mắt lén nhìn, chẳng thể nhìn được cảm xúc thật bên trong em bây giờ, càng không thể nhớ đã từng quen hay trêu chọc gì em. Không lẽ mình làm chuyện xấu trêu chọc người ta nhiều tới nổi mình không nhớ hết luôn ta, nó có xấu lắm đâu, người xấu thì làm sao đươc người tốt như chị yêu được. Phù! Hết bà cô Nguyệt rồi đến bà cô nhỏ lạnh như cục nước đá này, riết rồi quanh nó không ai chịu bình thường hết hay sao đó, cứ thích làm nó bận rộn đầu óc, đau tim đến chết mới vừa lòng hả dạ thì phải. Đó…ai nói có duyên với con gái sướng đâu, khổ thân lắm chứ đùa.

...17......

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.